Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 130: Tô gia cho mời

Chương 130: Tô gia mời
Thì ra là thế.
Lục Nhất Minh đã cơ bản đoán ra được toàn bộ sự việc.
Xem ra Tô Dung Dung bên này thật sự không thể kéo dài được nữa rồi.
Lục Nhất Minh đoán rằng, Tô Vân Trường hẳn là đã sớm muốn mời mình rồi.
Dù sao, mình cũng là ân nhân cứu mạng của Tô Dung Dung.
Tô Vân Trường mời mình cũng hợp tình hợp lý.
Dù sao Tô gia là một đại thế gia trăm năm, rất coi trọng lễ nghi.
Việc Lục Nhất Minh xả thân bảo vệ Tô Dung Dung chính là ân tình lớn đối với Tô gia.
Tô gia mời mình là điều đương nhiên.
Chẳng qua là do Tô Dung Dung một mực kéo dài mà thôi.
Chắc hẳn hiện tại không thể kéo dài thêm được nữa, nên cô mới gọi điện thoại cho mình.
Lục Nhất Minh nở một nụ cười thú vị.
"Cùng ngày mời khách nhân? Còn tại Tô Thị, chỉ sợ... "
"Không sao, nếu ngươi không rảnh thì thôi vậy."
Lần này, Tô Dung Dung nói rất nhanh, thậm chí Lục Nhất Minh còn cảm thấy giọng cô có chút nhẹ nhõm.
"Ai nói ta không rảnh?"
"Lục Nhất Minh, không phải vừa nãy ngươi nói..."
"Ý của ta là, được Tô gia chủ mời là vinh hạnh của ta."
Tô Dung Dung: (ˉ▽ˉ;)...
Vậy là, mình lại bị tên cẩu vật này trêu đùa rồi sao?
"Lục Nhất Minh!"
"Thời gian, địa điểm?"
"Ngươi... chiều 3 giờ, xuất phát từ công ty của ta."
"Đi."
Lục Nhất Minh đáp ứng ngay lập tức, Tô Dung Dung còn chưa kịp phản ứng, anh đã cúp máy.
Nhìn màn hình điện thoại đã ngắt cuộc gọi, Tô Dung Dung vừa buồn cười vừa tức giận.
Lục Nhất Minh đoán không sai, Tô Dung Dung giờ không còn lý do gì để kéo dài nữa.
Nếu không thì cô thật sự đã không gọi cuộc điện thoại này.
Mà giờ phút này, Trình Tiêu đứng ngoài cửa nghe được hết, bàn tay muốn gõ cửa đã dừng lại giữa không trung, mãi không thể hạ xuống.
Dù mình có thay đổi như thế nào thì sao chứ?
Khoảng cách giữa mình và Lục Nhất Minh rõ ràng như vậy, ai cũng có thể thấy.
Hắn chỉ là đang thương hại mình, luôn luôn là thương hại mình mà thôi.
Hốc mắt ửng đỏ, Trình Tiêu cố nén không cho nước mắt rơi xuống.
Từ khi gặp Lục Nhất Minh, Trình Tiêu trở nên yếu mềm hơn rất nhiều.
Trước đây, cô luôn phải cắn răng chịu đựng, không dám thả lỏng dù chỉ một chút.
Có lẽ, chỉ khi ở trong bóng tối, mình mới có thể trở nên mạnh mẽ hơn.
Hít thở sâu vài lần, Trình Tiêu lúc này mới gõ cửa văn phòng của Lục Nhất Minh.
"Vào đi."
Trình Tiêu cố gắng tỏ ra bình tĩnh, bưng tài liệu đi vào văn phòng của Lục Nhất Minh.
"Lục tổng, đây là số liệu và dòng tiền của ngày hôm qua."
"Để đó đi."
"Vâng."
Trình Tiêu để tài liệu xuống rồi quay người rời đi.
Dù mình có cố gắng ăn diện thì sao?
Lục Nhất Minh còn chẳng thèm ngẩng đầu nhìn.
Trình Tiêu thấy rất rõ, khóe miệng Lục Nhất Minh đang nhếch lên, tâm tình hẳn là rất tốt.
Đáng tiếc, Trình Tiêu đã đoán sai một điểm, không phải là Lục Nhất Minh không ngẩng đầu lên, mà là Lục Nhất Minh không dám ngẩng đầu.
Sáng sớm nay, Lục Nhất Minh đã nhìn thấy Trình Tiêu ở trong đám người từ xa.
Lục Nhất Minh biết rõ, Trình Tiêu thay đổi vì ai.
Nhưng mà...
"Đúng rồi, tiến độ dây chuyền sản xuất của chúng ta thế nào rồi?"
Lục Nhất Minh lấy lại tinh thần, mở miệng hỏi, nhưng trong văn phòng đã không còn bóng dáng của Trình Tiêu nữa rồi.
Lục Nhất Minh: (ˉ▽ˉ;)...
Thôi vậy, không cần vội theo tiến độ, nhiều nhất một tuần nữa là dây chuyền sản xuất có thể hoàn tất.
Đến lúc đó sẽ chính thức bắt đầu giai đoạn bán hàng toàn diện.
3 giờ chiều, Lục Nhất Minh lái chiếc Ferrari đúng giờ đến tòa nhà văn phòng của Cao Nguyên Tư Bản.
Lúc này, Tô Dung Dung đã chờ sẵn ở cửa.
"Để Tô tổng tự mình ra đón, thật là vinh hạnh quá."
Lục Nhất Minh thật không ngờ, Tô Dung Dung lại đứng ở cổng tòa nhà đón mình, nên muốn hỏi xem, mình đã trở nên quan trọng như vậy từ bao giờ rồi?
"Ha ha."
Không ngờ, Tô Dung Dung lại cười lạnh một tiếng.
"Lục tổng, người nên biết mình có vị trí gì, đáng tiếc là ngươi không có."
Lục Nhất Minh: (ˉ▽ˉ;)...
"Xem ra Lục tổng quên rồi, Cao Nguyên tư bản cũng không chào đón Lục tổng."
Tô Dung Dung có ý nói bóng gió.
Lục Nhất Minh lập tức phản ứng lại.
Hình như, quả thực là như vậy thì phải.
Mình đã dùng thủ đoạn mờ ám để lôi kéo Vương Lam đi mất.
Trương tổng của Cao Nguyên tư bản bây giờ hận mình đến tận xương tủy.
Dù sao thì Vương Lam mỗi năm cũng có thể mang về lợi nhuận rất lớn cho Cao Nguyên tư bản.
Việc Cao Nguyên tư bản mất đi Vương Lam là một tổn thất vô cùng lớn.
Khó trách Tô Dung Dung lại ở đây chờ mình.
Cô sợ Trương tổng sẽ liều mạng với mình.
"Khụ khụ, tôi làm vậy là để Vương Lam có sân khấu lớn hơn thôi, người có chí riêng mà."
Lục Nhất Minh cười gượng giải thích một câu.
Nhưng đổi lại chỉ là một cái liếc mắt của Tô Dung Dung.
Rõ ràng là đã có mưu đồ từ lâu, miệng đàn ông, lừa quỷ.
"Vậy, thời gian không còn nhiều, hay là chúng ta đi luôn đi?"
Lục Nhất Minh chỉ vào chiếc Ferrari của mình.
Từ Ma Đô đến Tô Thị cũng mất một nửa tiếng đường.
Hôm nay thứ năm, nếu tránh được giờ cao điểm buổi tối, có lẽ còn kịp lượn một vòng ở Tô Thị.
"Không cần, tôi có xe công ty."
Đùa à, đường gần thì còn được chứ nếu mà chạy siêu xe lên cao tốc thì chỉ sợ eo mình tan thành từng mảnh mất.
Tô Dung Dung không phải là một cô nàng hám của, chỉ một chiếc siêu xe thì chưa là gì.
"Vậy đi chung nhé, vừa hay tôi có thể nghỉ ngơi một chút."
Mặt Lục Nhất Minh thật không phải dày bình thường, cái chuyện đi nhờ xe mà cũng nói nghe có lý.
"Đúng rồi, tôi có mang quà, vừa hay chuyển qua."
Lần đầu tiên đến nhà người ta làm khách, Lục Nhất Minh đã chuẩn bị rất nhiều thứ.
Trong ánh mắt kinh ngạc của Tô Dung Dung, Lục Nhất Minh đi tới đi lui những ba lần, mới xem như xong.
Tô Dung Dung: Muốn hỏi một chút, chiếc Ferrari kia của anh chứa nhiều hộp quà vậy sao?
Tô Dung Dung cùng trợ lý cùng đi đến Tô Thị.
Cho dù Lục Nhất Minh có muốn đi nhờ xe, cũng chỉ có ghế sau mà thôi.
Về việc này, Tô Dung Dung không có chút đau lòng nào.
Đáng, để cho anh ngày nào cũng muốn chiếm tiện nghi của mình.
Nhưng kết quả, khi lên xe, phụ tá của cô không chịu nổi áp lực của Lục Nhất Minh, tự giác ngồi xuống ghế sau.
"Để cho nữ sinh nhường chỗ ngồi, Lục Nhất Minh, anh đúng là có tiền đồ."
Tô Dung Dung tức đến xanh cả mặt, khả năng chịu đựng của trợ lý mình còn chưa đủ à.
Còn Lục Nhất Minh thì thoải mái ngồi vào vị trí bên cạnh Tô Dung Dung.
"Không phải bản cao cấp à, không có chỗ ngồi mát-xa sao?"
"Ha ha."
Tô Dung Dung cũng không biết vì sao, mỗi lần ở cùng Lục Nhất Minh, cô lại luôn bị anh khơi lên cơn giận.
Quả đúng là bát tự không hợp mà!
"Sư phụ, lái xe."
Cách tốt nhất để đối phó với Lục Nhất Minh chính là nhắm mắt dưỡng thần, không quan tâm đến anh.
Nhưng rõ ràng Tô Dung Dung đã đánh giá thấp độ lì của Lục Nhất Minh, dọc đường anh không ngừng nói luyên thuyên.
Tô Dung Dung: Lục Nhất Minh! Phong cách tổng tài bá đạo của anh đâu?
Có thể im lặng một chút không?
"Có thể ngậm miệng lại không?"
"Khó khăn lắm mới được thả lỏng một lần, hơi phấn khích thôi."
Tô Dung Dung: (ˉ▽ˉ;)...
Đừng hỏi cô có bao nhiêu hối hận, sớm biết thế thì đã không gọi cuộc điện thoại này.
"Chúng ta tâm sự đi?"
"Giữa ngươi và ta có gì để nói à?"
"Chuyện lần trước, ta đã điều tra rõ ràng rồi."
"Có thể ngậm miệng lại không!"
Chuyện này có thể tùy tiện nói ra được sao?
Hơn nữa, trong xe đâu chỉ có hai người, nếu mà chuyện này truyền ra, cô còn muốn sống nữa không?
Tô Dung Dung trừng mắt nhìn Lục Nhất Minh.
Lục Nhất Minh hiểu ý, lập tức ra hiệu mình sẽ im lặng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận