Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 66: Tiểu bạch kiểm đến đập phá quán

"Chương 66: Tiểu bạch kiểm đến đ·ậ·p p·h·á quán"
"Lương Thiến, đã lâu không gặp." Giang dang hai tay ra, liền muốn ôm một cái.
Chỉ tiếc, Lương Thiến đang ngồi ở vị trí chủ tọa, ngoài cười lạnh ra, căn bản không có ý định đứng dậy.
Trương công tử mặt mày khó coi, ngượng ngùng cười, khó chịu buông thõng tay xuống.
"Nha, Lương Thiến, cũng phải 2 năm không gặp rồi." Người bên cạnh, lại khá bình thường, cười chào hỏi.
"Từ khi cậu đi bộ đội về thì chưa thấy nữa."
"Này, đều bận bịu phát triển sự nghiệp riêng, không giống cậu, bây giờ đã là ông chủ lớn rồi."
"Đúng đấy, phải nói Lương Thiến chúng ta có con mắt nhìn người thật, lúc nào dẫn bọn ta đến quán bar cậu ngồi một chút, mở mang tầm mắt."
"Sẽ có cơ hội." Qua loa lấy lệ, Lương Thiến vừa nói vừa nhìn đồng hồ tay của mình.
Lương Thiến: (ˉ▽ˉ;). . . Thằng em thối tha, nói đến giúp mà bây giờ còn chưa tới nữa là sao? Dám để tỷ tỷ một mình ngồi đây, lát nữa có mà chịu đấy.
"Thời gian cũng không còn sớm, nếu không chúng ta bắt đầu?"
Hai người mỗi người một chỗ ngồi, thức ăn nguội cũng đã được mang lên bàn.
Một bình Mao Đài bay trời, cũng xem như thành ý đầy mình.
"Đang chờ đợi, còn có khách nhân."
"Còn có người?"
"Ý gì? Ta không được mang bạn đến à?"
"Dĩ nhiên không phải ý này, chỉ là có hơi đột ngột, vốn tưởng rằng là một buổi tụ tập nhỏ." Đối mặt câu hỏi của Lương Thiến, Trương công tử vội giải thích.
Còn khách nhân là ai, với Trương công tử mà nói thì không phải trọng điểm.
Điểm mấu chốt là Trương công tử chỉ muốn cùng Lương Thiến ở riêng, ngay cả người bạn bên cạnh đây thôi, cũng đã thấy thừa rồi.
Ngay lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, Lục Nhất Minh mặt tươi rói bước vào.
"Thật xin lỗi, đến trễ rồi."
Trương công tử nhìn thấy Lục Nhất Minh, lông mày bất giác nhíu lại.
Nam? Quan hệ với Lương Thiến thế nào?
Bạn bè trong giới ai mà chẳng biết mình để ý Lương Thiến.
Nếu năm đó Lương Thiến không đột ngột ra nước ngoài, có lẽ mình đã thổ lộ rồi.
Hôm nay tìm đến Lương Thiến, chính là hy vọng tìm cơ hội.
Kết quả, lại có vị khách không mời mà tới.
Không đúng, mình nghe nói, Lương Thiến đang độc thân mới phải.
"A... rốt cuộc cậu cũng tới." Lương Thiến trước đó ngồi im thin thít ở vị trí chủ tọa lập tức đứng lên đón.
Không chỉ vậy, còn trực tiếp khoác lấy tay Lục Nhất Minh.
Còn không để ý dáng mình cao ráo, cọ lên cánh tay Lục Nhất Minh.
Cảnh này, làm đôi mắt Trương công tử trong nháy mắt đỏ ngầu.
Đây... Đây là ý gì?
Tên nam nhân này là ai?
Dám cướp người con gái mình thích, chán sống rồi sao? !
Bạn của Trương công tử, mặt cũng khó coi, anh em bị bẽ mặt, mình cũng đi theo thật là mất thể diện.
"Em trai thối tha, giới thiệu cho em một chút, đây là Trương Bính, đây là Hải Dương, là bạn trước đây của chị, em trai chị Lục Nhất Minh."
"Em trai? !"
Giờ phút này Trương công tử lại nhen nhóm hy vọng.
Nếu là em trai, hẳn là không sao, xem như là tỷ đệ thân mật.
Không đúng, chờ đã, Lương Thiến khi nào có em trai vậy?
"Ha ha, không phải ruột thịt."
Trương công tử: (ˉ▽ˉ;). . .
Hải Dương: Đây là bị đùa bỡn rồi?
"Thiến tỷ, được đấy, lên liền lôi ta ra làm bia đỡ đạn?" Lục Nhất Minh tươi cười, nghiêng người lúc, nói nhỏ vào tai Thiến tỷ.
"Giang hồ cứu cấp thôi, mà nói đi thì, ban đầu cậu cũng đồng ý mà."
"Ta cũng không ngờ vừa đến liền kích thích như vậy, nhìn ánh mắt của tên kia kìa, hận không thể gi·ết c·hết ta."
"Đừng sợ, không có bối cảnh lớn gì đâu, đều là con nhà cán bộ cấp cục, không lật được sóng lớn đâu."
Đến rồi, Lương Thiến đây là trực tiếp khai rõ gia thế của đối phương cho Lục Nhất Minh biết.
Con cái cán bộ cấp cục mà thôi, hoàn toàn chính xác không có gì khác thường.
"Hai người các ngươi thì thầm gì đó đấy?"
Lục Nhất Minh vừa đến, Lương Thiến liền tranh thủ tán dóc với tên tiểu bạch kiểm kia, để Trương công tử một bên.
Là đàn ông thì ai mà chịu được chứ.
Lục Nhất Minh: (ˉ▽ˉ;). . . Tiểu bạch kiểm? Đây là khen mình đấy hả.
"Lương Thiến, thế này thì không có ý nghĩa gì rồi, ta cùng Trương ca cũng khó khăn lắm mới tới một lần, cậu cứ bồi em trai tán gẫu thế, cũng không phải là đạo đãi khách rồi."
Hải Dương lại càng khó chịu, hai anh em mình dù gì ở Tứ Cửu Thành, cũng là một nhân vật, đến Ma Đô lại bị xem thường thế này. Ai mà chịu được?
"Xin lỗi, lâu không gặp Thiến tỷ, nên hàn huyên vài câu."
Lương Thiến vừa định mở miệng, kết quả Lục Nhất Minh lại trực tiếp đáp lời.
Nói xong còn rút tay mình khỏi tay Lương Thiến.
Lương Thiến: Thằng em thối tha có ý gì? Không làm theo kế hoạch rồi.
Lương Thiến vừa định vớt vát lại, ai dè Lục Nhất Minh lại càng ác hơn, trực tiếp vòng tay qua ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Lương Thiến.
Lương Thiến: Tuyệt vời, thằng em thối tha không uổng công ta dạy dỗ, đúng là rất hiểu thời cơ mà.
Lương Thiến liếc thấy được, mặt Trương công tử đã tức đến tái mét.
Còn Hải Dương thì 'Bụp' một tiếng đứng lên, căm tức nhìn Lục Nhất Minh.
Tên tiểu bạch kiểm này chính là tới phá đám rồi!
"Nha, đứng lên làm gì, đều là bạn bè, không cần câu nệ thế đâu, ngồi xuống chuẩn bị ăn cơm."
Lương Thiến giả ngốc rất là cừ. Khiến Hải Dương có giận mà không thể phát ra được.
Lục Nhất Minh vụng trộm giơ ngón cái lên.
"Thằng em thối tha sao lại tới trễ như vậy, để khách nhân đợi lâu như vậy."
"Thật xin lỗi, trên đường tới mua chút quà."
"Cho ta à?"
"Đương nhiên, cũng chỉ có Thiến tỷ mới xứng thôi."
Vừa nói, Lục Nhất Minh vừa lấy ra từ trong túi một chiếc hộp dài.
Gói bằng nhung, nhìn là biết hàng cao cấp.
Đồ này thường dùng để đựng trang sức.
Dưới ánh mắt chờ mong của Lương Thiến, Lục Nhất Minh mở hộp dài ra, một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh trước mắt.
"Tê. . ."
Lúc này ngay cả Hải Dương cũng không nhịn được hít một hơi khí lạnh.
Không phải chưa từng thấy đồ xa xỉ, mấu chốt là hột kim cương này quá lớn.
"Vốn định mua hột lớn hơn chút, đáng tiếc chỉ có 3 cara thôi, Thiến tỷ đừng có ghét bỏ nhé."
"Sao có thể thế được, chỉ cần là em trai tặng chị đều thích."
Bất ngờ, thật sự là bất ngờ lớn.
Đúng là không thể không nói, thằng em thối tha này rất biết cách làm việc.
Dây chuyền kim cương vừa ra, lập tức làm lu mờ Trương Bính.
Đừng nhìn hai người kia đều là con nhà cán bộ, nhưng cán bộ cấp cục thì lương bao nhiêu?
Giá trị sợi dây chuyền này, chắc chắn không dưới 10 vạn.
10 vạn đồng, vào thời điểm này không phải con số nhỏ.
Đương nhiên, với Trương Bính thì 10 vạn cũng lấy ra được, nhưng bảo chi một khoản lớn thế mua dây chuyền tặng người thì mình không có đủ quyết đoán.
Trương Bính không phải không chuẩn bị quà, vốn định đợi đúng thời điểm sẽ lấy ra.
Nhưng Lục Nhất Minh vừa ra tay liền làm kinh hãi đối phương, sợi dây chuyền hơn ngàn của mình đúng là không lấy ra được.
Lúc này mặt mày Trương công tử có thể tưởng tượng được.
Mình chẳng khác gì tên hề.
Cũng may mình không xúc động nhất thời, nếu không, còn mất mặt hơn nữa.
"Chị giúp chị đeo nhé?"
"Đương nhiên."
Hai người này coi người xung quanh như không có, thật là thân mật.
"Khụ khụ, nhớ thanh toán."
"Lấy thân báo đáp muốn không?"
"Thôi đi, vẫn là vàng thật bạc thật tốt hơn."
"Chả có tí sức lực nào."
Kiểu lúng liếng đưa tình này, theo Trương Bính thấy, mình đúng là dư thừa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận