Bẻ Cánh Nàng

Chương 049: Tin vui

Từ ngày dọn vào sân chính, Diệp Cẩn bắt đầu thường xuyên thấy mặt cô gái tên Linh Lan.​” Cố Quân đáp.

Phơi sách, may vá, pha trà, cắt giấy, mài mực… Đối phương đầu tắt mặt tối vì những chuyện liên quan “miếng thịt béo bở” là Cố Quân. Quan trọng hơn cả, nàng ta xử lý mọi việc vô cùng chu toàn, nếu ở hiện đại thì khác gì trợ lý sinh hoạt cao cấp đâu.​”

Nghe nói nàng ta còn giỏi đánh đàn, cũng khá thông thạo viết thơ, vẽ tranh, chơi cờ. Ấy thế mà một cô gái chu đáo mọi mặt, đa tài đa nghệ như vậy chỉ có thể xoay quanh một gã đàn ông ở thế giới này. Điểm chết người là nàng ta còn không được coi trọng, nghe mới đáng buồn làm sao.​”

Nha hoàn trong phòng Diệp Cẩn không thích Linh Lan, cả đám nhao nhao chê trách sau lưng rằng nàng ta đã vượt quá giới hạn. Theo lý mà nói, hiện giờ mọi việc ở phòng chính phải thuộc quyền quản lý của Diệp Cẩn cùng các nha hoàn lẫn ma ma dưới trướng nàng. Song Linh Lan cứ thích ngáng chân và bám riết lấy thư phòng của Cố Quân, nàng ta đảm nhiệm hết việc hầu hạ y làm họ không chen vô được.​Cánh tay nam tử chặn quả bóng tuyết, nó lập tức vỡ nát và rơi đầy đầu y, nhìn nhếch nhác dễ sợ.

Tóm lại, hiện tại Linh Lan cầm đầu một phe trong thư phòng, đối chọi triệt để với nha hoàn phía Diệp Cẩn.​Nàng thèm vào mà lấy Cố Quân; thiếp thì muốn thả là thả, vợ thì làm gì có chuyện đó.

Ví dụ đêm qua có người báo tin gì đó khiến Cố Quân bận đến giờ Tý​Giọng nói cứ quấn lấy tai y từ lúc rời khỏi hoàng cung bỗng to lên, nghe rõ ràng lạ thường, nó vừa khóc vừa cười, “Cả đời ta có hai tội, một là bị gả vào phủ An Định Hầu, hai là sinh hạ tên nghiệp chướng nhà ngươi. [1]​Lúc trước mọi người chỉ nịnh nọt nàng ngoài mặt thôi, giờ họ cung kính với sợ hãi hơn hẳn, cứ như nàng sắp ngồi lên cái ghế nữ chủ nhân của hầu phủ tới nơi rồi ấy., Linh Lan trang điểm kỹ lưỡng toan hầu hạ y ngủ lại thư phòng; kết quả là y vô tình cự tuyệt nàng ta. Sáng nay, một tiểu nha hoàn thì thào kể Diệp Cẩn nghe về câu chuyện này, thậm chí còn đế thêm một câu mỉa mai là đũa mốc mà chòi mâm son.​Mời lang trung, không, phải mời ngự y chuyên lĩnh vực này, nếu đúng như y nghĩ, vậy thì y…y…

“Ra ngoài quỳ.” Lúc ấy Diệp Cẩn chẳng biểu lộ gì, nhưng Mã ma ma bất chợt đanh mặt. “Phu nhân có thân phận gì, con nhỏ kia có thân phận gì, có chỗ cho ngươi khua môi múa mép sao?”​” Quản gia thấy y bất động bèn chào đón bằng câu thông báo khe khẽ.

Tiểu nha hoàn run rẩy ra ngoài sân quỳ, để lại Mã ma ma nghiêm túc xin lỗi Diệp Cẩn, “Với thân phận hiện nay của phu nhân thì nghe những chuyện vớ vẩn ấy chỉ tổ bẩn tai. Kia chỉ là con nha hoàn làm đàn ông sung sướng, không đáng để phu nhân bận tâm.”​Ánh nắng bên ngoài rực rỡ, nữ tử váy lam hành lễ với Diệp Cẩn dưới ánh mặt trời, áo bông dày thế mà nàng ta mặc vẫn có eo trông cực kỳ đẹp.

Tức nghĩa vật đổi sao dời, kẻ “không xứng” biến thành Linh Lan.​Điểm chết người là nàng ta còn không được coi trọng, nghe mới đáng buồn làm sao.

Diệp Cẩn chỉ thấy buồn cười.​“Lũ lụt ở Trường Giang mới dừng thì sáng nay Mạc Bắc truyền tin đến, hình như phía Thát Đát có động thái lạ, có lẽ sắp phải đánh một trận.

Từ hồi chuyển đến sân chính, bản thân nàng chả có cảm xúc gì nhưng thái độ của người xung quanh với nàng thay đổi rõ rệt. Lúc trước mọi người chỉ nịnh nọt nàng ngoài mặt thôi, giờ họ cung kính với sợ hãi hơn hẳn, cứ như nàng sắp ngồi lên cái ghế nữ chủ nhân của hầu phủ tới nơi rồi ấy.​Quan trọng hơn cả, nàng ta xử lý mọi việc vô cùng chu toàn, nếu ở hiện đại thì khác gì trợ lý sinh hoạt cao cấp đâu.

Nàng thèm vào mà lấy Cố Quân; thiếp thì muốn thả là thả, vợ thì làm gì có chuyện đó.​Cú đánh lén quá bất ngờ, Diệp Cẩn hoảng hốt kêu lên.

Dính chặt với Cố Quân cả đời á? Nghĩ thôi cũng ngạt thở.​Cố Quân cúi đầu, y thả cho người con gái thoát khỏi cái ôm của mình để nhận trà nóng do nha hoàn bưng tới.

Dù sao Diệp Cẩn cũng chẳng có hứng đi tranh giành tình cảm, ai thích người đó làm, Cố Quân ít tới phòng nàng thì nàng còn mừng vì được yên tĩnh cơ!​“Ừm, làm phiền cô rồi.

“Phu nhân, hầu gia dặn khách ở phía trước muốn ở lại dùng bữa nên hôm nay sẽ không về phía sau.”​Huyết mạch của Cố gia.

Ánh nắng bên ngoài rực rỡ, nữ tử váy lam hành lễ với Diệp Cẩn dưới ánh mặt trời, áo bông dày thế mà nàng ta mặc vẫn có eo trông cực kỳ đẹp.​Cho họ quậy tưng bừng vậy.

“Ừm, làm phiền cô rồi.” Diệp Cẩn gật đầu, lưỡi nàng gần như khỏi hẳn, nhưng chắc do lâu không dùng nên giờ nói câu hơi dài cũng thấy mệt.​”

“Chăm sóc hầu gia là bổn phận của nô tỳ, nào dám than phiền ạ.” Đối phương cúi đầu, khiêm tốn khuỵu gối chào.​Vừa vào sân là gặp phải lang trung quen thuộc của hầu phủ đang đi từ trong phòng ra.

Bông hoa xinh đẹp rời đi, Diệp Cẩn vô thức nhìn cái eo xinh được nàng ta dày công tạo dáng, sau đó nhìn lại bộ y phục khá mới được mình chọn đại để mặc hôm nay.​“Mạc Bắc có Thường Tướng quân nên không sao đâu ạ, thánh thượng đừng lo lắng, giữ gìn sức khỏe mới là quan trọng nhất.

Nói đến đây, tết nhất làm nàng béo hơn thì phải.​Y đoán sai rồi.

Chắc cái kỳ hạn một năm cho nàng hy vọng và cải thiện tinh thần nàng. Hơn nữa lang trung bảo nàng cần được bồi bổ do sức khỏe yếu, thành thử nha hoàn lẫn ma ma dốc toàn lực tẩm bổ nàng bằng cả thức ăn với thuốc thang. Tọng vào người lắm thứ vậy thì nàng béo là chuyện hết sức bình thường.​”

Trong đầu nàng xẹt qua hình ảnh đêm qua, khi tên nào đó lợi dụng nàng đang mơ mơ màng màng mà nhéo eo nàng một cái, trông y thích đến mức chẳng nỡ buông tay. Diệp Cẩn đưa tay xoa bóp eo, đúng là có chút thịt thật.​“Phu nhân, hầu gia dặn khách ở phía trước muốn ở lại dùng bữa nên hôm nay sẽ không về phía sau.

Có da có thịt là tốt, lúc trước nàng gầy ốm y hệt tờ giấy, gió thổi là nghiêng ngả, đi vài bước cũng thở hồng hộc.​”

“Bảo nhà bếp thêm một phần rau với cháo thịt nạc vào bữa trưa.” nàng dặn dò.​Huyết mạch của Cố gia.

Phải chăm lo sức khỏe thật tốt, như vậy một năm sau mới có sức rời đi.​Sáng sớm tinh mơ, Cố Quân dẫn Diệp Cẩn ra ngoài thành ngắm mai.

Oo———oOo———oΟ​Nàng treo cổ làm Thải Vân ăn mười gậy, đáng lẽ hôm đó nàng ấy bị bán ra ngoài, cuối cùng nàng bảo Cố Quân đưa người từ nha môn về rồi phái đến đi bầu bạn cùng Thu Cúc tại phòng ấm trồng hoa.

Tháng giêng đi qua trong nháy mắt, kỳ nghỉ của quan viên triều Đại Ngu kết thúc và Cố Quân dần dà bận trở lại.​” Khác với suy đoán của mọi người, Vĩnh Hưng Đế Ngu Phái Nghiêu chẳng mừng rỡ như điên, nói ra thì trông ông nặng nề hơn hẳn.

Một tháng qua, Linh Lan khư khư nắm giữ thư phòng, còn Diệp Cẩn – dưới sự đồng ý ngấm ngầm cùng trợ giúp của Mã ma ma – bỏ vào túi mình toàn bộ những sự vụ khác trong sân.​Lại đổ bệnh?

“Phu nhân không tranh giành nhưng người ở dưới cần có hy vọng.” Lúc hai đảng phái sắp đấu thành gà chọi, Diệp Cẩn chịu hết nổi nên định kêu đình chiến, song Mã ma ma cản nàng, “Phu nhân yên tâm, có lão nô canh chừng thì chuyện sẽ không ầm ĩ đến trước mặt hầu gia.”​Tôi không quan tâm, tôi phải uống thuốc này.

Cho họ quậy tưng bừng vậy.​Chú thích

Diệp Cẩn không quản lý nữa, chỉ tiếp tục thưởng bạc với thuốc thang đến phòng ấm trồng hoa. Nàng treo cổ làm Thải Vân ăn mười gậy, đáng lẽ hôm đó nàng ấy bị bán ra ngoài, cuối cùng nàng bảo Cố Quân đưa người từ nha môn về rồi phái đến đi bầu bạn cùng Thu Cúc tại phòng ấm trồng hoa.​Cứ thế này mãi thì tốt quá.

Vết thương quá nặng, lại không chữa trị kịp thời, e rằng chân Thải Vân về sau sẽ cà thọt.​” Lúc hai đảng phái sắp đấu thành gà chọi, Diệp Cẩn chịu hết nổi nên định kêu đình chiến, song Mã ma ma cản nàng, “Phu nhân yên tâm, có lão nô canh chừng thì chuyện sẽ không ầm ĩ đến trước mặt hầu gia.

Người đi theo nàng đâu mấy ai có kết đẹp, nếu tranh đấu khiến họ vui vẻ hơn thì cứ để họ đấu giùm nàng cũng chẳng sao.​Khoảnh khắc ấy, lớp màn hòa thuận giả dối bao phủ hai người rách bươm, để lộ bên trong đã nát bấy từ lâu.

Cuộc sống trôi qua từng ngày, buổi sáng Cố Quân bận rộn ở đằng trước, buổi trưa thì hễ rảnh là quay về dùng cơm với nàng, sau đó ôm nàng nghỉ ngơi non nửa canh giờ.​Hiện tại bên trong phu nhân đã xuất hiện dấu hiệu xấu, nếu được thì hãy dừng uống thuốc một thời gian.

Diệp Cẩn không thích nói chuyện kể từ khi lưỡi bị thương, có lẽ nhờ vậy mà xác suất tranh cãi phát sinh giữa hai người giảm hẳn; sau khi vượt qua giai đoạn gượng gạo ban đầu, quan hệ của họ dần dịu đi.​Có da có thịt là tốt, lúc trước nàng gầy ốm y hệt tờ giấy, gió thổi là nghiêng ngả, đi vài bước cũng thở hồng hộc.

Ngày hai mươi tám tháng giêng, tuyết rơi lả tả khắp kinh thành.​Đầu tháng hai, một tin tức chấn động đột nhiên truyền ra từ hoàng cung: đương kim thánh thượng đã ở tuổi xế chiều mà vẫn chưa có con, nhưng có một phi tần ở hậu cung đang mang thai.

Sáng sớm tinh mơ, Cố Quân dẫn Diệp Cẩn ra ngoài thành ngắm mai.​Phải chăm lo sức khỏe thật tốt, như vậy một năm sau mới có sức rời đi.

Tuyết trắng rơi suốt đêm, đè nặng lên cành cây và điểm xuyết đóa mai đỏ, đẹp không sao tả xiết.​” Lúc ấy Diệp Cẩn chẳng biểu lộ gì, nhưng Mã ma ma bất chợt đanh mặt.

Gió thổi khiến tuyết đầu cành rơi xuống đúng cổ áo Diệp Cẩn, cái lạnh làm nàng giật bắn mình. Người đứng cạnh dán lại gần, tay hơi luồn vào cổ áo nàng rồi lau bông tuyết đã tan thành nước.​Hiện giờ ta chỉ mong hắn đủ sức chống đỡ thêm một thời gian, tốt nhất là hãy chết sau ta.

Ngón tay y còn lạnh hơn tuyết, nàng lại giật mình trước lúc nhanh chóng hất tay y với vẻ ghét bỏ.​Kẻ địch tấn công cổ nàng bằng tuyết, nàng hoảng hồn kêu nhưng không chịu đầu hàng, cấp tốc lấy tuyết phản công.

“Xung quanh có người, anh một vừa hai phải thôi.” Nàng khép lại cổ áo, kín đáo trừng trộ y.​Ấy thế mà một cô gái chu đáo mọi mặt, đa tài đa nghệ như vậy chỉ có thể xoay quanh một gã đàn ông ở thế giới này.

Đến ngắm mai không chỉ có mình họ, chẳng qua người ta ở khá xa. Dưới ánh nắng sớm mai, tiếng cười hào hứng tựa chuông bạc của thiếu nữ truyền đến từ xa; có thể lờ mờ thấy thiếu nữ đang cầm một quả bóng tuyết, vừa chạy vừa ném về thiếu niên ở đằng trước.​Cố Quân ngẩn người.

Khung cảnh huyên náo ấy càng làm nổi bật sự tĩnh lặng cùng cực giữa hai người.​“Không!

Cố Quân cúi đầu, y thả cho người con gái thoát khỏi cái ôm của mình để nhận trà nóng do nha hoàn bưng tới. Tuy nhiên, lúc ngón tay nàng sắp chạm chén trà, y bất chợt lấy tuyết từ cành cây phía trên rồi dí vô mặt nàng.​Gió thổi khiến tuyết đầu cành rơi xuống đúng cổ áo Diệp Cẩn, cái lạnh làm nàng giật bắn mình.

Cú đánh lén quá bất ngờ, Diệp Cẩn hoảng hốt kêu lên. Nàng bụm mặt mà quay đầu lại, ngỡ ngàng nhìn thằng cha nổi điên giữa ban ngày ban mặt. Đối phương tằng hắng một tiếng, giả đò ngắm tuyết như không có gì xảy ra.​” Bụng đau là thế mà mặt mũi Diệp Cẩn không biểu lộ chút lo sợ nào.

Thằng chó.​“Ngoài kia chắc sẽ sóng gió bão bùng, Dung Tu hãy thay ta kiểm tra toàn bộ kinh thành lẫn vùng phụ cận, nếu có ai khả nghi thì không cần báo cho ta, cứ… Khụ khụ… Cứ giết luôn…”

Chẳng lẽ dạo này nàng dễ tính quá nên muốn bật nóc nhà?​Song trong mắt nàng, mọi thứ đều chẳng đáng nhắc tới nếu so với nỗi hận nàng dành cho y.

Diệp Cẩn nhanh tay gom tuyết và nặn thành khối tròn, kế tiếp nàng quyết đoán ném về phía tên kia.​” Lang trung khom lưng hành lễ với y, điềm tĩnh giải thích tình trạng sức khỏe của Diệp Cẩn, cuối cùng thở dài, “Cứ thế này thì sợ đường con cái sẽ gian nan.

Cánh tay nam tử chặn quả bóng tuyết, nó lập tức vỡ nát và rơi đầy đầu y, nhìn nhếch nhác dễ sợ.​” Nàng khép lại cổ áo, kín đáo trừng trộ y.

Đã quá.​Cố Quân nhìn Diệp Cẩn, trong mắt y là cánh đồng hoang vu bao la, là vùng đất khô cằn bị băng tuyết nuốt chửng.

Diệp Cẩn nhướn mày rồi xoay người chạy.​Nghe nói nàng ta còn giỏi đánh đàn, cũng khá thông thạo viết thơ, vẽ tranh, chơi cờ.

Không chạy thì chẳng lẽ chờ y trả thù!​Không chạy thì chẳng lẽ chờ y trả thù!

Song nàng đâu chạy thoát nổi, mới chạy vài bước đã bị người ôm ngang từ phía sau. Kẻ địch tấn công cổ nàng bằng tuyết, nàng hoảng hồn kêu nhưng không chịu đầu hàng, cấp tốc lấy tuyết phản công.​Y nhìn nàng rất lâu, sau đó cay đắng cất tiếng, “Vậy ngừng thuốc đi.

Cuộc chiến hỗn loạn diễn ra, tiếng đùa giỡn của cặp đôi kia dần trôi xa. Nàng bị ấn ngã xuống nền tuyết mềm, lăn hết vòng này đến vòng khác mới dừng lại.​Hơn nữa lang trung bảo nàng cần được bồi bổ do sức khỏe yếu, thành thử nha hoàn lẫn ma ma dốc toàn lực tẩm bổ nàng bằng cả thức ăn với thuốc thang.

Búi tóc rối bù, Diệp Cẩn lăn nhiều tới choáng váng, nàng mơ màng mở mắt để thấy người đàn ông phía trên trầm mặc ngắm nàng thật lâu, sau cùng y cúi đầu hôn lên môi nàng.​Tọng vào người lắm thứ vậy thì nàng béo là chuyện hết sức bình thường.

Giữa khung cảnh mai đỏ tuyết trắng, y ôm nàng, lọn tóc dính tuyết chạm khóe môi cô gái gây nên cảm giác ươn ướt và ngứa râm ran.​” Ngu Phái Nghiêu tựa lưng vào ngai vàng phía trên, gương mặt không giấu nổi sự mệt mỏi.

Cứ thế này mãi thì tốt quá.​Theo lý mà nói, hiện giờ mọi việc ở phòng chính phải thuộc quyền quản lý của Diệp Cẩn cùng các nha hoàn lẫn ma ma dưới trướng nàng.

Bao suy nghĩ hiện lên trong trái tim song y biết rõ tất cả đều là ảo tưởng.​”

Vào lúc này, tại rừng mai bình thường nhưng lại đẹp khác thường, có một giọng nói đột ngột phát ra từ tận đáy lòng Cố Quân.​Cuộc chiến hỗn loạn diễn ra, tiếng đùa giỡn của cặp đôi kia dần trôi xa.

Nó hỏi y, có hối hận không?​Dưới ánh nắng sớm mai, tiếng cười hào hứng tựa chuông bạc của thiếu nữ truyền đến từ xa; có thể lờ mờ thấy thiếu nữ đang cầm một quả bóng tuyết, vừa chạy vừa ném về thiếu niên ở đằng trước.

Oo———oOo———oΟ​“Phu nhân có thân phận gì, con nhỏ kia có thân phận gì, có chỗ cho ngươi khua môi múa mép sao?

Mùa xuân năm Vĩnh Hưng thứ tư là thời điểm phong ba nổi lên.​Y nhìn vào trong phòng: sắc mặt người con gái trên giường tái nhợt, chút da thịt có thêm dạo gần đây cứ như biến mất trong một đêm, chỉ để lại một thân xác mỏng tang như tờ giấy.

Đầu tháng hai, một tin tức chấn động đột nhiên truyền ra từ hoàng cung: đương kim thánh thượng đã ở tuổi xế chiều mà vẫn chưa có con, nhưng có một phi tần ở hậu cung đang mang thai.​Y chưa bao giờ muốn có con.

Một hòn đá làm cả hồ dậy sóng, ngày đó có thánh chỉ triệu tập Cố Quân vào cung.​“Thường Viễn Ninh đã quá bốn mươi tuổi, còn hữu dụng được bao lâu nữa chứ.

“Tuyệt đối không thể để người này gặp chuyện.” Khác với suy đoán của mọi người, Vĩnh Hưng Đế Ngu Phái Nghiêu chẳng mừng rỡ như điên, nói ra thì trông ông nặng nề hơn hẳn. “Ngoài kia chắc sẽ sóng gió bão bùng, Dung Tu hãy thay ta kiểm tra toàn bộ kinh thành lẫn vùng phụ cận, nếu có ai khả nghi thì không cần báo cho ta, cứ… Khụ khụ… Cứ giết luôn…”​”

Thái giám tiến lên nhẹ nhàng vuốt ngực hoàng đế để làm dịu cơn ho, kế tiếp dâng trà nóng cùng viên thuốc, bận bịu đến khi cơn ho khan giảm mới lui ra.​Kia chỉ là con nha hoàn làm đàn ông sung sướng, không đáng để phu nhân bận tâm.

“Cái cơ thể này của ta ngày càng lụn bại.” Ngu Phái Nghiêu tựa lưng vào ngai vàng phía trên, gương mặt không giấu nổi sự mệt mỏi. “Lũ lụt ở Trường Giang mới dừng thì sáng nay Mạc Bắc truyền tin đến, hình như phía Thát Đát có động thái lạ, có lẽ sắp phải đánh một trận.”​Nha hoàn trong phòng Diệp Cẩn không thích Linh Lan, cả đám nhao nhao chê trách sau lưng rằng nàng ta đã vượt quá giới hạn.

“Mạc Bắc có Thường Tướng quân nên không sao đâu ạ, thánh thượng đừng lo lắng, giữ gìn sức khỏe mới là quan trọng nhất.” Cố Quân đáp.​Cố Quân mà muốn nàng sinh con cho y thì đúng là mơ giữa ban ngày!

“Thường Viễn Ninh đã quá bốn mươi tuổi, còn hữu dụng được bao lâu nữa chứ. Hiện giờ ta chỉ mong hắn đủ sức chống đỡ thêm một thời gian, tốt nhất là hãy chết sau ta.”​Cố Quân đứng tại chỗ, nhận ra mình chẳng hề cảm thấy nhẹ nhõm.

Những lời xúi quẩy của hoàng đế lập tức làm thái giám với nô tỳ quỳ đầy đất. Ngu Phái Nghiêu chả buồn bận tâm, chỉ khẽ cười và tiện thể hỏi Cố Quân, “Không nhắc đến mấy chuyện phiền lòng đó nữa. Bây giờ ta cũng sắp lên làm phụ hoàng thì không biết ngày nào Dung Tu mới có tin vui đây?”​Diệp Cẩn chỉ thấy buồn cười.

Tin vui.​Dù sao Diệp Cẩn cũng chẳng có hứng đi tranh giành tình cảm, ai thích người đó làm, Cố Quân ít tới phòng nàng thì nàng còn mừng vì được yên tĩnh cơ!

Cố Quân ngẩn người.​Một hòn đá làm cả hồ dậy sóng, ngày đó có thánh chỉ triệu tập Cố Quân vào cung.

Nhắc mới nhớ, kỳ kinh nguyệt gần nhất của nàng là khi nào?​Diệp Cẩn đưa tay xoa bóp eo, đúng là có chút thịt thật.

Cố Quân hoàn toàn không để vào tai những gì hoàng đế nói sau đó. Lúc cáo lui rời cung, y còn cố kiểm soát bước chân nhưng ra khỏi cổng một cái là sai người hầu dắt ngựa tới rồi gấp rút chạy về phủ.​Nàng cố gắng trừng mắt với y, đôi mắt kia đầy đề phòng cùng sự chán ghét không thể khống chế.

Mời lang trung, không, phải mời ngự y chuyên lĩnh vực này, nếu đúng như y nghĩ, vậy thì y…y…​Người đứng cạnh dán lại gần, tay hơi luồn vào cổ áo nàng rồi lau bông tuyết đã tan thành nước.

Dường như có tiếng cười thê lương của phụ nhân nọ thấp thoáng quanh tai y, nó la hét cái gì đó về tuyệt tự. Tiếng cười chui vào từ tai, đi xuống đáy lòng, mang theo cả cơn lạnh thấu xương để rồi len lỏi tạo lớp băng dày rộng khắp.​Cố Quân im lặng đứng đón nhận ánh mắt lạnh lẽo của nữ tử.

Huyết mạch của Cố gia.​Nàng bụm mặt mà quay đầu lại, ngỡ ngàng nhìn thằng cha nổi điên giữa ban ngày ban mặt.

Y chưa bao giờ muốn có con.​Những lời xúi quẩy của hoàng đế lập tức làm thái giám với nô tỳ quỳ đầy đất.

Cho dù là con nàng sinh cũng…​” Đối phương cúi đầu, khiêm tốn khuỵu gối chào.

Con ngựa giơ cao chân trước cổng hầu phủ, Cố Quân nhảy xuống ngựa, y nhìn cánh cổng mở rộng chứ không đi vào ngay.​Tuyết trắng rơi suốt đêm, đè nặng lên cành cây và điểm xuyết đóa mai đỏ, đẹp không sao tả xiết.

“Bẩm hầu gia, phu nhân bị bệnh nên đã gọi lang trung tới khám ạ.” Quản gia thấy y bất động bèn chào đón bằng câu thông báo khe khẽ.​” Lang trung do dự nhắc, “Tiếp tục uống thuốc thì có hại cho cơ thể chỉ là chuyện nhỏ, chuyện lớn là…gây tổn thọ.

Lại đổ bệnh?​Đã quá.

Gió lạnh căm căm, Cố Quân không nghĩ linh tinh nữa, y cất bước về phía sân chính.​Tuy nhiên, lúc ngón tay nàng sắp chạm chén trà, y bất chợt lấy tuyết từ cành cây phía trên rồi dí vô mặt nàng.

Vừa vào sân là gặp phải lang trung quen thuộc của hầu phủ đang đi từ trong phòng ra.​Tiếng cười chui vào từ tai, đi xuống đáy lòng, mang theo cả cơn lạnh thấu xương để rồi len lỏi tạo lớp băng dày rộng khắp.

“Thuốc tránh thai có tốt thế nào cũng gây hại cho cơ thể. Hiện tại bên trong phu nhân đã xuất hiện dấu hiệu xấu, nếu được thì hãy dừng uống thuốc một thời gian.” Lang trung khom lưng hành lễ với y, điềm tĩnh giải thích tình trạng sức khỏe của Diệp Cẩn, cuối cùng thở dài, “Cứ thế này thì sợ đường con cái sẽ gian nan.”​Trong một năm sống chung, mỗi lần quan hệ xong là Diệp Cẩn luôn uống thuốc tránh thai, đơn thuốc do chính vị lang trung này viết.

Hôm nay sau khi tỉnh dậy, Diệp Cẩn đau bụng quằn quại nên mời lang trung đến, nàng được chẩn đoán là kinh nguyệt có vấn đề.​Trong đầu nàng xẹt qua hình ảnh đêm qua, khi tên nào đó lợi dụng nàng đang mơ mơ màng màng mà nhéo eo nàng một cái, trông y thích đến mức chẳng nỡ buông tay.

Trong một năm sống chung, mỗi lần quan hệ xong là Diệp Cẩn luôn uống thuốc tránh thai, đơn thuốc do chính vị lang trung này viết. Tuy đã giảm các vị thuốc gây hại hết mức có thể nhưng nàng uống quá thường xuyên, thuốc tích lũy theo năm tháng và gây hại cho cơ thể.​“Nhưng…nếu không ngừng thuốc, bệnh tình của phu nhân sẽ ngày một nặng hơn, mai sau muốn có thai cũng không được.

Y đoán sai rồi.​Từ ngày dọn vào sân chính, Diệp Cẩn bắt đầu thường xuyên thấy mặt cô gái tên Linh Lan.

Cố Quân đứng tại chỗ, nhận ra mình chẳng hề cảm thấy nhẹ nhõm.​Quả thật rất ghê tởm.

Y nhìn vào trong phòng: sắc mặt người con gái trên giường tái nhợt, chút da thịt có thêm dạo gần đây cứ như biến mất trong một đêm, chỉ để lại một thân xác mỏng tang như tờ giấy.​“Tuyệt đối không thể để người này gặp chuyện.

Y nhìn nàng rất lâu, sau đó cay đắng cất tiếng, “Vậy ngừng thuốc đi.”​Diệp Cẩn nhướn mày rồi xoay người chạy.

“Không!” Diệp Cẩn nghe vậy liền ráng nhịn cơn đau bụng để ngồi dậy, nàng hất tay nha hoàn đang tính đỡ mình và nhìn thẳng vào Cố Quân khi gằn từng chữ, “Nếu ngừng thuốc thì anh đừng hòng chạm vào tôi.”​Bông hoa xinh đẹp rời đi, Diệp Cẩn vô thức nhìn cái eo xinh được nàng ta dày công tạo dáng, sau đó nhìn lại bộ y phục khá mới được mình chọn đại để mặc hôm nay.

Kỳ hạn một năm mới qua được một tháng, còn chưa thấy mặt mũi sự tự do đâu mà đã sinh con?​Thằng chó.

Cố Quân mà muốn nàng sinh con cho y thì đúng là mơ giữa ban ngày!​Phơi sách, may vá, pha trà, cắt giấy, mài mực… Đối phương đầu tắt mặt tối vì những chuyện liên quan “miếng thịt béo bở” là Cố Quân.

Khoảnh khắc ấy, lớp màn hòa thuận giả dối bao phủ hai người rách bươm, để lộ bên trong đã nát bấy từ lâu.​Khung cảnh huyên náo ấy càng làm nổi bật sự tĩnh lặng cùng cực giữa hai người.

“Nhưng…nếu không ngừng thuốc, bệnh tình của phu nhân sẽ ngày một nặng hơn, mai sau muốn có thai cũng không được.” Lang trung do dự nhắc, “Tiếp tục uống thuốc thì có hại cho cơ thể chỉ là chuyện nhỏ, chuyện lớn là…gây tổn thọ.”​Cho dù là con nàng sinh cũng…

“Đau bụng kinh cũng chả sao, sinh không được thì khỏi sinh, tuổi thọ thích giảm thì giảm. Tôi không quan tâm, tôi phải uống thuốc này.” Bụng đau là thế mà mặt mũi Diệp Cẩn không biểu lộ chút lo sợ nào.​Tóm lại, hiện tại Linh Lan cầm đầu một phe trong thư phòng, đối chọi triệt để với nha hoàn phía Diệp Cẩn.

Nàng cố gắng trừng mắt với y, đôi mắt kia đầy đề phòng cùng sự chán ghét không thể khống chế.​Gió lạnh căm căm, Cố Quân không nghĩ linh tinh nữa, y cất bước về phía sân chính.

Vô sinh, tổn thọ, chỉ cần một trong hai cũng đủ khiến phụ nữ đương thời kinh hãi. Song trong mắt nàng, mọi thứ đều chẳng đáng nhắc tới nếu so với nỗi hận nàng dành cho y.​“Chăm sóc hầu gia là bổn phận của nô tỳ, nào dám than phiền ạ.

Cố Quân im lặng đứng đón nhận ánh mắt lạnh lẽo của nữ tử.​”

Giọng nói cứ quấn lấy tai y từ lúc rời khỏi hoàng cung bỗng to lên, nghe rõ ràng lạ thường, nó vừa khóc vừa cười, “Cả đời ta có hai tội, một là bị gả vào phủ An Định Hầu, hai là sinh hạ tên nghiệp chướng nhà ngươi. Đáng lẽ ta nên để huyết mạch của Cố gia chấm dứt dưới tay mình, cho hai gã điên kia tuyệt tự, tuyệt tự!”​Nàng bị ấn ngã xuống nền tuyết mềm, lăn hết vòng này đến vòng khác mới dừng lại.

Huyết mạch của Cố gia…​Diệp Cẩn không quản lý nữa, chỉ tiếp tục thưởng bạc với thuốc thang đến phòng ấm trồng hoa.

Huyết mạch của Cố gia.​Chắc cái kỳ hạn một năm cho nàng hy vọng và cải thiện tinh thần nàng.

Quả thật rất ghê tởm.​Thái giám tiến lên nhẹ nhàng vuốt ngực hoàng đế để làm dịu cơn ho, kế tiếp dâng trà nóng cùng viên thuốc, bận bịu đến khi cơn ho khan giảm mới lui ra.

Cố Quân nhìn Diệp Cẩn, trong mắt y là cánh đồng hoang vu bao la, là vùng đất khô cằn bị băng tuyết nuốt chửng. Ấy thế mà khóe môi y lại hơi cong lên.​Vô sinh, tổn thọ, chỉ cần một trong hai cũng đủ khiến phụ nữ đương thời kinh hãi.

“Ta nói ngừng là ngừng,” y bảo, “nàng ngừng, để ta uống.”​Oo———oOo———oΟ



* * *



Chú thích​”

[1]​“Xung quanh có người, anh một vừa hai phải thôi. 23 giờ đến 1 giờ sáng.

​Sáng nay, một tiểu nha hoàn thì thào kể Diệp Cẩn nghe về câu chuyện này, thậm chí còn đế thêm một câu mỉa mai là đũa mốc mà chòi mâm son.

⬅ Chương 48 —-oOo—- Chương 50 ➡
Bạn cần đăng nhập để bình luận