Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 129: Trình Tiêu cải biến

"Tê..."
"Ô..."
"Trời ạ."
Sáng sớm hôm nay, tất cả nam nhân ở bộ phận đầu tư đều phát cuồng.
Trình Tiêu, người luôn chỉ mặc trang phục công sở, vậy mà lại đổi sang váy áo, hơn nữa còn là loại váy có thể tôn lên vóc dáng rất tốt.
Cái này...
Khí tức thanh xuân, đẹp không gì sánh được.
Trình Tiêu giống như một thỏi nam châm, thu hút vô số ánh mắt khác phái.
Nhất là khuôn mặt trắng nõn hơi ửng hồng này, càng khiến đám nam nhân mê mẩn.
Trình Tiêu có chút hối hận, sáng nay khi ra ngoài, cả đường đều bị người ta nhìn chằm chằm, sớm biết thế này thì mình đã không nên ăn mặc như vậy.
Thế nhưng, vừa nghĩ đến Vương Lam, nội tâm Trình Tiêu lại một lần nữa kiên định.
Lục Nhất Minh thích kiểu này, cũng vì Lục Nhất Minh thích nên Trình Tiêu mới cam lòng làm như vậy.
"Trình trợ lý, cô, ách, xin lỗi."
Vốn định đưa số liệu vừa chỉnh lý xong cho Trình Tiêu để trình lên tổng duyệt của Tiểu Lục.
Thế nhưng vừa nhìn thấy Trình Tiêu, người này đã không thể rời mắt.
"Đưa cho tôi là được rồi."
"Vâng, vâng."
Thấy đối phương đứng ngây tại chỗ, Trình Tiêu vội vàng nhắc nhở một câu.
Cho đến khi Trình Tiêu quay người rời đi, người này vẫn chưa kịp phản ứng.
"Vương ca, hồn về rồi."
Cuối cùng, vẫn là đồng nghiệp đi ngang qua huých tay Vương ca, lúc này mới gọi Vương ca trở lại thần trí.
"Khụ khụ, cực phẩm đấy."
Vương ca cũng không phải là thanh niên mới ra đời.
Hơn 30 tuổi, lịch duyệt đầy mình.
Nhất là ở Lục thị tập đoàn, mỹ nữ không hề hiếm thấy, nhưng một người cực phẩm như Trình Tiêu, vẫn là lần đầu tiên trong đời.
Vương ca không thể không thừa nhận, Trình trợ lý mặc bộ đồ này, tuyệt đối kinh diễm.
"Vương ca, đây là Trình trợ lý, người của Tiểu Lục tổng đấy."
"Nói thừa, đẹp là được rồi."
Ai cũng biết, Trình trợ lý có thể đứng xa nhìn ngắm chứ không thể khinh nhờn.
Nhưng mình hoàn toàn không thể kiểm soát nổi con mắt của mình.
Bình thường, Trình Tiêu đã rất đẹp.
Hôm nay, Trình Tiêu, toàn thân trên dưới đều tản ra mị lực trí mạng của phụ nữ.
"Đừng nói, với bộ trang phục này thì ai mà chịu được."
Ngay cả mấy nữ minh tinh kia cũng không bằng Trình trợ lý đâu.
Mái tóc có chút xoăn, gợi cảm hơn trước kia rất nhiều so với mái tóc dài thẳng đen.
Còn bộ váy này, đã phát huy tối đa ưu thế của Trình trợ lý.
Đừng nói đám đàn ông này, ngay cả Trình mẫu sáng nay nhìn thấy Trình Tiêu cũng phải sáng mắt.
Từ khi mình đổ bệnh, đã không nhìn thấy con gái ăn mặc đẹp đẽ thế này.
Hình như hồi còn bé, Trình Tiêu cũng rất thích làm đẹp.
Khi đó hai vợ chồng thường ăn diện cho tiểu Trình Tiêu như búp bê, mỗi lần ra ngoài, người qua đường xung quanh đều nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ.
Thế nhưng, từ khi mình bị bệnh, con gái như biến thành người khác, ngoài đồng phục ra, không còn mặc những chiếc váy xinh đẹp.
Lên đại học rồi thì càng mặc bình thường, ngày ngày bận bịu làm việc.
Hôm nay đột nhiên thay đổi, thật sự khiến Trình mẫu có chút mừng rỡ.
Lẽ nào con gái mình đã nghĩ thông suốt rồi?
Dưới gầm trời này, có người mẹ nào mà không muốn con gái mình ăn mặc thật xinh đẹp chứ?
Chỉ là, trong lòng Trình mẫu lại thêm một nỗi buồn.
Người ta nói "nữ nhi là để làm vui lòng người mình yêu".
Trình Tiêu làm vậy, rốt cuộc là vì ai?
Trình mẫu không phải người ngu.
Chỉ sợ người kia đã bước vào trái tim của con gái mình.
Nếu như hai bên đều có tình cảm, Trình mẫu đương nhiên sẽ mừng vui khôn xiết.
Có điều, người kia đã biểu thị rõ ràng, chỉ coi Trình Tiêu như bạn học mà thôi.
Trong thời khắc bạn học gặp khó khăn nhất, đưa tay giúp đỡ.
Chỉ thế thôi.
Từ sau ngày đó, con gái đã trầm mặc đi không ít.
Tất cả chuyện này, Trình mẫu đều thấy hết trong mắt.
Không ngờ, con gái vẫn không từ bỏ.
Mà lúc này Trình Tiêu đang cầm báo cáo, đứng trước cửa văn phòng của Lục Nhất Minh.
Hít sâu.
Liên tục hít sâu mấy lần.
Thời khắc này Trình Tiêu vô cùng khẩn trương.
Tất cả sự thay đổi của mình, đều là vì Lục Nhất Minh.
Cũng không biết Lục Nhất Minh khi nhìn thấy mình thì sẽ như thế nào?
Anh ấy hẳn sẽ thích đi.
Dù sao lần trước Lục Nhất Minh nhìn Vương bộ trưởng với ánh mắt đầy tính xâm lược.
Vương bộ trưởng có thể làm được thì mình cũng làm được.
Trình Tiêu không ngừng tự cổ vũ cho mình.
Sau khi đã đấu tranh tư tưởng đầy đủ, Trình Tiêu giơ tay lên, chuẩn bị gõ cửa phòng làm việc.
Mà lúc này, trong văn phòng của Lục Nhất Minh.
Nhìn điện thoại đang reo, Lục Nhất Minh có chút kích động.
Đây tựa như là lần đầu tiên, Tô Dung Dung chủ động gọi điện thoại cho mình.
Nhớ kỹ là ngay cả khi thương thảo hạng mục Tiểu Linh Thông thì cũng toàn trợ lý của Tô Dung Dung liên hệ với mình trước.
"Sao lại nghĩ đến việc gọi điện thoại cho ta vậy?"
Lúc nhận điện thoại Lục Nhất Minh thoáng chút buồn cười.
Cả hai đời cộng lại của mình đã bao nhiêu tuổi rồi?
Tuổi tâm lý có lẽ cũng đã hơn 60 đi.
Vậy mà lúc vừa mở miệng, giọng điệu lại rõ ràng có chút không đúng.
Chuyện này lại xảy ra trên người mình sao?
Nếu không tự mình cảm nhận được thì Lục Nhất Minh tuyệt đối sẽ không tin.
Chỉ một cuộc điện thoại thôi mà lại khiến mình kích động đến mức này.
Nhưng ngoài tiếng hít thở nhẹ bên đầu dây, Tô Dung Dung lại không hề lên tiếng.
Lẽ nào còn có nỗi khó nói nào sao?
"Dung Dung?"
Lục Nhất Minh lại thử gọi một tiếng.
"Lục tổng, tôi nhớ mình đã nói rồi, chúng ta chưa thân quen đến mức đó."
Cuối cùng thì Tô Dung Dung cũng đã mở miệng, chỉ có điều giọng điệu này rất không hài lòng.
Cách xưng hô Dung Dung, chỉ có người thân thiết nhất mới có tư cách gọi mình như vậy.
Tên cẩu vật này, mỗi lần đều muốn vi phạm mà trêu ghẹo mình một chút.
Tuy lời là thế nhưng Lục Nhất Minh nghe ra, lần này phản đối có vẻ như không còn kiên quyết như trước nữa.
Quả là một khởi đầu không tệ.
"Dù sao thì cũng là đối tác hợp tác mà."
"Lục tổng, công là công, tư là tư."
"Cũng được, vậy xin hỏi Tô tổng gọi điện thoại cho ta có việc gì?"
"Anh có rảnh không?"
Lục Nhất Minh: (ˉ▽ˉ;)...
Ý gì? Hẹn hò?
"Tô tổng muốn mời tôi đi ăn cơm?"
"Mơ đẹp nhỉ."
Trước khi bấm số gọi, Tô Dung Dung đã nghĩ đến cái kiểu leo lên trèo cao của Lục Nhất Minh.
Kết quả không nằm ngoài dự đoán của Tô Dung Dung, quả nhiên Lục Nhất Minh lại giở trò rồi.
"Ba tôi muốn mời anh đi ăn cơm."
"Chú?"
"Chuyện ở Hương Giang lần trước."
Tô Dung Dung đã cố gắng kiềm chế giọng điệu của mình.
Có điều, mỗi lần nhớ đến cảnh Lục Nhất Minh xông pha bảo vệ mình thì lòng Tô Dung Dung lại luôn bị giật nảy lên.
Không hiểu tại sao trong khoảng thời gian này Lục Nhất Minh lại hay vô cớ xuất hiện trong đầu mình.
Tên cẩu vật đáng ghét, chắc chắn đã hạ cổ lên người mình.
"Đương nhiên tôi có rảnh rồi."
"Thời gian hơi dài đấy."
"Hửm?"
Chỉ là ăn cơm thôi mà thời gian lại hơi dài, đây là có ý gì?
"Hai ngày, ba tôi mở tiệc chiêu đãi ở Tô Thị."
"Không cần thiết phải long trọng thế chứ."
"Lục Nhất Minh anh có ý gì? Anh cảm thấy thân phận của tôi không đáng thế à?"
Lục Nhất Minh: (ˉ▽ˉ;)...
Quả nhiên, vĩnh viễn đừng bao giờ cố đoán tâm tư của phụ nữ.
"Vậy khi nào?"
"Tốt nhất là hôm nay."
"Hôm nay?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận