Bẻ Cánh Nàng
Chương 059: Mở mang đầu óc
Lần đầu tiên Diệp Cẩn gặp thằng nhóc Ngu Hi là vào một buổi chiều khá đẹp trời.“Ngu như bò.
Nàng mới luyện súng kíp ở bên ngoài về, đang cúi đầu chà lau món vũ khí quý báu của mình thì Cố Quân bất ngờ xách bọc tã lót vào. Y hết sức thản nhiên nhét nó vô tay nàng, bảo, “Nuôi sao cũng được.”May mắn Ngu Hi là đứa trẻ cực kỳ dễ nuôi, không gào khóc, đói bụng hay mắc tiểu đều khẽ rên hừ hừ.
“…Đây là thứ có thể tùy tiện nuôi à?”Nàng mới luyện súng kíp ở bên ngoài về, đang cúi đầu chà lau món vũ khí quý báu của mình thì Cố Quân bất ngờ xách bọc tã lót vào.
Bọc tã trong lòng nàng mềm mại nhỏ nhắn như không có trọng lượng. Diệp Cẩn nhìn xuống đứa bé chưa mọc cả móng tay đang ngủ bên trong bọc, cảm tưởng giống ôm trái bom mà va chạm xíu là cả triều Ngu nổ banh.Nó chết cũng chẳng sao, đổi đứa khác là xong.
“Đâu thể cứ mặc kệ nó ở lều ngự,” Cố Quân dang hai tay cho nha hoàn cởi tấm áo choàng nặng trịch, “nếu nàng muốn chuyển vào đó thì cũng được thôi.””
“Thôi khỏi, tôi không muốn chuyển chỗ, ở đây là được rồi.” Diệp Cẩn lắc đầu.” Diệp Cẩn tức giận lườm y trước lúc quay sang hỏi vị nhũ mẫu đi cùng y.
Sống trong lều ngự? Tại thời đại này, nàng đâu muốn tự tìm đến rắc rối, hiện nay nỗi lo duy nhất của nàng là nếu mình nuôi rồi tiểu hoàng đế còn quấn tã chết thì phải làm sao.”
Bên trong lều yên tĩnh, các nha hoàn nhẹ nhàng treo áo choàng và lui về một góc, còn Cố Quân nằm xuống giường.Bên ngoài ầm ĩ hết cả lên, hồi lâu sau, Cố Quân trở lại với gương mặt điềm tĩnh.
“Ban ngày ở không cũng chán, cho nàng nuôi giải khuây. Nó chết cũng chẳng sao, đổi đứa khác là xong.”Diệp Cẩn chỉ cười trước mấy lời nịnh hót đó chứ không đáp lại.
Từ ngày nhậm chức Nhiếp Chính Vương, thật ra Cố Quân không thay đổi mấy, vẫn sẵn sàng phát ngôn mấy câu dọa thế gian kinh hãi; nói ra thì, bây giờ y ăn nói thỏa thích hơn trước nhiều.” Diệp Cẩn lắc đầu.
Y ra hiệu cho Diệp Cẩn tới gần bằng cách vỗ vỗ vị trí cạnh, còn lấy tay đỡ trán lúc khẽ than, “Mệt quá, cho ta dựa một chút.””
Xem y kìa, nghe có xót không cơ chứ.Y lạnh lùng sai người vác đá đến tận nơi, kêu kẻ gây rối đập đầu lên đá cho y, nhờ vậy mà bên ngoài mới tạm thời ngậm miệng.
Diệp Cẩn thầm gạch bỏ suy nghĩ trên ra khỏi đầu.Tại thời đại này, nàng đâu muốn tự tìm đến rắc rối, hiện nay nỗi lo duy nhất của nàng là nếu mình nuôi rồi tiểu hoàng đế còn quấn tã chết thì phải làm sao.
Không biết ánh trăng đêm ấy có công dụng đặc biệt không, hay do lâu lắm hai người mới bình tĩnh trò chuyện lần nữa, tóm lại không chỉ mình nàng nghĩ thông suốt mà thằng khùng Cố Quân có vẻ cũng được mở mang đầu óc.“Thôi khỏi, tôi không muốn chuyển chỗ, ở đây là được rồi.
Da mặt tên nào đó bắt đầu dày hơn, không ai dạy cũng biết trò giả vờ đáng thương.“Thánh thượng thích phu nhân đấy ạ, mỗi lần nghe thấy tiếng phu nhân sẽ chớp mắt với dựng tai lên nghe.
Trò này khéo sẽ công hiệu trong giai đoạn đầu óc nàng còn lộn xộn, chứ hiện giờ thì…”
“Anh nằm sướng quá nhỉ, coi việc anh quẳng cho tôi lo nè.” Diệp Cẩn tức giận lườm y trước lúc quay sang hỏi vị nhũ mẫu đi cùng y. “Sao thằng bé ngủ suốt vậy? Cách khoảng bao lâu thì nó dậy? Phải rồi, tôi ôm thế này có đúng cách không?”“…Anh bảo ngự y kê đơn ấy.
May mắn Ngu Hi là đứa trẻ cực kỳ dễ nuôi, không gào khóc, đói bụng hay mắc tiểu đều khẽ rên hừ hừ. Hằng ngày thì ngoại trừ ngủ ra, nó thích mở to đôi mắt đen láy để im lặng quan sát thế giới.Bên trong lều yên tĩnh, các nha hoàn nhẹ nhàng treo áo choàng và lui về một góc, còn Cố Quân nằm xuống giường.
Nghe nói thị giác của trẻ sơ sinh rất kém, không biết nó đang nhìn gì nữa.” Cố Quân gật đầu, đứng dậy mặc quần áo rồi bước ra ngoài.
Mấy nha hoàn khéo tay may con hổ bông có màu sắc rực rỡ dễ thương, khi nhàn rỗi, Diệp Cẩn sẽ cầm hổ bông lắc lắc trước mặt thằng nhỏ và cho nó tò mò nhìn món đồ chơi tới khi nào mệt thì nhắm mắt ngủ.”
“Thánh thượng thích phu nhân đấy ạ, mỗi lần nghe thấy tiếng phu nhân sẽ chớp mắt với dựng tai lên nghe.” nhũ mẫu khéo léo nhận xét.“Ban ngày ở không cũng chán, cho nàng nuôi giải khuây.
Diệp Cẩn chỉ cười trước mấy lời nịnh hót đó chứ không đáp lại.“Đâu thể cứ mặc kệ nó ở lều ngự,” Cố Quân dang hai tay cho nha hoàn cởi tấm áo choàng nặng trịch, “nếu nàng muốn chuyển vào đó thì cũng được thôi.
Tân đế đăng cơ nhưng tình hình triều Đại Ngu chẳng khá hơn. Hạn hán ngày một nghiêm trọng, nơi đáng lẽ không có chiến tranh vẫn đang đánh giặc, nghe đồn gần đây Bạch Liên Giáo có xu hướng ngóc đầu trở lại, còn phe nhân danh hậu duệ thái tử tiền triều muốn phục quốc nữa. Song khiến người khác á khẩu tột cùng lại là điều dạo này được các đại thần trong triều bận tâm: Quanh đây có chỗ nào phù hợp xây dựng hoàng cung, lễ tang của tiên đế đơn giản vậy liệu có làm mất mặt hoàng gia, rồi chưa chính thức tổ chức lễ đăng cơ cho tiểu hoàng đế.Tuy nhiên, cái đám tham sống sợ chết kia vất vả lắm mới chạy xa được vậy thì có tình nguyện trở về không?
“Ngu như bò.” Vào ban đêm, Cố Quân vừa nằm trên giường vừa kể những vấn đề trên, y kết luận bằng câu đánh giá như vậy.”
“Rốt cuộc anh định thế nào?” Diệp Cẩn hỏi.”
“Về Hứa Xương đã, ba ngày sau khởi hành.” Cố Quân giải thích, “Không phải là dời đô, triều đình không thể cách kinh thành quá xa, sẽ ảnh hưởng sĩ khí ở tiền tuyến.”Lần đầu tiên Diệp Cẩn gặp thằng nhóc Ngu Hi là vào một buổi chiều khá đẹp trời.
Vậy mới phải đạo, giặc ngoài đột kích mà hoàng đế tiên phong cuốn gói chạy mất tăm thì đâu xứng gọi là hoàng đế.Trò này khéo sẽ công hiệu trong giai đoạn đầu óc nàng còn lộn xộn, chứ hiện giờ thì…
Diệp Cẩn gật gù.Diệp Cẩn thầm gạch bỏ suy nghĩ trên ra khỏi đầu.
Tuy nhiên, cái đám tham sống sợ chết kia vất vả lắm mới chạy xa được vậy thì có tình nguyện trở về không?“Anh nằm sướng quá nhỉ, coi việc anh quẳng cho tôi lo nè.
Quả nhiên nghĩ gì có nấy, nửa đêm đang ngủ thì Diệp Cẩn nghe ngoài lều có kẻ tuyên bố muốn đập đầu chết, còn gào thét rằng Cố Quân đáng bị băm vằm vì muốn diệt Đại Ngu để thế chỗ.” Cố Quân giải thích, “Không phải là dời đô, triều đình không thể cách kinh thành quá xa, sẽ ảnh hưởng sĩ khí ở tiền tuyến.
Bên trong lều thắp nến chói mắt, Diệp Cẩn bị đánh thức và thấy người đàn ông cạnh mình ngồi dậy với gương mặt khó đăm đăm. Y lạnh lùng sai người vác đá đến tận nơi, kêu kẻ gây rối đập đầu lên đá cho y, nhờ vậy mà bên ngoài mới tạm thời ngậm miệng.“Ta biết.
“Bọn họ sẽ không chịu yên.” Diệp Cẩn cảm thấy làm vậy không giải quyết triệt để vấn đề.Phải rồi, tôi ôm thế này có đúng cách không?
“Ta biết.” Cố Quân gật đầu, đứng dậy mặc quần áo rồi bước ra ngoài.Da mặt tên nào đó bắt đầu dày hơn, không ai dạy cũng biết trò giả vờ đáng thương.
Bên ngoài ầm ĩ hết cả lên, hồi lâu sau, Cố Quân trở lại với gương mặt điềm tĩnh.Không biết ánh trăng đêm ấy có công dụng đặc biệt không, hay do lâu lắm hai người mới bình tĩnh trò chuyện lần nữa, tóm lại không chỉ mình nàng nghĩ thông suốt mà thằng khùng Cố Quân có vẻ cũng được mở mang đầu óc.
“Buồn ngủ quá,” y lên giường ôm chặt Diệp Cẩn vào lòng, “ồn ào làm ta đau đầu.”“Rốt cuộc anh định thế nào?
“…Anh bảo ngự y kê đơn ấy.” Diệp Cẩn nói.Y ra hiệu cho Diệp Cẩn tới gần bằng cách vỗ vỗ vị trí cạnh, còn lấy tay đỡ trán lúc khẽ than, “Mệt quá, cho ta dựa một chút.
“Day huyệt cho ta đi,” đối phương kéo tay nàng về phía thái dương của mình, giọng hơi thấp, “một lát thôi.”Diệp Cẩn híp mắt, dùng ánh mắt truyền tải sự khinh thường lẫn ghét bỏ.
Diệp Cẩn híp mắt, dùng ánh mắt truyền tải sự khinh thường lẫn ghét bỏ.Bọc tã trong lòng nàng mềm mại nhỏ nhắn như không có trọng lượng.
Sau một hồi chơi kéo co – nàng bất động và y cũng không chịu buông tay – thì phe địch chẳng những vẫn ngoan cố mà còn mở to cặp mắt đẹp khi trơ trẽn đề nghị, “Đã mất ngủ thì chúng ta làm chuyện khác nhé?”“Sao thằng bé ngủ suốt vậy?
Tên này đúng là ngày càng mặt dày.“Về Hứa Xương đã, ba ngày sau khởi hành.
⬅ Chương 58 —-oOo—- Chương 60 ➡
Nàng mới luyện súng kíp ở bên ngoài về, đang cúi đầu chà lau món vũ khí quý báu của mình thì Cố Quân bất ngờ xách bọc tã lót vào. Y hết sức thản nhiên nhét nó vô tay nàng, bảo, “Nuôi sao cũng được.”May mắn Ngu Hi là đứa trẻ cực kỳ dễ nuôi, không gào khóc, đói bụng hay mắc tiểu đều khẽ rên hừ hừ.
“…Đây là thứ có thể tùy tiện nuôi à?”Nàng mới luyện súng kíp ở bên ngoài về, đang cúi đầu chà lau món vũ khí quý báu của mình thì Cố Quân bất ngờ xách bọc tã lót vào.
Bọc tã trong lòng nàng mềm mại nhỏ nhắn như không có trọng lượng. Diệp Cẩn nhìn xuống đứa bé chưa mọc cả móng tay đang ngủ bên trong bọc, cảm tưởng giống ôm trái bom mà va chạm xíu là cả triều Ngu nổ banh.Nó chết cũng chẳng sao, đổi đứa khác là xong.
“Đâu thể cứ mặc kệ nó ở lều ngự,” Cố Quân dang hai tay cho nha hoàn cởi tấm áo choàng nặng trịch, “nếu nàng muốn chuyển vào đó thì cũng được thôi.””
“Thôi khỏi, tôi không muốn chuyển chỗ, ở đây là được rồi.” Diệp Cẩn lắc đầu.” Diệp Cẩn tức giận lườm y trước lúc quay sang hỏi vị nhũ mẫu đi cùng y.
Sống trong lều ngự? Tại thời đại này, nàng đâu muốn tự tìm đến rắc rối, hiện nay nỗi lo duy nhất của nàng là nếu mình nuôi rồi tiểu hoàng đế còn quấn tã chết thì phải làm sao.”
Bên trong lều yên tĩnh, các nha hoàn nhẹ nhàng treo áo choàng và lui về một góc, còn Cố Quân nằm xuống giường.Bên ngoài ầm ĩ hết cả lên, hồi lâu sau, Cố Quân trở lại với gương mặt điềm tĩnh.
“Ban ngày ở không cũng chán, cho nàng nuôi giải khuây. Nó chết cũng chẳng sao, đổi đứa khác là xong.”Diệp Cẩn chỉ cười trước mấy lời nịnh hót đó chứ không đáp lại.
Từ ngày nhậm chức Nhiếp Chính Vương, thật ra Cố Quân không thay đổi mấy, vẫn sẵn sàng phát ngôn mấy câu dọa thế gian kinh hãi; nói ra thì, bây giờ y ăn nói thỏa thích hơn trước nhiều.” Diệp Cẩn lắc đầu.
Y ra hiệu cho Diệp Cẩn tới gần bằng cách vỗ vỗ vị trí cạnh, còn lấy tay đỡ trán lúc khẽ than, “Mệt quá, cho ta dựa một chút.””
Xem y kìa, nghe có xót không cơ chứ.Y lạnh lùng sai người vác đá đến tận nơi, kêu kẻ gây rối đập đầu lên đá cho y, nhờ vậy mà bên ngoài mới tạm thời ngậm miệng.
Diệp Cẩn thầm gạch bỏ suy nghĩ trên ra khỏi đầu.Tại thời đại này, nàng đâu muốn tự tìm đến rắc rối, hiện nay nỗi lo duy nhất của nàng là nếu mình nuôi rồi tiểu hoàng đế còn quấn tã chết thì phải làm sao.
Không biết ánh trăng đêm ấy có công dụng đặc biệt không, hay do lâu lắm hai người mới bình tĩnh trò chuyện lần nữa, tóm lại không chỉ mình nàng nghĩ thông suốt mà thằng khùng Cố Quân có vẻ cũng được mở mang đầu óc.“Thôi khỏi, tôi không muốn chuyển chỗ, ở đây là được rồi.
Da mặt tên nào đó bắt đầu dày hơn, không ai dạy cũng biết trò giả vờ đáng thương.“Thánh thượng thích phu nhân đấy ạ, mỗi lần nghe thấy tiếng phu nhân sẽ chớp mắt với dựng tai lên nghe.
Trò này khéo sẽ công hiệu trong giai đoạn đầu óc nàng còn lộn xộn, chứ hiện giờ thì…”
“Anh nằm sướng quá nhỉ, coi việc anh quẳng cho tôi lo nè.” Diệp Cẩn tức giận lườm y trước lúc quay sang hỏi vị nhũ mẫu đi cùng y. “Sao thằng bé ngủ suốt vậy? Cách khoảng bao lâu thì nó dậy? Phải rồi, tôi ôm thế này có đúng cách không?”“…Anh bảo ngự y kê đơn ấy.
May mắn Ngu Hi là đứa trẻ cực kỳ dễ nuôi, không gào khóc, đói bụng hay mắc tiểu đều khẽ rên hừ hừ. Hằng ngày thì ngoại trừ ngủ ra, nó thích mở to đôi mắt đen láy để im lặng quan sát thế giới.Bên trong lều yên tĩnh, các nha hoàn nhẹ nhàng treo áo choàng và lui về một góc, còn Cố Quân nằm xuống giường.
Nghe nói thị giác của trẻ sơ sinh rất kém, không biết nó đang nhìn gì nữa.” Cố Quân gật đầu, đứng dậy mặc quần áo rồi bước ra ngoài.
Mấy nha hoàn khéo tay may con hổ bông có màu sắc rực rỡ dễ thương, khi nhàn rỗi, Diệp Cẩn sẽ cầm hổ bông lắc lắc trước mặt thằng nhỏ và cho nó tò mò nhìn món đồ chơi tới khi nào mệt thì nhắm mắt ngủ.”
“Thánh thượng thích phu nhân đấy ạ, mỗi lần nghe thấy tiếng phu nhân sẽ chớp mắt với dựng tai lên nghe.” nhũ mẫu khéo léo nhận xét.“Ban ngày ở không cũng chán, cho nàng nuôi giải khuây.
Diệp Cẩn chỉ cười trước mấy lời nịnh hót đó chứ không đáp lại.“Đâu thể cứ mặc kệ nó ở lều ngự,” Cố Quân dang hai tay cho nha hoàn cởi tấm áo choàng nặng trịch, “nếu nàng muốn chuyển vào đó thì cũng được thôi.
Tân đế đăng cơ nhưng tình hình triều Đại Ngu chẳng khá hơn. Hạn hán ngày một nghiêm trọng, nơi đáng lẽ không có chiến tranh vẫn đang đánh giặc, nghe đồn gần đây Bạch Liên Giáo có xu hướng ngóc đầu trở lại, còn phe nhân danh hậu duệ thái tử tiền triều muốn phục quốc nữa. Song khiến người khác á khẩu tột cùng lại là điều dạo này được các đại thần trong triều bận tâm: Quanh đây có chỗ nào phù hợp xây dựng hoàng cung, lễ tang của tiên đế đơn giản vậy liệu có làm mất mặt hoàng gia, rồi chưa chính thức tổ chức lễ đăng cơ cho tiểu hoàng đế.Tuy nhiên, cái đám tham sống sợ chết kia vất vả lắm mới chạy xa được vậy thì có tình nguyện trở về không?
“Ngu như bò.” Vào ban đêm, Cố Quân vừa nằm trên giường vừa kể những vấn đề trên, y kết luận bằng câu đánh giá như vậy.”
“Rốt cuộc anh định thế nào?” Diệp Cẩn hỏi.”
“Về Hứa Xương đã, ba ngày sau khởi hành.” Cố Quân giải thích, “Không phải là dời đô, triều đình không thể cách kinh thành quá xa, sẽ ảnh hưởng sĩ khí ở tiền tuyến.”Lần đầu tiên Diệp Cẩn gặp thằng nhóc Ngu Hi là vào một buổi chiều khá đẹp trời.
Vậy mới phải đạo, giặc ngoài đột kích mà hoàng đế tiên phong cuốn gói chạy mất tăm thì đâu xứng gọi là hoàng đế.Trò này khéo sẽ công hiệu trong giai đoạn đầu óc nàng còn lộn xộn, chứ hiện giờ thì…
Diệp Cẩn gật gù.Diệp Cẩn thầm gạch bỏ suy nghĩ trên ra khỏi đầu.
Tuy nhiên, cái đám tham sống sợ chết kia vất vả lắm mới chạy xa được vậy thì có tình nguyện trở về không?“Anh nằm sướng quá nhỉ, coi việc anh quẳng cho tôi lo nè.
Quả nhiên nghĩ gì có nấy, nửa đêm đang ngủ thì Diệp Cẩn nghe ngoài lều có kẻ tuyên bố muốn đập đầu chết, còn gào thét rằng Cố Quân đáng bị băm vằm vì muốn diệt Đại Ngu để thế chỗ.” Cố Quân giải thích, “Không phải là dời đô, triều đình không thể cách kinh thành quá xa, sẽ ảnh hưởng sĩ khí ở tiền tuyến.
Bên trong lều thắp nến chói mắt, Diệp Cẩn bị đánh thức và thấy người đàn ông cạnh mình ngồi dậy với gương mặt khó đăm đăm. Y lạnh lùng sai người vác đá đến tận nơi, kêu kẻ gây rối đập đầu lên đá cho y, nhờ vậy mà bên ngoài mới tạm thời ngậm miệng.“Ta biết.
“Bọn họ sẽ không chịu yên.” Diệp Cẩn cảm thấy làm vậy không giải quyết triệt để vấn đề.Phải rồi, tôi ôm thế này có đúng cách không?
“Ta biết.” Cố Quân gật đầu, đứng dậy mặc quần áo rồi bước ra ngoài.Da mặt tên nào đó bắt đầu dày hơn, không ai dạy cũng biết trò giả vờ đáng thương.
Bên ngoài ầm ĩ hết cả lên, hồi lâu sau, Cố Quân trở lại với gương mặt điềm tĩnh.Không biết ánh trăng đêm ấy có công dụng đặc biệt không, hay do lâu lắm hai người mới bình tĩnh trò chuyện lần nữa, tóm lại không chỉ mình nàng nghĩ thông suốt mà thằng khùng Cố Quân có vẻ cũng được mở mang đầu óc.
“Buồn ngủ quá,” y lên giường ôm chặt Diệp Cẩn vào lòng, “ồn ào làm ta đau đầu.”“Rốt cuộc anh định thế nào?
“…Anh bảo ngự y kê đơn ấy.” Diệp Cẩn nói.Y ra hiệu cho Diệp Cẩn tới gần bằng cách vỗ vỗ vị trí cạnh, còn lấy tay đỡ trán lúc khẽ than, “Mệt quá, cho ta dựa một chút.
“Day huyệt cho ta đi,” đối phương kéo tay nàng về phía thái dương của mình, giọng hơi thấp, “một lát thôi.”Diệp Cẩn híp mắt, dùng ánh mắt truyền tải sự khinh thường lẫn ghét bỏ.
Diệp Cẩn híp mắt, dùng ánh mắt truyền tải sự khinh thường lẫn ghét bỏ.Bọc tã trong lòng nàng mềm mại nhỏ nhắn như không có trọng lượng.
Sau một hồi chơi kéo co – nàng bất động và y cũng không chịu buông tay – thì phe địch chẳng những vẫn ngoan cố mà còn mở to cặp mắt đẹp khi trơ trẽn đề nghị, “Đã mất ngủ thì chúng ta làm chuyện khác nhé?”“Sao thằng bé ngủ suốt vậy?
Tên này đúng là ngày càng mặt dày.“Về Hứa Xương đã, ba ngày sau khởi hành.
⬅ Chương 58 —-oOo—- Chương 60 ➡
Bạn cần đăng nhập để bình luận