Bẻ Cánh Nàng

Chương 064: Bắt cóc

Dương Châu, khi mặt trời vừa ló dạng khỏi đường chân trời​Tú bà vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa kiểm tra kỹ lưỡng ngân phiếu, sau khi xác nhận đã cầm đủ tiền thì gật đầu với quy công [1] đứng cạnh.

Diệp Cẩn dẫn theo một bà tử cùng một gã sai vặt trong cửa hàng, nàng gõ cửa tòa nhà nằm ở phía bắc thành.​Trùng hợp thế nào mà bà tử lẫn gã sai vặt đi theo nàng hôm nay đều không biết bơi, cái người ở giữa sông cũng thế.

Tú bà vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa kiểm tra kỹ lưỡng ngân phiếu, sau khi xác nhận đã cầm đủ tiền thì gật đầu với quy công​Tấm ngân phiếu mỏng lẫn khế ước bán thân được đặt vào tay nữ tử, Diệp Cẩn dặn dò câu cuối cùng trước lúc dẫn người rời đi, “Suy nghĩ kỹ hẵng làm.[1]​” đứng cạnh. Chẳng mấy chốc, độ nửa nén hương, hắn lôi một mỹ nhân bị trói tay tới trước mặt Diệp Cẩn.​Con nàng ấy thông minh từ nhỏ, tướng công luôn bảo mai sau nó sẽ đỗ trạng nguyên.

“Mong nương tử đừng trách. Có phải nô gia không thương hoa tiếc ngọc đâu, nhưng từ khi đến đây thì nó cứ tìm đường chết hoài, gây ra biết bao là phiền toái cho nô gia.” Tú bà nhét khế ước bán thân vào tay Diệp Cẩn, chậm chạp ngáp một cái, “Nô gia buồn ngủ quá, không tiễn các vị nhé.”​Người đàn ông khoác áo choàng, đầu đội quan ngọc, ánh mặt trời chiếu lên gương mặt tựa thần tiên.

Cửa đóng cái “rầm”, đầu con ngõ, nữ tử bị trói chưa lên xe lừa mà đứng tại chỗ nhìn chằm chặp mặt Diệp Cẩn với vẻ hoài nghi.​“Ta nhận ra cô, là người của cửa hàng son phấn kia,” nàng ấy nói, “mua ta về làm gì?

“Ta nhận ra cô, là người của cửa hàng son phấn kia,” nàng ấy nói, “mua ta về làm gì?”​Về làm gì chứ, nàng ấy bị bán tới nơi dơ bẩn thế thì dù cướp lại con, cả đời nó cũng chẳng dám sống ngẩng đầu khi có một người mẹ xuất thân như vậy.

“Có cố nhân phó thác thôi.” Diệp Cẩn lắc đầu, nàng không tính nói gì thêm song lại thấy mắt đối phương sáng lên – hiển nhiên đã hiểu nhầm – bèn bổ sung, “Không phải phu quân của cô, hắn phạm tội nặng, hôm qua đã bị phán chém đầu vào mùa thu.”​“Nương tử đừng sợ, chỉ muốn mời nương tử tới nhà chơi một thời gian thôi.

Nụ cười vui sướng trên môi nữ tử tắt ngúm, sắc mặt nàng ấy tức khắc trắng bệch, “Tướng công của ta…”​Diệp Cẩn dẫn theo một bà tử cùng một gã sai vặt trong cửa hàng, nàng gõ cửa tòa nhà nằm ở phía bắc thành.

“Hắn không có đường sống đâu, cô cũng nên tính toán cho bản thân.” Diệp Cẩn lại lấy từ trong ngực áo một tấm ngân phiếu nhỏ, là hai mươi lượng bạc và cũng là toàn bộ tài sản còn lại của nàng, rồi đưa cho nữ tử, “Tôi chỉ còn bấy nhiêu, với chắc cũng chỉ đủ sức cứu cô lần này. Cô cứ lấy luôn xe lừa, cô muốn về cướp lại con hay bỏ đi tìm kiếm cuộc đời mới thì tùy cô.”​Lúc nàng bơi cật lực tới chỗ nữ tử đuối nước thì đối phương đã ngất xỉu.

Tấm ngân phiếu mỏng lẫn khế ước bán thân được đặt vào tay nữ tử, Diệp Cẩn dặn dò câu cuối cùng trước lúc dẫn người rời đi, “Suy nghĩ kỹ hẵng làm.”​Chi bằng…

Nhằm giảm nguy cơ bị người phủ Thanh Bình Vương phát hiện manh mối, nàng không thể nói quá nhiều.​“Ngươi không biết à, cô ấy đã mất tích năm ngày rồi!

May là cứu người kịp thời, không phụ sự gửi gắm của Bích Uyên.​Sở Sở ngẩng đầu, thận trọng đánh giá biểu cảm trên mặt nam tử, sau khi xác định đối phương nói thật thì mặt nàng ấy tức khắc vặn vẹo.

Diệp Cẩn nhẹ nhàng thở hắt ra, hạ quyết tâm trở về phải lập tức vùi đầu vào việc điều chế thật nhiều phấn mặt để mau chóng trả lại một trăm lượng bạc nợ Sở Sở. Nàng đi nhanh quá nên không thấy nữ tử phía sau sững sờ khi nghe ba chữ “cướp lại con”, và càng chẳng thấy nàng ấy loáng cái đã lộ vẻ tuyệt vọng.​”

Trở về? Về làm gì chứ, nàng ấy bị bán tới nơi dơ bẩn thế thì dù cướp lại con, cả đời nó cũng chẳng dám sống ngẩng đầu khi có một người mẹ xuất thân như vậy. Con nàng ấy thông minh từ nhỏ, tướng công luôn bảo mai sau nó sẽ đỗ trạng nguyên. Đã là trạng nguyên do thiếp sinh mà còn có mẹ làm gái điếm thì nó phải sống thế nào đây?! Chi bằng…​Có kiểu mời mọc thế này à?

Con người đôi lúc thế đó, nhất thời bị cảm xúc cuốn trôi và nếu không tỉnh ngộ kịp thì đủ loại bi kịch sẽ phát sinh vượt ngoài tầm kiểm soát.​“Có cố nhân phó thác thôi.

Khi nghe tiếng người rơi xuống nước, Diệp Cẩn đang gài mồi lên cần câu. Sở Sở thích ăn cá, thường xuyên khen ngợi tay nghề bếp núc của nàng. Trên đường về, nàng tính mua cá nhưng ai dè không còn xu dính túi, thế là nàng quyết định mượn cần câu từ bà lão mình quen để tự câu cá.​Diệp Cẩn ôm cổ nàng ấy từ đằng sau, đưa cả hai người lên mặt nước và bơi về phía bờ.

Nhằm phòng ngừa bị quấy rầy, Diệp Cẩn cố ý chọn nơi hẻo lánh sau thân cây. Ngờ đâu cái người chán sống kia thật lòng muốn chết chứ không muốn được cứu, thành thử cũng chọn nơi hợp phong thủy này.​Ngờ đâu cái người chán sống kia thật lòng muốn chết chứ không muốn được cứu, thành thử cũng chọn nơi hợp phong thủy này.

Bà tử đứng cạnh “a” một tiếng, chần chừ nói, “Vương nương tử, người nhảy sông hình như là người mà nương tử mới cứu ở phía bắc thành.”​Đã là trạng nguyên do thiếp sinh mà còn có mẹ làm gái điếm thì nó phải sống thế nào đây?!

Cái gì?​Nụ cười vui sướng trên môi nữ tử tắt ngúm, sắc mặt nàng ấy tức khắc trắng bệch, “Tướng công của ta…”

Diệp Cẩn hoảng hồn, nhìn kỹ thì quả nhiên thấy gương mặt quen thuộc của nữ tử.​Diệp Cẩn nghĩ.

Hay ghê, chơi trò gì đấy!​Chú thích

Trùng hợp thế nào mà bà tử lẫn gã sai vặt đi theo nàng hôm nay đều không biết bơi, cái người ở giữa sông cũng thế. Nữ tử chân tay giãy giụa, mũi miệng sặc nước, khi thật sự đối diện với cái chết liền bắt đầu sợ hãi và cố gắng kêu cứu.​” y hỏi cô gái bị áp giải ra từ sân sau của cửa hàng.

Diệp Cẩn: …​Cái gì?

Khéo thế không biết, sáng nay nàng vội nên chỉ hóa trang qua loa; nàng cậy trời nhiều mây che hết ánh sáng mới bỏ qua bước rườm rà nhất là bôi chất chống thấm lên mặt. Nếu nàng cứ thế nhảy xuống sông cứu người thì lớp hóa trang nhất định sẽ trôi mất!​” Diệp Cẩn lắc đầu, nàng không tính nói gì thêm song lại thấy mắt đối phương sáng lên – hiển nhiên đã hiểu nhầm – bèn bổ sung, “Không phải phu quân của cô, hắn phạm tội nặng, hôm qua đã bị phán chém đầu vào mùa thu.

Diệp Cẩn gấp gáp nhìn thoáng qua xung quanh, nàng muốn tìm người khác trợ giúp nhưng nơi đây thật sự chỉ có bốn người bọn họ! Gã sai vặt khá nhanh nhạy khi ba chân bốn cẳng chạy đi tìm người giúp, có điều nơi này khuất nẻo, sợ là lúc có người vừa biết bơi vừa tình nguyện cứu đến thì xác của nữ tử giữa sống chắc lạnh băng luôn rồi!​”

Khi thấy động tác vùng vẫy của nữ tử mỗi lúc một yếu và nàng ấy sắp chìm xuống đáy sông, Diệp Cẩn cắn răng rồi cởi áo ngoài đưa cho bà tử, cuối cùng nàng lấy hơi mà nhảy xuống sông.​Cô cứ lấy luôn xe lừa, cô muốn về cướp lại con hay bỏ đi tìm kiếm cuộc đời mới thì tùy cô.

Lúc nàng bơi cật lực tới chỗ nữ tử đuối nước thì đối phương đã ngất xỉu. Diệp Cẩn ôm cổ nàng ấy từ đằng sau, đưa cả hai người lên mặt nước và bơi về phía bờ.​Sau vài lần, nữ tử đột ngột ho ra nước, giành lại được mạng sống từ thần chết.

“Nương tử mau lên đây!”​“Tuy ta hiểu nương tử một thân một mình kiếm ăn nên phải cẩn thận, nhưng dung nhan nương tử đẹp như ngọc quý thì thật sự không nên trang điểm xấu xí thế.

Bà tử duỗi tay kéo cả hai người lên. Diệp Cẩn không quan tâm gì khác, nhanh chóng kiểm tra hơi thở của nữ tử; thấy nàng ấy tắt thở thì kiểm tra mạch đập, may mắn là mạch đập vẫn còn. Nàng lật người nữ tử lại, dùng đầu gối đè vị trí dạ dày và ra sức nhấn. Sau vài lần, nữ tử đột ngột ho ra nước, giành lại được mạng sống từ thần chết.​Diệp Cẩn: …

Giữa tiếng ho sặc sụa, Diệp Cẩn thở phào nhẹ nhõm, vừa lấy áo ngoài từ tay bà tử là trùm kín người ngay.​Quả nhiên khi đã vào nhà của phụ nhân, thay vì thấy Cố Quân thì Diệp Cẩn được nghe một tin tức khiến mình cạn lời.

“Sinh mạng không phải trò đùa,” nàng đứng dậy, nói với nữ tử đang nằm ho trên đất bằng giọng nặng nề, “không phải cứ cô hối hận thì sẽ có người kịp thời xuất hiện.”​Trên đường về, nàng tính mua cá nhưng ai dè không còn xu dính túi, thế là nàng quyết định mượn cần câu từ bà lão mình quen để tự câu cá.

Mặt mũi đầu tóc nàng ướt đẫm, không biết lớp hóa trang đã biến dạng cỡ nào rồi. Diệp Cẩn liên tục tự trấn an rằng mình chăm chỉ phơi nắng suốt ba năm nên chắc màu da không quá chênh lệch. Nàng nói xong thì chẳng đợi nữ tử đáp trả, cắm đầu cắm cổ chạy về nhà.​Nàng nói xong thì chẳng đợi nữ tử đáp trả, cắm đầu cắm cổ chạy về nhà.

Nàng vội vàng bỏ đi, sau lại còn chạy nữa, vì vậy không nhận ra bà tử theo sau mình biến mất từ lúc nào và có người bám đuôi nàng về tận nhà.​Nữ tử chân tay giãy giụa, mũi miệng sặc nước, khi thật sự đối diện với cái chết liền bắt đầu sợ hãi và cố gắng kêu cứu.

Diệp Cẩn hóa trang hoàn chỉnh xong mới mở cửa tìm bà tử với gã sai vặt, nghênh đón nàng là mấy thị vệ cường tráng cùng một chiếc xe ngựa kín mít.​”

Tay chân bị trói, miệng bị nhét khăn, Diệp Cẩn vùng vẫy trong lúc bị kéo lên xe ngựa; bên trong xe là một phụ nhân trung niên đang ngồi ngay ngắn.​Hay ghê, chơi trò gì đấy!

Không phải người mà Sở Sở nghi là đến từ kinh thành.​Khéo thế không biết, sáng nay nàng vội nên chỉ hóa trang qua loa; nàng cậy trời nhiều mây che hết ánh sáng mới bỏ qua bước rườm rà nhất là bôi chất chống thấm lên mặt.

“Nương tử đừng sợ, chỉ muốn mời nương tử tới nhà chơi một thời gian thôi.” phụ nhân ôn hòa mở lời.​Nàng vội vàng bỏ đi, sau lại còn chạy nữa, vì vậy không nhận ra bà tử theo sau mình biến mất từ lúc nào và có người bám đuôi nàng về tận nhà.

Có kiểu mời mọc thế này à?​Diệp Cẩn lặng thinh.

Diệp Cẩn vốn nghĩ mình bị lộ tẩy, người do Cố Quân phái tới Dương Châu đã phát hiện ra sơ hở của nàng. Song ngẫm lại cứ thấy lạ lạ, chẳng lẽ nàng xui đến mức cứu người có vài phút đã trùng hợp bị kẻ địch bắt quả tang tại trận.​“Mong nương tử đừng trách.

Quả nhiên khi đã vào nhà của phụ nhân, thay vì thấy Cố Quân thì Diệp Cẩn được nghe một tin tức khiến mình cạn lời.​Đến bây giờ nàng mới biết, tin tức về nàng không được công khai nhưng từ lâu đã có người thầm biết việc Nhiếp Chính Vương điên cuồng truy tìm một cô gái chết mấy năm trước.

Đến bây giờ nàng mới biết, tin tức về nàng không được công khai nhưng từ lâu đã có người thầm biết việc Nhiếp Chính Vương điên cuồng truy tìm một cô gái chết mấy năm trước. Thậm chí những kẻ ranh ma còn mò ra chân dung cô gái và đi kiếm những người mang dáng dấp tương tự. Cố Quân chẳng những không ngăn cản hành vi nịnh nọt đó, mà còn lấy phần thưởng thăng chức để khuyến khích mấy kẻ muốn hiến mỹ nhân.​Nhằm phòng ngừa bị quấy rầy, Diệp Cẩn cố ý chọn nơi hẻo lánh sau thân cây.

Hay, hay thật.​Hay, hay thật.

Ba năm không gặp, bệnh của tên kia có vẻ ngày càng nặng.​Nàng đi nhanh quá nên không thấy nữ tử phía sau sững sờ khi nghe ba chữ “cướp lại con”, và càng chẳng thấy nàng ấy loáng cái đã lộ vẻ tuyệt vọng.

Diệp Cẩn lặng thinh.​”

“Tuy ta hiểu nương tử một thân một mình kiếm ăn nên phải cẩn thận, nhưng dung nhan nương tử đẹp như ngọc quý thì thật sự không nên trang điểm xấu xí thế.” Bên trong phòng, phụ nhân tự tay rót trà và đưa cho Diệp Cẩn, “Nếu mai sau nương tử hưởng vinh hoa phú quý, mong nương tử đừng trách chúng ta thất lễ.”​Trở về?

Tóm lại, có kẻ muốn dùng “thế thân” là nàng đây để lấy lòng Cố Quân.​Sở Sở thích ăn cá, thường xuyên khen ngợi tay nghề bếp núc của nàng.

Khi biết đối phương chưa nhận ra thân phận thật của mình, Diệp Cẩn tạm thời yên tâm, nàng giả vờ nghe lời trong lúc nghĩ cách chạy trốn. Ai ngờ vài ngày sau, không hiểu sao nàng nhạy bén nhận thấy ánh mắt phụ nhân đã thay đổi: nó tràn ngập lưỡng lự cùng sự tham lam tột cùng được tạo thành từ tâm lý bí quá hóa liều.​Thậm chí những kẻ ranh ma còn mò ra chân dung cô gái và đi kiếm những người mang dáng dấp tương tự.

Coi bộ không phải chuyện tốt.​”

Diệp Cẩn nghĩ.​Khi nghe tiếng người rơi xuống nước, Diệp Cẩn đang gài mồi lên cần câu.

Cùng lúc đó, quan binh bao vây cửa hàng son phấn cách chỗ Diệp Cẩn mấy dặm. Người đàn ông khoác áo choàng, đầu đội quan ngọc, ánh mặt trời chiếu lên gương mặt tựa thần tiên.​Song ngẫm lại cứ thấy lạ lạ, chẳng lẽ nàng xui đến mức cứu người có vài phút đã trùng hợp bị kẻ địch bắt quả tang tại trận.

“Nàng đâu?” y hỏi cô gái bị áp giải ra từ sân sau của cửa hàng.​Cửa đóng cái “rầm”, đầu con ngõ, nữ tử bị trói chưa lên xe lừa mà đứng tại chỗ nhìn chằm chặp mặt Diệp Cẩn với vẻ hoài nghi.

“Ta phải hỏi ngươi câu đó mới đúng!” Từ ngày Diệp Cẩn mất tích, Sở Sở chưa hề chợp mắt, hiện tại trông nàng ấy luộm thuộm hết mức chứ nào còn dáng vẻ dịu dàng đáng yêu năm xưa. Cô gái nghiến răng nghiến lợi, “Không phải ngươi bắt cô ấy rồi à? Sao còn chất vấn ta làm gì!”​Sao còn chất vấn ta làm gì!

“Đừng có giả vờ,” Cố Quân híp mắt, lạnh lùng đáp, “ta mới tới Dương Châu thì sao bắt nàng được.”​”

Sở Sở ngẩng đầu, thận trọng đánh giá biểu cảm trên mặt nam tử, sau khi xác định đối phương nói thật thì mặt nàng ấy tức khắc vặn vẹo.​” Diệp Cẩn lại lấy từ trong ngực áo một tấm ngân phiếu nhỏ, là hai mươi lượng bạc và cũng là toàn bộ tài sản còn lại của nàng, rồi đưa cho nữ tử, “Tôi chỉ còn bấy nhiêu, với chắc cũng chỉ đủ sức cứu cô lần này.

“Ngươi không biết à, cô ấy đã mất tích năm ngày rồi!”​Diệp Cẩn nhẹ nhàng thở hắt ra, hạ quyết tâm trở về phải lập tức vùi đầu vào việc điều chế thật nhiều phấn mặt để mau chóng trả lại một trăm lượng bạc nợ Sở Sở.



* * *



Chú thích​Diệp Cẩn hóa trang hoàn chỉnh xong mới mở cửa tìm bà tử với gã sai vặt, nghênh đón nàng là mấy thị vệ cường tráng cùng một chiếc xe ngựa kín mít.

[1]​” Quy công là chân chạy vặt trong thanh lâu và thường kiêm luôn vai trò vệ sĩ.​“Nương tử mau lên đây!

⬅ Chương 63 —-oOo—- Chương 65 ➡
Bạn cần đăng nhập để bình luận