Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 151: Ta nguyện ý

Chương 151: Ta đồng ý
"Chuyện nhỏ nhặt ta không làm đâu." Lương Thiến xoay xoay ly rượu trước mặt, kỳ thực đã bị Lục Nhất Minh thuyết phục xong xuôi rồi, nhưng dù sao lần này là thằng em trai xin mình giúp, cũng nên thừa cơ làm bộ chảnh một chút.
"Một tỷ, đủ không?"
"Phụt, bao nhiêu cơ?"
Tiếng nuốt nước bọt vang lên.
Một ngụm rượu vừa mới uống vào suýt chút nữa đã phun ra.
Lục Nhất Minh, có phải ngươi cố ý không vậy?!
Cố tình nói lúc này, rõ ràng là muốn xem ta mất mặt mà.
Gia đình Lương Thiến ở Ma Đô được xem là có tiền.
Nếu không, thời đại này làm sao có thể đưa Lương Thiến ra nước ngoài du học chứ.
Càng không thể sau khi Lương Thiến về nước, ném cho Lương Thiến một khoản tiền khổng lồ mở quán bar ở trung tâm thành phố được.
Từ nhỏ đến lớn có thể cưng chiều Lương Thiến như công chúa như vậy.
Có thể nói, nhà Lương Thiến cũng chỉ có hơn chục triệu tệ giá trị tài sản mà thôi.
Đương nhiên, đặt trong thời đại này thì hoàn toàn chính xác được xem là nhà có điều kiện.
Nhưng mà, Lục Nhất Minh này vừa mở miệng đã là một tỷ.
Lần này, hoàn toàn trấn trụ Lương Thiến.
Không chỉ có Lương Thiến, mà ngay cả Trình Tiêu bên cạnh cũng phải trợn mắt há mồm.
Vừa rồi mình đã nghe thấy gì vậy?
Dự định đầu tư 10 tỷ?
Trình Tiêu đương nhiên không hề nghi ngờ Lục Nhất Minh.
Đột nhiên cảm thấy vai mình gánh nặng ngàn cân.
Căn bản không thể chịu nổi!
"Lục tổng..."
"Thôi, đừng có đánh trống thoái lui, các ngươi chỉ cần vận hành sơ bộ thôi, phương hướng lớn đã rất rõ ràng, đâu phải để các ngươi tay trắng làm nên đâu."
"Không phải, lỡ như lỗ vốn, đem tôi đi bán cũng không đền nổi." Lương Thiến liếc xéo một cái đầy vẻ quyến rũ.
Thằng em chết tiệt, dọa người đó hả.
Nhưng mà, tính tình Lương Thiến, Lục Nhất Minh hiểu quá rõ.
Một khi cho Lương Thiến đủ áp lực, thì cô nàng sẽ bùng nổ ra động lực càng lớn hơn.
Năm đó lúc mới về nước khởi nghiệp, người nhà Lương Thiến ai nấy đều phản đối.
Dù sao đã tốn không ít tiền cho việc học hành, hơn nữa còn là mang hai bằng thạc sĩ về nước.
Thời buổi này, mấy chức quản lý cấp cao công ty nước ngoài hay lãnh đạo doanh nghiệp nhà nước, Lương Thiến còn không phải là nhắm mắt chọn hay sao.
Người nhà cũng hy vọng Lương Thiến có thể vào các doanh nghiệp hoặc công ty nhà nước, phát huy lợi thế của mình.
Hơn nữa, mối quan hệ của nhà ở đó, mặc kệ Lương Thiến chọn con đường nào thì người nhà cũng đều có thể ủng hộ hết mình.
Dù sao thì, vào con đường quan lộ cũng không phải là không được.
Có điều Lương Thiến lại khác, lại muốn đi mở quán rượu.
Quyết định này suýt chút nữa không làm cho ông cụ tức đến nhập viện.
Tốn bao nhiêu tiền, là để cho cô về nước mở quán rượu à?
Vì giấc mơ của mình, Lương Thiến đã đấu tranh với gia đình rất lâu.
Cuối cùng bất đắc dĩ, ba mẹ Lương Thiến đành ký hiệp ước, số tiền mở quán rượu coi như là người nhà cho vay.
Cho dù là lỗ hay lãi, thì đều phải trả lại.
Nếu không trả nổi thì ngoan ngoãn nghe lời người nhà, bắt làm gì thì làm nấy.
Kết quả, dưới áp lực như vậy, Lương Thiến đã khởi nghiệp thành công, danh tiếng 【Chân Ái】vang dội khắp Ma Đô.
Về phần bây giờ, Lục Nhất Minh cần kiến thức và năng lực chuyên môn của Lương Thiến, gánh vác phần trách nhiệm này.
"Lỗ vốn thì coi như ta."
"Ngươi không sợ sạt nghiệp không ngóc đầu lên nổi à."
"Vậy thì ngươi nuôi ta cả đời."
Lương Thiến: (ˉ▽ˉ;). . .
Hình như cái này cũng được đấy chứ, hay là mình dứt khoát làm hư luôn đi? Mình nuôi ngươi cả đời.
Được thôi, cái ý nghĩ mê người này, Lương Thiến cũng chỉ là ảo tưởng một chút thôi.
"Được, em trai chết tiệt, ta nhận lời."
Lương Thiến chỉ suy nghĩ một lát, đập bàn một cái, nâng ly rượu lên.
"Hợp tác vui vẻ."
Lục Nhất Minh đứng dậy theo, tiện thể nháy mắt với Trình Tiêu còn đang ngơ ngác bên cạnh.
Người sau khi đứng lên vẫn còn đang như lạc trong sương mù.
Cứ như vậy, ba ly rượu cụng vào nhau.
Người sau này sẽ làm rung chuyển cả thế giới trong giới công nghệ, tại thời khắc này, ba người sáng lập nguyên lão đã đạt thành ý kiến chung.
Thậm chí có thể nói, đây là thời khắc mang tính lịch sử.
"Được rồi, tài liệu ta sẽ mang về nghiên cứu."
"Ừ." Lục Nhất Minh vô cùng tin tưởng Lương Thiến.
Nghi người thì không dùng, dùng người thì không nghi, đây là nguyên tắc của Lục Nhất Minh.
"Lục tổng, tôi sợ..." Thấy Lương Thiến rời đi, Trình Tiêu muốn nói rồi lại thôi.
Lúc đầu chỉ biết là nghe theo Lục Nhất Minh phân phó làm việc thôi.
Nhưng ai ngờ đâu, quy mô công ty lại lớn đến mức bất thường thế này.
Tim Trình Tiêu đập thình thịch, hồi lâu không sao bình tĩnh lại được.
"Biết vì sao ta chọn cô không?"
"Tôi..." Trình Tiêu không biết.
Nói thật, kể từ khi Lục Nhất Minh xuất hiện trong cuộc đời mình, cuộc sống của cô đã xoay chuyển 180 độ.
Từ trước đến nay, Trình Tiêu luôn cảm thấy mình bị Lục Nhất Minh thúc đẩy tiến lên.
Vào tập đoàn Lục thị, gia nhập bộ phận đầu tư, trở thành trợ lý của Lục Nhất Minh.
Mặc dù Trình Tiêu luôn cố gắng trong công việc.
Nhưng đến giờ, mình cũng chưa lập được thành tựu gì ra hồn cả.
Mà bây giờ, Lục Nhất Minh lại muốn giao cho mình một nhiệm vụ quan trọng như vậy.
Đối với Trình Tiêu mà nói, thực sự không biết phải làm thế nào bây giờ.
"So với người khác, thứ cô thiếu nhất chính là tham vọng."
"Lục tổng..."
"Nhưng mà, cái này có lẽ cũng là ưu điểm của cô, có năng lực, có thiên phú nhưng lại không có tham vọng, nhân viên như cô, chính là kiểu mà ông chủ thích nhất."
"Thích?"
Đây là lần đầu tiên, Lục Nhất Minh thốt ra hai chữ "thích".
Mặc dù Trình Tiêu biết, cái "thích" này không liên quan gì đến cái "thích" mà mình mong chờ.
Vẫn cứ là không nhịn được mà tim đập rộn lên.
"Đúng vậy, ông chủ thích nhất là chèn ép nhân viên như cô."
"Tôi nguyện ý."
"Hả?"
"Tôi nguyện ý để anh chèn ép."
Lục Nhất Minh: (ˉ▽ˉ;). . .
Sao mình không phát hiện ra, Trình Tiêu lại còn có chút xu hướng thích "bị ngược" thế này.
"Được rồi, không trêu cô nữa, chọn cô, là vì tin tưởng cô, bên cạnh tôi có thể dùng được không có mấy người, so ra thì, cô là lựa chọn tốt nhất, đối với mệnh lệnh của tôi, bất kể đúng sai, cô cũng có thể không chút do dự mà chấp hành, và điểm này, chính là thứ tôi cần nhất bây giờ."
"Lục tổng, hình như tôi hiểu rồi."
"Đừng quá áp lực, tương lai, cô là người phụ nữ mạnh mẽ đứng dưới ánh đèn sân khấu, đến lúc phải điều chỉnh tốt tâm trạng của mình rồi."
Đúng vậy, ngay từ đầu, Lục Nhất Minh đã muốn bồi dưỡng Trình Tiêu.
Vẫn là câu nói đó.
Đời này, ngoại trừ tình cảm, mình cái gì cũng có thể cho Trình Tiêu.
Vì Trình Tiêu hoàn toàn có phương diện này thiên phú.
Như vậy, mình có thể tạo cơ hội cho Trình Tiêu thể hiện tài năng.
Còn Lương Thiến lúc này thì đã sớm về đến nhà rồi.
Ba mẹ Lương Thiến nhìn con gái bảo bối về sớm với vẻ mặt ngơ ngác.
"Hôm nay về sớm thế?"
"Đúng đó, từ giờ trở đi, con gái của bố mẹ muốn hoàn lương rồi." Lương Thiến thở dài một hơi, không biết đầu óc mình có phải bị nóng lên không nữa mà đã đồng ý với thằng em.
Trên đường về, gió đêm thổi tới, đầu óc tỉnh táo hơn một chút.
Lúc này mới nhận ra, mình là lên phải thuyền giặc rồi.
Vì thằng em mà mình đã trở thành con người mà mình không muốn nhất.
Tự do của mình ơi!
Thứ mà mình khao khát nhất, từ nay về sau, có lẽ đều phải giao cho Lục Nhất Minh.
"Có ý gì?" Ba mẹ Lương nhìn nhau, thực sự không hiểu hàm ý trong lời nói của con gái.
"Haizz, con gái cưng của hai người lần này là gặp phải gian thương rồi, mà lại là cái loại thua cả đời, không nói nữa, bắt đầu từ ngày mai, 9 giờ đi làm 5 giờ về."
"Cái này..."
Ý của con gái vừa nãy, có phải là muốn ngoan ngoãn làm việc không?
"Hình như là vậy."
"Thật hả?! Sao ta lại cứ cảm thấy như đang nằm mơ vậy?"
Con gái cuối cùng cũng đã trở thành con người mà mình mong muốn, chỉ là, tất cả những điều này đều không phải do công của ba mẹ.
Mà là vì một người đàn ông mà thay đổi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận