Bẻ Cánh Nàng
Chương 008: Đao và máu
“Vui không?”Diệp Cẩn đón nhận ánh mắt từ y, thậm chí còn thoáng cười trước lúc nhẹ nhàng chào, “Hợp tác vui vẻ, mai sau gặp lại.
Cách gần đấy, giọng nam cao quý, lãnh đạm, và quen thuộc cất lên, “Đáng lẽ cô nên làm thế từ lâu, việc gì phải lấy ơn báo oán chứ.”Người đàn ông im lặng, cái điệu bộ chẳng ý kiến gì kia hiển nhiên tố cáo rằng y không nghĩ thế.
Diệp Cẩn mở mắt, đôi mắt dần thích ứng với bóng tối trong phòng rốt cuộc cũng chú ý tới người đàn ông trước mặt.Kế tiếp nó mạnh bạo ép nàng ngẩng đầu.
Sự mập mờ ban nãy đã biến mất, nàng hẳn nên thấy xấu hổ nhưng sau rốt chỉ chớp chớp mắt. Dường như có cơn gió nhẹ thổi qua trái tim nàng, để lại sự thông suốt triệt để.Cô gái gần như nhảy tới ngoài cửa.
Diệp Cẩn không ngại sửa lời lần nữa, nghiêm túc bảo, “Tôi nói rồi, tôi không lấy ơn báo oán, mà là hành động theo đúng nguyên tắc của bản thân.”Dường như có cơn gió nhẹ thổi qua trái tim nàng, để lại sự thông suốt triệt để.
Người đàn ông im lặng, cái điệu bộ chẳng ý kiến gì kia hiển nhiên tố cáo rằng y không nghĩ thế.”
Diệp Cẩn chưa từng có ý thay đổi tư tưởng của đối phương, nàng vén lọn tóc bên má ra sau tai khi nói, “Tôi không cần hộ khẩu mới, chúng ta kết thúc giao dịch ở đây.”Thân thể Diệp Cẩn bất giác run rẩy, không biết do nàng quá lạnh hay quá sợ, biết đâu là do cả hai.
Nàng hoàn toàn hành động dựa trên bản tâm, đâu cần người khác bình luận hay phán xét.Có chống trả thế nào thì cũng cảm tưởng mình đang đánh bịch bông, đã vậy còn tạo thời cơ cho y xâm chiếm sâu hơn.
Diệp Cẩn đón nhận ánh mắt từ y, thậm chí còn thoáng cười trước lúc nhẹ nhàng chào, “Hợp tác vui vẻ, mai sau gặp lại.”“Anh…”
Một ngọn gió thổi tới, góc rèm bị vén lên và khu vực gần cửa được chiếu sáng trong phút chốc.Tên cầm đầu là thanh niên áo đen sở hữu ánh mắt sắc như dao, hắn liếc người đàn ông lạnh lùng trước cửa phòng đúng một lần.
Vào buổi sáng sớm buồn tẻ này, đôi vai cùng tấm lưng thẳng của người con gái hơi run do giá rét. Ấy thế mà nét mặt nàng lại ung dung bình thản, cặp mắt vốn chất chứa bao cảm xúc bị đè nén nay sáng ngời lẫn tỏ tường, sáng đến mức khiến người ta lóa mắt.Xung quanh chỉ còn tiếng gió, không khí ngập tràn mùi máu tươi gay mũi.
Thật giống viên ngọc thượng hạng tỏa ra hào quang sau khi được mài giũa, làm ai cũng trầm trồ; lại tựa con bướm phá kén, sải đôi cánh tuyệt đẹp giữa ánh mặt trời và chuẩn bị duyên dáng bay lên.
Thật mong manh, thật mâu thuẫn.Diệp Cẩn không khỏi thầm cầu nguyện.
Nhưng thật đẹp.Thật mong manh, thật mâu thuẫn.
Thời gian như dừng trôi trong chớp mắt, Cố Quân chăm chú ngắm nhìn cô gái đứng trước mình. Hồi lâu sau, y tiến một bước, khẽ cất tiếng, “Chúng ta hãy làm một giao dịch khác.”Nó đâu chỉ là rắc rối, là tai họa mười mươi!
“Hả?” Diệp Cẩn ngớ người hỏi, rồi mau chóng lắc đầu, “Không, tôi sắp đi rồi, không có thời gian cùng anh…”Diệp Cẩn không ngại sửa lời lần nữa, nghiêm túc bảo, “Tôi nói rồi, tôi không lấy ơn báo oán, mà là hành động theo đúng nguyên tắc của bản thân.
“Đi cùng ta.””
Cố Quân ngắt lời nàng, y tiến lên tiếp cho đến khi hơi thở hai người quấn lấy nhau và chẳng còn bước chân nào chắn giữa đôi bên.”
Sau đó y cúi người, thì thầm bên tai nàng, “Ta sẽ ban cho cô vinh hoa phú quý, giàu sang ngập trời.”Đừng tới đây, đừng dừng lại, đừng mở cửa nhà tôi!
“Anh…”Lát sau, hơi thở ấm áp phả lên má người con gái, một giọng nói luẩn quẩn bên tai nàng, “Hãy nhớ kỹ, tên ta là Cố Quân.
Nàng bỗng trợn mắt, trực giác cảnh báo nguy hiểm làm nàng muốn lùi về sau ngay, song hai cánh tay đã duỗi ra cản đường nàng.”
Đối phương ấn nàng trên khung cửa, một bàn tay mơn trớn sườn mặt Diệp Cẩn rồi di chuyển theo đường cong mềm mại để dừng ở cằm. Kế tiếp nó mạnh bạo ép nàng ngẩng đầu.”
Hơi thở mát lạnh vương mùi thuốc lại vây quanh cô gái một cách mãnh liệt, y cúi đầu nhằm tiếp tục nụ hôn bị phá đám lúc trước.Đây là rắc rối do lá thư nàng gửi giùm đưa tới sao?
Nếu nụ hôn đầu chỉ là phép thử nửa hung hăng nửa dụ dỗ, thì nụ hôn thứ hai là sự khống chế toàn phần và chẳng cho phép nàng trốn tránh.Thật giống viên ngọc thượng hạng tỏa ra hào quang sau khi được mài giũa, làm ai cũng trầm trồ; lại tựa con bướm phá kén, sải đôi cánh tuyệt đẹp giữa ánh mặt trời và chuẩn bị duyên dáng bay lên.
Diệp Cẩn giãy giụa kịch liệt, đáng tiếc đối phương đã học từ trải nghiệm hồi nãy nên tước đoạt mọi cơ hội của nàng. Có chống trả thế nào thì cũng cảm tưởng mình đang đánh bịch bông, đã vậy còn tạo thời cơ cho y xâm chiếm sâu hơn.“Đi cùng ta.
Thời gian chậm chạp chọc người ta tức điên, tiếng động trong căn phòng rốt cuộc đánh động người ngoài.Nàng thô bạo lau đôi môi ướt, đủ loại từ ngữ thô tục cuồn cuộn nơi cuống họng nhưng lúc nhìn gương mặt kẻ đầu têu, nàng bỗng im bặt.
Rèm cửa bị vén lên, gió lạnh cùng ánh nắng đồng thời lọt vô. Ngay sau đấy, tiếng chất vấn ngỡ ngàng xen lẫn bi thương của Lục Văn Giác vang lên, “Nàng…mấy người làm gì đó?!”Âm thanh ấy đi từ cao xuống thấp, chậm rãi yếu đi cho đến lúc hoàn toàn tắt ngúm.
Diệp Cẩn cuối cùng cũng giành được cơ hội vươn tay ra đằng sau kẻ đang đè mình, rồi cố sức cào vết thương trên lưng y.Y chả hề tỏ vẻ đau đớn hay tức giận vì bị nàng cào vết thương.
Y cứng người lại, tạm thời buông nàng ra.Rõ ràng mới giây trước nàng còn sống yên ổn tại thế giới này, thế mà quay đầu một cái đã thấy tình hình biến đổi bất ngờ và thế giới hóa thành địa ngục đáng sợ.
Cô gái gần như nhảy tới ngoài cửa.Một bàn tay mảnh khảnh thon dài che mắt Diệp Cẩn, nàng loáng thoáng nghe Lục Văn Giác gào thảm thiết, gào đến biến giọng, gào tới mất tiếng.
Nàng thô bạo lau đôi môi ướt, đủ loại từ ngữ thô tục cuồn cuộn nơi cuống họng nhưng lúc nhìn gương mặt kẻ đầu têu, nàng bỗng im bặt.Thời gian chậm chạp chọc người ta tức điên, tiếng động trong căn phòng rốt cuộc đánh động người ngoài.
Y chả hề tỏ vẻ đau đớn hay tức giận vì bị nàng cào vết thương. Ngược lại là đằng khác, trông y nhởn nhơ, thản nhiên, và hết sức ung dung.”
Nhất là khi không hiểu vì sao y bất chợt nghiêng đầu nhìn cái hướng nào đó ngoài sân, Diệp Cẩn bắt gặp chút sung sướng toát ra từ y.“Lục lang, chuyện gì đang diễn ra?
Khoảnh khắc quay đầu nhìn theo y, nàng nghe có người gân cổ hét, “Cháy–”Một ngọn gió thổi tới, góc rèm bị vén lên và khu vực gần cửa được chiếu sáng trong phút chốc.
Rất nhiều năm sau, Diệp Cẩn vẫn nhớ như in cảnh tượng ngày hôm nay; nó hiện rõ mồn một, cả đời nàng cũng chẳng thể quên.“Vui không?
Gió bão gào rú, ánh lửa cao ngút chiếu sáng phân nửa bầu trời nhá nhem. Tiếng kêu khóc, tiếng xin tha, với tiếng la thê thảm bay đến cùng gió. Hình như có cả mùi khó tả của thứ gì đấy bị thiêu rụi.
Ngôn từ không đủ sức miêu tả tâm trạng nàng lúc đối diện cảnh tượng trước mặt. Rõ ràng mới giây trước nàng còn sống yên ổn tại thế giới này, thế mà quay đầu một cái đã thấy tình hình biến đổi bất ngờ và thế giới hóa thành địa ngục đáng sợ.A Hồng bám rịt lấy Lục Văn Giác, giọng nàng ta run lẩy bẩy.
“Lục lang, chuyện gì đang diễn ra?””
A Hồng bám rịt lấy Lục Văn Giác, giọng nàng ta run lẩy bẩy.Rèm cửa bị vén lên, gió lạnh cùng ánh nắng đồng thời lọt vô.
Diệp Cẩn đã hoàn hồn, nàng quay đầu nhìn người đàn ông đứng cạnh mình bằng ánh mắt bàng hoàng.Rất nhiều năm sau, Diệp Cẩn vẫn nhớ như in cảnh tượng ngày hôm nay; nó hiện rõ mồn một, cả đời nàng cũng chẳng thể quên.
Đây là rắc rối do lá thư nàng gửi giùm đưa tới sao?Ngôn từ không đủ sức miêu tả tâm trạng nàng lúc đối diện cảnh tượng trước mặt.
Nó đâu chỉ là rắc rối, là tai họa mười mươi!Nàng hoàn toàn hành động dựa trên bản tâm, đâu cần người khác bình luận hay phán xét.
Giây phút giáp mặt với nỗi sợ về thứ mình không biết, con người sẽ lặng thinh, không khí như sắp nổ tung ở bốn phía bị sự căng thẳng đè xuống. Họ chỉ biết giữ im lặng, nghe âm thanh nơi xa dần tắt. Kế tiếp, tiếng bước chân nặng nề lộn xộn chồng chéo tiếng kim loại va chạm vào nhau bắt đầu di chuyển tới gần hơn.Ấy thế mà nét mặt nàng lại ung dung bình thản, cặp mắt vốn chất chứa bao cảm xúc bị đè nén nay sáng ngời lẫn tỏ tường, sáng đến mức khiến người ta lóa mắt.
Đừng tới đây, đừng dừng lại, đừng mở cửa nhà tôi!Diệp Cẩn mở mắt, đôi mắt dần thích ứng với bóng tối trong phòng rốt cuộc cũng chú ý tới người đàn ông trước mặt.
Diệp Cẩn không khỏi thầm cầu nguyện.”
Trời chẳng chiều lòng nàng.Hồi lâu sau, y tiến một bước, khẽ cất tiếng, “Chúng ta hãy làm một giao dịch khác.
Rầm!Sự mập mờ ban nãy đã biến mất, nàng hẳn nên thấy xấu hổ nhưng sau rốt chỉ chớp chớp mắt.
Cổng lớn của sân bị người ngoài dùng vũ lực đập nát, một đội binh lính mặc giáp công khai nối đuôi nhau đi vào.Trời chẳng chiều lòng nàng.
Tên cầm đầu là thanh niên áo đen sở hữu ánh mắt sắc như dao, hắn liếc người đàn ông lạnh lùng trước cửa phòng đúng một lần.Khoảnh khắc quay đầu nhìn theo y, nàng nghe có người gân cổ hét, “Cháy–”
Ngay lập tức – chẳng cho ai thời gian chuẩn bị tâm lý – ánh đao sắc lạnh vẽ nên hình vòng cung hoàn hảo giữa không trung, tiếp đến là dòng máu tươi bắn lên cao.Cách gần đấy, giọng nam cao quý, lãnh đạm, và quen thuộc cất lên, “Đáng lẽ cô nên làm thế từ lâu, việc gì phải lấy ơn báo oán chứ.
Một bàn tay mảnh khảnh thon dài che mắt Diệp Cẩn, nàng loáng thoáng nghe Lục Văn Giác gào thảm thiết, gào đến biến giọng, gào tới mất tiếng. Âm thanh ấy đi từ cao xuống thấp, chậm rãi yếu đi cho đến lúc hoàn toàn tắt ngúm.Cổng lớn của sân bị người ngoài dùng vũ lực đập nát, một đội binh lính mặc giáp công khai nối đuôi nhau đi vào.
Xung quanh chỉ còn tiếng gió, không khí ngập tràn mùi máu tươi gay mũi. Thân thể Diệp Cẩn bất giác run rẩy, không biết do nàng quá lạnh hay quá sợ, biết đâu là do cả hai.”
Lát sau, hơi thở ấm áp phả lên má người con gái, một giọng nói luẩn quẩn bên tai nàng, “Hãy nhớ kỹ, tên ta là Cố Quân.”Y cứng người lại, tạm thời buông nàng ra.
Diệp Cẩn chưa từng có ý thay đổi tư tưởng của đối phương, nàng vén lọn tóc bên má ra sau tai khi nói, “Tôi không cần hộ khẩu mới, chúng ta kết thúc giao dịch ở đây. Thời gian như dừng trôi trong chớp mắt, Cố Quân chăm chú ngắm nhìn cô gái đứng trước mình.
Cách gần đấy, giọng nam cao quý, lãnh đạm, và quen thuộc cất lên, “Đáng lẽ cô nên làm thế từ lâu, việc gì phải lấy ơn báo oán chứ.”Người đàn ông im lặng, cái điệu bộ chẳng ý kiến gì kia hiển nhiên tố cáo rằng y không nghĩ thế.
Diệp Cẩn mở mắt, đôi mắt dần thích ứng với bóng tối trong phòng rốt cuộc cũng chú ý tới người đàn ông trước mặt.Kế tiếp nó mạnh bạo ép nàng ngẩng đầu.
Sự mập mờ ban nãy đã biến mất, nàng hẳn nên thấy xấu hổ nhưng sau rốt chỉ chớp chớp mắt. Dường như có cơn gió nhẹ thổi qua trái tim nàng, để lại sự thông suốt triệt để.Cô gái gần như nhảy tới ngoài cửa.
Diệp Cẩn không ngại sửa lời lần nữa, nghiêm túc bảo, “Tôi nói rồi, tôi không lấy ơn báo oán, mà là hành động theo đúng nguyên tắc của bản thân.”Dường như có cơn gió nhẹ thổi qua trái tim nàng, để lại sự thông suốt triệt để.
Người đàn ông im lặng, cái điệu bộ chẳng ý kiến gì kia hiển nhiên tố cáo rằng y không nghĩ thế.”
Diệp Cẩn chưa từng có ý thay đổi tư tưởng của đối phương, nàng vén lọn tóc bên má ra sau tai khi nói, “Tôi không cần hộ khẩu mới, chúng ta kết thúc giao dịch ở đây.”Thân thể Diệp Cẩn bất giác run rẩy, không biết do nàng quá lạnh hay quá sợ, biết đâu là do cả hai.
Nàng hoàn toàn hành động dựa trên bản tâm, đâu cần người khác bình luận hay phán xét.Có chống trả thế nào thì cũng cảm tưởng mình đang đánh bịch bông, đã vậy còn tạo thời cơ cho y xâm chiếm sâu hơn.
Diệp Cẩn đón nhận ánh mắt từ y, thậm chí còn thoáng cười trước lúc nhẹ nhàng chào, “Hợp tác vui vẻ, mai sau gặp lại.”“Anh…”
Một ngọn gió thổi tới, góc rèm bị vén lên và khu vực gần cửa được chiếu sáng trong phút chốc.Tên cầm đầu là thanh niên áo đen sở hữu ánh mắt sắc như dao, hắn liếc người đàn ông lạnh lùng trước cửa phòng đúng một lần.
Vào buổi sáng sớm buồn tẻ này, đôi vai cùng tấm lưng thẳng của người con gái hơi run do giá rét. Ấy thế mà nét mặt nàng lại ung dung bình thản, cặp mắt vốn chất chứa bao cảm xúc bị đè nén nay sáng ngời lẫn tỏ tường, sáng đến mức khiến người ta lóa mắt.Xung quanh chỉ còn tiếng gió, không khí ngập tràn mùi máu tươi gay mũi.
Thật giống viên ngọc thượng hạng tỏa ra hào quang sau khi được mài giũa, làm ai cũng trầm trồ; lại tựa con bướm phá kén, sải đôi cánh tuyệt đẹp giữa ánh mặt trời và chuẩn bị duyên dáng bay lên.
Thật mong manh, thật mâu thuẫn.Diệp Cẩn không khỏi thầm cầu nguyện.
Nhưng thật đẹp.Thật mong manh, thật mâu thuẫn.
Thời gian như dừng trôi trong chớp mắt, Cố Quân chăm chú ngắm nhìn cô gái đứng trước mình. Hồi lâu sau, y tiến một bước, khẽ cất tiếng, “Chúng ta hãy làm một giao dịch khác.”Nó đâu chỉ là rắc rối, là tai họa mười mươi!
“Hả?” Diệp Cẩn ngớ người hỏi, rồi mau chóng lắc đầu, “Không, tôi sắp đi rồi, không có thời gian cùng anh…”Diệp Cẩn không ngại sửa lời lần nữa, nghiêm túc bảo, “Tôi nói rồi, tôi không lấy ơn báo oán, mà là hành động theo đúng nguyên tắc của bản thân.
“Đi cùng ta.””
Cố Quân ngắt lời nàng, y tiến lên tiếp cho đến khi hơi thở hai người quấn lấy nhau và chẳng còn bước chân nào chắn giữa đôi bên.”
Sau đó y cúi người, thì thầm bên tai nàng, “Ta sẽ ban cho cô vinh hoa phú quý, giàu sang ngập trời.”Đừng tới đây, đừng dừng lại, đừng mở cửa nhà tôi!
“Anh…”Lát sau, hơi thở ấm áp phả lên má người con gái, một giọng nói luẩn quẩn bên tai nàng, “Hãy nhớ kỹ, tên ta là Cố Quân.
Nàng bỗng trợn mắt, trực giác cảnh báo nguy hiểm làm nàng muốn lùi về sau ngay, song hai cánh tay đã duỗi ra cản đường nàng.”
Đối phương ấn nàng trên khung cửa, một bàn tay mơn trớn sườn mặt Diệp Cẩn rồi di chuyển theo đường cong mềm mại để dừng ở cằm. Kế tiếp nó mạnh bạo ép nàng ngẩng đầu.”
Hơi thở mát lạnh vương mùi thuốc lại vây quanh cô gái một cách mãnh liệt, y cúi đầu nhằm tiếp tục nụ hôn bị phá đám lúc trước.Đây là rắc rối do lá thư nàng gửi giùm đưa tới sao?
Nếu nụ hôn đầu chỉ là phép thử nửa hung hăng nửa dụ dỗ, thì nụ hôn thứ hai là sự khống chế toàn phần và chẳng cho phép nàng trốn tránh.Thật giống viên ngọc thượng hạng tỏa ra hào quang sau khi được mài giũa, làm ai cũng trầm trồ; lại tựa con bướm phá kén, sải đôi cánh tuyệt đẹp giữa ánh mặt trời và chuẩn bị duyên dáng bay lên.
Diệp Cẩn giãy giụa kịch liệt, đáng tiếc đối phương đã học từ trải nghiệm hồi nãy nên tước đoạt mọi cơ hội của nàng. Có chống trả thế nào thì cũng cảm tưởng mình đang đánh bịch bông, đã vậy còn tạo thời cơ cho y xâm chiếm sâu hơn.“Đi cùng ta.
Thời gian chậm chạp chọc người ta tức điên, tiếng động trong căn phòng rốt cuộc đánh động người ngoài.Nàng thô bạo lau đôi môi ướt, đủ loại từ ngữ thô tục cuồn cuộn nơi cuống họng nhưng lúc nhìn gương mặt kẻ đầu têu, nàng bỗng im bặt.
Rèm cửa bị vén lên, gió lạnh cùng ánh nắng đồng thời lọt vô. Ngay sau đấy, tiếng chất vấn ngỡ ngàng xen lẫn bi thương của Lục Văn Giác vang lên, “Nàng…mấy người làm gì đó?!”Âm thanh ấy đi từ cao xuống thấp, chậm rãi yếu đi cho đến lúc hoàn toàn tắt ngúm.
Diệp Cẩn cuối cùng cũng giành được cơ hội vươn tay ra đằng sau kẻ đang đè mình, rồi cố sức cào vết thương trên lưng y.Y chả hề tỏ vẻ đau đớn hay tức giận vì bị nàng cào vết thương.
Y cứng người lại, tạm thời buông nàng ra.Rõ ràng mới giây trước nàng còn sống yên ổn tại thế giới này, thế mà quay đầu một cái đã thấy tình hình biến đổi bất ngờ và thế giới hóa thành địa ngục đáng sợ.
Cô gái gần như nhảy tới ngoài cửa.Một bàn tay mảnh khảnh thon dài che mắt Diệp Cẩn, nàng loáng thoáng nghe Lục Văn Giác gào thảm thiết, gào đến biến giọng, gào tới mất tiếng.
Nàng thô bạo lau đôi môi ướt, đủ loại từ ngữ thô tục cuồn cuộn nơi cuống họng nhưng lúc nhìn gương mặt kẻ đầu têu, nàng bỗng im bặt.Thời gian chậm chạp chọc người ta tức điên, tiếng động trong căn phòng rốt cuộc đánh động người ngoài.
Y chả hề tỏ vẻ đau đớn hay tức giận vì bị nàng cào vết thương. Ngược lại là đằng khác, trông y nhởn nhơ, thản nhiên, và hết sức ung dung.”
Nhất là khi không hiểu vì sao y bất chợt nghiêng đầu nhìn cái hướng nào đó ngoài sân, Diệp Cẩn bắt gặp chút sung sướng toát ra từ y.“Lục lang, chuyện gì đang diễn ra?
Khoảnh khắc quay đầu nhìn theo y, nàng nghe có người gân cổ hét, “Cháy–”Một ngọn gió thổi tới, góc rèm bị vén lên và khu vực gần cửa được chiếu sáng trong phút chốc.
Rất nhiều năm sau, Diệp Cẩn vẫn nhớ như in cảnh tượng ngày hôm nay; nó hiện rõ mồn một, cả đời nàng cũng chẳng thể quên.“Vui không?
Gió bão gào rú, ánh lửa cao ngút chiếu sáng phân nửa bầu trời nhá nhem. Tiếng kêu khóc, tiếng xin tha, với tiếng la thê thảm bay đến cùng gió. Hình như có cả mùi khó tả của thứ gì đấy bị thiêu rụi.
Ngôn từ không đủ sức miêu tả tâm trạng nàng lúc đối diện cảnh tượng trước mặt. Rõ ràng mới giây trước nàng còn sống yên ổn tại thế giới này, thế mà quay đầu một cái đã thấy tình hình biến đổi bất ngờ và thế giới hóa thành địa ngục đáng sợ.A Hồng bám rịt lấy Lục Văn Giác, giọng nàng ta run lẩy bẩy.
“Lục lang, chuyện gì đang diễn ra?””
A Hồng bám rịt lấy Lục Văn Giác, giọng nàng ta run lẩy bẩy.Rèm cửa bị vén lên, gió lạnh cùng ánh nắng đồng thời lọt vô.
Diệp Cẩn đã hoàn hồn, nàng quay đầu nhìn người đàn ông đứng cạnh mình bằng ánh mắt bàng hoàng.Rất nhiều năm sau, Diệp Cẩn vẫn nhớ như in cảnh tượng ngày hôm nay; nó hiện rõ mồn một, cả đời nàng cũng chẳng thể quên.
Đây là rắc rối do lá thư nàng gửi giùm đưa tới sao?Ngôn từ không đủ sức miêu tả tâm trạng nàng lúc đối diện cảnh tượng trước mặt.
Nó đâu chỉ là rắc rối, là tai họa mười mươi!Nàng hoàn toàn hành động dựa trên bản tâm, đâu cần người khác bình luận hay phán xét.
Giây phút giáp mặt với nỗi sợ về thứ mình không biết, con người sẽ lặng thinh, không khí như sắp nổ tung ở bốn phía bị sự căng thẳng đè xuống. Họ chỉ biết giữ im lặng, nghe âm thanh nơi xa dần tắt. Kế tiếp, tiếng bước chân nặng nề lộn xộn chồng chéo tiếng kim loại va chạm vào nhau bắt đầu di chuyển tới gần hơn.Ấy thế mà nét mặt nàng lại ung dung bình thản, cặp mắt vốn chất chứa bao cảm xúc bị đè nén nay sáng ngời lẫn tỏ tường, sáng đến mức khiến người ta lóa mắt.
Đừng tới đây, đừng dừng lại, đừng mở cửa nhà tôi!Diệp Cẩn mở mắt, đôi mắt dần thích ứng với bóng tối trong phòng rốt cuộc cũng chú ý tới người đàn ông trước mặt.
Diệp Cẩn không khỏi thầm cầu nguyện.”
Trời chẳng chiều lòng nàng.Hồi lâu sau, y tiến một bước, khẽ cất tiếng, “Chúng ta hãy làm một giao dịch khác.
Rầm!Sự mập mờ ban nãy đã biến mất, nàng hẳn nên thấy xấu hổ nhưng sau rốt chỉ chớp chớp mắt.
Cổng lớn của sân bị người ngoài dùng vũ lực đập nát, một đội binh lính mặc giáp công khai nối đuôi nhau đi vào.Trời chẳng chiều lòng nàng.
Tên cầm đầu là thanh niên áo đen sở hữu ánh mắt sắc như dao, hắn liếc người đàn ông lạnh lùng trước cửa phòng đúng một lần.Khoảnh khắc quay đầu nhìn theo y, nàng nghe có người gân cổ hét, “Cháy–”
Ngay lập tức – chẳng cho ai thời gian chuẩn bị tâm lý – ánh đao sắc lạnh vẽ nên hình vòng cung hoàn hảo giữa không trung, tiếp đến là dòng máu tươi bắn lên cao.Cách gần đấy, giọng nam cao quý, lãnh đạm, và quen thuộc cất lên, “Đáng lẽ cô nên làm thế từ lâu, việc gì phải lấy ơn báo oán chứ.
Một bàn tay mảnh khảnh thon dài che mắt Diệp Cẩn, nàng loáng thoáng nghe Lục Văn Giác gào thảm thiết, gào đến biến giọng, gào tới mất tiếng. Âm thanh ấy đi từ cao xuống thấp, chậm rãi yếu đi cho đến lúc hoàn toàn tắt ngúm.Cổng lớn của sân bị người ngoài dùng vũ lực đập nát, một đội binh lính mặc giáp công khai nối đuôi nhau đi vào.
Xung quanh chỉ còn tiếng gió, không khí ngập tràn mùi máu tươi gay mũi. Thân thể Diệp Cẩn bất giác run rẩy, không biết do nàng quá lạnh hay quá sợ, biết đâu là do cả hai.”
Lát sau, hơi thở ấm áp phả lên má người con gái, một giọng nói luẩn quẩn bên tai nàng, “Hãy nhớ kỹ, tên ta là Cố Quân.”Y cứng người lại, tạm thời buông nàng ra.
Diệp Cẩn chưa từng có ý thay đổi tư tưởng của đối phương, nàng vén lọn tóc bên má ra sau tai khi nói, “Tôi không cần hộ khẩu mới, chúng ta kết thúc giao dịch ở đây. Thời gian như dừng trôi trong chớp mắt, Cố Quân chăm chú ngắm nhìn cô gái đứng trước mình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận