Bẻ Cánh Nàng

Chương 052: Chẳng cần thông cảm

Năm Khương Bội tự tay giết chết Cố Dụ, Cố Quân mới vừa lên sáu.​Thử xem sao?

Sáu tuổi là độ tuổi nam nữ còn ngồi cùng bàn, trẻ con gia đình bình thường phần lớn đang trèo cây ghẹo chim hay xuống nước nghịch cá, có đọc sách cũng chọc lão tiên sinh tức chết. Còn những việc Cố Quân làm hằng ngày, ngoại trừ bị Mã ma ma hoặc Khương Bội giấu đi nhằm tránh cho Cố Dụ đánh chết y, là ngồi trước cửa sổ nhỏ ngắm trời xanh cùng chim bay.​Cha ruột Cố Chiêm Đình bỏ mặc đứa con trai này, cha nuôi Cố Dụ hận y tận xương tủy.

Y là đứa trẻ không được hầu phủ thừa nhận, từ ngày ra đời đã được nuôi nấng tại hậu viện của thế tử. Cha ruột Cố Chiêm Đình bỏ mặc đứa con trai này, cha nuôi Cố Dụ hận y tận xương tủy. Ngày thường y còn bị cấm bước chân ra khỏi cửa sân, vì vậy đương nhiên đâu ai quan tâm y đến tuổi đi học chưa, liệu đã biết chữ, hay có ăn no mặc ấm không.​Nàng tưởng y sẽ nổi điên, hoặc là hoàn thành nốt màn bóp chết nàng, hay có khi lại rút đao chém đứt cổ nàng một cách nhanh gọn lẹ; dù là viễn cảnh nào chăng nữa thì nàng chưa bao giờ đủ sức phản kháng y.

Mã ma ma sở hữu đôi tay khéo léo, bà ta sẽ sửa xiêm y cũ mà Khương Bội không mặc nữa thành những bộ trang phục nhỏ xinh cho y. Có điều Khương Bội thích mặc đồ đỏ, y mặc lên trông giống một tiểu cô nương xinh đẹp; “tiểu cô nương” này thích kiệm lời, nhìn điềm đạm lạ thường.​Thời gian trôi qua từng giây từng phút, cuối cùng Diệp Cẩn mất kiên nhẫn nên mở miệng trước, “Không còn chuyện gì thì tôi về đây.

Thành thử vào ngày đó, lúc Khương Bội sắp thất bại tới nơi và vừa thét chói tai vừa bị Cố Dụ bóp cổ đè xuống giường, chẳng ai ngờ thằng bé xinh đẹp mặc bộ trang phục đỏ hơi phai màu sẽ rút thanh đao kia khỏi gầm giường rồi hết sức bình tĩnh mà đâm vào eo nam tử.​”

Y thấp bé lại sức yếu, nếu không giải quyết chỉ trong một cú đâm sẽ khó thành công. Thế nên ngực lẫn cổ đều không phải lựa chọn tối ưu, ngược lại, phần bụng mềm là lựa chọn hoàn hảo.​Thành thử vào ngày đó, lúc Khương Bội sắp thất bại tới nơi và vừa thét chói tai vừa bị Cố Dụ bóp cổ đè xuống giường, chẳng ai ngờ thằng bé xinh đẹp mặc bộ trang phục đỏ hơi phai màu sẽ rút thanh đao kia khỏi gầm giường rồi hết sức bình tĩnh mà đâm vào eo nam tử.

Một thợ săn xuất sắc thì bẩm sinh đã biết cách lấy mạng con mồi chỉ bằng một chiêu. Giống Cố Quân năm sáu tuổi vậy, sau khi thọc thanh đao có bề ngang nửa thước vào kẻ địch, không cần thầy dạy mà y cũng biết đường cầm chuôi đao rồi dốc sức xoay một vòng mới rút đao ra.​Tiếng ken két khe khẽ vang lên, kệ sách chậm rãi về vị trí cũ, thư phòng trở lại như ban đầu.

Máu tươi nóng hầm hập bắn tung tóe, bắn cả vào mắt gây đau rát, nhuộm màu đỏ nhạt cho cả thế giới. Nam tử ôm bụng gào thảm thiết, hắn lăn từ trên giường xuống đất; quằn quại, vặn vẹo, y hệt con giun bị chém làm hai trong bùn đất sau cơn mưa.​Thế gian rộng lớn, ai chẳng có nỗi khổ riêng, nhưng luôn có người chìm trong bùn lầy mà vẫn kiên định hướng về phía ánh sáng, nỗ lực sống cho ra một con người.

“Đây ạ.”​Mã ma ma sở hữu đôi tay khéo léo, bà ta sẽ sửa xiêm y cũ mà Khương Bội không mặc nữa thành những bộ trang phục nhỏ xinh cho y.

Bộ đồ phai màu lấy lại sắc đỏ rực rỡ, giữa tiếng kêu rên chói tai cùng cực, khuôn mặt bình tĩnh dính máu hơn phân nửa của đứa bé trai ngẩng lên, sau đó y nhét thanh đao đẫm máu vào tay Khương Bội.​” Trong khung cảnh ồn ào, cái giọng trẻ con vang lên to rõ khác thường, nó mang theo sự lạnh nhạt khiến người ta sởn tóc gáy.

Khoảnh khắc ấy, cả người Khương Bội đờ đẫn.​Giết hắn.

Một đứa bé sáu tuổi mà có thể thản nhiên giết cha mình, bà đã sinh ra thứ gì thế này.​Tiếng sột soạt vọng từ bên cạnh, Diệp Cẩn quay sang thấy một bà lão đầu chảy máu bò ra khỏi cửa động phía sau kệ sách, miệng bà phát ra tiếng “a a” trong khi tay múa may với Cố Quân.

Đúng rồi, là dòng giống của Cố gia. Huyết mạch Cố gia chuyên cho ra đời kẻ điên, sinh ra ác quỷ cũng có gì lạ lùng đâu.​Giống Cố Quân năm sáu tuổi vậy, sau khi thọc thanh đao có bề ngang nửa thước vào kẻ địch, không cần thầy dạy mà y cũng biết đường cầm chuôi đao rồi dốc sức xoay một vòng mới rút đao ra.

Cố Dụ gượng dậy khỏi mặt đất, vừa giãy giụa gào rú vừa cố giật lấy thanh đao trong tay Khương Bội, hành động của hắn đánh thức bà khỏi cơn mê. Mã ma ma nhào tới ôm chân hắn, la hét kêu bà mau chạy đi bằng cái giọng the thé vỡ vụn vì sợ hãi.​“Vậy về thôi, cũng đến giờ dùng bữa tối rồi.

Nhìn kìa, đây mới là phản ứng của người bình thường, kẻ đến một con gà còn chưa từng giết thì sao đủ khả năng điềm tĩnh đối mặt với việc giết người.​Y thấp bé lại sức yếu, nếu không giải quyết chỉ trong một cú đâm sẽ khó thành công.

“Cố Chiêm Đình sắp tới.” Trong khung cảnh ồn ào, cái giọng trẻ con vang lên to rõ khác thường, nó mang theo sự lạnh nhạt khiến người ta sởn tóc gáy. “Cứ chần chừ mãi thì mẹ không thể giết chết hắn đâu.”​Đứng hoài đau cả chân.

Hình như thằng bé cảm nhận được nỗi sợ lẫn sự do dự từ Khương Bội nên hơi nghiêng đầu nhìn bà bằng cặp mắt đẹp đen như mực, “Hay mẹ đè hắn xuống, A Mang sẽ thử xem sao.”​Diệp Cẩn dời mắt để nhìn chiếc giường lộn xộn cạnh bên, mặc kệ người đàn ông quan sát mình bằng ánh mắt không rõ hàm ý.

Thử xem sao? Thử cái gì… Không, Cố Chiêm Đình… Lão điên Cố Chiêm Đình sắp tới… Nàng phải giết Cố Dụ ngay…​Góc nghiêng thanh tú của người con gái trắng tựa ngọc ấm, ánh sáng xuyên qua cửa sổ khiến làn da ấy như tỏa sáng.

Giết hắn.​Thử cái gì… Không, Cố Chiêm Đình… Lão điên Cố Chiêm Đình sắp tới… Nàng phải giết Cố Dụ ngay…

Trong thư phòng của phủ Thanh Bình Hầu, phụ nhân mặc váy đỏ cầm cây kéo sắc bén rồi dốc hết sức bình sinh tấn công thanh niên vừa đẩy cửa bước vào.​”

Ánh kim loại lóe lên giữa không trung, Cố Quân giơ tay túm lấy cổ tay gầy gò của phụ nhân, ánh mắt hững hờ nhìn xung quanh thoáng khựng lại khi thấy Diệp Cẩn.​Cây kéo nằm bên chân Cố Quân là bằng chứng duy nhất cho thấy toàn bộ những gì mới diễn ra không phải một giấc mộng ly kỳ.

Căn phòng tĩnh lại chỉ để lại tiếng nói thê lương phát ra từ phụ nhân váy đỏ. Hai người trầm mặc nhìn nhau với khoảng cách vài bước chân ở giữa, vài giây trôi qua mà như trăm năm.​Ngày hôm nay của Cố Quân đều là lựa chọn của chính bản thân y.

Nàng đã biết bí mật được y chôn sâu nhất, y sẽ xử lý nàng thế nào đây?​Y là đứa trẻ không được hầu phủ thừa nhận, từ ngày ra đời đã được nuôi nấng tại hậu viện của thế tử.

Ở phía đối diện, nội tâm Diệp Cẩn hoàn toàn phẳng lặng.​“Cố Chiêm Đình sắp tới.

Nàng không thông cảm cho y, một chút cũng không.​”

Thế gian rộng lớn, ai chẳng có nỗi khổ riêng, nhưng luôn có người chìm trong bùn lầy mà vẫn kiên định hướng về phía ánh sáng, nỗ lực sống cho ra một con người.​Sáu tuổi là độ tuổi nam nữ còn ngồi cùng bàn, trẻ con gia đình bình thường phần lớn đang trèo cây ghẹo chim hay xuống nước nghịch cá, có đọc sách cũng chọc lão tiên sinh tức chết.

Ngày hôm nay của Cố Quân đều là lựa chọn của chính bản thân y.​Nàng đã biết bí mật được y chôn sâu nhất, y sẽ xử lý nàng thế nào đây?

Y không đáng để nàng thông cảm, cũng chẳng cần nàng làm vậy.​Hàng mi dài đen như lông quạ nhẹ run, con thú dữ gầm rú đòi thoát khỏi chuồng giam bỗng lặng im.

Tiếng sột soạt vọng từ bên cạnh, Diệp Cẩn quay sang thấy một bà lão đầu chảy máu bò ra khỏi cửa động phía sau kệ sách, miệng bà phát ra tiếng “a a” trong khi tay múa may với Cố Quân.​Hình như thằng bé cảm nhận được nỗi sợ lẫn sự do dự từ Khương Bội nên hơi nghiêng đầu nhìn bà bằng cặp mắt đẹp đen như mực, “Hay mẹ đè hắn xuống, A Mang sẽ thử xem sao.

Cố Quân cúi đầu, đưa tay đánh vô sau gáy phụ nhân đang điên cuồng vùng vẫy gào thét, kế tiếp y giao lại người vừa ngã oặt xuống cho bà lão.​Căn phòng tĩnh lại chỉ để lại tiếng nói thê lương phát ra từ phụ nhân váy đỏ.

Bà lão ôm lấy phụ nhân đang hôn mê rồi cõng bà trên lưng, chân run run quay lại trong động. Tiếng ken két khe khẽ vang lên, kệ sách chậm rãi về vị trí cũ, thư phòng trở lại như ban đầu.​Y không đáng để nàng thông cảm, cũng chẳng cần nàng làm vậy.

Cây kéo nằm bên chân Cố Quân là bằng chứng duy nhất cho thấy toàn bộ những gì mới diễn ra không phải một giấc mộng ly kỳ.​Ở phía đối diện, nội tâm Diệp Cẩn hoàn toàn phẳng lặng.

Bây giờ thật sự chỉ còn hai người họ.​Máu tươi nóng hầm hập bắn tung tóe, bắn cả vào mắt gây đau rát, nhuộm màu đỏ nhạt cho cả thế giới.

Diệp Cẩn dời mắt để nhìn chiếc giường lộn xộn cạnh bên, mặc kệ người đàn ông quan sát mình bằng ánh mắt không rõ hàm ý. Nàng tưởng y sẽ nổi điên, hoặc là hoàn thành nốt màn bóp chết nàng, hay có khi lại rút đao chém đứt cổ nàng một cách nhanh gọn lẹ; dù là viễn cảnh nào chăng nữa thì nàng chưa bao giờ đủ sức phản kháng y.​Còn những việc Cố Quân làm hằng ngày, ngoại trừ bị Mã ma ma hoặc Khương Bội giấu đi nhằm tránh cho Cố Dụ đánh chết y, là ngồi trước cửa sổ nhỏ ngắm trời xanh cùng chim bay.

Song người đứng đối diện cứ nhìn nàng mãi, nhìn rất lâu mà chẳng nói lấy một lời.​“Cứ chần chừ mãi thì mẹ không thể giết chết hắn đâu.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, cuối cùng Diệp Cẩn mất kiên nhẫn nên mở miệng trước, “Không còn chuyện gì thì tôi về đây.”​Nàng không thông cảm cho y, một chút cũng không.

Đứng hoài đau cả chân.​Cố Quân cúi đầu, đưa tay đánh vô sau gáy phụ nhân đang điên cuồng vùng vẫy gào thét, kế tiếp y giao lại người vừa ngã oặt xuống cho bà lão.

Góc nghiêng thanh tú của người con gái trắng tựa ngọc ấm, ánh sáng xuyên qua cửa sổ khiến làn da ấy như tỏa sáng. Nàng thật bình tĩnh, không hề có cảm xúc giả tạo nào, cứ như chỉ vừa nghe một câu chuyện quá đỗi bình thường, cứ như bí mật y che giấu bấy lâu chả đáng nhắc tới.​”

Hàng mi dài đen như lông quạ nhẹ run, con thú dữ gầm rú đòi thoát khỏi chuồng giam bỗng lặng im. Cố Quân xóa nhòa khoảng cách vài bước chân, nắm lấy tay nàng.​Một thợ săn xuất sắc thì bẩm sinh đã biết cách lấy mạng con mồi chỉ bằng một chiêu.

“Vậy về thôi, cũng đến giờ dùng bữa tối rồi.”​Mã ma ma nhào tới ôm chân hắn, la hét kêu bà mau chạy đi bằng cái giọng the thé vỡ vụn vì sợ hãi.

⬅ Chương 51 —-oOo—- Chương 53 ➡
Bạn cần đăng nhập để bình luận