Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 80: Mới kỳ ngộ cùng khiêu chiến

Chương 80: Kỳ ngộ mới cùng thử thách
Phòng trong tiệm cơm Hòa Bình.
Vương Lam ôm đầu đau như búa bổ, lần này mình hoàn toàn bị đau tỉnh giấc, ai nói uống rượu ngon thì sẽ không nhức đầu chứ?
Vừa đứng dậy, Vương Lam thực sự muốn cho kẻ nào nói ra cái lời lẽ sai trái này một cái tát vào mặt.
Mình đang ở đâu vậy?
Khách sạn, phòng!
Cảnh tượng này hoàn toàn trùng khớp với những gì trong trí nhớ của mình, nhớ lại mà thấy kinh.
Chết tiệt, sao mình lại dễ dàng tin tưởng đàn ông vậy chứ? !
Cứng đờ quay cổ, nếu Lục Nhất Minh thật sự đang ngủ cạnh mình, thì dù cho Vương Lam không thèm quan tâm cũng muốn bóp chết cái tên tiểu vương bát đản này!
"Không có ai sao?"
Một bên giường trống trơn.
Vương Lam: (ˉ▽ˉ;). . .
Khoan đã, chẳng lẽ cái tên tiểu vương bát đản này ăn xong liền bỏ chạy, mặc quần áo vào rồi chuồn mất?
Nếu vậy thì bản chất càng thêm tồi tệ hơn!
Lật chăn ra, chiếc váy của mình tối qua quả nhiên không thấy đâu.
Mà trên người mình thì đang mặc áo ngủ của khách sạn.
"Đồ hỗn đản!"
"Hình như ta nghe thấy có người mắng ta?"
Trong bóng tối, một giọng nói yếu ớt vang lên khiến Vương Lam giật mình.
"A? !"
"Vương tổng, anh dọa người muốn chết."
"Sao anh lại ở đây?"
"Cô xem cô nói kìa, phòng này chẳng phải là tôi bỏ tiền thuê à."
Lục Nhất Minh vẻ mặt bất đắc dĩ.
"Quần áo của tôi làm sao vậy?"
"Cô nôn."
Lục Nhất Minh không chút cảm xúc nào thuật lại sự thật.
Tối qua Vương Lam nôn một trận kinh thiên động địa.
Chẳng phải danh xưng ngàn chén không say sao? Sao bây giờ lại thành ra thế này?
"Anh giúp tôi thay đồ sao?"
"Sao có thể, khách sạn có nhân viên phục vụ, yên tâm đi, là nữ cả."
"Anh...Lục Nhất Minh, có phải anh ghét bỏ tôi rồi không? !"
"Ha ha, cô cũng rất biết mình đấy."
"Cút đi!"
Vừa nói, Vương Lam vơ lấy gối, ném mạnh về phía phát ra tiếng nói kia.
"Quân tử chỉ động khẩu không động thủ."
"Anh có giỏi thì nhào tới đây, xem tôi có xé xác anh ra không!" hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Trong giọng nói của Lục Nhất Minh tràn đầy sự ghét bỏ.
Bà đây có dáng có dấp, có mặt có mũi, lại thêm vẻ vũ mị quyến rũ, là nữ hoàng trong giới đầu tư Ma Đô.
Thế mà hắn lại chướng mắt bà đây sao?
Lục Nhất Minh: Quả nhiên, phụ nữ đúng là loài sinh vật không thể nói lý được.
Vừa rồi còn cuống lên đòi sống đòi chết, kết quả nghe thấy không có chuyện gì lại bắt đầu làm nũng.
Mình chỉ muốn hỏi một chút, cuối cùng là nên làm gì mới được đây? Có phải là không nên dính vào thì tốt hơn không?
Ngay giây phút tiếp theo, Lục Nhất Minh kéo rèm cửa sổ, ánh nắng mặt trời chiếu thẳng vào phòng.
Vương Lam vô thức nhắm mắt lại.
Ánh nắng chói mắt quá, vậy bây giờ là mấy giờ rồi?
"Cho cô mười phút, tôi chờ ở phòng khách, à đúng rồi, hợp đồng đã soạn xong rồi, tùy thời có thể ký tên."
"Hợp đồng gì cơ?"
Vương Lam có chút ngơ ngác.
"Đương nhiên là hợp đồng nhận chức, tối qua chẳng phải đã bàn xong cả rồi còn gì?"
"Thật á? Sao tôi không nhớ gì vậy?"
Hình như tối qua mình cũng say bí tỉ.
"Ha ha, Vương Lam, tốt nhất là cô nên nhớ cho kỹ, nếu không, tôi không ngại giúp cô nhớ lại đâu."
Nụ cười thâm trầm của Lục Nhất Minh thực sự khiến Vương Lam hơi rùng mình.
Tóc gáy đều dựng cả lên, cảm giác mình đã leo lên thuyền giặc mất rồi.
Mười phút sau, Vương Lam đã rửa mặt xong, khoác áo ngủ khách sạn xuất hiện ở phòng khách.
Phải thừa nhận rằng, vóc dáng trải qua rèn luyện của Vương Lam, tuyệt đối không phải là Trình Tiêu hay Tô Dung Dung có thể sánh kịp.
Ngay cả Lục Nhất Minh nhìn thoáng qua cũng không kìm được mà nuốt nước bọt.
"Sao cô không mặc quần áo?"
"Anh có bị mù không đấy?"
Không mặc quần áo á? Chẳng lẽ cái áo ngủ trên người mình là 'trang bị hoàng đế mới' chắc?
"Ý của tôi là có thể đừng ăn mặc hở hang như thế được không, Vương Lam, cô thật sự không coi tôi là đàn ông à?"
"Nói nhảm, tôi cũng muốn thay, nhưng quần áo đâu?"
Lục Nhất Minh: (ˉ▽ˉ;). . .
Đến, hóa ra lại là do mình quên mất, tối qua quần áo đã đem đi giặt rồi, chắc là vẫn chưa đem đến.
"Đó là do lỗi của anh thôi."
Rất rõ ràng, trải qua đêm qua, quan hệ của hai người tựa hồ 'hài hòa' hơn không ít.
"Xem hợp đồng đi." Lục Nhất Minh cũng không nói nhảm, bản hợp đồng này là do sáng sớm anh ta tới phòng nhân sự làm.
Theo lý thuyết, vị trí quản lý hậu cần cũng được coi là cán bộ cấp trung của công ty.
Bình thường phải cần bên trên thảo luận mới được.
Nhưng Lục Nhất Minh chính là người độc đoán chuyên quyền như thế, căn bản không cho phòng nhân sự quản lý có cơ hội, cứ thế mà quyết định mọi việc.
Bộ phận nhân sự quản lý cũng chẳng dám vì một nhân sự mà làm mất lòng vị thái tử gia tương lai.
Đành phải phối hợp chuẩn bị kỹ hợp đồng.
"Lương một năm 20 vạn?"
Vương Lam nhìn mức lương của mình, vẻ mặt ghét bỏ.
"Nhìn cho kỹ, là 16 lương, tổng cộng 25 vạn."
"Lục Nhất Minh, trong mắt anh lão nương chỉ đáng giá 25 vạn thôi à?"
Vương Lam mặt mày phẫn nộ, mình dù sao cũng là nữ hoàng làm công nghìn vạn lương của Ma Đô.
Vậy mà anh ta chỉ chịu trả cho mình một phần tư tiền lương ban đầu?
Anh Lục Nhất Minh đúng là một kẻ tráo trở mà.
"Số còn lại, cá nhân tôi sẽ bù cho cô."
Lục Nhất Minh cũng biết, như vậy đúng là có hơi quá đáng.
Bất quá vị trí quản lý hậu cần của tập đoàn Lục thị, mức lương chính xác là như thế, không thể vì riêng một mình Vương Lam mà thay đổi cơ cấu tiền lương của công ty.
Một khi làm vậy, e rằng sẽ dẫn tới rắc rối lớn hơn.
Mấy lão già trong công ty ước gì bắt được nhược điểm của mình cơ mà.
"Thế thì còn tạm được, bất quá chúng ta phải lập bản cam kết nhé."
"Cô không tin tôi đến vậy sao?"
"Ha ha. . ."
Anh em ruột còn phải minh bạch chuyện tiền nong huống hồ chi...
Lục Nhất Minh bất đắc dĩ làm theo, Vương Lam lúc này mới thoải mái ký tên mình lên hợp đồng.
"Lục tổng, sau này xin nhờ anh chỉ bảo nhiều hơn."
"Chỉ bảo không dám nhận, cho cô hai ngày làm thủ tục nhận chức, sau đó tới làm việc, tôi có chuyện muốn nhờ cô xử lý."
Vương Lam: (ˉ▽ˉ;). . .
Nhanh vậy đã bắt tay vào công việc rồi sao?
Thật không cho mình một chút thời gian nghỉ ngơi luôn à?
Bản thân mình mới vừa chấp nhận thân phận mới xong.
Đây là không thể chờ đợi hay sao?
"Anh tốt xấu cũng cho tôi thời gian thích nghi chứ."
"Nghĩ hay đấy, tiền không phải trên trời rơi xuống đâu."
"Bộ mặt của nhà tư bản."
"Thích nghi rồi sẽ tốt thôi."
Đã ký tên vào hợp đồng rồi, Lục Nhất Minh cũng không sợ Vương Lam đổi ý nữa.
"Hôm nay tôi còn phải gặp Cao Miên, cô chiều đến văn phòng gặp tôi."
Nói xong một câu, Lục Nhất Minh định rời đi.
"Cao Miên của tập đoàn Viễn Thông?"
"Cô không nghĩ ra à?"
"Đã hiểu, trách không được anh lại muốn hợp tác với Tô Dung Dung, người ta là người một nhà, đâu có sánh được."
Rất tốt, Vương Lam đã chấp nhận thực tế rồi.
Về mặt quan hệ xã hội, Vương Lam còn lâu mới là đối thủ của Tô Dung Dung.
Điểm này, từ khi Lục Nhất Minh tiết lộ thân thế của Tô Dung Dung, đã vô cùng rõ ràng.
"Chuyện này cô không cần quan tâm, dù sao bây giờ công việc của cô khác rồi."
Lục Nhất Minh muốn làm, chính là để Vương Lam nhanh chóng thích nghi với vị trí mới của mình.
Dù sao áp lực nội bộ công ty đang ngày càng lớn.
Lục Nhất Minh cũng muốn đề phòng trước.
Còn một điểm nữa, lần trước Trương Tuân xúi giục mình, liệu có phải hắn đã sớm dính líu trong đó không.
Lục Nhất Minh vẫn còn nợ Tô Dung Dung một lời giải đáp.
Chuyện này cũng phải giải quyết cho xong, nếu không thì luôn hiểu lầm nhau.
"Lục keo kiệt."
Nhìn Lục Nhất Minh rời đi, Vương Lam không nhịn được mà nói một câu.
Chỉ là trong lòng lại có chút cảm khái.
Rất lâu rồi mình chưa có cảm giác hưng phấn như thế này.
Thử thách, kỳ ngộ.
Đây mới chính là thứ Vương Lam thích nhất.
Bạn cần đăng nhập để bình luận