Bẻ Cánh Nàng

Chương 031: Bỏ mặc

*Chương có nội dung hình ảnh

Khi tỉnh dậy thì đã sang ngày hôm sau.​”

Diệp Cẩn mở mắt, đập vào mắt nàng là màn giường nhạt màu xa lạ, mất một lúc lâu nàng mới nhớ ra mình đang ở sân sau của nhà bếp chùa Tẫn Hương.​Bữa tối.

“Phu nhân dậy rồi ạ.”​”

Thải Vân tiến lên dâng trà nóng cho nàng.​Kinh thành, phủ Thanh Bình Hầu

“Mấy giờ rồi?”​Lúc mặt trời ngả về tây, Thính Phong mới thấy mặt chủ nhân hầu phủ.

Diệp Cẩn cố nhịn cơn đau đầu do say rượu mang lại lẫn sự đau nhức quen thuộc trên người để ráng ngồi dậy hỏi.​Thải Vân chịu thua, đành thở dài rồi rời phòng.

“Mới sang giờ Tỵ ạ,“ Thải Vân đỡ nàng uống nửa chén trà nhỏ, khẽ thông báo, “trong phủ có việc nên hầu gia về kinh thành trước. Trước lúc xuất phát hầu gia có dặn phu nhân hãy nghỉ ngơi cho khỏe rồi hẵng về hầu phủ.”​Diệp Cẩn cố nhịn cơn đau đầu do say rượu mang lại lẫn sự đau nhức quen thuộc trên người để ráng ngồi dậy hỏi.

Diệp Cẩn gật đầu, ngủ xong mất tích mới là cung cách hành xử bình thường của Cố Quân. Có điều, y mà lại chủ động cho nàng ở một mình bên ngoài ư, mặt trời mọc đằng tây à?​Chính lúc này, Cố Quân bỗng mất hết hứng thú.

“Ngoại trừ hai chúng ta thì hầu gia còn để lại ai?” nàng hỏi.​Thải Vân dừng nói, đực mặt nhìn Xuân Lan.

“Hầu hạ phu nhân thì có nô tỳ với Xuân Lan, còn canh gác bên ngoài thì có Thính Phong đại nhân cùng một đội hộ vệ nhỏ ạ.” Thải Vân đáp.​“Bày thức ăn lên đi.

Quả nhiên vẫn là trò sắp xếp quen thuộc, y vẫn để lại tay thuộc hạ thân tín Thính Phong.​Trong phòng, nữ tử váy lam nghênh đón y rồi nhanh nhẹn mà dịu dàng giúp y cởi lớp áo mãng bào nặng trịch, thay thường phục, sau cùng dịu dàng hỏi y đã muốn dùng bữa tối chưa.

Diệp Cẩn nằm trở lại giường, trầm tư nhìn lớp màn trên đỉnh đầu.​Thải Vân thấy phu nhân nhà mình nói cũng có lý, song cô nha hoàn càng nghĩ càng sầu, “Nói thì nói vậy nhưng hầu gia bận trăm công ngàn việc, nếu ngài ấy quên mất phu nhân thì chẳng lẽ chúng ta ở đây mãi ạ?

Y đi là tốt rồi, đỡ mắc công nàng đã khó chịu mà còn phải giả vờ say rượu.​Quá vớ vẩn, chính nàng còn chẳng tin cái suy đoán đó.

Hôm qua Diệp Cẩn say thật nhưng chưa tới nỗi say quên trời quên đất. Mấy hành động thần kinh của Cố Quân khiến nàng bất an, thành thử nàng quyết định mượn men say để làm những việc bình thường không thể làm. Ví dụ như đóng vai cô nàng ngô nghê nhõng nhẽo, ví dụ như tận dụng cơ hội nói thẳng cái suy đoán đáng sợ trong lòng mình.​Khi tỉnh dậy thì đã sang ngày hôm sau.

Quá vớ vẩn, chính nàng còn chẳng tin cái suy đoán đó.​Vì vậy chỉ cần nàng không nói muốn về và Cố Quân cũng không gọi nàng về, thì chả ai đủ quyền mở miệng quyết ngày về.

Hiện giờ một đêm trôi qua, mọi thứ như trở lại bình thường, Diệp Cẩn cũng thở phào nhẹ nhõm.​”

Giữa bọn họ tốt nhất chỉ nên có sự thân mật trên giường, nàng tuyệt đối không muốn có bất kỳ quan hệ nào khác với y, dù chỉ một chút cũng không được.​“Phu nhân…” Ngược với vẻ tự tại của Diệp Cẩn, Thải Vân cứ chần chừ muốn nói lại thôi.

Diệp Cẩn liếc nhìn căn phòng trống trải, thầm nghĩ nếu y đã bảo nàng nghỉ ngơi cho khỏe thì nàng phải nghỉ ngơi ở đây mấy ngày luôn.​“Sao thế?

Thế là Diệp Cẩn ở lại chùa Tẫn Hương theo lệnh của Cố Hầu gia.​Nàng ấy kể, “Ban nãy tôi thấy Thính Phong đại nhân rời đi.

Nàng sung sướng phát hiện trong số những người ở lại, nàng có địa vị tối cao. Vì vậy chỉ cần nàng không nói muốn về và Cố Quân cũng không gọi nàng về, thì chả ai đủ quyền mở miệng quyết ngày về.​Y vươn tay xoa cái gáy ngọc ngà xinh đẹp kia, còn thoáng mơn trớn nữa, nữ tử dưới tay y tức khắc bủn rủn như mất hết sức lực.

Đoàn người ở lại chùa nghỉ ngơi ngày này sang ngày khác, chẳng mấy chốc đã năm ngày trôi qua.​“Đứng dậy đi.

Chiều hôm đó, Diệp Cẩn biếng nhác tỉnh dậy từ giấc ngủ trưa, nhấp trà nóng mà Thải Vân mới đưa. Nàng tiện tay lấy miếng mứt hạnh ở cái đĩa nhỏ bên cạnh rồi bỏ vô miệng chậm rãi nhai nuốt, lòng cảm thấy nhàn nhã chốn phàm trần thế này đúng sảng khoái.​Xuân Lan ủi phẳng tay áo đã vá xong, cắt chỉ, ngẩng đầu đáp lại ánh mắt ngỡ ngàng của Thải Vân và khẽ giải thích, “Hầu gia không ra lệnh cho Thính Phong đại nhân đưa chúng ta về tức nghĩa là chưa muốn chúng ta về, thế nên ngoại trừ ở đây thì chúng ta biết làm gì nữa?

“Phu nhân…” Ngược với vẻ tự tại của Diệp Cẩn, Thải Vân cứ chần chừ muốn nói lại thôi.​“Mới sang giờ Tỵ ạ,“ Thải Vân đỡ nàng uống nửa chén trà nhỏ, khẽ thông báo, “trong phủ có việc nên hầu gia về kinh thành trước.

“Sao thế?” Diệp Cẩn hỏi.​← Chương 30 —-oOo—- Chương 32 →

“Đã năm ngày rồi ạ, có phải nên…” Về phủ không.​Y giữ vẻ mặt lạnh nhạt để nhìn nữ tử đang nhu mì cúi đầu cạnh bên.

“Về làm gì, hầu gia có ngó ngàng gì chúng ta đâu.” Diệp Cẩn đã sớm nghĩ kỹ mình sẽ phản bác mấy lời khuyên nhủ của các nha hoàn thế nào, nàng thản nhiên nói, “Người ta đã chẳng quan tâm mà chúng ta còn hồ hởi chạy về thì chưa biết chừng sẽ bị người khác cười nhạo sau lưng đấy.”​” Hắn quỳ một bên gối xuống đất để thi lễ.

Thải Vân thấy phu nhân nhà mình nói cũng có lý, song cô nha hoàn càng nghĩ càng sầu, “Nói thì nói vậy nhưng hầu gia bận trăm công ngàn việc, nếu ngài ấy quên mất phu nhân thì chẳng lẽ chúng ta ở đây mãi ạ?”​Hôm nay Linh Lan búi kiểu triều vân cận hương kế [1] , mái tóc đen nhánh được quấn cao, một đoạn cổ trắng mềm lộ ra khi nàng ta cúi đầu.

“Đời nào có chuyện đó, hậu viện của y chỉ có hai thiếp và một thông phòng mà còn quên nổi ta à.” Diệp Cẩn xua tay, vừa lấy thêm miếng mứt hạnh, vừa tiện thể cầm quyển sách kinh nằm cạnh cái gối mà nàng mới đọc một nửa. “Thôi, ta đọc sách đây, Thải Vân đi nghỉ đi.”​”

Thải Vân chịu thua, đành thở dài rồi rời phòng.​Thải Vân tiến lên dâng trà nóng cho nàng.

Tại căn phòng nhỏ cách vách, Xuân Lan đang ngồi trước cửa sổ vá áo trong cho Diệp Cẩn. Xuân Lan thấy Thải Vân trở về liền mỉm cười chào nàng ấy trước lúc cúi đầu may vá tiếp.​Chú thích

“Tôi nói này, sao mấy người chẳng lo tí nào thế.” Bộ dạng bình tĩnh của Xuân Lan làm Thải Vân nghĩ mình sắp tức chết rồi, nhưng nàng ấy không dám to tiếng nên phải thì thào, “Hầu phủ đã bỏ mặc chúng ta năm ngày, nhỏ Linh Lan chuyên giở giói kia chắc sẽ lợi dụng cơ hội trèo lên giường chủ nhân, cứ ở đây mãi thì hầu phủ còn chỗ chứa chúng ta sao!”​Nàng sung sướng phát hiện trong số những người ở lại, nàng có địa vị tối cao.

Xuân Lan với nha hoàn do phu nhân mang về – Hạ Hà – đều rất kiệm lời, xưa nay Thải Vân nói chuyện không hợp với họ nên cũng chẳng trông mong được đáp lại đàng hoàng. Song nàng ấy vẫn bực lắm, chốc chốc nói Linh Lan ở sân chính muốn quyến rũ hầu gia, chốc chốc lại nghi Sở phu nhân của sân phía nam sắp được sủng ái trở lại. Nàng ấy đang lải nhải thì Xuân Lan, người nãy giờ vùi đầu làm việc, đột ngột cất tiếng.​”

Nàng ấy kể, “Ban nãy tôi thấy Thính Phong đại nhân rời đi.”​”

Thải Vân dừng nói, đực mặt nhìn Xuân Lan.​Diệp Cẩn liếc nhìn căn phòng trống trải, thầm nghĩ nếu y đã bảo nàng nghỉ ngơi cho khỏe thì nàng phải nghỉ ngơi ở đây mấy ngày luôn.

“Cứ cách hai ngày là Thính Phong đại nhân sẽ rời đi trong chốc lát, nhìn phương hướng thì là về kinh thành, chắc chắn là để bẩm báo hầu gia chuyện ở đây.”​”

Xuân Lan ủi phẳng tay áo đã vá xong, cắt chỉ, ngẩng đầu đáp lại ánh mắt ngỡ ngàng của Thải Vân và khẽ giải thích, “Hầu gia không ra lệnh cho Thính Phong đại nhân đưa chúng ta về tức nghĩa là chưa muốn chúng ta về, thế nên ngoại trừ ở đây thì chúng ta biết làm gì nữa?”​Hôm qua Diệp Cẩn say thật nhưng chưa tới nỗi say quên trời quên đất.

Kinh thành, phủ Thanh Bình Hầu​“Ngoại trừ hai chúng ta thì hầu gia còn để lại ai?

Lúc mặt trời ngả về tây, Thính Phong mới thấy mặt chủ nhân hầu phủ.​Thính Phong lập tức báo cáo từ chuyện lớn tới chuyện nhỏ gần đây trong chùa Tẫn Hương, cuối cùng thêm một câu, “Hôm qua Cẩn phu nhân nói bất cẩn trúng gió làm sáng nay hơi đau đầu, ngài ấy sợ lây bệnh cho hầu gia nên muốn chờ khỏi bệnh mới về ạ.

“Hầu gia.” Hắn quỳ một bên gối xuống đất để thi lễ.​Xuân Lan với nha hoàn do phu nhân mang về – Hạ Hà – đều rất kiệm lời, xưa nay Thải Vân nói chuyện không hợp với họ nên cũng chẳng trông mong được đáp lại đàng hoàng.

“Đứng dậy đi.” Cố Quân phất tay.​Giữa bọn họ tốt nhất chỉ nên có sự thân mật trên giường, nàng tuyệt đối không muốn có bất kỳ quan hệ nào khác với y, dù chỉ một chút cũng không được.

Hôm nay lên triều nên Cố Quân mặc áo mãng bào, chỉ vàng trên nền đen tỏa sáng lấp lánh dưới ánh nắng và mang khí thế bất khả xâm phạm. Nha hoàn dâng trà, y cầm chén trà rồi nhấp nhẹ, sau đấy thong thả đặt xuống ngụ ý ra hiệu cho Thính Phong bẩm báo.​“Hầu hạ phu nhân thì có nô tỳ với Xuân Lan, còn canh gác bên ngoài thì có Thính Phong đại nhân cùng một đội hộ vệ nhỏ ạ.

Thính Phong lập tức báo cáo từ chuyện lớn tới chuyện nhỏ gần đây trong chùa Tẫn Hương, cuối cùng thêm một câu, “Hôm qua Cẩn phu nhân nói bất cẩn trúng gió làm sáng nay hơi đau đầu, ngài ấy sợ lây bệnh cho hầu gia nên muốn chờ khỏi bệnh mới về ạ.”​Thế là Diệp Cẩn ở lại chùa Tẫn Hương theo lệnh của Cố Hầu gia.

Tại ghế trên, ngón tay thon dài nhẹ nhàng gõ mặt bàn, Cố Quân hững hờ đáp, “Cứ nghe theo nàng đi.”​Hôm nay lên triều nên Cố Quân mặc áo mãng bào, chỉ vàng trên nền đen tỏa sáng lấp lánh dưới ánh nắng và mang khí thế bất khả xâm phạm.

Thính Phong xác nhận hầu gia không có mệnh lệnh nào khác liền cáo lui.​Thính Phong xác nhận hầu gia không có mệnh lệnh nào khác liền cáo lui.

Cố Quân ngồi tại sảnh đường, ung dung uống nửa chén trà nhỏ trước lúc đứng dậy và trở về phòng riêng ở phía sau.​“Mấy giờ rồi?

Trong phòng, nữ tử váy lam nghênh đón y rồi nhanh nhẹn mà dịu dàng giúp y cởi lớp áo mãng bào nặng trịch, thay thường phục, sau cùng dịu dàng hỏi y đã muốn dùng bữa tối chưa.​Ánh mắt Cố Quân dừng thật lâu trên người nữ tử trước mặt, dõi theo cổ đối phương dần được nhuộm màu hồng nhạt; kế tiếp màu hồng lan ra trước, đến tai rồi cả hai má.

Bữa tối.​” Bộ dạng bình tĩnh của Xuân Lan làm Thải Vân nghĩ mình sắp tức chết rồi, nhưng nàng ấy không dám to tiếng nên phải thì thào, “Hầu phủ đã bỏ mặc chúng ta năm ngày, nhỏ Linh Lan chuyên giở giói kia chắc sẽ lợi dụng cơ hội trèo lên giường chủ nhân, cứ ở đây mãi thì hầu phủ còn chỗ chứa chúng ta sao!

Cố Quân chẳng thấy đói chút nào.​“Cứ cách hai ngày là Thính Phong đại nhân sẽ rời đi trong chốc lát, nhìn phương hướng thì là về kinh thành, chắc chắn là để bẩm báo hầu gia chuyện ở đây.

Y giữ vẻ mặt lạnh nhạt để nhìn nữ tử đang nhu mì cúi đầu cạnh bên.​Nàng tiện tay lấy miếng mứt hạnh ở cái đĩa nhỏ bên cạnh rồi bỏ vô miệng chậm rãi nhai nuốt, lòng cảm thấy nhàn nhã chốn phàm trần thế này đúng sảng khoái.

Hôm nay Linh Lan búi kiểu triều vân cận hương kế​Song nàng ấy vẫn bực lắm, chốc chốc nói Linh Lan ở viện chính muốn quyến rũ hầu gia, chốc chốc lại nghi Sở phu nhân của sân phía nam sắp được sủng ái trở lại. [1]​”, mái tóc đen nhánh được quấn cao, một đoạn cổ trắng mềm lộ ra khi nàng ta cúi đầu.​Diệp Cẩn gật đầu, ngủ xong mất tích mới là cung cách hành xử bình thường của Cố Quân.

Người nọ cũng sở hữu cái cổ tương tự, nhưng nó luôn thẳng, cứng cỏi, đầy kiêu hãnh. Chỉ những lúc nhịn hết nổi trong chuyện chăn gối thì nó mới run run cúi xuống, mỗi lần như vậy đều khiến y vui sướng không sao tả xiết.​”

Ánh mắt Cố Quân dừng thật lâu trên người nữ tử trước mặt, dõi theo cổ đối phương dần được nhuộm màu hồng nhạt; kế tiếp màu hồng lan ra trước, đến tai rồi cả hai má.​Cố Quân ngồi tại sảnh đường, ung dung uống nửa chén trà nhỏ trước lúc đứng dậy và trở về phòng riêng ở phía sau.

Y vươn tay xoa cái gáy ngọc ngà xinh đẹp kia, còn thoáng mơn trớn nữa, nữ tử dưới tay y tức khắc bủn rủn như mất hết sức lực.​Hiện giờ một đêm trôi qua, mọi thứ như trở lại bình thường, Diệp Cẩn cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Hầu gia…” Nữ tử ngẩng đầu khoe cặp mắt ngấn nước mơ màng, nàng ta run rẩy áp sát nam tử, động tác đó đưa đẩy hương thơm thoang thoảng chui vào hơi thở của y.​Y đi là tốt rồi, đỡ mắc công nàng đã khó chịu mà còn phải giả vờ say rượu.

Chính lúc này, Cố Quân bỗng mất hết hứng thú.​Nha hoàn dâng trà, y cầm chén trà rồi nhấp nhẹ, sau đấy thong thả đặt xuống ngụ ý ra hiệu cho Thính Phong bẩm báo.

“Bày thức ăn lên đi.”​Cố Quân chẳng thấy đói chút nào.

Y rút tay về rồi bước ra gian ngoài, để lại Linh Lan đứng sững tại chỗ mà vò nát khăn tay khi nhìn theo bóng lưng lạnh lùng vô tình ấy.​Ví dụ như đóng vai cô nàng ngô nghê nhõng nhẽo, ví dụ như tận dụng cơ hội nói thẳng cái suy đoán đáng sợ trong lòng mình.



* * *



Chú thích​“Hầu gia…” Nữ tử ngẩng đầu khoe cặp mắt ngấn nước mơ màng, nàng ta run rẩy áp sát nam tử, động tác đó đưa đẩy hương thơm thoang thoảng chui vào hơi thở của y.

[1]​Diệp Cẩn mở mắt, đập vào mắt nàng là màn giường nhạt màu xa lạ, mất một lúc lâu nàng mới nhớ ra mình đang ở sân sau của nhà bếp chùa Tẫn Hương. Là kiểu tóc này:​”

Xem ảnh 1

← Chương 30​Xuân Lan thấy Thải Vân trở về liền mỉm cười chào nàng ấy trước lúc cúi đầu may vá tiếp. —-oOo—- Chương 32 →​” Diệp Cẩn hỏi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận