Bẻ Cánh Nàng
Chương 063: Manh mối
Hoa mai đón mưa giữa khung cảnh trong trẻo mênh mông cuối xuân.”
Năm nay lại là một năm mưa dầm, Diệp Cẩn sửa sang lại chiếc áo tơi đang mặc rồi đóng cửa sân.Y duỗi tay lấy một cái hộp gỗ từ trên kệ sách xuống, gạt chốt ẩn trên hộp để lộ ra bên trong là chiếc khuyên tai được giữ gìn hoàn hảo.
“Vương nương tử, sáng sớm đã đến cửa hàng à?” Cụ bà nhà bên cũng tính ra ngoài, nghe tiếng động bèn quay đầu lại chào nàng.Hai trăm lượng, cái sân Diệp Cẩn mua tốn có hai mươi lượng, hiện giờ nàng vét sạch của cải cũng chỉ được một trăm lượng.
Diệp Cẩn gật đầu, “Vâng ạ, dạo này cửa hàng thiếu người, đi sớm cũng có thể giúp đỡ phần nào.”Mưa làm mặt đường trơn trượt, Diệp Cẩn lại gần dìu bà cụ, hai người cùng rời con ngõ nhỏ và đi về chợ phía đông.
Mưa làm mặt đường trơn trượt, Diệp Cẩn lại gần dìu bà cụ, hai người cùng rời con ngõ nhỏ và đi về chợ phía đông.Diệp Cẩn gật đầu, “Vâng ạ, dạo này cửa hàng thiếu người, đi sớm cũng có thể giúp đỡ phần nào.
Xung quanh chỉ có tiếng mưa rơi tí tách, trên đường loe hoe vài người qua lại, cụ bà nhà bên ngứa mồm nên vào thẳng chủ đề, “Nói chứ cháu nghĩ sao về chuyện bà bảo mấy hôm trước?”Mùi cháy nhàn nhạt lan khắp phòng, người đàn ông dùng tay áo che miệng mà ho khan vài tiếng.
Diệp Cẩn thoáng ngớ người rồi mới nhớ ra bà cụ đang nhắc chuyện làm mai cho mình, nàng nhẹ nhàng đáp, “Làm phiền bà lo nghĩ cho cháu quá, cháu nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy không cần đâu ạ.”Oo———oOo———oΟ
Cụ bà thấy nàng từ chối liền khuyên nhủ, “Cháu đừng chê bà già này nhiều chuyện, tuổi cháu lớn mà ở góa, còn không có con, mốt già là khổ lắm đó!”Vừa vào tiệm là có nha hoàn nhanh nhẹn chào nàng, Diệp Cẩn chào xong liền ngẩng đầu.
Diệp Cẩn nghe vậy chỉ mỉm cười đáp trả.Chuyện này có rất nhiều người xung quanh làm chứng, tôi thấy khả năng là thật cực kỳ cao!
Tạm thời không bàn đến vấn đề mỗi ngày nàng tốn nửa canh giờ hóa trang thành một quả phụ ở góa gần bốn chục tuổi, chỉ nói chuyện tái giá với sinh con đẻ cái thôi thì ngại ghê, ba năm qua nàng chưa từng nghĩ tới; thậm chí có thể nói là nàng sẽ không bao giờ suy xét ấy.”
Diệp Cẩn lại lắc đầu, nàng chẳng cho đối phương cơ hội khuyên tiếp đã chuyển chủ đề khác, cụ bà thấy nàng lảng đi thì cũng không cố ép.Chẳng lẽ y nghĩ quá lên, vì y cứ cảm thấy cô gái Diệp gia có cha mẹ lẫn vị hôn phu chết dưới tay Thát Đát với người y quen biết không phải cùng một người.
Cỡ nửa nén hương sau là tới cửa hàng son phấn, hai người chào tạm biệt nhau.Diệp Cẩn lại lắc đầu, nàng chẳng cho đối phương cơ hội khuyên tiếp đã chuyển chủ đề khác, cụ bà thấy nàng lảng đi thì cũng không cố ép.
Vừa vào tiệm là có nha hoàn nhanh nhẹn chào nàng, Diệp Cẩn chào xong liền ngẩng đầu. Mành lầu hai được thả xuống tức nghĩa có khách quý ghé tiệm, thành thử nàng đi kiểm tra sổ sách chứ không lên quấy rầy.“Phu nhân cứ yên tâm, phấn tiệm tôi đứng hàng đầu toàn Dương Châu.
Hai năm trước, Diệp Cẩn tình cờ điều chế ra một loại phấn gây chấn động nho nhỏ. Sở Sở muốn mua công thức với giá cao nhưng Diệp Cẩn không chịu, nàng đề nghị cho mình hùn vốn bằng kỹ thuật điều chế, từ đấy nàng với Sở Sở cùng quản lý cửa hàng này.Mành lầu hai được thả xuống tức nghĩa có khách quý ghé tiệm, thành thử nàng đi kiểm tra sổ sách chứ không lên quấy rầy.
Chắc vì từng học tranh sơn dầu nên phấn do Diệp Cẩn làm ra tương đối độc đáo ở thời đại này, khác hẳn các cửa hàng đối thủ. Liên tục ra những sản phẩm như thế dần làm nên tên tuổi Diệp Cẩn, gần đây có cả thương nhân phương bắc đến đặt hàng.”
Việc kinh doanh phát triển mạnh mẽ, đầu năm nay, Diệp Cẩn đã mua ngôi nhà đầu tiên trong đời sau bao lần suy tính. Nhà có hoa có cỏ, còn trồng cây sơn trà, chỉ cần thêm một chú cún vàng to bự, tinh nghịch đáng yêu để giữ nhà là đời nàng viên mãn rồi.” Nãy giờ Diệp Cẩn đã nhận ra sự bất thường từ cô bạn tốt, nàng an ủi, “Chưa chắc họ là người kinh thành, mà có thật vậy thì chưa chắc là người từ gia đình đó.
Cuộc sống thần tiên này là ước mơ cháy bỏng của nàng, ngàn vàng cũng chẳng thể đánh đổi.Còn nơi nào chưa tìm không?
“Phu nhân cứ yên tâm, phấn tiệm tôi đứng hàng đầu toàn Dương Châu. Bên Tô Hàng có vô số người đến mua vì quá yêu thích đấy…”” Lúc dừng lại, Sở Sở vừa chỉ vào nàng vừa giới thiệu cho hai người.
Trong lúc nàng làm sổ sách, Sở Sở dẫn một cặp vợ chồng từ lầu hai xuống, trông nàng ấy tươi cười vui vẻ. Diệp Cẩn ngước mắt nhìn, tay khựng lại chỉ trong một cái nháy mắt.”
“Đây là Vương nương tử, chính bà ấy điều chế loại phấn ‘Miên Đào’ hiện rất được yêu thích.” Lúc dừng lại, Sở Sở vừa chỉ vào nàng vừa giới thiệu cho hai người.” Sở Sở chớp mắt, thoáng suy nghĩ rồi hỏi, “Cô đã tìm thấy người mình muốn tìm?
Diệp Cẩn mỉm cười chào họ.Miệng lưỡi nàng mỗi khi chửi y đều sắc bén hết chỗ chê.
“Bà ấy không thích trò chuyện, mong hai vị đừng trách.” Sở Sở không đợi nàng mở miệng đã chủ động cầu hòa.“Không sao, những năm qua có nhiều người tò mò vì sao Vương nương tử nhà tôi không thích trò chuyện lắm.
“Nhìn là biết Vương nương tử rất hoạt bát,” người vợ trong cặp vợ chồng trung niên ăn diện khá lòe loẹt, nghe vậy liền tò mò hỏi, “nhưng sao nương tử lại không thích trò chuyện? Có lý do khó nói ư?””
Diệp Cẩn: …”
Bà đã bảo “lý do khó nói” thì còn hỏi chi nữa.” Sở Sở cười.
“Ôi, coi mồm miệng tôi này, lại lỡ lời rồi,” phụ nhân che miệng, ngượng ngùng xua tay, “nếu có gì khó xử thì nương tử không cần trả lời đâu.”” Sở Sở đi vòng vòng tại chỗ.
Hay ghê, giờ nàng có câm cũng phải nói.Chú thích
Diệp Cẩn mỉm cười, đáp trả vô cùng đúng mực, “Mong phu nhân đừng trách. Tất cả vì trận cảm sốt vài năm trước làm bị thương giọng nói của tôi, nếu cứ tùy tiện nói thì không hay.”“Bà ấy không thích trò chuyện, mong hai vị đừng trách.
Giọng nói đã thấp còn khàn, không quá khó nghe nhưng chắc chắn cũng không êm tai.Năm nay lại là một năm mưa dầm, Diệp Cẩn sửa sang lại chiếc áo tơi đang mặc rồi đóng cửa sân.
“Ấy, là lỗi của tôi, đáng lẽ không nên nhắc chuyện thương tâm của nương tử.” phụ nhân xin lỗi.“Phải rồi, hôm nay tôi vừa nhận được một tin tốt.
Bây giờ nam tử trung niên đứng cạnh mới cất tiếng, “Nhà tôi vô ý tứ, khiến hai vị chê cười rồi.”Y đưa tờ giấy lại ngọn nến, lửa mau chóng thiêu rụi lá thư.
“Không sao, những năm qua có nhiều người tò mò vì sao Vương nương tử nhà tôi không thích trò chuyện lắm.” Sở Sở cười.“Hóa ra Vương nương tử cũng thích nghe mấy chuyện linh tinh này à,” khách hàng là một người phụ nữ chuyên buôn bán trên thuyền, nói chuyện chẳng kiêng dè gì, chỉ che miệng cười trong lúc cặp mắt ánh lên vẻ khinh miệt, “còn nhà ai nữa chứ, mụ Lý ở phía bắc thành đó.
Giải thích xong, hai người đích thân tiễn cặp vợ chồng đến tận cửa, nhìn họ lên xe ngựa do nô bộc kéo tới rồi mới quay lại tiệm.”
Trở về tiệm một cái là Sở Sở nắm tay Diệp Cẩn, khoe đêm qua có điều chế công thức mới nên mời nàng đi nhận xét. Người hầu không đi theo họ đến sân sau vì biết không được quấy nhiễu vào những lúc thế này. Đến tận khi hai người về sân sau, vào trong phòng chuyên dùng điều chế phấn thì Diệp Cẩn mới thấy gương mặt Sở Sở biến sắc.Ngành giải trí Dương Châu phát triển rực rỡ: ngựa gầy, thuyền hoa, thanh lâu, nhà thổ trái phép; những nơi cho đàn ông tiêu khiển trên giường nhiều vô số kể.
“Có khi là người từ kinh thành,” Sở Sở nhíu mày, thì thào, “tuy dùng giọng địa phương khác nhưng trùng hợp là hồi trước tôi từng đi qua nơi đó, thăm dò một chút là biết giọng giả ngay.”Sau khi rời cửa tiệm, cặp vợ chồng mờ ám tới từ kinh thành không xuất hiện nữa.
“Thương nhân vào nam ra bắc, cẩn thận là chuyện bình thường.” Nãy giờ Diệp Cẩn đã nhận ra sự bất thường từ cô bạn tốt, nàng an ủi, “Chưa chắc họ là người kinh thành, mà có thật vậy thì chưa chắc là người từ gia đình đó.”“Cẩn nương không biết thôi, đấy không phải một cặp vợ chồng thật!
“Cẩn nương không biết thôi, đấy không phải một cặp vợ chồng thật!” Sở Sở đi vòng vòng tại chỗ. “Tôi có linh cảm, rất có thể là…là…”Vẫn không phải nàng sao?
Cuối cùng nàng ấy vẫn không thốt ra cái tên kia.Sở Sở muốn mua công thức với giá cao nhưng Diệp Cẩn không chịu, nàng đề nghị cho mình hùn vốn bằng kỹ thuật điều chế, từ đấy nàng với Sở Sở cùng quản lý cửa hàng này.
So với một Sở Sở đứng ngồi không yên, Diệp Cẩn lại hết sức bình tĩnh, “Không đáng lo, ngay từ đầu chúng ta đều biết rằng nếu y cứ tiếp tục truy lùng thì sớm muộn gì cũng lòi ra cô. Chúng ta đã chuẩn bị kỹ càng bấy lâu, cô nhìn tôi xem, gần như thay hình đổi dạng nên không dễ bị phát hiện đâu.”Xung quanh chỉ có tiếng mưa rơi tí tách, trên đường loe hoe vài người qua lại, cụ bà nhà bên ngứa mồm nên vào thẳng chủ đề, “Nói chứ cháu nghĩ sao về chuyện bà bảo mấy hôm trước?
Có lợi ắt có hại, nàng dám ở cùng Sở Sở là đã sớm nghĩ đến các tình huống có thể phát sinh. Hiện tại, nếu cặp vợ chồng giả kia thật sự do Cố Quân phái tới thì án binh bất động mới là lựa chọn đúng đắn, hành động chính là “lạy ông tôi ở bụi này”.“Có lẽ đã điều tra chúng ta từ lâu nhưng không thấy gì khác thường.
“Chúng ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng hết mức, rầu rĩ cũng vô dụng, chỉ tổ phiền não hơn.” Diệp Cẩn vỗ vai bạn tốt, cười bảo, “Cô nói mới chế ra loại phấn mới mà, mau đưa tôi xem nào.”Việc kinh doanh phát triển mạnh mẽ, đầu năm nay, Diệp Cẩn đã mua ngôi nhà đầu tiên trong đời sau bao lần suy tính.
Tiếng mưa ngoài cửa sổ bỗng to hơn, báo hiệu trời mưa nặng hạt. Trong xe ngựa, phụ nhân trầm tư hồi lâu trước lúc lắc đầu với nam tử trung niên ngồi trước mặt mình, “Không giống, tôi từng nghe qua giọng của vị kia, hai giọng khác nhau.”Nhát gan tới mức dám giấu đàn ông trong phòng dù mẹ chồng sờ sờ ra đó?
Nam tử lặng thinh như đang suy tư gì, phụ nhân cũng không bận tâm, cứ tự nói, “Chưa xét đến độ tuổi không khớp thì vai của Vương nương tử rộng hơn vị kia, bà ấy cũng cao hơn. Bụng bà ấy hơi lớn, nhìn như từng sinh con.”Hạ giá có phần giống với các chương trình khuyến mãi giảm giá của đời sau, lúc ấy chắc chắn khách sẽ đông nghẹt.
“Đáng lẽ hồi nãy cô nên tìm cơ hội tự tay kiểm tra, mấy thứ đó làm giả được hết mà.” nam tử ở đối diện rốt cuộc đáp lời.“Có khi là người từ kinh thành,” Sở Sở nhíu mày, thì thào, “tuy dùng giọng địa phương khác nhưng trùng hợp là hồi trước tôi từng đi qua nơi đó, thăm dò một chút là biết giọng giả ngay.
“Nói hay vậy sao không tự làm đi? Toàn sai tôi làm.” Phụ nhân nói thẳng, “Vương thị đâu phải tự dưng xuất hiện sau trận lũ lụt năm Xương Bình thứ nhất, trước đấy Sở thị đã nhờ người tìm kiếm bà ấy rồi. Chuyện này có rất nhiều người xung quanh làm chứng, tôi thấy khả năng là thật cực kỳ cao!”“Tôi có linh cảm, rất có thể là…là…”
Nam tử bị phản bác cũng không cáu, chỉ bảo, “Vậy cứ bẩm báo đúng sự thật, để vương gia quyết định.”Cuối cùng nàng ấy vẫn không thốt ra cái tên kia.
Phụ nhân gật đầu, “Viết thư đi, viết xong nhớ cho tôi đọc qua trước.”Diệp Cẩn thoáng ngớ người rồi mới nhớ ra bà cụ đang nhắc chuyện làm mai cho mình, nàng nhẹ nhàng đáp, “Làm phiền bà lo nghĩ cho cháu quá, cháu nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy không cần đâu ạ.
Xe ngựa rung lắc, bọt nước bắn ra rồi hòa vào vũng nước nhỏ quanh đó, tạo thành các vòng tròn sẽ biến mất khi mưa rơi xuống.Người hầu không đi theo họ đến sân sau vì biết không được quấy nhiễu vào những lúc thế này.
Ba ngày sau, Thính Phong đẩy cửa vào rồi cúi người trình lá thư lên.Thế là năm ngày sau, cửa hàng son phấn của Sở nương tử bán hạ giá.
Cố Quân cầm thư, mở ra, ánh mắt y lướt qua nội dung trên giấy và dừng ở câu: Nghe nói từng sinh đẻ một lần, trông thân hình thì đúng là hơi mập.“Nhìn là biết Vương nương tử rất hoạt bát,” người vợ trong cặp vợ chồng trung niên ăn diện khá lòe loẹt, nghe vậy liền tò mò hỏi, “nhưng sao nương tử lại không thích trò chuyện?
Vẫn không phải nàng sao?”
Y đưa tờ giấy lại ngọn nến, lửa mau chóng thiêu rụi lá thư. Mùi cháy nhàn nhạt lan khắp phòng, người đàn ông dùng tay áo che miệng mà ho khan vài tiếng.Hay ghê, giờ nàng có câm cũng phải nói.
Còn nơi nào chưa tìm không? Nghĩ kỹ thì hình như y đã tìm khắp mọi nơi.So với một Sở Sở đứng ngồi không yên, Diệp Cẩn lại hết sức bình tĩnh, “Không đáng lo, ngay từ đầu chúng ta đều biết rằng nếu y cứ tiếp tục truy lùng thì sớm muộn gì cũng lòi ra cô.
Y duỗi tay lấy một cái hộp gỗ từ trên kệ sách xuống, gạt chốt ẩn trên hộp để lộ ra bên trong là chiếc khuyên tai được giữ gìn hoàn hảo. Y lấy khuyên tai ra rồi ngắm nhìn dưới ánh nến, đầu nhớ lại tin tức hôm qua do thuộc hạ ở thành Vân Trung gửi đến.Kỹ thuật của họa sư khác với phong cách “không cần tả thực” mà văn nhân triều Ngu tôn sùng, nó tương tự lối vẽ tranh thủy mặc một cách chi tiết được ưa chuộng ở tiền triều hơn; những nét cọ trắng đen khéo léo vẽ nên một phụ nhân cài cây trâm đơn giản.
Trong lúc tìm kiếm, có người vô tình hỏi trúng một bà mối cam đoan rằng từng làm mai giúp tiểu nương tử Diệp gia – không phải với Lục Văn Giác, mà với một gia đình giàu có họ Trịnh.Nàng đã nói mà, Cố Quân rất bận, tiểu hoàng đế chỉ mới ba tuổi nên sao để cậu một mình được; vì vậy y đành sai người đi khắp nơi tìm kiếm.
[Nói rằng con gái Diệp gia với tiểu công tử Trịnh gia được đính hôn từ nhỏ, năm nàng cập kê thì Trịnh gia mời đến làm mai. Con gái Diệp gia thẹn thùng kiệm lời, hơi nhát gan, được mẹ dạy thêu thùa và sở hữu kỹ thuật xuất sắc…]Cô nghĩ tôi nên liên lạc với em ấy thế nào, gửi thiệp trực tiếp hay giả vờ tình cờ gặp?
Thẹn thùng kiệm lời? Miệng lưỡi nàng mỗi khi chửi y đều sắc bén hết chỗ chê.Tất cả vì trận cảm sốt vài năm trước làm bị thương giọng nói của tôi, nếu cứ tùy tiện nói thì không hay.
Nhát gan? Nhát gan tới mức dám giấu đàn ông trong phòng dù mẹ chồng sờ sờ ra đó?Một góc tờ giấy tuyên bị túm dúm dó, mặt giấy hiện lên người con gái mất tích suốt ba năm; nàng đang lẳng lặng nhìn người bên ngoài tranh, dung mạo xinh đẹp vẫn vẹn nguyên như trong ký ức của y.
Còn nữa, thêu thùa xuất sắc? Sao y nhớ rõ lúc mới quen, Diệp Cẩn từng vá quần áo cho y và tài kim chỉ của nàng cũng tạm thôi, coi như không xấu tới ma chê quỷ hờn!Trong số này thì thấp kém nhất là gái điếm hành nghề ở các con hẻm nhỏ, đây là nơi kỹ nữ bình thường còn chẳng muốn đến, là địa ngục trong địa ngục.
Chẳng lẽ y nghĩ quá lên, vì y cứ cảm thấy cô gái Diệp gia có cha mẹ lẫn vị hôn phu chết dưới tay Thát Đát với người y quen biết không phải cùng một người.Cỡ nửa nén hương sau là tới cửa hàng son phấn, hai người chào tạm biệt nhau.
Trong căn phòng yên tĩnh, nam tử bỗng khẽ chặc lưỡi.Kỹ thuật hóa trang của nàng đã đạt mức thượng thừa trong ba năm qua, trừ phi Cố Quân bỏ mặc triều đình và chẳng quản ngàn dặm xa xôi tới đây tự kiểm chứng thì người bình thường không thể nhận ra điểm kỳ lạ!
Mặc kệ nàng là ai, chỉ cần nàng còn tồn tại trên thế gian này thì có phải xới tung đất y cũng muốn mang nàng về khóa chặt vào người mình.“Ừ!
“Phái họa sư vẽ giỏi kia đi, để hắn vẽ lại toàn bộ những đối tượng khả nghi và mang tranh về cho ta.”“Ấy, là lỗi của tôi, đáng lẽ không nên nhắc chuyện thương tâm của nương tử.
Nàng còn sống, y linh cảm mình bỏ sót chỗ nào đó nên nàng mới có cơ hội ẩn náu!“Phu nhân nhà tôi muốn mua phấn, mau lấy ra hết những loại phấn nổi tiếng của mấy người.
Oo———oOo———oΟLiên tục ra những sản phẩm như thế dần làm nên tên tuổi Diệp Cẩn, gần đây có cả thương nhân phương bắc đến đặt hàng.
Sau khi rời cửa tiệm, cặp vợ chồng mờ ám tới từ kinh thành không xuất hiện nữa.”
Sở Sở bồn chồn nghi ngờ gần một tháng mới bình tĩnh lại dưới sự trấn an của Diệp Cẩn.Đến tận khi hai người về sân sau, vào trong phòng chuyên dùng điều chế phấn thì Diệp Cẩn mới thấy gương mặt Sở Sở biến sắc.
“Có lẽ đã điều tra chúng ta từ lâu nhưng không thấy gì khác thường.” Tiếng mưa rơi khoan thai, Diệp Cẩn cầm chén trà nóng và nhẹ nhàng thổi.”
Nàng đã nói mà, Cố Quân rất bận, tiểu hoàng đế chỉ mới ba tuổi nên sao để cậu một mình được; vì vậy y đành sai người đi khắp nơi tìm kiếm. Kỹ thuật hóa trang của nàng đã đạt mức thượng thừa trong ba năm qua, trừ phi Cố Quân bỏ mặc triều đình và chẳng quản ngàn dặm xa xôi tới đây tự kiểm chứng thì người bình thường không thể nhận ra điểm kỳ lạ!Mặc kệ nàng là ai, chỉ cần nàng còn tồn tại trên thế gian này thì có phải xới tung đất y cũng muốn mang nàng về khóa chặt vào người mình.
“Phải rồi, hôm nay tôi vừa nhận được một tin tốt.” Diệp Cẩn nhấp ngụm trà, tâm trạng khá phấn chấn.Hoa mai đón mưa giữa khung cảnh trong trẻo mênh mông cuối xuân.
“Tin tốt gì?” Sở Sở chớp mắt, thoáng suy nghĩ rồi hỏi, “Cô đã tìm thấy người mình muốn tìm?”Nam tử bị phản bác cũng không cáu, chỉ bảo, “Vậy cứ bẩm báo đúng sự thật, để vương gia quyết định.
“Ừ!” Diệp Cẩn gật đầu, cảm thấy dạo này mình liên tục gặp may. “Em ấy bị bán làm thiếp cho một thương nhân, tôi nghe nói gần đây thương nhân này đã trở về Dương Châu. Cô nghĩ tôi nên liên lạc với em ấy thế nào, gửi thiệp trực tiếp hay giả vờ tình cờ gặp?”Ai ngờ nàng chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì đối phương lại gặp nạn.
“Có phải em ấy hay không thì cũng tuyệt đối không được để lộ chuyện chị gái em ấy phó thác cô tìm em mình.” Sở Sở nhíu mày, ngẫm nghĩ một lát mới đề nghị, “Hay để cửa tiệm mở một đợt hạ giá rồi nhân đấy quan sát thử xem.”“Chúng ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng hết mức, rầu rĩ cũng vô dụng, chỉ tổ phiền não hơn.
Hạ giá có phần giống với các chương trình khuyến mãi giảm giá của đời sau, lúc ấy chắc chắn khách sẽ đông nghẹt. Với độ nổi tiếng của cửa tiệm, khả năng cao có thể thấy người mình muốn gặp. Diệp Cẩn suy xét xong bèn đồng ý.”
Thế là năm ngày sau, cửa hàng son phấn của Sở nương tử bán hạ giá. Một mỹ nhân yêu thích son phấn ở đây được nha hoàn dìu qua ngạch cửa, lúc nàng ấy nâng tay gỡ mũ gắn rèm, một cái bớt hình hoa đào hiện ra rõ mồn một trên cổ tay.Sở Sở bồn chồn nghi ngờ gần một tháng mới bình tĩnh lại dưới sự trấn an của Diệp Cẩn.
“Phu nhân nhà tôi muốn mua phấn, mau lấy ra hết những loại phấn nổi tiếng của mấy người.” Giọng nha hoàn cực kỳ kiêu căng, ra dáng kẻ chuyên nhìn người bằng nửa con mắt.”
Ánh mắt Diệp Cẩn lướt qua khuôn mặt trông khá giống Bích Uyên của cô gái, sau đấy nàng nhìn về phía Sở Sở để thấy bạn mình dù vẫn tươi cười nhưng đôi mắt lại lạnh nhạt.” Sở Sở không đợi nàng mở miệng đã chủ động cầu hòa.
Sau một hồi giới thiệu sản phẩm, cô gái chọn hai loại, còn nha hoàn kia cứ ở cạnh quát mắng thị uy. Hai người chả thèm nhìn mặt ai đã tính tiền rời đi, giờ Sở Sở mới điềm tĩnh thì thầm, “Tôi thấy em ấy sống rất tốt, không cần cô giúp đỡ.”[Nói rằng con gái Diệp gia với tiểu công tử Trịnh gia được đính hôn từ nhỏ, năm nàng cập kê thì Trịnh gia mời đến làm mai.
“…Có vẻ vậy thật.” Diệp Cẩn nhún vai.” Diệp Cẩn nhìn bạn tốt, ánh mắt hơi bất lực song vẫn tràn đầy kiên định.
Mấy ngày qua, đương nhiên Diệp Cẩn cũng âm thầm tìm hiểu. Nghe đồn phú thương rất sủng ái vị thiếp xinh đẹp có bớt hoa đào trên cổ tay, đi đâu cũng dẫn theo. Vị thiếp đã sinh một đứa con trai, thắng thế trong cuộc chiến với chính thê không sinh được quý tử như mình.” nam tử ở đối diện rốt cuộc đáp lời.
Tuy không thể hoàn toàn tin mấy lời đồn, nhưng hôm nay gặp thì thấy cô gái môi hồng răng trắng, cao ngạo y hệt con công trắng sống trong nhung lụa; hẳn là cuộc sống tương đối tốt đẹp.Nàng còn sống, y linh cảm mình bỏ sót chỗ nào đó nên nàng mới có cơ hội ẩn náu!
Tóm lại, biết nàng ấy sống tốt tuyệt vời gấp trăm lần so với sống không tốt.“Có phải em ấy hay không thì cũng tuyệt đối không được để lộ chuyện chị gái em ấy phó thác cô tìm em mình.
Diệp Cẩn quyết định chờ đến tiết Trung Nguyên“Cô nên kệ em ấy thì hơn,” trước khi lên đường chuộc người, Sở Sở kéo Diệp Cẩn lại khuyên can lần cuối, “tuy nha hoàn kia của cô đã chết mấy năm rồi nhưng biết đâu có người nhận ra gương mặt cô ấy, từ đó biết được thân phận của cô.[1]” Nàng giả vờ phấn khích hóng chuyện, thăm dò tin tức từ khách hàng. đi đốt tiền giấy cho Bích Uyên để nói về việc này, giải phóng cõi lòng khỏi vấn đề luôn đè nặng nàng bấy lâu. Ai ngờ nàng chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì đối phương lại gặp nạn.Có lý do khó nói ư?
Phú thương quay vòng vốn không được, bí quá nên liều lĩnh buôn lậu muối, cuối cùng bị quan binh bắt giữ và phán chém đầu. Chính thê chớp lấy thời cơ gây khó dễ, cướp con trai của tiểu thiếp rồi bán nàng ấy đi.Hai người chả thèm nhìn mặt ai đã tính tiền rời đi, giờ Sở Sở mới điềm tĩnh thì thầm, “Tôi thấy em ấy sống rất tốt, không cần cô giúp đỡ.
Khi Diệp Cẩn biết chuyện thì vụ việc đã xảy ra được ba ngày.Xe ngựa rung lắc, bọt nước bắn ra rồi hòa vào vũng nước nhỏ quanh đó, tạo thành các vòng tròn sẽ biến mất khi mưa rơi xuống.
“Phu nhân có biết nàng ấy bị bán cho nhà ai không?” Nàng giả vờ phấn khích hóng chuyện, thăm dò tin tức từ khách hàng.Con gái Diệp gia thẹn thùng kiệm lời, hơi nhát gan, được mẹ dạy thêu thùa và sở hữu kỹ thuật xuất sắc…]
“Hóa ra Vương nương tử cũng thích nghe mấy chuyện linh tinh này à,” khách hàng là một người phụ nữ chuyên buôn bán trên thuyền, nói chuyện chẳng kiêng dè gì, chỉ che miệng cười trong lúc cặp mắt ánh lên vẻ khinh miệt, “còn nhà ai nữa chứ, mụ Lý ở phía bắc thành đó. Mấy cái nhà thổ trái phép sắp có thêm một mỹ nhân yếu đuối đáng thương rồi.”“Vương nương tử, sáng sớm đã đến cửa hàng à?
Ngành giải trí Dương Châu phát triển rực rỡ: ngựa gầy, thuyền hoa, thanh lâu, nhà thổ trái phép; những nơi cho đàn ông tiêu khiển trên giường nhiều vô số kể. Trong số này thì thấp kém nhất là gái điếm hành nghề ở các con hẻm nhỏ, đây là nơi kỹ nữ bình thường còn chẳng muốn đến, là địa ngục trong địa ngục.“Em ấy bị bán làm thiếp cho một thương nhân, tôi nghe nói gần đây thương nhân này đã trở về Dương Châu.
Diệp Cẩn gấp rút đi hỏi thăm, quả nhiên tìm thấy em gái Bích Uyên tại một ổ gái điếm, tú bà đòi hai trăm lượng để chuộc thân.”
Hai trăm lượng, cái sân Diệp Cẩn mua tốn có hai mươi lượng, hiện giờ nàng vét sạch của cải cũng chỉ được một trăm lượng. Sau cùng, Sở Sở miễn cưỡng bán hai món trang sức từ hầu phủ mới gom đủ tiền.Diệp Cẩn quyết định chờ đến tiết Trung Nguyên [1] đi đốt tiền giấy cho Bích Uyên để nói về việc này, giải phóng cõi lòng khỏi vấn đề luôn đè nặng nàng bấy lâu.
“Cô nên kệ em ấy thì hơn,” trước khi lên đường chuộc người, Sở Sở kéo Diệp Cẩn lại khuyên can lần cuối, “tuy nha hoàn kia của cô đã chết mấy năm rồi nhưng biết đâu có người nhận ra gương mặt cô ấy, từ đó biết được thân phận của cô.”“Nhưng mặc kệ thì khác nào để em ấy bị tra tấn đến chết ở nơi như vậy?
“Nhưng mặc kệ thì khác nào để em ấy bị tra tấn đến chết ở nơi như vậy?” Diệp Cẩn nhìn bạn tốt, ánh mắt hơi bất lực song vẫn tràn đầy kiên định. “Bích Uyên đã cứu mạng tôi, nguy hiểm tới đâu thì tôi cũng phải đi.”Diệp Cẩn mỉm cười chào họ.
Chỉ cần để nàng ấy rời đi sau khi chuộc thân thì người khác chắc khó mà phát hiện được gì.Toàn sai tôi làm.
Lúc này Diệp Cẩn không biết rằng cách đây ngàn dặm, tại phủ Thanh Bình Vương, Cố Quân đang thong thả trải một bức họa ra và chăm chú quan sát phụ nhân gầy gầy trên trang giấy.Tuy không thể hoàn toàn tin mấy lời đồn, nhưng hôm nay gặp thì thấy cô gái môi hồng răng trắng, cao ngạo y hệt con công trắng sống trong nhung lụa; hẳn là cuộc sống tương đối tốt đẹp.
Kỹ thuật của họa sư khác với phong cách “không cần tả thực” mà văn nhân triều Ngu tôn sùng, nó tương tự lối vẽ tranh thủy mặc một cách chi tiết được ưa chuộng ở tiền triều hơn; những nét cọ trắng đen khéo léo vẽ nên một phụ nhân cài cây trâm đơn giản.” Tiếng mưa rơi khoan thai, Diệp Cẩn cầm chén trà nóng và nhẹ nhàng thổi.
Ánh sáng chói chang chiếu qua cửa sổ, Cố Quân mải mê ngắm nhìn đôi mắt được họa sư vẽ rất tỉ mẫn. Hồi lâu sau, y lấy bút rồi vẽ lên khoảng trống bên cạnh của tờ giấy tuyên: hàng mày rậm thành mày lá liễu, xóa bỏ nếp nhăn mệt mỏi dưới mắt, cho mi mắt cụp mở to ra, và điều chỉnh góc mắt hơi chếch xuống về trạng thái bình thường…Chính thê chớp lấy thời cơ gây khó dễ, cướp con trai của tiểu thiếp rồi bán nàng ấy đi.
Căn phòng lặng như tờ, mọi âm thanh đều tắt tiếng.” Diệp Cẩn gật đầu, cảm thấy dạo này mình liên tục gặp may.
Một góc tờ giấy tuyên bị túm dúm dó, mặt giấy hiện lên người con gái mất tích suốt ba năm; nàng đang lẳng lặng nhìn người bên ngoài tranh, dung mạo xinh đẹp vẫn vẹn nguyên như trong ký ức của y.Sau một hồi giới thiệu sản phẩm, cô gái chọn hai loại, còn nha hoàn kia cứ ở cạnh quát mắng thị uy.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu trước lúc một tiếng cười khẽ chợt vang lên trong căn phòng.Diệp Cẩn nghe vậy chỉ mỉm cười đáp trả.
Tìm thấy nàng rồi, Diệp Cẩn.Phú thương quay vòng vốn không được, bí quá nên liều lĩnh buôn lậu muối, cuối cùng bị quan binh bắt giữ và phán chém đầu.
* * *
Chú thíchÁnh mắt Diệp Cẩn lướt qua khuôn mặt trông khá giống Bích Uyên của cô gái, sau đấy nàng nhìn về phía Sở Sở để thấy bạn mình dù vẫn tươi cười nhưng đôi mắt lại lạnh nhạt.
[1]” Rằm tháng bảy âm lịch. Theo tục xưa, vào ngày này phải đốt quần áo giấy, cúng tế người thân đã mất.” Diệp Cẩn nhấp ngụm trà, tâm trạng khá phấn chấn.
⬅ Chương 62 —-oOo—- Chương 64 ➡
Năm nay lại là một năm mưa dầm, Diệp Cẩn sửa sang lại chiếc áo tơi đang mặc rồi đóng cửa sân.Y duỗi tay lấy một cái hộp gỗ từ trên kệ sách xuống, gạt chốt ẩn trên hộp để lộ ra bên trong là chiếc khuyên tai được giữ gìn hoàn hảo.
“Vương nương tử, sáng sớm đã đến cửa hàng à?” Cụ bà nhà bên cũng tính ra ngoài, nghe tiếng động bèn quay đầu lại chào nàng.Hai trăm lượng, cái sân Diệp Cẩn mua tốn có hai mươi lượng, hiện giờ nàng vét sạch của cải cũng chỉ được một trăm lượng.
Diệp Cẩn gật đầu, “Vâng ạ, dạo này cửa hàng thiếu người, đi sớm cũng có thể giúp đỡ phần nào.”Mưa làm mặt đường trơn trượt, Diệp Cẩn lại gần dìu bà cụ, hai người cùng rời con ngõ nhỏ và đi về chợ phía đông.
Mưa làm mặt đường trơn trượt, Diệp Cẩn lại gần dìu bà cụ, hai người cùng rời con ngõ nhỏ và đi về chợ phía đông.Diệp Cẩn gật đầu, “Vâng ạ, dạo này cửa hàng thiếu người, đi sớm cũng có thể giúp đỡ phần nào.
Xung quanh chỉ có tiếng mưa rơi tí tách, trên đường loe hoe vài người qua lại, cụ bà nhà bên ngứa mồm nên vào thẳng chủ đề, “Nói chứ cháu nghĩ sao về chuyện bà bảo mấy hôm trước?”Mùi cháy nhàn nhạt lan khắp phòng, người đàn ông dùng tay áo che miệng mà ho khan vài tiếng.
Diệp Cẩn thoáng ngớ người rồi mới nhớ ra bà cụ đang nhắc chuyện làm mai cho mình, nàng nhẹ nhàng đáp, “Làm phiền bà lo nghĩ cho cháu quá, cháu nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy không cần đâu ạ.”Oo———oOo———oΟ
Cụ bà thấy nàng từ chối liền khuyên nhủ, “Cháu đừng chê bà già này nhiều chuyện, tuổi cháu lớn mà ở góa, còn không có con, mốt già là khổ lắm đó!”Vừa vào tiệm là có nha hoàn nhanh nhẹn chào nàng, Diệp Cẩn chào xong liền ngẩng đầu.
Diệp Cẩn nghe vậy chỉ mỉm cười đáp trả.Chuyện này có rất nhiều người xung quanh làm chứng, tôi thấy khả năng là thật cực kỳ cao!
Tạm thời không bàn đến vấn đề mỗi ngày nàng tốn nửa canh giờ hóa trang thành một quả phụ ở góa gần bốn chục tuổi, chỉ nói chuyện tái giá với sinh con đẻ cái thôi thì ngại ghê, ba năm qua nàng chưa từng nghĩ tới; thậm chí có thể nói là nàng sẽ không bao giờ suy xét ấy.”
Diệp Cẩn lại lắc đầu, nàng chẳng cho đối phương cơ hội khuyên tiếp đã chuyển chủ đề khác, cụ bà thấy nàng lảng đi thì cũng không cố ép.Chẳng lẽ y nghĩ quá lên, vì y cứ cảm thấy cô gái Diệp gia có cha mẹ lẫn vị hôn phu chết dưới tay Thát Đát với người y quen biết không phải cùng một người.
Cỡ nửa nén hương sau là tới cửa hàng son phấn, hai người chào tạm biệt nhau.Diệp Cẩn lại lắc đầu, nàng chẳng cho đối phương cơ hội khuyên tiếp đã chuyển chủ đề khác, cụ bà thấy nàng lảng đi thì cũng không cố ép.
Vừa vào tiệm là có nha hoàn nhanh nhẹn chào nàng, Diệp Cẩn chào xong liền ngẩng đầu. Mành lầu hai được thả xuống tức nghĩa có khách quý ghé tiệm, thành thử nàng đi kiểm tra sổ sách chứ không lên quấy rầy.“Phu nhân cứ yên tâm, phấn tiệm tôi đứng hàng đầu toàn Dương Châu.
Hai năm trước, Diệp Cẩn tình cờ điều chế ra một loại phấn gây chấn động nho nhỏ. Sở Sở muốn mua công thức với giá cao nhưng Diệp Cẩn không chịu, nàng đề nghị cho mình hùn vốn bằng kỹ thuật điều chế, từ đấy nàng với Sở Sở cùng quản lý cửa hàng này.Mành lầu hai được thả xuống tức nghĩa có khách quý ghé tiệm, thành thử nàng đi kiểm tra sổ sách chứ không lên quấy rầy.
Chắc vì từng học tranh sơn dầu nên phấn do Diệp Cẩn làm ra tương đối độc đáo ở thời đại này, khác hẳn các cửa hàng đối thủ. Liên tục ra những sản phẩm như thế dần làm nên tên tuổi Diệp Cẩn, gần đây có cả thương nhân phương bắc đến đặt hàng.”
Việc kinh doanh phát triển mạnh mẽ, đầu năm nay, Diệp Cẩn đã mua ngôi nhà đầu tiên trong đời sau bao lần suy tính. Nhà có hoa có cỏ, còn trồng cây sơn trà, chỉ cần thêm một chú cún vàng to bự, tinh nghịch đáng yêu để giữ nhà là đời nàng viên mãn rồi.” Nãy giờ Diệp Cẩn đã nhận ra sự bất thường từ cô bạn tốt, nàng an ủi, “Chưa chắc họ là người kinh thành, mà có thật vậy thì chưa chắc là người từ gia đình đó.
Cuộc sống thần tiên này là ước mơ cháy bỏng của nàng, ngàn vàng cũng chẳng thể đánh đổi.Còn nơi nào chưa tìm không?
“Phu nhân cứ yên tâm, phấn tiệm tôi đứng hàng đầu toàn Dương Châu. Bên Tô Hàng có vô số người đến mua vì quá yêu thích đấy…”” Lúc dừng lại, Sở Sở vừa chỉ vào nàng vừa giới thiệu cho hai người.
Trong lúc nàng làm sổ sách, Sở Sở dẫn một cặp vợ chồng từ lầu hai xuống, trông nàng ấy tươi cười vui vẻ. Diệp Cẩn ngước mắt nhìn, tay khựng lại chỉ trong một cái nháy mắt.”
“Đây là Vương nương tử, chính bà ấy điều chế loại phấn ‘Miên Đào’ hiện rất được yêu thích.” Lúc dừng lại, Sở Sở vừa chỉ vào nàng vừa giới thiệu cho hai người.” Sở Sở chớp mắt, thoáng suy nghĩ rồi hỏi, “Cô đã tìm thấy người mình muốn tìm?
Diệp Cẩn mỉm cười chào họ.Miệng lưỡi nàng mỗi khi chửi y đều sắc bén hết chỗ chê.
“Bà ấy không thích trò chuyện, mong hai vị đừng trách.” Sở Sở không đợi nàng mở miệng đã chủ động cầu hòa.“Không sao, những năm qua có nhiều người tò mò vì sao Vương nương tử nhà tôi không thích trò chuyện lắm.
“Nhìn là biết Vương nương tử rất hoạt bát,” người vợ trong cặp vợ chồng trung niên ăn diện khá lòe loẹt, nghe vậy liền tò mò hỏi, “nhưng sao nương tử lại không thích trò chuyện? Có lý do khó nói ư?””
Diệp Cẩn: …”
Bà đã bảo “lý do khó nói” thì còn hỏi chi nữa.” Sở Sở cười.
“Ôi, coi mồm miệng tôi này, lại lỡ lời rồi,” phụ nhân che miệng, ngượng ngùng xua tay, “nếu có gì khó xử thì nương tử không cần trả lời đâu.”” Sở Sở đi vòng vòng tại chỗ.
Hay ghê, giờ nàng có câm cũng phải nói.Chú thích
Diệp Cẩn mỉm cười, đáp trả vô cùng đúng mực, “Mong phu nhân đừng trách. Tất cả vì trận cảm sốt vài năm trước làm bị thương giọng nói của tôi, nếu cứ tùy tiện nói thì không hay.”“Bà ấy không thích trò chuyện, mong hai vị đừng trách.
Giọng nói đã thấp còn khàn, không quá khó nghe nhưng chắc chắn cũng không êm tai.Năm nay lại là một năm mưa dầm, Diệp Cẩn sửa sang lại chiếc áo tơi đang mặc rồi đóng cửa sân.
“Ấy, là lỗi của tôi, đáng lẽ không nên nhắc chuyện thương tâm của nương tử.” phụ nhân xin lỗi.“Phải rồi, hôm nay tôi vừa nhận được một tin tốt.
Bây giờ nam tử trung niên đứng cạnh mới cất tiếng, “Nhà tôi vô ý tứ, khiến hai vị chê cười rồi.”Y đưa tờ giấy lại ngọn nến, lửa mau chóng thiêu rụi lá thư.
“Không sao, những năm qua có nhiều người tò mò vì sao Vương nương tử nhà tôi không thích trò chuyện lắm.” Sở Sở cười.“Hóa ra Vương nương tử cũng thích nghe mấy chuyện linh tinh này à,” khách hàng là một người phụ nữ chuyên buôn bán trên thuyền, nói chuyện chẳng kiêng dè gì, chỉ che miệng cười trong lúc cặp mắt ánh lên vẻ khinh miệt, “còn nhà ai nữa chứ, mụ Lý ở phía bắc thành đó.
Giải thích xong, hai người đích thân tiễn cặp vợ chồng đến tận cửa, nhìn họ lên xe ngựa do nô bộc kéo tới rồi mới quay lại tiệm.”
Trở về tiệm một cái là Sở Sở nắm tay Diệp Cẩn, khoe đêm qua có điều chế công thức mới nên mời nàng đi nhận xét. Người hầu không đi theo họ đến sân sau vì biết không được quấy nhiễu vào những lúc thế này. Đến tận khi hai người về sân sau, vào trong phòng chuyên dùng điều chế phấn thì Diệp Cẩn mới thấy gương mặt Sở Sở biến sắc.Ngành giải trí Dương Châu phát triển rực rỡ: ngựa gầy, thuyền hoa, thanh lâu, nhà thổ trái phép; những nơi cho đàn ông tiêu khiển trên giường nhiều vô số kể.
“Có khi là người từ kinh thành,” Sở Sở nhíu mày, thì thào, “tuy dùng giọng địa phương khác nhưng trùng hợp là hồi trước tôi từng đi qua nơi đó, thăm dò một chút là biết giọng giả ngay.”Sau khi rời cửa tiệm, cặp vợ chồng mờ ám tới từ kinh thành không xuất hiện nữa.
“Thương nhân vào nam ra bắc, cẩn thận là chuyện bình thường.” Nãy giờ Diệp Cẩn đã nhận ra sự bất thường từ cô bạn tốt, nàng an ủi, “Chưa chắc họ là người kinh thành, mà có thật vậy thì chưa chắc là người từ gia đình đó.”“Cẩn nương không biết thôi, đấy không phải một cặp vợ chồng thật!
“Cẩn nương không biết thôi, đấy không phải một cặp vợ chồng thật!” Sở Sở đi vòng vòng tại chỗ. “Tôi có linh cảm, rất có thể là…là…”Vẫn không phải nàng sao?
Cuối cùng nàng ấy vẫn không thốt ra cái tên kia.Sở Sở muốn mua công thức với giá cao nhưng Diệp Cẩn không chịu, nàng đề nghị cho mình hùn vốn bằng kỹ thuật điều chế, từ đấy nàng với Sở Sở cùng quản lý cửa hàng này.
So với một Sở Sở đứng ngồi không yên, Diệp Cẩn lại hết sức bình tĩnh, “Không đáng lo, ngay từ đầu chúng ta đều biết rằng nếu y cứ tiếp tục truy lùng thì sớm muộn gì cũng lòi ra cô. Chúng ta đã chuẩn bị kỹ càng bấy lâu, cô nhìn tôi xem, gần như thay hình đổi dạng nên không dễ bị phát hiện đâu.”Xung quanh chỉ có tiếng mưa rơi tí tách, trên đường loe hoe vài người qua lại, cụ bà nhà bên ngứa mồm nên vào thẳng chủ đề, “Nói chứ cháu nghĩ sao về chuyện bà bảo mấy hôm trước?
Có lợi ắt có hại, nàng dám ở cùng Sở Sở là đã sớm nghĩ đến các tình huống có thể phát sinh. Hiện tại, nếu cặp vợ chồng giả kia thật sự do Cố Quân phái tới thì án binh bất động mới là lựa chọn đúng đắn, hành động chính là “lạy ông tôi ở bụi này”.“Có lẽ đã điều tra chúng ta từ lâu nhưng không thấy gì khác thường.
“Chúng ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng hết mức, rầu rĩ cũng vô dụng, chỉ tổ phiền não hơn.” Diệp Cẩn vỗ vai bạn tốt, cười bảo, “Cô nói mới chế ra loại phấn mới mà, mau đưa tôi xem nào.”Việc kinh doanh phát triển mạnh mẽ, đầu năm nay, Diệp Cẩn đã mua ngôi nhà đầu tiên trong đời sau bao lần suy tính.
Tiếng mưa ngoài cửa sổ bỗng to hơn, báo hiệu trời mưa nặng hạt. Trong xe ngựa, phụ nhân trầm tư hồi lâu trước lúc lắc đầu với nam tử trung niên ngồi trước mặt mình, “Không giống, tôi từng nghe qua giọng của vị kia, hai giọng khác nhau.”Nhát gan tới mức dám giấu đàn ông trong phòng dù mẹ chồng sờ sờ ra đó?
Nam tử lặng thinh như đang suy tư gì, phụ nhân cũng không bận tâm, cứ tự nói, “Chưa xét đến độ tuổi không khớp thì vai của Vương nương tử rộng hơn vị kia, bà ấy cũng cao hơn. Bụng bà ấy hơi lớn, nhìn như từng sinh con.”Hạ giá có phần giống với các chương trình khuyến mãi giảm giá của đời sau, lúc ấy chắc chắn khách sẽ đông nghẹt.
“Đáng lẽ hồi nãy cô nên tìm cơ hội tự tay kiểm tra, mấy thứ đó làm giả được hết mà.” nam tử ở đối diện rốt cuộc đáp lời.“Có khi là người từ kinh thành,” Sở Sở nhíu mày, thì thào, “tuy dùng giọng địa phương khác nhưng trùng hợp là hồi trước tôi từng đi qua nơi đó, thăm dò một chút là biết giọng giả ngay.
“Nói hay vậy sao không tự làm đi? Toàn sai tôi làm.” Phụ nhân nói thẳng, “Vương thị đâu phải tự dưng xuất hiện sau trận lũ lụt năm Xương Bình thứ nhất, trước đấy Sở thị đã nhờ người tìm kiếm bà ấy rồi. Chuyện này có rất nhiều người xung quanh làm chứng, tôi thấy khả năng là thật cực kỳ cao!”“Tôi có linh cảm, rất có thể là…là…”
Nam tử bị phản bác cũng không cáu, chỉ bảo, “Vậy cứ bẩm báo đúng sự thật, để vương gia quyết định.”Cuối cùng nàng ấy vẫn không thốt ra cái tên kia.
Phụ nhân gật đầu, “Viết thư đi, viết xong nhớ cho tôi đọc qua trước.”Diệp Cẩn thoáng ngớ người rồi mới nhớ ra bà cụ đang nhắc chuyện làm mai cho mình, nàng nhẹ nhàng đáp, “Làm phiền bà lo nghĩ cho cháu quá, cháu nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy không cần đâu ạ.
Xe ngựa rung lắc, bọt nước bắn ra rồi hòa vào vũng nước nhỏ quanh đó, tạo thành các vòng tròn sẽ biến mất khi mưa rơi xuống.Người hầu không đi theo họ đến sân sau vì biết không được quấy nhiễu vào những lúc thế này.
Ba ngày sau, Thính Phong đẩy cửa vào rồi cúi người trình lá thư lên.Thế là năm ngày sau, cửa hàng son phấn của Sở nương tử bán hạ giá.
Cố Quân cầm thư, mở ra, ánh mắt y lướt qua nội dung trên giấy và dừng ở câu: Nghe nói từng sinh đẻ một lần, trông thân hình thì đúng là hơi mập.“Nhìn là biết Vương nương tử rất hoạt bát,” người vợ trong cặp vợ chồng trung niên ăn diện khá lòe loẹt, nghe vậy liền tò mò hỏi, “nhưng sao nương tử lại không thích trò chuyện?
Vẫn không phải nàng sao?”
Y đưa tờ giấy lại ngọn nến, lửa mau chóng thiêu rụi lá thư. Mùi cháy nhàn nhạt lan khắp phòng, người đàn ông dùng tay áo che miệng mà ho khan vài tiếng.Hay ghê, giờ nàng có câm cũng phải nói.
Còn nơi nào chưa tìm không? Nghĩ kỹ thì hình như y đã tìm khắp mọi nơi.So với một Sở Sở đứng ngồi không yên, Diệp Cẩn lại hết sức bình tĩnh, “Không đáng lo, ngay từ đầu chúng ta đều biết rằng nếu y cứ tiếp tục truy lùng thì sớm muộn gì cũng lòi ra cô.
Y duỗi tay lấy một cái hộp gỗ từ trên kệ sách xuống, gạt chốt ẩn trên hộp để lộ ra bên trong là chiếc khuyên tai được giữ gìn hoàn hảo. Y lấy khuyên tai ra rồi ngắm nhìn dưới ánh nến, đầu nhớ lại tin tức hôm qua do thuộc hạ ở thành Vân Trung gửi đến.Kỹ thuật của họa sư khác với phong cách “không cần tả thực” mà văn nhân triều Ngu tôn sùng, nó tương tự lối vẽ tranh thủy mặc một cách chi tiết được ưa chuộng ở tiền triều hơn; những nét cọ trắng đen khéo léo vẽ nên một phụ nhân cài cây trâm đơn giản.
Trong lúc tìm kiếm, có người vô tình hỏi trúng một bà mối cam đoan rằng từng làm mai giúp tiểu nương tử Diệp gia – không phải với Lục Văn Giác, mà với một gia đình giàu có họ Trịnh.Nàng đã nói mà, Cố Quân rất bận, tiểu hoàng đế chỉ mới ba tuổi nên sao để cậu một mình được; vì vậy y đành sai người đi khắp nơi tìm kiếm.
[Nói rằng con gái Diệp gia với tiểu công tử Trịnh gia được đính hôn từ nhỏ, năm nàng cập kê thì Trịnh gia mời đến làm mai. Con gái Diệp gia thẹn thùng kiệm lời, hơi nhát gan, được mẹ dạy thêu thùa và sở hữu kỹ thuật xuất sắc…]Cô nghĩ tôi nên liên lạc với em ấy thế nào, gửi thiệp trực tiếp hay giả vờ tình cờ gặp?
Thẹn thùng kiệm lời? Miệng lưỡi nàng mỗi khi chửi y đều sắc bén hết chỗ chê.Tất cả vì trận cảm sốt vài năm trước làm bị thương giọng nói của tôi, nếu cứ tùy tiện nói thì không hay.
Nhát gan? Nhát gan tới mức dám giấu đàn ông trong phòng dù mẹ chồng sờ sờ ra đó?Một góc tờ giấy tuyên bị túm dúm dó, mặt giấy hiện lên người con gái mất tích suốt ba năm; nàng đang lẳng lặng nhìn người bên ngoài tranh, dung mạo xinh đẹp vẫn vẹn nguyên như trong ký ức của y.
Còn nữa, thêu thùa xuất sắc? Sao y nhớ rõ lúc mới quen, Diệp Cẩn từng vá quần áo cho y và tài kim chỉ của nàng cũng tạm thôi, coi như không xấu tới ma chê quỷ hờn!Trong số này thì thấp kém nhất là gái điếm hành nghề ở các con hẻm nhỏ, đây là nơi kỹ nữ bình thường còn chẳng muốn đến, là địa ngục trong địa ngục.
Chẳng lẽ y nghĩ quá lên, vì y cứ cảm thấy cô gái Diệp gia có cha mẹ lẫn vị hôn phu chết dưới tay Thát Đát với người y quen biết không phải cùng một người.Cỡ nửa nén hương sau là tới cửa hàng son phấn, hai người chào tạm biệt nhau.
Trong căn phòng yên tĩnh, nam tử bỗng khẽ chặc lưỡi.Kỹ thuật hóa trang của nàng đã đạt mức thượng thừa trong ba năm qua, trừ phi Cố Quân bỏ mặc triều đình và chẳng quản ngàn dặm xa xôi tới đây tự kiểm chứng thì người bình thường không thể nhận ra điểm kỳ lạ!
Mặc kệ nàng là ai, chỉ cần nàng còn tồn tại trên thế gian này thì có phải xới tung đất y cũng muốn mang nàng về khóa chặt vào người mình.“Ừ!
“Phái họa sư vẽ giỏi kia đi, để hắn vẽ lại toàn bộ những đối tượng khả nghi và mang tranh về cho ta.”“Ấy, là lỗi của tôi, đáng lẽ không nên nhắc chuyện thương tâm của nương tử.
Nàng còn sống, y linh cảm mình bỏ sót chỗ nào đó nên nàng mới có cơ hội ẩn náu!“Phu nhân nhà tôi muốn mua phấn, mau lấy ra hết những loại phấn nổi tiếng của mấy người.
Oo———oOo———oΟLiên tục ra những sản phẩm như thế dần làm nên tên tuổi Diệp Cẩn, gần đây có cả thương nhân phương bắc đến đặt hàng.
Sau khi rời cửa tiệm, cặp vợ chồng mờ ám tới từ kinh thành không xuất hiện nữa.”
Sở Sở bồn chồn nghi ngờ gần một tháng mới bình tĩnh lại dưới sự trấn an của Diệp Cẩn.Đến tận khi hai người về sân sau, vào trong phòng chuyên dùng điều chế phấn thì Diệp Cẩn mới thấy gương mặt Sở Sở biến sắc.
“Có lẽ đã điều tra chúng ta từ lâu nhưng không thấy gì khác thường.” Tiếng mưa rơi khoan thai, Diệp Cẩn cầm chén trà nóng và nhẹ nhàng thổi.”
Nàng đã nói mà, Cố Quân rất bận, tiểu hoàng đế chỉ mới ba tuổi nên sao để cậu một mình được; vì vậy y đành sai người đi khắp nơi tìm kiếm. Kỹ thuật hóa trang của nàng đã đạt mức thượng thừa trong ba năm qua, trừ phi Cố Quân bỏ mặc triều đình và chẳng quản ngàn dặm xa xôi tới đây tự kiểm chứng thì người bình thường không thể nhận ra điểm kỳ lạ!Mặc kệ nàng là ai, chỉ cần nàng còn tồn tại trên thế gian này thì có phải xới tung đất y cũng muốn mang nàng về khóa chặt vào người mình.
“Phải rồi, hôm nay tôi vừa nhận được một tin tốt.” Diệp Cẩn nhấp ngụm trà, tâm trạng khá phấn chấn.Hoa mai đón mưa giữa khung cảnh trong trẻo mênh mông cuối xuân.
“Tin tốt gì?” Sở Sở chớp mắt, thoáng suy nghĩ rồi hỏi, “Cô đã tìm thấy người mình muốn tìm?”Nam tử bị phản bác cũng không cáu, chỉ bảo, “Vậy cứ bẩm báo đúng sự thật, để vương gia quyết định.
“Ừ!” Diệp Cẩn gật đầu, cảm thấy dạo này mình liên tục gặp may. “Em ấy bị bán làm thiếp cho một thương nhân, tôi nghe nói gần đây thương nhân này đã trở về Dương Châu. Cô nghĩ tôi nên liên lạc với em ấy thế nào, gửi thiệp trực tiếp hay giả vờ tình cờ gặp?”Ai ngờ nàng chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì đối phương lại gặp nạn.
“Có phải em ấy hay không thì cũng tuyệt đối không được để lộ chuyện chị gái em ấy phó thác cô tìm em mình.” Sở Sở nhíu mày, ngẫm nghĩ một lát mới đề nghị, “Hay để cửa tiệm mở một đợt hạ giá rồi nhân đấy quan sát thử xem.”“Chúng ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng hết mức, rầu rĩ cũng vô dụng, chỉ tổ phiền não hơn.
Hạ giá có phần giống với các chương trình khuyến mãi giảm giá của đời sau, lúc ấy chắc chắn khách sẽ đông nghẹt. Với độ nổi tiếng của cửa tiệm, khả năng cao có thể thấy người mình muốn gặp. Diệp Cẩn suy xét xong bèn đồng ý.”
Thế là năm ngày sau, cửa hàng son phấn của Sở nương tử bán hạ giá. Một mỹ nhân yêu thích son phấn ở đây được nha hoàn dìu qua ngạch cửa, lúc nàng ấy nâng tay gỡ mũ gắn rèm, một cái bớt hình hoa đào hiện ra rõ mồn một trên cổ tay.Sở Sở bồn chồn nghi ngờ gần một tháng mới bình tĩnh lại dưới sự trấn an của Diệp Cẩn.
“Phu nhân nhà tôi muốn mua phấn, mau lấy ra hết những loại phấn nổi tiếng của mấy người.” Giọng nha hoàn cực kỳ kiêu căng, ra dáng kẻ chuyên nhìn người bằng nửa con mắt.”
Ánh mắt Diệp Cẩn lướt qua khuôn mặt trông khá giống Bích Uyên của cô gái, sau đấy nàng nhìn về phía Sở Sở để thấy bạn mình dù vẫn tươi cười nhưng đôi mắt lại lạnh nhạt.” Sở Sở không đợi nàng mở miệng đã chủ động cầu hòa.
Sau một hồi giới thiệu sản phẩm, cô gái chọn hai loại, còn nha hoàn kia cứ ở cạnh quát mắng thị uy. Hai người chả thèm nhìn mặt ai đã tính tiền rời đi, giờ Sở Sở mới điềm tĩnh thì thầm, “Tôi thấy em ấy sống rất tốt, không cần cô giúp đỡ.”[Nói rằng con gái Diệp gia với tiểu công tử Trịnh gia được đính hôn từ nhỏ, năm nàng cập kê thì Trịnh gia mời đến làm mai.
“…Có vẻ vậy thật.” Diệp Cẩn nhún vai.” Diệp Cẩn nhìn bạn tốt, ánh mắt hơi bất lực song vẫn tràn đầy kiên định.
Mấy ngày qua, đương nhiên Diệp Cẩn cũng âm thầm tìm hiểu. Nghe đồn phú thương rất sủng ái vị thiếp xinh đẹp có bớt hoa đào trên cổ tay, đi đâu cũng dẫn theo. Vị thiếp đã sinh một đứa con trai, thắng thế trong cuộc chiến với chính thê không sinh được quý tử như mình.” nam tử ở đối diện rốt cuộc đáp lời.
Tuy không thể hoàn toàn tin mấy lời đồn, nhưng hôm nay gặp thì thấy cô gái môi hồng răng trắng, cao ngạo y hệt con công trắng sống trong nhung lụa; hẳn là cuộc sống tương đối tốt đẹp.Nàng còn sống, y linh cảm mình bỏ sót chỗ nào đó nên nàng mới có cơ hội ẩn náu!
Tóm lại, biết nàng ấy sống tốt tuyệt vời gấp trăm lần so với sống không tốt.“Có phải em ấy hay không thì cũng tuyệt đối không được để lộ chuyện chị gái em ấy phó thác cô tìm em mình.
Diệp Cẩn quyết định chờ đến tiết Trung Nguyên“Cô nên kệ em ấy thì hơn,” trước khi lên đường chuộc người, Sở Sở kéo Diệp Cẩn lại khuyên can lần cuối, “tuy nha hoàn kia của cô đã chết mấy năm rồi nhưng biết đâu có người nhận ra gương mặt cô ấy, từ đó biết được thân phận của cô.[1]” Nàng giả vờ phấn khích hóng chuyện, thăm dò tin tức từ khách hàng. đi đốt tiền giấy cho Bích Uyên để nói về việc này, giải phóng cõi lòng khỏi vấn đề luôn đè nặng nàng bấy lâu. Ai ngờ nàng chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì đối phương lại gặp nạn.Có lý do khó nói ư?
Phú thương quay vòng vốn không được, bí quá nên liều lĩnh buôn lậu muối, cuối cùng bị quan binh bắt giữ và phán chém đầu. Chính thê chớp lấy thời cơ gây khó dễ, cướp con trai của tiểu thiếp rồi bán nàng ấy đi.Hai người chả thèm nhìn mặt ai đã tính tiền rời đi, giờ Sở Sở mới điềm tĩnh thì thầm, “Tôi thấy em ấy sống rất tốt, không cần cô giúp đỡ.
Khi Diệp Cẩn biết chuyện thì vụ việc đã xảy ra được ba ngày.Xe ngựa rung lắc, bọt nước bắn ra rồi hòa vào vũng nước nhỏ quanh đó, tạo thành các vòng tròn sẽ biến mất khi mưa rơi xuống.
“Phu nhân có biết nàng ấy bị bán cho nhà ai không?” Nàng giả vờ phấn khích hóng chuyện, thăm dò tin tức từ khách hàng.Con gái Diệp gia thẹn thùng kiệm lời, hơi nhát gan, được mẹ dạy thêu thùa và sở hữu kỹ thuật xuất sắc…]
“Hóa ra Vương nương tử cũng thích nghe mấy chuyện linh tinh này à,” khách hàng là một người phụ nữ chuyên buôn bán trên thuyền, nói chuyện chẳng kiêng dè gì, chỉ che miệng cười trong lúc cặp mắt ánh lên vẻ khinh miệt, “còn nhà ai nữa chứ, mụ Lý ở phía bắc thành đó. Mấy cái nhà thổ trái phép sắp có thêm một mỹ nhân yếu đuối đáng thương rồi.”“Vương nương tử, sáng sớm đã đến cửa hàng à?
Ngành giải trí Dương Châu phát triển rực rỡ: ngựa gầy, thuyền hoa, thanh lâu, nhà thổ trái phép; những nơi cho đàn ông tiêu khiển trên giường nhiều vô số kể. Trong số này thì thấp kém nhất là gái điếm hành nghề ở các con hẻm nhỏ, đây là nơi kỹ nữ bình thường còn chẳng muốn đến, là địa ngục trong địa ngục.“Em ấy bị bán làm thiếp cho một thương nhân, tôi nghe nói gần đây thương nhân này đã trở về Dương Châu.
Diệp Cẩn gấp rút đi hỏi thăm, quả nhiên tìm thấy em gái Bích Uyên tại một ổ gái điếm, tú bà đòi hai trăm lượng để chuộc thân.”
Hai trăm lượng, cái sân Diệp Cẩn mua tốn có hai mươi lượng, hiện giờ nàng vét sạch của cải cũng chỉ được một trăm lượng. Sau cùng, Sở Sở miễn cưỡng bán hai món trang sức từ hầu phủ mới gom đủ tiền.Diệp Cẩn quyết định chờ đến tiết Trung Nguyên [1] đi đốt tiền giấy cho Bích Uyên để nói về việc này, giải phóng cõi lòng khỏi vấn đề luôn đè nặng nàng bấy lâu.
“Cô nên kệ em ấy thì hơn,” trước khi lên đường chuộc người, Sở Sở kéo Diệp Cẩn lại khuyên can lần cuối, “tuy nha hoàn kia của cô đã chết mấy năm rồi nhưng biết đâu có người nhận ra gương mặt cô ấy, từ đó biết được thân phận của cô.”“Nhưng mặc kệ thì khác nào để em ấy bị tra tấn đến chết ở nơi như vậy?
“Nhưng mặc kệ thì khác nào để em ấy bị tra tấn đến chết ở nơi như vậy?” Diệp Cẩn nhìn bạn tốt, ánh mắt hơi bất lực song vẫn tràn đầy kiên định. “Bích Uyên đã cứu mạng tôi, nguy hiểm tới đâu thì tôi cũng phải đi.”Diệp Cẩn mỉm cười chào họ.
Chỉ cần để nàng ấy rời đi sau khi chuộc thân thì người khác chắc khó mà phát hiện được gì.Toàn sai tôi làm.
Lúc này Diệp Cẩn không biết rằng cách đây ngàn dặm, tại phủ Thanh Bình Vương, Cố Quân đang thong thả trải một bức họa ra và chăm chú quan sát phụ nhân gầy gầy trên trang giấy.Tuy không thể hoàn toàn tin mấy lời đồn, nhưng hôm nay gặp thì thấy cô gái môi hồng răng trắng, cao ngạo y hệt con công trắng sống trong nhung lụa; hẳn là cuộc sống tương đối tốt đẹp.
Kỹ thuật của họa sư khác với phong cách “không cần tả thực” mà văn nhân triều Ngu tôn sùng, nó tương tự lối vẽ tranh thủy mặc một cách chi tiết được ưa chuộng ở tiền triều hơn; những nét cọ trắng đen khéo léo vẽ nên một phụ nhân cài cây trâm đơn giản.” Tiếng mưa rơi khoan thai, Diệp Cẩn cầm chén trà nóng và nhẹ nhàng thổi.
Ánh sáng chói chang chiếu qua cửa sổ, Cố Quân mải mê ngắm nhìn đôi mắt được họa sư vẽ rất tỉ mẫn. Hồi lâu sau, y lấy bút rồi vẽ lên khoảng trống bên cạnh của tờ giấy tuyên: hàng mày rậm thành mày lá liễu, xóa bỏ nếp nhăn mệt mỏi dưới mắt, cho mi mắt cụp mở to ra, và điều chỉnh góc mắt hơi chếch xuống về trạng thái bình thường…Chính thê chớp lấy thời cơ gây khó dễ, cướp con trai của tiểu thiếp rồi bán nàng ấy đi.
Căn phòng lặng như tờ, mọi âm thanh đều tắt tiếng.” Diệp Cẩn gật đầu, cảm thấy dạo này mình liên tục gặp may.
Một góc tờ giấy tuyên bị túm dúm dó, mặt giấy hiện lên người con gái mất tích suốt ba năm; nàng đang lẳng lặng nhìn người bên ngoài tranh, dung mạo xinh đẹp vẫn vẹn nguyên như trong ký ức của y.Sau một hồi giới thiệu sản phẩm, cô gái chọn hai loại, còn nha hoàn kia cứ ở cạnh quát mắng thị uy.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu trước lúc một tiếng cười khẽ chợt vang lên trong căn phòng.Diệp Cẩn nghe vậy chỉ mỉm cười đáp trả.
Tìm thấy nàng rồi, Diệp Cẩn.Phú thương quay vòng vốn không được, bí quá nên liều lĩnh buôn lậu muối, cuối cùng bị quan binh bắt giữ và phán chém đầu.
* * *
Chú thíchÁnh mắt Diệp Cẩn lướt qua khuôn mặt trông khá giống Bích Uyên của cô gái, sau đấy nàng nhìn về phía Sở Sở để thấy bạn mình dù vẫn tươi cười nhưng đôi mắt lại lạnh nhạt.
[1]” Rằm tháng bảy âm lịch. Theo tục xưa, vào ngày này phải đốt quần áo giấy, cúng tế người thân đã mất.” Diệp Cẩn nhấp ngụm trà, tâm trạng khá phấn chấn.
⬅ Chương 62 —-oOo—- Chương 64 ➡
Bạn cần đăng nhập để bình luận