Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 371: Himalaya cùng căn phòng

"Xin lỗi, hai vị khách quý, mời đến phòng VIP của chúng tôi để thương lượng, chúng tôi sẽ dâng trà bánh và chúng ta sẽ từ từ nói chuyện."
Trưởng cửa hàng rất am hiểu, những vị khách thế này, tuyệt đối không phải người mà mình có thể đắc tội. Cho dù đối phương không có tư cách mua, nhưng chỉ cần có tiềm lực tài chính này. Vậy thì hai vị này trước mắt, tại Ma Đô, nhất định là nhân vật lớn đứng trên đỉnh của kim tự tháp. Khách hàng bình thường, cần lấy hết can đảm mới dám bước vào trong tiệm. Khí thế của bản thân đã bị từng dãy đồng hồ giá cao kia đè ép. Mà vị tiên sinh trước mắt này, cử chỉ bất phàm, tự nhiên không thể coi thường. Đưa Lục Nhất Minh và Lương Thiến vào phòng VIP xong, trưởng cửa hàng sai người mang túi xách xuống.
"Thưa ngài, trước hết phải nói mắt nhìn của ngài rất tốt, đây là chiếc 'Himalaya' phiên bản giới hạn của nhãn hiệu chúng tôi, chúng tôi gọi nó là túi bạch kim."
Bạch kim = kim loại hiếm = giá cả không hề rẻ. Đương nhiên, một chiếc Himalaya như thế, giá cả chính xác hoàn toàn cũng vô cùng bất thường. Giá trị bản thân hơn trăm vạn, cho thấy sự đặc biệt của nó. Cho dù đặt ở trong số các loại túi xách xa xỉ trên toàn cầu, nó cũng thể hiện ra sức hút đặc biệt. Không nghi ngờ gì, Himalaya là trung tâm của thế giới đồ xa xỉ. Gọi nó là một tác phẩm nghệ thuật có thể mang mặc đặc biệt cũng không ngoa.
"Chiếc Himalaya này được làm từ da cá sấu Nile Châu Phi, rất hiếm."
Trưởng cửa hàng kiên nhẫn giới thiệu chiếc túi xách này một lượt. Còn Lương Thiến đang ngồi một bên, khi nhìn thấy đồ thật thì mắt đã trợn tròn. Đúng vậy, không có người phụ nữ nào có thể làm ngơ trước sự rung động mà chiếc túi bạch kim mang lại. Ngay cả Lương Thiến cũng không ngoại lệ. Ở thời đại này, Lương Thiến đã được xem là đại diện cho những phụ nữ có kiến thức rộng rãi. Nhưng vẫn không kìm được sự kích động.
"Bây giờ tôi muốn biết làm thế nào để có được nó?"
"Cái này... Thưa ngài, nếu thuận tiện, tôi có thể xin ngài cung cấp một chút tài khoản hội viên của ngài không, để chúng tôi có thể phục vụ ngài tốt hơn?"
Đấy, đây là chiêu trò quen thuộc của Hermes. Về việc Lục Nhất Minh có tài khoản Hermes hay không? Đáp án đương nhiên là có. Năm đó là cậu ấm số một Ma Đô, nếu ngay cả cái này cũng không có thì chỉ có thể nói Lục Nhất Minh có gu quá tệ. Đương nhiên, lại càng không có chuyện giống như những kẻ giàu mới nổi, đến cửa hàng người ta thì vung tiền như rác. Tình tiết này chỉ xảy ra trong tiểu thuyết mà thôi. Trong cuộc sống thực tế làm như vậy chỉ làm hạ thấp phẩm vị và giá trị của bản thân.
"Hóa ra là Lục tiên sinh, ngài luôn là người dùng trung thành của nhãn hiệu chúng tôi, thật sự xin lỗi vì lúc nãy thất lễ."
Nhìn vào lịch sử tiêu dùng tài khoản của Lục Nhất Minh thì không bỏ sót một chi tiết nào. Năm đó nhà họ Lục trang hoàng biệt thự, đồ dùng trong nhà đều là của Hermes. Đương nhiên, việc này có liên quan đến việc Lục Dao thích màu cam của Hermes. Lục Ái Quân tuân thủ nguyên tắc phải nuôi con gái giàu có, nên đương nhiên sẵn lòng vì con gái mà mua tất cả.
"Lục tiên sinh, chiếc túi xách này hoàn toàn có thể bán, giá bán hiện tại là 1,28 triệu, xin hỏi ngài có xác nhận mua không ạ?"
Đối với trưởng cửa hàng mà nói, lịch sử chi tiêu của Lục Nhất Minh có thể được coi là một trong những khách hàng chất lượng nhất của Hermes. Chỉ là, Lương Thiến nghe thấy mức giá này thì vẫn phải hít vào một ngụm khí lạnh. 1,28 triệu. Đây là mức tiêu dùng một lần lớn nhất trong cuộc đời Lương Thiến từ khi sinh ra đến giờ. 1,28 triệu, biệt thự ở ngoại ô hiện tại cũng chỉ có giá đó.
"Gói lại."
"Vâng."
Cuộc sống của người có tiền chính là như vậy, bình thản không có gì lạ. 1,28 triệu, ngay cả chớp mắt cũng không hề.
"Lục Nhất Minh, anh điên rồi à."
"Em thích món quà này không?"
"Đừng có cười với tôi, tôi có thể cảnh cáo anh, tôi chỉ bán tài chứ không bán thân."
"Tôi cũng không có hứng thú."
"Đồ em trai thối, em nói lại một lần nữa xem!"
Lương Thiến trừng mắt, ra vẻ hễ nói thêm một câu nữa thì tôi sẽ liều mạng với anh ngay. Nhưng dù có làm bộ ra dáng vẻ đó, thì vẫn không thể che giấu được tâm trạng 'vui sướng tột độ' của mình. Vẫn câu nói đó, trên đời này có người phụ nữ nào cưỡng lại được sự quyến rũ của chiếc túi bạch kim?
"Em có thể đi thử, nó là của em."
Đây mới là hình tượng tổng tài bá đạo. Đương nhiên, đối với Lục Nhất Minh, vẫn là phải cảm ơn sự hào phóng của Trịnh Lão Nhị. Nếu không phải vị này thì thẻ ngân hàng của mình cũng không có thêm 80 triệu tiền mặt. Tuân theo nguyên tắc có tiền không tiêu thì là vương bát đản. Lục Nhất Minh bắt đầu chi tiêu thì tự nhiên không có gánh nặng gì trong lòng.
"A Thu..."
Trịnh Lão Nhị đang ở Tứ Cửu thành xa xôi, hắt xì liên tục.
"Trịnh ca, có phải là bị cảm rồi không?"
Bàn Đại Hải quan tâm hỏi, nhưng không đúng a, mùa này làm sao lại bị cảm?
"Xéo đi, chắc chắn là mấy con hồ ly tinh kia nhớ nhung tao, tối nay chúng ta đi 'thổi' tràng tử của bọn nó."
Mặc dù trong khoảng thời gian này thật là xui xẻo. Nhưng vừa nghĩ đến đám 'hồ ly tinh' này trong sàn nhảy tùy ý vặn vẹo eo. Trịnh Lão Nhị lập tức tinh thần tỉnh táo.
"Ca, chúng ta về mặt tiền mặt hình như hơi..."
Một bữa ăn mất 1,2 triệu, lập tức sắp đến cuối tháng phải trả lương rồi. Trả lương xong, tình hình tài chính của tập đoàn mới rõ ràng lại càng thêm tồi tệ. Tiền vay còn phải hơn 20 ngày nữa mới có. Cho nên nói, trong khoảng thời gian này, Trịnh Lão Nhị thật sự không có tiền để ra ngoài "sóng".
"Thảo..."
Nghe được tin dữ này, Trịnh Lão Nhị lập tức lộ vẻ mặt MMP. Đều do Lục Nhất Minh đáng chết kia, cuối cùng còn hố lão tử một vố. Nghĩ đến bữa ăn có giá trên trời kia, trái tim Trịnh Lão Nhị lại bắt đầu rỉ máu. Nếu Trịnh Lão Nhị mà biết lúc này Lục Nhất Minh đang mang theo người đẹp đi mua sắm vui vẻ ở Hằng Long thì không biết sẽ có tâm trạng thế nào. Đoán chừng trong nháy mắt sẽ sụp đổ. Về phần lúc này ở trong tiệm Hermes, Lương Thiến đang đeo chiếc ‘Himalaya’ và không ngừng soi gương, thay đổi tư thế. Còn những nhân viên xung quanh chỉ có thể lộ ra vẻ ngưỡng mộ. Nói đùa, đây chính là Himalaya, hiện tại trong nước chỉ có một chiếc duy nhất. Khi sự khác biệt quá lớn đến mức không thể đuổi kịp thì chỉ còn lại sự ngưỡng mộ mà thôi. Thậm chí đến cả tư cách để ghen tỵ và hận cũng sẽ bị tước đoạt.
Còn Lục Nhất Minh lúc này, lại gọi trưởng cửa hàng tới.
"Lục tiên sinh, xin hỏi ngài còn gì muốn sai bảo nữa không ạ?"
"Tôi nhớ hình như Hermes năm nay tung ra loại túi bạch kim hình căn phòng?"
Lục Nhất Minh tự nhiên không thể quên Tô Dung Dung. Nói cho cùng, Tô Dung Dung mới là chân ái. Nếu như bên trọng bên khinh thì Lục Nhất Minh tự mình cũng thấy bất mãn.
"Lục tiên sinh, đúng là có tung ra một mẫu, chỉ có điều..."
Giờ phút này, ngay cả trưởng cửa hàng cũng có chút do dự. Túi bạch kim thường thì còn có thể làm chủ được, dù sao dựa vào lịch sử chi tiêu của Lục Nhất Minh thì hoàn toàn có thể giao phó cho tổng bộ. Nhưng mà cái loại túi bạch kim "căn phòng" mà Lục Nhất Minh vừa nhắc tới. Vậy thì lại... Có thể hình dung như thế này, túi bạch kim "căn phòng" hẳn là túi trong mơ của tất cả người chơi thuộc dạng cất giữ 'cấp Cốt Hôi'. Thế nào là người chơi 'cấp Cốt Hôi'? Đó chính là những người đại diện cho các danh viện quý phái đỉnh cấp trên toàn thế giới. Ngay cả bọn họ, cũng đang không ngừng nỗ lực tiêu tiền để có được chiếc túi bạch kim "căn phòng".
Da cá sấu ngắn màu đen gỗ mun + màu vàng nâu Mada Me + màu trắng EPSom + màu nâu tiêu cùng da bê Sombrero gỗ mun + da bê Swift màu cam. Giá bán trong cửa hàng mặc dù so với cái 'Himalaya' mà Lương Thiến đang có thì không bằng. Nhưng mà nói đến độ hiếm có, thì tuyệt đối bỏ xa 'Himalaya' hai con đường.
PS: Sáng sớm rời giường liền phải phục vụ con, đi học bù khắp nơi, đi ngang qua các thành phố, chương này vẫn là trên đường dùng di động soạn ra. Xin mọi người đánh giá 5 sao, cũng không quá đáng chứ ạ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận