Bẻ Cánh Nàng
Chương 054: Ước mong
Nàng không muốn thì sao chứ.Hữu dụng?
Chỉ cần y có thể nắm giữ nàng trong lòng bàn tay là đủ rồi.Diệp Cẩn nhớ tới nha hoàn đi theo mình hôm qua, lại nhìn sự thay đổi của tiểu nha hoàn trước mặt, những ngón tay đặt trên chăn siết chặt khi nàng gian nan nói, “Nha hoàn theo ta tới thư phòng hôm qua…”
Cố Quân từng một mực nghĩ vậy. Song vào lúc này, tại nơi này, một ý niệm mơ hồ chỉ chớm nở gần đây bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.Bàn tay bị xua đuổi quay lại và dừng trên vành tai cô gái, nàng tưởng y sẽ phản đối thẳng thừng nhưng ai ngờ y lại bảo, “Tạm thời ta không thể cho nàng cái mạng đó, ả vẫn còn hữu dụng.
Y không kiềm lòng được mà nghĩ nếu nàng tình nguyện thì tốt biết mấy.Đã bị bán, hay đã chết rồi?
Xung quanh yên tĩnh đến mức nghe thấy tiếng tim đập. Cố Quân chăm chú nhìn người dưới thân mình, nhìn cặp mắt trong veo nhưng vô tình kia, có thứ cảm xúc y chưa từng trải qua trồi lên khỏi đáy lòng và lan tỏa khắp nơi. Cảm giác ấy hết sức kỳ lạ, khiến y nhất thời chẳng thể hình dung.”
Thôi, suy cho cùng nàng vẫn đang nằm trong tay y.Nàng thay đồ, chỉ cho nha hoàn chải kiểu tóc đơn giản nhất, sau đó tập hợp toàn bộ nha hoàn cùng bà tử làm việc nặng trong sân lại và cả đoàn người nối đuôi nhau đến thư phòng đằng trước.
Nghĩ đến đây, Cố Quân duỗi tay bế người con gái rồi đổi thành tư thế hai người ngồi ôm nhau. Kế tiếp y rải xuống cái cổ thẳng tắp của nàng những nụ hôn chuồn chuồn lướt nước.” Diệp Cẩn dốc hết sức mới áp xuống được sự buồn bực trong lòng.
Đêm nay, y giở mọi thủ đoạn nhằm đưa nàng đến cực hạn rồi lại bỏ mặc nàng lửng lơ. Ép nàng khóc, mặc nàng suy sụp đánh y, cào y, cắn y, cho đến khi nàng mất khống chế mà kéo giật y rồi chủ động cắn thật mạnh lên môi y. Đến lúc đó y mới cảm thấy thỏa mãn và tuyên bố trận chiến này đã kết thúc.”
Đêm còn dài lắm, y có thừa thời gian cùng kiên nhẫn để làm hết những việc mình muốn làm.Nói tới việc hôm qua thì đâu có ai ngốc, nay thù mới gặp oán cũ khiến trong sân tức khắc gà bay chó sủa, tiếng chửi rủa tức giận vang lên hết đợt này đến đợt khác.
Oo———oOo———oΟBà tử chuyên làm việc tay chân đè Linh Lan quỳ xuống; bộ váy màu lam nhăn nhúm hết cả, búi tóc tao nhã cầu kỳ rũ rượi từ hồi nào, trông lôi thôi ghê gớm.
Sáng sớm nay dường như không có gì khác so với bình thường.Cơ thể đau nhức khủng khiếp, may là hiện giờ Diệp Cẩn đã dần quen với sự khó chịu này.
Khi Diệp Cẩn tỉnh dậy, nam tử bên cạnh đã đi từ lâu.“Dạ, chỉ nghe nói có nha hoàn tên Nguyệt Nha vô cớ nuốt vàng, khi phát hiện thì đã chết rồi.
Căn phòng quá tĩnh lặng, có nha hoàn vén rèm bước vào, nhỏ nhẹ hỏi nàng đã muốn dậy chưa. Nha hoàn thấy nàng gật đầu bèn đỡ nàng dậy rồi bưng trà đến.Oo———oOo———oΟ
Cơ thể đau nhức khủng khiếp, may là hiện giờ Diệp Cẩn đã dần quen với sự khó chịu này. Nàng cầm chén trà, thoáng nhìn cô nha hoàn đang cụp mắt cúi đầu; Diệp Cẩn nhớ mang máng đối phương sở hữu tính cách khá hoạt bát, hôm nay trông lại y hệt trái cà héo.Nha hoàn thấy nàng gật đầu bèn đỡ nàng dậy rồi bưng trà đến.
“Mã ma ma đỡ hơn chưa?” Diệp Cẩn uống nửa chén trà nhỏ, cất tiếng hỏi bằng giọng hơi khàn.…Hay, hay thật.
“Bẩm phu nhân, hầu gia bảo trong phủ ngột ngạt không có lợi cho việc dưỡng bệnh nên đã đưa Mã ma ma về thôn trang ạ.” nha hoàn trả lời.Thôi, suy cho cùng nàng vẫn đang nằm trong tay y.
Về thôn trang dưỡng bệnh? Nghe thì hay nhưng vậy khác gì đuổi ra khỏi phủ.“Vậy hãy nhốt ả đến khi nào nàng hết giận thì thả ra.
Chẳng lẽ Cố Quân đã điều tra xong?Đêm nay, y giở mọi thủ đoạn nhằm đưa nàng đến cực hạn rồi lại bỏ mặc nàng lửng lơ.
Diệp Cẩn hỏi tiếp, “Bên thư phòng có tin gì không?”” y dặn.
“Dạ, chỉ nghe nói có nha hoàn tên Nguyệt Nha vô cớ nuốt vàng, khi phát hiện thì đã chết rồi.”“Bắt lấy cô ta.
Quả nhiên hiện tại không có chứng cứ gì hết.Lần này cô nha hoàn trầm mặc giây lát mới đáp với giọng nhỏ như muỗi, “Nô tỳ không biết ạ, nhưng hôm nay nô tỳ chưa thấy cô ấy.
Diệp Cẩn nhớ tới nha hoàn đi theo mình hôm qua, lại nhìn sự thay đổi của tiểu nha hoàn trước mặt, những ngón tay đặt trên chăn siết chặt khi nàng gian nan nói, “Nha hoàn theo ta tới thư phòng hôm qua…”Cố Quân từng một mực nghĩ vậy.
Lần này cô nha hoàn trầm mặc giây lát mới đáp với giọng nhỏ như muỗi, “Nô tỳ không biết ạ, nhưng hôm nay nô tỳ chưa thấy cô ấy.”“Cứ nghe theo nàng.
Không thấy.Quản gia lau mồ hôi trên trán, thầm thở dài đúng là sống lâu thì cái gì cũng được trải nghiệm, “Linh Lan cô nương đang bị nhốt trong kho củi ạ, phu nhân ra lệnh cấm tự tiện thả người, hầu gia xem thử…”
Đã bị bán, hay đã chết rồi?”
Đáng lẽ nàng phải sớm đoán được. Những nha hoàn biết chuyện của y, dù chỉ một chút, sẽ không giữ nổi mạng sống. Bởi vì với tính Cố Quân, chắc chắn y nghĩ rằng chỉ có người chết mới biết giữ bí mật.“Thế vị ở trong thư phòng sao rồi?
“Thế vị ở trong thư phòng sao rồi?” Không nói tên nhưng mọi người đều biết chỉ ai.Trên mảnh đất trống trước cửa thư phòng, nữ tử váy lam đang sai các nha hoàn phơi sách, nàng ta thoáng sửng sốt khi thấy Diệp Cẩn cùng đoàn người phía sau nàng.
Nha hoàn nghe vậy liền cúi đầu thấp hơn, “Hôm nay trời đẹp nên nghe bảo đã dẫn người đi phơi sách ạ.”Chỉ cần y có thể nắm giữ nàng trong lòng bàn tay là đủ rồi.
…Hay, hay thật.Oo———oOo———oΟ
Cố Quân vừa điếc vừa mù chắc? Chuyện phát sinh ở thư phòng, kết quả là tra ra Mã ma ma thuộc sân của nàng trong khi không tra ra được người ngay cạnh y! Hay là y đã phát hiện nhưng chẳng qua không thèm để ý?Diệp Cẩn hất bàn tay phá phách mặt mình sang một bên, mở miệng châm chọc, “Nếu tôi muốn mạng cô ta thì sao?
Hai mạng người! Nàng dám chắc đây tuyệt đối không phải lần đầu đối phương chơi trò này, thế mà y còn dung túng! Hèn chi Linh Lan cả gan sử dụng thủ đoạn thấp kém vậy, vì nàng ta có sợ đâu!Bà tử cùng nha hoàn đồng loạt tuân lệnh, trông vẻ mặt hưng phấn của họ là biết hôm nay họ đã báo được thù.
“Cố Quân đâu?” Diệp Cẩn dốc hết sức mới áp xuống được sự buồn bực trong lòng.Nha hoàn nghe vậy liền cúi đầu thấp hơn, “Hôm nay trời đẹp nên nghe bảo đã dẫn người đi phơi sách ạ.
“Hầu gia có việc bận nên đã rời đi từ sáng tinh mơ ạ,” nha hoàn đáp, “trước khi đi ngài ấy dặn phu nhân chờ ngài ấy về cùng dùng cơm trưa.”Rõ ràng nàng phản kích thành công nhưng nội tâm Diệp Cẩn chẳng hề vui sướng.
Chờ y? Y mà cũng xứng được chờ đợi à?!Nghĩ đến đây, Cố Quân duỗi tay bế người con gái rồi đổi thành tư thế hai người ngồi ôm nhau.
“Lấy bộ xiêm y tiện di chuyển đến cho ta.”Nơi làm việc đã dạy cho nàng bài học là đừng chơi cờ theo kịch bản của đối thủ.
Nàng không gây sự, nhưng cũng chẳng sợ gây sự.“Bẩm phu nhân, hầu gia bảo trong phủ ngột ngạt không có lợi cho việc dưỡng bệnh nên đã đưa Mã ma ma về thôn trang ạ.
Đã bị đè đầu cưỡi cổ thì làm gì có chuyện ngậm bồ hòn làm ngọt.Kế tiếp y rải xuống cái cổ thẳng tắp của nàng những nụ hôn chuồn chuồn lướt nước.
Phẫn nộ đôi lúc cũng là liều thuốc thần. Ví dụ như hiện tại, Diệp Cẩn thấy eo mình hết đau, giọng hết khàn, tinh thần phấn chấn hơn hẳn bấy lâu.Khi Diệp Cẩn tỉnh dậy, nam tử bên cạnh đã đi từ lâu.
Nàng thay đồ, chỉ cho nha hoàn chải kiểu tóc đơn giản nhất, sau đó tập hợp toàn bộ nha hoàn cùng bà tử làm việc nặng trong sân lại và cả đoàn người nối đuôi nhau đến thư phòng đằng trước.Xung quanh yên tĩnh đến mức nghe thấy tiếng tim đập.
Trên mảnh đất trống trước cửa thư phòng, nữ tử váy lam đang sai các nha hoàn phơi sách, nàng ta thoáng sửng sốt khi thấy Diệp Cẩn cùng đoàn người phía sau nàng. Khác với trước kia, thay vì hành lễ thì nàng ta đứng thẳng người rồi nở nụ cười trong ngoài bất nhất, “Cơn gió nào đưa phu nhân tới, đông người thế này không biết có chuyện gì…””
“Bắt lấy cô ta.” Diệp Cẩn phất tay ra sau, mặt hoàn toàn vô cảm.Phẫn nộ đôi lúc cũng là liều thuốc thần.
Các nha hoàn lẫn bà tử đã sẵn sàng, vừa có lệnh là nhào lên ngay.Nghe thì hay nhưng vậy khác gì đuổi ra khỏi phủ.
Nói tới việc hôm qua thì đâu có ai ngốc, nay thù mới gặp oán cũ khiến trong sân tức khắc gà bay chó sủa, tiếng chửi rủa tức giận vang lên hết đợt này đến đợt khác.Cố Quân đang dợm bước thì khựng lại, lãnh đạm nói, “Để ả chờ đã.
Phe địch chỉ sững sờ giây lát liền toan phản kích, đáng tiếc phe Diệp Cẩn chuẩn bị tận răng, người đông thế mạnh nên chẳng mấy chốc trận chiến đã phân thắng bại.Y mà cũng xứng được chờ đợi à?!
Bà tử chuyên làm việc tay chân đè Linh Lan quỳ xuống; bộ váy màu lam nhăn nhúm hết cả, búi tóc tao nhã cầu kỳ rũ rượi từ hồi nào, trông lôi thôi ghê gớm. Ban đầu hành động không theo kịch bản của Diệp Cẩn thật sự làm nàng ta điếng người, giờ nàng ta mới phản ứng kịp để cúi đầu và khóc thút thít như bông hoa run rẩy giữa cơn mưa, “Nô tỳ làm gì sai mà phu nhân tệ bạc với nô tỳ vậy! Bao giờ hầu gia về, nô tỳ nhất định phải gặp hầu gia để làm rõ mọi chuyện!”” Diệp Cẩn uống nửa chén trà nhỏ, cất tiếng hỏi bằng giọng hơi khàn.
“Chờ y về hẵng nói.” Diệp Cẩn hững hờ xua tay, ra hiệu cho các bà tử lôi Linh Lan đến trước mặt mình rồi cao giọng tuyên bố, “Hôm nay ta sẽ nói thẳng. Con người ta vốn không thích mấy trò hề khẩu Phật tâm xà, ta chỉ thích thứ đơn giản thẳng thắn như ‘nghệ thuật bạo lực’ thôi. Nếu ai đụng đến ta thì đừng trách sao ta nặng tay!”Hai mạng người!
Nơi làm việc đã dạy cho nàng bài học là đừng chơi cờ theo kịch bản của đối thủ. Câu nói vua cũng thua thằng liều mang ý nghĩa rằng: đôi lúc bạn bị ép tới đường cùng, thay vì uất ức nhẫn nhịn rồi tìm cơ hội trả thù thì cứ ngang ngược hất luôn bàn cờ có khi còn hữu dụng gấp trăm lần.”
Chân thành cảm ơn cô gái này, người nghĩ trăm phương ngàn kế nhằm hơn thua một cách đơn phương với nàng, nhờ đó nàng rốt cuộc có cơ hội thử nghiệm đạo lý mình từng ngộ ra.“Giận à?
“Cứ thế áp giải cô ta đi đúng một vòng trong phủ cho ta.” Diệp Cẩn sai, “Nếu có kẻ dám ngăn cản, hãy bảo kẻ đó xưng tên, nhớ thật kỹ rồi về báo với ta.”” Không nói tên nhưng mọi người đều biết chỉ ai.
Bà tử cùng nha hoàn đồng loạt tuân lệnh, trông vẻ mặt hưng phấn của họ là biết hôm nay họ đã báo được thù.Nếu ai đụng đến ta thì đừng trách sao ta nặng tay!
Song có ích gì đâu chứ, người chết vĩnh viễn không quay về, đây chẳng qua là người sống tự an ủi bản thân thôi.” y hỏi.
Rõ ràng nàng phản kích thành công nhưng nội tâm Diệp Cẩn chẳng hề vui sướng.Cố Quân vừa điếc vừa mù chắc?
Nàng ghét nơi này, một năm sao dài đến thế.Diệp Cẩn chả thèm đáp lời.
Oo———oOo———oΟMà những sự kiện diễn ra sau này cũng xác nhận rằng giác quan thứ sáu của nàng vô cùng chính xác.
Khi Cố Quân về phủ, đón chào y là gương mặt lúng túng của quản gia.Diệp Cẩn nhíu mày, trực giác mách bảo nàng có lẽ chuyện không đơn giản như nàng tưởng.
Nghe quản gia ấp úng bẩm báo xong, y hơi nhướn mày trước lúc gật gù.” Diệp Cẩn hững hờ xua tay, ra hiệu cho các bà tử lôi Linh Lan đến trước mặt mình rồi cao giọng tuyên bố, “Hôm nay ta sẽ nói thẳng.
“Cứ nghe theo nàng.” y dặn.Quả nhiên hiện tại không có chứng cứ gì hết.
Quản gia lau mồ hôi trên trán, thầm thở dài đúng là sống lâu thì cái gì cũng được trải nghiệm, “Linh Lan cô nương đang bị nhốt trong kho củi ạ, phu nhân ra lệnh cấm tự tiện thả người, hầu gia xem thử…”Con người ta vốn không thích mấy trò hề khẩu Phật tâm xà, ta chỉ thích thứ đơn giản thẳng thắn như ‘nghệ thuật bạo lực’ thôi.
Cố Quân đang dợm bước thì khựng lại, lãnh đạm nói, “Để ả chờ đã.”” nha hoàn trả lời.
Y bước qua cửa chính của sân, xuyên qua các khu nhà, tới phía trước phòng ngủ đằng sau rồi đẩy cửa vào. Dưới ánh sáng mờ ảo, nữ tử ngồi trước gương đang gỡ bông tai; nàng mặc xiêm y trắng thêu chỉ bạc, ánh nến điểm xuyết vai thon, eo nhỏ, dáng người yểu điệu, thật là một giai nhân đầy quyến rũ.Chẳng lẽ Cố Quân đã điều tra xong?
Các nha hoàn cất tiếng hành lễ, nữ tử không dừng tay và cũng chẳng quay đầu lại.Khi Cố Quân về phủ, đón chào y là gương mặt lúng túng của quản gia.
Cố Quân đến sau lưng Diệp Cẩn, giúp nàng tháo xuống cây trâm gỗ quá mộc mạc. Y nhìn thoáng qua bên trong hộp trang điểm rồi lấy một cây trâm ngọc cài lên tóc nàng.Nàng dám chắc đây tuyệt đối không phải lần đầu đối phương chơi trò này, thế mà y còn dung túng!
Nàng mặc kệ y muốn làm gì thì làm, coi y như vô hình.Câu nói vua cũng thua thằng liều mang ý nghĩa rằng: đôi lúc bạn bị ép tới đường cùng, thay vì uất ức nhẫn nhịn rồi tìm cơ hội trả thù thì cứ ngang ngược hất luôn bàn cờ có khi còn hữu dụng gấp trăm lần.
“Giận à?” y hỏi.”
Diệp Cẩn chả thèm đáp lời.Các nha hoàn lẫn bà tử đã sẵn sàng, vừa có lệnh là nhào lên ngay.
“Vậy hãy nhốt ả đến khi nào nàng hết giận thì thả ra.” Cố Quân nói tiếp, ngón tay y lướt trên má nàng.” Diệp Cẩn phất tay ra sau, mặt hoàn toàn vô cảm.
Diệp Cẩn hất bàn tay phá phách mặt mình sang một bên, mở miệng châm chọc, “Nếu tôi muốn mạng cô ta thì sao?”Song vào lúc này, tại nơi này, một ý niệm mơ hồ chỉ chớm nở gần đây bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Bàn tay bị xua đuổi quay lại và dừng trên vành tai cô gái, nàng tưởng y sẽ phản đối thẳng thừng nhưng ai ngờ y lại bảo, “Tạm thời ta không thể cho nàng cái mạng đó, ả vẫn còn hữu dụng.”Về thôn trang dưỡng bệnh?
Hữu dụng? Cho việc gì chứ, trên giường à?Cảm giác ấy hết sức kỳ lạ, khiến y nhất thời chẳng thể hình dung.
Diệp Cẩn nhíu mày, trực giác mách bảo nàng có lẽ chuyện không đơn giản như nàng tưởng. Mà những sự kiện diễn ra sau này cũng xác nhận rằng giác quan thứ sáu của nàng vô cùng chính xác.Y bước qua cửa chính của sân, xuyên qua các khu nhà, tới phía trước phòng ngủ đằng sau rồi đẩy cửa vào.
⬅ Chương 53 —-oOo—- Chương 55 ➡
Chỉ cần y có thể nắm giữ nàng trong lòng bàn tay là đủ rồi.Diệp Cẩn nhớ tới nha hoàn đi theo mình hôm qua, lại nhìn sự thay đổi của tiểu nha hoàn trước mặt, những ngón tay đặt trên chăn siết chặt khi nàng gian nan nói, “Nha hoàn theo ta tới thư phòng hôm qua…”
Cố Quân từng một mực nghĩ vậy. Song vào lúc này, tại nơi này, một ý niệm mơ hồ chỉ chớm nở gần đây bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.Bàn tay bị xua đuổi quay lại và dừng trên vành tai cô gái, nàng tưởng y sẽ phản đối thẳng thừng nhưng ai ngờ y lại bảo, “Tạm thời ta không thể cho nàng cái mạng đó, ả vẫn còn hữu dụng.
Y không kiềm lòng được mà nghĩ nếu nàng tình nguyện thì tốt biết mấy.Đã bị bán, hay đã chết rồi?
Xung quanh yên tĩnh đến mức nghe thấy tiếng tim đập. Cố Quân chăm chú nhìn người dưới thân mình, nhìn cặp mắt trong veo nhưng vô tình kia, có thứ cảm xúc y chưa từng trải qua trồi lên khỏi đáy lòng và lan tỏa khắp nơi. Cảm giác ấy hết sức kỳ lạ, khiến y nhất thời chẳng thể hình dung.”
Thôi, suy cho cùng nàng vẫn đang nằm trong tay y.Nàng thay đồ, chỉ cho nha hoàn chải kiểu tóc đơn giản nhất, sau đó tập hợp toàn bộ nha hoàn cùng bà tử làm việc nặng trong sân lại và cả đoàn người nối đuôi nhau đến thư phòng đằng trước.
Nghĩ đến đây, Cố Quân duỗi tay bế người con gái rồi đổi thành tư thế hai người ngồi ôm nhau. Kế tiếp y rải xuống cái cổ thẳng tắp của nàng những nụ hôn chuồn chuồn lướt nước.” Diệp Cẩn dốc hết sức mới áp xuống được sự buồn bực trong lòng.
Đêm nay, y giở mọi thủ đoạn nhằm đưa nàng đến cực hạn rồi lại bỏ mặc nàng lửng lơ. Ép nàng khóc, mặc nàng suy sụp đánh y, cào y, cắn y, cho đến khi nàng mất khống chế mà kéo giật y rồi chủ động cắn thật mạnh lên môi y. Đến lúc đó y mới cảm thấy thỏa mãn và tuyên bố trận chiến này đã kết thúc.”
Đêm còn dài lắm, y có thừa thời gian cùng kiên nhẫn để làm hết những việc mình muốn làm.Nói tới việc hôm qua thì đâu có ai ngốc, nay thù mới gặp oán cũ khiến trong sân tức khắc gà bay chó sủa, tiếng chửi rủa tức giận vang lên hết đợt này đến đợt khác.
Oo———oOo———oΟBà tử chuyên làm việc tay chân đè Linh Lan quỳ xuống; bộ váy màu lam nhăn nhúm hết cả, búi tóc tao nhã cầu kỳ rũ rượi từ hồi nào, trông lôi thôi ghê gớm.
Sáng sớm nay dường như không có gì khác so với bình thường.Cơ thể đau nhức khủng khiếp, may là hiện giờ Diệp Cẩn đã dần quen với sự khó chịu này.
Khi Diệp Cẩn tỉnh dậy, nam tử bên cạnh đã đi từ lâu.“Dạ, chỉ nghe nói có nha hoàn tên Nguyệt Nha vô cớ nuốt vàng, khi phát hiện thì đã chết rồi.
Căn phòng quá tĩnh lặng, có nha hoàn vén rèm bước vào, nhỏ nhẹ hỏi nàng đã muốn dậy chưa. Nha hoàn thấy nàng gật đầu bèn đỡ nàng dậy rồi bưng trà đến.Oo———oOo———oΟ
Cơ thể đau nhức khủng khiếp, may là hiện giờ Diệp Cẩn đã dần quen với sự khó chịu này. Nàng cầm chén trà, thoáng nhìn cô nha hoàn đang cụp mắt cúi đầu; Diệp Cẩn nhớ mang máng đối phương sở hữu tính cách khá hoạt bát, hôm nay trông lại y hệt trái cà héo.Nha hoàn thấy nàng gật đầu bèn đỡ nàng dậy rồi bưng trà đến.
“Mã ma ma đỡ hơn chưa?” Diệp Cẩn uống nửa chén trà nhỏ, cất tiếng hỏi bằng giọng hơi khàn.…Hay, hay thật.
“Bẩm phu nhân, hầu gia bảo trong phủ ngột ngạt không có lợi cho việc dưỡng bệnh nên đã đưa Mã ma ma về thôn trang ạ.” nha hoàn trả lời.Thôi, suy cho cùng nàng vẫn đang nằm trong tay y.
Về thôn trang dưỡng bệnh? Nghe thì hay nhưng vậy khác gì đuổi ra khỏi phủ.“Vậy hãy nhốt ả đến khi nào nàng hết giận thì thả ra.
Chẳng lẽ Cố Quân đã điều tra xong?Đêm nay, y giở mọi thủ đoạn nhằm đưa nàng đến cực hạn rồi lại bỏ mặc nàng lửng lơ.
Diệp Cẩn hỏi tiếp, “Bên thư phòng có tin gì không?”” y dặn.
“Dạ, chỉ nghe nói có nha hoàn tên Nguyệt Nha vô cớ nuốt vàng, khi phát hiện thì đã chết rồi.”“Bắt lấy cô ta.
Quả nhiên hiện tại không có chứng cứ gì hết.Lần này cô nha hoàn trầm mặc giây lát mới đáp với giọng nhỏ như muỗi, “Nô tỳ không biết ạ, nhưng hôm nay nô tỳ chưa thấy cô ấy.
Diệp Cẩn nhớ tới nha hoàn đi theo mình hôm qua, lại nhìn sự thay đổi của tiểu nha hoàn trước mặt, những ngón tay đặt trên chăn siết chặt khi nàng gian nan nói, “Nha hoàn theo ta tới thư phòng hôm qua…”Cố Quân từng một mực nghĩ vậy.
Lần này cô nha hoàn trầm mặc giây lát mới đáp với giọng nhỏ như muỗi, “Nô tỳ không biết ạ, nhưng hôm nay nô tỳ chưa thấy cô ấy.”“Cứ nghe theo nàng.
Không thấy.Quản gia lau mồ hôi trên trán, thầm thở dài đúng là sống lâu thì cái gì cũng được trải nghiệm, “Linh Lan cô nương đang bị nhốt trong kho củi ạ, phu nhân ra lệnh cấm tự tiện thả người, hầu gia xem thử…”
Đã bị bán, hay đã chết rồi?”
Đáng lẽ nàng phải sớm đoán được. Những nha hoàn biết chuyện của y, dù chỉ một chút, sẽ không giữ nổi mạng sống. Bởi vì với tính Cố Quân, chắc chắn y nghĩ rằng chỉ có người chết mới biết giữ bí mật.“Thế vị ở trong thư phòng sao rồi?
“Thế vị ở trong thư phòng sao rồi?” Không nói tên nhưng mọi người đều biết chỉ ai.Trên mảnh đất trống trước cửa thư phòng, nữ tử váy lam đang sai các nha hoàn phơi sách, nàng ta thoáng sửng sốt khi thấy Diệp Cẩn cùng đoàn người phía sau nàng.
Nha hoàn nghe vậy liền cúi đầu thấp hơn, “Hôm nay trời đẹp nên nghe bảo đã dẫn người đi phơi sách ạ.”Chỉ cần y có thể nắm giữ nàng trong lòng bàn tay là đủ rồi.
…Hay, hay thật.Oo———oOo———oΟ
Cố Quân vừa điếc vừa mù chắc? Chuyện phát sinh ở thư phòng, kết quả là tra ra Mã ma ma thuộc sân của nàng trong khi không tra ra được người ngay cạnh y! Hay là y đã phát hiện nhưng chẳng qua không thèm để ý?Diệp Cẩn hất bàn tay phá phách mặt mình sang một bên, mở miệng châm chọc, “Nếu tôi muốn mạng cô ta thì sao?
Hai mạng người! Nàng dám chắc đây tuyệt đối không phải lần đầu đối phương chơi trò này, thế mà y còn dung túng! Hèn chi Linh Lan cả gan sử dụng thủ đoạn thấp kém vậy, vì nàng ta có sợ đâu!Bà tử cùng nha hoàn đồng loạt tuân lệnh, trông vẻ mặt hưng phấn của họ là biết hôm nay họ đã báo được thù.
“Cố Quân đâu?” Diệp Cẩn dốc hết sức mới áp xuống được sự buồn bực trong lòng.Nha hoàn nghe vậy liền cúi đầu thấp hơn, “Hôm nay trời đẹp nên nghe bảo đã dẫn người đi phơi sách ạ.
“Hầu gia có việc bận nên đã rời đi từ sáng tinh mơ ạ,” nha hoàn đáp, “trước khi đi ngài ấy dặn phu nhân chờ ngài ấy về cùng dùng cơm trưa.”Rõ ràng nàng phản kích thành công nhưng nội tâm Diệp Cẩn chẳng hề vui sướng.
Chờ y? Y mà cũng xứng được chờ đợi à?!Nghĩ đến đây, Cố Quân duỗi tay bế người con gái rồi đổi thành tư thế hai người ngồi ôm nhau.
“Lấy bộ xiêm y tiện di chuyển đến cho ta.”Nơi làm việc đã dạy cho nàng bài học là đừng chơi cờ theo kịch bản của đối thủ.
Nàng không gây sự, nhưng cũng chẳng sợ gây sự.“Bẩm phu nhân, hầu gia bảo trong phủ ngột ngạt không có lợi cho việc dưỡng bệnh nên đã đưa Mã ma ma về thôn trang ạ.
Đã bị đè đầu cưỡi cổ thì làm gì có chuyện ngậm bồ hòn làm ngọt.Kế tiếp y rải xuống cái cổ thẳng tắp của nàng những nụ hôn chuồn chuồn lướt nước.
Phẫn nộ đôi lúc cũng là liều thuốc thần. Ví dụ như hiện tại, Diệp Cẩn thấy eo mình hết đau, giọng hết khàn, tinh thần phấn chấn hơn hẳn bấy lâu.Khi Diệp Cẩn tỉnh dậy, nam tử bên cạnh đã đi từ lâu.
Nàng thay đồ, chỉ cho nha hoàn chải kiểu tóc đơn giản nhất, sau đó tập hợp toàn bộ nha hoàn cùng bà tử làm việc nặng trong sân lại và cả đoàn người nối đuôi nhau đến thư phòng đằng trước.Xung quanh yên tĩnh đến mức nghe thấy tiếng tim đập.
Trên mảnh đất trống trước cửa thư phòng, nữ tử váy lam đang sai các nha hoàn phơi sách, nàng ta thoáng sửng sốt khi thấy Diệp Cẩn cùng đoàn người phía sau nàng. Khác với trước kia, thay vì hành lễ thì nàng ta đứng thẳng người rồi nở nụ cười trong ngoài bất nhất, “Cơn gió nào đưa phu nhân tới, đông người thế này không biết có chuyện gì…””
“Bắt lấy cô ta.” Diệp Cẩn phất tay ra sau, mặt hoàn toàn vô cảm.Phẫn nộ đôi lúc cũng là liều thuốc thần.
Các nha hoàn lẫn bà tử đã sẵn sàng, vừa có lệnh là nhào lên ngay.Nghe thì hay nhưng vậy khác gì đuổi ra khỏi phủ.
Nói tới việc hôm qua thì đâu có ai ngốc, nay thù mới gặp oán cũ khiến trong sân tức khắc gà bay chó sủa, tiếng chửi rủa tức giận vang lên hết đợt này đến đợt khác.Cố Quân đang dợm bước thì khựng lại, lãnh đạm nói, “Để ả chờ đã.
Phe địch chỉ sững sờ giây lát liền toan phản kích, đáng tiếc phe Diệp Cẩn chuẩn bị tận răng, người đông thế mạnh nên chẳng mấy chốc trận chiến đã phân thắng bại.Y mà cũng xứng được chờ đợi à?!
Bà tử chuyên làm việc tay chân đè Linh Lan quỳ xuống; bộ váy màu lam nhăn nhúm hết cả, búi tóc tao nhã cầu kỳ rũ rượi từ hồi nào, trông lôi thôi ghê gớm. Ban đầu hành động không theo kịch bản của Diệp Cẩn thật sự làm nàng ta điếng người, giờ nàng ta mới phản ứng kịp để cúi đầu và khóc thút thít như bông hoa run rẩy giữa cơn mưa, “Nô tỳ làm gì sai mà phu nhân tệ bạc với nô tỳ vậy! Bao giờ hầu gia về, nô tỳ nhất định phải gặp hầu gia để làm rõ mọi chuyện!”” Diệp Cẩn uống nửa chén trà nhỏ, cất tiếng hỏi bằng giọng hơi khàn.
“Chờ y về hẵng nói.” Diệp Cẩn hững hờ xua tay, ra hiệu cho các bà tử lôi Linh Lan đến trước mặt mình rồi cao giọng tuyên bố, “Hôm nay ta sẽ nói thẳng. Con người ta vốn không thích mấy trò hề khẩu Phật tâm xà, ta chỉ thích thứ đơn giản thẳng thắn như ‘nghệ thuật bạo lực’ thôi. Nếu ai đụng đến ta thì đừng trách sao ta nặng tay!”Hai mạng người!
Nơi làm việc đã dạy cho nàng bài học là đừng chơi cờ theo kịch bản của đối thủ. Câu nói vua cũng thua thằng liều mang ý nghĩa rằng: đôi lúc bạn bị ép tới đường cùng, thay vì uất ức nhẫn nhịn rồi tìm cơ hội trả thù thì cứ ngang ngược hất luôn bàn cờ có khi còn hữu dụng gấp trăm lần.”
Chân thành cảm ơn cô gái này, người nghĩ trăm phương ngàn kế nhằm hơn thua một cách đơn phương với nàng, nhờ đó nàng rốt cuộc có cơ hội thử nghiệm đạo lý mình từng ngộ ra.“Giận à?
“Cứ thế áp giải cô ta đi đúng một vòng trong phủ cho ta.” Diệp Cẩn sai, “Nếu có kẻ dám ngăn cản, hãy bảo kẻ đó xưng tên, nhớ thật kỹ rồi về báo với ta.”” Không nói tên nhưng mọi người đều biết chỉ ai.
Bà tử cùng nha hoàn đồng loạt tuân lệnh, trông vẻ mặt hưng phấn của họ là biết hôm nay họ đã báo được thù.Nếu ai đụng đến ta thì đừng trách sao ta nặng tay!
Song có ích gì đâu chứ, người chết vĩnh viễn không quay về, đây chẳng qua là người sống tự an ủi bản thân thôi.” y hỏi.
Rõ ràng nàng phản kích thành công nhưng nội tâm Diệp Cẩn chẳng hề vui sướng.Cố Quân vừa điếc vừa mù chắc?
Nàng ghét nơi này, một năm sao dài đến thế.Diệp Cẩn chả thèm đáp lời.
Oo———oOo———oΟMà những sự kiện diễn ra sau này cũng xác nhận rằng giác quan thứ sáu của nàng vô cùng chính xác.
Khi Cố Quân về phủ, đón chào y là gương mặt lúng túng của quản gia.Diệp Cẩn nhíu mày, trực giác mách bảo nàng có lẽ chuyện không đơn giản như nàng tưởng.
Nghe quản gia ấp úng bẩm báo xong, y hơi nhướn mày trước lúc gật gù.” Diệp Cẩn hững hờ xua tay, ra hiệu cho các bà tử lôi Linh Lan đến trước mặt mình rồi cao giọng tuyên bố, “Hôm nay ta sẽ nói thẳng.
“Cứ nghe theo nàng.” y dặn.Quả nhiên hiện tại không có chứng cứ gì hết.
Quản gia lau mồ hôi trên trán, thầm thở dài đúng là sống lâu thì cái gì cũng được trải nghiệm, “Linh Lan cô nương đang bị nhốt trong kho củi ạ, phu nhân ra lệnh cấm tự tiện thả người, hầu gia xem thử…”Con người ta vốn không thích mấy trò hề khẩu Phật tâm xà, ta chỉ thích thứ đơn giản thẳng thắn như ‘nghệ thuật bạo lực’ thôi.
Cố Quân đang dợm bước thì khựng lại, lãnh đạm nói, “Để ả chờ đã.”” nha hoàn trả lời.
Y bước qua cửa chính của sân, xuyên qua các khu nhà, tới phía trước phòng ngủ đằng sau rồi đẩy cửa vào. Dưới ánh sáng mờ ảo, nữ tử ngồi trước gương đang gỡ bông tai; nàng mặc xiêm y trắng thêu chỉ bạc, ánh nến điểm xuyết vai thon, eo nhỏ, dáng người yểu điệu, thật là một giai nhân đầy quyến rũ.Chẳng lẽ Cố Quân đã điều tra xong?
Các nha hoàn cất tiếng hành lễ, nữ tử không dừng tay và cũng chẳng quay đầu lại.Khi Cố Quân về phủ, đón chào y là gương mặt lúng túng của quản gia.
Cố Quân đến sau lưng Diệp Cẩn, giúp nàng tháo xuống cây trâm gỗ quá mộc mạc. Y nhìn thoáng qua bên trong hộp trang điểm rồi lấy một cây trâm ngọc cài lên tóc nàng.Nàng dám chắc đây tuyệt đối không phải lần đầu đối phương chơi trò này, thế mà y còn dung túng!
Nàng mặc kệ y muốn làm gì thì làm, coi y như vô hình.Câu nói vua cũng thua thằng liều mang ý nghĩa rằng: đôi lúc bạn bị ép tới đường cùng, thay vì uất ức nhẫn nhịn rồi tìm cơ hội trả thù thì cứ ngang ngược hất luôn bàn cờ có khi còn hữu dụng gấp trăm lần.
“Giận à?” y hỏi.”
Diệp Cẩn chả thèm đáp lời.Các nha hoàn lẫn bà tử đã sẵn sàng, vừa có lệnh là nhào lên ngay.
“Vậy hãy nhốt ả đến khi nào nàng hết giận thì thả ra.” Cố Quân nói tiếp, ngón tay y lướt trên má nàng.” Diệp Cẩn phất tay ra sau, mặt hoàn toàn vô cảm.
Diệp Cẩn hất bàn tay phá phách mặt mình sang một bên, mở miệng châm chọc, “Nếu tôi muốn mạng cô ta thì sao?”Song vào lúc này, tại nơi này, một ý niệm mơ hồ chỉ chớm nở gần đây bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Bàn tay bị xua đuổi quay lại và dừng trên vành tai cô gái, nàng tưởng y sẽ phản đối thẳng thừng nhưng ai ngờ y lại bảo, “Tạm thời ta không thể cho nàng cái mạng đó, ả vẫn còn hữu dụng.”Về thôn trang dưỡng bệnh?
Hữu dụng? Cho việc gì chứ, trên giường à?Cảm giác ấy hết sức kỳ lạ, khiến y nhất thời chẳng thể hình dung.
Diệp Cẩn nhíu mày, trực giác mách bảo nàng có lẽ chuyện không đơn giản như nàng tưởng. Mà những sự kiện diễn ra sau này cũng xác nhận rằng giác quan thứ sáu của nàng vô cùng chính xác.Y bước qua cửa chính của sân, xuyên qua các khu nhà, tới phía trước phòng ngủ đằng sau rồi đẩy cửa vào.
⬅ Chương 53 —-oOo—- Chương 55 ➡
Bạn cần đăng nhập để bình luận