Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 470: Cẩu vật đây là làm bao nhiêu ngày giận người oán sự thỉnh?

Chương 470: Đúng là đồ đáng ghét, làm bao nhiêu chuyện gây giận người oán trời vậy?
"Thật xin lỗi, tiên sinh, xin ngài xuất trình thư mời."
Hội nghị đầu tư của người Hoa Hạ năm nay, dường như là để tổng kết kinh nghiệm năm trước.
Việc phân biệt khách khứa vô cùng cẩn trọng.
Dù sao những người có mặt ở đây, đều là những nhân vật có tiếng tăm trong giới đầu tư Hoa Hạ.
Chỉ có điều, lúc này Lục Nhất Minh lại không vui.
Lái xe thì sao? Lái xe cũng có nhân quyền.
Lần này, Lục Nhất Minh vì lấy lòng Tô Dung Dung, đã đóng vai nhân vật đến cùng.
Không còn cách nào, dù sao trước đó mình thật sự là quá đáng một chút.
Vừa nghĩ đến việc để đại tiểu thư trăm năm Tô gia làm loại chuyện này, trong lòng vẫn còn cảm thấy áy náy.
Đương nhiên, nếu cho Lục Nhất Minh thêm một cơ hội nữa, chỉ sợ hắn vẫn sẽ lựa chọn như vậy.
Thế nên, Lục Nhất Minh hôm nay cực kỳ tận lực.
Thậm chí còn đuổi Tô Dung Dung không cho lái xe, tự mình phục vụ việc này.
Ngay cả trợ lý đi theo bên cạnh Tô Dung Dung cũng không biết hôm nay Lục tổng nổi hứng gì.
Thôi được, chuyện riêng tư của đôi tình nhân nhỏ mà.
Trợ lý nghĩ, tốt nhất là không nên biết quá nhiều chuyện vi diệu.
"Tô tổng, chúng ta có thật sự không chờ Lục tổng sao?"
"Yên tâm đi, hắn thật muốn vào, thì còn ai ngăn được?"
Cô trợ lý: Ách... cũng đúng, Lục tổng dù sao cũng là một nhân vật nổi tiếng trong giới tài chính Ma Đô, ai mà không biết.
Nhưng vấn đề là, nhân viên bảo vệ ở cổng hôm nay thật sự không biết đến nhân vật này.
Phía trên đã ra chỉ thị, chỉ cần không có thư mời thì tuyệt đối không cho vào.
Cứ như vậy, Lục Nhất Minh vừa mới đỗ xe xong đã bị chặn lại ngay ở cổng một cách đầy hoa lệ.
"Cho dù tôi chỉ là tài xế đi theo, thì tôi cũng có thể vào được chứ?"
"Thật xin lỗi, tiên sinh, nếu ngài là tài xế thì chúng tôi đã sắp xếp xong khu nghỉ ngơi cho ngài rồi, đi vào cửa nhỏ bên phải, sau đó rẽ trái."
Lục Nhất Minh: (ˉ▽ˉ;)...
Tình hình trước mắt quá mức xấu hổ, với thân phận của Lục Nhất Minh thì cũng không thể tùy tiện làm càn được.
Hơn nữa, nếu bị người quen nhìn thấy thì chẳng phải rất mất mặt sao?
Ngay lúc này.
"A? Lục tổng."
"Anh hai? !"
Lục Nhất Minh: Chỉ muốn hỏi một câu, mình vừa nhìn thấy cái gì?
Sao em gái mình lại đang nắm tay Tưởng Khâm đi tới vậy?
"Hai người các người?"
"Ha ha, lần trước là do anh nói với ba đó, ờm, như anh mong muốn, chúng em đã ở bên nhau."
Lục Dao thản nhiên cho hay.
Về phần Tưởng Khâm thì ngược lại hơi ngại ngùng.
Dù sao trước đó thân phận của hai người vẫn là tình địch.
Hiện tại mình lại cưa được em gái Lục Nhất Minh, chỉ có thể nói, duyên phận này đúng là quá kỳ diệu.
"Không phải, hai người cứ như vậy mà thành đôi rồi?"
Lục Nhất Minh tỏ vẻ, tại sao mình không biết chuyện này?
"Dù sao cũng không phải chuyện gì lớn, yêu đương tự do mà."
"Chờ chút, hai người tới đúng lúc, giúp anh giải thích chút."
Lục Nhất Minh nói, những chuyện này bây giờ không phải là trọng điểm, trọng điểm là bây giờ mình muốn vào trong.
"Anh bị chặn ở ngoài sao?"
Cái này...
Biểu cảm của Lục Dao thật sự là phong phú muôn màu.
Lục Dao: Đáng đời! Anh trai đáng ghét, anh cũng có ngày này à?
"Khụ khụ, thật xin lỗi, chúng tôi không quen vị tiên sinh này."
Lục Nhất Minh: ∑( 口 ||
Được rồi, vốn dĩ Tưởng Khâm còn muốn giúp Lục Nhất Minh chứng minh.
Nhưng Lục Dao đã lên tiếng, với một người bạn trai tốt luôn nghe theo lời bạn gái như Tưởng Khâm, thì đành phải chịu lực bất tòng tâm.
Anh ấy hướng về Lục Nhất Minh lộ ra một nụ cười xin lỗi.
Lục Dao và Tưởng Khâm cứ như vậy thản nhiên đi qua trước mặt Lục Nhất Minh.
"Ta..."
Lục Nhất Minh còn có thể nói gì?
Nhân duyên của mình còn kém đến mức này sao?
Năm phút sau.
"Ồ, đây chẳng phải là Lục tổng sao? Sao anh lại ở đây?"
"Bị mất thư mời rồi."
Nhìn thấy Trần Viễn Triết, Lục Nhất Minh tức giận trả lời một câu.
Lục Nhất Minh rất hiểu rõ con người của cậu em này.
Vốn dĩ chỉ sợ thiên hạ không đủ loạn.
Quả nhiên...
"Ha ha, không sao, bên trong cũng không náo nhiệt lắm, tôi vào trước đây."
Lục Nhất Minh tỏ vẻ hiểu ý.
Mãi mới chờ được một người quen.
"Vương Lam."
"A, đây không phải là Lục tổng sao?"
Rõ ràng là người quen, nhưng giọng điệu của Vương Lam dường như rất khó chịu.
Vương Lam: À, mình vui vẻ lên được sao?
Dù sao thì mình cũng đã lập không ít công lao cho Lục Nhất Minh mà.
Nhưng kết quả thì sao?
Sau khi Lục Nhất Minh thành danh thì liền phủi mông rời đi.
Để lại cho mình bộ phận đầu tư của tập đoàn Lục thị.
Với cái danh đẹp là cho mình tự do phát huy.
Ban đầu, Vương Lam còn tin tưởng một cách ngốc nghếch.
Nhưng kết quả thì sao?
Trong khoảng thời gian này, trọng tâm của tập đoàn Lục thị hoàn toàn chuyển sang hạng mục bất động sản.
Điều này dẫn đến việc bộ phận đầu tư của tập đoàn Lục thị thiếu hụt vốn nghiêm trọng.
Vì chuyện này, Vương Lam cũng không chỉ một lần tìm Lục Dao để giải quyết.
Nhưng câu trả lời nhận được lại là.
Đầu tư vào hạng mục bất động sản, là một phần trong kế hoạch mà Lục Nhất Minh đã định trước trước khi rời khỏi tập đoàn Lục thị.
Cho nên, tập đoàn Lục thị cần phải đi theo đúng phương hướng cố định.
Lần này thì hay rồi, Vương Lam cùng bộ phận đầu tư không có tiền trong tay, trở thành đồ trang trí của tập đoàn Lục thị.
Điều này khiến cho Vương Lam đầy tham vọng làm sao có thể chấp nhận được?
Nếu không phải vì tương lai tươi sáng của tập đoàn Lục thị.
Có lẽ Vương Lam đã sớm bỏ việc ra ngoài lăn lộn rồi.
Bây giờ gặp Lục Nhất Minh, lại càng hận đến nghiến răng.
Cái tên vương bát đản này, tuyệt đối là lừa gạt bà cô, dùng xong liền vứt, đúng là cặn bã nam không thể nghi ngờ!
Lục Nhất Minh: Đây đúng là một nỗi oan trời đánh có được không!
"Cô à, cô với vị tiên sinh này?"
Thôi được, ngay cả nhân viên bảo vệ tại chỗ cũng không thể chịu nổi nữa rồi.
Trong lòng thậm chí đã tin rằng, vị này trước mắt tuyệt đối có thân phận phi phàm.
Dù sao người ra người vào ở đây đều là người quen cả.
Nhưng có một điều, nhân phẩm của người này, hình như là quá tệ.
Tại sao người nào cũng đều tỏ vẻ 'hận thấu xương' thế kia?
"Đừng, tôi không dám có quan hệ gì với hắn đâu."
Lục Nhất Minh còn có thể nói gì?
Cuối cùng, cho đến khi bảo vệ thông báo cho ban tổ chức thì bên đó mới biết được, đường đường là tổng giám đốc khoa học kỹ thuật internet Long Đằng Hoa Hạ.
Là người lãnh đạo khoa học kỹ thuật cao nhọn mới nổi của Hoa Hạ.
Là người trẻ tuổi nhất lọt vào danh sách tỷ phú Forbes.
Lục Nhất Minh, người mang nhiều danh hiệu như thế, lại bị chặn ở cổng gần hai mươi phút.
Ban tổ chức tự mình chạy đến, lúc này mới coi như đã giúp Lục Nhất Minh giải vây.
Ngoài việc cảm thấy bất đắc dĩ, Lục Nhất Minh còn có thể làm gì được nữa?
Sau khi vào trong mới phát hiện, những người vừa rồi đều vây quanh Tô Dung Dung cười nói vui vẻ.
Điểm quan trọng nhất là.
Tô Dung Dung vốn đã muốn tìm mình từ lâu.
Nhưng lại bị đám người này kéo lại không thể tách ra được.
Cố ý, từng người một thật là hư đốn.
Mà Tô Dung Dung khi biết được chân tướng cũng chỉ còn biết dở khóc dở cười.
Đúng là đồ đáng ghét, gây bao nhiêu chuyện khiến người ta giận và oán hận thế này.
Thôi được, đối với cả buổi tiệc tối mà nói, đây chỉ là một đoạn nhạc dạo nho nhỏ.
Mà Lục Nhất Minh, cuối cùng cũng thực hiện được mục tiêu chiến lược của mình.
Toàn trường nhìn thấy hắn ôm vòng eo nhỏ nhắn của Tô Dung Dung.
Đúng là bạn trai có thừa sức mạnh.
Cũng ngầm thông báo với mọi người có mặt ở đây.
Đây là một kỷ nguyên liên minh cường cường sắp đến.
Quý tộc công nghệ mới cùng trăm năm Tô gia.
Một con quái vật khổng lồ đáng sợ đã bắt đầu xuất hiện.
Về phần những thanh niên tài tuấn có mặt ở đây, ai còn dám có ý đồ với Tô Dung Dung nữa?
Bạn cần đăng nhập để bình luận