Bẻ Cánh Nàng
Chương 043: Bí mật
Diệp Cẩn thật không hiểu nổi sao trên đời lại có loại người này.Rõ ràng ở bên hầu gia vượt qua gian nguy là nàng ta, biết mọi bí mật của hầu gia cũng là nàng ta, tại sao kết quả lại thành nàng ta không phải người khiến ngài ấy rung động?!
Càng rung động sẽ càng muốn đẩy đối phương vào chỗ chết.Vừa dứt lời là bà ngồi xuống mép giường và di chuyển một cái đôn đến trước mặt, kéo Cố Quân ngồi xuống.
Chiều nay, khi lật đến trang có Bà tiện tay ném tã lót sang chỗ khác rồi cầm tay Cố Quân, ân cần nhìn y, “Nhìn là biết con đang gặp chuyện khó xử, đừng cứ canh cánh trong lòng, nói mẹ nghe xem nào.Cô Nhạn NhiCố Quân không nhìn tã lót nữa mà ngẩng đầu nhìn phụ nhân, ánh mắt tựa giếng nước phẳng lặng của y làm vẻ tươi cười trên mặt phụ nhân dần biến mất, nhường chỗ cho biểu cảm khờ dại. – bài thơ tưởng niệm người chồng đã mất – nàng cảm tưởng con đường cụt bỗng xuất hiện lối thoát rộng mở; toàn bộ những chuyện quái dị thời gian qua rốt cuộc có một lời giải thích hoang đường mà hợp lý.“Cố lang tuyệt tình thật, sao vứt bỏ thiếp ở đây chẳng thèm ngó ngàng.
Nỗi ám ảnh vượt mức bình thường Cố Quân dành cho nàng, lòng bao dung mọi thứ nàng đòi hỏi ngoại trừ tự do, cơn giận thầm lặng cùng sự ghẻ lạnh sau khi bị hỏi có thích nàng không ở rừng đào, giận dữ chất vấn lúc đọc phải bài thơ mang hàm ý đặc biệt, nắm tay nàng, hôn môi nàng, ôm nàng ngủ, để bụng những gì nàng thích…Nỗi ám ảnh vượt mức bình thường Cố Quân dành cho nàng, lòng bao dung mọi thứ nàng đòi hỏi ngoại trừ tự do, cơn giận thầm lặng cùng sự ghẻ lạnh sau khi bị hỏi có thích nàng không ở rừng đào, giận dữ chất vấn lúc đọc phải bài thơ mang hàm ý đặc biệt, nắm tay nàng, hôn môi nàng, ôm nàng ngủ, để bụng những gì nàng thích…
Mọi thứ đều hợp thành một đáp án khiến người ta khó tin: Cố Quân phải lòng nàng.Bây giờ thì cặp mẹ con trông không giống nhau này mới có vài phần tương đồng, làm minh chứng cho mối dây huyết thống giữa hai người.
Giây phút cảm nhận được thực tế đó, Diệp Cẩn ngẩn ngơ hồi lâu. Sau đấy nàng chẳng những đã không vui sướng, mà còn cảm thấy cơn lạnh buốt từ chỗ sâu nhất trong linh hồn lan rộng khắp cơ thể.”
Nàng đang đợi y ghét bỏ thế mà y lại thích nàng trước, đây là trò đùa nhảm nhí kiểu mới à?!Trăng sáng treo cao, đêm lạnh buốt giá, Cố Quân rời Lâm Hi Viện, đi xuyên qua vườn hoa, bỏ lại phía sau con đường đầy nô bộc quỳ xuống để vào thư phòng ở tiền viện.
Thật đáng sợ.Giọng phụ nhân thật hiền hậu, bà tiếp tục kiên nhẫn vuốt tóc Cố Quân chứ không nói gì nữa.
Không đợi Diệp Cẩn nghĩ xem nên đối mặt thế nào với sự thật này, Cố Quân quay lại ngay trong đêm và dùng hành động để nói với nàng rằng độ đáng sợ của y còn hơn thế: y không chỉ điên cuồng tra tấn nàng trên giường, y muốn giết nàng nữa kìa!Ngoài cửa, Linh Lan tới sau khi nghe tin, nàng ta ngẩn ngơ nhìn cửa gỗ khắc hoa như chực rơi lệ.
Giữa đêm đen tĩnh mịch đột nhiên vang lên tiếng ho như muốn nôn cả phổi ra.Bà nhìn y, bao săn sóc lẫn yêu thương biến mất tăm khỏi gương mặt mỹ lệ, chỉ để lại sự hờ hững tương tự Cố Quân.
Diệp Cẩn nằm ở mép giường, tay vỗ cổ mình liên hồi, bờ vai gầy yếu run run cuộn lại theo mỗi tiếng ho. Chất lỏng không biết là nước mắt hay mồ hôi nhỏ xuống đất không ngớt, tạo thành những hình tròn đậm màu.Chiều nay, khi lật đến trang có Cô Nhạn Nhi – bài thơ tưởng niệm người chồng đã mất – nàng cảm tưởng con đường cụt bỗng xuất hiện lối thoát rộng mở; toàn bộ những chuyện quái dị thời gian qua rốt cuộc có một lời giải thích hoang đường mà hợp lý.
Có người xuống giường từ bên cạnh nàng, cô gái trốn vô góc y hệt chim sợ cành cong, cặp mắt hạnh ngập nước tràn đầy sự kinh hoàng lẫn cảnh giác.Giai điệu du dương lên bổng xuống trầm giữa căn phòng đá trống hoác, tạo ra cảm giác lạnh lẽo lạ thường.
Nàng sai rồi, hoàn toàn sai.”
Cổ họng như bị thiêu đốt làm Diệp Cẩn đau chết đi sống lại, cứ nhớ tới hồi chiều mình còn lo âu đủ thứ là nàng muốn cho mình ăn tát.Lát sau, bà còn ngâm nga một giai điệu vô danh.
Cố Quân vốn không sở hữu năng lực thích một người, y chỉ biết phá hỏng và hủy diệt. Y chính là một gã khốn nạn từ đầu đến chân, là tên biến thái bị tâm thần!“Ngươi yêu một người.
“Gọi lang trung.”Con ả thấp hèn kia còn muốn tra tấn ngài ấy tới bao giờ!
Giọng nam lạnh nhạt cất lên giữa tiếng mở cửa, nghe không khác gì ngày thường.Chất lỏng không biết là nước mắt hay mồ hôi nhỏ xuống đất không ngớt, tạo thành những hình tròn đậm màu.
Cố Quân nhìn lướt qua đám nha hoàn hoảng hốt quỳ trên đất, rồi quay đầu nhìn người con gái ngồi ở mép giường với bộ dạng thảm hại. Nàng cũng đang nhìn y, ánh mắt vừa sợ vừa giận như đang nhìn một thằng điên coi rẻ mạng người, đáy mắt nàng còn cất giấu nỗi hận mãnh liệt.” Phụ nhân không bực bội khi bị đẩy, chỉ tỏ vẻ hơi tủi thân.
Đầu ngón tay còn vương hơi ấm từ da thịt phụ nữ hơi động đậy, hàng mi dài đen nhánh giống được nhuộm mực run khẽ đến mức gần như chẳng ai hay. Y dời mắt, mang theo vẻ mặt bình tĩnh rời khỏi đây.Cố Quân gật đầu, vừa định nói tiếp thì phía trong phát ra tiếng nói réo rắt động lòng người, “Cố lang tới đấy à?
Trăng sáng treo cao, đêm lạnh buốt giá, Cố Quân rời Lâm Hi Viện, đi xuyên qua vườn hoa, bỏ lại phía sau con đường đầy nô bộc quỳ xuống để vào thư phòng ở tiền viện.Càng tới gần thì ánh sáng ấy càng rực, Cố Quân chỉ dừng bước khi ánh sáng đạt tới độ chói mắt.
Trong thư phòng, y cho tỳ nữ đang muốn tiến lên đốt đèn lui xuống, đồng thời đuổi mọi người ra ngoài. Người đàn ông đóng cửa lại, y đứng một mình trong bóng tối đen đặc không thấy phương hướng và cứ đứng thế mãi.Đáng tiếc là ta, kẻ phạm tội sinh ra ngươi, càng chẳng đủ khả năng dạy.
Ngoài cửa, Linh Lan tới sau khi nghe tin, nàng ta ngẩn ngơ nhìn cửa gỗ khắc hoa như chực rơi lệ.Càng rung động sẽ càng muốn đẩy đối phương vào chỗ chết.
Lâm Hi Viện, lại là Lâm Hi Viện! Con ả thấp hèn kia còn muốn tra tấn ngài ấy tới bao giờ! Rõ ràng ở bên hầu gia vượt qua gian nguy là nàng ta, biết mọi bí mật của hầu gia cũng là nàng ta, tại sao kết quả lại thành nàng ta không phải người khiến ngài ấy rung động?!Bà nhìn y, gằn từng chữ, “Ta chỉ có thể dạy ngươi cách giết con bé, giống như năm xưa…khi ta giết Cố Dụ vậy.
Không diệt trừ con ả đó thì nỗi hận trong lòng nàng ta chẳng thể tiêu tan!Giọng nam lạnh nhạt cất lên giữa tiếng mở cửa, nghe không khác gì ngày thường.
Đúng lúc khăn tay Linh Lan cầm sắp bị xé nát thì tai nàng ta bắt giữ một tiếng va chạm cực nhỏ. Nếu không nhờ đêm khuya yên tĩnh hay nhờ nàng ta đứng sát rạt thì chắc chắn âm thanh ấy không thể bị phát hiện.“Cố lang có chán thiếp thì cũng phải nhớ tới con chứ.
Động tác vò khăn của Linh Lan dừng lại, sự kinh ngạc thoáng hiện lên trong mắt nàng ta.Cổ họng như bị thiêu đốt làm Diệp Cẩn đau chết đi sống lại, cứ nhớ tới hồi chiều mình còn lo âu đủ thứ là nàng muốn cho mình ăn tát.
Sao tự dưng hầu gia lại muốn đi gặp người đó?Cố Quân nhìn lướt qua đám nha hoàn hoảng hốt quỳ trên đất, rồi quay đầu nhìn người con gái ngồi ở mép giường với bộ dạng thảm hại.
Bên trong phòng, kệ sách được nhẹ nhàng dịch chuyển, để lộ một cửa động sâu hun hút trước mặt Cố Quân. Đôi mắt đã quen với bóng tối lặng yên nhìn cửa động, hồi lâu sau, Cố Quân cúi đầu và bước lên thềm đá phía trước.Diệp Cẩn thật không hiểu nổi sao trên đời lại có loại người này.
Cửa động hẹp chỉ đủ cho một người đi, phải qua một ngã rẽ thì không gian xung quanh mới thoáng đãng hơn.Cố Quân vẫn nhìn mảnh sứ trong tay với vẻ mặt thờ ơ.
Ánh sáng leo lắt truyền đến từ đằng trước, chỉ đường cho người muốn đi tiếp. Càng tới gần thì ánh sáng ấy càng rực, Cố Quân chỉ dừng bước khi ánh sáng đạt tới độ chói mắt.Thật đáng sợ.
Một bà tử già nua nhăn nheo trầm mặc lại gần tháo đống xiềng xích trên cửa cho Cố Quân vào.Giữa đêm đen tĩnh mịch đột nhiên vang lên tiếng ho như muốn nôn cả phổi ra.
Cố Quân không vào ngay, chỉ hỏi bà, “Dạo này thế nào?””
Bà tử hơi khom lưng, không kính cẩn cúi đầu giống nô bộc bình thường. Thay vào đấy, ánh mắt bà tập trung vào đôi môi khép mở của Cố Quân, lúc y nói xong thì bà mới giơ tay làm mấy động tác đơn giản – bà lão này vừa câm vừa điếc.Giây phút cảm nhận được thực tế đó, Diệp Cẩn ngẩn ngơ hồi lâu.
Cố Quân gật đầu, vừa định nói tiếp thì phía trong phát ra tiếng nói réo rắt động lòng người, “Cố lang tới đấy à?”Không biết qua bao lâu, vào một khoảnh khắc nọ, Cố Quân đang nhắm hờ mắt thì bất chợt duỗi tay túm lấy cổ tay gầy gò lộ xương của phụ nhân.
Đôi mắt đen đặc không dao động, Cố Quân cũng chẳng mở miệng đáp lời.”
“Cố lang tuyệt tình thật, sao vứt bỏ thiếp ở đây chẳng thèm ngó ngàng.”Trước ánh mắt mong chờ của phụ nhân, Cố Quân cúi đầu, điềm tĩnh nhìn cái gối trong tã lót.
Giọng nói mỗi lúc một gần, một phụ nhân xinh đẹp trên dưới bốn mươi tuổi mặc váy đỏ xuất hiện giữa ánh nến. Vừa thấy Cố Quân là gương mặt hãy còn tươi trẻ kia khoe lúm đồng tiền đáng yêu tựa thiếu nữ. Bà chạy chậm về phía Cố Quân, vươn tay định ôm y nhưng lại bị đẩy vai.Đôi mắt đen đặc không dao động, Cố Quân cũng chẳng mở miệng đáp lời.
“Thiếp nhớ lang quân lắm.” Phụ nhân không bực bội khi bị đẩy, chỉ tỏ vẻ hơi tủi thân. Bà thấy y ngó lơ mình bèn xốc lại tinh thần rồi nắm cổ tay đối phương và kéo y vào bên trong.Bà thấy y ngó lơ mình bèn xốc lại tinh thần rồi nắm cổ tay đối phương và kéo y vào bên trong.
“Cố lang có chán thiếp thì cũng phải nhớ tới con chứ.” Bà dẫn Cố Quân đến bên một chiếc giường, kế tiếp bà bế khỏi giường một cái tã lót bọc kín mít. Phụ nhân cẩn thận ôm tã lót như ôm báu vật đến trước mặt nam tử, ra hiệu cho y nhìn, “Mấy ngày trước A Mang đã biết gọi cha đấy, không tin thì chàng nghe thử xem.”Cả căn phòng im lìm, Cố Quân vừa giữ cổ tay phụ nhân vừa ngồi dậy, để đối mặt với ánh mắt vô hồn của bà.
Trước ánh mắt mong chờ của phụ nhân, Cố Quân cúi đầu, điềm tĩnh nhìn cái gối trong tã lót.”
Thời gian trôi đi, dòng cát của đồng hồ nước xào xạc rơi xuống. Cố Quân không nhìn tã lót nữa mà ngẩng đầu nhìn phụ nhân, ánh mắt tựa giếng nước phẳng lặng của y làm vẻ tươi cười trên mặt phụ nhân dần biến mất, nhường chỗ cho biểu cảm khờ dại.Thời gian trôi đi, dòng cát của đồng hồ nước xào xạc rơi xuống.
Rất lâu sau, bà khẽ khàng “à” một tiếng rồi dịu dàng mỉm cười, áy náy nói, “Coi đầu óc mẹ này, sao mẹ có thể quên A Mang của mình đã lớn rồi.””
Bà tiện tay ném tã lót sang chỗ khác rồi cầm tay Cố Quân, ân cần nhìn y, “Nhìn là biết con đang gặp chuyện khó xử, đừng cứ canh cánh trong lòng, nói mẹ nghe xem nào.”Vừa thấy Cố Quân là gương mặt hãy còn tươi trẻ kia khoe lúm đồng tiền đáng yêu tựa thiếu nữ.
Vừa dứt lời là bà ngồi xuống mép giường và di chuyển một cái đôn đến trước mặt, kéo Cố Quân ngồi xuống.“A Mang của mẹ là người ưu tú, nhưng tài giỏi đến đâu cũng biết thương tâm khổ sở.
Thanh niên cao lớn rắn rỏi ngồi trên đôn thấp làm đôi chân dài phải cố gập lại, ngó thôi đã thấy mệt. Thế mà Cố Quân chả hề khó chịu, thậm chí còn xuôi theo lực tay của phụ nhân, y chậm rãi cong lưng trước lúc gối đầu lên đùi bà hệt một đứa trẻ.Cố Quân không vào ngay, chỉ hỏi bà, “Dạo này thế nào?
“A Mang của mẹ là người ưu tú, nhưng tài giỏi đến đâu cũng biết thương tâm khổ sở. Những lúc như vậy cần nơi để trút bầu tâm sự,” phụ nhân dịu dàng vuốt tóc người gối đầu lên lòng mình, ấm áp bảo, “chia sẻ mẹ nghe nào, mẹ hứa sẽ không trêu chọc con.””
Tuy nhiên Cố Quân cứ giữ tư thế gối đầu kỳ quái kia, y mở to mắt mà bất động và lặng im nhìn vách tường màu xám gần đó.Thế mà Cố Quân chả hề khó chịu, thậm chí còn xuôi theo lực tay của phụ nhân, y chậm rãi cong lưng trước lúc gối đầu lên đùi bà hệt một đứa trẻ.
“Rồi, không nói thì thôi, để mẹ ở bên con một lát…”“Ngươi không nên tới tìm ta, tìm ta làm gì, nhờ ta dạy ngươi cách giết người ư?
Giọng phụ nhân thật hiền hậu, bà tiếp tục kiên nhẫn vuốt tóc Cố Quân chứ không nói gì nữa. Lát sau, bà còn ngâm nga một giai điệu vô danh.Cửa động hẹp chỉ đủ cho một người đi, phải qua một ngã rẽ thì không gian xung quanh mới thoáng đãng hơn.
Giai điệu du dương lên bổng xuống trầm giữa căn phòng đá trống hoác, tạo ra cảm giác lạnh lẽo lạ thường. Không biết qua bao lâu, vào một khoảnh khắc nọ, Cố Quân đang nhắm hờ mắt thì bất chợt duỗi tay túm lấy cổ tay gầy gò lộ xương của phụ nhân.Y dời mắt, mang theo vẻ mặt bình tĩnh rời khỏi đây.
Ánh nến chói lòa chiếu lên cổ tay bà, tố cáo những ngón tay đang nắm chặt một mảnh sứ sắc bén lạnh lẽo và cách cổ thanh niên cỡ nửa chỉ tay.“Thiếp nhớ lang quân lắm.
Cả căn phòng im lìm, Cố Quân vừa giữ cổ tay phụ nhân vừa ngồi dậy, để đối mặt với ánh mắt vô hồn của bà.Rất lâu sau, bà khẽ khàng “à” một tiếng rồi dịu dàng mỉm cười, áy náy nói, “Coi đầu óc mẹ này, sao mẹ có thể quên A Mang của mình đã lớn rồi.
“Ngươi yêu một người.”Ánh nến chói lòa chiếu lên cổ tay bà, tố cáo những ngón tay đang nắm chặt một mảnh sứ sắc bén lạnh lẽo và cách cổ thanh niên cỡ nửa chỉ tay.
Bà nhìn y, bao săn sóc lẫn yêu thương biến mất tăm khỏi gương mặt mỹ lệ, chỉ để lại sự hờ hững tương tự Cố Quân. Bây giờ thì cặp mẹ con trông không giống nhau này mới có vài phần tương đồng, làm minh chứng cho mối dây huyết thống giữa hai người.Lâm Hi Viện, lại là Lâm Hi Viện!
Cố Quân im lặng.”
“Không, ngươi không thật lòng yêu cô gái ấy, đàn ông Cố gia các ngươi không có năng lực yêu người khác.”Diệp Cẩn nằm ở mép giường, tay vỗ cổ mình liên hồi, bờ vai gầy yếu run run cuộn lại theo mỗi tiếng ho.
Phụ nhân cúi đầu, bẻ tay Cố Quân ra bằng bàn tay tự do, tiếp theo bà thong thả đặt mảnh sứ được mài nhọn hoắt vào lòng bàn tay y, “Các ngươi chỉ biết chiếm đoạt, cướp bóc, phá hủy. Tình yêu là thứ tên cha giả Cố Dụ không thể dạy ngươi, gã cha thật Cố Chiêm Đình cũng không thể dạy ngươi. Đáng tiếc là ta, kẻ phạm tội sinh ra ngươi, càng chẳng đủ khả năng dạy.”“Rồi, không nói thì thôi, để mẹ ở bên con một lát…”
Cố Quân vẫn nhìn mảnh sứ trong tay với vẻ mặt thờ ơ.”
“Ngươi không nên tới tìm ta, tìm ta làm gì, nhờ ta dạy ngươi cách giết người ư?”Tuy nhiên Cố Quân cứ giữ tư thế gối đầu kỳ quái kia, y mở to mắt mà bất động và lặng im nhìn vách tường màu xám gần đó.
Nói đến đây, phụ nhân nở nụ cười đẹp cực hạn; nét đẹp này quá choáng ngợp, quá lộng lẫy, khiến người ta liên tưởng tới sự thối rữa của đóa tường vi đỏ tàn phai. Bà nhìn y, gằn từng chữ, “Ta chỉ có thể dạy ngươi cách giết con bé, giống như năm xưa…khi ta giết Cố Dụ vậy.”Đôi mắt đã quen với bóng tối lặng yên nhìn cửa động, hồi lâu sau, Cố Quân cúi đầu và bước lên thềm đá phía trước.
⬅ Chương 42 —-oOo—- Chương 44 ➡
Càng rung động sẽ càng muốn đẩy đối phương vào chỗ chết.Vừa dứt lời là bà ngồi xuống mép giường và di chuyển một cái đôn đến trước mặt, kéo Cố Quân ngồi xuống.
Chiều nay, khi lật đến trang có Bà tiện tay ném tã lót sang chỗ khác rồi cầm tay Cố Quân, ân cần nhìn y, “Nhìn là biết con đang gặp chuyện khó xử, đừng cứ canh cánh trong lòng, nói mẹ nghe xem nào.Cô Nhạn NhiCố Quân không nhìn tã lót nữa mà ngẩng đầu nhìn phụ nhân, ánh mắt tựa giếng nước phẳng lặng của y làm vẻ tươi cười trên mặt phụ nhân dần biến mất, nhường chỗ cho biểu cảm khờ dại. – bài thơ tưởng niệm người chồng đã mất – nàng cảm tưởng con đường cụt bỗng xuất hiện lối thoát rộng mở; toàn bộ những chuyện quái dị thời gian qua rốt cuộc có một lời giải thích hoang đường mà hợp lý.“Cố lang tuyệt tình thật, sao vứt bỏ thiếp ở đây chẳng thèm ngó ngàng.
Nỗi ám ảnh vượt mức bình thường Cố Quân dành cho nàng, lòng bao dung mọi thứ nàng đòi hỏi ngoại trừ tự do, cơn giận thầm lặng cùng sự ghẻ lạnh sau khi bị hỏi có thích nàng không ở rừng đào, giận dữ chất vấn lúc đọc phải bài thơ mang hàm ý đặc biệt, nắm tay nàng, hôn môi nàng, ôm nàng ngủ, để bụng những gì nàng thích…Nỗi ám ảnh vượt mức bình thường Cố Quân dành cho nàng, lòng bao dung mọi thứ nàng đòi hỏi ngoại trừ tự do, cơn giận thầm lặng cùng sự ghẻ lạnh sau khi bị hỏi có thích nàng không ở rừng đào, giận dữ chất vấn lúc đọc phải bài thơ mang hàm ý đặc biệt, nắm tay nàng, hôn môi nàng, ôm nàng ngủ, để bụng những gì nàng thích…
Mọi thứ đều hợp thành một đáp án khiến người ta khó tin: Cố Quân phải lòng nàng.Bây giờ thì cặp mẹ con trông không giống nhau này mới có vài phần tương đồng, làm minh chứng cho mối dây huyết thống giữa hai người.
Giây phút cảm nhận được thực tế đó, Diệp Cẩn ngẩn ngơ hồi lâu. Sau đấy nàng chẳng những đã không vui sướng, mà còn cảm thấy cơn lạnh buốt từ chỗ sâu nhất trong linh hồn lan rộng khắp cơ thể.”
Nàng đang đợi y ghét bỏ thế mà y lại thích nàng trước, đây là trò đùa nhảm nhí kiểu mới à?!Trăng sáng treo cao, đêm lạnh buốt giá, Cố Quân rời Lâm Hi Viện, đi xuyên qua vườn hoa, bỏ lại phía sau con đường đầy nô bộc quỳ xuống để vào thư phòng ở tiền viện.
Thật đáng sợ.Giọng phụ nhân thật hiền hậu, bà tiếp tục kiên nhẫn vuốt tóc Cố Quân chứ không nói gì nữa.
Không đợi Diệp Cẩn nghĩ xem nên đối mặt thế nào với sự thật này, Cố Quân quay lại ngay trong đêm và dùng hành động để nói với nàng rằng độ đáng sợ của y còn hơn thế: y không chỉ điên cuồng tra tấn nàng trên giường, y muốn giết nàng nữa kìa!Ngoài cửa, Linh Lan tới sau khi nghe tin, nàng ta ngẩn ngơ nhìn cửa gỗ khắc hoa như chực rơi lệ.
Giữa đêm đen tĩnh mịch đột nhiên vang lên tiếng ho như muốn nôn cả phổi ra.Bà nhìn y, bao săn sóc lẫn yêu thương biến mất tăm khỏi gương mặt mỹ lệ, chỉ để lại sự hờ hững tương tự Cố Quân.
Diệp Cẩn nằm ở mép giường, tay vỗ cổ mình liên hồi, bờ vai gầy yếu run run cuộn lại theo mỗi tiếng ho. Chất lỏng không biết là nước mắt hay mồ hôi nhỏ xuống đất không ngớt, tạo thành những hình tròn đậm màu.Chiều nay, khi lật đến trang có Cô Nhạn Nhi – bài thơ tưởng niệm người chồng đã mất – nàng cảm tưởng con đường cụt bỗng xuất hiện lối thoát rộng mở; toàn bộ những chuyện quái dị thời gian qua rốt cuộc có một lời giải thích hoang đường mà hợp lý.
Có người xuống giường từ bên cạnh nàng, cô gái trốn vô góc y hệt chim sợ cành cong, cặp mắt hạnh ngập nước tràn đầy sự kinh hoàng lẫn cảnh giác.Giai điệu du dương lên bổng xuống trầm giữa căn phòng đá trống hoác, tạo ra cảm giác lạnh lẽo lạ thường.
Nàng sai rồi, hoàn toàn sai.”
Cổ họng như bị thiêu đốt làm Diệp Cẩn đau chết đi sống lại, cứ nhớ tới hồi chiều mình còn lo âu đủ thứ là nàng muốn cho mình ăn tát.Lát sau, bà còn ngâm nga một giai điệu vô danh.
Cố Quân vốn không sở hữu năng lực thích một người, y chỉ biết phá hỏng và hủy diệt. Y chính là một gã khốn nạn từ đầu đến chân, là tên biến thái bị tâm thần!“Ngươi yêu một người.
“Gọi lang trung.”Con ả thấp hèn kia còn muốn tra tấn ngài ấy tới bao giờ!
Giọng nam lạnh nhạt cất lên giữa tiếng mở cửa, nghe không khác gì ngày thường.Chất lỏng không biết là nước mắt hay mồ hôi nhỏ xuống đất không ngớt, tạo thành những hình tròn đậm màu.
Cố Quân nhìn lướt qua đám nha hoàn hoảng hốt quỳ trên đất, rồi quay đầu nhìn người con gái ngồi ở mép giường với bộ dạng thảm hại. Nàng cũng đang nhìn y, ánh mắt vừa sợ vừa giận như đang nhìn một thằng điên coi rẻ mạng người, đáy mắt nàng còn cất giấu nỗi hận mãnh liệt.” Phụ nhân không bực bội khi bị đẩy, chỉ tỏ vẻ hơi tủi thân.
Đầu ngón tay còn vương hơi ấm từ da thịt phụ nữ hơi động đậy, hàng mi dài đen nhánh giống được nhuộm mực run khẽ đến mức gần như chẳng ai hay. Y dời mắt, mang theo vẻ mặt bình tĩnh rời khỏi đây.Cố Quân gật đầu, vừa định nói tiếp thì phía trong phát ra tiếng nói réo rắt động lòng người, “Cố lang tới đấy à?
Trăng sáng treo cao, đêm lạnh buốt giá, Cố Quân rời Lâm Hi Viện, đi xuyên qua vườn hoa, bỏ lại phía sau con đường đầy nô bộc quỳ xuống để vào thư phòng ở tiền viện.Càng tới gần thì ánh sáng ấy càng rực, Cố Quân chỉ dừng bước khi ánh sáng đạt tới độ chói mắt.
Trong thư phòng, y cho tỳ nữ đang muốn tiến lên đốt đèn lui xuống, đồng thời đuổi mọi người ra ngoài. Người đàn ông đóng cửa lại, y đứng một mình trong bóng tối đen đặc không thấy phương hướng và cứ đứng thế mãi.Đáng tiếc là ta, kẻ phạm tội sinh ra ngươi, càng chẳng đủ khả năng dạy.
Ngoài cửa, Linh Lan tới sau khi nghe tin, nàng ta ngẩn ngơ nhìn cửa gỗ khắc hoa như chực rơi lệ.Càng rung động sẽ càng muốn đẩy đối phương vào chỗ chết.
Lâm Hi Viện, lại là Lâm Hi Viện! Con ả thấp hèn kia còn muốn tra tấn ngài ấy tới bao giờ! Rõ ràng ở bên hầu gia vượt qua gian nguy là nàng ta, biết mọi bí mật của hầu gia cũng là nàng ta, tại sao kết quả lại thành nàng ta không phải người khiến ngài ấy rung động?!Bà nhìn y, gằn từng chữ, “Ta chỉ có thể dạy ngươi cách giết con bé, giống như năm xưa…khi ta giết Cố Dụ vậy.
Không diệt trừ con ả đó thì nỗi hận trong lòng nàng ta chẳng thể tiêu tan!Giọng nam lạnh nhạt cất lên giữa tiếng mở cửa, nghe không khác gì ngày thường.
Đúng lúc khăn tay Linh Lan cầm sắp bị xé nát thì tai nàng ta bắt giữ một tiếng va chạm cực nhỏ. Nếu không nhờ đêm khuya yên tĩnh hay nhờ nàng ta đứng sát rạt thì chắc chắn âm thanh ấy không thể bị phát hiện.“Cố lang có chán thiếp thì cũng phải nhớ tới con chứ.
Động tác vò khăn của Linh Lan dừng lại, sự kinh ngạc thoáng hiện lên trong mắt nàng ta.Cổ họng như bị thiêu đốt làm Diệp Cẩn đau chết đi sống lại, cứ nhớ tới hồi chiều mình còn lo âu đủ thứ là nàng muốn cho mình ăn tát.
Sao tự dưng hầu gia lại muốn đi gặp người đó?Cố Quân nhìn lướt qua đám nha hoàn hoảng hốt quỳ trên đất, rồi quay đầu nhìn người con gái ngồi ở mép giường với bộ dạng thảm hại.
Bên trong phòng, kệ sách được nhẹ nhàng dịch chuyển, để lộ một cửa động sâu hun hút trước mặt Cố Quân. Đôi mắt đã quen với bóng tối lặng yên nhìn cửa động, hồi lâu sau, Cố Quân cúi đầu và bước lên thềm đá phía trước.Diệp Cẩn thật không hiểu nổi sao trên đời lại có loại người này.
Cửa động hẹp chỉ đủ cho một người đi, phải qua một ngã rẽ thì không gian xung quanh mới thoáng đãng hơn.Cố Quân vẫn nhìn mảnh sứ trong tay với vẻ mặt thờ ơ.
Ánh sáng leo lắt truyền đến từ đằng trước, chỉ đường cho người muốn đi tiếp. Càng tới gần thì ánh sáng ấy càng rực, Cố Quân chỉ dừng bước khi ánh sáng đạt tới độ chói mắt.Thật đáng sợ.
Một bà tử già nua nhăn nheo trầm mặc lại gần tháo đống xiềng xích trên cửa cho Cố Quân vào.Giữa đêm đen tĩnh mịch đột nhiên vang lên tiếng ho như muốn nôn cả phổi ra.
Cố Quân không vào ngay, chỉ hỏi bà, “Dạo này thế nào?””
Bà tử hơi khom lưng, không kính cẩn cúi đầu giống nô bộc bình thường. Thay vào đấy, ánh mắt bà tập trung vào đôi môi khép mở của Cố Quân, lúc y nói xong thì bà mới giơ tay làm mấy động tác đơn giản – bà lão này vừa câm vừa điếc.Giây phút cảm nhận được thực tế đó, Diệp Cẩn ngẩn ngơ hồi lâu.
Cố Quân gật đầu, vừa định nói tiếp thì phía trong phát ra tiếng nói réo rắt động lòng người, “Cố lang tới đấy à?”Không biết qua bao lâu, vào một khoảnh khắc nọ, Cố Quân đang nhắm hờ mắt thì bất chợt duỗi tay túm lấy cổ tay gầy gò lộ xương của phụ nhân.
Đôi mắt đen đặc không dao động, Cố Quân cũng chẳng mở miệng đáp lời.”
“Cố lang tuyệt tình thật, sao vứt bỏ thiếp ở đây chẳng thèm ngó ngàng.”Trước ánh mắt mong chờ của phụ nhân, Cố Quân cúi đầu, điềm tĩnh nhìn cái gối trong tã lót.
Giọng nói mỗi lúc một gần, một phụ nhân xinh đẹp trên dưới bốn mươi tuổi mặc váy đỏ xuất hiện giữa ánh nến. Vừa thấy Cố Quân là gương mặt hãy còn tươi trẻ kia khoe lúm đồng tiền đáng yêu tựa thiếu nữ. Bà chạy chậm về phía Cố Quân, vươn tay định ôm y nhưng lại bị đẩy vai.Đôi mắt đen đặc không dao động, Cố Quân cũng chẳng mở miệng đáp lời.
“Thiếp nhớ lang quân lắm.” Phụ nhân không bực bội khi bị đẩy, chỉ tỏ vẻ hơi tủi thân. Bà thấy y ngó lơ mình bèn xốc lại tinh thần rồi nắm cổ tay đối phương và kéo y vào bên trong.Bà thấy y ngó lơ mình bèn xốc lại tinh thần rồi nắm cổ tay đối phương và kéo y vào bên trong.
“Cố lang có chán thiếp thì cũng phải nhớ tới con chứ.” Bà dẫn Cố Quân đến bên một chiếc giường, kế tiếp bà bế khỏi giường một cái tã lót bọc kín mít. Phụ nhân cẩn thận ôm tã lót như ôm báu vật đến trước mặt nam tử, ra hiệu cho y nhìn, “Mấy ngày trước A Mang đã biết gọi cha đấy, không tin thì chàng nghe thử xem.”Cả căn phòng im lìm, Cố Quân vừa giữ cổ tay phụ nhân vừa ngồi dậy, để đối mặt với ánh mắt vô hồn của bà.
Trước ánh mắt mong chờ của phụ nhân, Cố Quân cúi đầu, điềm tĩnh nhìn cái gối trong tã lót.”
Thời gian trôi đi, dòng cát của đồng hồ nước xào xạc rơi xuống. Cố Quân không nhìn tã lót nữa mà ngẩng đầu nhìn phụ nhân, ánh mắt tựa giếng nước phẳng lặng của y làm vẻ tươi cười trên mặt phụ nhân dần biến mất, nhường chỗ cho biểu cảm khờ dại.Thời gian trôi đi, dòng cát của đồng hồ nước xào xạc rơi xuống.
Rất lâu sau, bà khẽ khàng “à” một tiếng rồi dịu dàng mỉm cười, áy náy nói, “Coi đầu óc mẹ này, sao mẹ có thể quên A Mang của mình đã lớn rồi.””
Bà tiện tay ném tã lót sang chỗ khác rồi cầm tay Cố Quân, ân cần nhìn y, “Nhìn là biết con đang gặp chuyện khó xử, đừng cứ canh cánh trong lòng, nói mẹ nghe xem nào.”Vừa thấy Cố Quân là gương mặt hãy còn tươi trẻ kia khoe lúm đồng tiền đáng yêu tựa thiếu nữ.
Vừa dứt lời là bà ngồi xuống mép giường và di chuyển một cái đôn đến trước mặt, kéo Cố Quân ngồi xuống.“A Mang của mẹ là người ưu tú, nhưng tài giỏi đến đâu cũng biết thương tâm khổ sở.
Thanh niên cao lớn rắn rỏi ngồi trên đôn thấp làm đôi chân dài phải cố gập lại, ngó thôi đã thấy mệt. Thế mà Cố Quân chả hề khó chịu, thậm chí còn xuôi theo lực tay của phụ nhân, y chậm rãi cong lưng trước lúc gối đầu lên đùi bà hệt một đứa trẻ.Cố Quân không vào ngay, chỉ hỏi bà, “Dạo này thế nào?
“A Mang của mẹ là người ưu tú, nhưng tài giỏi đến đâu cũng biết thương tâm khổ sở. Những lúc như vậy cần nơi để trút bầu tâm sự,” phụ nhân dịu dàng vuốt tóc người gối đầu lên lòng mình, ấm áp bảo, “chia sẻ mẹ nghe nào, mẹ hứa sẽ không trêu chọc con.””
Tuy nhiên Cố Quân cứ giữ tư thế gối đầu kỳ quái kia, y mở to mắt mà bất động và lặng im nhìn vách tường màu xám gần đó.Thế mà Cố Quân chả hề khó chịu, thậm chí còn xuôi theo lực tay của phụ nhân, y chậm rãi cong lưng trước lúc gối đầu lên đùi bà hệt một đứa trẻ.
“Rồi, không nói thì thôi, để mẹ ở bên con một lát…”“Ngươi không nên tới tìm ta, tìm ta làm gì, nhờ ta dạy ngươi cách giết người ư?
Giọng phụ nhân thật hiền hậu, bà tiếp tục kiên nhẫn vuốt tóc Cố Quân chứ không nói gì nữa. Lát sau, bà còn ngâm nga một giai điệu vô danh.Cửa động hẹp chỉ đủ cho một người đi, phải qua một ngã rẽ thì không gian xung quanh mới thoáng đãng hơn.
Giai điệu du dương lên bổng xuống trầm giữa căn phòng đá trống hoác, tạo ra cảm giác lạnh lẽo lạ thường. Không biết qua bao lâu, vào một khoảnh khắc nọ, Cố Quân đang nhắm hờ mắt thì bất chợt duỗi tay túm lấy cổ tay gầy gò lộ xương của phụ nhân.Y dời mắt, mang theo vẻ mặt bình tĩnh rời khỏi đây.
Ánh nến chói lòa chiếu lên cổ tay bà, tố cáo những ngón tay đang nắm chặt một mảnh sứ sắc bén lạnh lẽo và cách cổ thanh niên cỡ nửa chỉ tay.“Thiếp nhớ lang quân lắm.
Cả căn phòng im lìm, Cố Quân vừa giữ cổ tay phụ nhân vừa ngồi dậy, để đối mặt với ánh mắt vô hồn của bà.Rất lâu sau, bà khẽ khàng “à” một tiếng rồi dịu dàng mỉm cười, áy náy nói, “Coi đầu óc mẹ này, sao mẹ có thể quên A Mang của mình đã lớn rồi.
“Ngươi yêu một người.”Ánh nến chói lòa chiếu lên cổ tay bà, tố cáo những ngón tay đang nắm chặt một mảnh sứ sắc bén lạnh lẽo và cách cổ thanh niên cỡ nửa chỉ tay.
Bà nhìn y, bao săn sóc lẫn yêu thương biến mất tăm khỏi gương mặt mỹ lệ, chỉ để lại sự hờ hững tương tự Cố Quân. Bây giờ thì cặp mẹ con trông không giống nhau này mới có vài phần tương đồng, làm minh chứng cho mối dây huyết thống giữa hai người.Lâm Hi Viện, lại là Lâm Hi Viện!
Cố Quân im lặng.”
“Không, ngươi không thật lòng yêu cô gái ấy, đàn ông Cố gia các ngươi không có năng lực yêu người khác.”Diệp Cẩn nằm ở mép giường, tay vỗ cổ mình liên hồi, bờ vai gầy yếu run run cuộn lại theo mỗi tiếng ho.
Phụ nhân cúi đầu, bẻ tay Cố Quân ra bằng bàn tay tự do, tiếp theo bà thong thả đặt mảnh sứ được mài nhọn hoắt vào lòng bàn tay y, “Các ngươi chỉ biết chiếm đoạt, cướp bóc, phá hủy. Tình yêu là thứ tên cha giả Cố Dụ không thể dạy ngươi, gã cha thật Cố Chiêm Đình cũng không thể dạy ngươi. Đáng tiếc là ta, kẻ phạm tội sinh ra ngươi, càng chẳng đủ khả năng dạy.”“Rồi, không nói thì thôi, để mẹ ở bên con một lát…”
Cố Quân vẫn nhìn mảnh sứ trong tay với vẻ mặt thờ ơ.”
“Ngươi không nên tới tìm ta, tìm ta làm gì, nhờ ta dạy ngươi cách giết người ư?”Tuy nhiên Cố Quân cứ giữ tư thế gối đầu kỳ quái kia, y mở to mắt mà bất động và lặng im nhìn vách tường màu xám gần đó.
Nói đến đây, phụ nhân nở nụ cười đẹp cực hạn; nét đẹp này quá choáng ngợp, quá lộng lẫy, khiến người ta liên tưởng tới sự thối rữa của đóa tường vi đỏ tàn phai. Bà nhìn y, gằn từng chữ, “Ta chỉ có thể dạy ngươi cách giết con bé, giống như năm xưa…khi ta giết Cố Dụ vậy.”Đôi mắt đã quen với bóng tối lặng yên nhìn cửa động, hồi lâu sau, Cố Quân cúi đầu và bước lên thềm đá phía trước.
⬅ Chương 42 —-oOo—- Chương 44 ➡
Bạn cần đăng nhập để bình luận