Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 23: Tránh hết ra, ta muốn giả

Chương 23: Tránh ra hết, ta muốn thể hiện Miệng của Lục Nhất Minh dường như đã được khai quang, trái tim của Lương lão gia tử còn tốt hơn so với dự đoán không ít. Mặc dù thực sự phát sinh vấn đề về tâm lý, nhưng vẫn chưa đến mức nhất định phải phẫu thuật. Lần này hoàn toàn là sự việc đột ngột xảy ra, nói cho cùng, chính là bị dọa. Mà nói, chuyện đặt giá đỡ này, nếu có thể không cần thì nên nhịn một chút. Không phải giá cả giá đỡ nhập khẩu đắt đỏ, chủ yếu nhất là cơ hội chỉ có một lần. Vả lại, kỹ thuật y học đang không ngừng phát triển, biết đâu tương lai vật liệu và tuổi thọ sử dụng sẽ có thể phát triển thêm một bước. Mức độ tắc nghẽn mạch máu chỉ có 55%. Trong số những bệnh phổ biến thì cũng không tính là vấn đề lớn. Ngải viện sĩ khi đi ra thì mặt nhẹ nhõm. Ban đầu còn tưởng rằng là vấn đề khó khăn lớn, kết quả đến hiện trường mới biết, chỉ là bệnh phổ biến còn bình thường hơn người bình thường một chút. Thật đúng là không có sự cần thiết mình phải ra mặt. Uổng phí một cái nhân tình. Bất quá, khi nhìn thấy Lục Nhất Minh nhìn về phía Tô Dung Dung bằng ánh mắt khác thường. Ngải viện sĩ dường như lại hiểu ra mọi chuyện.
"Ngải viện sĩ, thực sự xin lỗi, mời ngài lặn lội đường xa một chuyến."
"Được rồi, cũng tại Tiểu Thiến không nói rõ." Ngải viện sĩ phất tay, chất nữ của mình khó khăn lắm mới cầu mình một lần, tự nhiên phải toàn lực ứng phó. Chỉ tiếc, người thanh niên trước mắt, dường như không có duyên phận với chất nữ của mình. Tiểu Thiến đây chẳng phải chính là tỷ Thiến thích khui rượu hay sao, lần trước Lục Nhất Minh đâu phải chỉ đơn giản uống rượu, đây gọi là vô sự bất đăng tam bảo điện.
"Đáng tiếc."
"Đáng tiếc?" Người dọa người thì hết hồn, huống chi là vừa mới kiểm tra xong.
"Ta chỉ không phải là bệnh nhân." Suýt chút nữa gây ra hiểu lầm, còn may Ngải viện sĩ giải thích một câu.
Cuối cùng khi có kết quả nghiên phán, chỉ cần Lương lão gia tử có thể uống thuốc đúng giờ, thì không có vấn đề lớn.
Trở lại phòng bệnh, Lương lão gia tử ngược lại là một bộ dáng thấy nhiều không lạ. "Năm đó phá án, tội phạm hung ác đến cùng cực ta đều gặp, chút bệnh nhẹ này tính là gì." Khi biết mình không có gì đáng lo về bệnh tật, Lương lão gia tử triệt để trở nên mạnh mẽ. Lại bắt đầu kể lại câu chuyện vinh quang của mình.
"Ông ngoại, trước khi ông kiểm tra đâu có như thế này." Nếu không nhớ lầm, trước khi ông ngoại bị đẩy vào phòng kiểm tra, thì mặt mày tái nhợt, khóe miệng có hơi run rẩy. Chỗ nào giống bộ dạng anh hùng như bây giờ.
"Nói bậy, Tiểu Lục, ngươi đến chứng minh cho ta, vừa nãy ta có dáng vẻ như vậy sao?"
"Cái này..." Lục Nhất Minh cho thấy, đây là câu hỏi đưa điểm, mình vẫn là nên giả câm điếc thì tốt hơn. Nhưng có một điểm có thể khẳng định, Lương lão gia tử có cái nhìn khá tốt về Lục Nhất Minh.
"Được rồi, ông nghỉ ngơi cho tốt, mẹ cháu ngày mai có thể trở về rồi." Khi biết ông ngoại sinh bệnh, Tô mẫu đang khảo sát ở nước ngoài cũng cuống quýt không yên. Lập tức mua chuyến bay nhanh nhất để bay về Ma Đô. Tô Dung Dung cũng nhanh chóng báo kết quả kiểm tra cho mẫu thân, tránh cho bà sốt ruột.
"Mấy đứa đây là muốn đi rồi sao?" Trời còn chưa tối mà, người càng lớn tuổi, lại càng sợ cô độc. Cái phòng bệnh nòng cốt này tuy an tĩnh, nhưng nằm lâu thì càng dễ cô đơn.
"Ông ngoại, cháu còn có việc." Tô Dung Dung thực sự không dám để Lục Nhất Minh ở lại. Trời biết ông ngoại nổi hứng lên sẽ nói ra chuyện xưa xấu hổ gì. Trước khi này, nếu không phải mình ngăn cản, phỏng chừng ông ngoại đã bắt đầu kể chuyện thời thơ ấu của mình rồi. Thật đúng là không coi Lục Nhất Minh là người ngoài mà. Theo Tô Dung Dung, chuyện này nhất định là ông cố ý. Nói gần nói xa, dường như cũng đang cố ý dẫn dắt nội dung câu chuyện và nhịp điệu. Cả cán bộ viện kiểm sát về hưu nữa, cứ như vậy bị dắt mũi đi, Tô Dung Dung trong lòng hoài nghi, có phải những chuyện lịch sử vẻ vang trong miệng ông ngoại đều là khoác lác. Đương nhiên, cũng không thể trách hoàn toàn ông ngoại không đủ cẩn thận, thật sự là cái tên Lục Nhất Minh này quá giảo hoạt.
"Được, ông ngoại, vậy lần sau cháu lại đến thăm ông."
"Không cần!" Lời của Lục Nhất Minh còn chưa nói xong đã bị Tô Dung Dung ngắt lời. Còn tới nữa sao? Rốt cuộc Lục Nhất Minh ngươi muốn làm gì? Tại góc độ Lương lão gia tử không nhìn thấy, Tô Dung Dung trừng mắt Lục Nhất Minh.
Tô Dung Dung: Quá đáng rồi!
Lục Nhất Minh: Mình chỉ là ở lại nói chuyện với ông cho đỡ buồn thôi.
Tô Dung Dung: Đây là ông ngoại của mình, không có liên quan gì đến ngươi!
Lục Nhất Minh: (ˉ▽ˉ;). . .
Ánh mắt của hai người trao đổi, chứa đựng khá nhiều nội dung.
"Hai đứa đang làm gì đó?" Mắt đưa mày lại? Chẳng lẽ là, cô cháu gái bảo bối của mình thực sự có ý với Tiểu Lục? Cũng không hẳn là không được, cái cậu Tiểu Lục này thực sự rất tốt.
"Không có gì, ông ngoại, ông cứ nghỉ ngơi đi."
"Ai...Đi thôi, đi thôi, à đúng, cái kỳ phổ mà cháu mang đến cháu mang theo không?" Một trong những sở thích khác của Lương lão gia tử là chơi cờ. Cho dù là cờ tướng hay cờ vây, đều là món khoái khẩu của Lương lão gia tử. Đương nhiên, trình độ cờ tướng của Lương lão gia tử vẫn còn đáng để bàn luận, nói thẳng ra là cờ dở tệ, nhưng lại vừa dở vừa thích khoe khoang. Trái lại trình độ cờ vây thì không tệ, luôn bị Lương lão gia tử tự khoe thành Độc Cô Cầu Bại. Người đã già rồi, cũng chỉ còn chút sở thích đó thôi.
"Ông ngoại còn thích chơi cờ sao?"
"Đương nhiên, ta không thổi phồng, khu vực của ta, căn bản không tìm được đối thủ." Vừa nhắc tới cờ, lão gia tử lập tức đầy máu sống lại. Lần này ra ngoài cũng là do trong khu dân cư không tìm được đối thủ, nên mới muốn đi đến câu lạc bộ cờ thử vận may. Không ngờ mình gặp xui xẻo, trên nửa đường gặp tai nạn xe cộ. May mà Lục Nhất Minh trùng hợp đi ngang qua, lúc này mới cứu được một mạng.
"Lợi hại như vậy sao?"
"Tiểu tử, đánh cờ phải biết nhiều, nhất là cờ vây, ai, được rồi, nói nhiều các ngươi thanh niên cũng chẳng hiểu được đâu." Lương lão gia tử bĩu môi, người trẻ tuổi bây giờ, có thể tĩnh tâm được bây giờ quá ít.
"Cháu lại khá thích đấy ạ."
"Ồ, ngươi cũng thích chơi cờ à?" Lần này, lão gia tử triệt để hào hứng. Một mực buồn bực trong phòng bệnh, thật sự là ngột ngạt đến phát hoảng rồi, tay cũng sớm đã ngứa ngáy.
"Nếu không chúng ta chơi một ván nhé?"
Tô Dung Dung: (ˉ▽ˉ;). . . Tình huống gì thế này? Không phải đã nói là đi rồi sao? Sao lại sang chuyện đánh cờ rồi?
"Tiểu Lục, cháu yên tâm, ta cũng không bắt nạt cháu đâu, ta chỉ cho cháu hạ cờ chỉ đạo thôi."
"Không phải, ông ngoại, chúng cháu..."
"Thời gian còn sớm, lấy bàn cờ của ta ra."
Một khi ông ngoại đã lên cơn hứng thì Tô Dung Dung cũng bó tay. Hung hăng trừng mắt Lục Nhất Minh, tên này, đúng là không yên đúng không! Nhưng nghĩ lại. Với cái kiểu công tử ăn chơi như Lục Nhất Minh thì biết gì về đánh cờ? Về trình độ của ông ngoại, mình hiểu rõ quá mà. Đánh khắp Nam Sơn viện dưỡng lão không ai thắng nổi, đá đâu Bắc Hải nhà trẻ. Theo Tô Dung Dung, Lục Nhất Minh hoàn toàn là cố tình giả bộ thôi. Như vậy cũng tốt, để ông ngoại nhìn cho kỹ bộ mặt thật của Lục Nhất Minh. Khi hiểu rõ Lục Nhất Minh chỉ là một tên công tử bột thì đoán chừng tình cảm của ông ngoại dành cho Lục Nhất Minh cũng sẽ giảm thôi. Như vậy cũng sẽ giải quyết không ít phiền phức của mình.
"Được, vậy xuống một ván." Một ván, một ván là đủ rồi, Lục Nhất Minh có bao nhiêu cân lượng thì chỉ cần một ván là sờ được nội tình ngay. Tô Dung Dung cười lạnh một tiếng, thật đúng là tự tìm đường c.h.ế.t mà.
Chẳng mấy chốc hai người đã bày xong bàn cờ.
"Nói, muốn để mấy quân?"
"Hay là ông ngoại chấp cháu đánh trước?"
"Ha ha, cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, khẩu khí lớn thật." Không ngờ rằng người trẻ tuổi lại còn ở trước mặt mình bày đặt. Mình muốn chấp quân, mà hắn còn để cho mình đánh trước. Ừm, vẫn là phải hảo hảo dạy dỗ một chút. Nghĩ tới đây, Lương lão gia tử cũng trở nên nghiêm túc, chấp nhận đi quân đen trước.
Bạn cần đăng nhập để bình luận