Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 163: Lục Dao mất tích

Chương 163: Lục Dao mất tích "Tiểu Lục tổng, ta có cần phải nhắc nhở ngươi một câu, ngươi cho đến trước mắt vẫn là người phụ trách bộ phận đầu tư của Lục thị tập đoàn."
Sáng sớm hôm nay, Lý Lỵ một mặt nghiêm túc xuất hiện ở văn phòng Lục Nhất Minh.
"Nói tiếng người."
Lý Lỵ: (ˉ▽ˉ;)...
"Ta nhận được tin tức, có người muốn gây bất lợi cho ngươi."
"Từ phó tổng đúng không?"
"Ngươi cứ nói đi?"
Lý Lỵ tức giận nói.
"Hợp lấy ta không có tìm hắn để gây sự, hắn ngược lại là gấp không thể chờ a."
Khóe môi Lục Nhất Minh nhếch lên, đến lúc này rồi, còn dám nhả‎y nhót?
"Tìm một cái nguyên nhân của mình được không?"
Lý Lỵ trợn trắng mắt, cái gì gọi là con ruồi không đốt trứng có kẽ hở.
Tiểu Linh Thông vật nghiệp mặc dù đang hừng hực khí thế, nhưng bộ phận đầu tư không thể nhìn chằm chằm vào một con dê mà vặt lông mãi.
Chuyện này đã bao lâu rồi?
Ngoại trừ nghiệp vụ của Tiểu Linh Thông, không còn có nghiệp vụ mới nào được triển khai.
Mặc dù nhân viên bộ phận đầu tư mỗi ngày rất bận rộn, nhưng không có thành tích, cũng sẽ bị lên án như thường.
Không phải là không có nghĩ tới các hạng mục, mấu chốt là đều bị Lục Nhất Minh bác bỏ.
Có một vài hạng mục theo Lý Lỵ, vẫn rất có tương lai.
"Biết ngươi muốn nói gì, xem báo cáo này đi."
Lục Nhất Minh lấy từ trong ngăn kéo bàn làm việc ra một tập văn kiện, để trước mặt Lý Lỵ.
"Đây là?"
"Nhìn là biết."
Lý Lỵ mở văn kiện ra, đôi mắt vốn đã xinh đẹp lại càng trừng lớn.
"Ngươi đã sớm chuẩn bị xong rồi? Vì sao bây giờ mới đưa ra?"
"Cô nãi nãi, đầu tư là chuyện đòi tiền, có bột mới gột nên hồ được."
"Ha ha, còn không phải là bởi vì ngươi..."
Lý Lỵ nói được một nửa liền nuốt hết lời còn lại vào trong bụng.
Dù sao, việc công ty Hoa Hạ Long Đằng Internet khoa học kỹ thuật là do Lục Nhất Minh thành lập vẫn đang trong tình trạng bí mật.
Dù sao tài chính của dự án Tiểu Linh Thông, phần lớn đều được Lục Nhất Minh đầu tư vào công ty Hoa Hạ Long Đằng Internet khoa học kỹ thuật.
Hơn nữa, còn là lấy hình thức mượn tạm.
Lý Lỵ không nghĩ tới Lục Ái Quân sẽ giúp đỡ đứa con trai này của mình như vậy.
Trước trước sau sau đã mượn tạm hơn 1 ức.
May mắn, Hoa Hạ Long Đằng Internet khoa học kỹ thuật đã nhận được đầu tư vòng thiên sứ, nếu không, chuyện này sớm muộn cũng phải bại lộ.
Cấp cao của công ty cũng không phải là kẻ đần.
Mọi người đều đã tính toán được lợi ích đại khái của dự án Tiểu Linh Thông.
Ngay lúc này, điện thoại ở văn phòng Lục Nhất Minh đột nhiên vang lên.
Lục Nhất Minh cùng Lý Lỵ liếc nhau.
Quả nhiên, vừa nhắc đến thì liền đến ngay.
"Có phải hai người các ngươi đã bàn bạc xong rồi hay không?"
"Ha ha..."
Là điện thoại của tổng giám đốc.
Từ khi Lục Nhất Minh đến bộ phận đầu tư, có được quyền tự chủ tuyệt đối.
Vị trí tổng giám đốc tại tập đoàn Lục Thị có địa vị cùng đặc tính tuyệt đối, dù sao thì bên ngoài ông ta đại diện cho quyền uy của Lục Ái Quân.
Thế nhưng mà ở bộ phận đầu tư, chuyện đó lại không thể nào xảy ra được.
Cho nên, kể từ khi Lục Nhất Minh thành lập bộ phận đầu tư, tổng giám đốc chưa bao giờ nhúng tay vào bất kỳ quyết sách nào của bộ phận đầu tư.
Mà cú điện thoại này tới quá kỳ quặc, không thể không khiến Lục Nhất Minh hoài nghi.
"Ta hiện tại là phó tổng bộ phận đầu tư, cứ nói đi?"
"Thật sự không biết chuyện gì?"
"Ta còn có rất nhiều chuyện phải làm, không có thời gian chơi trò thám tử với ngươi đâu."
Lục Nhất Minh: (ˉ▽ˉ;)...
Xem ra Lý Lỵ thực sự không biết rõ tình hình.
"Tiểu Lục tổng, Lục tổng mời ngươi bây giờ lập tức đến phòng làm việc của ông."
Chỉ là thông báo thôi, nhưng vì sao phải nghiêm túc như vậy?
Mang theo nghi hoặc, Lục Nhất Minh đi đến văn phòng của Lục Ái Quân.
"Em gái ngươi mất tích."
"A?"
Câu nói đầu tiên mở miệng, liền khiến Lục Nhất Minh triệt để ngây người.
Lục Dao? !
Cái tên này đối với Lục Nhất Minh mà nói, có vẻ hơi lạ lẫm.
Ở kiếp trước, Lục thị suy bại, Lục Ái Quân vì bệnh tật mà bấn loạn, sớm kết thúc cuộc đời huy hoàng của mình.
Sau khi Lục gia mất đi trụ cột này, Trương Thiến dẫn theo con gái rời khỏi Lục gia.
Không, nói đúng ra, lúc đó Lục gia đã không còn lại gì cả.
Gia sản còn không đủ để bồi thường tổn thất của công ty.
Mà Lục Dao lúc ấy vừa mới tốt nghiệp.
Cô bé căn bản không chịu được cú đả kích lớn như vậy.
Lúc mình rời đi, mọi chuyện đều tốt đẹp.
Nhưng khi mình trở về, trong nhà tất cả đều đã thay đổi.
Người ba yêu thương của mình đã mất, mẹ thì một mặt tiều tụy.
Ngôi nhà ấm áp ngày nào, triệt để không còn nữa.
Mà kẻ cầm đầu mọi chuyện này, chính là người anh trên danh nghĩa của mình, Lục Nhất Minh!
Đến bây giờ, Lục Nhất Minh vẫn còn nhớ kỹ ánh mắt Lục Dao nhìn mình.
Hận ý.
Ánh mắt thấu hận, giống như là kẻ thù không đội trời chung.
Vốn dĩ không nên có thứ ánh mắt đó từ người chí thân của mình.
Khiến Lục Nhất Minh lần đầu tiên không thể ngẩng đầu trước Lục Dao.
Cuối cùng, Trương Thiến dẫn theo con gái rời khỏi nước.
Không hề có chút tin tức nào.
Ở kiếp trước, quan hệ giữa mình và Trương Thiến cùng Lục Dao vô cùng bình thản.
Dù sao đối với Lục Nhất Minh khi còn bé mà nói, sự xuất hiện của Trương Thiến là nguyên nhân mấu chốt dẫn đến việc cha mẹ mình ly hôn.
Mà sự ra đời của Lục Dao, lại càng như một đòn chí mạng vào tâm hồn nhỏ bé của Lục Nhất Minh.
Lục Nhất Minh từ nhỏ đã không thích Lục Dao.
Cô bé nhỏ nhắn đáng yêu giống như con búp bê kia đối với Lục Nhất Minh, giống như một cơn ác mộng.
Không còn cách nào, Lục Ái Quân giảng nguyên tắc "con gái phải được nuôi dưỡng giàu có, con trai thì phải chịu nghèo".
Từ nhỏ, Lục Dao muốn cái gì có cái đó.
Còn Lục Nhất Minh thì sao?
Phàm là Lục Dao có, mình đều không có được.
Lục Nhất Minh nhớ rất rõ, sinh nhật hồi bé của Lục Dao, Lục Ái Quân đều tổ chức linh đình đặc biệt, còn mình thì sao?
Mỗi một lần sinh nhật, chỉ một cái bánh gato cũng đã cho xong chuyện.
Lục Nhất Minh kỳ thật rất ghen tị những đống quà chất thành núi kia.
"Có nghe ta nói không đấy?"
"Lục Dao đã là người trưởng thành rồi."
"Nói vô vị, nó là em gái của ngươi đó."
Nhìn thấy được Lục Ái Quân rất lo lắng.
"Trị an ở Paris không tệ, đừng suy nghĩ nhiều."
Lục Dao từ nhỏ đã muốn gì được nấy, muốn mưa được mưa, nuôi thành cái tính cách đanh đá bốc đồng.
Cái này còn không phải là do Lục Ái Quân nuông chiều tạo thành sao?
Bây giờ lại thấy sốt ruột? Sao hồi trước không nghĩ?
"Ngươi chuẩn bị một chút, đi Paris một chuyến."
"Ta ở đây nhiều việc như vậy đấy."
Lục Nhất Minh bĩu môi, mình đi tìm Lục Dao sao?
Thật là cha của mình nghĩ ra được.
Dù mình có tìm được, với mối quan hệ của hai anh em thì Lục Dao có chịu nghe lời mình mới lạ.
"Đồ con trai thối, ta cho ngươi biết..."
"Dừng lại."
Lục Nhất Minh một mặt đau đầu.
Lục Nhất Minh làm sao có thể không hiểu ý tiếp theo của Lục Ái Quân được.
"Uy hiếp" mình chứ còn gì.
"Chuyện này trước đừng để Trương di của con biết, kẻo bà ấy lại sốt ruột."
"Ha..."
Lục Nhất Minh thờ ơ nhún vai.
"Con đi đâu vậy?"
Thấy Lục Nhất Minh xoay người muốn đi, Lục Ái Quân vội vàng hỏi.
"Đi giúp cha tìm con gái chứ sao."
"Đồ con trai thối..."
Nhìn theo bóng lưng Lục Nhất Minh rời đi, Lục Ái Quân cười khổ một tiếng.
Hy vọng thằng con thối có thể hiểu được tấm lòng của mình.
Quả thực chính xác, ngay cả Lục Ái Quân cũng biết, mình đích thật là thiên vị con gái nhiều hơn một chút.
Nhưng mà, so với Lục Dao, thì thằng con trai thối này bộc lộ ra càng nhiều điều tốt đẹp.
Tương lai tập đoàn Lục thị nhất định phải giao vào tay Lục Nhất Minh.
Đối với con gái, Lục Ái Quân chỉ hy vọng Lục Dao có thể bình an một đời, vậy thôi.
Dù sao thì con gái rồi cũng phải lấy chồng, có thể ở bên mình được bao lâu?
Cưng chiều thêm một chút thì cưng chiều thôi vậy.
Còn có thể cưng chiều được bao lâu đâu?
Bạn cần đăng nhập để bình luận