Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 19: Hội chủ tịch sinh viên thâm tình thổ lộ

Chương 19: Hội trưởng hội sinh viên thâm tình thổ lộ
Đại học Ma Đô.
Một lần nữa dạo bước trong sân trường, Lục Nhất Minh thật sự có chút cảm thán.
Ở kiếp trước sau khi rời khỏi trường đại học, Lục Nhất Minh cũng không hề trở lại.
Có lẽ đối với Lục Nhất Minh mà nói, đại học Ma Đô là nơi mình không dám quay đầu lại.
Bản thân vẫn luôn trốn tránh.
Thời gian tốt nghiệp chỉ còn lại hơn một tháng.
Những ai đã đủ tín chỉ để có thể thuận lợi tốt nghiệp, cơ bản đều đã bắt đầu nộp hồ sơ xin việc khắp nơi.
Thời đại này sinh viên tìm việc vẫn còn rất dễ dàng.
Thi công chức, xí nghiệp tư nhân, doanh nghiệp nhà nước đều là những lựa chọn không tồi.
Mọi người đều đang vất vả vì tương lai của mình.
"Lại có học trưởng đang tỏ tình kìa."
"Không thể nào, lãng mạn thế cơ à?"
"Chẳng phải nói mùa tốt nghiệp là mùa chia tay sao, sao giờ mới tỏ tình?"
"Nắm bắt cơ hội cuối cùng thôi, không để quãng đời đại học phải tiếc nuối."
"Nghe cũng có lý."
Mấy cô học muội thảo luận lọt vào tai Lục Nhất Minh.
Nắm bắt cơ hội cuối cùng? Ngược lại cũng rất có ý.
"Đối tượng là Tô Dung Dung, không biết có thành công không."
"Thôi đi, Tô học tỷ kiêu ngạo lắm đấy, người không có tì vết gì, không phải ai cũng giữ được."
"Cũng không chắc, lần này tỏ tình là sư huynh Hồ, nam thần trong mộng của bao nhiêu nữ sinh đó."
Tô Dung Dung?
Lục Nhất Minh đầu tiên là ngẩn người, bước chân liền chậm lại.
Sư huynh Hồ mà mấy cô học muội này nhắc tới, Lục Nhất Minh đương nhiên biết.
Hồ Vĩ, ngoại hình đúng là không tệ, cũng không thua gì mình.
【Hệ thống: (ˉ▽ˉ;). . . túc chủ mặt dày thật không ai bằng】 Bất quá, Hồ Vĩ hoàn toàn có thể xem như nhân vật nổi tiếng của đại học Ma Đô.
Năm nhất đại học đã vào hội sinh viên, năm hai lên chức bộ trưởng, năm ba thuận lợi lên làm hội trưởng hội sinh viên.
Trong khoảng thời gian này, Hồ Vĩ đã nhiều lần tổ chức các hoạt động liên trường và đều thành công vang dội.
Bất kể là đối với ai, Hồ Vĩ cũng đều ôn tồn lễ độ.
Không trách lại được mệnh danh là nam thần của trường.
Chỉ có điều, ở kiếp trước, mình cũng chưa từng nghe nói về vụ tỏ tình này.
Cũng đúng thôi, kiếp trước vào khoảng thời gian này, mình đang rối như tơ vò.
Tập đoàn Lục thị cạn kiệt vốn lưu động, lúc đó mình còn bị cha dẫn đi gõ cửa từng nhà bạn bè làm ăn để tìm kiếm sự giúp đỡ.
Về sau lại còn phải đối mặt với sự tấn công điên cuồng của nhà họ Tô, làm gì còn tâm trí mà để ý đến mấy chuyện này.
Đương nhiên, ở kiếp trước, Tô Dung Dung đoán chừng cũng không có tâm tình mà ứng phó với sự thổ lộ tình cảm của Hồ Vĩ.
Dù sao. . .
Mà lúc này Lục Nhất Minh, không tự chủ được mà bước chân về phía khu ký túc xá nữ sinh.
Khu ký túc xá của sinh viên năm tư có vẻ vắng vẻ khác thường, ngoài những người quyết định thi nghiên cứu sinh, những người khác đều đang bận rộn tìm kiếm tương lai.
Nhưng hôm nay lại khác.
Ngay từ sáng sớm, dưới lầu ký túc xá nữ sinh đã rất nhộn nhịp.
Hồ Vĩ chuẩn bị rất đầy đủ, cho lần tỏ tình này, Hồ Vĩ đã chuẩn bị cả băng rôn, cả bóng bay.
Thậm chí dàn nhạc hay nhất từng đoạt giải trong trường cũng đã được Hồ Vĩ mời đến.
"Tô Dung Dung, là Tô Dung Dung, cô ấy xuống rồi."
"Có hy vọng rồi."
Những người xung quanh đang hóng chuyện không ngớt, nam thần tỏ tình với hoa khôi, sao có thể bỏ qua cảnh tượng này?
Bình thường thì Tô hoa khôi tuyệt đối sẽ không lộ diện, hôm nay lại bất ngờ xuất hiện, chẳng lẽ chủ tịch hội sinh viên thật sự là chân mệnh thiên tử của Tô hoa khôi hay sao?
"Tô Dung Dung..."
Nhìn thấy Tô Dung Dung, trong mắt Hồ Vĩ tràn đầy vẻ hân hoan.
Nhạc cất lên.
Em yêu như thủy triều, yêu như thủy triều đẩy anh về phía em, đến gần em, yêu như thủy triều nó bao vây lấy đôi ta.
Bài tình ca kinh điển của những năm này, ngược lại không ngờ tới, Hồ Vĩ lại rất biết cách lấy lòng người khác.
"Đáng tiếc."
Lục Nhất Minh nhếch mép cười, chiêu này dùng với mấy cô bé non nớt mới vào đời, có khi lại cảm động đến sướt mướt.
Nhưng đối với Tô Dung Dung mà nói, đừng nói là không hề cảm xúc, một nàng đích nữ được gia tộc họ Tô dày công bồi dưỡng, nếu như bị màn tỏ tình nhỏ nhặt này hạ gục thì chẳng phải trò cười cho thiên hạ hay sao?
"Tô Dung Dung, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã bị em thu hút sâu sắc rồi."
"Trong bao nhiêu đêm, anh không thể ngừng nhớ đến em, anh vẫn luôn muốn lấy hết dũng khí để bày tỏ tình yêu của mình."
"Anh muốn đem tất cả những điều tốt đẹp nhất, tự tay đặt trước mặt em."
"Vì tương lai của chúng ta, anh vẫn luôn cố gắng, anh đã nhận lời mời vào công ty bất động sản lớn, anh đã có thể hứa hẹn cho tương lai của chúng ta rồi, Tô Dung Dung, xin hãy cho anh một cơ hội, để anh nắm tay em, cùng nhau đi hết quãng đời còn lại."
"Phụt..."
Lục Nhất Minh thề, mình thật sự là không nhịn được.
Dù sao thì màn tỏ tình đầy cảm động như thế, đã làm rung động sâu sắc mấy cô bé đang mơ mộng về tình yêu kia.
Còn về phần Tô Dung Dung, Lục Nhất Minh rõ ràng phát hiện, lông mày Tô Dung Dung khẽ nhếch lên một chút.
Với sự hiểu biết của Lục Nhất Minh về Tô Dung Dung, thì hẳn là cô nàng đã sớm mất kiên nhẫn rồi.
"Xong rồi?"
"Xong rồi..."
Đây, đây là kiểu mở đầu gì vậy?
Hồ Vĩ đã tưởng tượng ra rất nhiều kết quả.
Nếu Tô Dung Dung do dự, mình sẽ tiến thêm một bước, biểu đạt sự kiên trì của mình trước ánh mắt của mọi người.
Nếu bị từ chối, mình cũng sẽ không bỏ cuộc, Hồ Vĩ tin chắc rằng mình nhất định sẽ thành công cảm động được Tô Dung Dung.
Nhưng hiện tại câu "Xong rồi?" đã hoàn toàn làm Hồ Vĩ bối rối.
Đây là có ý gì?
Chẳng lẽ chê màn biểu diễn không đủ? Chuẩn bị chưa đủ chu đáo?
"A, phiền phức nhường một chút."
Lúc này Tô Dung Dung, trông như người không có việc gì, cứ như thể người bị tỏ tình căn bản không phải là mình.
Trong lòng không hề gợn sóng.
"Tô Dung Dung, anh là thật lòng, vì em, anh có thể nỗ lực tất cả."
"Đồng ý đi, đồng ý đi!"
Không biết là ai bắt nhịp, đám người hóng chuyện dường như cũng đã bị Hồ Vĩ cảm động, lớn tiếng hò hét theo.
Lục Nhất Minh: (ˉ▽ˉ;). . .
Chiêu trò này mình quá quen.
Mình vừa mới phát hiện ra mấy hành động nhỏ của Hồ Vĩ, ha, hóa ra đã chuẩn bị cả rồi.
Những chiêu trò này, đều là những người từng trải đã chơi.
Cái này, còn muốn chơi trò 'Bắt cóc đạo đức' sao?
Để cho Tô Dung Dung không thể không đồng ý?
Hồ Vĩ đã lên kế hoạch xong xuôi hết rồi, chỉ tiếc là hắn căn bản không hiểu Tô Dung Dung.
"Tránh ra."
Lúc này Tô Dung Dung, đã hoàn toàn mất kiên nhẫn.
Hôm nay cô còn muốn đến bệnh viện, hôm nay ông ngoại cần làm kiểm tra tim mạch, mình nhất định phải đi cùng.
Nếu không thì sẽ không kịp giờ, vốn dĩ Tô Dung Dung đã không muốn xuống lầu.
Cho dù Hồ Vĩ có hô hào vang trời, cũng đừng hòng có được bất kỳ phản hồi nào của Tô Dung Dung.
"Tô Dung Dung, anh là thật lòng, anh có thể thề. . . anh. . ."
"Bốp bốp bốp, cảm động quá đi."
Ngay khi Hồ Vĩ vẫn còn chưa từ bỏ ý định thì Lục Nhất Minh một bên vỗ tay, một bên đẩy đám đông đứng cạnh Tô Dung Dung.
"Lục Nhất Minh?"
Nếu nói Hồ Vĩ là đại diện của năng lượng tích cực thì Lục Nhất Minh lại là hình tượng điển hình của một công tử ăn chơi.
Đương nhiên, Lục Nhất Minh tự nhủ, mình ở trường học cũng không từng bắt nạt nam sinh hay ép hiếp nữ sinh, sao tự dưng lại thành vai phản diện thế này?
Nhưng có một điều chắc chắn, Hồ Vĩ cực kỳ kiêng kị Lục Nhất Minh.
Thì hội trưởng hội sinh viên thì sao?
Trong trường oai phong một chút thì được, chứ ra ngoài xã hội thì không là cái gì cả.
Cùng lắm chỉ chứng minh được năng lực bản thân thôi.
Hồ Vĩ chỉ là con nhà bình thường, tất cả đều phải dựa vào nỗ lực của chính mình, không giống Lục Nhất Minh sinh ra đã ngậm thìa vàng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận