Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 65: Đến từ thủ đô hoàn khố

Chương 65: Đến từ đám công tử bột thủ đô
Tô Dung Dung lần nữa trở lại phòng khách, trên tay có thêm một thanh "hung khí". Xem ra vừa nãy thật không phải nói đùa. Nếu Lục Nhất Minh không đi, thì chiếc cờ lê này kết cục tốt nhất cũng là đập vào đầu Lục Nhất Minh. Lúc này Tô Dung Dung tức giận đến tròng mắt cũng đỏ. Nụ hôn đầu của mình, cứ như vậy vô duyên vô cớ mất đi?
Lục Nhất Minh: Khụ khụ, kỳ thật nếu mà nói đến thì, lúc mình trọng sinh, hình như nụ hôn đầu của ngươi đã mất rồi. . . Thôi vậy, vẫn là không nên trêu chọc thì tốt hơn.
"Người đâu! Lục Nhất Minh, ta với ngươi không xong!" Tô Dung Dung hận đến nghiến răng nghiến lợi, quay đầu liền đi tính toán bát tự, xem có phải mình với Lục Nhất Minh bát tự không hợp hay không. Cứ ở chung một chỗ là y như rằng gà bay chó chạy. Về phần Lục Nhất Minh, thì đã sớm lái chiếc Ferrari của mình bỏ chạy mất dạng. Chỉ bất quá, hương khí còn sót lại trên môi, thật sự khiến Lục Nhất Minh có chút lưu luyến.
"Cũng không đến mức đó đi, dù sao thật sự là nàng chủ động mà." Lục Nhất Minh vừa nói một mình, vừa đạp chân ga.
Mà lúc này, thợ sửa chữa của Cao Nguyên tư bản thì một mặt không hiểu. Mình bất quá chỉ là đi vệ sinh một chuyến, cờ lê làm sao lại không thấy? Một công ty lớn như vậy, lại có người trộm cờ lê? Không phải chứ, không có công cụ thì làm sao mình sửa được đây?
"Lý Lỵ, là ta đây.""Tiểu Lục có dặn dò gì sao?""Bên chỗ điện tín tiếp xúc thế nào?""Còn đang chờ." Lý Lỵ là mang theo hạng mục đến, có thể nói là lòng tin tràn đầy, nhưng không ngờ đến, mình lại bị hụt. Căn bản không tìm được Cao tổng. Thư ký nói Cao tổng buổi chiều có cuộc họp đột xuất, nhưng nếu biết sẽ có xung đột, thì sao lại để thư ký ở lại? Chuyện này vốn dĩ có vấn đề.
"Không cần chờ.""Không đợi người kia sao?""Dù sao hôm nay cũng không gặp được đâu.""Tiểu Lục tổng, ý của anh là?""Chiến thuật mất tích.""Hiểu rồi." Lý Lỵ vừa nghe là hiểu ngay. Thì ra là thế, xem ra Tô gia vẫn không muốn từ bỏ.
Lục Nhất Minh cười đã cúp điện thoại. Được, thật thông minh, dù sao cũng không cự tuyệt, cứ mất tích một đoạn thời gian cũng có thể chấp nhận. Đương nhiên, làm như vậy, Cao Miên cũng sẽ chịu không ít áp lực. Nếu thực sự ép Lục Nhất Minh, thì việc bỏ hợp tác với điện tín cũng không phải là không thể xảy ra. Tuy rằng di động và liên thông đều có nghiệp vụ điện thoại di động riêng, nhưng mà đối với tài nguyên trên tay Lục Nhất Minh, nghĩ đến cũng thấy vô cùng hứng thú. Đối tác tốt nhất đích thực là điện tín, nhưng cũng phải xem đối phương có biết điều hay không.
"Cho các ngươi ba ngày, đến lúc đó, thì đừng trách ta không khách khí." Lục Nhất Minh cười lạnh một tiếng.
Vốn dĩ còn muốn quay về công ty một chuyến. Dù sao hôm nay gặp Tô Dung Dung, chuyện đã đáp ứng với Tô Dung Dung là tìm ra kẻ đứng sau màn cũng nhất định phải đưa vào danh sách quan trọng. Dù sao thì mình cũng là người nói lời giữ lời.
Nhưng hết lần này đến lần khác đúng lúc này thì điện thoại của Lục Nhất Minh lại vang lên.
"Thiến tỷ?"
"Thằng nhóc thối tha còn biết ta là ai à, lâu như vậy không thấy, ta còn tưởng đệ đây là quên luôn cả tỷ tỷ rồi." Giọng điệu lười biếng tản mạn, chỉ có Thiến tỷ mới có thể hòa quyện thanh âm mị hoặc vào trong sự lười biếng như vậy. Không thể không nói, giọng nói này thật không lẫn vào đâu được, độ nhận diện cực cao.
"Sao có thể chứ, tiểu đệ dạo này bận rộn sự nghiệp mà.""Ừ, quý nhân bận chuyện, người mà ta nhìn trúng đều bị ngươi cướp mất rồi." Lương Thiến là ai chứ, tự nhiên không cần phải nói nhiều, lúc này Trình Tiêu còn đang ở văn phòng thu dọn vật liệu mới.
"Được rồi, là ta không đúng, hôm nào ta mời Thiến tỷ một bữa, coi như đền tội cho ngươi nhé.""Hôm khác không bằng ngay hôm nay luôn đi.""Lục Nhất Minh: (ˉ▽ˉ;). . . Ý gì?""Sao? Không rảnh hả?" Trong giọng nói hơi có chút thất vọng.
"Sao có thể chứ, Thiến tỷ mời, thì dù là xuống dao, ta cũng muốn đến, chỉ có điều Thiến tỷ cho ta biết trước, đêm nay là cái loại tiệc gì vậy?" Kiếp trước, lúc mình nghèo túng, Lương Thiến đã từng chìa tay ra giúp đỡ. Dựa vào điểm này, nếu Lương Thiến thực sự có chuyện, mình chắc chắn sẽ xông pha khói lửa, không chối từ. Chỉ là, cũng nên để mình có chút chuẩn bị đi chứ.
"Có mấy người bạn ở thủ đô tới, rất phiền, nếu đệ chịu giúp tỷ đuổi họ đi, thì tốt quá rồi.""Hiểu rồi, thời gian, địa điểm, tuyệt đối sẽ cho tỷ tỷ chống đỡ đủ tràng diện.""Thông minh đấy." Thiến tỷ cười rồi cúp điện thoại. Vào thời khắc mấu chốt, vẫn là rất đáng tin cậy. Không uổng công mình cưng chiều thằng nhóc này.
Mà lúc này Lục Nhất Minh, đang lái Ferrari, vừa vặn đi ngang qua đường Nam Kinh đông. Một biển quảng cáo lớn, một quảng cáo kim cương, nổi bật một cách rõ ràng. [Kim cương vĩnh cửu xa, một viên vĩnh lưu truyền.]
"Hả..." Thấy quảng cáo này, Lục Nhất Minh đột nhiên nhớ ra hình như hôm nay vẫn là một ngày đặc biệt. Vô thức cho chiếc Ferrari lái vào cửa hàng bên cạnh. Nửa tiếng sau, Lục Nhất Minh cầm theo hai túi mua sắm, trở lại trên xe.
Mà Thiến tỷ cũng đã gửi địa chỉ tới điện thoại của Lục Nhất Minh. 【Tịch Gia hoa viên】"Ha ha, xem ra Thiến tỷ là thật không hoan nghênh mấy người bạn ở thủ đô rồi." Lục Nhất Minh hiểu rõ Thiến tỷ. Cũng không phải là nói Tịch Gia hoa viên không đủ đẳng cấp, vào năm 95 ở Ma Đô, phòng ở Tịch Gia hoa viên, đã được coi là đẳng cấp đỉnh cao. Vượt xa đường Hoàng Hà náo nhiệt. Những căn biệt thự lầu các riêng tư, kín đáo cực cao. Nhưng mà đối với Thiến tỷ mà nói, đặc biệt là với người lạ, nàng lại càng sắp xếp bữa tối ở những nơi sang trọng. Nếu là mời Lục Nhất Minh ăn cơm, thì quán bún thập cẩm cay ven đường mới là sự lựa chọn hàng đầu của Thiến tỷ. Điều này nói rõ Thiến tỷ thật sự coi Lục Nhất Minh như người một nhà. Không câu nệ tiểu tiết, tùy ý hết mức. Về phần những người khác. Thật xin lỗi, Thiến tỷ không dễ đến gần như vậy đâu. Năm đó ở quán bar, có bao nhiêu chàng trai trẻ tuổi tài tuấn ở Ma Đô muốn được nếm thử đôi môi đỏ rực của Thiến tỷ, nhưng kết quả thì sao? Ha ha, chắc chắn đều bị Thiến tỷ làm cho ám ảnh tâm lý cả rồi.
Về phần lúc này, một chiếc Audi 100 màu đen, đã lái vào trong một căn biệt thự riêng của Tịch Gia hoa viên.
"Ôi chao, chỗ này cũng rất hoành tráng đấy chứ." Trên xe chỉ có hai người, tuổi tác cũng không chênh lệch nhiều, đều tầm hai lăm, hai sáu tuổi. Với số tuổi này mà đã lái xe quan của Thượng Quan, hơn nữa lại còn là biển số quân đội, đương nhiên là có chút nền tảng.
"Hoành tráng gì chứ, có hoành tráng đến mấy thì cũng có so được với Điếu Ngư Đài đâu?"
"Cái này không giống, chỗ kia chúng ta đâu thể thường xuyên đến được." Điếu Ngư Đài Quốc Tân quán là đẳng cấp gì chứ? Đó là nơi tiếp đón khách ngoại quốc, tự nhiên là không giống. Câu chuyện đối thoại thì bình thường không có gì lạ, nhưng trong giọng nói có sự hơn người, lại là sự kiêu ngạo không thể nghi ngờ. Mở miệng ra ngậm miệng lại toàn là Điếu Ngư Đài, nói cứ như nhà mình vậy. Thì ra là tới Ma Đô để thể hiện à. Khó trách Thiến tỷ thấy phiền. Sau khi đỗ xe xong, hai người thanh niên mới xuống xe.
"Lát nữa hoà nhã một chút, dù sao ta muốn theo đuổi Lương Thiến, đừng có phá đám đấy.""Thôi đi, con gái thủ đô nhà chúng ta có gì không tốt, chỉ có mình ngươi đặc biệt, nói nữa thì năm xưa cậu Trương nhà ngươi cũng nổi tiếng là một nhân vật ở Tứ Cửu Thành, bây giờ lại tốt, chạy ngược hết cả ra Ma Đô." Nếu những lời này để Lục Nhất Minh nghe được, chắc hẳn sẽ cười cả buổi sáng, thì ra hai vị công tử này tới để hát chèo à.
Bạn cần đăng nhập để bình luận