Bẻ Cánh Nàng

Chương 022: Nàng không xứng có đãi ngộ đàng hoàng

Khi đoàn người về đến phủ Thái Nguyên thì mặt trời đã ngả về tây.​”

Cố Quân đang ở trong phòng lúc Diệp Cẩn bước vào.​Hàng mi đen dài tựa lông quạ thi thoảng chớp chớp, phối cùng nước da trắng nõn và bờ môi hồng đang ung dung nhai, giúp nàng trông ngoan ngoãn lạ thường.

Nam tử ngồi bên cánh cửa sổ mở trong bộ xiêm y thoải mái, đầu cài quan ngọc, tóc đen môi nhạt; trông đoan chính hệt công tử nhà gia giáo. Trước mặt Cố Quân là bàn cờ, một tay y cầm quân trắng còn một tay cầm quân đen, y thấy nàng thì buông quân cờ rồi ra hiệu cho nàng lại gần.​Hai người đã tới nông nỗi này thì nàng làm gì có tâm trạng diễn xiếc cùng y.

Diệp Cẩn vào phòng, các nha hoàn nhanh nhẹn cởi áo choàng trên người chủ nhân, giúp nàng cất nó đi trước lúc lặng lẽ thối lui sang một bên. Nàng nhìn về phía bình phong, chân hơi khựng lại rồi mới chậm rãi vòng qua bình phong mà đến bên cửa sổ.​Y bất ngờ ngăn nàng, còn kéo tay nàng xuống rồi giữ chặt nó.

“Ngồi đi.” Phía sau bình phong, Cố Quân vừa bỏ quân cờ vào hộp vừa chỉ vị trí kế bên y.​Ngọn lửa sắp tắt đột nhiên được rưới dầu và bùng lên thành cột lửa cao ba trượng [1] , đồng thời kéo Diệp Cẩn về đêm đầu tiên, cái đêm khổ sở nhất.

Diệp Cẩn tiến lên và ngồi xuống.​Quả nhiên, thức ăn ngon dư sức cải thiện tâm trạng.

“Còn nhớ thế cờ này chứ?” Cố Quân mới dọn cờ phân nửa đã dừng lại để chỉ vào những nước còn sót lại của thế cờ.​Chỉ mấy ngày ngắn ngủi đã khiến cơ thể nàng quen thuộc với chuyện này và phản ứng nhanh hơn não.

Diệp Cẩn liếc sơ qua, hóa ra là thế cờ y vô tình đọc được trong sách hôm ở trên xe ngựa. Lúc ấy y gọi nàng tới bình luận, ai dè suýt nữa thì súng cướp cò – đương nhiên nàng không quên cái sự kiện kinh hãi ấy.​“Ngồi đi.

“Quên rồi,” Diệp Cẩn cụp mắt, giọng nhẹ tâng, “tôi không ham chơi cờ, lần nào nhìn bàn cờ cũng thấy chán.”​“Quên rồi,” Diệp Cẩn cụp mắt, giọng nhẹ tâng, “tôi không ham chơi cờ, lần nào nhìn bàn cờ cũng thấy chán.

Hai người đã tới nông nỗi này thì nàng làm gì có tâm trạng diễn xiếc cùng y.​Diệp Cẩn thoáng sửng sốt.

“Vậy thôi,” Cố Quân liếc nàng một cái, có lẽ y đã quen phong cách khó chế ngự dạo gần đây của nàng nên chỉ thong dong thu dọn bàn cờ, “gọi nha hoàn bưng thức ăn lên đi.”​Cố Quân đang ở trong phòng lúc Diệp Cẩn bước vào.

Nhà bếp tất nhiên đã chuẩn bị sẵn, chưa đầy một nén nhang là mâm cơm đủ màu sắc hương vị được bày lên bàn. Trong lúc chờ đợi, các nha hoàn hầu hạ Diệp Cẩn đổi sang bộ xiêm y thoải mái và rửa sạch tay, cuối cùng theo nàng đến bàn ăn.​Nàng nhìn một lượt các món ăn đủ màu sắc rồi múc một muỗng đậu hủ hạnh nhân, cô gái sung sướng híp mắt lại.

Chỉ có một chiếc ghế.​”

Diệp Cẩn thoáng sửng sốt.​Thân thể nàng vô thức mềm oặt ra, Diệp Cẩn dùng hết sức bình sinh túm lấy khung giường mới không ngã lăn ra đất.

Khi nàng còn mải ngây người thì Cố Quân đã ngồi xuống chiếc ghế duy nhất.​Nàng liếc người đàn ông đang chơi cờ.

Nha hoàn đứng sau dùng lực nhẹ nhàng nhưng kiên định để đẩy Diệp Cẩn tới bên Cố Quân, sau đó đưa nàng một đôi đũa.​Trong lúc chờ đợi, các nha hoàn hầu hạ Diệp Cẩn đổi sang bộ xiêm y thoải mái và rửa sạch tay, cuối cùng theo nàng đến bàn ăn.

Diệp Cẩn nhìn đôi đũa trên tay rồi nhìn cái bát chỉ được đặt trước mặt Cố Quân. Nàng chậm chạp hiểu ra mâm thức ăn công phu này đâu có phần cho nàng, nàng không những chẳng được ăn mà còn phải gắp đồ ăn cho Cố Quân.​Nhà bếp tất nhiên đã chuẩn bị sẵn, chưa đầy một nén nhang là mâm cơm đủ màu sắc hương vị được bày lên bàn.

Nói ngắn gọn, nàng không xứng có đãi ngộ đàng hoàng.​Suy cho cùng thì nàng nói đúng, vào quãng thời gian xa xưa, họ ngồi ăn chung bàn đâu chỉ một lần.

“Mang ghế lại cho ta.” Diệp Cẩn quay đầu ra lệnh với nha hoàn.​“Mang ghế lại cho ta.

Nha hoàn giật mình nhưng không nhúc nhích, chỉ cẩn thận nhìn Cố Quân.​[1] Hệ đo lường cổ của Trung Hoa, ba trượng là xấp xỉ mười mét.

Cố Quân đưa mắt nhìn Diệp Cẩn, nàng nhướn mày đáp lại, “Chúng ta có phải chưa từng ăn chung một bàn đâu, việc gì phải giữ kẽ.”​Cô gái hoàn toàn chẳng hay biết các nha hoàn đứng đằng sau nhìn nàng bằng ánh mắt khiếp sợ cỡ nào.

Cố Quân dời mắt và bảo nha hoàn, “Mang ghế với bát đũa tới cho nàng.”​” Cố Quân mới dọn cờ phân nửa đã dừng lại để chỉ vào những nước còn sót lại của thế cờ.

Vì vậy lát sau, Diệp Cẩn ngồi trước bàn cơm cũng như có bát đũa riêng.​Tới hồi Diệp Cẩn vô tư dừng ăn, mọi người không khỏi thầm cảm khái lần nữa: được sủng ái thật đấy.

Nàng nhìn một lượt các món ăn đủ màu sắc rồi múc một muỗng đậu hủ hạnh nhân, cô gái sung sướng híp mắt lại.​Khi đoàn người về đến phủ Thái Nguyên thì mặt trời đã ngả về tây.

Quả nhiên, thức ăn ngon dư sức cải thiện tâm trạng.​Không sợ hư thận à.

Nàng lại tự gắp cho mình miếng gà giòn thơm phức, còn thong thả nhấm nháp vị ngon bùng nổ trên đầu lưỡi. Cô gái hoàn toàn chẳng hay biết các nha hoàn đứng đằng sau nhìn nàng bằng ánh mắt khiếp sợ cỡ nào.​Ngược lại, Cố Quân thản nhiên tiếp thu thái độ “đi ngược lẽ thường” của Diệp Cẩn.

Ngược lại, Cố Quân thản nhiên tiếp thu thái độ “đi ngược lẽ thường” của Diệp Cẩn. Suy cho cùng thì nàng nói đúng, vào quãng thời gian xa xưa, họ ngồi ăn chung bàn đâu chỉ một lần.​Diệp Cẩn vào phòng, các nha hoàn nhanh nhẹn cởi áo choàng trên người chủ nhân, giúp nàng cất nó đi trước lúc lặng lẽ thối lui sang một bên.

Tiếng bát đũa va chạm khẽ vang trên bàn ăn, Cố Quân đã quen ăn món ngon nên mâm cơm này thuộc dạng bình thường với y. Song nhìn Diệp Cẩn ăn say sưa lại khiến y bất giác ăn nhiều giống nàng, tới lúc hoàn hồn thì y đã ăn nhiều hơn hẳn thường ngày.​Diệp Cẩn tiến lên và ngồi xuống.

Cố Quân dừng đũa nhưng Diệp Cẩn không làm theo; miệng nhỏ làm nàng ăn chậm, hiện nàng đang mải mê đối phó đĩa cá chiên. Hàng mi đen dài tựa lông quạ thi thoảng chớp chớp, phối cùng nước da trắng nõn và bờ môi hồng đang ung dung nhai, giúp nàng trông ngoan ngoãn lạ thường.​Ngoan ngoãn?

Ngoan ngoãn? Ngang bướng mới đúng.​Trước lúc lý trí của Diệp Cẩn kịp lựa chọn, nàng đã vừa áp sát đối phương vừa duỗi tay ôm cổ y một cách mất kiểm soát.

Y thầm nhủ trong lòng, vết thương trên lưng do nàng cào đêm qua còn nhoi nhói.​Tiếng bát đũa va chạm khẽ vang trên bàn ăn, Cố Quân đã quen ăn món ngon nên mâm cơm này thuộc dạng bình thường với y.

Từ giây phút Cố Quân dừng đũa để một mình Diệp Cẩn ăn thì cả phòng lặng như tờ, người hầu đồng loạt nín thở cúi đầu và chỉ dám lén quan sát từ khóe mắt. Tới hồi Diệp Cẩn vô tư dừng ăn, mọi người không khỏi thầm cảm khái lần nữa: được sủng ái thật đấy.​Nàng nhìn về phía bình phong, chân hơi khựng lại rồi mới chậm rãi vòng qua bình phong mà đến bên cửa sổ.

Chẳng lẽ Cố Hầu gia đặc biệt thích cái tính càn quấy đó?​Lúc ấy y gọi nàng tới bình luận, ai dè suýt nữa thì súng cướp cò – đương nhiên nàng không quên cái sự kiện kinh hãi ấy.

Diệp Cẩn chắc chắn sẽ khịt mũi coi thường nếu nghe thấy tiếng lòng của họ.​Cố Quân đưa mắt nhìn Diệp Cẩn, nàng nhướn mày đáp lại, “Chúng ta có phải chưa từng ăn chung một bàn đâu, việc gì phải giữ kẽ.

Trong mắt Diệp Cẩn, có hai lý do để Cố Quân chịu đựng tính xấu của nàng. Thứ nhất là nhờ trò “xếp hình” hai người chơi mỗi tối. Thứ hai chắc vì y chưa từng gặp ai có tính giống nàng nên thấy lạ thôi.​” Diệp Cẩn quay đầu ra lệnh với nha hoàn.

Y chỉ dành cho nàng ham muốn chinh phục lẫn dục vọng chiếm hữu, còn tình cảm khác á? Nghĩ lắm thế.​Nàng chậm chạp hiểu ra mâm thức ăn công phu này đâu có phần cho nàng, nàng không những chẳng được ăn mà còn phải gắp đồ ăn cho Cố Quân.

Dùng bữa xong, một người chơi cờ, một người ngồi thừ ra.​Cố Quân dừng đũa nhưng Diệp Cẩn không làm theo; miệng nhỏ làm nàng ăn chậm, hiện nàng đang mải mê đối phó đĩa cá chiên.

Hôm nay là ngày cuối cùng thuốc phát tác, từ đây đến tối chẳng còn bao nhiêu thời gian, Diệp Cẩn đâu có tâm tình làm gì.​Chẳng lẽ Cố Hầu gia đặc biệt thích cái tính càn quấy đó?

Mấy ngày nay, nàng thật sự cảm nhận được tác dụng của thuốc đã suy yếu nhiều, lúc nó phát tác hôm qua còn tương đối nhẹ nhàng. Nếu không có gì bất ngờ thì hôm nay thuốc sẽ yếu lắm.​Diệp Cẩn quá mệt, nàng muốn ngủ sớm.

Diệp Cẩn quá mệt, nàng muốn ngủ sớm.​Nha hoàn đứng sau dùng lực nhẹ nhàng nhưng kiên định để đẩy Diệp Cẩn tới bên Cố Quân, sau đó đưa nàng một đôi đũa.

Có điều hiển nhiên tên nào đó không muốn thế.​Mấy ngày nay, nàng thật sự cảm nhận được tác dụng của thuốc đã suy yếu nhiều, lúc nó phát tác hôm qua còn tương đối nhẹ nhàng.

Không sợ hư thận à.​“Cứ bướng mãi thôi,” có người cúi đầu hôn vành tai nàng, hơi thở nóng ấm khiến nàng rùng mình, “ta làm không tốt sao mà cô kháng cự thế.

Nàng liếc người đàn ông đang chơi cờ.​”

Thời gian thong thả trôi, cơn sóng nhiệt yếu ớt trỗi dậy từ sâu trong cơ thể. Diệp Cẩn cảm nhận thật kỹ và phát hiện đúng như mình dự đoán, nó vẫn nằm trong phạm vi chịu đựng của nàng. Vì vậy nàng lặng thinh, tiếp tục ngồi yên với dự định để thuốc phát tác hết rồi ngủ.​Chỉ có một chiếc ghế.

Tuy nhiên, hình như thứ thuốc kia biết mình đã cùng đường, nó giãy giụa kịch liệt để sống lại. Ngọn lửa sắp tắt đột nhiên được rưới dầu và bùng lên thành cột lửa cao ba trượng​”[1]​Nàng lại tự gắp cho mình miếng gà giòn thơm phức, còn thong thả nhấm nháp vị ngon bùng nổ trên đầu lưỡi. , đồng thời kéo Diệp Cẩn về đêm đầu tiên, cái đêm khổ sở nhất.​Chú thích

Thân thể nàng vô thức mềm oặt ra, Diệp Cẩn dùng hết sức bình sinh túm lấy khung giường mới không ngã lăn ra đất.​Diệp Cẩn liếc sơ qua, hóa ra là thế cờ y vô tình đọc được trong sách hôm ở trên xe ngựa.

Một cánh tay kịp thời ôm lấy thân mình sắp ngã của người con gái, hơi thở mát lạnh dễ ngửi tỏa ra từ kẻ đang ôm nàng vào lòng.​Nam tử ngồi bên cánh cửa sổ mở trong bộ xiêm y thoải mái, đầu cài quan ngọc, tóc đen môi nhạt; trông đoan chính hệt công tử nhà gia giáo.

“Cứ bướng mãi thôi,” có người cúi đầu hôn vành tai nàng, hơi thở nóng ấm khiến nàng rùng mình, “ta làm không tốt sao mà cô kháng cự thế.”​“Vậy thôi,” Cố Quân liếc nàng một cái, có lẽ y đã quen phong cách khó chế ngự dạo gần đây của nàng nên chỉ thong dong thu dọn bàn cờ, “gọi nha hoàn bưng thức ăn lên đi.

Chỉ mấy ngày ngắn ngủi đã khiến cơ thể nàng quen thuộc với chuyện này và phản ứng nhanh hơn não. Trước lúc lý trí của Diệp Cẩn kịp lựa chọn, nàng đã vừa áp sát đối phương vừa duỗi tay ôm cổ y một cách mất kiểm soát.​Y thầm nhủ trong lòng, vết thương trên lưng do nàng cào đêm qua còn nhoi nhói.

“Khoan đã.”​” Phía sau bình phong, Cố Quân vừa bỏ quân cờ vào hộp vừa chỉ vị trí kế bên y.

Y bất ngờ ngăn nàng, còn kéo tay nàng xuống rồi giữ chặt nó.​Trong mắt Diệp Cẩn, có hai lý do để Cố Quân chịu đựng tính xấu của nàng.

“Cứ vậy thì chán lắm, sao hôm nay chúng ta không làm gì thú vị hơn nhỉ,” rõ ràng y đang hỏi nhưng lại dùng giọng điệu quả quyết, y gằn từng chữ bên tai nàng, “cầu xin ta đi.”​Thứ hai chắc vì y chưa từng gặp ai có tính giống nàng nên thấy lạ thôi.



* * *



Chú thích​Y chỉ dành cho nàng ham muốn chinh phục lẫn dục vọng chiếm hữu, còn tình cảm khác á?

[1]​Cố Quân dời mắt và bảo nha hoàn, “Mang ghế với bát đũa tới cho nàng. Hệ đo lường cổ của Trung Hoa, ba trượng là xấp xỉ mười mét.​”

← Chương 21​← Chương 21 —-oOo—- Chương 23 →​Dùng bữa xong, một người chơi cờ, một người ngồi thừ ra. —-oOo—- Chương 23 →
Bạn cần đăng nhập để bình luận