Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 63: Ngươi đây là lời nói khách sáo đâu?

"Chương 63: Ngươi đây là khách sáo đấy à?"
"Tô Dung Dung đâu?"
"Vương tổng, Tô tổng đang tiếp khách."
"Tiếp khách? Xì, ngược lại là rất tích cực a."
Vương tổng, Vương Lam, nhà đầu tư thâm niên của tư bản Cao Nguyên, độc lập dẫn đội sáu năm, năm ngoái từng đạt được giải thưởng án lệ vàng đầu tư tốt nhất trong nước.
Xem như nhân tài kiệt xuất của giới đầu tư.
Vương Lam ở tư bản Cao Nguyên đã đủ lâu, quan hệ cá nhân cũng rộng.
Ở tư bản Cao Nguyên, Vương Lam có thể nói là người có tiếng nói nhất, chỉ sau lão bản.
Nói thật, ở tư bản Cao Nguyên, Vương Lam đã đạt được tất cả.
Chỉ có điều, lần này đột nhiên có Tô Dung Dung đến, lại khiến Vương Lam ngửi thấy một tia nguy cơ.
Đúng vậy, chính là nguy cơ.
Theo lý thuyết, Tô Dung Dung bất quá chỉ là người mới của giới đầu tư mà thôi.
Các phương diện đều không phải là đối thủ của Vương Lam.
Có thể hết lần này đến lần khác ngay từ lần đầu tiên gặp mặt Tô Dung Dung, Vương Lam đã cảnh giác.
Làm đầu tư, ai mà chẳng lăn lộn nhiều rồi.
Đừng thấy bây giờ Vương Lam phong quang vô hạn.
Thế nhưng khi mới vào làm, đó cũng là nếm không ít đau đầu.
Vì một mối làm ăn, Vương Lam có thể thủ ở công ty khách hàng mấy ngày mấy đêm.
Đó chính là chỗ liều mạng của Vương Lam.
Sau khi chuyển đến làm ở tư bản Cao Nguyên, Vương Lam nhận được coi trọng, giành được không ít tài nguyên.
Càng như cá gặp nước.
Chỉ thiếu một bước nữa thôi, mình sẽ trở thành đối tác của công ty.
Còn có vị trí tổng thanh tra mà Vương Lam ngày đêm mong chờ.
Có thể hết lần này đến lần khác trong tình huống này, Tô Dung Dung lại xuất hiện.
Vương Lam không phủ nhận, thị trường tư bản, nhất là giới đầu tư, bối cảnh cực kỳ quan trọng.
Nhưng cũng không thể trắng trợn đến thế được.
Tô Dung Dung có tài đức gì?
Mới nhậm chức đã có thể độc lập dẫn đội, chưa kể không có một vụ đầu tư nào thành công mà lại trở thành đối tác của công ty?
Cái này…
Sao Vương Lam có thể không tức giận?
Cướp đi tất cả những gì vốn thuộc về nàng.
Chuyện này khiến Vương Lam nuốt không trôi cục tức này.
Nhân viên của tư bản Cao Nguyên đều hiểu rõ, trong khoảng thời gian này, tâm trạng Vương tổng vô cùng tệ.
Một chút chuyện nhỏ cũng có thể gây ra cơn lôi đình của Vương tổng.
Về nguyên do, thì không cần phải nói nữa.
Tô Dung Dung này, đúng là nghé con mới sinh không sợ hổ.
Ngày thứ ba sau khi nhậm chức, đã dẫn đội đi Tiểu Nhật Tử.
Vốn còn tưởng sẽ làm nên đại sự kinh thiên động địa gì.
Kết quả ngược lại hay, chưa đến một ngày đã xám xịt trở về.
Trong chớp mắt trở thành trò cười của công ty.
Nhất là Vương Lam, càng nắm bắt cơ hội này, nói xấu sau lưng Tô Dung Dung trước mặt lão bản.
Năng lực thì có đấy, đáng tiếc kinh nghiệm không đủ.
Nói bóng gió chính là gièm pha Tô Dung Dung.
Nếu là người khác mắc lỗi như vậy, dù lão bản có không muốn hỏi đến, ít nhất cũng phải tỏ thái độ.
Nhưng lần này ngược lại hay, lão bản vậy mà tự mình cười ha hả.
Ý gì?
Nhẹ nhàng bỏ qua?
Quy tắc công ty không cần nữa à?
Vương Lam mặt đầy phẫn nộ, ra khỏi văn phòng lão bản, càng nghĩ càng tức.
Không phải sao, lão bản đã mặc kệ rồi, vậy thì ác nhân này sẽ tự mình ra tay.
Kết quả lại không tìm thấy Tô Dung Dung.
Hỏi ra mới biết, Tô Dung Dung vậy mà đang tiếp khách.
Vương Lam cười lạnh, tiếp khách, là dạng khách nào?
Chẳng lẽ là tự biên tự diễn đấy chứ?
Lập tức không để ý đến lời giải thích của nhân viên, đi thẳng đến khu tiếp khách.
Nghĩ là sẽ trực tiếp đẩy cửa vào.
Nhưng bất ngờ lại nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
Rất quen thuộc.
Đã nghe ở đâu rồi?
Vương Lam đang định vươn tay, thì đứng khựng lại giữa không trung.
Qua khe cửa, vừa hay thấy Lục Nhất Minh đang ngồi ngay ngắn trên ghế sofa.
Là hắn?
Là một người đầu tư lâu năm, Vương Lam có hiểu biết đầy đủ về giới doanh nhân Ma Đô.
Còn về tập đoàn Lục Thị, là người dẫn đầu mong đợi, đương nhiên là trọng tâm chú ý của Vương Lam.
Lục Nhất Minh hồi học đại học, đã từng cùng Lục Ái Quân đi tham gia một vài bữa tiệc tối.
Vương Lam đương nhiên là liếc mắt một cái liền nhận ra vị người cầm lái tương lai của tập đoàn Lục Thị này.
Lục Nhất Minh? Tập đoàn Lục Thị.
Khách của Tô Dung Dung lại là hắn?
Chẳng lẽ, chỗ dựa phía sau của Tô Dung Dung chính là tập đoàn Lục Thị?
Nếu đúng là như vậy, thì lão bản nể tình, cũng hợp tình hợp lý.
Nói không chừng, công ty và tập đoàn Lục Thị đã đạt được một loại hiệp nghị nào đó.
Mà Tô Dung Dung này, chính là người được tập đoàn Lục Thị phái đến công ty làm cầu nối then chốt.
Lúc này, Vương Lam trong đầu tự dựng ra đủ loại khả năng.
"Xì, đúng là số hưởng."
Vương Lam ngầm nghiến răng một tiếng.
Với thân phận của Lục Nhất Minh, Vương Lam đương nhiên không thể lỗ mãng.
Chỉ là, lòng hiếu kỳ thúc đẩy Vương Lam đứng lại trước cửa.
"Lục Nhất Minh, đây là giới hạn cuối cùng của chúng ta, hơn nữa, theo như dự đoán của tôi, hợp đồng của anh và NTT, tuyệt đối không có giá đó, tự nhiên kiếm thêm 30 triệu, anh còn có gì không hài lòng?"
"Bộp bộp bộp..."
Tô Dung Dung vừa dứt lời, Lục Nhất Minh liền vỗ tay.
Điều này làm Tô Dung Dung câm nín, từ khi gặp mặt đến giờ, Lục Nhất Minh chưa từng làm gì bình thường cả.
Lần này lại làm cái trò gì vậy?
"Không tệ, cô cũng đoán đúng."
"Anh đồng ý?"
"Đồng ý? Nếu là cô, thì thôi, tôi đừng hỏi nữa, da mặt cô dày quá."
Tô Dung Dung: (ˉ▽ˉ;)...
Đây có được xem là đả kích cá nhân không?
"Hoàn toàn chính xác, tôi thừa nhận lời cô nói, trong thời gian ngắn kiếm được 30 triệu đầu tư, cộng thêm hậu kỳ vận hành giao cho Cao Nguyên đầu tư, đích thực tôi có thể ngồi không kiếm tiền."
"Vậy còn do dự cái gì nữa?"
"Dung Dung, cô tính qua lần đầu tư này có thể kiếm được bao nhiêu chưa?"
"Đương nhiên rồi."
"Vậy thì tôi phải rửa tai lắng nghe."
"Kỹ thuật sẽ không thấp hơn 10 triệu dựa theo cái mức đó, lợi nhuận sẽ ở trên 10 tỷ."
"Chậc chậc, đừng nói đùa nữa, cơ số 10 triệu, lợi nhuận cơ sở 10 tỷ, còn chưa tính tổng đài và phần trăm hoa hồng sản phẩm."
"Lục Nhất Minh, một vài mối quan hệ cần phải duy trì, tôi đang nói là lợi nhuận ròng."
Tô Dung Dung lập tức phản bác.
Chỉ có điều, lời này có chút chột dạ.
Thôi được, Tô Dung Dung thừa nhận, mình thật sự đã cắt xén không ít.
Vốn chỉ muốn Lục Nhất Minh chưa nghĩ tới những thứ này, ai ngờ, đối phương đã rõ như lòng bàn tay.
"Bất kỳ việc gì đều có rủi ro, tư bản Cao Nguyên không chỉ chia sẻ bớt những rủi ro đó, còn bù đắp thiếu hụt tài chính cho mắt xích Lục Thị, dù sao cũng là các anh kiếm lời cả thôi."
Tô Dung Dung vẫn nhấn mạnh quan điểm của mình.
Đương nhiên, từ góc độ thị trường hiện tại mà nói, kỳ vọng hoàn toàn có thể đạt được.
Tô Dung Dung vẫn rất tự tin.
"Vậy tôi phải cảm ơn cô à?"
"Không cần, đôi bên cùng có lợi."
"Dung Dung, vốn dĩ tôi không có mấy phần tự tin, nhưng giờ thấy vẻ mặt hoàn toàn tự tin của cô, xem ra là tôi thành công rồi."
"Anh..."
Tô Dung Dung: Tổng lại là nói nãy giờ, Lục Nhất Minh anh là đang gài bẫy đấy à?
Lục Nhất Minh: ('◡')
Đây gọi là binh bất yếm trá.
Huống chi, nắm trong tay hệ thống điện thoại vô tuyến trong tương lai, Lục Nhất Minh rõ hơn ai hết.
Thị trường nóng bỏng vượt quá dự tính.
Ngay cả đại lý thương ba bốn tuyến, cũng kiếm được đầy bồn đầy bát, lợi ích nhiều thế, cứ vậy mà nhường ra, mình đúng là thành trò cười.
Đương nhiên, Lục Nhất Minh cũng không phủ nhận ý kiến của Tô Dung Dung.
Trong bất kỳ tình huống nào, việc một mình hưởng lợi là điều không thể.
Cùng cái kiểu đó, từ đầu lựa chọn đối tác hợp tác mạnh mẽ thì sẽ rất quan trọng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận