Bẻ Cánh Nàng

Chương 020: Bảy ngày

Màn đêm buông xuống, Diệp Cẩn lại biến thành con búp bê bị người ta nâng đi tắm rửa, trang điểm, tròng lên bộ váy lụa mỏng mặc như không mặc. Sau đó nàng nằm ngay ngắn trên giường, đắp chăn gấm và chờ người nọ tới.​Trên thực tế, Cố Quân không nổi giận.

Nàng chỉ là món đồ chơi.​Ai cho cắn tôi!

Nói đúng hơn thì là thứ công cụ xinh đẹp khơi dậy ham muốn chinh phục trong người ta.​Nhà thổ trái phép kia đã bị y diệt tận gốc, tú bà thấy lưỡi đao liền khai hết mọi thứ mình biết, phun ra cả công hiệu chính của Xuân Nhật Túy.

Diệp Cẩn nằm đấy chịu đựng nỗi khổ sở do thứ thuốc trong cơ thể mang đến. Nàng chưa bao giờ cảm nhận rõ ràng như thế, rằng mình còn chả được coi là con người ở cái phủ này.​Cố Quân ngồi bất động.

May tối nay nàng không phải đợi lâu, Cố Quân đến khi các nha hoàn hầu hạ Diệp Cẩn thay bộ váy lụa thứ hai.​Thấy y vẫn ngồi yên thì nàng vờ vĩnh buông tay, bực bội nói, “Cút đi.

Các nha hoàn đang làm từ tốn thì bỗng tăng tốc – cứ như tay mọc cánh – để thay quần áo cho nàng. Họ đỡ cô gái nằm xuống rồi lặng lẽ cúi đầu rút lui hệt những cái bóng.​Ánh mắt Cố Quân chỉ thấy Diệp Cẩn gian nan rướn người rồi vươn tay về phía y.

Diệp Cẩn quay đầu nhìn bóng người mặc bộ đồ xanh nhạt sang trọng đi ra từ sau bình phong, bước chân y không nhanh không chậm. Y nhìn thấy tình trạng của nàng thì chân hơi khựng lại.​” nha hoàn nhỏ nhắn hỏi.

“Nghe nói cô có việc tìm ta.” Y chỉ ngừng giây lát trước lúc đến mép giường rồi ngồi xuống, hững hờ hỏi.​”

Diệp Cẩn quan sát Cố Quân. Y vẫn giữ gương mặt vô cảm, so với sự chật vật của nàng thì trông y lạnh lùng mà tao nhã, quả thật rất đẹp mắt.​“Tỷ tỷ, bao giờ chúng ta mới chuẩn bị nước?

Thật ra sau khi khóc xong hồi sáng, nàng đã hạ quyết tâm phải đàm phán với y. Nàng đâu có đam mê bị hành hạ, nhất định phải giành chút quyền lợi cho bản thân mới được. Song những lời nàng chưa kịp nói đã tan thành mây khói ngay khoảnh khắc thứ thuốc kia phát tác lần nữa.​Các nha hoàn đang làm từ tốn thì bỗng tăng tốc – cứ như tay mọc cánh – để thay quần áo cho nàng.

Liệu nói lý lẽ một cách hòa bình có hữu dụng với loại người vô liêm sỉ thế này không?​Mấy công hiệu thần kỳ được đồn thổi đều do tú bà thêu dệt nhằm quảng bá công việc kinh doanh của mình.

“Công hiệu của thuốc này kéo dài bao lâu?” nàng khàn khàn hỏi.​Diệp Cẩn nằm đấy chịu đựng nỗi khổ sở do thứ thuốc trong cơ thể mang đến.

Cố Quân không tiết lộ hôm nay y đã phái người điều tra nên đương nhiên biết thứ thuốc Diệp Cẩn uống là gì. Cái câu khôn quá hóa dại là để chỉ cặp vợ chồng Đoạn thị thích đu bám quyền thế.​Ánh mắt Cố Quân trở nên sâu thẳm trong thoáng chốc, Diệp Cẩn thấy y nhìn chăm chú chẳng chớp mắt liền nhướn mày, “Sao, không có hứng hả?

Tin tức do người hầu bẩm báo xẹt qua đầu y. Nhà thổ trái phép kia đã bị y diệt tận gốc, tú bà thấy lưỡi đao liền khai hết mọi thứ mình biết, phun ra cả công hiệu chính của Xuân Nhật Túy. Đây chẳng qua là thuốc kích dục có bỏ thêm chút nguyên liệu đặc biệt để tăng hiệu quả. Mấy công hiệu thần kỳ được đồn thổi đều do tú bà thêu dệt nhằm quảng bá công việc kinh doanh của mình. Bà ta không bán thuốc cho ai vì sợ bị lộ tẩy, lần này Đoạn Duẫn chi số tiền lớn quá mới khiến lòng tham của bà ta trỗi dậy và bán một ít ra ngoài.​Y vốn học gì cũng nhanh, thành thử chẳng mấy chốc mà nàng đã thành kẻ bại trận thảm hại.

“Nếu không tiếp tục uống thuốc thì chỉ cần bảy ngày là thuốc hết tác dụng,” y đáp.​Từ nay về sau, Cố Quân muốn đóa tường vi đỏ chỉ nở rộ cho mình y thôi.

Bảy ngày, lại là bảy ngày.​Song những lời nàng chưa kịp nói đã tan thành mây khói ngay khoảnh khắc thứ thuốc kia phát tác lần nữa.

Diệp Cẩn cụp mắt, hàng mi dày run run dưới ánh nến. Nàng nhìn chằm chằm hoa văn tinh xảo trên màn giường, hồi lâu sau mới ngước mắt nhìn người đàn ông cạnh bên.​Liệu nói lý lẽ một cách hòa bình có hữu dụng với loại người vô liêm sỉ thế này không?

Bộ dạng nàng chật vật nhưng cặp mắt điềm tĩnh kia quá đẹp, nàng sẽ nói gì, sẽ làm gì đây? Cố Quân nghiêng người đối diện nàng, trong lúc lẳng lặng chờ, thứ cảm xúc khó tả bỗng nảy mầm tại nội tâm y. Cảm xúc này đột nhiên xuất hiện khi thấy nàng trộm khóc thút thít, nó vốn đã biến mất song nay lại hiện hình.​”

Ánh mắt Cố Quân chỉ thấy Diệp Cẩn gian nan rướn người rồi vươn tay về phía y.​Tin tức do người hầu bẩm báo xẹt qua đầu y.

Muốn đánh y nữa à?​” nha hoàn còn lại đáp.

Cố Quân ngồi bất động.​Màn đêm buông xuống, Diệp Cẩn lại biến thành con búp bê bị người ta nâng đi tắm rửa, trang điểm, tròng lên bộ váy lụa mỏng mặc như không mặc.

Cánh tay mảnh khảnh in những dấu vết mập mờ đưa lại gần. Mục tiêu của nó không phải mặt nam tử, nó di chuyển xuống và ôm lấy cổ y.​Ấy vậy mà mỗi lần y bị dụ dỗ tới gần thì nàng lại dùng gai đâm y.

Người con gái ôm lấy thanh niên, mượn sức nặng cơ thể để kéo y xuống cho tới khi hơi thở hai người quyện vào nhau.​Khoảng cách giữa đôi bên gần trong gang tấc, nàng nhắm hờ mắt khiến ánh nhìn bị che phân nửa.

Khoảng cách giữa đôi bên gần trong gang tấc, nàng nhắm hờ mắt khiến ánh nhìn bị che phân nửa. Trong không gian lờ mờ, từ khóe mắt đến đuôi lông mày của cô gái bỗng được điểm xuyết bởi nét quyến rũ đầy sự khinh miệt.​Cái câu khôn quá hóa dại là để chỉ cặp vợ chồng Đoạn thị thích đu bám quyền thế.

Ánh mắt Cố Quân trở nên sâu thẳm trong thoáng chốc, Diệp Cẩn thấy y nhìn chăm chú chẳng chớp mắt liền nhướn mày, “Sao, không có hứng hả?”​“Công hiệu của thuốc này kéo dài bao lâu?

Thấy y vẫn ngồi yên thì nàng vờ vĩnh buông tay, bực bội nói, “Cút đi.”​Cố Quân nghiêng người đối diện nàng, trong lúc lẳng lặng chờ, thứ cảm xúc khó tả bỗng nảy mầm tại nội tâm y.

Cánh tay đã buông bị tóm lấy.​Mục tiêu của nó không phải mặt nam tử, nó di chuyển xuống và ôm lấy cổ y.

Diệp Cẩn chưa kịp phản ứng thì thân thể đã chìm vào đệm chăn mềm mại, thân hình cao lớn rắn chắc của người đàn ông đè xuống, y cúi đầu chiếm đoạt bờ môi nàng.​Cánh tay mảnh khảnh in những dấu vết mập mờ đưa lại gần.

Thời gian chậm rãi trôi, ngọn nến cháy lách tách. Hai nha hoàn canh gác bên ngoài liếc nhau, tai hai người đỏ lên lúc lùi ra xa một chút.​Muốn đánh y nữa à?

“Chị ơi, bao giờ chúng ta mới chuẩn bị nước?” nha hoàn nhỏ nhắn hỏi.​Bảy ngày, lại là bảy ngày.

“Phòng bếp chưa dập lửa, cứ cho họ đun sẵn để chúng ta có thể lấy nước bất kỳ lúc nào.” nha hoàn còn lại đáp.​Bộ dạng nàng chật vật nhưng cặp mắt điềm tĩnh kia quá đẹp, nàng sẽ nói gì, sẽ làm gì đây?

Nha hoàn nhỏ nhắn gật đầu, hai người không nói gì nữa.​Với thân phận của Cố Quân, xưa nay chỉ có phụ nữ lấy lòng y.

Trong đêm đen, tiếng động bên tai chẳng những không thuyên giảm mà còn có xu hướng càng lúc càng lớn. Ngay sau đấy, họ nghe thấy vị phu nhân khó tính cất tiếng mắng.​Trời…

“Đau! Ai cho cắn tôi!”​Diệp Cẩn cụp mắt, hàng mi dày run run dưới ánh nến.

“Khó chịu muốn chết, sao chỉ biết lo thân mình thế!”​Sau đó nàng nằm ngay ngắn trên giường, đắp chăn gấm và chờ người nọ tới.

Trời…​Nàng chưa bao giờ cảm nhận rõ ràng như thế, rằng mình còn chả được coi là con người ở cái phủ này.

Các nha hoàn nhìn nhau, phu nhân to gan thật, chẳng biết hầu gia có nổi giận không.​Cố Quân đâu biết nàng còn sở hữu bộ mặt như thế.

Trên thực tế, Cố Quân không nổi giận.​Diệp Cẩn chưa kịp phản ứng thì thân thể đã chìm vào đệm chăn mềm mại, thân hình cao lớn rắn chắc của người đàn ông đè xuống, y cúi đầu chiếm đoạt bờ môi nàng.

Nữ tử trong lòng y tựa đóa tường vi đỏ có gai, nó tỏa hương thơm ngát khiến người ta say đắm. Ấy vậy mà mỗi lần y bị dụ dỗ tới gần thì nàng lại dùng gai đâm y. Có đau nhưng không quá mức, ngược lại là đằng khác, nó làm lòng y ngứa ngáy khó nhịn.​Cảm xúc này đột nhiên xuất hiện khi thấy nàng trộm khóc thút thít, nó vốn đã biến mất song nay lại hiện hình.

Cố Quân đâu biết nàng còn sở hữu bộ mặt như thế. Dĩ nhiên bộ mặt này hơi càn rỡ, song y chẳng thể phủ nhận việc nội tâm mình không thấy phản cảm.​← Chương 19 —-oOo—- Chương 21 →

Với thân phận của Cố Quân, xưa nay chỉ có phụ nữ lấy lòng y. Đêm nay y tự dưng tốt tính, từng tiếng nũng nịu kia kích thích y thử lấy lòng Diệp Cẩn. Y vốn học gì cũng nhanh, thành thử chẳng mấy chốc mà nàng đã thành kẻ bại trận thảm hại.​”

Trong giây phút tuyệt đẹp ngắn ngủi, đóa tường vi đỏ nở rộ giữa đêm tối. Rực rỡ cùng cực, xinh đẹp cùng cực. Cơn si cơn say khiến y vô thức cúi người, nhẹ nhàng hôn lên đôi mắt trong trẻo thất thần của nàng.​Nàng đâu có đam mê bị hành hạ, nhất định phải giành chút quyền lợi cho bản thân mới được.

Từ nay về sau, Cố Quân muốn đóa tường vi đỏ chỉ nở rộ cho mình y thôi.​“Đau!

← Chương 19​Ngay sau đấy, họ nghe thấy vị phu nhân khó tính cất tiếng mắng. —-oOo—- Chương 21 →​Nữ tử trong lòng y tựa đóa tường vi đỏ có gai, nó tỏa hương thơm ngát khiến người ta say đắm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận