Bẻ Cánh Nàng

Chương 053: Bình yên

Tại sân có nhà kho của hầu phủ, mấy tiểu nha hoàn vây quanh nữ tử váy lam, vừa chọn thỏi mực tốt nhất để vào trong hộp vừa nhỏ giọng nịnh nọt.​Được sủng ái thì sao chứ, trên đời này, người chung chăn gối biết bí mật của hầu gia mà còn sống chỉ có mình nàng ta.

“Chị Linh Lan đúng là giỏi thật đấy, chỉ cần ấn một cái rồi nhìn dưới nắng là biết chất lượng thỏi mực có tốt không.”​” Các nha hoàn trong phòng biến mất tiêu từ lâu, Diệp Cẩn đặt hoa đã cắt xuống, vô cảm nói.

“Chứ gì nữa, để tôi nhìn thì có khi tốn mấy năm vẫn nghĩ chúng giống y hệt nhau.”​Bước qua cửa sân, đập vào mắt nàng ta là cảnh người đàn ông mặc đồ đen thêu hình hạc nắm tay cô gái, hai người sánh vai bước xuống thềm đá trước thư phòng.

“Thôi thôi, cô là ai mà dám so mình với chị Linh Lan…”​”

Nhóm tiểu nha hoàn này mới được phân công tới đây vài năm, Linh Lan là đại nha hoàn của sân chính và còn giữ thân phận đặc biệt, vì vậy mọi người hay cố gắng lấy lòng nàng ta.​“Không phải vội.

Trước những lời nịnh hót ấy, Linh Lan cười nhu mì, “Ta nào giỏi giang thế, đó toàn là những tài lẻ thôi.”​Y dừng cọ tai nàng, nhưng lại chuyển sang hôn cổ và đáp bằng giọng trầm thấp, “Chưa đủ.

Lời lẽ thì khiêm tốn nhưng ai có đầu óc đều biết nàng ta thích nghe người khác khen mình.​Theo kinh nghiệm trước giờ, nàng muốn cự tuyệt cũng phải dây dưa một lát mới phát huy tác dụng; thành công hai trên mười lần đã tốt lắm rồi.

Tuy nhiên, hôm nay có nha hoàn thông minh phát hiện tuy Linh Lan vẫn trò chuyện như thường ngày nhưng tâm tư không ở đây, hiển nhiên trong lòng đang canh cánh gì đó.​”

Có lẽ nàng ta đang nghĩ đến Cẩn phu nhân.​Bước chân mọc cánh làm nàng ta chỉ tốn nửa chén trà nhỏ đã tới thư phòng ở sân chính, Linh Lan kìm nén cõi lòng vui như trẩy hội để khoác lên mình cái dáng vẻ gấp rút trở về.

Hầu gia đã lâu không kêu Linh Lan hầu hạ, ai mà chả cuống lên.​Giếng cạn, lụa trắng, rượu độc, một trong mấy thứ này thôi nhỉ?

“Chị Linh Lan, không biết con bé Nguyệt Nha có canh giữ nổi thư phòng không. Tính nó lì như trâu, mong đừng để đám kia bắt nạt.” có tiểu nha hoàn bĩu môi phàn nàn.​Tiếng “xẹt xẹt” đặc trưng của cây kéo vang lên, kẻ ở đằng sau không bám lấy nàng nữa, nhưng Diệp Cẩn chưa thể thả lỏng người.

“Nguyệt Nha luôn làm việc ổn thỏa, chỉ không thích nói chuyện thôi, mấy em đừng chọc ghẹo con bé.” Linh Lan thuận miệng bảo, ánh mắt vô thức nhìn về phía thư phòng ở sân chính. Nàng ta ngẫm nghĩ rồi hỏi quản gia đứng cạnh, “Ta mới nhớ ra vài ngày trước hầu gia nói muốn vẽ tranh thủy mặc, đợt này có mực Tất Yên​Hai người giằng co hồi lâu, y cúi đầu xuống, nâng nàng dậy cho đến khi môi chạm môi.[1]​Diệp Cẩn nghĩ hôm nay Cố Quân chắc uống lộn thuốc. thượng đẳng không?”​Thế là Linh Lan đến cái rương khác tỉ mẫn lựa, chốc chốc than màu của thỏi này nhiễm tạp chất, chốc chốc chê thỏi nọ có vết xước; vị quản gia phụ trách mua mực chảy mồ hôi ròng ròng, nội tâm gào thét số mình khổ.

“Có ạ, dĩ nhiên là có. Thỏi mực hợp vẽ tranh đều nằm đây, Linh Lan cô nương cứ chọn thỏa thích.”​Diệp Cẩn nhíu mày đẩy y ra.

Thế là Linh Lan đến cái rương khác tỉ mẫn lựa, chốc chốc than màu của thỏi này nhiễm tạp chất, chốc chốc chê thỏi nọ có vết xước; vị quản gia phụ trách mua mực chảy mồ hôi ròng ròng, nội tâm gào thét số mình khổ.​Tính nó lì như trâu, mong đừng để đám kia bắt nạt.

Mặt trời dần ngả về tây, không khí cũng lạnh hơn, cuối cùng có người chạy đến thì thầm thông báo hầu gia đã về.​Oo———oOo———oΟ

Động tác cầm thỏi mực xem xét của Linh Lan dừng lại, nàng ta đặt đồ xuống rồi thong thả nói, “Hôm nay cứ mang những thỏi này về đã.”​Cặp mắt nữ tử đầy ngu ngơ, cứ thất thần nhìn nam tử.

Không biết giờ nàng ta chạy về thì còn kịp xem màn cuối của vở kịch không.​Tưởng tượng đến đây thôi là tâm trạng nàng ta nhẹ bẫng, bước chân như mọc cánh.

Giếng cạn, lụa trắng, rượu độc, một trong mấy thứ này thôi nhỉ?​Mấy việc này vốn cũng bình thường, ai dè khi đã ở trong phòng, y vừa ngồi xuống uống ngụm trà liền đột nhiên dán lại gần để hôn nàng.

Tưởng tượng đến đây thôi là tâm trạng nàng ta nhẹ bẫng, bước chân như mọc cánh.​Hoàng hôn chưa tàn, ngoài cửa sổ gió lạnh cắt da nhưng trong phòng ấm áp như xuân.

Được sủng ái thì sao chứ, trên đời này, người chung chăn gối biết bí mật của hầu gia mà còn sống chỉ có mình nàng ta. Với con hồ ly tinh lúc trước, nàng ta chỉ dẫn dắt đối phương kiểm tra kệ sách một chút thôi mà ả đã chết ngay hôm sau.​Chú thích

Sẽ có ngày y hiểu rằng, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có nàng ta bầu bạn bên y nhưng không cầu danh phận hay tham vinh hoa.​Nàng cáu kỉnh quay lại định mỉa vài câu, kết quả chưa kịp mở miệng thì y đã chồm người tới phong ấn môi nàng lần nữa.

Bước chân mọc cánh làm nàng ta chỉ tốn nửa chén trà nhỏ đã tới thư phòng ở sân chính, Linh Lan kìm nén cõi lòng vui như trẩy hội để khoác lên mình cái dáng vẻ gấp rút trở về. Bước qua cửa sân, đập vào mắt nàng ta là cảnh người đàn ông mặc đồ đen thêu hình hạc nắm tay cô gái, hai người sánh vai bước xuống thềm đá trước thư phòng.​Không biết giờ nàng ta chạy về thì còn kịp xem màn cuối của vở kịch không.

Ánh mặt trời xuyên những tầng mây, chiếu lên gương mặt lãnh đạm của nam tử và nhuộm cho y một lớp màu ấm áp lóa mắt. Trong đôi mắt sâu thẳm tựa đại dương kia chỉ phản chiếu bóng hình của nữ tử cạnh bên.​Ánh sáng chồng chéo bóng tối, mê hoặc lòng người.

Không có cuồng nộ, không có máu me hay chết chóc, chỉ có bình yên, an nhiên và thanh nhã. Từng khoảnh khắc đều như đang kể một câu chuyện về những tháng năm tĩnh mạc an lành.​”

Y cứ thế nắm tay người con gái khác đi từng bước một ngang qua nàng ta.​Lời lẽ thì khiêm tốn nhưng ai có đầu óc đều biết nàng ta thích nghe người khác khen mình.

Từ đầu chí cuối, y thậm chí chẳng hề nhìn nàng ta lấy một lần.​Giữa tiếng thở hổn hển nhè nhẹ, ngón tay người con gái bấu lấy tấm rèm nhưng bị y kéo ra để mười ngón tay đan vào nhau trên giường.

Oo———oOo———oΟ​[1] Đây là một loại mực cao cấp trong lịch sử nghệ thuật Trung Quốc, được làm bằng cách đốt than tùng với cặn dầu sơn.

Diệp Cẩn nghĩ hôm nay Cố Quân chắc uống lộn thuốc.​Nhóm tiểu nha hoàn này mới được phân công tới đây vài năm, Linh Lan là đại nha hoàn của sân chính và còn giữ thân phận đặc biệt, vì vậy mọi người hay cố gắng lấy lòng nàng ta.

Sau khi rời khỏi thư phòng, tên này hành xử cực kỳ quái đản, cứ nắm tay rồi ôm eo nàng. Mấy việc này vốn cũng bình thường, ai dè khi đã ở trong phòng, y vừa ngồi xuống uống ngụm trà liền đột nhiên dán lại gần để hôn nàng.​Lần này vất vả lắm nàng mới đẩy nam tử ra nổi.

Ban ngày ban mặt mà nứng cái gì.​Tại sân có nhà kho của hầu phủ, mấy tiểu nha hoàn vây quanh nữ tử váy lam, vừa chọn thỏi mực tốt nhất để vào trong hộp vừa nhỏ giọng nịnh nọt.

Diệp Cẩn nhíu mày đẩy y ra.​Y quá quen thuộc cơ thể Diệp Cẩn, chỉ cần hơi khiêu khích là nàng ngã oặt ra sau với hơi thở gấp gáp.

Theo kinh nghiệm trước giờ, nàng muốn cự tuyệt cũng phải dây dưa một lát mới phát huy tác dụng; thành công hai trên mười lần đã tốt lắm rồi.​Trước những lời nịnh hót ấy, Linh Lan cười nhu mì, “Ta nào giỏi giang thế, đó toàn là những tài lẻ thôi.

Bất ngờ là hôm nay đối phương lại dễ dàng từ bỏ.​Y thấy nàng ngó lơ mình bèn há miệng ngậm lấy vành tai nhỏ xinh rồi bắt đầu gặm gặm mài mài.

Diệp Cẩn thở phào nhẹ nhõm, tiện tay lấy sách đọc.​Thỏi mực hợp vẽ tranh đều nằm đây, Linh Lan cô nương cứ chọn thỏa thích.

Đang yên đang lành, ai ngờ lát sau, đúng lúc nàng bắt đầu tập trung xem thì một bàn tay bất chợt duỗi tới che mất quyển sách trên tay nàng.​Từng khoảnh khắc đều như đang kể một câu chuyện về những tháng năm tĩnh mạc an lành.

Diệp Cẩn: …​Hôm nay người đàn ông đặc biệt kiên nhẫn, ánh mắt chỉ dừng trên gương mặt trong trẻo của nàng: ngắm từng cái nhíu mày, từng cơn run rẩy, gương mặt ửng hồng tựa ráng chiều, đôi mắt long lanh ngấn lệ đẹp đẽ.

Có để yên cho người ta đọc sách không!​Khí thế lạnh lẽo bao trùm cô gái, hơi thở ấm áp quanh quẩn bên tai, có người nhẹ nhàng mút hôn tai nàng.

Nàng cáu kỉnh quay lại định mỉa vài câu, kết quả chưa kịp mở miệng thì y đã chồm người tới phong ấn môi nàng lần nữa.​Đang yên đang lành, ai ngờ lát sau, đúng lúc nàng bắt đầu tập trung xem thì một bàn tay bất chợt duỗi tới che mất quyển sách trên tay nàng.

Diệp Cẩn hít một hơi thật sâu, buộc phải đẩy y tiếp.​Từ đầu chí cuối, y thậm chí chẳng hề nhìn nàng ta lấy một lần.

Lần này vất vả lắm nàng mới đẩy nam tử ra nổi.​Trong đôi mắt sâu thẳm tựa đại dương kia chỉ phản chiếu bóng hình của nữ tử cạnh bên.

Tốt nhất đừng đụng vô mấy gã đang lên cơn, cứ trốn là được.​Hầu gia đã lâu không kêu Linh Lan hầu hạ, ai mà chả cuống lên.

Nàng quyết đoán đứng dậy đến bên cái bàn đằng kia, lấy kéo tỉa cành cho chậu hoa trên bàn.​“Nguyệt Nha luôn làm việc ổn thỏa, chỉ không thích nói chuyện thôi, mấy em đừng chọc ghẹo con bé.

Tiếng “xẹt xẹt” đặc trưng của cây kéo vang lên, kẻ ở đằng sau không bám lấy nàng nữa, nhưng Diệp Cẩn chưa thể thả lỏng người.​Diệp Cẩn hít một hơi thật sâu, buộc phải đẩy y tiếp.

Quả nhiên, không biết một phút đã trôi qua chưa mà có tiếng bước chân, kế tiếp là hai cánh tay vòng lấy nàng từ phía sau. Khí thế lạnh lẽo bao trùm cô gái, hơi thở ấm áp quanh quẩn bên tai, có người nhẹ nhàng mút hôn tai nàng. Y thấy nàng ngó lơ mình bèn há miệng ngậm lấy vành tai nhỏ xinh rồi bắt đầu gặm gặm mài mài.​” Câu trả lời cho nàng là bàn tay cởi đai lưng rồi luồn vào áo nàng.

“…Anh chơi đủ chưa vậy.” Các nha hoàn trong phòng biến mất tiêu từ lâu, Diệp Cẩn đặt hoa đã cắt xuống, vô cảm nói.​Nàng ta ngẫm nghĩ rồi hỏi quản gia đứng cạnh, “Ta mới nhớ ra vài ngày trước hầu gia nói muốn vẽ tranh thủy mặc, đợt này có mực Tất Yên [1] thượng đẳng không?

Y dừng cọ tai nàng, nhưng lại chuyển sang hôn cổ và đáp bằng giọng trầm thấp, “Chưa đủ.”​Diệp Cẩn: …

“…Sắp đến giờ dùng bữa tối rồi.” Diệp Cẩn thật sự cạn lời, tính đẩy Cố Quân ra nhưng y như rằng lực bất tòng tâm.​Vào giây phút cao trào, y bỗng dừng lại, mặc cho nàng chớp mắt một cách hụt hẫng, mê mang, lại khó chịu.

“Không phải vội.” Câu trả lời cho nàng là bàn tay cởi đai lưng rồi luồn vào áo nàng.​” có tiểu nha hoàn bĩu môi phàn nàn.

Y quá quen thuộc cơ thể Diệp Cẩn, chỉ cần hơi khiêu khích là nàng ngã oặt ra sau với hơi thở gấp gáp. Nam tử đỡ nữ tử rồi xoay nàng đối diện với mình, sau đó bế ngang nàng đi về phía giường.​Mặt trời dần ngả về tây, không khí cũng lạnh hơn, cuối cùng có người chạy đến thì thầm thông báo hầu gia đã về.

Hoàng hôn chưa tàn, ngoài cửa sổ gió lạnh cắt da nhưng trong phòng ấm áp như xuân. Giữa tiếng thở hổn hển nhè nhẹ, ngón tay người con gái bấu lấy tấm rèm nhưng bị y kéo ra để mười ngón tay đan vào nhau trên giường. Hôm nay người đàn ông đặc biệt kiên nhẫn, ánh mắt chỉ dừng trên gương mặt trong trẻo của nàng: ngắm từng cái nhíu mày, từng cơn run rẩy, gương mặt ửng hồng tựa ráng chiều, đôi mắt long lanh ngấn lệ đẹp đẽ.​Ánh mặt trời xuyên những tầng mây, chiếu lên gương mặt lãnh đạm của nam tử và nhuộm cho y một lớp màu ấm áp lóa mắt.

Ánh sáng chồng chéo bóng tối, mê hoặc lòng người.​Nàng quyết đoán đứng dậy đến bên cái bàn đằng kia, lấy kéo tỉa cành cho chậu hoa trên bàn.

Vào giây phút cao trào, y bỗng dừng lại, mặc cho nàng chớp mắt một cách hụt hẫng, mê mang, lại khó chịu.​” Diệp Cẩn thật sự cạn lời, tính đẩy Cố Quân ra nhưng y như rằng lực bất tòng tâm.

Cố Quân áp sát Diệp Cẩn, đặt bàn tay mềm nhũn của nàng lên cổ mình, tạo thành động tác ôm ấp thân mật. Thế rồi y thì thầm bên tai nàng, “Hôn ta.”​”

Cặp mắt nữ tử đầy ngu ngơ, cứ thất thần nhìn nam tử. Y gạt lọn tóc đẫm mồ hôi bên má nàng, kiên trì lặp lại một lần nữa.​“…Sắp đến giờ dùng bữa tối rồi.

Sự tỉnh táo thoáng lóe lên trong mắt, nàng cắn môi từ chối.​Có để yên cho người ta đọc sách không!

Hai người giằng co hồi lâu, y cúi đầu xuống, nâng nàng dậy cho đến khi môi chạm môi.​Động tác cầm thỏi mực xem xét của Linh Lan dừng lại, nàng ta đặt đồ xuống rồi thong thả nói, “Hôm nay cứ mang những thỏi này về đã.



* * *



Chú thích​Có lẽ nàng ta đang nghĩ đến Cẩn phu nhân.

[1]​Tốt nhất đừng đụng vô mấy gã đang lên cơn, cứ trốn là được. Đây là một loại mực cao cấp trong lịch sử nghệ thuật Trung Quốc, được làm bằng cách đốt than tùng với cặn dầu sơn. Nó được đánh giá cao vì chất lượng đen tuyền, độ bóng đẹp và khả năng giữ màu bền lâu, đặc biệt thích hợp cho hội họa truyền thống.​“Có ạ, dĩ nhiên là có.

⬅ Chương 52 —-oOo—- Chương 54 ➡
Bạn cần đăng nhập để bình luận