Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 570: Nói trúng tim đen

Chương 570: Nói trúng tim đen Nếu nói khủng hoảng tài chính không gây ảnh hưởng đến Hương Giang thì đúng là kẻ ngốc nói chuyện viển vông. Nếu không, đặc khu trưởng cũng không đến mức phải phiền não như vậy. Tìm ra một con đường thích hợp để Hương Giang tồn tại và phát triển trong tương lai mới là vấn đề cấp bách cần giải quyết. Trước đây, giới lãnh đạo tập trung đối phó với các quỹ đầu cơ và bọn đầu cơ nhà đất quốc tế. Nhưng giờ đây, khi tình hình ngày càng rõ ràng, cũng cần phải nghĩ đến con đường phía sau.
"Có một điều chắc chắn, tốc độ tăng trưởng kinh tế chắc chắn sẽ xuống mức thấp nhất trong lịch sử." Lời của Lục Nhất Minh vừa thốt ra, sắc mặt mọi người có mặt ở đó đều trở nên khó coi. Dù đây gần như là kết quả đã có thể đoán trước, nhưng trước đó mọi người vẫn ôm tâm lý may mắn. Chỉ có điều, câu trả lời của Lục Nhất Minh đã dội cho cả đám một gáo nước lạnh.
"Không thể tránh khỏi sao?"
"Theo tình hình hiện tại thì hoàn toàn không thể tránh khỏi."
Dù thực tế rất tàn khốc nhưng nhất định phải đối mặt. Nếu nghĩ đến trốn tránh thì kinh tế Hương Giang sẽ chỉ ngày càng tệ hơn.
"Cũng không phải là không có lối thoát, ngược lại, đặc điểm lớn nhất của Hương Giang là khu vực có độ phụ thuộc vào mậu dịch cực cao, điều này có thể là điểm yếu nhưng xét ở một khía cạnh khác thì lại là điều kiện được trời ưu ái."
"Lời này là sao?" Trước khi Lục Nhất Minh đến, đặc khu trưởng đã hỏi ý kiến của mọi người. Thật lòng mà nói, những câu trả lời nhận được không làm người ta hài lòng. Giới lãnh đạo đều bi quan về tương lai, dường như để tương lai của Hương Giang chìm trong một mảnh "hỗn độn". Mà lời giải thích hiện tại của Lục Nhất Minh tựa hồ mở ra một cánh cửa khác, mọi người tự nhiên cũng hứng thú.
"Điều này không do chúng ta quyết định mà phụ thuộc vào thị trường Anh và châu Âu."
"Hả?"
"Nói như vậy, mọi người chắc cũng biết, bản thân tôi là người khởi nghiệp từ Internet, có lẽ đối với các vị thì đây xem như là một lĩnh vực ít được quan tâm."
Kinh tế thực tế của Hương Giang vô cùng phát triển, nhưng về mảng Internet thì dường như đã bị bỏ lại một khoảng cách rất lớn. Đương nhiên, điều này cũng liên quan đến thái độ của các phú hào ở Hương Giang. Bọn họ hưởng lợi từ kinh tế thực tế nên đối với lĩnh vực có vẻ hư ảo như Internet thì vốn dĩ đã ôm một tâm lý mâu thuẫn nhất định. Điều này cũng rất dễ hiểu, dù sao đối với mọi người mà nói thì bảo thủ, không chịu thay đổi mới tựa hồ là con đường phát triển.
Còn Lục Nhất Minh và thế hệ trẻ tuổi của anh thì dũng cảm mở ra những con đường mới hơn.
"Nếu theo phán đoán của tôi về tương lai, nhiều nhất là 3 năm nữa, bong bóng Internet của Âu Mỹ sẽ đạt đến đỉnh điểm, đối với họ thì đây có lẽ là một trận 'địa chấn' nhưng đối với Hương Giang thì đây lại là một cơ hội."
"Nói rõ hơn đi." Các quan chức cấp cao liếc nhìn nhau một cái, tựa hồ cũng thấy một tia mờ mịt trong mắt đối phương. Đối với lĩnh vực này, bọn họ hoàn toàn không hiểu rõ lắm.
"Có thể dự đoán một điều, trong ba năm tới tổng lượng xuất và nhập khẩu sẽ tăng trưởng trên 15%."
"Cái này..."
"Lục Sinh, cậu phải biết, tổng lượng xuất nhập khẩu của chúng ta hiện tại gần như trì trệ không tiến bộ nhiều năm."
"Chính là vì nguyên nhân này, cho thấy mọi người chưa đặt toàn bộ tâm tư vào đúng chỗ cần thiết."
Tô Dung Dung: (ˉ▽ˉ;)... Chàng cẩu này, vừa nãy còn khiêm tốn thế mà bây giờ lại hay rồi. Một bộ dáng chỉ điểm giang sơn khí thế. Quả thật là có chút khác biệt với lúc nãy. Chỉ có điều, mình lại càng thích chàng cẩu hiện tại hơn. Dù lời nói này có ngông cuồng nhưng là một nhân sĩ chuyên nghiệp, Tô Dung Dung cũng thấy được vấn đề cốt lõi. Hương Giang thiếu sự dũng cảm cải cách, sáng tạo cái mới. Mà lời Lục Nhất Minh nói trúng tim đen này chính là để Hương Giang đi đường ngắn hơn, dân chúng có thể thật sự được hưởng lợi.
"Bây giờ tầm nhìn của các vị vẫn đặt vào ngành dịch vụ, không thể phủ nhận là ngành dịch vụ của Hương Giang cực kỳ phát triển nhưng bản thân điều này vốn có nguyên nhân lịch sử."
"Vậy, theo ý cậu, con đường tương lai nên như thế nào?"
"Dịch vụ tài chính, mậu dịch và vận chuyển, du lịch và các dịch vụ hỗ trợ công thương nghiệp cùng dịch vụ nghề nghiệp chuyên môn."
"Cái này..." Nhận được câu trả lời này, mọi người lại nhìn nhau lần nữa.
Khiêm tốn, quá khiêm tốn rồi. Lúc nãy còn nói chỉ có thể đưa ra vài ý kiến nông cạn. Nhưng bây giờ thì xem, hoàn toàn là nhìn rõ con đường tương lai của Hương Giang rồi. Dịch vụ tài chính, mậu dịch và vận chuyển, du lịch và các dịch vụ hỗ trợ công thương nghiệp cùng dịch vụ nghề nghiệp chuyên môn. Lục Nhất Minh đã bao hàm tất cả về tương lai của Hương Giang vào trong đó.
"Có thể nói rõ hơn được không?" Lúc này đặc khu trưởng như nhặt được báu vật. Nhất thời tâm huyết dâng trào, không ngờ lại nhặt được bảo bối. Cũng chỉ vì thân phận đặc thù của Lục Nhất Minh. Nếu Lục Nhất Minh là một người nhàn rỗi ở nhà, các quan chức cấp cao của Hương Giang tuyệt đối sẽ đối đãi như bậc "quốc sĩ".
"Hương Giang tự bản thân mình chỉ nhờ vào môi trường kinh tế mở cửa cao, dòng vốn tự do hóa cao và ưu thế vị trí địa lý mà trở thành một trong những trung tâm tài chính quốc tế nổi tiếng. Điểm này đã đặt nền tảng vững chắc nhất. "Từ điểm này cũng có thể đoán được trong nhiều năm tới, vị thế trung tâm tài chính của Hương Giang vẫn có thể duy trì ổn định. Giá trị gia tăng của ngành dịch vụ tài chính sẽ không ngừng tăng trưởng trong tương lai, chiếm tỷ trọng lớn trong GDP. Đây là mắt xích quan trọng nhất của Hương Giang. Quản lý chứng khoán, quản lý tài sản, đầu tư bỏ vốn và đầu tư vốn cổ phần khống chế. Trong bối cảnh kinh tế tư bản nội địa tập trung bùng nổ, Hương Giang sẽ được hưởng lợi càng lúc càng lớn."
"Hiện tại Hương Giang là nền kinh tế hướng ngoại điển hình, khủng hoảng tài chính sẽ gây ra một đợt chấn động nghiêm trọng trong thời gian ngắn đối với nền kinh tế Hương Giang, nhất là ngoại thương."
"Đặc biệt là trong bối cảnh các quốc gia liên tục phá giá đồng tiền, để duy trì chế độ tỷ giá hối đoái liên kết, ngành ngoại thương phải trả một cái giá rất lớn."
"Để đối phó với những cú sốc như vậy, biện pháp giải quyết tốt nhất chính là điều chỉnh cơ cấu mậu dịch, tăng cường hợp tác Kinh Mậu với nội địa."
Lục Nhất Minh một hơi nói rất nhiều. Nhưng mỗi chữ mỗi câu đều nói trúng điểm mấu chốt, không có một lời sáo rỗng hay nói nhảm. Đến khi Lục Nhất Minh lấy lại tinh thần thì phát hiện tất cả quan chức cấp cao đều nhìn mình với ánh mắt...
Lục Nhất Minh: Ách... Chỉ muốn hỏi một chút, mình nói nhiều như vậy, các người có thể cho chút phản ứng không? Ai nấy đều mang vẻ mặt ngây như bò, thật là khó cho mình quá.
"Ôm... Thật xin lỗi, vừa nãy nghe quá chăm chú."
"Hoàn toàn có thể suy xét theo hướng này."
"Là một đối sách tốt."
"Vậy, nếu không phiền thì cho ly nước uống một chút được không?"
Nói nhiều như vậy, cả một trận khô cả họng. Nếu như mình không nhắc thì chắc có lẽ đến một ngụm nước cũng không được uống rồi.
Tô Dung Dung: Cẩu vật, lại bắt đầu làm trò rồi. Vừa rồi Lục Nhất Minh thể hiện có thể gọi là "yêu nghiệt", nhưng kết quả lại hay, vài phút công phá. Tô Dung Dung cũng chỉ biết dở khóc dở cười.
Về phần đặc khu trưởng thì mặt mày xấu hổ. Đây là lần đầu tiên, mình mời khách đến mà đến một ngụm nước cũng không có. Nếu chuyện này mà truyền đi...
Bạn cần đăng nhập để bình luận