Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 34: Rơi xuống địa ngục

"Lục đại thiếu, có người tìm."
Trương Tuân một bộ mặt mày bỉ ổi, cười gian xảo với Lục Nhất Minh không thôi.
Trương Tuân, Vương Khôn, Lý Duệ, Phạm Thừa.
Tứ đại hộ pháp của Lục Nhất Minh, cũng là những kẻ xúi giục Lục Nhất Minh mê muội Tô Dung Dung.
Đồng thời cũng là bạn cùng phòng đại học của Lục Nhất Minh.
Chỉ có điều, từ sau chuyện lần trước, Lục đại thiếu dường như cố ý xa lánh bốn người.
Điều này khiến bốn người sinh ra khủng hoảng.
Rằng, mình chỉ có đi theo Lục đại thiếu mới có thể cậy quyền cậy thế, một khi bị Lục đại thiếu 'vứt bỏ' thì ngày lành tháng tốt sẽ chấm dứt.
Hôm nay hiếm hoi Lục đại thiếu về phòng ngủ, bốn người liền như một lũ chó vẫy đuôi.
Tranh nhau nịnh bợ trước mặt Lục Nhất Minh.
Mà Lục Nhất Minh mới về chưa được bao lâu, đã có người tìm tới cửa?
Thật đừng nói, trong thời gian học đại học, nữ sinh ôm ấp ái mộ Lục Nhất Minh cũng không ít.
Chỉ tiếc, ỷ vào có chút nhan sắc, đều muốn để Lục đại thiếu quỳ dưới váy mình.
Trong mắt mấy người, những nữ sinh này đầu óc đều thiếu gân.
Lục đại thiếu loại nữ nhân nào chưa từng thấy qua?
Có chút nhan sắc ở trong trường, được nam sinh vây quanh như trăng sao thì liền không biết mình bao nhiêu cân lượng rồi?
Nhưng mà, lần này người tới, tuyệt đối không thể ngờ tới.
"Lục thiếu vừa mới trở về, mấy loại phấn son tầm thường kia làm sao lọt vào mắt Lục thiếu được, đuổi đi là phải."
"Đúng đấy, Trương Tuân nhanh lên, lát nữa ta ra ngoài mua chút đồ nướng, chúng ta ăn một bữa thật ngon."
Hiếm khi có thể nịnh nọt Lục Nhất Minh, mấy người tự nhiên không muốn bỏ lỡ.
"Lần này cũng không giống, Lục thiếu anh vẫn nên ra gặp mặt đi, biết đâu có kinh hỉ đấy."
Trương Tuân lại còn thừa nước đục thả câu, thấy ba người còn lại nghiến răng nghiến lợi.
Thằng cha này là ý đồ xấu nhiều nhất, giỏi nhất lấy lòng Lục thiếu.
Lần này lại không biết bày ra cái trò quỷ quái gì nữa.
Chỉ tiếc, Trương Tuân không hề hay biết, mình sớm đã bị Lục Nhất Minh ghi vào sổ đen.
Chuyện hãm hại mình lần trước còn chưa tính sổ, Trong khoảng thời gian này cần giải quyết không ít việc đang chờ mình ra tay, ngược lại muốn xem xem Trương Tuân rốt cuộc vì sao muốn làm như vậy.
Còn lúc này Lục Nhất Minh, thì vẫn bình tĩnh không nói gì.
Tránh để đánh rắn động cỏ.
Sau khi Lục Nhất Minh rời khỏi phòng ngủ, mấy người nhao nhao trừng mắt với Trương Tuân.
"Tao nói mày làm cái trò quỷ gì đấy, không nhìn ra Lục thiếu dạo này đều không để ý tới chúng ta sao?"
"Đúng vậy, thật vất vả mới về một chuyến, mày lại còn gây chuyện."
"Không phải, mấy anh, lần này không giống."
"Có gì không giống, Lục thiếu ghét những nữ sinh tự cho mình là kia, chẳng lẽ mày không biết?"
"Ha ha, lần này là Trình giáo hoa."
"Trình Tiêu?!"
Ba người kia cũng ngẩn người.
Sao lại là Trình Tiêu?
Trình Tiêu ở đại học Ma Đô cũng có tiếng tăm, mặc dù so với Tô Dung Dung còn kém, nhưng cũng là bạch nguyệt quang trong lòng phần đông nam sinh.
Nhưng chưa từng nghe nói, giữa Trình Tiêu và Lục đại thiếu có chuyện gì.
"Có khi nào là Lục thiếu đổi mục tiêu rồi?"
"Không phải không có khả năng, về nhan sắc, Tô Dung Dung với Trình Tiêu không ai kém ai, có khi nào Lục thiếu thấy Tô Dung Dung khó nhằn, cho nên quay sang để mắt tới Trình giáo hoa."
"Cũng không phải, lần này là chính Trình Tiêu chủ động tìm đến."
"Cái này... biết đâu chừng Lục đại thiếu tâm trạng tốt, chuyện của chúng ta lại có hy vọng đấy?"
"Ai nói không phải, tao nghe ba tao nói, bộ phận đầu tư mặc dù mới thành lập, nhưng sự ủng hộ rất lớn, nếu có thể vào được đó, chẳng phải tha hồ ăn ngon mặc đẹp sao."
"Có lý, lát nữa nhân lúc Lục thiếu đang vui vẻ, chúng ta thử xem."
Nguyên lai bốn vị này còn đánh cái chủ ý này.
Vào bộ phận đầu tư?
Chẳng phải toàn những kẻ đầu cơ trục lợi sao?
Mà lúc này Lục Nhất Minh, thì đang ở cửa phòng ngủ gặp Trình Tiêu.
Đôi mắt đỏ hoe, bàn tay phải nắm chặt tờ hiệp nghị, khẽ run rẩy.
"Nghĩ kỹ rồi?"
"Có thể chuyển chỗ khác không?"
Nam sinh ra ra vào vào không ít, ánh mắt đều đổ dồn lên người Trình Tiêu.
Trình giáo hoa đích thân tới đây, đủ để gây oanh động.
Mà lúc này Trình Tiêu, chỉ hy vọng có thể chuyển sang chỗ khác.
Mình đã từ bỏ tất cả tôn nghiêm, chỉ cầu Lục Nhất Minh đừng có trắng trợn không kiêng nể gì cả.
"Cũng được."
Một trước một sau.
Trình Tiêu theo sát sau lưng Lục Nhất Minh.
Tòa nhà dạy học, giờ này, tòa nhà dạy học không có học sinh.
Tùy ý chọn một phòng học, Lục Nhất Minh dừng bước lại.
Còn Trình Tiêu ở phía sau, căn bản không để ý.
Đụng vào lưng Lục Nhất Minh.
Lúc này mới tỉnh táo lại, lập tức lùi về phía sau hai bước.
"Đã nghĩ kỹ rồi thì nhanh lên."
"Ngay ở đây?"
Giọng Trình Tiêu không kìm được run rẩy.
Vốn tưởng rằng, Lục Nhất Minh nhất định sẽ đắc ý vô cùng, đồng thời dẫn mình tới khách sạn.
Ai có thể ngờ, vậy mà lại là phòng học.
Tên biến thái Lục Nhất Minh này, chẳng lẽ thích ở trong phòng học...
Trình Tiêu lại là từng nghe nói, có vài nam sinh mắc chứng bệnh tâm lý, thích những chỗ kích thích.
"Chỗ này không được sao?"
Lục Nhất Minh cũng ngẩn người, chỉ là ký hiệp nghị thôi mà, ở đâu mà không ký được?
"Lục Nhất Minh, có thể để cho tôi chút tôn nghiêm không?"
"Có ý gì? Không nghĩ ra thì thôi."
Nhìn ánh mắt tuyệt vọng của Trình Tiêu, Lục Nhất Minh cau mày.
Có phải là mình ép cô ta hơi quá rồi không, hay là để cô ta nghĩ cho kỹ một chút?
Biết đâu sẽ còn có biện pháp ổn thỏa hơn.
Nhưng cái vẻ mặt của Lục Nhất Minh, trong mắt Trình Tiêu, lại là ngay cả chút thể diện cuối cùng cũng không chịu giữ lại cho mình.
Không chỉ muốn xé nát tôn nghiêm của mình, còn muốn giẫm mình xuống địa ngục.
Nhìn Lục Nhất Minh muốn đi.
Nghĩ đến mẫu thân đang nằm ở ngoài hành lang, không có cách nào chữa trị.
Trình Tiêu cắn nát môi dưới, mùi máu tanh kích thích đại não Trình Tiêu.
Không, không thể do dự nữa, vì mẹ, vì chính mình...
"Được, ngay ở chỗ này."
"Cô nói sớm đi."
Lục Nhất Minh quay người, nhưng cảnh tượng kế tiếp, hoàn toàn kích thích Lục Nhất Minh.
Chiếc áo sơ mi trắng nõn đã bị xé toạc, cúc áo rơi xuống một chỗ.
Hai tay run rẩy của Trình Tiêu đang muốn tiếp tục...
Làn da trắng nõn mềm mại cứ như vậy bại lộ giữa không trung.
Toàn thân run rẩy của Trình Tiêu, không một phút dừng lại.
Khóe môi rỉ ra chút máu tươi.
Đôi môi đã bị chính Trình Tiêu cắn nát.
Cảnh tượng này, đối với một người đàn ông, là một sự kích thích lớn nhường nào?
"Dừng tay!"
Tiếng gầm thét, khiến Trình Tiêu giật mình.
Giây tiếp theo, một chiếc áo khoác nam được khoác lên người Trình Tiêu.
Cổ áo bị kéo căng, vẻ kinh ngạc của Lục Nhất Minh ở ngay trước mắt.
Gần trong gang tấc.
"Anh làm gì vậy!"
"Chẳng phải đây là điều anh muốn? Lục Nhất Minh, tôi đã đáp ứng anh rồi, anh muốn làm gì cũng được, xin anh, mau cứu mẹ tôi."
Sụp đổ, hoàn toàn suy sụp.
Giờ khắc này Trình Tiêu, không thể gượng nổi nữa.
Đã đến nước này, Lục Nhất Minh còn muốn thế nào nữa?
Chẳng lẽ ngay cả tôn nghiêm cuối cùng cũng muốn đạp đổ sao?
Còn muốn mình tự miệng thừa nhận, là mình quyến rũ hắn?
"Lục Nhất Minh, đúng, tôi chính là như vậy, vì mẹ tôi, tôi cái gì cũng bằng lòng, anh thắng rồi, được chưa? Anh vừa lòng chưa?"
Trình Tiêu nhắm đôi mắt tuyệt vọng chờ đợi cơn mưa bão ập đến.
Bạn cần đăng nhập để bình luận