Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 399: Nào có trên giường thương nghiệp đàm phán đạo lý

Chương 399: Nào có chuyện bàn chuyện làm ăn trên giường!
Trong khi Lục Nhất Minh còn đang giằng xé, rốt cuộc là nên hành xử như cầm thú hay không bằng cầm thú, thì Tô Dung Dung đã cảnh giác kéo chặt chăn mền.
Tiếng động bên tai khiến Lục Nhất Minh bật cười:
"Đừng căng thẳng."
"Ta không có căng thẳng."
"Ngươi có."
"Ta không có."
"Có dám đối diện thẳng thắn không?"
"Đồ cẩu, ta không ngốc."
"Được, ngươi không ngốc, chúng ta nói chuyện khác nhé?"
"Muộn rồi."
"Chẳng lẽ ngươi không muốn hỏi ta, tại sao tình nguyện từ bỏ hợp tác với Microsoft mà vẫn phải tìm đến ASML sao?"
"Anh luôn có lý do của mình."
Quả thật chính xác, từ bỏ Microsoft, tìm đến ASML hợp tác, thoạt nhìn có vẻ như bỏ gần tìm xa, nhưng Tô Dung Dung biết, Lục Nhất Minh không hề ngốc.
"Bởi vì ta tin tưởng vào con mắt của cô."
Câu trả lời đột ngột khiến Tô Dung Dung có chút cảm động.
"Nếu nói ai trên thế giới này có thể thay đổi quyết định của tôi, thì e rằng chỉ có cô."
"Anh..."
"Đương nhiên, lần hợp tác với công ty bên ngoài này là một nền tảng hoàn toàn mới."
"Ý anh là, anh vẫn luôn kiên định lập trường?"
"Đúng."
"Nhưng nếu công ty mới bị tập đoàn khoa học kỹ thuật Internet Long Đằng Hoa Hạ nắm quyền chi phối cổ phần hoàn toàn, thì chẳng khác gì có thêm một doanh nghiệp liên doanh."
"Trọng điểm đàm phán là, ASML không được phép nắm giữ cổ phần khống chế."
"Điều này e là rất khó."
Tô Dung Dung im lặng rất lâu, dựa theo phân tích thị trường hiện tại, ASML không thể tùy tiện đánh mất quyền khống chế cổ phần được. Cho dù việc đàm phán với tập đoàn khoa học kỹ thuật Internet Long Đằng Hoa Hạ có bất lợi, ASML cũng không dễ dàng buông bỏ quyền kiểm soát. Dù sao, đối với ASML mà nói, muốn bước chân vào lĩnh vực máy tính, tập đoàn khoa học kỹ thuật Internet Long Đằng Hoa Hạ tuy là lựa chọn tốt nhất, nhưng tuyệt đối không phải là duy nhất. Vẫn còn một số xưởng nhỏ của Âu Mỹ, cũng có kỹ thuật hỗ trợ. Chỉ là so với tập đoàn khoa học kỹ thuật Internet Long Đằng Hoa Hạ thì bọn họ không đủ sức cạnh tranh mà thôi.
"ASML chắc chắn sẽ thể hiện một mặt cứng rắn."
Đây cũng là điều Lục Nhất Minh đã dự liệu được trước khi xuất phát. Nếu tập đoàn khoa học kỹ thuật Internet Long Đằng Hoa Hạ chọn Microsoft, thì cũng phải đối mặt với tình cảnh tương tự. Mặc dù với sự hỗ trợ của Microsoft, hoàn toàn có thể tăng nhanh tốc độ chiếm lĩnh thị trường. Nhưng tương lai của công ty mới, Lục Nhất Minh không thể nắm quyền chi phối.
"Vậy anh định làm gì?"
"Chẳng phải đã rõ sao?"
"Anh..."
Tô Dung Dung dường như đã hiểu ý của Lục Nhất Minh. Chỉ là muốn đạt được ý đồ của mình, e là…
"Còn một cách nữa, đó là hợp tác đồng thời với Microsoft và ASML."
"Lục Nhất Minh, anh điên rồi?!"
Tập đoàn khoa học kỹ thuật Internet Long Đằng Hoa Hạ một mình đối đầu với ASML đã không có ưu thế. Nếu lại thêm cả Microsoft vào, thì e rằng Lục Nhất Minh sẽ càng thêm khó khăn.
"Cùng đối đầu với một bên, không bằng để cho hai con hổ tranh nhau."
"Vậy anh cũng không thể ngồi đó hưởng lợi được."
"Chẳng phải còn có cô sao."
"Đồ cẩu, anh lại đang lợi dụng tôi."
Tô Dung Dung giờ phút này cuối cùng cũng hiểu ra, Lục Nhất Minh lần này vì sao lại kéo theo cả tư bản Cao Nguyên vào cuộc. Hóa ra từ ban đầu, tên cẩu đã nghĩ ra đối sách. Mà tư bản Cao Nguyên, cứ như lẽ tự nhiên mà trở thành đầy tớ của tập đoàn khoa học kỹ thuật Internet Long Đằng Hoa Hạ. Không thể không nói, Lục Nhất Minh tính toán quá giỏi.
Vốn dĩ những chuyện này Lục Nhất Minh không cần phải nói với Tô Dung Dung. Nhưng giờ thì khác rồi.
Lục Nhất Minh tuy là thẳng thắn một cách bất công. Nhưng Tô Dung Dung bị cài bẫy, lại không hề 'phẫn nộ'. Thậm chí, ngay khi Lục Nhất Minh vừa đưa ra câu trả lời, Tô Dung Dung đã suy nghĩ về toàn bộ quá trình khả thi. Chưa nói đến, nếu như thật sự có thể diễn ra như Lục Nhất Minh đã tính, để xảy ra tình cảnh "hai con hổ tranh nhau". Đối với tập đoàn khoa học kỹ thuật Internet Long Đằng Hoa Hạ mà nói, đây đúng là một cơ hội phát triển nhanh chóng. Đến lúc đó, tư bản Cao Nguyên từ đó làm mưa làm gió, chờ khi Microsoft và ASML kịp phản ứng thì tất cả đã an bài xong. Bọn họ cũng không còn sức xoay chuyển càn khôn nữa.
Thật là… tên cẩu này!
Quá hư!
Tô Dung Dung thầm mắng một câu.
"Sao thế?"
"Sao cái gì?"
"Cùng tôi diễn một vở kịch nhé?"
"Giờ tôi có lý do gì để từ chối sao?"
Tuy không nhìn rõ vẻ mặt Tô Dung Dung, nhưng Lục Nhất Minh biết, Tô Dung Dung nhất định là đang lườm mình. Trong đầu hình dung ra gương mặt xinh đẹp của Tô Dung Dung, trong lòng càng thêm nóng rực. Lục Nhất Minh biết, dù mình có nói hết mọi kế hoạch cho Tô Dung Dung, nàng cũng nhất định sẽ vì mình mà suy tính. Mình quả nhiên đã thành công.
"Đồ cẩu, anh cái gì cũng lừa gạt."
"Ha ha, câu này là nói ngược rồi, của tôi chính là của cô."
Lời này, rõ ràng mang ý tứ khác. Tô Dung Dung cũng không thể phản bác. Hai người đã ngủ trên cùng một giường rồi, Tô Dung Dung còn phản bác cái gì?
"Tư bản Cao Nguyên có thể bỏ ra bao nhiêu?"
"Đây là bí mật kinh doanh."
"Giữa chúng ta còn cần bí mật sao?"
Lời của Lục Nhất Minh rõ ràng mang theo ý cười. Ai là đối tác hợp tác mà có thể như hai người họ, đã ngủ cùng trên một giường, còn tính toán bí mật gì nữa. Hơn nữa, bí mật lớn nhất của Tô Dung Dung, Lục Nhất Minh cũng nắm rõ ràng rồi.
"Cấm nhìn tôi như vậy!"
"Sao cô biết tôi đang nhìn cô?"
Rõ ràng là một màu đen kịt đấy chứ!
"Tôi chính là biết."
Tô Dung Dung khẳng định là mình cảm thấy ánh mắt nóng rực của Lục Nhất Minh, giống như muốn hòa tan mình vậy. Chính là cảm giác như thế. Khiến Tô Dung Dung đột nhiên cảm thấy vô cùng nóng bức. Ánh mắt của tên chó chết này, quá có tính xâm lược.
"Phụt...!"
"Anh còn cười!"
"Tôi chỉ là không nghĩ đến, có một ngày, mình sẽ nằm trên giường bàn chuyện làm ăn."
"Đồ đáng ghét."
Tô Dung Dung: Đồ cẩu, lại bắt đầu quen trò đùa giỡn với mình.
Mấu chốt là, Tô Dung Dung không có cách nào phản bác. Vì sao Lục Nhất Minh lại có thể nằm bên cạnh mình? Không phải là do Tô Dung Dung dung túng sao?
"Nhiều nhất là 300 triệu."
Tô Dung Dung cuối cùng vẫn phải thỏa hiệp. Đưa ra con át chủ bài của mình cho Lục Nhất Minh.
"Không đủ đâu."
Nghe thấy con số này, Lục Nhất Minh nhíu mày ngay lập tức. 300 triệu, ở trong nước thì hoàn toàn có thể coi là đủ. Nhưng nếu nhìn ra thị trường quốc tế thì chút tiền này, e rằng ngay cả một gợn sóng cũng không thể tạo nên được.
"Đây là nước ngoài, tôi nói, đương nhiên là đô la Mỹ."
Trong giọng nói của Tô Dung Dung, mang theo vẻ đắc ý. Tên cẩu này, cuối cùng cũng đến lượt mình ra tay. Nghĩ lại vẫn thấy rất có cảm giác thành công.
"Ha ha, nghịch ngợm."
"Ai cần anh lo."
Hai người rõ ràng ngày càng xích lại gần nhau hơn. Mãi đến khi Tô Dung Dung kịp phản ứng mới phát hiện, mình và Lục Nhất Minh chỉ còn cách nhau một chút nữa là dính vào nhau. Tô Dung Dung kịp phản ứng liền kéo giãn khoảng cách. Không cần đoán cũng biết, mặt mình đã đỏ bừng. May mắn, trong đêm tối, Lục Nhất Minh không nhìn thấy được. Bằng không, mình sẽ quá mất mặt.
"Đáng tiếc."
"Đáng tiếc cái gì?"
"Chỉ còn chút xíu nữa thôi."
Phía sau truyền đến tiếng Lục Nhất Minh tiếc nuối. Tô Dung Dung thì tức đến nghiến răng nghiến lợi.
"Ngủ ngon, mơ đẹp, ngày mai chúng ta cùng nhau cố gắng."
Cuối cùng, Lục Nhất Minh vẫn chọn tạm thời buông tha cho Tô Dung Dung một lần. Bằng không, có lẽ đối tác hợp tác của mình, ngày mai sẽ thật sự không rời khỏi giường được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận