Bẻ Cánh Nàng
Chương 066: Mãn nguyện
Ánh sáng quanh nàng thật chói mắt, người đàn ông kia còn ngồi ở nơi sáng nhất. Ba năm qua, dĩ nhiên Diệp Cẩn cũng tưởng tượng bao lần khung cảnh hai người tái ngộ, song phần lớn nàng chỉ có thể nghĩ tới những hình ảnh phẫn nộ, uy hiếp, và hỗn loạn. Khi hai người thật sự gặp lại, nàng mới phát hiện y rất bình tĩnh.Từ nay về sau, thiên hạ đều nằm trong tay Cố Quân, trên đời chẳng còn ai đủ sức ngăn cản y và nàng cũng sẽ không gặp được cơ hội tốt hơn ba năm trước để thoát khỏi con người này.
Bình tĩnh quá mức.Diệp Cẩn đành nghe theo y, nâng chân phải thăm dò chướng ngại, đồng thời cố gắng nhấc chân cao một chút.
Bình tĩnh đến nỗi làm người ta hoài nghi có phải y đang ấp ủ âm mưu nào đáng sợ hơn, điên cuồng hơn không.”
Ánh lửa làm không gian sáng như ban ngày. Hơi thở ngập ngụa mùi máu gay mũi, chất lỏng sền sệt màu đỏ đậm chảy lan tràn, thấm ướt đế giày Diệp Cẩn. Có người lặng lẽ tới kéo cái xác nát bấy trên mặt đất, máu uốn lượn thành bức tranh vẽ hình tròn vặn vẹo quái đản.Diệp Cẩn cảm giác được Sở Sở đỡ nàng dậy đi về trái hai bước, kế tiếp một đôi giày thêu họa tiết mãng xà xuất hiện ở không gian hẹp lộ ra bên dưới khăn voan.
Khung cảnh này quen quá, vòng vèo thế nào mà sau bốn năm nàng như trở về thời điểm mọi thứ bắt đầu, trở về buổi sáng sớm lúc chân tướng phơi bày tại căn nhà trong huyện thành nhỏ bé. Ngày ấy y sai người chém đứt cổ Lục Văn Giác ngay trước mặt Diệp Cẩn, sau đấy duỗi tay về phía nàng và bảo nàng hãy đi cùng y.Hộ vệ với binh lính xung quanh không dám cản khi nàng kéo y đi về sân sau của cửa hàng; nhóm lửa, nhào bột, hái rau đều được nàng làm hết sức thành thạo.
Đã có lúc nàng thấy y đúng là mơ mộng hão huyền, thậm chí còn vững tin rằng trước sau gì mình cũng sẽ tìm được cách thoát khỏi y. Nhưng càng về sau, y cứ lần lượt chứng minh nàng đã là món đồ trong tay y từ lâu, thế gian chẳng còn chỗ để nàng ẩn núp.”
Nàng thua rồi, nàng không thắng nổi y, bất kể là quá khứ, hiện tại, hay tương lai.Nàng muốn đẩy y ra nhưng tay bị siết chặt, thế này thì nàng có khác gì vật tế nằm trên dàn tế thần mặc cho người xâu xé đâu.
Lần trốn thoát ba năm này rõ ràng có đủ thiên thời, địa lợi, nhân hòa, ấy thế mà vẫn là công dã tràng. Từ nay về sau, thiên hạ đều nằm trong tay Cố Quân, trên đời chẳng còn ai đủ sức ngăn cản y và nàng cũng sẽ không gặp được cơ hội tốt hơn ba năm trước để thoát khỏi con người này.Khi kiệu hoa dừng lại, Diệp Cẩn thấy cổ mình tê đến mức mất cảm giác.
Phía trước nàng bỗng tối sầm, bóng người cao lớn nuốt chửng Diệp Cẩn, những ngón tay lạnh băng vuốt nhẹ khóe môi nàng rồi mơn trớn xuống dưới cằm.”
Nàng ngẩng đầu, quả nhiên nhìn thấy cặp mắt đen tối quen thuộc. Khoảng cách gần thế này khiến nàng nhìn rõ mồn một con ngươi của đối phương, và thấy ẩn mình bên dưới lớp màn bình tĩnh kia là ngọn gió đang nhen nhúm thành cuồng phong.” Y cúi xuống hôn lên vị trí tương tự trên ngực nàng, sau đó không cho nàng thời gian phản ứng đã cắn mạnh xuống lớp thịt.
Giữa sự tĩnh lặng tuyệt đối, ánh mắt nam tử lạnh lùng liếc sang một bên. Cách đó không xa, Sở Sở chợt run rẩy nắm chặt khăn tay – y muốn giết nàng ấy, giết chết kẻ đã che giấu Diệp Cẩn suốt ba năm, làm y tìm không thấy người, làm y trằn trọc hằng đêm.Vì vậy Cố Quân thoáng kinh ngạc, nheo mắt quan sát nàng một lát mới đáp, “Chưa.
Không khí bỗng nén lại đến cực điểm, từng hạt bụi nhỏ cũng như cảm nhận được điều gì đó mà run rẩy. Nam tử hơi híp mắt, chậm rãi giơ tay lên trời; cánh tay ấy mảnh khảnh lại trắng bệch, có thể nhìn thấy mạch máu tím tím bên dưới lớp da, ánh lửa còn tô thêm nét đẹp bệnh hoạn cho nó. Song hiện tại, Sở Sở chỉ thấy nét đẹp đó hãi hùng cùng cực!”
Cơn cuồng phong đã thành hình, chực chờ nghiền nát mọi thứ. Đột nhiên, một bàn tay nhỏ nhắn, mềm ấm vươn ra để nhẹ nhàng kéo cổ tay Cố Quân.Cơn cuồng phong đã thành hình, chực chờ nghiền nát mọi thứ.
Cuồng phong tan biến, cơn rung chấn khiến lòng người hoảng sợ bỗng lặng im.Nam tử để mặc nàng điên cuồng vùng vẫy muốn trốn thoát, còn y thì chậm rãi đè nàng xuống từng chút một.
“Tôi đói.”Ngay sau đấy, tiếng mở cửa vang lên và căn phòng chìm vào tĩnh lặng.
Đôi mắt người con gái trong veo, giọng nàng như thì thầm, “Anh ăn sáng chưa?”Oo———oOo———oΟ
Giọng nàng nghe bình thường, cứ như đây là một buổi sáng như bao ngày. Vì vậy Cố Quân thoáng kinh ngạc, nheo mắt quan sát nàng một lát mới đáp, “Chưa.”“Chúc mừng ngày vui lớn của vương gia!
Diệp Cẩn để y quan sát thỏa thích, gật gù, “Vậy đi ăn cùng tôi đi.”“Tôi đói.
Hộ vệ với binh lính xung quanh không dám cản khi nàng kéo y đi về sân sau của cửa hàng; nhóm lửa, nhào bột, hái rau đều được nàng làm hết sức thành thạo.“Tới rồi, vương gia tới rồi, đang ở ngoài cửa sân làm thơ trang điểm [2] !
Hai khắc sau, Diệp Cẩn đặt hai bát mì tỏa hương thơm thoang thoảng lên bàn. Nàng cởi tạp dề rồi ngồi xuống, nghiêng đầu nhìn nam tử đứng yên đằng sau và nhướn mày hỏi, “Ăn thôi, còn chờ tôi đút cho anh à?”Ánh sáng quanh nàng thật chói mắt, người đàn ông kia còn ngồi ở nơi sáng nhất.
Cố Quân lặng thinh, chỉ tới ngồi xuống nhưng chẳng hề động vào bát mì trước mặt.Cô bé gục đầu vểnh tai lên nghe giây lát, gương mặt từ từ đỏ ửng.
Diệp Cẩn liếc y một cái, nàng gắp thức ăn từ bát đối phương rồi cúi đầu nhét vô miệng. Nhai nhai nuốt nuốt xong, nàng lạnh nhạt nói, “Không có độc đâu.”Bên cạnh nàng, Cố Quân gắp chút mì nếm thử, cặp lông mày đang nhíu lại giãn ra trước lúc y gắp thêm.
Cố Quân nhìn nàng, tay vẫn không đụng đũa, miệng thì chất vấn bằng giọng trầm thấp, “Nàng có ý gì.”Nhai nhai nuốt nuốt xong, nàng lạnh nhạt nói, “Không có độc đâu.
“Tí nữa phải xuất phát rồi, chẳng lẽ tôi không được ăn bữa cơm nóng à?”Cô gái khó thở nhưng không còn sức lực đẩy y, chỉ đành để mặc y ôm nàng rồi chuyển vị trí đến chiếc gối mềm cạnh bên và đè nàng xuống một lần nữa.
Diệp Cẩn bình thản trả lời, nói xong lại quay đầu cất cao giọng gọi Sở Sở. Tên lính đang giữ Sở Sở thấy Cố Quân không phản đối bèn thả cho nàng ấy đứng dậy đi đến bàn ăn.Sau khoảng ba, bốn giây thì nàng mới nghe thấy người ta lần lượt thỉnh an với chúc mừng.
“Gói lại hết số son phấn hiện có đi, lát nữa chúng ta sẽ vận chuyển chúng về kinh thành.”Hàng mi dài đen nhánh run run, Cố Quân ôm cô gái trong lòng rồi ngồi dậy.
Diệp Cẩn thản nhiên bàn chuyện dời cửa hàng với Sở Sở, “Đây là cửa hàng đầu tiên tôi dốc sức kinh doanh, thất bại thì tiếc lắm, tốt nhất là đến kinh thành làm lại từ đầu… Có điều mai mốt chắc tôi không ghé thường xuyên được, cửa hàng nên thuê người khác làm sổ sách, nếu gặp khó khăn gì thì cứ phái người đến báo tôi một tiếng…”Phủ Thanh Bình Vương giăng đèn kết hoa, khách khứa ai ai cũng tươi cười và rối rít chúc mừng Nhiếp Chính Vương, người đích thân ra đón khách.
Bên cạnh nàng, Cố Quân gắp chút mì nếm thử, cặp lông mày đang nhíu lại giãn ra trước lúc y gắp thêm.Trong khoảnh khắc đó, cái sân yên tĩnh chỉ có tiếng Diệp Cẩn, cùng âm thanh ăn uống cực khẽ của nam tử.
Trong khoảnh khắc đó, cái sân yên tĩnh chỉ có tiếng Diệp Cẩn, cùng âm thanh ăn uống cực khẽ của nam tử. Trong không khí, hạt bụi run rẩy cuối cùng chậm chạp đáp xuống đất.Trong lúc nàng vô tình cúi đầu, thấy vết sẹo thấp thoáng dưới vạt áo thì mới nhớ ra tại sao y có vết sẹo này.
Sở Sở nhìn cô bạn thân thật lâu rồi bờ môi run run mới cong lên thành nụ cười giống hệt bấy lâu, “Ừm, tôi đi thu dọn đồ ngay đây. Lâu lắm không về, chẳng biết kinh thành thay đổi thế nào nữa.”Khoảnh khắc này, Diệp Cẩn thật sự cạn lời – bởi vì nàng cố lắm cũng chỉ thấy yên ngựa chứ chẳng thấy mặt mũi ngạch cửa đâu!
Hôm sau trên quan đạo, binh lính mặc giáp vừa canh giữ cỗ xe ngựa ở giữa, vừa bước trên thảm cỏ xanh ngát.Trong không khí, hạt bụi run rẩy cuối cùng chậm chạp đáp xuống đất.
Có tiểu nha hoàn vội vã bưng trà tới, đang định lại gần xe ngựa thì một ma ma kéo cô bé lại rồi dữ dằn trừng mắt. Cô bé gục đầu vểnh tai lên nghe giây lát, gương mặt từ từ đỏ ửng.” Diệp Cẩn cố gắng hít thở bình thường lại, đáng tiếc chẳng thấm vào đâu.
Bên trong xe ngựa, Diệp Cẩn bị đè sát vách, váy nàng nhàu nhĩ còn tóc tai thì rũ rượi. Xung quanh đầy tiếng bánh xe cùng tiếng vó ngựa nặng nề và lộn xộn, nhưng chúng chẳng thể che giấu một âm thanh khác. Hơi thở nàng tràn ngập thứ hơi thở quen thuộc, nó lạnh lẽo lẫn chứa đầy tính xâm lược. Máu chảy cuồn cuộn trong tai nàng, để lại tiếng ong ong váng đầu, nàng nghiêng đầu trốn tránh nụ hôn để hớp lấy không khí. Bỗng nhiên, nàng ngồi thẳng dậy, mày nhíu lại khi nàng phát ra tiếng rên yếu ớt bị kìm nén.Đôi mắt người con gái trong veo, giọng nàng như thì thầm, “Anh ăn sáng chưa?
Đối phương nâng cằm nàng lên, cặp môi mới rời đi lại áp sát, lại quấn quýt không rời. Cô gái khó thở nhưng không còn sức lực đẩy y, chỉ đành để mặc y ôm nàng rồi chuyển vị trí đến chiếc gối mềm cạnh bên và đè nàng xuống một lần nữa.Có người lặng lẽ tới kéo cái xác nát bấy trên mặt đất, máu uốn lượn thành bức tranh vẽ hình tròn vặn vẹo quái đản.
“Nhanh vậy sao,” Cố Quân vuốt lọn tóc đẫm mồ hôi bên má nàng, “ba năm đấy, không nhớ ta ư?”“Trước ngạch cửa phía sau sẽ đặt yên ngựa [3] .
“…Cút.” Diệp Cẩn cố gắng hít thở bình thường lại, đáng tiếc chẳng thấm vào đâu. “Anh tưởng ai cũng giống anh hả…”Giữa những tiếng nói ồn ào, Diệp Cẩn nhận thấy Sở Sở đang siết tay nàng.
“Ta mà là người như nàng nói thì hậu viện đâu chỉ còn mình nàng.” Cố Quân ngắm nhìn người con gái đang nở rộ dưới thân mình, tay y trêu chọc điểm trí mạng trong thân thể nàng. Y nhìn nàng giật mình, ngay cả đầu ngón tay cũng được nhuộm màu đỏ nhạt xinh đẹp; trông nàng giống hệt phôi sứ tinh xảo nhất, mang theo vẻ mỏng manh không vương bụi trần.Giữa sự tĩnh lặng tuyệt đối, ánh mắt nam tử lạnh lùng liếc sang một bên.
Làm thế này giọng nói kia sẽ không thốt lên những lời khiến y khó chịu. Cố Quân nhìn xuống, nắm tay nàng rồi đặt những ngón tay hồng xinh lên trên ngực mình.Khuôn mặt lạnh lùng đẹp tuyệt trần dường như cũng được nhuộm sắc màu ấm, giống thần tiên rơi xuống cõi nhân gian; ai nhìn cũng biết tâm trạng y đang rất phấn chấn.
Ban đầu Diệp Cẩn không để ý làn da mà tay nàng đang sờ có gì khác lạ. Trong lúc nàng vô tình cúi đầu, thấy vết sẹo thấp thoáng dưới vạt áo thì mới nhớ ra tại sao y có vết sẹo này.Kế tiếp, người ta nâng kiệu hoa lên rồi đi thẳng về trước.
Đó là vết thương do y chắn tên cho nàng.Hai khắc sau, Diệp Cẩn đặt hai bát mì tỏa hương thơm thoang thoảng lên bàn.
“Cứ hôm nào mưa dầm là lại mệt người, phiền thật đấy.” Y cúi xuống hôn lên vị trí tương tự trên ngực nàng, sau đó không cho nàng thời gian phản ứng đã cắn mạnh xuống lớp thịt.Ngay lập tức, khi tiếng trầm trồ nịnh nọt hô vang, có người ôm eo nàng rồi nhấc nàng qua khỏi chậu than.
Cơn đau nhói ở ngực lan rộng, Diệp Cẩn khẽ rít đau đớn. Nàng muốn đẩy y ra nhưng tay bị siết chặt, thế này thì nàng có khác gì vật tế nằm trên dàn tế thần mặc cho người xâu xé đâu. Kẻ tra tấn vẫn chưa dừng tay, hai người hợp làm một cho đến khi y ép nàng phát ra những tiếng nức nở vụn vỡ.”
“Đau không?”Y nhìn nàng giật mình, ngay cả đầu ngón tay cũng được nhuộm màu đỏ nhạt xinh đẹp; trông nàng giống hệt phôi sứ tinh xảo nhất, mang theo vẻ mỏng manh không vương bụi trần.
Trong cơn mê sảng, có người khẽ hỏi bên tai nàng.Cố Quân nhìn xuống, nắm tay nàng rồi đặt những ngón tay hồng xinh lên trên ngực mình.
Diệp Cẩn gật đầu.”
“Đau thì tốt.”Đột nhiên, một bàn tay nhỏ nhắn, mềm ấm vươn ra để nhẹ nhàng kéo cổ tay Cố Quân.
Hàng mi dài đen nhánh run run, Cố Quân ôm cô gái trong lòng rồi ngồi dậy. Nam tử để mặc nàng điên cuồng vùng vẫy muốn trốn thoát, còn y thì chậm rãi đè nàng xuống từng chút một.Giọng nàng nghe bình thường, cứ như đây là một buổi sáng như bao ngày.
“Nếu còn có lần sau thì nàng đi đến đâu, ta tàn sát đến đó.” Y thì thầm cực khẽ, chả hề lo nàng không nghe rõ hay vào tai này qua tai kia. “Không tin thì nàng cứ thử xem.””
Thử xem rốt cuộc nàng chạy nhanh hay y vung đao nhanh.Bái thiên địa, bái cao đường.
Y không động tới nàng nhưng lại thừa sức giết sạch người tốt trong thiên hạ, giết đến bao giờ chẳng còn ai dám chìa tay giúp đỡ nàng nữa mới thôi.”
Nàng là của y, không kẻ nào được phép cản trở họ ở bên nhau.Ánh lửa làm không gian sáng như ban ngày.
Cố Quân ôm chặt người trong lòng, thả nụ hôn phơn phớt lên cánh môi kiều diễm của nàng, điềm tĩnh thông báo, “Sau khi về kinh, chúng ta sẽ thành hôn.”Diệp Cẩn lặng thinh, cảm tưởng bệnh đau cổ nàng mắc phải trong kiếp trước đã đuổi theo nàng tới tận kiếp này.
Oo———oOo———oΟHai chương cuối mình sẽ đăng cùng lúc, đang bận nên mình lên chương hơi chậm 🥲.
Một tháng sau, tại kinh thànhNam tử hơi híp mắt, chậm rãi giơ tay lên trời; cánh tay ấy mảnh khảnh lại trắng bệch, có thể nhìn thấy mạch máu tím tím bên dưới lớp da, ánh lửa còn tô thêm nét đẹp bệnh hoạn cho nó.
Phủ Thanh Bình Vương giăng đèn kết hoa, khách khứa ai ai cũng tươi cười và rối rít chúc mừng Nhiếp Chính Vương, người đích thân ra đón khách.Làm thế này giọng nói kia sẽ không thốt lên những lời khiến y khó chịu.
Cố Vương gia lâu nay chuộng mặc đồ đen với trắng, hiếm lắm mới mặc đồ đỏ toàn thân. Khuôn mặt lạnh lùng đẹp tuyệt trần dường như cũng được nhuộm sắc màu ấm, giống thần tiên rơi xuống cõi nhân gian; ai nhìn cũng biết tâm trạng y đang rất phấn chấn.“Ta mà là người như nàng nói thì hậu viện đâu chỉ còn mình nàng.
“Chúc mừng vương gia!”Cách đó không xa, Sở Sở chợt run rẩy nắm chặt khăn tay – y muốn giết nàng ấy, giết chết kẻ đã che giấu Diệp Cẩn suốt ba năm, làm y tìm không thấy người, làm y trằn trọc hằng đêm.
“Chúc mừng ngày vui lớn của vương gia!”“Nhanh vậy sao,” Cố Quân vuốt lọn tóc đẫm mồ hôi bên má nàng, “ba năm đấy, không nhớ ta ư?
Âm thanh nhốn nháo truyền về hậu viện từ xa, Diệp Cẩn ngồi ngay ngắn trước cửa sổ, để Sở Sở đội lên đầu mình chiếc mũ phượng xa hoa tột cùng.Cơn đau nhói ở ngực lan rộng, Diệp Cẩn khẽ rít đau đớn.
“Chúc mừng nương nương!”Cuồng phong tan biến, cơn rung chấn khiến lòng người hoảng sợ bỗng lặng im.
Các nha hoàn với ma ma rưng rưng dập đầu trước nàng, cứ như cảm thán nàng rốt cuộc tu thành chánh quả. Diệp Cẩn phất tay cho họ đứng dậy, tay vuốt vuốt cái cổ giống bị đè nặng đến ngắn mất một đoạn, miệng chân thành hỏi phải đội cái mũ này trong bao lâu nữa.[2] Nghĩa gốc là thơ thúc giục cô dâu trang điểm, là một tập tục trong lễ thành hôn ngày xưa.
“Bẩm nương nương, phải đợi đến lúc vén khăn và thực hiện xong lễ hợp cẩn ạ.” Hỉ nương”[1]Ánh nắng đầu thu chiếu lên người là chút ấm áp ít ỏi vào mùa này. đứng cạnh cười lấy lòng.” Y thì thầm cực khẽ, chả hề lo nàng không nghe rõ hay vào tai này qua tai kia.
Nói cách khác, phải đợi nguyên ngày.Diệp Cẩn thản nhiên bàn chuyện dời cửa hàng với Sở Sở, “Đây là cửa hàng đầu tiên tôi dốc sức kinh doanh, thất bại thì tiếc lắm, tốt nhất là đến kinh thành làm lại từ đầu… Có điều mai mốt chắc tôi không ghé thường xuyên được, cửa hàng nên thuê người khác làm sổ sách, nếu gặp khó khăn gì thì cứ phái người đến báo tôi một tiếng…”
Diệp Cẩn lặng thinh, cảm tưởng bệnh đau cổ nàng mắc phải trong kiếp trước đã đuổi theo nàng tới tận kiếp này.Phía trước nàng bỗng tối sầm, bóng người cao lớn nuốt chửng Diệp Cẩn, những ngón tay lạnh băng vuốt nhẹ khóe môi nàng rồi mơn trớn xuống dưới cằm.
Nếu biết trước thì nàng đã hỏi han thêm về lễ cưới chứ không để mặc Cố Quân muốn làm gì tùy thích.Song hiện tại, Sở Sở chỉ thấy nét đẹp đó hãi hùng cùng cực!
May nàng không phải chờ lâu, một tiểu nha hoàn vui sướng mang đến tin tức về tên kia.Đó là vết thương do y chắn tên cho nàng.
“Tới rồi, vương gia tới rồi, đang ở ngoài cửa sân làm thơ trang điểmHôm sau trên quan đạo, binh lính mặc giáp vừa canh giữ cỗ xe ngựa ở giữa, vừa bước trên thảm cỏ xanh ngát.[2]Diệp Cẩn: …!”“Chúc mừng vương gia!
“Mau lên, lấy khăn tới đây!”Nàng thua rồi, nàng không thắng nổi y, bất kể là quá khứ, hiện tại, hay tương lai.
Người nói vừa dứt lời là trước mắt Diệp Cẩn độc một màu đỏ, tay phải nàng vẫn nắm lấy Sở Sở – vị khách duy nhất mà nàng mời đến.Không gian quanh nàng sáng lên, nàng được dìu xuống kiệu hoa – trong tay là dải lụa đỏ – và đứng yên tại chỗ.
“Cẩn nương.””
Giữa những tiếng nói ồn ào, Diệp Cẩn nhận thấy Sở Sở đang siết tay nàng. Ngay sau đấy, tiếng mở cửa vang lên và căn phòng chìm vào tĩnh lặng.Có lẽ đời người cũng chỉ mong được mãn nguyện.
Sau khoảng ba, bốn giây thì nàng mới nghe thấy người ta lần lượt thỉnh an với chúc mừng.“Không tin thì nàng cứ thử xem.
Diệp Cẩn cảm giác được Sở Sở đỡ nàng dậy đi về trái hai bước, kế tiếp một đôi giày thêu họa tiết mãng xà xuất hiện ở không gian hẹp lộ ra bên dưới khăn voan. Có người đỡ nàng từ tay Sở Sở, dắt nàng ra ngoài.Diệp Cẩn gật đầu.
Ánh nắng đầu thu chiếu lên người là chút ấm áp ít ỏi vào mùa này. Mắt Diệp Cẩn chỉ thấy vạt áo đỏ thẫm với giày của người đàn ông bên cạnh, nàng được đỡ lên kiệu hoa, bên ngoài có tiếng ồn ào như đang làm nghi thức bắn mành kiệu. Kế tiếp, người ta nâng kiệu hoa lên rồi đi thẳng về trước.“Chúc mừng nương nương!
Khi kiệu hoa dừng lại, Diệp Cẩn thấy cổ mình tê đến mức mất cảm giác. Không gian quanh nàng sáng lên, nàng được dìu xuống kiệu hoa – trong tay là dải lụa đỏ – và đứng yên tại chỗ.Diệp Cẩn bình thản trả lời, nói xong lại quay đầu cất cao giọng gọi Sở Sở.
Hỉ nương ở phía sau nhắc nàng bước qua chậu than, Diệp Cẩn lại do dự vì khăn che rộng quá làm nàng chẳng thấy chậu than ở đâu.Nàng ngẩng đầu, quả nhiên nhìn thấy cặp mắt đen tối quen thuộc.
“Cách nửa bước phía trước,” giọng nam khẽ khàng, gợi cảm, mát lạnh cất lên bên tai nàng, “nhấc cao chân, đừng lo.”Nếu biết trước thì nàng đã hỏi han thêm về lễ cưới chứ không để mặc Cố Quân muốn làm gì tùy thích.
Diệp Cẩn đành nghe theo y, nâng chân phải thăm dò chướng ngại, đồng thời cố gắng nhấc chân cao một chút. Ngay lập tức, khi tiếng trầm trồ nịnh nọt hô vang, có người ôm eo nàng rồi nhấc nàng qua khỏi chậu than.Nàng là của y, không kẻ nào được phép cản trở họ ở bên nhau.
“Trước ngạch cửa phía sau sẽ đặt yên ngựaY không động tới nàng nhưng lại thừa sức giết sạch người tốt trong thiên hạ, giết đến bao giờ chẳng còn ai dám chìa tay giúp đỡ nàng nữa mới thôi.[3]Sở Sở nhìn cô bạn thân thật lâu rồi bờ môi run run mới cong lên thành nụ cười giống hệt bấy lâu, “Ừm, tôi đi thu dọn đồ ngay đây. .” y nhắc nhở.” Hỉ nương [1] đứng cạnh cười lấy lòng.
Diệp Cẩn: …“Cẩn nương.
Hôn lễ cổ đại sao phiền quá vậy!Không khí bỗng nén lại đến cực điểm, từng hạt bụi nhỏ cũng như cảm nhận được điều gì đó mà run rẩy.
Nàng đi được tối đa năm bước thì hai người lại dừng lại, một bàn tay tái nhợt, thon dài hiện ra trong tầm mắt nàng và đặt bộ yên ngựa bên chân cô gái.Khoảng cách gần thế này khiến nàng nhìn rõ mồn một con ngươi của đối phương, và thấy ẩn mình bên dưới lớp màn bình tĩnh kia là ngọn gió đang nhen nhúm thành cuồng phong.
Khoảnh khắc này, Diệp Cẩn thật sự cạn lời – bởi vì nàng cố lắm cũng chỉ thấy yên ngựa chứ chẳng thấy mặt mũi ngạch cửa đâu!Mắt Diệp Cẩn chỉ thấy vạt áo đỏ thẫm với giày của người đàn ông bên cạnh, nàng được đỡ lên kiệu hoa, bên ngoài có tiếng ồn ào như đang làm nghi thức bắn mành kiệu.
“Nhấc chân lên.” Người bên cạnh nhắc nàng lần nữa.”
Diệp Cẩn im re, lại ngoan ngoãn nhấc chân. Nàng chưa bước qua hẳn thì đợt trầm trồ thứ hai kéo tới, nàng tiếp tục bị người ta ôm qua yên ngựa lẫn ngạch cửa.”
Sau khi qua cổng phủ, xung quanh hình như yên ắng hơn nhiều. Hai người đi vào điện chính để bái đường, đến lúc nghe thấy tiếng bé trai thì Diệp Cẩn mới biết hóa ra người chủ hôn là tiểu hoàng đế ba tuổi.Chú thích
Bái thiên địa, bái cao đường.“Tí nữa phải xuất phát rồi, chẳng lẽ tôi không được ăn bữa cơm nóng à?
Khi phu thê giao bái, nàng cảm nhận được nút thắt từ đầu bên kia dải lụa, cứ như hai người thật sự đã nhập thành một và không thể tách rời. Giây phút chiếc khăn được vén lên, nàng ngước nhìn đôi mắt thâm sâu động lòng người – một đôi mắt chất chứa cả biển sao trời – để rồi chợt ngẩn ngơ phát hiện đã rất nhiều năm trôi qua.”
Nàng nhìn y, tự dưng nhớ lại tin đồn nàng nghe được khi về đến kinh thành: ai cũng bảo vết thương y chưa lành, y sẽ chết sớm thôi.Có người đỡ nàng từ tay Sở Sở, dắt nàng ra ngoài.
Có lẽ đời người cũng chỉ mong được mãn nguyện.Diệp Cẩn phất tay cho họ đứng dậy, tay vuốt vuốt cái cổ giống bị đè nặng đến ngắn mất một đoạn, miệng chân thành hỏi phải đội cái mũ này trong bao lâu nữa.
Nhưng nàng đã cho y được mãn nguyện thì ai sẽ cho nàng được mãn nguyện đây?”
* * *
Chú thíchMay nàng không phải chờ lâu, một tiểu nha hoàn vui sướng mang đến tin tức về tên kia.
[1]Diệp Cẩn để y quan sát thỏa thích, gật gù, “Vậy đi ăn cùng tôi đi. Người săn sóc nàng dâu trong lễ cưới ngày xưa.Nàng chưa bước qua hẳn thì đợt trầm trồ thứ hai kéo tới, nàng tiếp tục bị người ta ôm qua yên ngựa lẫn ngạch cửa.
[2][3] Yên ngựa trong tiếng Trung đồng âm với chữ “an” trong bình an. Nghĩa gốc là thơ thúc giục cô dâu trang điểm, là một tập tục trong lễ thành hôn ngày xưa.“Bẩm nương nương, phải đợi đến lúc vén khăn và thực hiện xong lễ hợp cẩn ạ.
[3]Khung cảnh này quen quá, vòng vèo thế nào mà sau bốn năm nàng như trở về thời điểm mọi thứ bắt đầu, trở về buổi sáng sớm lúc chân tướng phơi bày tại căn nhà trong huyện thành nhỏ bé. Yên ngựa trong tiếng Trung đồng âm với chữ “an” trong bình an. Người ta đặt yên ngựa ở ngạch cửa động phòng cho cô dâu vượt qua với ý mong cô dâu cả đời bình an.” y nhắc nhở.
* * *
Lời editorMột tháng sau, tại kinh thành
Hai chương cuối mình sẽ đăng cùng lúc, đang bận nên mình lên chương hơi chậm 🥲.Tên lính đang giữ Sở Sở thấy Cố Quân không phản đối bèn thả cho nàng ấy đứng dậy đi đến bàn ăn.
⬅ Chương 65 —-oOo—- Chương 67 ➡
Bình tĩnh quá mức.Diệp Cẩn đành nghe theo y, nâng chân phải thăm dò chướng ngại, đồng thời cố gắng nhấc chân cao một chút.
Bình tĩnh đến nỗi làm người ta hoài nghi có phải y đang ấp ủ âm mưu nào đáng sợ hơn, điên cuồng hơn không.”
Ánh lửa làm không gian sáng như ban ngày. Hơi thở ngập ngụa mùi máu gay mũi, chất lỏng sền sệt màu đỏ đậm chảy lan tràn, thấm ướt đế giày Diệp Cẩn. Có người lặng lẽ tới kéo cái xác nát bấy trên mặt đất, máu uốn lượn thành bức tranh vẽ hình tròn vặn vẹo quái đản.Diệp Cẩn cảm giác được Sở Sở đỡ nàng dậy đi về trái hai bước, kế tiếp một đôi giày thêu họa tiết mãng xà xuất hiện ở không gian hẹp lộ ra bên dưới khăn voan.
Khung cảnh này quen quá, vòng vèo thế nào mà sau bốn năm nàng như trở về thời điểm mọi thứ bắt đầu, trở về buổi sáng sớm lúc chân tướng phơi bày tại căn nhà trong huyện thành nhỏ bé. Ngày ấy y sai người chém đứt cổ Lục Văn Giác ngay trước mặt Diệp Cẩn, sau đấy duỗi tay về phía nàng và bảo nàng hãy đi cùng y.Hộ vệ với binh lính xung quanh không dám cản khi nàng kéo y đi về sân sau của cửa hàng; nhóm lửa, nhào bột, hái rau đều được nàng làm hết sức thành thạo.
Đã có lúc nàng thấy y đúng là mơ mộng hão huyền, thậm chí còn vững tin rằng trước sau gì mình cũng sẽ tìm được cách thoát khỏi y. Nhưng càng về sau, y cứ lần lượt chứng minh nàng đã là món đồ trong tay y từ lâu, thế gian chẳng còn chỗ để nàng ẩn núp.”
Nàng thua rồi, nàng không thắng nổi y, bất kể là quá khứ, hiện tại, hay tương lai.Nàng muốn đẩy y ra nhưng tay bị siết chặt, thế này thì nàng có khác gì vật tế nằm trên dàn tế thần mặc cho người xâu xé đâu.
Lần trốn thoát ba năm này rõ ràng có đủ thiên thời, địa lợi, nhân hòa, ấy thế mà vẫn là công dã tràng. Từ nay về sau, thiên hạ đều nằm trong tay Cố Quân, trên đời chẳng còn ai đủ sức ngăn cản y và nàng cũng sẽ không gặp được cơ hội tốt hơn ba năm trước để thoát khỏi con người này.Khi kiệu hoa dừng lại, Diệp Cẩn thấy cổ mình tê đến mức mất cảm giác.
Phía trước nàng bỗng tối sầm, bóng người cao lớn nuốt chửng Diệp Cẩn, những ngón tay lạnh băng vuốt nhẹ khóe môi nàng rồi mơn trớn xuống dưới cằm.”
Nàng ngẩng đầu, quả nhiên nhìn thấy cặp mắt đen tối quen thuộc. Khoảng cách gần thế này khiến nàng nhìn rõ mồn một con ngươi của đối phương, và thấy ẩn mình bên dưới lớp màn bình tĩnh kia là ngọn gió đang nhen nhúm thành cuồng phong.” Y cúi xuống hôn lên vị trí tương tự trên ngực nàng, sau đó không cho nàng thời gian phản ứng đã cắn mạnh xuống lớp thịt.
Giữa sự tĩnh lặng tuyệt đối, ánh mắt nam tử lạnh lùng liếc sang một bên. Cách đó không xa, Sở Sở chợt run rẩy nắm chặt khăn tay – y muốn giết nàng ấy, giết chết kẻ đã che giấu Diệp Cẩn suốt ba năm, làm y tìm không thấy người, làm y trằn trọc hằng đêm.Vì vậy Cố Quân thoáng kinh ngạc, nheo mắt quan sát nàng một lát mới đáp, “Chưa.
Không khí bỗng nén lại đến cực điểm, từng hạt bụi nhỏ cũng như cảm nhận được điều gì đó mà run rẩy. Nam tử hơi híp mắt, chậm rãi giơ tay lên trời; cánh tay ấy mảnh khảnh lại trắng bệch, có thể nhìn thấy mạch máu tím tím bên dưới lớp da, ánh lửa còn tô thêm nét đẹp bệnh hoạn cho nó. Song hiện tại, Sở Sở chỉ thấy nét đẹp đó hãi hùng cùng cực!”
Cơn cuồng phong đã thành hình, chực chờ nghiền nát mọi thứ. Đột nhiên, một bàn tay nhỏ nhắn, mềm ấm vươn ra để nhẹ nhàng kéo cổ tay Cố Quân.Cơn cuồng phong đã thành hình, chực chờ nghiền nát mọi thứ.
Cuồng phong tan biến, cơn rung chấn khiến lòng người hoảng sợ bỗng lặng im.Nam tử để mặc nàng điên cuồng vùng vẫy muốn trốn thoát, còn y thì chậm rãi đè nàng xuống từng chút một.
“Tôi đói.”Ngay sau đấy, tiếng mở cửa vang lên và căn phòng chìm vào tĩnh lặng.
Đôi mắt người con gái trong veo, giọng nàng như thì thầm, “Anh ăn sáng chưa?”Oo———oOo———oΟ
Giọng nàng nghe bình thường, cứ như đây là một buổi sáng như bao ngày. Vì vậy Cố Quân thoáng kinh ngạc, nheo mắt quan sát nàng một lát mới đáp, “Chưa.”“Chúc mừng ngày vui lớn của vương gia!
Diệp Cẩn để y quan sát thỏa thích, gật gù, “Vậy đi ăn cùng tôi đi.”“Tôi đói.
Hộ vệ với binh lính xung quanh không dám cản khi nàng kéo y đi về sân sau của cửa hàng; nhóm lửa, nhào bột, hái rau đều được nàng làm hết sức thành thạo.“Tới rồi, vương gia tới rồi, đang ở ngoài cửa sân làm thơ trang điểm [2] !
Hai khắc sau, Diệp Cẩn đặt hai bát mì tỏa hương thơm thoang thoảng lên bàn. Nàng cởi tạp dề rồi ngồi xuống, nghiêng đầu nhìn nam tử đứng yên đằng sau và nhướn mày hỏi, “Ăn thôi, còn chờ tôi đút cho anh à?”Ánh sáng quanh nàng thật chói mắt, người đàn ông kia còn ngồi ở nơi sáng nhất.
Cố Quân lặng thinh, chỉ tới ngồi xuống nhưng chẳng hề động vào bát mì trước mặt.Cô bé gục đầu vểnh tai lên nghe giây lát, gương mặt từ từ đỏ ửng.
Diệp Cẩn liếc y một cái, nàng gắp thức ăn từ bát đối phương rồi cúi đầu nhét vô miệng. Nhai nhai nuốt nuốt xong, nàng lạnh nhạt nói, “Không có độc đâu.”Bên cạnh nàng, Cố Quân gắp chút mì nếm thử, cặp lông mày đang nhíu lại giãn ra trước lúc y gắp thêm.
Cố Quân nhìn nàng, tay vẫn không đụng đũa, miệng thì chất vấn bằng giọng trầm thấp, “Nàng có ý gì.”Nhai nhai nuốt nuốt xong, nàng lạnh nhạt nói, “Không có độc đâu.
“Tí nữa phải xuất phát rồi, chẳng lẽ tôi không được ăn bữa cơm nóng à?”Cô gái khó thở nhưng không còn sức lực đẩy y, chỉ đành để mặc y ôm nàng rồi chuyển vị trí đến chiếc gối mềm cạnh bên và đè nàng xuống một lần nữa.
Diệp Cẩn bình thản trả lời, nói xong lại quay đầu cất cao giọng gọi Sở Sở. Tên lính đang giữ Sở Sở thấy Cố Quân không phản đối bèn thả cho nàng ấy đứng dậy đi đến bàn ăn.Sau khoảng ba, bốn giây thì nàng mới nghe thấy người ta lần lượt thỉnh an với chúc mừng.
“Gói lại hết số son phấn hiện có đi, lát nữa chúng ta sẽ vận chuyển chúng về kinh thành.”Hàng mi dài đen nhánh run run, Cố Quân ôm cô gái trong lòng rồi ngồi dậy.
Diệp Cẩn thản nhiên bàn chuyện dời cửa hàng với Sở Sở, “Đây là cửa hàng đầu tiên tôi dốc sức kinh doanh, thất bại thì tiếc lắm, tốt nhất là đến kinh thành làm lại từ đầu… Có điều mai mốt chắc tôi không ghé thường xuyên được, cửa hàng nên thuê người khác làm sổ sách, nếu gặp khó khăn gì thì cứ phái người đến báo tôi một tiếng…”Phủ Thanh Bình Vương giăng đèn kết hoa, khách khứa ai ai cũng tươi cười và rối rít chúc mừng Nhiếp Chính Vương, người đích thân ra đón khách.
Bên cạnh nàng, Cố Quân gắp chút mì nếm thử, cặp lông mày đang nhíu lại giãn ra trước lúc y gắp thêm.Trong khoảnh khắc đó, cái sân yên tĩnh chỉ có tiếng Diệp Cẩn, cùng âm thanh ăn uống cực khẽ của nam tử.
Trong khoảnh khắc đó, cái sân yên tĩnh chỉ có tiếng Diệp Cẩn, cùng âm thanh ăn uống cực khẽ của nam tử. Trong không khí, hạt bụi run rẩy cuối cùng chậm chạp đáp xuống đất.Trong lúc nàng vô tình cúi đầu, thấy vết sẹo thấp thoáng dưới vạt áo thì mới nhớ ra tại sao y có vết sẹo này.
Sở Sở nhìn cô bạn thân thật lâu rồi bờ môi run run mới cong lên thành nụ cười giống hệt bấy lâu, “Ừm, tôi đi thu dọn đồ ngay đây. Lâu lắm không về, chẳng biết kinh thành thay đổi thế nào nữa.”Khoảnh khắc này, Diệp Cẩn thật sự cạn lời – bởi vì nàng cố lắm cũng chỉ thấy yên ngựa chứ chẳng thấy mặt mũi ngạch cửa đâu!
Hôm sau trên quan đạo, binh lính mặc giáp vừa canh giữ cỗ xe ngựa ở giữa, vừa bước trên thảm cỏ xanh ngát.Trong không khí, hạt bụi run rẩy cuối cùng chậm chạp đáp xuống đất.
Có tiểu nha hoàn vội vã bưng trà tới, đang định lại gần xe ngựa thì một ma ma kéo cô bé lại rồi dữ dằn trừng mắt. Cô bé gục đầu vểnh tai lên nghe giây lát, gương mặt từ từ đỏ ửng.” Diệp Cẩn cố gắng hít thở bình thường lại, đáng tiếc chẳng thấm vào đâu.
Bên trong xe ngựa, Diệp Cẩn bị đè sát vách, váy nàng nhàu nhĩ còn tóc tai thì rũ rượi. Xung quanh đầy tiếng bánh xe cùng tiếng vó ngựa nặng nề và lộn xộn, nhưng chúng chẳng thể che giấu một âm thanh khác. Hơi thở nàng tràn ngập thứ hơi thở quen thuộc, nó lạnh lẽo lẫn chứa đầy tính xâm lược. Máu chảy cuồn cuộn trong tai nàng, để lại tiếng ong ong váng đầu, nàng nghiêng đầu trốn tránh nụ hôn để hớp lấy không khí. Bỗng nhiên, nàng ngồi thẳng dậy, mày nhíu lại khi nàng phát ra tiếng rên yếu ớt bị kìm nén.Đôi mắt người con gái trong veo, giọng nàng như thì thầm, “Anh ăn sáng chưa?
Đối phương nâng cằm nàng lên, cặp môi mới rời đi lại áp sát, lại quấn quýt không rời. Cô gái khó thở nhưng không còn sức lực đẩy y, chỉ đành để mặc y ôm nàng rồi chuyển vị trí đến chiếc gối mềm cạnh bên và đè nàng xuống một lần nữa.Có người lặng lẽ tới kéo cái xác nát bấy trên mặt đất, máu uốn lượn thành bức tranh vẽ hình tròn vặn vẹo quái đản.
“Nhanh vậy sao,” Cố Quân vuốt lọn tóc đẫm mồ hôi bên má nàng, “ba năm đấy, không nhớ ta ư?”“Trước ngạch cửa phía sau sẽ đặt yên ngựa [3] .
“…Cút.” Diệp Cẩn cố gắng hít thở bình thường lại, đáng tiếc chẳng thấm vào đâu. “Anh tưởng ai cũng giống anh hả…”Giữa những tiếng nói ồn ào, Diệp Cẩn nhận thấy Sở Sở đang siết tay nàng.
“Ta mà là người như nàng nói thì hậu viện đâu chỉ còn mình nàng.” Cố Quân ngắm nhìn người con gái đang nở rộ dưới thân mình, tay y trêu chọc điểm trí mạng trong thân thể nàng. Y nhìn nàng giật mình, ngay cả đầu ngón tay cũng được nhuộm màu đỏ nhạt xinh đẹp; trông nàng giống hệt phôi sứ tinh xảo nhất, mang theo vẻ mỏng manh không vương bụi trần.Giữa sự tĩnh lặng tuyệt đối, ánh mắt nam tử lạnh lùng liếc sang một bên.
Làm thế này giọng nói kia sẽ không thốt lên những lời khiến y khó chịu. Cố Quân nhìn xuống, nắm tay nàng rồi đặt những ngón tay hồng xinh lên trên ngực mình.Khuôn mặt lạnh lùng đẹp tuyệt trần dường như cũng được nhuộm sắc màu ấm, giống thần tiên rơi xuống cõi nhân gian; ai nhìn cũng biết tâm trạng y đang rất phấn chấn.
Ban đầu Diệp Cẩn không để ý làn da mà tay nàng đang sờ có gì khác lạ. Trong lúc nàng vô tình cúi đầu, thấy vết sẹo thấp thoáng dưới vạt áo thì mới nhớ ra tại sao y có vết sẹo này.Kế tiếp, người ta nâng kiệu hoa lên rồi đi thẳng về trước.
Đó là vết thương do y chắn tên cho nàng.Hai khắc sau, Diệp Cẩn đặt hai bát mì tỏa hương thơm thoang thoảng lên bàn.
“Cứ hôm nào mưa dầm là lại mệt người, phiền thật đấy.” Y cúi xuống hôn lên vị trí tương tự trên ngực nàng, sau đó không cho nàng thời gian phản ứng đã cắn mạnh xuống lớp thịt.Ngay lập tức, khi tiếng trầm trồ nịnh nọt hô vang, có người ôm eo nàng rồi nhấc nàng qua khỏi chậu than.
Cơn đau nhói ở ngực lan rộng, Diệp Cẩn khẽ rít đau đớn. Nàng muốn đẩy y ra nhưng tay bị siết chặt, thế này thì nàng có khác gì vật tế nằm trên dàn tế thần mặc cho người xâu xé đâu. Kẻ tra tấn vẫn chưa dừng tay, hai người hợp làm một cho đến khi y ép nàng phát ra những tiếng nức nở vụn vỡ.”
“Đau không?”Y nhìn nàng giật mình, ngay cả đầu ngón tay cũng được nhuộm màu đỏ nhạt xinh đẹp; trông nàng giống hệt phôi sứ tinh xảo nhất, mang theo vẻ mỏng manh không vương bụi trần.
Trong cơn mê sảng, có người khẽ hỏi bên tai nàng.Cố Quân nhìn xuống, nắm tay nàng rồi đặt những ngón tay hồng xinh lên trên ngực mình.
Diệp Cẩn gật đầu.”
“Đau thì tốt.”Đột nhiên, một bàn tay nhỏ nhắn, mềm ấm vươn ra để nhẹ nhàng kéo cổ tay Cố Quân.
Hàng mi dài đen nhánh run run, Cố Quân ôm cô gái trong lòng rồi ngồi dậy. Nam tử để mặc nàng điên cuồng vùng vẫy muốn trốn thoát, còn y thì chậm rãi đè nàng xuống từng chút một.Giọng nàng nghe bình thường, cứ như đây là một buổi sáng như bao ngày.
“Nếu còn có lần sau thì nàng đi đến đâu, ta tàn sát đến đó.” Y thì thầm cực khẽ, chả hề lo nàng không nghe rõ hay vào tai này qua tai kia. “Không tin thì nàng cứ thử xem.””
Thử xem rốt cuộc nàng chạy nhanh hay y vung đao nhanh.Bái thiên địa, bái cao đường.
Y không động tới nàng nhưng lại thừa sức giết sạch người tốt trong thiên hạ, giết đến bao giờ chẳng còn ai dám chìa tay giúp đỡ nàng nữa mới thôi.”
Nàng là của y, không kẻ nào được phép cản trở họ ở bên nhau.Ánh lửa làm không gian sáng như ban ngày.
Cố Quân ôm chặt người trong lòng, thả nụ hôn phơn phớt lên cánh môi kiều diễm của nàng, điềm tĩnh thông báo, “Sau khi về kinh, chúng ta sẽ thành hôn.”Diệp Cẩn lặng thinh, cảm tưởng bệnh đau cổ nàng mắc phải trong kiếp trước đã đuổi theo nàng tới tận kiếp này.
Oo———oOo———oΟHai chương cuối mình sẽ đăng cùng lúc, đang bận nên mình lên chương hơi chậm 🥲.
Một tháng sau, tại kinh thànhNam tử hơi híp mắt, chậm rãi giơ tay lên trời; cánh tay ấy mảnh khảnh lại trắng bệch, có thể nhìn thấy mạch máu tím tím bên dưới lớp da, ánh lửa còn tô thêm nét đẹp bệnh hoạn cho nó.
Phủ Thanh Bình Vương giăng đèn kết hoa, khách khứa ai ai cũng tươi cười và rối rít chúc mừng Nhiếp Chính Vương, người đích thân ra đón khách.Làm thế này giọng nói kia sẽ không thốt lên những lời khiến y khó chịu.
Cố Vương gia lâu nay chuộng mặc đồ đen với trắng, hiếm lắm mới mặc đồ đỏ toàn thân. Khuôn mặt lạnh lùng đẹp tuyệt trần dường như cũng được nhuộm sắc màu ấm, giống thần tiên rơi xuống cõi nhân gian; ai nhìn cũng biết tâm trạng y đang rất phấn chấn.“Ta mà là người như nàng nói thì hậu viện đâu chỉ còn mình nàng.
“Chúc mừng vương gia!”Cách đó không xa, Sở Sở chợt run rẩy nắm chặt khăn tay – y muốn giết nàng ấy, giết chết kẻ đã che giấu Diệp Cẩn suốt ba năm, làm y tìm không thấy người, làm y trằn trọc hằng đêm.
“Chúc mừng ngày vui lớn của vương gia!”“Nhanh vậy sao,” Cố Quân vuốt lọn tóc đẫm mồ hôi bên má nàng, “ba năm đấy, không nhớ ta ư?
Âm thanh nhốn nháo truyền về hậu viện từ xa, Diệp Cẩn ngồi ngay ngắn trước cửa sổ, để Sở Sở đội lên đầu mình chiếc mũ phượng xa hoa tột cùng.Cơn đau nhói ở ngực lan rộng, Diệp Cẩn khẽ rít đau đớn.
“Chúc mừng nương nương!”Cuồng phong tan biến, cơn rung chấn khiến lòng người hoảng sợ bỗng lặng im.
Các nha hoàn với ma ma rưng rưng dập đầu trước nàng, cứ như cảm thán nàng rốt cuộc tu thành chánh quả. Diệp Cẩn phất tay cho họ đứng dậy, tay vuốt vuốt cái cổ giống bị đè nặng đến ngắn mất một đoạn, miệng chân thành hỏi phải đội cái mũ này trong bao lâu nữa.[2] Nghĩa gốc là thơ thúc giục cô dâu trang điểm, là một tập tục trong lễ thành hôn ngày xưa.
“Bẩm nương nương, phải đợi đến lúc vén khăn và thực hiện xong lễ hợp cẩn ạ.” Hỉ nương”[1]Ánh nắng đầu thu chiếu lên người là chút ấm áp ít ỏi vào mùa này. đứng cạnh cười lấy lòng.” Y thì thầm cực khẽ, chả hề lo nàng không nghe rõ hay vào tai này qua tai kia.
Nói cách khác, phải đợi nguyên ngày.Diệp Cẩn thản nhiên bàn chuyện dời cửa hàng với Sở Sở, “Đây là cửa hàng đầu tiên tôi dốc sức kinh doanh, thất bại thì tiếc lắm, tốt nhất là đến kinh thành làm lại từ đầu… Có điều mai mốt chắc tôi không ghé thường xuyên được, cửa hàng nên thuê người khác làm sổ sách, nếu gặp khó khăn gì thì cứ phái người đến báo tôi một tiếng…”
Diệp Cẩn lặng thinh, cảm tưởng bệnh đau cổ nàng mắc phải trong kiếp trước đã đuổi theo nàng tới tận kiếp này.Phía trước nàng bỗng tối sầm, bóng người cao lớn nuốt chửng Diệp Cẩn, những ngón tay lạnh băng vuốt nhẹ khóe môi nàng rồi mơn trớn xuống dưới cằm.
Nếu biết trước thì nàng đã hỏi han thêm về lễ cưới chứ không để mặc Cố Quân muốn làm gì tùy thích.Song hiện tại, Sở Sở chỉ thấy nét đẹp đó hãi hùng cùng cực!
May nàng không phải chờ lâu, một tiểu nha hoàn vui sướng mang đến tin tức về tên kia.Đó là vết thương do y chắn tên cho nàng.
“Tới rồi, vương gia tới rồi, đang ở ngoài cửa sân làm thơ trang điểmHôm sau trên quan đạo, binh lính mặc giáp vừa canh giữ cỗ xe ngựa ở giữa, vừa bước trên thảm cỏ xanh ngát.[2]Diệp Cẩn: …!”“Chúc mừng vương gia!
“Mau lên, lấy khăn tới đây!”Nàng thua rồi, nàng không thắng nổi y, bất kể là quá khứ, hiện tại, hay tương lai.
Người nói vừa dứt lời là trước mắt Diệp Cẩn độc một màu đỏ, tay phải nàng vẫn nắm lấy Sở Sở – vị khách duy nhất mà nàng mời đến.Không gian quanh nàng sáng lên, nàng được dìu xuống kiệu hoa – trong tay là dải lụa đỏ – và đứng yên tại chỗ.
“Cẩn nương.””
Giữa những tiếng nói ồn ào, Diệp Cẩn nhận thấy Sở Sở đang siết tay nàng. Ngay sau đấy, tiếng mở cửa vang lên và căn phòng chìm vào tĩnh lặng.Có lẽ đời người cũng chỉ mong được mãn nguyện.
Sau khoảng ba, bốn giây thì nàng mới nghe thấy người ta lần lượt thỉnh an với chúc mừng.“Không tin thì nàng cứ thử xem.
Diệp Cẩn cảm giác được Sở Sở đỡ nàng dậy đi về trái hai bước, kế tiếp một đôi giày thêu họa tiết mãng xà xuất hiện ở không gian hẹp lộ ra bên dưới khăn voan. Có người đỡ nàng từ tay Sở Sở, dắt nàng ra ngoài.Diệp Cẩn gật đầu.
Ánh nắng đầu thu chiếu lên người là chút ấm áp ít ỏi vào mùa này. Mắt Diệp Cẩn chỉ thấy vạt áo đỏ thẫm với giày của người đàn ông bên cạnh, nàng được đỡ lên kiệu hoa, bên ngoài có tiếng ồn ào như đang làm nghi thức bắn mành kiệu. Kế tiếp, người ta nâng kiệu hoa lên rồi đi thẳng về trước.“Chúc mừng nương nương!
Khi kiệu hoa dừng lại, Diệp Cẩn thấy cổ mình tê đến mức mất cảm giác. Không gian quanh nàng sáng lên, nàng được dìu xuống kiệu hoa – trong tay là dải lụa đỏ – và đứng yên tại chỗ.Diệp Cẩn bình thản trả lời, nói xong lại quay đầu cất cao giọng gọi Sở Sở.
Hỉ nương ở phía sau nhắc nàng bước qua chậu than, Diệp Cẩn lại do dự vì khăn che rộng quá làm nàng chẳng thấy chậu than ở đâu.Nàng ngẩng đầu, quả nhiên nhìn thấy cặp mắt đen tối quen thuộc.
“Cách nửa bước phía trước,” giọng nam khẽ khàng, gợi cảm, mát lạnh cất lên bên tai nàng, “nhấc cao chân, đừng lo.”Nếu biết trước thì nàng đã hỏi han thêm về lễ cưới chứ không để mặc Cố Quân muốn làm gì tùy thích.
Diệp Cẩn đành nghe theo y, nâng chân phải thăm dò chướng ngại, đồng thời cố gắng nhấc chân cao một chút. Ngay lập tức, khi tiếng trầm trồ nịnh nọt hô vang, có người ôm eo nàng rồi nhấc nàng qua khỏi chậu than.Nàng là của y, không kẻ nào được phép cản trở họ ở bên nhau.
“Trước ngạch cửa phía sau sẽ đặt yên ngựaY không động tới nàng nhưng lại thừa sức giết sạch người tốt trong thiên hạ, giết đến bao giờ chẳng còn ai dám chìa tay giúp đỡ nàng nữa mới thôi.[3]Sở Sở nhìn cô bạn thân thật lâu rồi bờ môi run run mới cong lên thành nụ cười giống hệt bấy lâu, “Ừm, tôi đi thu dọn đồ ngay đây. .” y nhắc nhở.” Hỉ nương [1] đứng cạnh cười lấy lòng.
Diệp Cẩn: …“Cẩn nương.
Hôn lễ cổ đại sao phiền quá vậy!Không khí bỗng nén lại đến cực điểm, từng hạt bụi nhỏ cũng như cảm nhận được điều gì đó mà run rẩy.
Nàng đi được tối đa năm bước thì hai người lại dừng lại, một bàn tay tái nhợt, thon dài hiện ra trong tầm mắt nàng và đặt bộ yên ngựa bên chân cô gái.Khoảng cách gần thế này khiến nàng nhìn rõ mồn một con ngươi của đối phương, và thấy ẩn mình bên dưới lớp màn bình tĩnh kia là ngọn gió đang nhen nhúm thành cuồng phong.
Khoảnh khắc này, Diệp Cẩn thật sự cạn lời – bởi vì nàng cố lắm cũng chỉ thấy yên ngựa chứ chẳng thấy mặt mũi ngạch cửa đâu!Mắt Diệp Cẩn chỉ thấy vạt áo đỏ thẫm với giày của người đàn ông bên cạnh, nàng được đỡ lên kiệu hoa, bên ngoài có tiếng ồn ào như đang làm nghi thức bắn mành kiệu.
“Nhấc chân lên.” Người bên cạnh nhắc nàng lần nữa.”
Diệp Cẩn im re, lại ngoan ngoãn nhấc chân. Nàng chưa bước qua hẳn thì đợt trầm trồ thứ hai kéo tới, nàng tiếp tục bị người ta ôm qua yên ngựa lẫn ngạch cửa.”
Sau khi qua cổng phủ, xung quanh hình như yên ắng hơn nhiều. Hai người đi vào điện chính để bái đường, đến lúc nghe thấy tiếng bé trai thì Diệp Cẩn mới biết hóa ra người chủ hôn là tiểu hoàng đế ba tuổi.Chú thích
Bái thiên địa, bái cao đường.“Tí nữa phải xuất phát rồi, chẳng lẽ tôi không được ăn bữa cơm nóng à?
Khi phu thê giao bái, nàng cảm nhận được nút thắt từ đầu bên kia dải lụa, cứ như hai người thật sự đã nhập thành một và không thể tách rời. Giây phút chiếc khăn được vén lên, nàng ngước nhìn đôi mắt thâm sâu động lòng người – một đôi mắt chất chứa cả biển sao trời – để rồi chợt ngẩn ngơ phát hiện đã rất nhiều năm trôi qua.”
Nàng nhìn y, tự dưng nhớ lại tin đồn nàng nghe được khi về đến kinh thành: ai cũng bảo vết thương y chưa lành, y sẽ chết sớm thôi.Có người đỡ nàng từ tay Sở Sở, dắt nàng ra ngoài.
Có lẽ đời người cũng chỉ mong được mãn nguyện.Diệp Cẩn phất tay cho họ đứng dậy, tay vuốt vuốt cái cổ giống bị đè nặng đến ngắn mất một đoạn, miệng chân thành hỏi phải đội cái mũ này trong bao lâu nữa.
Nhưng nàng đã cho y được mãn nguyện thì ai sẽ cho nàng được mãn nguyện đây?”
* * *
Chú thíchMay nàng không phải chờ lâu, một tiểu nha hoàn vui sướng mang đến tin tức về tên kia.
[1]Diệp Cẩn để y quan sát thỏa thích, gật gù, “Vậy đi ăn cùng tôi đi. Người săn sóc nàng dâu trong lễ cưới ngày xưa.Nàng chưa bước qua hẳn thì đợt trầm trồ thứ hai kéo tới, nàng tiếp tục bị người ta ôm qua yên ngựa lẫn ngạch cửa.
[2][3] Yên ngựa trong tiếng Trung đồng âm với chữ “an” trong bình an. Nghĩa gốc là thơ thúc giục cô dâu trang điểm, là một tập tục trong lễ thành hôn ngày xưa.“Bẩm nương nương, phải đợi đến lúc vén khăn và thực hiện xong lễ hợp cẩn ạ.
[3]Khung cảnh này quen quá, vòng vèo thế nào mà sau bốn năm nàng như trở về thời điểm mọi thứ bắt đầu, trở về buổi sáng sớm lúc chân tướng phơi bày tại căn nhà trong huyện thành nhỏ bé. Yên ngựa trong tiếng Trung đồng âm với chữ “an” trong bình an. Người ta đặt yên ngựa ở ngạch cửa động phòng cho cô dâu vượt qua với ý mong cô dâu cả đời bình an.” y nhắc nhở.
* * *
Lời editorMột tháng sau, tại kinh thành
Hai chương cuối mình sẽ đăng cùng lúc, đang bận nên mình lên chương hơi chậm 🥲.Tên lính đang giữ Sở Sở thấy Cố Quân không phản đối bèn thả cho nàng ấy đứng dậy đi đến bàn ăn.
⬅ Chương 65 —-oOo—- Chương 67 ➡
Bạn cần đăng nhập để bình luận