Bẻ Cánh Nàng

Chương 048: Bắt đầu lại lần nữa

Quan viên triều Đại Ngu sung sướng hơn dân đi làm đời sau nhiều, ăn tết là được nghỉ gần cả tháng; vì vậy sau buổi chầu lớn hôm mùng một, Cố Quân nhàn hẳn ra.​Lớp cửa thứ ba, thứ tư… Diệp Cẩn chán quá bèn tự đếm nhẩm xem tới cửa nào rồi.

Cũng từ ngày đó, Diệp Cẩn bắt gặp vô số cơ hội chứng minh cho suy đoán của mình – vì Cố Quân bắt đầu ở bên nàng suốt ngày.​Diệp Cẩn nghe vậy thì ánh mắt dừng lại, nàng nhìn vào bên trong một cách thăm dò.

Hai người như quay về quãng thời gian từ phủ Vân Trung tới phủ Thái Nguyên: bên nhau từ sáng đến tối, y bắt nàng đọc sách, chơi cờ, còn nổi hứng viết chữ mẫu cho nàng, chê chữ nàng quá xấu và lôi kéo nàng luyện chữ cùng.​Không ai biết nguyên nhân dẫn tới chuyện này là do nha hoàn đã dè dặt thông báo một vấn đề với Diệp Cẩn vào buổi chiều mùng bảy.

Mã ma ma tận tình khuyên nhủ y nghỉ ngơi để vết thương mau lành nhưng người ta có nghe đâu, cứ thích làm theo ý mình chứ chẳng hề biết điều giống những người đang bị thương khác. Tuy nhiên, mỗi khi đêm xuống là y sẽ cởi áo trên rồi chèo kéo đòi nàng thay băng giùm.​Ai hứa hẹn gì với mi.

“Nàng đã hứa rồi.” Nam tử đặt tay nàng lên cái vai bị thương.​Hai người như quay về quãng thời gian từ phủ Vân Trung tới phủ Thái Nguyên: bên nhau từ sáng đến tối, y bắt nàng đọc sách, chơi cờ, còn nổi hứng viết chữ mẫu cho nàng, chê chữ nàng quá xấu và lôi kéo nàng luyện chữ cùng.

Ai hứa hẹn gì với mi.​Nữ chính: Bắt đầu lại lần nữa á, khôn như anh quê tôi xích đầy 😊.

Diệp Cẩn muốn châm chọc nhưng lưỡi đau không nói được gì, thêm nữa nàng đã đồng ý sẽ không đối chọi gay gắt với đối phương. Xưa nay nàng luôn giữ lời nên đành miễn cưỡng làm với vẻ mặt chàu bạu.​Bên kia cửa thùy hoa là một cái sân rộng rãi, liền kề với nó lại là một cái sân trông vắng vẻ lạ thường.

Ánh nến mờ ảo, căn phòng từ cũ nát chật chội thành tráng lệ huy hoàng, chậu nước từ gỗ thành đồng, ngay cả vải băng bó cũng từ vải thô sần sùi thành vải mịn mềm như bông.​Một bài vị thấp thoáng lộ diện giữa căn phòng u ám, trên viết “bài vị của ẩn sĩ Cố Công [1] , tên húy Chiêm Đình, thuộc triều Hoàng Ngu”.

Nàng dùng khăn ướt lau sạch phần thuốc còn dư, bôi thuốc mới lên, sau đó lấy vải đã chuẩn bị sẵn quấn từng vòng một. Cái tên được hầu hạ trưng ra bộ dạng của một lão gia, không thèm nhúc nhích hỗ trợ tí nào.​Cố Quân lặng thinh suốt quãng đường về, nhưng khi đi ngang qua thư phòng, Diệp Cẩn loáng thoáng thấy bóng người mặc đồ màu lam đứng trong sân; nàng ta cùng vài nha hoàn lấy sách khỏi rương và bày trên vải lụa để phơi nắng.

Quấn xong thì Diệp Cẩn thành thạo buộc lại thành một nút thắt gọn ghẽ, nàng ngẩng đầu để va phải đôi mắt mang theo thứ cảm xúc khó lường. Tóc mái rủ xuống hàng lông mày dài, các đường nét như được điêu khắc từ băng giá, kết hợp với ánh sáng lập lòe thì chúng tạo nên nét đẹp làm người ta nín thở.​“Đây là thư phòng Dật Hòa Hiên, hồi trước ta hay nghỉ ngơi ở đây… Minh Sắt Hiên, thường dùng để tiếp khách… Thanh Tâm Đường vốn là Phật đường nhưng ta đã phá dỡ, giờ chỉ để treo tranh chữ…”

Trong phút chốc, thời gian như chảy ngược, Diệp Cẩn thoáng ngây người.​Chính vào khoảnh khắc này, khi đón nhận ánh mắt phản chiếu ánh nến của người đàn ông, Diệp Cẩn bỗng vỡ lẽ.

Khung cảnh tương đồng, con người tương đồng, có điều hai người họ đã cảnh còn người mất từ lâu, sao có thể quay về lúc trước đây.​Mọi người đều đoán già đoán non rốt cuộc Diệp Cẩn sử dụng thủ đoạn lợi hại nào để có thể vào ở sân chính trong thân phận trắc thất.

Chính vào khoảnh khắc này, khi đón nhận ánh mắt phản chiếu ánh nến của người đàn ông, Diệp Cẩn bỗng vỡ lẽ.​“Là tại sân nhỏ quá.

Y không muốn yêu đương gì với nàng cả, có lẽ y chỉ muốn mọi thứ bắt đầu lại lần nữa thôi.​“Cứ để người hầu thu xếp, chúng ta ra đằng trước đi.

Oo———oOo———oΟ​Nếu chỉ nhìn bề ngoài, hai người giống một cặp vợ chồng ân ái mới vừa chuyển đến nhà mới.

Diệp Cẩn chuyển nhà.​”

Người hầu khuân đủ thứ đồ ra khỏi Lâm Hi Viện như là bàn trang điểm trước cửa sổ, bàn đọc sách ở phòng phụ, đồng hồ Tây Dương dùng bấy lâu, cả đống châu báu rực rỡ sắc màu nữa; tất cả đều được dọn tới sân chính của hầu phủ.​Quan viên triều Đại Ngu sung sướng hơn dân đi làm đời sau nhiều, ăn tết là được nghỉ gần cả tháng; vì vậy sau buổi chầu lớn hôm mùng một, Cố Quân nhàn hẳn ra.

Nơi đây phồn thịnh tươi đẹp, ai nhìn mà chẳng thầm cảm khái: Sủng ái muôn vàn.​Diệp Cẩn không nói được nên chẳng đáp lời, vậy mà y cũng chả mất hứng.

Mọi người đều đoán già đoán non rốt cuộc Diệp Cẩn sử dụng thủ đoạn lợi hại nào để có thể vào ở sân chính trong thân phận trắc thất. Không ai biết nguyên nhân dẫn tới chuyện này là do nha hoàn đã dè dặt thông báo một vấn đề với Diệp Cẩn vào buổi chiều mùng bảy.​“Nàng đã hứa rồi.

Nhà kho thứ hai mới xây của Lâm Hi Viện cũng đã đầy.​Hình như nàng vô tình nhìn thấy tuổi thơ sống trong gia đình bất hạnh của người nào đấy.

“Là tại sân nhỏ quá.” Lúc ấy Cố Quân đang ép Diệp Cẩn chơi cờ với mình bên cửa sổ, y nghe vậy liền trầm tư rồi đột ngột nói, “Hay chuyển đến sân chính đi, chỗ đó rộng hơn nhiều.”​“Minh An Điện là điện chính, chỉ dùng để tổ chức tiệc lớn.

Vụ chuyển nhà của Diệp Cẩn được quyết thế đấy, đơn giản, gọn lẹ, tốn chưa đến một nén hương.​Lời tác giả

Sân chính của hầu phủ là con quái vật khổng lồ có bảy lớp cửa, đằng trước nối liền với tiền viện, mặt sau xây đường dẫn đến cửa hông và nối thẳng tới vườn hoa cùng chỗ cho gia quyến nữ ở; Diệp Cẩn vào sân chính bằng con đường này.​Có điều, tuổi thơ y hạnh phúc hay bất hạnh thì liên quan gì đến nàng.

Chỗ ở mới quả thật rộng lớn gấp bội, nhưng nếu hỏi thì nàng sẽ nói chẳng qua là đổi từ cái sân này qua cái sân nọ, từ phòng giam này sang phòng giam khác, tâm trạng không sảng khoái chút nào.​Lúc đếm tới cửa thứ năm, Cố Quân bỗng dừng bước.

“Cứ để người hầu thu xếp, chúng ta ra đằng trước đi.” Bên dưới áo choàng, nam tử đứng cạnh nắm tay rồi dẫn nàng đi về phía nam.​Y định dẫn Diệp Cẩn về luôn nhưng nàng không đi, cứ đứng bất động.

“Đây là thư phòng Dật Hòa Hiên, hồi trước ta hay nghỉ ngơi ở đây… Minh Sắt Hiên, thường dùng để tiếp khách… Thanh Tâm Đường vốn là Phật đường nhưng ta đã phá dỡ, giờ chỉ để treo tranh chữ…”​Người hầu khuân đủ thứ đồ ra khỏi Lâm Hi Viện như là bàn trang điểm trước cửa sổ, bàn đọc sách ở phòng phụ, đồng hồ Tây Dương dùng bấy lâu, cả đống châu báu rực rỡ sắc màu nữa; tất cả đều được dọn tới sân chính của hầu phủ.

Xuyên qua hết cánh cửa này đến cánh cửa khác, Cố Quân vừa đi vừa giới thiệu. Diệp Cẩn không nói được nên chẳng đáp lời, vậy mà y cũng chả mất hứng. Nếu chỉ nhìn bề ngoài, hai người giống một cặp vợ chồng ân ái mới vừa chuyển đến nhà mới.​Cái tên được hầu hạ trưng ra bộ dạng của một lão gia, không thèm nhúc nhích hỗ trợ tí nào.

Lớp cửa thứ ba, thứ tư… Diệp Cẩn chán quá bèn tự đếm nhẩm xem tới cửa nào rồi. Lúc đếm tới cửa thứ năm, Cố Quân bỗng dừng bước.​Cũng từ ngày đó, Diệp Cẩn bắt gặp vô số cơ hội chứng minh cho suy đoán của mình – vì Cố Quân bắt đầu ở bên nàng suốt ngày.

“Đi tiếp sẽ gặp những khu vực gần như bỏ hoang cả năm,” y nói, “phía sau chắc thu xếp xong rồi, chúng ta về thôi.”​”

Y định dẫn Diệp Cẩn về luôn nhưng nàng không đi, cứ đứng bất động.​“Sao thế?

“Sao thế?” y quay đầu lại hỏi nàng.​Diệp Cẩn nhìn người bên cạnh, vẻ mặt y thản nhiên không có chút bi thương hay buồn bã, ngẫm lại thì những lời y nói ban nãy cũng đủ quái dị rồi.

Diệp Cẩn nhìn chằm chằm cái sân chưa đi ở phía nam.​”

Y đã hứa sẽ cho nàng đi bất kỳ đâu nàng muốn trong một năm này còn gì? Bây giờ nàng muốn đi dạo tiếp, muốn thấy nhiều hơn nữa những địa điểm ở tiền viện mà một “trắc thất” như nàng không được thấy.​Trong phút chốc, thời gian như chảy ngược, Diệp Cẩn thoáng ngây người.

Cố Quân nhìn là hiểu ý cô gái, cặp mắt đen cụp xuống khi y bảo, “Ta đưa nàng đi.”​Xưa nay nàng luôn giữ lời nên đành miễn cưỡng làm với vẻ mặt chàu bạu.

Hai người tiếp tục cất bước.​“Đi tiếp sẽ gặp những khu vực gần như bỏ hoang cả năm,” y nói, “phía sau chắc thu xếp xong rồi, chúng ta về thôi.

“Minh An Điện là điện chính, chỉ dùng để tổ chức tiệc lớn.”​Cảm xúc của nàng ư.

Bên kia cửa thùy hoa là một cái sân rộng rãi, liền kề với nó lại là một cái sân trông vắng vẻ lạ thường.​”

Bước chân Cố Quân thoáng khựng lại, y lạnh nhạt bảo, “Đó là từ đường, dùng để cúng bái mấy người lặt vặt.”​[1] “Công” ở đây là tước vị.

Diệp Cẩn nghe vậy thì ánh mắt dừng lại, nàng nhìn vào bên trong một cách thăm dò. Một bài vị thấp thoáng lộ diện giữa căn phòng u ám, trên viết “bài vị của ẩn sĩ Cố Công​Chú thích[1]​Diệp Cẩn nhìn chằm chằm cái sân chưa đi ở phía nam., tên húy Chiêm Đình, thuộc triều Hoàng Ngu”.​Nàng dùng khăn ướt lau sạch phần thuốc còn dư, bôi thuốc mới lên, sau đó lấy vải đã chuẩn bị sẵn quấn từng vòng một.

Cố Chiêm Đình.​Oo———oOo———oΟ

Cha Cố Quân à?​Ánh nến mờ ảo, căn phòng từ cũ nát chật chội thành tráng lệ huy hoàng, chậu nước từ gỗ thành đồng, ngay cả vải băng bó cũng từ vải thô sần sùi thành vải mịn mềm như bông.

Diệp Cẩn nhìn người bên cạnh, vẻ mặt y thản nhiên không có chút bi thương hay buồn bã, ngẫm lại thì những lời y nói ban nãy cũng đủ quái dị rồi.​” y quay đầu lại hỏi nàng.

Hình như nàng vô tình nhìn thấy tuổi thơ sống trong gia đình bất hạnh của người nào đấy. Suy cho cùng, phải có nguyên nhân mới nuôi dưỡng đối phương thành con người ngày nay, đúng không?​Bây giờ nàng muốn đi dạo tiếp, muốn thấy nhiều hơn nữa những địa điểm ở tiền viện mà một “trắc thất” như nàng không được thấy.

Có điều, tuổi thơ y hạnh phúc hay bất hạnh thì liên quan gì đến nàng.​Sân chính của hầu phủ là con quái vật khổng lồ có bảy lớp cửa, đằng trước nối liền với tiền viện, mặt sau xây đường dẫn đến cửa hông và nối thẳng tới vườn hoa cùng chỗ cho gia quyến nữ ở; Diệp Cẩn vào sân chính bằng con đường này.

Diệp Cẩn dời mắt, giả vờ chẳng biết gì.​” Nam tử đặt tay nàng lên cái vai bị thương.

Cố Quân lặng thinh suốt quãng đường về, nhưng khi đi ngang qua thư phòng, Diệp Cẩn loáng thoáng thấy bóng người mặc đồ màu lam đứng trong sân; nàng ta cùng vài nha hoàn lấy sách khỏi rương và bày trên vải lụa để phơi nắng.​Tóc mái rủ xuống hàng lông mày dài, các đường nét như được điêu khắc từ băng giá, kết hợp với ánh sáng lập lòe thì chúng tạo nên nét đẹp làm người ta nín thở.

“Hầu gia,” nàng ta hành lễ, giọng nói nhỏ nhẹ, “ hôm nay trời đẹp, nô tỳ mới lấy sách ra phơi ạ.”​Xin mượn lời một câu “danh ngôn” khác trong kiếp trước mà nàng vừa nhớ ra: Nội tâm không một gợn sóng, chỉ có bật cười khe khẽ.

“Ừm.” Cố Quân gật đầu, chân vẫn bước tiếp.​” Lúc ấy Cố Quân đang ép Diệp Cẩn chơi cờ với mình bên cửa sổ, y nghe vậy liền trầm tư rồi đột ngột nói, “Hay chuyển đến sân chính đi, chỗ đó rộng hơn nhiều.

Thương thay cho mỹ nhân dịu dàng tựa nước, lỡ trao ánh mắt lưu luyến cho kẻ mù.​Diệp Cẩn muốn châm chọc nhưng lưỡi đau không nói được gì, thêm nữa nàng đã đồng ý sẽ không đối chọi gay gắt với đối phương.

Diệp Cẩn nhìn cô gái váy lam rồi nghĩ đến mình, nàng chợt nhớ tới một lời ca nổi tiếng trong kiếp trước: Cái gì không chiếm được sẽ khiến người ta mãi mãi cồn cào ruột gan.​Quấn xong thì Diệp Cẩn thành thạo buộc lại thành một nút thắt gọn ghẽ, nàng ngẩng đầu để va phải đôi mắt mang theo thứ cảm xúc khó lường.

Hôm nay là mùng tám tết, cũng là ngày thứ tám Cố Quân đơn phương “bắt đầu lại lần nữa” với nàng.​Hai người tiếp tục cất bước.

Cảm xúc của nàng ư.​Cố Chiêm Đình.

Xin mượn lời một câu “danh ngôn” khác trong kiếp trước mà nàng vừa nhớ ra: Nội tâm không một gợn sóng, chỉ có bật cười khe khẽ.​Diệp Cẩn dời mắt, giả vờ chẳng biết gì.



* * *



Lời tác giả​” Cố Quân gật đầu, chân vẫn bước tiếp.

Nữ chính: Bắt đầu lại lần nữa á, khôn như anh quê tôi xích đầy 😊.​Thương thay cho mỹ nhân dịu dàng tựa nước, lỡ trao ánh mắt lưu luyến cho kẻ mù.



* * *



Chú thích​Xuyên qua hết cánh cửa này đến cánh cửa khác, Cố Quân vừa đi vừa giới thiệu.

[1]​Bước chân Cố Quân thoáng khựng lại, y lạnh nhạt bảo, “Đó là từ đường, dùng để cúng bái mấy người lặt vặt. “Công” ở đây là tước vị.​Khung cảnh tương đồng, con người tương đồng, có điều hai người họ đã cảnh còn người mất từ lâu, sao có thể quay về lúc trước đây.

⬅ Chương 47 —-oOo—- Chương 49 ➡
Bạn cần đăng nhập để bình luận