Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 139: Mua say

Chương 139: Mượn rượu giải sầu 【chân ái】 "Cho một ly Whisky để cảm ơn." Whisky thêm đá, đây mới là cách uống của đàn ông. Lục Nhất Minh khoảng thời gian này thật sự rất phiền muộn. Tô Dung Dung quyết định trốn tránh hắn. "Đồ đệ thối, mượn rượu giải sầu, sầu càng thêm sầu." Một bộ váy sa mỏng màu đen của Lương Thiến vừa xuất hiện đã ngay lập tức thu hút vô số ánh mắt của các quý ông. Thời đại này, có lẽ chỉ có Lương Thiến từng có kinh nghiệm du học mới dám mặc như vậy. Ánh đèn mờ ảo, phối hợp với sự mờ ảo xuyên thấu, tạo nên một bầu không khí mập mờ. Đáng tiếc, những người quen đều biết, vị này chính là hoa hồng có gai. Còn những người mới đến, khiếp sợ trước khí chất cường đại của Lương Thiến, cũng không dám tùy tiện tiến lên. Dù sao đẳng cấp chênh lệch quá lớn, tránh để tự làm mất mặt. Chỉ có thể trơ mắt nhìn Lương Thiến đi tới bên cạnh Lục Nhất Minh. Tại quầy bar. Lương Thiến hơi cúi người, dáng người hoàn mỹ lộ rõ trước mắt Lục Nhất Minh. Đây cũng là một phúc lợi ẩn tàng. "Không đến mức mượn rượu giải sầu." Lục Nhất Minh không hề nghiêng đầu, mà tiếp tục lắc nhẹ ly rượu trước mặt, lặng lẽ nhìn khối băng tan ra, hòa vào cùng Whisky. Cảnh tượng này, thế nhưng lại khiến không ít các quý ông hận đến nghiến răng. Giả bộ đấy à! Mỹ nữ ngay trước mắt, giả bộ thân sĩ cái gì? Người ta rõ ràng là muốn đến tìm ôm ấp yêu thương đấy. Vậy mà vị này lại coi như không có chuyện gì xảy ra. Thật đúng là gặp hạn thì chết đuối, gặp khô thì chết khô. "Nói đi, xảy ra chuyện gì?" Lương Thiến lại không hề để ý đến sự thờ ơ của Lục Nhất Minh, phất tay với Bartender. "Vẫn như cũ." "Bà chủ, máu của chị tanh nồng quá đấy, Mary." Hai người cứ như vậy tựa vào trước quầy bar. "Khi nào thì chị lại uống rượu mạnh vậy?" Bloody Mary là một trong số ít các loại cocktail có cồn mạnh. Đừng nghe cái tên độc đáo, thường các quý cô uống vài ly vào bụng thì có khi… Đồ uống này ở quán bar nổi tiếng với cái tên 'rượu thất thân'. "Thì hợp hoàn cảnh thôi, đồ đệ thối muốn không say không về, làm tỷ tỷ đương nhiên phải liều mình bồi tiếp." "Chị đừng nói là chị có ý với ta nhé, muốn chuốc say ta hả?" "Đồ đệ thối." Lương Thiến im lặng cười một tiếng, trúng rồi, đáp đúng rồi. Chính là muốn chuốc say đồ đệ thối, đêm nay nếu có thể giải mộng thì càng tốt hơn. Lương Thiến đây là đang trần trụi viết ý nghĩ lên mặt. "Có dám không?" "Nhận thua." Khóe miệng Lục Nhất Minh hơi nhếch lên, nâng ly rượu lên cụng với Lương Thiến một cái. Nếu là ở đời trước, đêm nay có lẽ sẽ là một đêm mỹ diệu. Đáng tiếc, số phận đã định, có duyên vô phận với Thiến tỷ. Ở kiếp trước, Thiến tỷ ba năm sau sẽ kết hôn. Hay nói cách khác, Thiến tỷ đợi Lục Nhất Minh ba năm. Mặc dù ở kiếp trước Lục gia sa sút, nhưng đối với Thiến tỷ mà nói, hoàn toàn không để ý Lục Nhất Minh có tiền hay không. Người ta coi trọng, chính là Lục Nhất Minh con người này. Sau khi Lục thị tập đoàn đổi chủ, Lục Nhất Minh đã rất tiêu trầm trong một thời gian dài, đương nhiên, trong khoảng thời gian này cũng bao gồm việc Tô gia không ngừng chèn ép. Trong khoảng thời gian Lục Nhất Minh chán nản nhất, Lương Thiến luôn ở bên cạnh. Mặc dù hai người không có tiến thêm một bước nào, nhưng Lương Thiến luôn khích lệ Lục Nhất Minh. Đáng tiếc, tuổi của Lương Thiến đã đến mức, gia đình không có khả năng để Lương Thiến cứ 'Hồ nháo' mãi. Cuối cùng, vẫn không thể chịu nổi áp lực từ gia đình, Lương Thiến cuối cùng chọn kết hôn. Còn khi Lục Nhất Minh quyết định làm lại thì Lương Thiến đã dốc hết tất cả, thậm chí bán đi quán bar mình kinh doanh bao năm, kiếm tiền giúp Lục Nhất Minh gây dựng lại sự nghiệp. Bây giờ nghĩ lại, đời trước đích thật là có lỗi với Thiến tỷ. Bất quá cũng may Thiến tỷ có một kết cục rất hoàn mỹ. Mặc dù ở kiếp trước là 'Ép duyên' nhưng người đàn ông kia đối xử với Lương Thiến rất tốt. Sau khi cưới càng quan tâm chăm sóc đến tận chân răng kẽ tóc. Cuộc sống trôi qua rất êm ấm và hạnh phúc. Thậm chí nhiều năm về sau, khi Lục Nhất Minh cùng Lương Thiến ngồi cùng nhau hồi tưởng lại những năm tháng huy hoàng thì Lương Thiến còn may mắn vì lựa chọn của mình là chính xác. Theo lời Lương Thiến nói, Lục Nhất Minh là hình mẫu lý tưởng của cô, nhưng tuyệt đối không phải đối tượng kết hôn tốt nhất. Nếu hai người thật sự cứ ở bên nhau, chỉ sợ sẽ chỉ tổn thương cả hai bên. Cứ như thế này cũng rất tốt, quen biết không quá quan trọng, quan trọng là cả hai đã để lại hình ảnh tốt nhất của mình trong lòng đối phương. 10 năm sau, Lương Thiến cùng chồng di cư nước ngoài. Con cái thành đàn, cuộc sống mỹ mãn hạnh phúc. Đây cũng là lý do tại sao bây giờ Lục Nhất Minh không dám trêu chọc Lương Thiến. Chân mệnh thiên tử của Thiến tỷ còn chưa xuất hiện. Hơn nữa, hắn cũng không có năng lực để cho Thiến tỷ bất kỳ lời hứa hẹn nào. Đáng tiếc, hiện tại Lương Thiến cũng không hiểu được 'tấm lòng lương thiện' của Lục Nhất Minh. Chỉ có điều, nếu Lục Nhất Minh biết, tất cả những gì hắn 'nhìn thấy' ở kiếp trước đều là giả. Kết hôn giả, nhận con nuôi. Tất cả đều là giả, chỉ là ứng phó với việc thúc cưới của gia đình. Cũng không biết lúc đó Lục Nhất Minh sẽ phải đối mặt với Lương Thiến như thế nào đây? Gặp một lần lỡ cả đời. "Đồ đệ thối, chẳng lẽ ta không đủ tốt hay sao?" "Cái gì cũng tốt." "Vậy em không suy nghĩ đến chị một chút à?" Đôi môi đỏ quyến rũ, nhẹ nhàng thì thầm bên tai Lục Nhất Minh. Với một người đàn ông khác, thật sự rất khó mà kiềm chế được. "Tỷ à, vì sao tỷ lại cự tuyệt Hải Dương?" Vấn đề của Lục Nhất Minh khiến Lương Thiến sững sờ. Hải Dương theo đuổi Lương Thiến bao lâu rồi? Chỉ sợ từ khi mới quen thì Hải Dương đã phát động tấn công. Đã nhiều năm như vậy, Hải Dương chưa bao giờ thay lòng đổi dạ. Nhưng đối với Lương Thiến mà nói, không thích thì chính là không thích, không có vì sao hết. Mà câu hỏi này của Lục Nhất Minh, tựa hồ cũng đang nhắc nhở Lương Thiến, hắn cũng giống như vậy. Sắc mặt của Lương Thiến hơi có chút khó coi. "Giận rồi sao?" "Đồ đệ thối, ta còn không cần mặt mũi sao?" Lương Thiến bực bội, một hơi cạn sạch rượu trong ly. "Lại thêm một ly nữa." Mình đợi lâu như vậy, cuối cùng chỉ nhận được kết quả này sao? Người theo đuổi tỷ tỷ có thể xếp hàng từ trong quán bar ra đến bên ngoài. Nếu Lương Thiến muốn, hơn phân nửa đàn ông trong quán bar này đều nguyện ý quỳ dưới váy cô ấy. Đồ đệ thối thật là không có mắt! Lục Nhất Minh: (ˉ▽ˉ;). . . Không phải nói là đến bồi hắn uống rượu giải sầu sao? Sao lại thành ra hắn uống rồi? Lục Nhất Minh cũng không khuyên can, không phải chỉ là uống rượu thôi sao, hắn không có gì phải sợ cả. Có lẽ cứ say một trận cũng tốt. Coi như tế cho những mất mát đã qua. Hai người không nói gì nữa, ngươi một ly, ta một ly. Tốc độ uống rượu này khiến Bartender một phen kinh hồn bạt vía. Bartender: Mọi người đến xem tửu tiên kìa. Một giờ sau, Lục Nhất Minh ôm Lương Thiến đang say khướt, đi ra khỏi quán bar. Rõ ràng là uống số lượng tương đương nhau, Lục Nhất Minh lại càng uống càng tỉnh. Còn Lương Thiến thì sớm đã không phân biệt được phương hướng. Về phần các quý ông trong quán rượu, mang theo ánh mắt hâm mộ, đưa mắt nhìn hai người rời đi. Chậc chậc, một đêm tốt đẹp nhường nào, đổi thành mình, nhất định phải cúc cung tận tụy cho đến chết mới thôi. Sáng sớm hôm sau, Lương Thiến tỉnh dậy trên giường của mình, xoa xoa cái đầu đau như búa bổ, thề rằng đời này mình sẽ không uống nhiều rượu như vậy nữa. Ký ức duy nhất là tối qua Lục Nhất Minh ôm mình rời khỏi quán bar. Đáng tiếc, cô vẫn còn mặc chiếc váy sa mỏng màu đen của tối qua, ngoài việc nó bị nhàu nhĩ thì cũng không có gì không ổn cả. Đầu giường để một ly nước mật ong đá lạnh. Lương Thiến cũng không ngại, uống một ngụm lớn, cuối cùng cũng hoàn hồn lại. "Đồ đệ thối, thật sự là có duyên không phận sao?" Lương Thiến cười khổ một tiếng. "Hừ, cũng không biết đắp chăn cho người ta, lạnh chết tỷ tỷ." Một lát sau, Lương Thiến lại khúc khích cười, cười rạng rỡ. Đồ đệ thối thật là có tâm tư sâu sắc đấy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận