Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 186: Tô Dung Dung, ngươi ăn dấm dáng vẻ, ta rất hài lòng

"Chương 186: Tô Dung Dung, dáng vẻ ghen tuông của ngươi, ta rất hài lòng"
"Chờ một chút, ngươi có phải đã hiểu lầm cái gì không?"
"Đồ tồi, ta không ngờ, ngươi dám làm lại không dám nhận."
Tô Dung Dung tỏ vẻ, mình đã hoàn toàn thất vọng về Lục Nhất Minh.
Bằng chứng rành rành trước mắt, mình thậm chí có thể gọi trợ lý của Lục Nhất Minh đến đối chất.
Nhưng mà, trong tình huống này, Lục Nhất Minh vẫn còn ngoan cố chống đối đến cùng.
Tô Dung Dung: Là do mình mù mắt, đã nhìn lầm ngươi hoàn toàn rồi!
"Dừng lại, ngươi đang ghen à?"
"Ha!"
Tô Dung Dung thật sự muốn bị cái tên 'vô lại' này chọc cười.
Ta đang ghen?
Ta, đường đường là đại tiểu thư Tô gia mà lại đang ghen?
Ta…
Được thôi, Tô Dung Dung đương nhiên sẽ không thừa nhận, thế nhưng, trong mắt người khác thì sao?
Lý Lỵ cùng Lục Dao liếc nhau, khẳng định, cái mùi chua này, cách cả cánh cửa cũng có thể ngửi thấy.
"Cái gì mà quấy rối tình dục nơi làm việc?"
"Lục Nhất Minh, ngươi còn không chịu rõ sao?"
"Ta đã nói rồi, giữa ta và Trình Tiêu..."
"Dừng lại, vậy trợ lý mới của ngươi đâu? Trợ lý Lục rõ ràng là một cô bé rất tươi sáng, ngươi ép người ta làm gì? Đến cả ba nàng ngươi cũng uy hiếp, Lục Nhất Minh, ngươi đúng là không từ thủ đoạn."
"Ai?"
"Ngươi còn có mấy trợ lý nữa?"
"Ta..."
Lục Nhất Minh xem như đã hiểu ra, hóa ra là con em gái tốt này của mình đang giăng bẫy mình.
Mà lúc này, Lục Dao, dưới con mắt của Lý Lỵ, đã chuẩn bị chuồn mất.
Lục Dao: Thật là hết sức, vốn dĩ mình còn tưởng có thể xem thêm chút náo nhiệt, ai ngờ đâu, nhanh như vậy đã liên lụy đến mình rồi, dựa theo hiểu biết của mình về Lục Nhất Minh, e là bây giờ không trượt, mình liền muốn...
"Lục Dao, ta biết ngươi đang ở ngoài cửa, cút vào cho ta!"
Lục Dao: (ˉ▽ˉ;)... Quả nhiên…
Chân còn chưa kịp bước ra, giọng của Lục Nhất Minh đã truyền đến tai Lục Dao.
"Vào đi."
"Lệ Lệ tỷ, cứu em."
Lục Dao lộ ra ánh mắt đáng thương cầu cứu.
Chỉ nhận lại được vẻ mặt thương hại mà bất lực của Lý Lỵ.
Đáng đời, ai bảo ngươi lắm điều thêm mắm thêm muối.
Bất quá, lần này lại có thu hoạch ngoài ý muốn đấy.
Bình thường Lý Lỵ cũng đã tiếp xúc với Tô Dung Dung mấy lần.
Trong mắt Lý Lỵ, Tô Dung Dung cái gì cũng tốt, chỉ có một chút, là quá lạnh lùng.
Hay nói đúng hơn, Tô Dung Dung có chút ngạo kiều của riêng mình.
Đương nhiên, là đại tiểu thư của Tô gia trăm năm, có chút ngạo khí cũng là bình thường.
Thế nhưng lần này, dưới sự thêm mắm dặm muối của Lục Dao, Tô Dung Dung đã bộc phát hoàn toàn.
Cũng khiến Lý Lỵ nhìn thấy được một mặt khác của Tô Dung Dung.
Thì ra nữ thần ghen tuông cũng cố tình gây sự giống như bao người thôi.
Không chừng lần này Tiểu Lục tổng còn phải cảm ơn em gái của mình đấy.
Nếu không, sao biết được Tô Dung Dung đang ẩn giấu tâm tư?
"Tiểu Lục tổng, anh tìm tôi?"
Trước khi mở cửa ra, Lục Dao bày ra vẻ mặt sắp bị tra tấn, nhưng vừa mở cửa ra đã lập tức đổi sang nụ cười như liếm chó.
Một màn này, trong mắt Lý Lỵ, cũng chỉ có thể lắc đầu bất đắc dĩ.
Diễn xuất thật là hoàn toàn chính xác, đạt đến hàng nhất lưu.
"Đừng sợ, có ta ở đây, mọi ủy khuất của ngươi đều nói ra hết đi."
Tô Dung Dung càng kéo Lục Dao về phía sau lưng mình.
Một tư thế ta đến bảo vệ ngươi.
"Có phải tên tồi này bắt nạt ngươi không?"
"Dạ."
Âm điệu ủy khuất ba ba, phối hợp thêm biểu cảm cố tình giả vờ, lúc này Lục Dao khiến cho người khác đau lòng không thôi.
"Nghe thấy chưa, không ai oan uổng ngươi đâu!"
Tô Dung Dung hung hăng trừng Lục Nhất Minh một cái, đáng tiếc, mình tới chậm, nhìn cái bộ dạng này, Lục Nhất Minh là đã đắc thủ rồi.
Đáng tiếc một cô nương tốt như vậy, cả đời đều bị tên tồi này làm hỏng.
"Ta..."
"Tỷ tỷ, em sợ."
Nhìn Lục Nhất Minh trừng mắt về phía mắt mình, Lục Dao lại càng rúc vào ngực Tô Dung Dung.
Không thể không nói, mùi hương mềm mại trong ngực này, ách, không đúng, cảm giác được ôm ấp yêu thương này thật là tuyệt.
Không ngờ nha, vóc dáng của Tô Dung Dung, quả thực khiến cả những người là nữ giới như mình cũng ghen tị.
"Hô..."
Thấy cảnh này, Lục Nhất Minh cũng tức quá hóa cười.
Hay lắm, mình không quản ngàn dặm đến Hương Giang cứu người, ngươi báo đáp mình như thế đấy à?
Lúc này Lục Nhất Minh trực tiếp buông hai tay, ngồi xuống ghế làm việc của mình.
Thái độ thờ ơ này lại lần nữa chọc giận Tô Dung Dung.
Thản nhiên như thế, coi pháp luật không trị được ngươi sao?
"Trước khi ngươi nói, có thể hỏi con bé xem ta đã bắt nạt nó thế nào không?"
"Đừng sợ, cứ mạnh dạn nói, có ta ở đây."
Tô Dung Dung: Ở ngay trước mặt mình, còn muốn uy hiếp người ta.
"Anh ấy..."
Lục Dao trong đầu lọc lại một lần, ừm, dường như thật không có gì đáng phàn nàn, mặc dù Lục Nhất Minh từ nhỏ đối với mình chính là lạnh nhạt, nhưng nếu nói bắt nạt thì hình như là mình dựa vào chỗ dựa là cha, 'bắt nạt' Lục Nhất Minh mới đúng.
Dù thế nào, hai anh em chính là cứ qua lại nhìn nhau khó chịu.
"Ta có uy hiếp ngươi không?"
"Không có sao? Nếu không, sao tôi lại trở thành trợ lý của anh, rõ ràng cha sắp xếp cho tôi là vị trí quản lý chi nhánh mà."
Tô Dung Dung: Ách, hình như có chỗ nào không hợp?
Quản lý chi nhánh của tập đoàn Lục thị? Đây chính là vị trí ở tầng lớp trung cấp.
Một nữ sinh vừa tốt nghiệp đã được sắp xếp lên vị trí này, vậy thì năng lượng trong tay của cha nàng lớn cỡ nào?
Tô Dung Dung nhạy cảm nắm bắt được vấn đề trong đó.
Khoan đã, nàng cũng họ Lục, chẳng lẽ...
"Ngươi đã từng trải qua kinh nghiệm chưa mà làm quản lý chi nhánh."
Lục Nhất Minh cười lạnh một tiếng, không biết mình nặng bao nhiêu cân.
"Đó cũng là vì anh đã vu khống tôi trước mặt cha."
"Chờ một chút, quan hệ của các ngươi là gì?"
"Anh trai ta!"
"Em gái ta!"
Tô Dung Dung: Đột nhiên cảm thấy mất mặt.
"Tôi đột nhiên nhớ ra mình còn có việc, các người cứ nói chuyện."
Tô Dung Dung trợn tròn mắt, cũng không biết nên đối mặt như thế nào.
Đảo ngược nhanh quá.
Thì ra Joker vẫn luôn là chính mình.
"Tô tỷ tỷ..."
"Đừng, không dám nhận đâu."
Mất mặt quá, mình lại bị con nhóc này lừa gạt.
Lúc này Tô Dung Dung đã có ý định chôn vùi hết tâm tư của mình.
"Đi cái gì mà đi, muốn đi cũng là nó đi, đi thôi, đi mua một ly cà phê Vienna."
"Lục Nhất Minh, anh đang đùa tôi đấy à, ở trong nước làm sao mua được Vienna?"
"Uống chút đồ ngọt đi, đây là yêu cầu bắt buộc với trợ lý."
Lục Nhất Minh gõ lên mặt bàn, nhìn Lục Dao tức tối rời khỏi phòng làm việc, còn Tô Dung Dung thì vẻ mặt lúng túng đứng nguyên tại chỗ.
Khoan đã, tại sao mình phải nghe lời Lục Nhất Minh chứ?
Dựa vào cái gì mà hắn bảo mình ở lại thì mình phải ở lại?
Tô Dung Dung vừa định cất bước thì một giây sau Lục Nhất Minh đã biết trước, trực tiếp đứng lên chắn trước đường tẩu thoát của Tô Dung Dung.
"Ngươi..."
Tô Dung Dung muốn nói gì đó, nhưng phát hiện cổ họng hơi khô khốc.
Khí thế vừa rồi đã hoàn toàn biến mất không thấy.
Lúc này trông như một cô bé nhỏ hoảng loạn mất phương hướng.
"Tô Dung Dung."
"Hả?"
"Vẻ mặt ghen tuông vừa nãy của ngươi, ta...rất hài lòng."
Câu nói này giống như có ma lực, không ngừng vang vọng trong đầu Tô Dung Dung.
Ghen?
Mình thật sự đang ghen sao?
Không đúng, không phải như vậy.
Tô Dung Dung muốn phản bác, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt của Lục Nhất Minh ngay trước mắt mình.
Lại một lần nữa có những hành động điên rồ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận