Bẻ Cánh Nàng
Chương 058: Tranh luận
Khi màn đêm sắp buông xuống, nắng chiều nhuộm chân trời thành màu đỏ bắt mắt.Nàng nâng súng, nhắm mục tiêu, tiếp đến nhẹ nhàng gạt xuống chốt ở sườn món vũ khí.
Diệp Cẩn đứng dưới một cái cây nhỏ, cẩn thận dùng thìa nhồi thuốc súng vào vò khẩu súng kíp.Nam tử đứng quá gần khiến mùi hương lạnh lẽo hòa vào hơi thở nàng, hai người gần như tai chạm tai, tóc chạm tóc.
“Nhiêu đây đã đủ chưa?” nàng hỏi người bên cạnh.Lại một tiếng vang lớn nữa, lực ở eo kịp thời giữ vững thân thể đang ngả ra sau của nàng, viên chì cắm thật sâu vô rìa thân cây.
“Đủ rồi.” nam tử gật đầu.[1] Bản gốc là 30cm, nhưng mình thấy dùng một đơn vị đo chiều dài hồi xưa là xích (cỡ 33,3cm) thì phù hợp hơn.
Lắp viên chì màu đen bạc vào thân súng, hai tay nàng thử cầm khẩu súng dài cỡ một xích“Ừm, thử lại đi.[1]Cố Quân ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp thanh tú của người con gái thật lâu: y chưa từng thấy lúm đồng tiền như hoa ấy, thật giống đóa thủy tiên tắm mình trong nắng, bừng bừng nở rộ khiến lòng người rung động.. Nàng nâng súng, nhắm mục tiêu, tiếp đến nhẹ nhàng gạt xuống chốt ở sườn món vũ khí.Lửa trại bừng sáng ở đằng xa, cùng ánh trăng nhảy điệu múa trong đôi mắt trong veo của người con gái; chói lòa, cố chấp, đẹp tới mức không gì sánh bằng.
Tiếng đánh lửa nhỏ vang lên, gần như cùng lúc với tiếng “ầm” lớn, khiến tay người sử dụng tê rần. Viên chì bay vun vút từ nòng súng, tiến thẳng tới bụi cỏ và hù mấy con châu chấu đang nhởn nhơ giật mình thon thót.” nam tử gật đầu.
Diệp Cẩn đã chuẩn bị tâm lý song vẫn hơi kinh ngạc.” người nọ nói bên tai nàng.
“Luyện nhiều sẽ quen tay,“ Cố Quân đưa cho nàng viên chì mới, “tay phải giữ chắc, dồn sức vào eo chứ đừng dựa vô mỗi lực tay.”Nghĩ kỹ thì kể từ sau lần đầu tiên gặp nàng, y không còn thấy nàng thật lòng vui vẻ dù chỉ một lần.
Nghe cứ ù ù cạc cạc.Có lẽ vì ánh trăng quá mê hoặc nên một năm sau – sau cái ngày hai người tranh luận về giết người với luật pháp trong trái tim – y lại nói về những thứ mà mình khinh thường, “Chúng sinh đều hồ đồ và tham sống sợ chết, dù là ta hay nàng cũng thế thôi.
Diệp Cẩn ngu ngơ chớp mắt.“…Ừ,” Diệp Cẩn cụp mắt trước, mân mê khẩu súng trong tay mình, “tôi thích cảm giác được tự khống chế bản thân.
“Muốn giữ đường ngắm của súng kíp cho chuẩn xác thì quan trọng nhất là phải chịu được lực giật.” Y bao lấy nàng từ phía sau, lòng bàn tay lành lạnh áp lên bàn tay đang nắm phần cán súng. “Tay nàng hơi yếu nên không chịu được lực giật, vì vậy phải dùng sức ở eo để giữ thân người ổn định.”Làm người đâu thể chờ người khác tới cứu hoài, cũng phải nỗ lực để bản thân mạnh mẽ hơn chứ.
Nói tới đây, một bàn tay khác của y trượt xuống để ấn nhẹ phía sau eo Diệp Cẩn, ra hiệu cho nàng thử lại lần nữa.Hàng mi dài run rẩy, đôi mắt ẩn mình trong bóng tối biến thành màu đen không đáy.
Nam tử đứng quá gần khiến mùi hương lạnh lẽo hòa vào hơi thở nàng, hai người gần như tai chạm tai, tóc chạm tóc. Diệp Cẩn không rảnh bận tâm chuyện này, nàng nhồi thuốc súng, lắp viên chì, nhắm mục tiêu rồi gạt chốt.Mắt Diệp Cẩn sáng ngời: chỉ giữ chắc tay là chưa đủ, toàn bộ cơ thể và nhất là thân trên đều phải vững vàng, có vậy thì khi viên đạn rời nòng mới dễ dàng trúng đích.
Lại một tiếng vang lớn nữa, lực ở eo kịp thời giữ vững thân thể đang ngả ra sau của nàng, viên chì cắm thật sâu vô rìa thân cây.Diệp Cẩn đứng dưới một cái cây nhỏ, cẩn thận dùng thìa nhồi thuốc súng vào vò khẩu súng kíp.
“Tôi biết cách làm rồi!”Diệp Cẩn chớp mắt, ngón tay gạt cái chốt bên sườn súng.
Mắt Diệp Cẩn sáng ngời: chỉ giữ chắc tay là chưa đủ, toàn bộ cơ thể và nhất là thân trên đều phải vững vàng, có vậy thì khi viên đạn rời nòng mới dễ dàng trúng đích.Đáng tiếc cảm hứng ban nãy đã mất, độ chính xác quay về điểm xuất phát.
“Ừm, thử lại đi.” Nhờ tư thế thân mật mà Cố Quân có thể thấy đôi mắt hạnh sáng bừng từ trên cao, bàn tay đang rút tay về khựng lại trong chớp nhoáng mới buông ra.Khi màn đêm sắp buông xuống, nắng chiều nhuộm chân trời thành màu đỏ bắt mắt.
Diệp Cẩn gật đầu rồi thực hiện trôi chảy từng bước một: nhồi thuốc súng, nạp đạn, bắn.Diệp Cẩn ngu ngơ chớp mắt.
Có trải nghiệm cộng thêm chuẩn bị, lần này nàng thật sự cảm thấy độ chính xác của mình tăng cao.”
Có tiến bộ!” Nam tử vốn đã lùi về sau lại đến gần, bất chợt bóp điểm nào đó trên cánh tay cứng đờ của Diệp Cẩn; tay nàng lập tức tê hết cả, làm nó suýt đánh rớt khẩu súng.
Diệp Cẩn xốc lại tinh thần, được đà nên hăng hái bắn ba phát liền. Đáng tiếc cảm hứng ban nãy đã mất, độ chính xác quay về điểm xuất phát.Đủ loại đồn thổi lan tràn giữa tình cảnh rối ren, giờ thì ai có tí thông minh cũng đều thấy vô vọng.
“Đừng căng vai với tay cùng lúc, giữ như bình thường là được rồi.” Nam tử vốn đã lùi về sau lại đến gần, bất chợt bóp điểm nào đó trên cánh tay cứng đờ của Diệp Cẩn; tay nàng lập tức tê hết cả, làm nó suýt đánh rớt khẩu súng.”
“Bắn lại đi.” người nọ nói bên tai nàng.Tuy hiểu rõ môn này không thể học trong một lần song Diệp Cẩn vẫn hơi thất vọng.
Diệp Cẩn cắn răng, nâng khẩu súng đã được nhồi thuốc lẫn nạp đạn, và phát hiện mình suýt soát về lại được trình độ của phát súng thứ ba.” Diệp Cẩn ngẩng đầu, “Tôi từng được nghe một câu: Chẳng lẽ cứ yếu ớt thì không được theo đuổi sức mạnh, cứ nhỏ bé thì sẽ vĩnh viễn chìm trong bùn đất [2] .
Nàng ghi nhớ cảm giác hai lần vừa rồi, nhẫn nại thử đi thử lại, hễ nàng mắc lỗi là Cố Quân sẽ kịp thời tiến lên sửa sai. Cứ vậy không biết bao lâu, vai cùng tay bắt đầu đau nhức, nắng chiều biến mất nơi chân trời báo hiệu buổi tập sắp kết thúc.Diệp Cẩn cắn răng, nâng khẩu súng đã được nhồi thuốc lẫn nạp đạn, và phát hiện mình suýt soát về lại được trình độ của phát súng thứ ba.
Gần một canh giờ mà nàng chỉ coi như tạm quen với bước nhồi thuốc và nạp đạn, vỏ cây còn chẳng bắn trúng chứ đừng nói tới thân cây cứng cáp to lớn kia.Có trải nghiệm cộng thêm chuẩn bị, lần này nàng thật sự cảm thấy độ chính xác của mình tăng cao.
Tuy hiểu rõ môn này không thể học trong một lần song Diệp Cẩn vẫn hơi thất vọng.Có tiến bộ!
“Lần cuối cùng.” người đứng cạnh nàng nói.Thái phó cho thái tử thì cấp bậc thấp hơn.
Ánh trăng xuyên qua tầng mây chiếu xuống đỉnh đầu, Diệp Cẩn hít thở sâu nhằm ép mình tĩnh tâm trước lúc nâng khẩu súng kíp và nhắm thẳng vào thân cây già khô quắt ở đằng xa.Chẳng lẽ nàng sắp tận mắt chứng kiến một vương triều sụp đổ sao?
Trong thoáng chốc, mắt nàng bỗng nhìn rõ lạ thường; xung quanh tĩnh lặng, tâm cũng tĩnh, chỉ có gió nhẹ hôn lên gò má cô gái.Diệp Cẩn nhìn vầng trăng nơi chân trời, nó đứng trên đầu nhân gian, chẳng nhiễm bụi trần.
Diệp Cẩn chớp mắt, ngón tay gạt cái chốt bên sườn súng.Viên chì bay vun vút từ nòng súng, tiến thẳng tới bụi cỏ và hù mấy con châu chấu đang nhởn nhơ giật mình thon thót.
Tiếng động quen thuộc vang lên, chì bay vun vút, cắm phập vào rìa thân cây.Cùng tháng, Vĩnh Hưng Đế băng hà, để lại di chiếu phong Thái tử Thái phó Cố Quân làm Thanh Bình Vương và giữ quyền nhiếp chính.
“…Trúng rồi!”“Luyện nhiều sẽ quen tay,“ Cố Quân đưa cho nàng viên chì mới, “tay phải giữ chắc, dồn sức vào eo chứ đừng dựa vô mỗi lực tay.
Diệp Cẩn ngẩn ngơ giây lát, ngay sau đó, niềm vui sướng mãnh liệt pha lẫn bất ngờ trào dâng khiến khóe môi nàng vô thức cong lên. Trước khi não kịp phản ứng, nàng đã nhìn về phía “thầy” của mình theo bản năng.Ánh trăng như dòng nước chảy lặng thầm.
Đôi mắt hạnh lấp lánh đong đầy niềm vui đối diện với cặp mắt phượng trầm lặng sâu xa tựa biển cả, Diệp Cẩn bất chợt sững lại.Sẽ luôn có người mạnh hơn nàng, hay thiên tai với tai họa do người gây ra xuất hiện.
Ánh trăng như dòng nước chảy lặng thầm.”
Cố Quân ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp thanh tú của người con gái thật lâu: y chưa từng thấy lúm đồng tiền như hoa ấy, thật giống đóa thủy tiên tắm mình trong nắng, bừng bừng nở rộ khiến lòng người rung động.Nàng ngẩng đầu ngắm vầng trăng bất diệt hồi lâu mới cất tiếng, “Cho dù có thể thất bại thì chí ít tôi không phải ân hận vì mình đã không nỗ lực hết sức.
Nghĩ kỹ thì kể từ sau lần đầu tiên gặp nàng, y không còn thấy nàng thật lòng vui vẻ dù chỉ một lần.“Bắn lại đi.
“Thích à?” y hỏi.” người đứng cạnh nàng nói.
“…Ừ,” Diệp Cẩn cụp mắt trước, mân mê khẩu súng trong tay mình, “tôi thích cảm giác được tự khống chế bản thân.” Bất kể là tính mạng hay vận mệnh.Mùa hè năm Vĩnh Hưng thứ tư, nỗi sợ làm Nghiên Phi sinh non, Vĩnh Hưng Đế quyết định bỏ mẹ giữ con.
“Nhưng trên đời nào có ai thật sự đủ năng lực khống chế mọi thứ về mình. Sẽ luôn có người mạnh hơn nàng, hay thiên tai với tai họa do người gây ra xuất hiện. Đom đóm sao địch nổi mặt trăng mặt trời, lúc đó nàng cũng chỉ biết mặc cho kẻ khác xâu xé.”Cuối cùng nhà vua đã có một đứa con trai, đặt tên là Hi và phong làm thái tử, ông còn phong Thanh Bình Hầu Cố Quân thành Thái tử Thái phó [3] .
Có lẽ vì ánh trăng quá mê hoặc nên một năm sau – sau cái ngày hai người tranh luận về giết người với luật pháp trong trái tim – y lại nói về những thứ mà mình khinh thường, “Chúng sinh đều hồ đồ và tham sống sợ chết, dù là ta hay nàng cũng thế thôi.”” Nhờ tư thế thân mật mà Cố Quân có thể thấy đôi mắt hạnh sáng bừng từ trên cao, bàn tay đang rút tay về khựng lại trong chớp nhoáng mới buông ra.
Đây là một câu nói bi quan, chẳng ai ngờ nó sẽ phát ra từ miệng thằng điên có đầu óc chập cheng như Cố Quân.Nguy cấp hơn nữa là, xuyên suốt mùa xuân đến nay chẳng có lấy một giọt mưa, sợ rằng sắp hạn hán nữa.
Động tác nghịch súng dừng lại, Diệp Cẩn ngước nhìn y, “Vậy anh sẽ dừng đấu tranh ư?”Cố Quân khẽ khàng hít thở, giơ tay vén tóc vương trên má cô gái ra sau tai rồi nắm chặt tay nàng, “Quay về thôi.
Người đối diện trầm mặc.Xa giá đào vong từ kinh thành tới phía nam, sau cùng dừng ở một huyện thành nhỏ không rõ tên gọi.
“Thấy chưa, anh biết rõ mà vẫn tiếp tục đấu tranh, anh đừng nghĩ mọi nỗ lực của tôi đều vô nghĩa chỉ vì điểm xuất phát quá yếu lẫn quá trễ.” Diệp Cẩn ngẩng đầu, “Tôi từng được nghe một câu: Chẳng lẽ cứ yếu ớt thì không được theo đuổi sức mạnh, cứ nhỏ bé thì sẽ vĩnh viễn chìm trong bùn đất“Nhưng trên đời nào có ai thật sự đủ năng lực khống chế mọi thứ về mình. [2]Đom đóm sao địch nổi mặt trăng mặt trời, lúc đó nàng cũng chỉ biết mặc cho kẻ khác xâu xé.. Làm người đâu thể chờ người khác tới cứu hoài, cũng phải nỗ lực để bản thân mạnh mẽ hơn chứ.””
Diệp Cẩn nhìn vầng trăng nơi chân trời, nó đứng trên đầu nhân gian, chẳng nhiễm bụi trần. Mấy ngày qua, lòng nàng bộn bề vô số chuyện. Dưới áp lực bên ngoài, chúng hóa thành cuộn chỉ rối, cắt không đứt và gỡ còn rối hơn; nàng đành mơ mơ màng màng tiến về phía trước. Nhưng vào khoảnh khắc này, khi nhìn ánh trăng sáng ngời trên cao, tâm nàng trở nên bình lặng và bộ não lộn xộn hoàn toàn tỉnh táo.”
Nàng ngẩng đầu ngắm vầng trăng bất diệt hồi lâu mới cất tiếng, “Cho dù có thể thất bại thì chí ít tôi không phải ân hận vì mình đã không nỗ lực hết sức.”Không phải Vĩnh Hưng Đế không muốn chạy tiếp, mà là ông chạy hết nổi – đúng giây phút sống chết, ông lại ngã bệnh.
Lửa trại bừng sáng ở đằng xa, cùng ánh trăng nhảy điệu múa trong đôi mắt trong veo của người con gái; chói lòa, cố chấp, đẹp tới mức không gì sánh bằng.Trong thoáng chốc, mắt nàng bỗng nhìn rõ lạ thường; xung quanh tĩnh lặng, tâm cũng tĩnh, chỉ có gió nhẹ hôn lên gò má cô gái.
Hàng mi dài run rẩy, đôi mắt ẩn mình trong bóng tối biến thành màu đen không đáy. Cố Quân khẽ khàng hít thở, giơ tay vén tóc vương trên má cô gái ra sau tai rồi nắm chặt tay nàng, “Quay về thôi.”” y hỏi.
Một tháng nữa trôi qua trong chớp mắt.[2] Chú thích của tác giả: Trích từ Cổ Kiếm Kỳ Đàm 3, do vợ yêu Vân Vô Nguyệt của tôi nói.
Xa giá đào vong từ kinh thành tới phía nam, sau cùng dừng ở một huyện thành nhỏ không rõ tên gọi.” Bất kể là tính mạng hay vận mệnh.
Không phải Vĩnh Hưng Đế không muốn chạy tiếp, mà là ông chạy hết nổi – đúng giây phút sống chết, ông lại ngã bệnh.“Tôi biết cách làm rồi!
Tại phương bắc, Thát Đát căng thẳng giằng co với quân Ngu tại phủ Hà Trung, tình hình của triều đình bỏ trốn về phương nam cũng bi thảm. Nguy cấp hơn nữa là, xuyên suốt mùa xuân đến nay chẳng có lấy một giọt mưa, sợ rằng sắp hạn hán nữa.Lắp viên chì màu đen bạc vào thân súng, hai tay nàng thử cầm khẩu súng dài cỡ một xích [1] .
Đủ loại đồn thổi lan tràn giữa tình cảnh rối ren, giờ thì ai có tí thông minh cũng đều thấy vô vọng.”
Chẳng lẽ nàng sắp tận mắt chứng kiến một vương triều sụp đổ sao?Tiếng đánh lửa nhỏ vang lên, gần như cùng lúc với tiếng “ầm” lớn, khiến tay người sử dụng tê rần.
Nhiều năm sau, khi hồi tưởng lại những năm tháng này, Diệp Cẩn chỉ thấy mọi chuyện đã sớm được trời định.Diệp Cẩn xốc lại tinh thần, được đà nên hăng hái bắn ba phát liền.
Mùa hè năm Vĩnh Hưng thứ tư, nỗi sợ làm Nghiên Phi sinh non, Vĩnh Hưng Đế quyết định bỏ mẹ giữ con.“Thích à? Cuối cùng nhà vua đã có một đứa con trai, đặt tên là Hi và phong làm thái tử, ông còn phong Thanh Bình Hầu Cố Quân thành Thái tử Thái phó”[3]Cứ vậy không biết bao lâu, vai cùng tay bắt đầu đau nhức, nắng chiều biến mất nơi chân trời báo hiệu buổi tập sắp kết thúc..
Cùng tháng, Vĩnh Hưng Đế băng hà, để lại di chiếu phong Thái tử Thái phó Cố Quân làm Thanh Bình Vương và giữ quyền nhiếp chính.Mấy ngày qua, lòng nàng bộn bề vô số chuyện.
* * *
Chú thíchNhiều năm sau, khi hồi tưởng lại những năm tháng này, Diệp Cẩn chỉ thấy mọi chuyện đã sớm được trời định.
[1]Động tác nghịch súng dừng lại, Diệp Cẩn ngước nhìn y, “Vậy anh sẽ dừng đấu tranh ư? Bản gốc là 30cm, nhưng mình thấy dùng một đơn vị đo chiều dài hồi xưa là xích (cỡ 33,3cm) thì phù hợp hơn.Diệp Cẩn ngẩn ngơ giây lát, ngay sau đó, niềm vui sướng mãnh liệt pha lẫn bất ngờ trào dâng khiến khóe môi nàng vô thức cong lên.
[2]“Lần cuối cùng. Chú thích của tác giả: Trích từ Cổ Kiếm Kỳ Đàm 3, do vợ yêu Vân Vô Nguyệt của tôi nói.Diệp Cẩn không rảnh bận tâm chuyện này, nàng nhồi thuốc súng, lắp viên chì, nhắm mục tiêu rồi gạt chốt.
[3]Diệp Cẩn gật đầu rồi thực hiện trôi chảy từng bước một: nhồi thuốc súng, nạp đạn, bắn. Thái phó là chức quan có trách nhiệm dạy dỗ vua, đứng hàng thứ nhì trong Tam thái (thái sư, thái phó, thái bảo). Thái phó cho thái tử thì cấp bậc thấp hơn.Tại phương bắc, Thát Đát căng thẳng giằng co với quân Ngu tại phủ Hà Trung, tình hình của triều đình bỏ trốn về phương nam cũng bi thảm.
⬅ Chương 57 —-oOo—- Chương 59 ➡
Diệp Cẩn đứng dưới một cái cây nhỏ, cẩn thận dùng thìa nhồi thuốc súng vào vò khẩu súng kíp.Nam tử đứng quá gần khiến mùi hương lạnh lẽo hòa vào hơi thở nàng, hai người gần như tai chạm tai, tóc chạm tóc.
“Nhiêu đây đã đủ chưa?” nàng hỏi người bên cạnh.Lại một tiếng vang lớn nữa, lực ở eo kịp thời giữ vững thân thể đang ngả ra sau của nàng, viên chì cắm thật sâu vô rìa thân cây.
“Đủ rồi.” nam tử gật đầu.[1] Bản gốc là 30cm, nhưng mình thấy dùng một đơn vị đo chiều dài hồi xưa là xích (cỡ 33,3cm) thì phù hợp hơn.
Lắp viên chì màu đen bạc vào thân súng, hai tay nàng thử cầm khẩu súng dài cỡ một xích“Ừm, thử lại đi.[1]Cố Quân ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp thanh tú của người con gái thật lâu: y chưa từng thấy lúm đồng tiền như hoa ấy, thật giống đóa thủy tiên tắm mình trong nắng, bừng bừng nở rộ khiến lòng người rung động.. Nàng nâng súng, nhắm mục tiêu, tiếp đến nhẹ nhàng gạt xuống chốt ở sườn món vũ khí.Lửa trại bừng sáng ở đằng xa, cùng ánh trăng nhảy điệu múa trong đôi mắt trong veo của người con gái; chói lòa, cố chấp, đẹp tới mức không gì sánh bằng.
Tiếng đánh lửa nhỏ vang lên, gần như cùng lúc với tiếng “ầm” lớn, khiến tay người sử dụng tê rần. Viên chì bay vun vút từ nòng súng, tiến thẳng tới bụi cỏ và hù mấy con châu chấu đang nhởn nhơ giật mình thon thót.” nam tử gật đầu.
Diệp Cẩn đã chuẩn bị tâm lý song vẫn hơi kinh ngạc.” người nọ nói bên tai nàng.
“Luyện nhiều sẽ quen tay,“ Cố Quân đưa cho nàng viên chì mới, “tay phải giữ chắc, dồn sức vào eo chứ đừng dựa vô mỗi lực tay.”Nghĩ kỹ thì kể từ sau lần đầu tiên gặp nàng, y không còn thấy nàng thật lòng vui vẻ dù chỉ một lần.
Nghe cứ ù ù cạc cạc.Có lẽ vì ánh trăng quá mê hoặc nên một năm sau – sau cái ngày hai người tranh luận về giết người với luật pháp trong trái tim – y lại nói về những thứ mà mình khinh thường, “Chúng sinh đều hồ đồ và tham sống sợ chết, dù là ta hay nàng cũng thế thôi.
Diệp Cẩn ngu ngơ chớp mắt.“…Ừ,” Diệp Cẩn cụp mắt trước, mân mê khẩu súng trong tay mình, “tôi thích cảm giác được tự khống chế bản thân.
“Muốn giữ đường ngắm của súng kíp cho chuẩn xác thì quan trọng nhất là phải chịu được lực giật.” Y bao lấy nàng từ phía sau, lòng bàn tay lành lạnh áp lên bàn tay đang nắm phần cán súng. “Tay nàng hơi yếu nên không chịu được lực giật, vì vậy phải dùng sức ở eo để giữ thân người ổn định.”Làm người đâu thể chờ người khác tới cứu hoài, cũng phải nỗ lực để bản thân mạnh mẽ hơn chứ.
Nói tới đây, một bàn tay khác của y trượt xuống để ấn nhẹ phía sau eo Diệp Cẩn, ra hiệu cho nàng thử lại lần nữa.Hàng mi dài run rẩy, đôi mắt ẩn mình trong bóng tối biến thành màu đen không đáy.
Nam tử đứng quá gần khiến mùi hương lạnh lẽo hòa vào hơi thở nàng, hai người gần như tai chạm tai, tóc chạm tóc. Diệp Cẩn không rảnh bận tâm chuyện này, nàng nhồi thuốc súng, lắp viên chì, nhắm mục tiêu rồi gạt chốt.Mắt Diệp Cẩn sáng ngời: chỉ giữ chắc tay là chưa đủ, toàn bộ cơ thể và nhất là thân trên đều phải vững vàng, có vậy thì khi viên đạn rời nòng mới dễ dàng trúng đích.
Lại một tiếng vang lớn nữa, lực ở eo kịp thời giữ vững thân thể đang ngả ra sau của nàng, viên chì cắm thật sâu vô rìa thân cây.Diệp Cẩn đứng dưới một cái cây nhỏ, cẩn thận dùng thìa nhồi thuốc súng vào vò khẩu súng kíp.
“Tôi biết cách làm rồi!”Diệp Cẩn chớp mắt, ngón tay gạt cái chốt bên sườn súng.
Mắt Diệp Cẩn sáng ngời: chỉ giữ chắc tay là chưa đủ, toàn bộ cơ thể và nhất là thân trên đều phải vững vàng, có vậy thì khi viên đạn rời nòng mới dễ dàng trúng đích.Đáng tiếc cảm hứng ban nãy đã mất, độ chính xác quay về điểm xuất phát.
“Ừm, thử lại đi.” Nhờ tư thế thân mật mà Cố Quân có thể thấy đôi mắt hạnh sáng bừng từ trên cao, bàn tay đang rút tay về khựng lại trong chớp nhoáng mới buông ra.Khi màn đêm sắp buông xuống, nắng chiều nhuộm chân trời thành màu đỏ bắt mắt.
Diệp Cẩn gật đầu rồi thực hiện trôi chảy từng bước một: nhồi thuốc súng, nạp đạn, bắn.Diệp Cẩn ngu ngơ chớp mắt.
Có trải nghiệm cộng thêm chuẩn bị, lần này nàng thật sự cảm thấy độ chính xác của mình tăng cao.”
Có tiến bộ!” Nam tử vốn đã lùi về sau lại đến gần, bất chợt bóp điểm nào đó trên cánh tay cứng đờ của Diệp Cẩn; tay nàng lập tức tê hết cả, làm nó suýt đánh rớt khẩu súng.
Diệp Cẩn xốc lại tinh thần, được đà nên hăng hái bắn ba phát liền. Đáng tiếc cảm hứng ban nãy đã mất, độ chính xác quay về điểm xuất phát.Đủ loại đồn thổi lan tràn giữa tình cảnh rối ren, giờ thì ai có tí thông minh cũng đều thấy vô vọng.
“Đừng căng vai với tay cùng lúc, giữ như bình thường là được rồi.” Nam tử vốn đã lùi về sau lại đến gần, bất chợt bóp điểm nào đó trên cánh tay cứng đờ của Diệp Cẩn; tay nàng lập tức tê hết cả, làm nó suýt đánh rớt khẩu súng.”
“Bắn lại đi.” người nọ nói bên tai nàng.Tuy hiểu rõ môn này không thể học trong một lần song Diệp Cẩn vẫn hơi thất vọng.
Diệp Cẩn cắn răng, nâng khẩu súng đã được nhồi thuốc lẫn nạp đạn, và phát hiện mình suýt soát về lại được trình độ của phát súng thứ ba.” Diệp Cẩn ngẩng đầu, “Tôi từng được nghe một câu: Chẳng lẽ cứ yếu ớt thì không được theo đuổi sức mạnh, cứ nhỏ bé thì sẽ vĩnh viễn chìm trong bùn đất [2] .
Nàng ghi nhớ cảm giác hai lần vừa rồi, nhẫn nại thử đi thử lại, hễ nàng mắc lỗi là Cố Quân sẽ kịp thời tiến lên sửa sai. Cứ vậy không biết bao lâu, vai cùng tay bắt đầu đau nhức, nắng chiều biến mất nơi chân trời báo hiệu buổi tập sắp kết thúc.Diệp Cẩn cắn răng, nâng khẩu súng đã được nhồi thuốc lẫn nạp đạn, và phát hiện mình suýt soát về lại được trình độ của phát súng thứ ba.
Gần một canh giờ mà nàng chỉ coi như tạm quen với bước nhồi thuốc và nạp đạn, vỏ cây còn chẳng bắn trúng chứ đừng nói tới thân cây cứng cáp to lớn kia.Có trải nghiệm cộng thêm chuẩn bị, lần này nàng thật sự cảm thấy độ chính xác của mình tăng cao.
Tuy hiểu rõ môn này không thể học trong một lần song Diệp Cẩn vẫn hơi thất vọng.Có tiến bộ!
“Lần cuối cùng.” người đứng cạnh nàng nói.Thái phó cho thái tử thì cấp bậc thấp hơn.
Ánh trăng xuyên qua tầng mây chiếu xuống đỉnh đầu, Diệp Cẩn hít thở sâu nhằm ép mình tĩnh tâm trước lúc nâng khẩu súng kíp và nhắm thẳng vào thân cây già khô quắt ở đằng xa.Chẳng lẽ nàng sắp tận mắt chứng kiến một vương triều sụp đổ sao?
Trong thoáng chốc, mắt nàng bỗng nhìn rõ lạ thường; xung quanh tĩnh lặng, tâm cũng tĩnh, chỉ có gió nhẹ hôn lên gò má cô gái.Diệp Cẩn nhìn vầng trăng nơi chân trời, nó đứng trên đầu nhân gian, chẳng nhiễm bụi trần.
Diệp Cẩn chớp mắt, ngón tay gạt cái chốt bên sườn súng.Viên chì bay vun vút từ nòng súng, tiến thẳng tới bụi cỏ và hù mấy con châu chấu đang nhởn nhơ giật mình thon thót.
Tiếng động quen thuộc vang lên, chì bay vun vút, cắm phập vào rìa thân cây.Cùng tháng, Vĩnh Hưng Đế băng hà, để lại di chiếu phong Thái tử Thái phó Cố Quân làm Thanh Bình Vương và giữ quyền nhiếp chính.
“…Trúng rồi!”“Luyện nhiều sẽ quen tay,“ Cố Quân đưa cho nàng viên chì mới, “tay phải giữ chắc, dồn sức vào eo chứ đừng dựa vô mỗi lực tay.
Diệp Cẩn ngẩn ngơ giây lát, ngay sau đó, niềm vui sướng mãnh liệt pha lẫn bất ngờ trào dâng khiến khóe môi nàng vô thức cong lên. Trước khi não kịp phản ứng, nàng đã nhìn về phía “thầy” của mình theo bản năng.Ánh trăng như dòng nước chảy lặng thầm.
Đôi mắt hạnh lấp lánh đong đầy niềm vui đối diện với cặp mắt phượng trầm lặng sâu xa tựa biển cả, Diệp Cẩn bất chợt sững lại.Sẽ luôn có người mạnh hơn nàng, hay thiên tai với tai họa do người gây ra xuất hiện.
Ánh trăng như dòng nước chảy lặng thầm.”
Cố Quân ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp thanh tú của người con gái thật lâu: y chưa từng thấy lúm đồng tiền như hoa ấy, thật giống đóa thủy tiên tắm mình trong nắng, bừng bừng nở rộ khiến lòng người rung động.Nàng ngẩng đầu ngắm vầng trăng bất diệt hồi lâu mới cất tiếng, “Cho dù có thể thất bại thì chí ít tôi không phải ân hận vì mình đã không nỗ lực hết sức.
Nghĩ kỹ thì kể từ sau lần đầu tiên gặp nàng, y không còn thấy nàng thật lòng vui vẻ dù chỉ một lần.“Bắn lại đi.
“Thích à?” y hỏi.” người đứng cạnh nàng nói.
“…Ừ,” Diệp Cẩn cụp mắt trước, mân mê khẩu súng trong tay mình, “tôi thích cảm giác được tự khống chế bản thân.” Bất kể là tính mạng hay vận mệnh.Mùa hè năm Vĩnh Hưng thứ tư, nỗi sợ làm Nghiên Phi sinh non, Vĩnh Hưng Đế quyết định bỏ mẹ giữ con.
“Nhưng trên đời nào có ai thật sự đủ năng lực khống chế mọi thứ về mình. Sẽ luôn có người mạnh hơn nàng, hay thiên tai với tai họa do người gây ra xuất hiện. Đom đóm sao địch nổi mặt trăng mặt trời, lúc đó nàng cũng chỉ biết mặc cho kẻ khác xâu xé.”Cuối cùng nhà vua đã có một đứa con trai, đặt tên là Hi và phong làm thái tử, ông còn phong Thanh Bình Hầu Cố Quân thành Thái tử Thái phó [3] .
Có lẽ vì ánh trăng quá mê hoặc nên một năm sau – sau cái ngày hai người tranh luận về giết người với luật pháp trong trái tim – y lại nói về những thứ mà mình khinh thường, “Chúng sinh đều hồ đồ và tham sống sợ chết, dù là ta hay nàng cũng thế thôi.”” Nhờ tư thế thân mật mà Cố Quân có thể thấy đôi mắt hạnh sáng bừng từ trên cao, bàn tay đang rút tay về khựng lại trong chớp nhoáng mới buông ra.
Đây là một câu nói bi quan, chẳng ai ngờ nó sẽ phát ra từ miệng thằng điên có đầu óc chập cheng như Cố Quân.Nguy cấp hơn nữa là, xuyên suốt mùa xuân đến nay chẳng có lấy một giọt mưa, sợ rằng sắp hạn hán nữa.
Động tác nghịch súng dừng lại, Diệp Cẩn ngước nhìn y, “Vậy anh sẽ dừng đấu tranh ư?”Cố Quân khẽ khàng hít thở, giơ tay vén tóc vương trên má cô gái ra sau tai rồi nắm chặt tay nàng, “Quay về thôi.
Người đối diện trầm mặc.Xa giá đào vong từ kinh thành tới phía nam, sau cùng dừng ở một huyện thành nhỏ không rõ tên gọi.
“Thấy chưa, anh biết rõ mà vẫn tiếp tục đấu tranh, anh đừng nghĩ mọi nỗ lực của tôi đều vô nghĩa chỉ vì điểm xuất phát quá yếu lẫn quá trễ.” Diệp Cẩn ngẩng đầu, “Tôi từng được nghe một câu: Chẳng lẽ cứ yếu ớt thì không được theo đuổi sức mạnh, cứ nhỏ bé thì sẽ vĩnh viễn chìm trong bùn đất“Nhưng trên đời nào có ai thật sự đủ năng lực khống chế mọi thứ về mình. [2]Đom đóm sao địch nổi mặt trăng mặt trời, lúc đó nàng cũng chỉ biết mặc cho kẻ khác xâu xé.. Làm người đâu thể chờ người khác tới cứu hoài, cũng phải nỗ lực để bản thân mạnh mẽ hơn chứ.””
Diệp Cẩn nhìn vầng trăng nơi chân trời, nó đứng trên đầu nhân gian, chẳng nhiễm bụi trần. Mấy ngày qua, lòng nàng bộn bề vô số chuyện. Dưới áp lực bên ngoài, chúng hóa thành cuộn chỉ rối, cắt không đứt và gỡ còn rối hơn; nàng đành mơ mơ màng màng tiến về phía trước. Nhưng vào khoảnh khắc này, khi nhìn ánh trăng sáng ngời trên cao, tâm nàng trở nên bình lặng và bộ não lộn xộn hoàn toàn tỉnh táo.”
Nàng ngẩng đầu ngắm vầng trăng bất diệt hồi lâu mới cất tiếng, “Cho dù có thể thất bại thì chí ít tôi không phải ân hận vì mình đã không nỗ lực hết sức.”Không phải Vĩnh Hưng Đế không muốn chạy tiếp, mà là ông chạy hết nổi – đúng giây phút sống chết, ông lại ngã bệnh.
Lửa trại bừng sáng ở đằng xa, cùng ánh trăng nhảy điệu múa trong đôi mắt trong veo của người con gái; chói lòa, cố chấp, đẹp tới mức không gì sánh bằng.Trong thoáng chốc, mắt nàng bỗng nhìn rõ lạ thường; xung quanh tĩnh lặng, tâm cũng tĩnh, chỉ có gió nhẹ hôn lên gò má cô gái.
Hàng mi dài run rẩy, đôi mắt ẩn mình trong bóng tối biến thành màu đen không đáy. Cố Quân khẽ khàng hít thở, giơ tay vén tóc vương trên má cô gái ra sau tai rồi nắm chặt tay nàng, “Quay về thôi.”” y hỏi.
Một tháng nữa trôi qua trong chớp mắt.[2] Chú thích của tác giả: Trích từ Cổ Kiếm Kỳ Đàm 3, do vợ yêu Vân Vô Nguyệt của tôi nói.
Xa giá đào vong từ kinh thành tới phía nam, sau cùng dừng ở một huyện thành nhỏ không rõ tên gọi.” Bất kể là tính mạng hay vận mệnh.
Không phải Vĩnh Hưng Đế không muốn chạy tiếp, mà là ông chạy hết nổi – đúng giây phút sống chết, ông lại ngã bệnh.“Tôi biết cách làm rồi!
Tại phương bắc, Thát Đát căng thẳng giằng co với quân Ngu tại phủ Hà Trung, tình hình của triều đình bỏ trốn về phương nam cũng bi thảm. Nguy cấp hơn nữa là, xuyên suốt mùa xuân đến nay chẳng có lấy một giọt mưa, sợ rằng sắp hạn hán nữa.Lắp viên chì màu đen bạc vào thân súng, hai tay nàng thử cầm khẩu súng dài cỡ một xích [1] .
Đủ loại đồn thổi lan tràn giữa tình cảnh rối ren, giờ thì ai có tí thông minh cũng đều thấy vô vọng.”
Chẳng lẽ nàng sắp tận mắt chứng kiến một vương triều sụp đổ sao?Tiếng đánh lửa nhỏ vang lên, gần như cùng lúc với tiếng “ầm” lớn, khiến tay người sử dụng tê rần.
Nhiều năm sau, khi hồi tưởng lại những năm tháng này, Diệp Cẩn chỉ thấy mọi chuyện đã sớm được trời định.Diệp Cẩn xốc lại tinh thần, được đà nên hăng hái bắn ba phát liền.
Mùa hè năm Vĩnh Hưng thứ tư, nỗi sợ làm Nghiên Phi sinh non, Vĩnh Hưng Đế quyết định bỏ mẹ giữ con.“Thích à? Cuối cùng nhà vua đã có một đứa con trai, đặt tên là Hi và phong làm thái tử, ông còn phong Thanh Bình Hầu Cố Quân thành Thái tử Thái phó”[3]Cứ vậy không biết bao lâu, vai cùng tay bắt đầu đau nhức, nắng chiều biến mất nơi chân trời báo hiệu buổi tập sắp kết thúc..
Cùng tháng, Vĩnh Hưng Đế băng hà, để lại di chiếu phong Thái tử Thái phó Cố Quân làm Thanh Bình Vương và giữ quyền nhiếp chính.Mấy ngày qua, lòng nàng bộn bề vô số chuyện.
* * *
Chú thíchNhiều năm sau, khi hồi tưởng lại những năm tháng này, Diệp Cẩn chỉ thấy mọi chuyện đã sớm được trời định.
[1]Động tác nghịch súng dừng lại, Diệp Cẩn ngước nhìn y, “Vậy anh sẽ dừng đấu tranh ư? Bản gốc là 30cm, nhưng mình thấy dùng một đơn vị đo chiều dài hồi xưa là xích (cỡ 33,3cm) thì phù hợp hơn.Diệp Cẩn ngẩn ngơ giây lát, ngay sau đó, niềm vui sướng mãnh liệt pha lẫn bất ngờ trào dâng khiến khóe môi nàng vô thức cong lên.
[2]“Lần cuối cùng. Chú thích của tác giả: Trích từ Cổ Kiếm Kỳ Đàm 3, do vợ yêu Vân Vô Nguyệt của tôi nói.Diệp Cẩn không rảnh bận tâm chuyện này, nàng nhồi thuốc súng, lắp viên chì, nhắm mục tiêu rồi gạt chốt.
[3]Diệp Cẩn gật đầu rồi thực hiện trôi chảy từng bước một: nhồi thuốc súng, nạp đạn, bắn. Thái phó là chức quan có trách nhiệm dạy dỗ vua, đứng hàng thứ nhì trong Tam thái (thái sư, thái phó, thái bảo). Thái phó cho thái tử thì cấp bậc thấp hơn.Tại phương bắc, Thát Đát căng thẳng giằng co với quân Ngu tại phủ Hà Trung, tình hình của triều đình bỏ trốn về phương nam cũng bi thảm.
⬅ Chương 57 —-oOo—- Chương 59 ➡
Bạn cần đăng nhập để bình luận