Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 127: Hẹn đàm Trương phó tổng

"Tiểu Lục tổng, muốn tìm ta thì cứ đến thẳng đây, sao lại để trợ lý Trình cố ý hẹn trước vậy." Vốn dĩ muốn hẹn gặp mặt ở tập đoàn. Nhưng mà phó tổng Trương cũng có nỗi băn khoăn của mình. Nếu Lục Nhất Minh vào phòng làm việc của mình, vậy coi như thật là hết đường chối cãi. Phái nguyên lão sẽ cho là mình dựa dẫm vào. Lẽ nào Tiểu Lục tổng muốn gây nghi kỵ? Cuối cùng, phó tổng Trương đổi địa điểm gặp mặt sang một quán cà phê cách tập đoàn mười cây số. Khi Trình Tiêu báo lại tin này cho Lục Nhất Minh, Lục Nhất Minh chỉ cười lắc đầu. Tên cáo già tự cho mình là thông minh. Những tâm tư nhỏ nhặt này, ai mà không nhìn ra chứ. Chẳng lẽ mình còn muốn cùng phó tổng Trương này mưu đồ bí mật hay sao? "Trương tổng nói đùa, chỗ này không tệ, gió sông thổi nhẹ, ngược lại ta thấy rất hài lòng." "Tiểu Lục tổng thích là tốt rồi." Phó tổng Trương cười bồi đáp, chỉ có điều, sắc mặt lại đặc biệt cẩn trọng. Việc Lục Nhất Minh đột nhiên hẹn gặp khiến phó tổng Trương luôn có cảm giác lo lắng đề phòng. Trong khoảng thời gian này, phó tổng Trương nghe theo ý kiến của tiểu đoàn thể, không ít lần bày 'hố' cho bộ phận đầu tư. Tuy rằng đều bị Lục Nhất Minh dễ dàng nhìn thấu, nhưng chung quy cũng là ra tay. Theo kinh nghiệm trước đây, một thiếu gia ăn chơi như Tiểu Lục tổng chắc chắn không thể nhịn được. Cho dù không trúng kế, chắc chắn cũng sẽ trả thù lại. Thậm chí, phó tổng Trương đã chuẩn bị tâm lý cho việc Lục Nhất Minh xông thẳng vào văn phòng mình làm loạn một trận. Đương nhiên, đây cũng là điều mà đám nguyên lão muốn thấy. Nếu thật sự như vậy, Lục Nhất Minh rõ ràng đã rơi vào bẫy của đối phương. Đến lúc đó có thể cho Lục Ái Quân thấy rõ đứa con trai bảo bối này của mình. Không giữ được bình tĩnh như vậy thì làm sao làm được chuyện lớn? Cho dù có may mắn giành được nghiệp vụ Tiểu Linh Thông thì cũng chỉ là ăn may mà thôi. Nhưng mà kết quả là sao? Đối mặt với sự làm khó dễ của mình, toàn bộ bộ phận đầu tư trên dưới đều gió êm sóng lặng. Không chỉ có sự việc trong dự đoán không xảy ra, đến cả một chút tin tức cũng không lọt ra ngoài. An tĩnh đến đáng sợ. Một tuần chờ đợi, ngược lại là khiến phó tổng Trương bên này cảm thấy hao tâm tổn trí. Không biết, mới là thứ khiến người bất an nhất. "Tiểu Lục tổng, không biết lần này tìm ta là vì chuyện gì?" Phó tổng Trương cố gắng kiềm chế, khuấy ly cà phê trước mặt. Chỉ có điều, tốc độ tay hơi nhanh, khiến cho cà phê trong ly tạo thành một vòng xoáy nhỏ. Lục Nhất Minh: Sức lực không đủ, không có tác dụng lớn. Lục Nhất Minh chỉ liếc mắt nhìn, trong lòng đã biết kết quả. Người trước mặt, nếu không phải từ đầu đã theo cha mình chinh chiến thiên hạ, tuyệt đối không thể ngồi lên vị trí hiện tại. Cha vẫn là nhớ tình xưa a. "Trương tổng, là một vãn bối, trên thương trường, ta đương nhiên muốn học hỏi ông, ta vào tập đoàn cũng không phải thời gian ngắn, nhưng vẫn chưa chính thức bái kiến ông, chẳng phải sao, mấy hôm nay vừa vặn rảnh, nên muốn lắng nghe ông chỉ bảo." "Ừm?" Phó tổng Trương đã chuẩn bị tinh thần khai môn kiến sơn, ai ngờ lại hát một màn này cho mình? Có ý gì? Đây là muốn nhún nhường với mình sao? Không đúng a, Lục Nhất Minh bây giờ ở tập đoàn rõ ràng đã nắm thế chủ động rồi. "Tiểu Lục tổng, thành tích của cậu chúng tôi đều thấy rõ, với thành tích đó, còn cần gì chúng tôi chỉ điểm?" "Trương tổng nói đùa, các ông đều là bậc trưởng bối, cha ta cũng luôn dạy ta, Trương tổng kiến thức rộng rãi, có thể giúp ta đi đường ngắn hơn." "Cái này..." "Lẽ nào Trương tổng không muốn?" "Đương nhiên không phải, chỉ là..." "Chỉ là nếu Trương phó tổng thân thiết với ta quá, sẽ đắc tội Từ tổng, tiến tới đắc tội với phần lớn mọi người." "Tiểu Lục tổng, ý cậu là sao? Ta không hiểu." Mặt phó tổng Trương lập tức lạnh xuống. "Trương phó tổng thật sự không hiểu sao? Trương phó tổng cũng đừng quên, Lục thị tập đoàn họ Lục." "Tiểu Lục tổng, mặc kệ là Từ tổng, hay là ta, năm xưa đều là cùng Lục tổng gầy dựng nên Lục thị tập đoàn, chúng tôi từng trải qua gian khổ, không phải tiểu Lục tổng cậu có thể hiểu, nói ra thì, chúng tôi đều là nhìn cậu lớn lên, ở hội nghị cấp cao, ai mà không phải là chú bác của cậu?" "Cho nên?" "Tiểu Lục tổng, chúng tôi mong muốn, cũng chỉ là Lục thị tập đoàn phát triển ổn định mà thôi, sao? Chẳng lẽ Tiểu Lục tổng lại thật sự cảm thấy chúng tôi những lão già này đang cản đường cậu à." Từ trước đến nay, mâu thuẫn chủ yếu giữa hai bên vẫn luôn xoay quanh vấn đề này. Một triều thiên tử một triều thần, đạo lý này, ai cũng hiểu được. Thế nhưng mà, một khi đã nắm quyền lực, hưởng thụ sự tiện lợi mà quyền lực mang lại. Muốn buông tay, cũng không phải là chuyện dễ dàng như vậy. "Trương phó tổng đừng kích động như vậy, ta tìm ông, là để cho Trương phó tổng một chút thể diện." "À, Tiểu Lục tổng đừng dọa ta." Phó tổng Trương cố làm ra vẻ trấn định. Vừa nãy mình đã bày tỏ sự bất mãn của mình, coi như là đã triệt để không nể mặt Lục Nhất Minh. Chỉ có điều, điều khiến mình nghi ngờ chính là, tình cảnh hiện tại của Lục Nhất Minh ở tập đoàn, không nên vội vã đối đầu như vậy mới đúng. Tuy Lục Nhất Minh đã đứng vững chân, nhưng so với mấy vị nguyên lão, vẫn còn kém rất nhiều. Cho dù Lục Ái Quân toàn lực ủng hộ, cũng không thể trong thời gian ngắn cướp hết tất cả quyền lực. Vậy thì, sức mạnh của Lục Nhất Minh hôm nay là từ đâu ra? "Trương phó tổng, chỗ ta có một thứ, ông nhất định sẽ cảm thấy hứng thú." Trương phó tổng: (ˉ▽ˉ;). . . "Sao, không muốn nhìn xem bên trong rốt cuộc là cái gì sao?" Trương phó tổng chậm chạp không đưa tay. Cái túi văn kiện này có gì, Trương phó tổng không hề biết. Thế nhưng, một khi mình mở cái túi này ra, có thể là đang mở ra hộp ma Pandora. Trương phó tổng do dự. "Đây là cái gì?" "Tự mình xem chẳng phải sẽ biết?" "Tiểu Lục tổng, cậu đừng hù ta, ta..." "Trương phó tổng, ta đang bảo đảm với ông." "Ý gì?" "Nghĩa đen, sự kiên nhẫn của ta có hạn." Lục Nhất Minh ném túi văn kiện xuống trước mặt Trương phó tổng, còn mình thì đứng dậy đi đến trước cửa sổ sát đất. "Phong cảnh thật không tệ, nhưng mà, nơi này, nói biến thì biến ngay, Trương tổng, vừa nãy trời còn quang đãng, giờ thì đã mây đen dày đặc." Theo lời Lục Nhất Minh vừa dứt, trời bắt đầu sầm tối. Từng hạt mưa tí tách đập vào cửa kính. Những âm thanh tí tách tí tách khiến phó tổng Trương càng thêm phiền não. Cuối cùng, Trương phó tổng vẫn là đưa tay run rẩy, cầm lấy túi văn kiện trước mặt. Lục Nhất Minh nhìn tất cả những điều này, khóe miệng lộ ra một nụ cười lạnh. Đây là?! 10 phút sau, mặt Trương phó tổng xám như tro. Không thể nào, làm sao có thể như vậy được? Rõ ràng đã xử lý sạch sẽ như vậy rồi, tại sao Lục Nhất Minh lại điều tra ra được? Chẳng lẽ, đã xuất hiện kẻ phản bội? "Trương phó tổng, chúng ta không vội, mưa này lát nữa cũng không tạnh được, ông có đủ thời gian để suy nghĩ thật kỹ."
Bạn cần đăng nhập để bình luận