Bẻ Cánh Nàng

Chương 062: Ba năm

Năm ngày sau, Cố Quân mới tỉnh lại.​Cặp mắt hoa đào lướt qua biển người đủ thể loại trước lúc bất chợt khựng lại ở vị trí nào đấy.

Ánh nến lập lòe, xung quanh nồng nặc mùi thuốc gay mũi, mắt các ngự y đầy tơ máu khi họ dùng tay áo lau mồ hôi trán và thông báo rằng có thể tạm yên tâm vì tỉnh lại tức nghĩa đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm nhất.​Thiên tai bất ngờ làm nhiều người mất giấy thông hành lẫn hộ khẩu, hiện nay cần phân phát giấy tạm trú cho họ đăng ký lại.

Y quay đầu, chỉ là một động tác nhỏ mà ngực đau như bị xé rách. Thế nhưng biểu cảm trên mặt y chẳng hề thay đổi, đôi mắt đen đặc lạnh lùng nhìn thanh niên áo đen đang quỳ một bên gối ở đằng kia, y khàn khàn hỏi, “Nàng đâu?”​Ba năm sau, phủ Thanh Bình Vương

Cách y vài bước, Thính Phong im lặng giây lát mới trả lời, “Thuộc hạ đã phái người điều tra mọi khu vực dọc bờ sông, vẫn chưa thấy tung tích phu nhân ạ.”​Oo———oOo———oΟ

“…Tung tích?” Đôi mắt phượng hẹp dài hơi nheo, Cố Quân lặp lại bằng giọng trầm thấp.​“Thế cũng được.

Tung tích gì chứ, rõ ràng trước khi hôn mê thì nàng đang ở bên y.​“Vậy em lấy một hộp thử đã.

Chắc hẳn nàng lợi dụng lúc y bất tỉnh để chạy trốn lần nữa.​” Sở Sở trông cực kỳ kích động.

Mọi âm thanh biến mất, sự tĩnh lặng như vạn vật đã chết bao trùm căn lều. Nam tử trên giường nhìn chằm chặp kẻ mang đến tin xấu, gương mặt y vô cảm hệt con rối xinh đẹp không có sự sống.​Có gì để buồn với giận chứ, y khỏe vô cùng.

Hồi lâu sau, “con rối” chậm chạp chớp mắt, sau đó bật dậy rồi khom lưng ho dữ dội ở mép giường.​“Trời mưa thế này rầu quá,” nữ tử thở dài, “tình hình cổng thành sao rồi?

“Vương gia! Không được ho!” Ngự y gần đấy cuống quýt tới đỡ, bị hất ra thì cũng chỉ đành bất lực thở dài, “Vết thương vừa khép miệng thôi, cứ vậy thì…cứ vậy thì…ôi…”​Dương Châu giống cõi bồng lai tiên cảnh, trần gian có mưa gió thế nào cũng chẳng mảy may ảnh hưởng đến nơi đây.

Bên trong căn lều yên tĩnh chỉ còn tiếng ho đều đều, nghe dồn dập lại nghẹn ngào. Nô bộc quỳ đầy đất, ai cũng sợ phải đụng vào y.​Sở Sở khẽ hỏi, đồng thời tự tay múc nước tới giúp phụ nhân rửa ráy.

Lúc tiếng ho nhỏ dần, nam tử quẹt tay lau vết máu nơi khóe miệng, tô đỏ cả bờ môi mỏng. Y ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén tựa cánh đồng hoang bao la; có ngọn lửa điên cuồng bừng cháy trong đôi mắt ấy, thiêu hủy mọi thứ làm tro tàn phủ kín ánh mặt trời.​Sau một lúc lâu, tiếng ho nhỏ dần, người đàn ông ném xuống chiếc khăn trong tay; đuôi mắt ửng đỏ là sắc màu duy nhất trên gương mặt trắng bệch.

“Nàng không ở trong sông, mau đi truy lùng quanh túp lều tranh mà các ngươi tìm thấy ta!” Cuống họng y đầy máu, hễ phát ra tiếng là cơn đau thấu xương ập đến, nhưng chính cơn đau nhắc nhở Cố Quân rằng mọi thứ đều là thật. “Núi rừng, thôn xóm, lưu dân… Lục soát từng tấc một cho ta! Dù có xới tung đất thì cũng phải lôi nàng về!”​Giấy tạm trú không dễ lấy, phải có người đảm bảo mới được, biện pháp trên quả thật giải quyết vấn đề cấp bách nhất.

Năm ngày.​Diệp Cẩn ngẫm nghĩ mãi mới ngượng ngùng gật đầu đồng ý.

Nàng một thân một mình thì chạy được bao xa chứ?​“Đây là món trang sức phu nhân thích nhất.

Trước sau gì y cũng sẽ bắt được nàng.​Nam tử trên giường nhìn chằm chặp kẻ mang đến tin xấu, gương mặt y vô cảm hệt con rối xinh đẹp không có sự sống.

Hiện giờ Cố Quân sao tưởng tượng nổi lần này Diệp Cẩn thật sự mất tăm mất tích.​”

Phía đông có lũ lụt, hàng trăm ngàn lưu dân xuất hiện chỉ trong một đêm, thương vong nhiều vô số kể. Manh mối bị đứt giữa chừng, người hầu dốc toàn lực cũng chỉ mang về một chiếc khuyên tai mã não hơi nứt nẻ.​Y ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén tựa cánh đồng hoang bao la; có ngọn lửa điên cuồng bừng cháy trong đôi mắt ấy, thiêu hủy mọi thứ làm tro tàn phủ kín ánh mặt trời.

“Đây là món trang sức phu nhân thích nhất.” Mấy nha hoàn lau nước mắt liên hồi.​“Chưa ạ.

Cố Quân nhìn thật lâu chiếc khuyên tai trên tay mình trước lúc lãnh đạm cất tiếng, “Tìm tiếp, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.”​Manh mối bị đứt giữa chừng, người hầu dốc toàn lực cũng chỉ mang về một chiếc khuyên tai mã não hơi nứt nẻ.

Cùng lúc đó, trong biển người chen chúc hỗn loạn, Diệp Cẩn vô tư chùi bùn dính ở đầu ngón tay. Nàng soi mình trong vũng nước, hơi mỉm cười khi thấy hình ảnh phản chiếu hoàn toàn hòa hợp với dòng người chạy nạn từ khắp nơi đổ lại.​Sau khi tỉnh lại vào năm đó, y mắc phải cái tật này, ngự y chỉ dặn hãy tĩnh dưỡng và tuyệt đối tránh nổi giận hoặc buồn rầu.

Cao chạy xa bay, nàng phải đến Dương Châu.​Năm ngày.

Oo———oOo———oΟ​Thính Phong bước qua ngạch cửa, đi về phía nam tử đang đề bút viết chữ bên cửa sổ và khom lưng hành lễ.

Năm Xương Bình thứ nhất, tháng sáu, Dương Châu​Chắc hẳn nàng lợi dụng lúc y bất tỉnh để chạy trốn lần nữa.

Hiện tại đúng mùa mưa dầm, những hạt mưa bụi nhẹ nhàng gõ liên miên xuống mái hiên, bắn ra vô số bọt nước. Màn sương mờ bao phủ tòa thành thanh nhã này, thật giống một mỹ nhân dịu dàng tựa nước.​Tới cuối vẫn không ai nhắc đến chuyện hậu viện của Cố Vương gia mất một vị trắc thất, bởi vì nàng vốn chả quan trọng.

Có cô bé chạy đến một cửa tiệm, vừa bước qua cửa đã chào nữ tử trong tiệm bằng giọng giòn tan, “Sở nương tử, nghe nói dạo này tiệm của chị ra mắt loại phấn mới, tên Hoa Nhan Túy thì phải?”​” y hỏi.

“Đúng vậy,” nữ tử được hỏi mặc bộ váy hồng nhạt, hàng mi cong cong, bờ môi đỏ chưa nói đã cười, “Em mua cho chị mình à? Da cô ấy trắng, thoa loại phấn mới của tiệm tôi sẽ đẹp lắm đấy.”​Y quay đầu, chỉ là một động tác nhỏ mà ngực đau như bị xé rách.

“Vậy em lấy một hộp thử đã.”​“Điều tra kỹ lưỡng người xung quanh cô ta chưa?

Cô bé cầm hộp phấn rồi chạy vào màn mưa vô tận, để lại nữ tử trong tiệm nhận trà từ nha hoàn, nàng ấy thổi thổi và cúi đầu nhấp nhẹ một ngụm.​Giai đoạn này nàng gặp phải muôn vàn hiểm nguy nhưng may mắn đã cầm cự được tới Dương Châu.

“Trời mưa thế này rầu quá,” nữ tử thở dài, “tình hình cổng thành sao rồi?”​” Đối phương sợ nàng nghĩ nhiều bèn đế thêm, “Trên thương trường chỉ bàn chuyện làm ăn, tôi sẽ không đâm đầu vào một phi vụ lỗ vốn.

“Nghe bảo quan phủ đã mở lều cháo và đang thu xếp cho lưu dân ạ.” Nha hoàn tay nhanh nhẹn dọn dẹp, miệng đề xuất, “Hình như hồi trước nương tử cũng muốn phát cháo miễn phí? Hay là ngài quyên góp chút gạo rồi giao cho quan phủ đi cứu tế.”​Thế nhưng biểu cảm trên mặt y chẳng hề thay đổi, đôi mắt đen đặc lạnh lùng nhìn thanh niên áo đen đang quỳ một bên gối ở đằng kia, y khàn khàn hỏi, “Nàng đâu?

“Thế cũng được.” Nữ tử đặt chén trà xuống, gọi gã sai vặt đến khuân gạo và đoàn người xuất phát tới cổng thành.​Có nha dịch quen biết nữ tử nên xán lại chào hỏi, nàng ấy chỉ dùng dăm ba câu đã chặn đứng màn tán tỉnh này.

Ra khỏi cổng thành một cái là thấy những lưu dân nhếch nhác đứng thành hai hàng dưới sự trông coi của quan binh với nha dịch, một hàng lãnh cháo còn một hàng đăng ký giấy tờ. Thiên tai bất ngờ làm nhiều người mất giấy thông hành lẫn hộ khẩu, hiện nay cần phân phát giấy tạm trú cho họ đăng ký lại.​Nàng thích Dương Châu, nếu được ở đây mãi thì tốt biết bao.

Có nha dịch quen biết nữ tử nên xán lại chào hỏi, nàng ấy chỉ dùng dăm ba câu đã chặn đứng màn tán tỉnh này. Cặp mắt hoa đào lướt qua biển người đủ thể loại trước lúc bất chợt khựng lại ở vị trí nào đấy.​Da cô ấy trắng, thoa loại phấn mới của tiệm tôi sẽ đẹp lắm đấy.

Ngay sau đó, nàng ấy vọt vào đám đông để kéo tay một người.​“Không làm vậy thì y đã tìm thấy tôi từ lâu.

“Cô…cô là…” Nữ tử cẩn thận quan sát vị phụ nhân nhìn không rõ mặt trong bộ quần áo rách rưới. Rất lâu sau, nàng ấy bỗng ôm chầm lấy phụ nhân, vừa cười vừa khóc, “Thím còn sống, Sở Sở cứ tưởng không thể gặp lại thím nữa!”​“Nếu điều chế tốt thì tôi sẽ bỏ tiền mua công thức của cô.

“Sở nương tử, người này là…” nha dịch kia thò đầu lại hỏi.​Phụ nhân chậm rãi rửa mặt, hé lộ gương mặt nhợt nhạt tiều tụy nhưng vẫn xinh đẹp sắc nét, là Diệp Cẩn chứ còn ai nữa!

“Đây là vị thím tốt bụng mà tôi gặp trên đường tới Dương Châu.” Sở Sở trông cực kỳ kích động. “Khi đó tôi bất cẩn đánh mất lộ phí, may có thím ấy cứu! Gần đây nghe phía bắc có lũ lụt, tôi còn nhờ người tìm giùm, ai cũng nói thím ấy đã bị lũ cuốn nên cứ tưởng…”​” Cuống họng y đầy máu, hễ phát ra tiếng là cơn đau thấu xương ập đến, nhưng chính cơn đau nhắc nhở Cố Quân rằng mọi thứ đều là thật.

“Có thể gặp lại nhau là may mắn lắm đấy, Sở nương tử mau dẫn thím ấy về đi, mai đăng ký cũng chưa muộn.” Mỹ nhân rơi lệ quá đẹp, nha dịch vốn có cảm tình với nàng ấy vì vậy lập tức chủ động mở cửa sau.​”

Sở Sở ngừng khóc, nói lời cảm tạ rồi dìu phụ nhân kia về thành nghỉ ngơi. Từ đầu đến cuối, phụ nhân chẳng mở miệng nói chuyện lấy một lần.​”

Hai người về thẳng cái sân sau cửa hàng, đóng cửa, xác nhận không có ai xung quanh mới nhìn nhau với biểu cảm khác hẳn ban nãy.​Dưới sự trợ giúp nhiệt tình của cô bạn Sở Sở, Diệp Cẩn lấy tên giả là Vương thị và bắt đầu cuộc sống mới tại Dương Châu.

“Cô chạy trốn à? Sao nhìn luộm thuộm thế.”​” Ngự y gần đấy cuống quýt tới đỡ, bị hất ra thì cũng chỉ đành bất lực thở dài, “Vết thương vừa khép miệng thôi, cứ vậy thì…cứ vậy thì…ôi…”

Sở Sở khẽ hỏi, đồng thời tự tay múc nước tới giúp phụ nhân rửa ráy.​“Có tin tức gì không?

“Không làm vậy thì y đã tìm thấy tôi từ lâu.”​”

Phụ nhân chậm rãi rửa mặt, hé lộ gương mặt nhợt nhạt tiều tụy nhưng vẫn xinh đẹp sắc nét, là Diệp Cẩn chứ còn ai nữa!​Bút lông Hồ Châu đột ngột dừng trên trang giấy, Cố Quân nghiêng đầu ho một cách mất kiểm soát.

Một tháng trước, nàng tận dụng lúc Cố Quân hôn mê để bỏ đi. Lúc ấy còn rầu rĩ mình không một xu dính túi nhưng ai ngờ giữa chừng lại gặp lũ lụt, chỉ cần một chuyến lội trong bùn dưới mưa to là nàng đỡ tốn công cải trang. Thế là nàng ẩn mình vào đội ngũ lưu dân, trên đường đi theo họ còn đào rau dại rễ cây ăn cho đỡ đói. Giai đoạn này nàng gặp phải muôn vàn hiểm nguy nhưng may mắn đã cầm cự được tới Dương Châu.​Bấy giờ Diệp Cẩn cũng không ngờ mình sẽ ở Dương Châu suốt ba năm.

Nàng định thực hiện lời hứa tìm em gái của Bích Uyên song nào ngờ có thể tái ngộ Sở Sở.​Ba năm qua, người của vương phủ gần như lùng sục hết những chỗ khả dĩ.

“Đã tới đây thì ở nhà tôi đi.” Sở Sở không đợi nàng từ chối đã giải thích, “Không cần lo bị người ta phát hiện đâu. Vị thím tôi nhắc đến có thật, trùng hợp là hồi trước tôi từng nhờ người tìm thím ấy nhưng không có kết quả. Hôm nay cô chưa đăng ký đã vào thành cùng tôi, tốt nhất là lấy họ Vương giống thím ấy. Nhà thím ấy cách Dương Châu khá xa, tên lại khác nhau, có bị điều tra cũng khó lộ tẩy.”​Mọi âm thanh biến mất, sự tĩnh lặng như vạn vật đã chết bao trùm căn lều.

Giấy tạm trú không dễ lấy, phải có người đảm bảo mới được, biện pháp trên quả thật giải quyết vấn đề cấp bách nhất.​”

Diệp Cẩn ngẫm nghĩ mãi mới ngượng ngùng gật đầu đồng ý.​“Tra xét từng kẻ một, không được bỏ qua bất kỳ dấu vết nào.

Dưới sự trợ giúp nhiệt tình của cô bạn Sở Sở, Diệp Cẩn lấy tên giả là Vương thị và bắt đầu cuộc sống mới tại Dương Châu.​Kiếp trước nàng từng bỏ vài năm học tranh sơn dầu, hồi ở phủ Vân Trung, nàng kiếm được khoản tiền đầu tiên cũng nhờ ngón nghề này.

Ban ngày, nàng sẽ ở cửa hàng giúp Sở Sở, rảnh rỗi thì vẽ hoa văn đem bán cho tiệm thêu. Kiếp trước nàng từng bỏ vài năm học tranh sơn dầu, hồi ở phủ Vân Trung, nàng kiếm được khoản tiền đầu tiên cũng nhờ ngón nghề này.​”

Còn những lúc khác, Sở Sở sẽ cầm tay hướng dẫn nàng cách điều chế phấn.​” Đôi mắt phượng hẹp dài hơi nheo, Cố Quân lặp lại bằng giọng trầm thấp.

“Nếu điều chế tốt thì tôi sẽ bỏ tiền mua công thức của cô.” Đối phương sợ nàng nghĩ nhiều bèn đế thêm, “Trên thương trường chỉ bàn chuyện làm ăn, tôi sẽ không đâm đầu vào một phi vụ lỗ vốn.”​”

Vùi đầu nghiên cứu cái gì đó khiến thời gian trôi nhanh vùn vụt, khi Diệp Cẩn điều chế ra loại phấn đầu tiên trong đời mình thì đã là tháng tám.​Năm ngày sau, Cố Quân mới tỉnh lại.

Dương Châu giống cõi bồng lai tiên cảnh, trần gian có mưa gió thế nào cũng chẳng mảy may ảnh hưởng đến nơi đây. Trà dư tửu hậu, mọi người bàn tán tin tức từ phương bắc: ví dụ như Nhiếp Chính Vương Cố Quân bệnh tật mà vẫn đích thân lãnh binh đuổi Thát Đát từ giữa sông về lại Mạc Bắc, còn chém cả thủ lĩnh phe địch; hay như tân đế cùng triều thần trở về kinh thành, cúng tế phong tước, đại xá thiên hạ, khắp nơi vui mừng.​Còn những lúc khác, Sở Sở sẽ cầm tay hướng dẫn nàng cách điều chế phấn.

Bão táp của năm Xương Bình thứ nhất có lẽ sắp kết thúc. Tới cuối vẫn không ai nhắc đến chuyện hậu viện của Cố Vương gia mất một vị trắc thất, bởi vì nàng vốn chả quan trọng.​” Nữ tử đặt chén trà xuống, gọi gã sai vặt đến khuân gạo và đoàn người xuất phát tới cổng thành.

Hôm nay lại mưa, Diệp Cẩn che ô rời khỏi tiệm thêu, ôm chặt bạc vụn trong lòng.​”

Nửa năm nữa thôi là nàng đủ tiền thuê sân siêng. Dù Sở Sở luôn bảo trước kia nợ nàng nên nàng cứ ở nhà mình, nhưng quá khứ ấy đã trở nên quá nhỏ nhoi giữa hàng loạt sự việc chấn động.​Lúc ấy còn rầu rĩ mình không một xu dính túi nhưng ai ngờ giữa chừng lại gặp lũ lụt, chỉ cần một chuyến lội trong bùn dưới mưa to là nàng đỡ tốn công cải trang.

Nàng thích Dương Châu, nếu được ở đây mãi thì tốt biết bao.​Sống không thấy người, chết không thấy xác, lấy gì kết luận nàng đã chết?

Bấy giờ Diệp Cẩn cũng không ngờ mình sẽ ở Dương Châu suốt ba năm.​“Đã tới đây thì ở nhà tôi đi.

Oo———oOo———oΟ​Nàng một thân một mình thì chạy được bao xa chứ?

Ba năm sau, phủ Thanh Bình Vương​Cô bé cầm hộp phấn rồi chạy vào màn mưa vô tận, để lại nữ tử trong tiệm nhận trà từ nha hoàn, nàng ấy thổi thổi và cúi đầu nhấp nhẹ một ngụm.

Thính Phong bước qua ngạch cửa, đi về phía nam tử đang đề bút viết chữ bên cửa sổ và khom lưng hành lễ.​Cố Quân nhìn thật lâu chiếc khuyên tai trên tay mình trước lúc lãnh đạm cất tiếng, “Tìm tiếp, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.

“Có tin tức gì không?” Cây bút của nam tử không dừng lại khi y lạnh nhạt hỏi.​”

“Vẫn chưa có tin gì ạ,” Thính Phong trả lời, hắn nghĩ nghĩ rồi bổ sung, “nhưng phát hiện tung tích Sở phu nhân ở Dương Châu.”​Người con gái nọ như bốc hơi khỏi nhân gian, ngoại trừ món trang sức mã não thì chẳng thấy tăm hơi nàng đâu.

Cố Quân ngừng viết, thoáng nhíu mày suy nghĩ xem người kia là ai, hờ hững gật đầu, “Ừm.”​”

Ba năm qua, người của vương phủ gần như lùng sục hết những chỗ khả dĩ. Người con gái nọ như bốc hơi khỏi nhân gian, ngoại trừ món trang sức mã não thì chẳng thấy tăm hơi nàng đâu.​Hôm nay lại mưa, Diệp Cẩn che ô rời khỏi tiệm thêu, ôm chặt bạc vụn trong lòng.

Người hầu bao lần muốn khuyên can vì họ đều cho rằng cô gái đã gặp nạn, song y không muốn chấp nhận.​” Thính Phong đáp.

Sống không thấy người, chết không thấy xác, lấy gì kết luận nàng đã chết?​Dù Sở Sở luôn bảo trước kia nợ nàng nên nàng cứ ở nhà mình, nhưng quá khứ ấy đã trở nên quá nhỏ nhoi giữa hàng loạt sự việc chấn động.

Bút lông Hồ Châu đột ngột dừng trên trang giấy, Cố Quân nghiêng đầu ho một cách mất kiểm soát. Sau khi tỉnh lại vào năm đó, y mắc phải cái tật này, ngự y chỉ dặn hãy tĩnh dưỡng và tuyệt đối tránh nổi giận hoặc buồn rầu.​Nhà thím ấy cách Dương Châu khá xa, tên lại khác nhau, có bị điều tra cũng khó lộ tẩy.

Có gì để buồn với giận chứ, y khỏe vô cùng.​Cùng lúc đó, trong biển người chen chúc hỗn loạn, Diệp Cẩn vô tư chùi bùn dính ở đầu ngón tay.

Sau một lúc lâu, tiếng ho nhỏ dần, người đàn ông ném xuống chiếc khăn trong tay; đuôi mắt ửng đỏ là sắc màu duy nhất trên gương mặt trắng bệch.​”

Y giơ tay ra hiệu cho Thính Phong khoan lui ra.​Có cô bé chạy đến một cửa tiệm, vừa bước qua cửa đã chào nữ tử trong tiệm bằng giọng giòn tan, “Sở nương tử, nghe nói dạo này tiệm của cô ra mắt loại phấn mới, tên Hoa Nhan Túy thì phải?

“Điều tra kỹ lưỡng người xung quanh cô ta chưa?” y hỏi.​Hôm nay cô chưa đăng ký đã vào thành cùng tôi, tốt nhất là lấy họ Vương giống thím ấy.

“Chưa ạ.” Thính Phong đáp.​” Mấy nha hoàn lau nước mắt liên hồi.

“Tra xét từng kẻ một, không được bỏ qua bất kỳ dấu vết nào.”​Bão táp của năm Xương Bình thứ nhất có lẽ sắp kết thúc.

“Tuân lệnh.”​Từ đầu đến cuối, phụ nhân chẳng mở miệng nói chuyện lấy một lần.

⬅ Chương 61 —-oOo—- Chương 63 ➡
Bạn cần đăng nhập để bình luận