Bẻ Cánh Nàng
Chương 036: Chạy trốn và truy đuổi
Sáng sớm hôm sau, Cố Quân mới rời cung về hầu phủ.Cậu trai như gặp được tri kỷ, buột miệng bảo, “Tôi thấy ngoại trừ vụ núi Tẫn Hương…”
Nha hoàn tiến lên nghênh đón, giúp y thay quần áo rồi lại bưng trà nóng tới. Y ngồi dựa vô ghế thái sư, vẫy tay ra hiệu cho người hầu đã chờ y từ lâu bước vào.” Dù thức trắng đêm nhưng mặt mũi Cố Quân trông chẳng mệt lắm, y hững hờ hỏi, mắt nhìn người đang quỳ hành lễ dưới đất.
“Núi Tẫn Hương thế nào rồi?” Dù thức trắng đêm nhưng mặt mũi Cố Quân trông chẳng mệt lắm, y hững hờ hỏi, mắt nhìn người đang quỳ hành lễ dưới đất.“Bẩm hầu gia, Thính Phong đại nhân đã trở về.
“Đã dọn ra được đường nhỏ cho một người qua ạ. Người được phái đi đều ra sau núi, hễ có tin tức là sẽ lập tức truyền về.” Người hầu kể, “Sáng hôm qua, tiểu nhân loáng thoáng thấy khói do nhóm lửa ở phía sau núi, chắc trên ấy có người ạ.”Tai Diệp Cẩn rốt cuộc được yên bình, có điều cậu trai hiển nhiên không phải người biết giữ mồm.
Đầu ngón tay đang gõ nhẹ lên bàn dừng lại, lông mày Cố Quân thoáng giật, y vừa định mở miệng thì nghe bên ngoài vang lên tiếng ồn ào nhưng mau chóng bị dập tắt. Có người đẩy cửa sân, gấp gáp chạy lại.”
“Bẩm hầu gia, Thính Phong đại nhân đã trở về.”” Cố Quân nói.
Trong lúc quản gia cung kính bẩm báo, một người nhếch nhác chỉ mặc áo trong lọt vào tầm mắt Cố Quân; hắn xuất hiện một cái là quen cửa quen nẻo quỳ xuống.Nàng tìm ra thôn xóm nhỏ này ở chân núi, cô gái bịa câu chuyện ra ngoài du ngoạn gặp núi lở nên bất hạnh bị tách khỏi người nhà lẫn tôi tớ và dùng bạc vụn được tìm thấy trong tay áo của bộ đồ đen để xin gia đình nông dân này cho tá túc.
“Thuộc hạ phụ sự gửi gắm của hầu gia,” Thính Phong dập đầu sát đất, “hôm qua phu nhân một mình xuống núi, đã mất tích ạ.””
Mất tích?Thần đã tính rút người về, cứ kệ nàng ta vậy.
Mới biết nàng có thể còn sống chưa bao lâu thì tức khắc có người thông báo với Cố Quân: Nàng lại chạy trốn một lần nữa.“Tiếp tục điều tra thôn xóm quanh núi, thêm người bên phía huyện Thạch, kín đáo tra xét xem dạo này có ai mới tới không.
Căn phòng yên tĩnh tới mức nghe thấy tiếng kim rơi. Người đàn ông ngồi trên ghế dùng ánh mắt tựa băng giá dò xét Thính Phong từng tấc một, ánh mắt ấy mang theo áp lực khôn kể, hiển nhiên chủ nhân của nó đang nổi giận. Thính Phong vẫn bất động nhìn chằm chằm hoa văn trên gạch, im lặng chờ bị trừng phạt.Nàng không thể ở chỗ nào quá lâu được, dễ làm người ta sinh nghi.
Thế nhưng khoảng nửa nén hương sau, dù cảm giác khó thở dữ dội vẫn bao vây hắn, thì cơn thịnh nộ lẫn lời trách cứ mà hắn tưởng sẽ đến lại trì hoãn mãi chưa lộ diện. Thứ Thính Phong nhận được là câu tra hỏi âm u, không rõ hàm ý.“Qúy nhân dùng bữa sáng rồi hẵng đi ạ.
Cố Quân hỏi hắn, “Quần áo của ngươi đâu.”” Ngu Phái Nghiêu khen.
Cùng lúc đó, tại một thôn xóm hẻo lánh, Diệp Cẩn nhận bộ đồ vải từ một cậu thiếu niên và cố cảm ơn bằng giọng thật trầm.Thế là nàng đành kiên nhẫn qua đêm ở đây.
“Ngài khách khí quá,” thiếu niên vội xua tay, nhút nhát nói, “mẹ tôi mới làm bộ xiêm y này, tôi chưa từng mặc lần nào cả, ngài xem thử có vừa không ạ.”” Người hầu kể, “Sáng hôm qua, tiểu nhân loáng thoáng thấy khói do nhóm lửa ở phía sau núi, chắc trên ấy có người ạ.
Diệp Cẩn thay đồ thì thấy bộ quần áo hơi rộng, nhưng nhìn chung cũng vừa vặn.Cuộc sống tuy hơi khổ nhưng cũng có cái thú riêng.
“Qúy nhân dùng bữa sáng rồi hẵng đi ạ.” Bên ngoài nhà chính, phụ nhân bưng cháo nóng cùng cái bánh xù xì tới chào nàng.Nàng lấy tên giả là Vương Nghĩa, dùng thân phận thư sinh nghèo trà trộn vào các chợ và huyện thành quanh kinh thành.
“Không cần đâu, tôi đã ra ngoài hai ngày hai đêm, người nhà chắc sốt ruột lắm.” Diệp Cẩn lắc đầu, nhờ vả, “Làm phiền phu nhân bọc cho tôi hai cái bánh để ăn trên đường.”” Nói đến đây, hoàng đế thở hắt ra, giọng điệu ôn hòa, thân cận hơn hẳn, “Không nhắc mấy chuyện đau đầu đó nữa… Ta nghe đồn có một tiểu thiếp trong phủ cậu chạy mất hả?
Đêm qua, Diệp Cẩn rốt cuộc xuống núi. Nàng tìm ra thôn xóm nhỏ này ở chân núi, cô gái bịa câu chuyện ra ngoài du ngoạn gặp núi lở nên bất hạnh bị tách khỏi người nhà lẫn tôi tớ và dùng bạc vụn được tìm thấy trong tay áo của bộ đồ đen để xin gia đình nông dân này cho tá túc.“Thần không dám nhận lời khích lệ của thánh thượng.
Đáng ra nàng không nên ở lại nơi gần ngọn núi như vậy, song lúc đấy trời tối, nàng cần tận dụng trời nhá nhem để người ta không thấy bộ đồ đen nàng mặc kỳ quặc rồi tìm thời cơ thay bộ khác. Thế là nàng đành kiên nhẫn qua đêm ở đây.Mất tích?
Hiện giờ mục đích đã hoàn thành, Diệp Cẩn liền từ biệt họ. Nàng nghe nói đi về hướng đông sẽ có một huyện thành nhỏ khép kín, hôm nay trùng hợp là ngày nơi đó mở chợ.Cố Quân nhìn màn xe đung đưa, hàng mi đen dài nhẹ nhàng chớp.
Không ngờ còn có cả chợ, đúng là trời cũng phù hộ nàng. Diệp Cẩn có thể lợi dụng đám đông mà tiếp tục đổi bộ quần áo đang mặc, thay trang phục của thư sinh, rồi mua son phấn, bột nước hóa trang cho khuôn mặt nổi bật của mình.Kế tiếp nàng sẽ đến Dương Châu ở phía nam để tìm em gái Bích Uyên.
Tuy lần chạy trốn này cũng đột ngột giống lần trước nhưng nay đã khác xưa, Diệp Cẩn tưởng tượng viễn cảnh trước mắt vô số lần rồi, vì vậy mọi thứ đều quen thuộc với nàng.“Vương huynh nghe gì chưa?
Một ngày nữa trôi qua trong nháy mắt.”
Một nhà trọ ở huyện Thạch mới có thêm cậu thư sinh da ngăm đen. Cậu mặc áo vải bình dân, cư xử chuẩn mực, vô cùng kiệm lời; nghe đâu cậu tới từ thị trấn bên cạnh, gia cảnh bần hàn nên ngày thường kiếm sống bằng cách viết thư giùm người khác.Trong tay áo của bộ đồ đen mà Thính Phong mặc còn vài tờ ngân phiếu, nàng luôn cẩn thận mang chúng theo bên mình, dự định là chờ mọi chuyện lắng xuống sẽ tìm người môi giới mua giấy thông hàng và thử xem có kiếm được hộ khẩu giả không.
Huyện Thạch nhỏ nhưng vì nằm gần kinh thành nên luôn chào đón người tới người đi, tiện tay túm lấy mười thư sinh bán con chữ bên đường thì đến tám, chín người có bối cảnh tương tự. Vì thế ban đầu mọi người còn hỏi dăm ba câu, sau lại chẳng quan tâm nữa – so với bàn về thư sinh nghèo thì thảo luận vụ những binh sĩ xa lạ đột nhiên xuất hiện thú vị hơn nhiều.Xe ngựa thong dong lăn bánh trên nền đá xanh, thùng xe hơi hơi xóc nảy.
“Nghe bảo đang tìm người đấy.” Mấy vị nam tử bàn bên vừa uống rượu vàngTrừ phi Cố Quân chán sống hay muốn tạo phản, thì càng tới gần hoàng thành, y càng khó tìm người.[1]” Diệp Cẩn lắc đầu, nhờ vả, “Làm phiền phu nhân bọc cho tôi hai cái bánh để ăn trên đường., vừa nhỏ giọng trò chuyện.Khôn hơn rồi.
Bên cạnh, Diệp Cẩn bẻ cái bánh cứng như đá nhúng vào cháo, gắp miếng rau ngâm, nàng bỏ thức ăn vô miệng với vẻ mặt cực kỳ điềm nhiên.Thế nhưng khoảng nửa nén hương sau, dù cảm giác khó thở dữ dội vẫn bao vây hắn, thì cơn thịnh nộ lẫn lời trách cứ mà hắn tưởng sẽ đến lại trì hoãn mãi chưa lộ diện.
Nàng đã đoán đúng. Trừ phi Cố Quân chán sống hay muốn tạo phản, thì càng tới gần hoàng thành, y càng khó tìm người.Y rời hoàng cung, lên xe ngựa rồi vén màn xe ra hiệu cho Thính Phong tới gần.
Hiện nay đúng là nàng không có giấy thông hành hay hộ khẩu, song triều Đại Ngu quy định rằng đi trong vòng trăm dặm thì không cần giấy thông hành. Còn hộ khẩu ư, dù muốn nịnh bợ y chăng nữa, chẳng lẽ đám quan viên dám trắng trợn vào từng nhà kiểm tra sao? Nơi đây nằm dưới chân thiên tử, chứ không phải chốn trời cao hoàng đế xa như thành Thái Nguyên.”
Diệp Cẩn nuốt xuống canh cùng miếng bánh được ngâm mềm, sau đấy về phòng thu dọn đồ.”
Nàng không thể ở chỗ nào quá lâu được, dễ làm người ta sinh nghi. Ngày mai ở nơi khác tổ chức hội làng, lúc đó nàng sẽ lẫn vào đám đông họp chợ rồi tiện thể đổi sang huyện thành khác.“Sắp nổi bão rồi.
Cuộc đọ sức này là so xem ai kiên trì hơn, không biết y sẽ từ bỏ trước hay nàng sẽ đến đường cùng trước.Huyện Thạch nhỏ nhưng vì nằm gần kinh thành nên luôn chào đón người tới người đi, tiện tay túm lấy mười thư sinh bán con chữ bên đường thì đến tám, chín người có bối cảnh tương tự.
Oo———oOo———oΟ“Núi Tẫn Hương thế nào rồi?
Kinh thành, phủ Thanh Bình HầuĐáng ra nàng không nên ở lại nơi gần ngọn núi như vậy, song lúc đấy trời tối, nàng cần tận dụng trời nhá nhem để người ta không thấy bộ đồ đen nàng mặc kỳ quặc rồi tìm thời cơ thay bộ khác.
Có người cúi đầu, tay dâng lên bộ quần áo rách nát màu đen.Thính Phong tiến lên nhìn thật kỹ mới gật đầu khẳng định.
“Là bộ này à?” Cố Quân nhìn thanh niên đứng cạnh mình, người đã khoác lên bộ cánh đen một lần nữa.“Dung Tu làm việc luôn khiến trẫm yên tâm.
Thính Phong tiến lên nhìn thật kỹ mới gật đầu khẳng định.Hai người liếc nhau, rầu rĩ dời mắt rồi cúi đầu tập trung ăn cơm.
“Phụ nhân kia nói nàng đã về kinh thành?” Cố Quân hỏi người hầu cầm bộ đồ đen.“Chứ gì nữa, dạo này kinh thành hãi thật, có rất nhiều quan viên bị kết tội.
“Lúc rời đi thì đúng là đi hướng kinh thành ạ, bộ trang phục này cũng bị ném ở vị trí trên đường đến kinh thành.” người hầu đáp.Có điều y vốn định cho quân mình rút lui để suy xét kỹ càng hơn, thánh thượng coi như gãi đúng chỗ ngứa.
Khôn hơn rồi.Người đàn ông ngồi trên ghế dùng ánh mắt tựa băng giá dò xét Thính Phong từng tấc một, ánh mắt ấy mang theo áp lực khôn kể, hiển nhiên chủ nhân của nó đang nổi giận.
Cố Quân cụp mắt, khẽ nhấp chén trà, chẳng đồng ý hay phản bác.Ai cũng biết đương kim thánh thượng lấy danh giúp vua trừ gian thần để khởi binh từ Mạc Bắc rồi công phá kinh thành, ép buộc tân đế mới bốn tuổi năm ấy nhường ngôi.
Nàng tuyệt đối không thể quay về kinh thành. Trạm gác tại cổng kinh thành xưa nay nghiêm ngặt, đấy là chưa kể gần đây thánh thượng còn nổi giận vì sự kiện núi Tẫn Hương, nơi nơi tăng cường canh gác do sợ bị vạ lây. Nàng không có giấy thông hành lẫn hộ khẩu thì chẳng đời nào trà trộn vào được.Diệp Cẩn thay đồ thì thấy bộ quần áo hơi rộng, nhưng nhìn chung cũng vừa vặn.
“Các huyện có gì đặc biệt trong hai ngày qua không?” Cố Quân hỏi.[1] Loại rượu làm từ nước, gạo nếp lên men và men từ lúa mì.
“Dạ, chỉ nghe nói huyện Thạch có tổ chức họp chợ lớn nửa tháng một lần, rất náo nhiệt.” Người hầu ngẫm nghĩ giây lát, bổ sung một câu, “Ngày mở chợ cũng là ngày phu nhân rời gia đình nông dân kia ạ.”Động tác gắp của Diệp Cẩn thoáng khựng lại trước lúc tiếp tục.
“Tiếp tục điều tra thôn xóm quanh núi, thêm người bên phía huyện Thạch, kín đáo tra xét xem dạo này có ai mới tới không.” Cố Quân đặt chén trà xuống, căn dặn, “Nhớ kỹ, bất kể nam nữ.”Ngày mai ở nơi khác tổ chức hội làng, lúc đó nàng sẽ lẫn vào đám đông họp chợ rồi tiện thể đổi sang huyện thành khác.
Y cũng muốn xem nàng trốn được bao lâu.Diệp Cẩn, nàng có thể chịu đựng một cuộc sống không chỗ dựa được mấy ngày đây?
Oo———oOo———oΟHôm nay nhà trọ đông người, có cậu trai mười bảy, mười tám tuổi tự cho mình quen thân với Diệp Cẩn, từ lúc ngồi xuống là miệng mồm cứ tía lia, “Ôi, chắc chợ thức ăn lại phải đổi chỗ rồi.
Không ai ngờ Diệp Cẩn chẳng những trốn được mà còn trốn hẳn một tháng.”
Nàng lấy tên giả là Vương Nghĩa, dùng thân phận thư sinh nghèo trà trộn vào các chợ và huyện thành quanh kinh thành. Như một người đọc sách nghèo khó chân chính, ban ngày nàng giúp người ta viết thư nhà để kiếm vài đồng, ban đêm ở nhờ miếu hoặc tìm nhà trọ và qua đêm ở căn phòng chật chội tối tăm. Cuộc sống tuy hơi khổ nhưng cũng có cái thú riêng.Bọn chúng đều là tiểu nhân!
Trong tay áo của bộ đồ đen mà Thính Phong mặc còn vài tờ ngân phiếu, nàng luôn cẩn thận mang chúng theo bên mình, dự định là chờ mọi chuyện lắng xuống sẽ tìm người môi giới mua giấy thông hàng và thử xem có kiếm được hộ khẩu giả không. Kế tiếp nàng sẽ đến Dương Châu ở phía nam để tìm em gái Bích Uyên.“Thân thể thánh thượng đáng giá muôn vàn, ngài cần giữ gìn nó.
“Anh Vương nghe gì chưa? Kinh thành lại có nhà bị tịch thu!”Còn hộ khẩu ư, dù muốn nịnh bợ y chăng nữa, chẳng lẽ đám quan viên dám trắng trợn vào từng nhà kiểm tra sao?
Hôm nay nhà trọ đông người, có cậu trai mười bảy, mười tám tuổi tự cho mình quen thân với Diệp Cẩn, từ lúc ngồi xuống là miệng mồm cứ tía lia, “Ôi, chắc chợ thức ăn lại phải đổi chỗ rồi.”Oo———oOo———oΟ
“Chứ gì nữa, dạo này kinh thành hãi thật, có rất nhiều quan viên bị kết tội. Đang yên đang lành, không biết họ có xúc phạm quỷ thần gì không!” Bên cạnh có người chủ động tiếp chuyện.Căn phòng yên tĩnh tới mức nghe thấy tiếng kim rơi.
Cậu trai như gặp được tri kỷ, buột miệng bảo, “Tôi thấy ngoại trừ vụ núi Tẫn Hương…”“Lúc rời đi thì đúng là đi hướng kinh thành ạ, bộ trang phục này cũng bị ném ở vị trí trên đường đến kinh thành.
Đang nói giữa chừng thì cậu giật mình im bặt, người tiếp chuyện ban nãy cũng ngậm chặt miệng. Hai người liếc nhau, rầu rĩ dời mắt rồi cúi đầu tập trung ăn cơm.Nàng nghe nói đi về hướng đông sẽ có một huyện thành nhỏ khép kín, hôm nay trùng hợp là ngày nơi đó mở chợ.
Tai Diệp Cẩn rốt cuộc được yên bình, có điều cậu trai hiển nhiên không phải người biết giữ mồm. Lát sau, cậu ta bỗng cất tiếng thì thào, “Nghe nói lần này là Cố Hầu gia đích thân tống giam và xử trảm đấy.”Nàng tuyệt đối không thể quay về kinh thành.
Động tác gắp của Diệp Cẩn thoáng khựng lại trước lúc tiếp tục.” Mấy vị nam tử bàn bên vừa uống rượu vàng [1] , vừa nhỏ giọng trò chuyện.
Ai cũng biết đương kim thánh thượng lấy danh giúp vua trừ gian thần để khởi binh từ Mạc Bắc rồi công phá kinh thành, ép buộc tân đế mới bốn tuổi năm ấy nhường ngôi. Thanh Bình Hầu Cố Quân chính là phụ tá đắc lực của ngài. Trong ba năm tại vị vừa qua, quân thần hai người gắn bó mật thiết, lần nào thánh thượng gặp chuyện trọng yếu cũng sẽ chỉ phó thác cho Cố Hầu gia đi giải quyết. Vì vậy người dân hay đùa là vị đại Phật Cố Hầu gia đã không ra mặt thì thôi, hễ ra mặt là máu chảy thành sông.Diệp Cẩn nuốt xuống canh cùng miếng bánh được ngâm mềm, sau đấy về phòng thu dọn đồ.
Càng nghe những chuyện liên quan Cố Quân, càng nhận ra điểm đáng sợ của y.“Các huyện có gì đặc biệt trong hai ngày qua không?
Tuy nhiên, nàng đã rời hầu phủ, y có đâm thủng trời thì cũng liên quan gì đến nàng.Còn bảo trẫm thả thằng nhóc bảy tuổi Ngu Phái Phong ra, lập nó làm hoàng thái đệ, tất cả vì ‘sửa đúng xã tắc’!
“Sắp nổi bão rồi.”Hoàng thành, Càn Hoà Cung
Ở đối diện, nam tử uống rượu vàng trong chén, thở dài.Vì thế ban đầu mọi người còn hỏi dăm ba câu, sau lại chẳng quan tâm nữa – so với bàn về thư sinh nghèo thì thảo luận vụ những binh sĩ xa lạ đột nhiên xuất hiện thú vị hơn nhiều.
Hoàng thành, Càn Hoà Cung“Thánh thượng!
Thái giám chưởng ấn đi bước nhỏ về phía Cố Quân, y giao hộp gỗ trên tay mình cho đối phương. Đôi mắt của người đàn ông mặc xiêm y vàng kim ngồi ở ngai trên cao sáng bừng khi thấy đầu người trong chiếc hộp đã mở, gương mặt lộ vẻ hài lòng.Hiện giờ mục đích đã hoàn thành, Diệp Cẩn liền từ biệt họ.
“Dung Tu làm việc luôn khiến trẫm yên tâm.” Ngu Phái Nghiêu khen.“Phụ nhân kia nói nàng đã về kinh thành?
“Thần không dám nhận lời khích lệ của thánh thượng.” Cố Quân trả lời, đầu hơi cúi, ánh mắt lướt qua góc áo thêu hoa văn rồng tinh xảo của người ngồi trên.Tuy nhiên, nàng đã rời hầu phủ, y có đâm thủng trời thì cũng liên quan gì đến nàng.
“Bên trong hoàng thành này chỉ có mình khanh một lòng với trẫm,” Ngu Phái Nghiêu xua tay cho thái giám mang hộp đi, nói giọng đều đều.Ở đối diện, nam tử uống rượu vàng trong chén, thở dài.
“Chúng chỉ là đám tiểu nhân ưa xu nịnh, không đáng để thánh thượng lo lắng.” Cố Quân nói.” Cố Quân hỏi.
“Đúng vậy! Bọn chúng đều là tiểu nhân! Suốt ngày chỉ biết mua danh trục lợi, mơ tưởng lưu danh sử sách!” Nói đến những việc gần đây, Ngu Phái Nghiêu chẳng thể kìm nén lửa giận bừng cháy, “Có mấy tảng đá trên núi sụp thôi mà đã dám bêu riếu trẫm làm ông trời nổi trận lôi đình! Mắng trẫm thất đức! Mắng trẫm không con! Còn bảo trẫm thả thằng nhóc bảy tuổi Ngu Phái Phong ra, lập nó làm hoàng thái đệ, tất cả vì ‘sửa đúng xã tắc’!””
Nói xong bốn từ cuối cùng, Ngu Phái Nghiêu bất chợt khom người túm chặt ngực áo, mặt mũi thì trắng bệch.” người hầu đáp.
“Thánh thượng!”Sáng sớm hôm sau, Cố Quân mới rời cung về hầu phủ.
Thái giám chưởng ấn đứng cạnh sợ hãi kêu, nhào lên trước đỡ lấy vị hoàng đế sắp đổ gục. Còn Cố Quân đã tới cái tủ thấp kế bên, lấy từ bên trong tủ một bình sứ nắp gỗ lim và đưa cho thái giám.“Bên trong hoàng thành này chỉ có mình khanh một lòng với trẫm,” Ngu Phái Nghiêu xua tay cho thái giám mang hộp đi, nói giọng đều đều.
Viên thuốc màu vàng nhạt được đưa vào miệng hoàng đế, giúp người mới nãy còn thở hồng hộc chậm rãi bình thường trở lại.“Chúng chỉ là đám tiểu nhân ưa xu nịnh, không đáng để thánh thượng lo lắng.
“Không cần truyền thái y,” hoàng đế chậm chạp mở mắt, giọng nói khàn khàn mang theo tự giễu, “Mất công bọn chúng thấy trẫm sắp chết lại đi tuyên truyền tư tưởng ‘chính thống’ lên ngôi.”Còn được gọi là rượu Thiệu Hưng.
“Thân thể thánh thượng đáng giá muôn vàn, ngài cần giữ gìn nó.” Cố Quân thêm vào, “Để thần nói câu tục tĩu thì ngài sống tốt, bọn chúng tất sống không tốt.”Chú thích
Ngu Phái Nghiêu sửng sốt, trên mặt cuối cùng cũng có ý cười, “Người ngoài đều bảo Cố Hầu gia của chúng ta được làm từ băng tuyết, nào ngờ khanh còn biết nói đùa thế này.” Nói đến đây, hoàng đế thở hắt ra, giọng điệu ôn hòa, thân cận hơn hẳn, “Không nhắc mấy chuyện đau đầu đó nữa… Ta nghe đồn có một tiểu thiếp trong phủ cậu chạy mất hả?”Như một người đọc sách nghèo khó chân chính, ban ngày nàng giúp người ta viết thư nhà để kiếm vài đồng, ban đêm ở nhờ miếu hoặc tìm nhà trọ và qua đêm ở căn phòng chật chội tối tăm.
Cố Quân giữ nguyên nét mặt, chỉ đáp gọn lỏn, “Vâng ạ.”Thái giám chưởng ấn đứng cạnh sợ hãi kêu, nhào lên trước đỡ lấy vị hoàng đế sắp đổ gục.
“Trên đời lại có cô gái chướng mắt Cố Hầu gia của chúng ta,” Ngu Phái Nghiêu vui hơn chút đỉnh, thân mật đề nghị, “Nhân lực của cậu cũng hữu hạn, có cần ta trợ giúp không?”Đêm qua, Diệp Cẩn rốt cuộc xuống núi.
“Không cần phiền toái vậy đâu,” hoàng đế đã nhắc tới việc nhà thì Cố Quân cũng không dùng kính ngữ nữa, “chẳng qua chỉ là một tiểu thiếp, mất thì thôi. Thần đã tính rút người về, cứ kệ nàng ta vậy.”” Bên cạnh có người chủ động tiếp chuyện.
“Nghĩ được thế là tốt, đàn bà thôi mà, không có người này thì còn ngàn vạn người khác.” Ngu Phái Nghiêu gật gù, mệt mỏi lấy tay chống trán, “Dung Tu về đi, ta nghỉ ngơi một lát.”“Dạ, chỉ nghe nói huyện Thạch có tổ chức họp chợ lớn nửa tháng một lần, rất náo nhiệt.
Cố Quân cúi người hành lễ cáo lui.Cố Quân hỏi hắn, “Quần áo của ngươi đâu.
Y rời hoàng cung, lên xe ngựa rồi vén màn xe ra hiệu cho Thính Phong tới gần.Thanh Bình Hầu Cố Quân chính là phụ tá đắc lực của ngài.
“Rút hết người về, thông báo dừng tìm kiếm.” Cố Quân trầm ngâm giây lát, dặn dò, “Theo dõi sát sao người môi giới ở các huyện, nhất là những kẻ chuyên xử lý giấy thông hành và làm giả hộ khẩu, phải nhìn chằm chằm từng động tĩnh của chúng.”Nàng đã đoán đúng.
Thánh thượng đã đề cập chuyện này thì không thể làm công khai tiếp. Có điều y vốn định cho quân mình rút lui để suy xét kỹ càng hơn, thánh thượng coi như gãi đúng chỗ ngứa.Y ngồi dựa vô ghế thái sư, vẫy tay ra hiệu cho người hầu đã chờ y từ lâu bước vào.
Xe ngựa thong dong lăn bánh trên nền đá xanh, thùng xe hơi hơi xóc nảy. Cố Quân nhìn màn xe đung đưa, hàng mi đen dài nhẹ nhàng chớp.Càng nghe những chuyện liên quan Cố Quân, càng nhận ra điểm đáng sợ của y.
Diệp Cẩn, nàng có thể chịu đựng một cuộc sống không chỗ dựa được mấy ngày đây? Y sẽ chống mắt chờ xem.”
* * *
Chú thíchThính Phong vẫn bất động nhìn chằm chằm hoa văn trên gạch, im lặng chờ bị trừng phạt.
[1]” Ngu Phái Nghiêu gật gù, mệt mỏi lấy tay chống trán, “Dung Tu về đi, ta nghỉ ngơi một lát. Loại rượu làm từ nước, gạo nếp lên men và men từ lúa mì. Còn được gọi là rượu Thiệu Hưng.”
← Chương 35Mắng trẫm thất đức! —-oOo—- Chương 37 →“Ngài khách khí quá,” thiếu niên vội xua tay, nhút nhát nói, “mẹ tôi mới làm bộ xiêm y này, tôi chưa từng mặc lần nào cả, ngài xem thử có vừa không ạ.
Nha hoàn tiến lên nghênh đón, giúp y thay quần áo rồi lại bưng trà nóng tới. Y ngồi dựa vô ghế thái sư, vẫy tay ra hiệu cho người hầu đã chờ y từ lâu bước vào.” Dù thức trắng đêm nhưng mặt mũi Cố Quân trông chẳng mệt lắm, y hững hờ hỏi, mắt nhìn người đang quỳ hành lễ dưới đất.
“Núi Tẫn Hương thế nào rồi?” Dù thức trắng đêm nhưng mặt mũi Cố Quân trông chẳng mệt lắm, y hững hờ hỏi, mắt nhìn người đang quỳ hành lễ dưới đất.“Bẩm hầu gia, Thính Phong đại nhân đã trở về.
“Đã dọn ra được đường nhỏ cho một người qua ạ. Người được phái đi đều ra sau núi, hễ có tin tức là sẽ lập tức truyền về.” Người hầu kể, “Sáng hôm qua, tiểu nhân loáng thoáng thấy khói do nhóm lửa ở phía sau núi, chắc trên ấy có người ạ.”Tai Diệp Cẩn rốt cuộc được yên bình, có điều cậu trai hiển nhiên không phải người biết giữ mồm.
Đầu ngón tay đang gõ nhẹ lên bàn dừng lại, lông mày Cố Quân thoáng giật, y vừa định mở miệng thì nghe bên ngoài vang lên tiếng ồn ào nhưng mau chóng bị dập tắt. Có người đẩy cửa sân, gấp gáp chạy lại.”
“Bẩm hầu gia, Thính Phong đại nhân đã trở về.”” Cố Quân nói.
Trong lúc quản gia cung kính bẩm báo, một người nhếch nhác chỉ mặc áo trong lọt vào tầm mắt Cố Quân; hắn xuất hiện một cái là quen cửa quen nẻo quỳ xuống.Nàng tìm ra thôn xóm nhỏ này ở chân núi, cô gái bịa câu chuyện ra ngoài du ngoạn gặp núi lở nên bất hạnh bị tách khỏi người nhà lẫn tôi tớ và dùng bạc vụn được tìm thấy trong tay áo của bộ đồ đen để xin gia đình nông dân này cho tá túc.
“Thuộc hạ phụ sự gửi gắm của hầu gia,” Thính Phong dập đầu sát đất, “hôm qua phu nhân một mình xuống núi, đã mất tích ạ.””
Mất tích?Thần đã tính rút người về, cứ kệ nàng ta vậy.
Mới biết nàng có thể còn sống chưa bao lâu thì tức khắc có người thông báo với Cố Quân: Nàng lại chạy trốn một lần nữa.“Tiếp tục điều tra thôn xóm quanh núi, thêm người bên phía huyện Thạch, kín đáo tra xét xem dạo này có ai mới tới không.
Căn phòng yên tĩnh tới mức nghe thấy tiếng kim rơi. Người đàn ông ngồi trên ghế dùng ánh mắt tựa băng giá dò xét Thính Phong từng tấc một, ánh mắt ấy mang theo áp lực khôn kể, hiển nhiên chủ nhân của nó đang nổi giận. Thính Phong vẫn bất động nhìn chằm chằm hoa văn trên gạch, im lặng chờ bị trừng phạt.Nàng không thể ở chỗ nào quá lâu được, dễ làm người ta sinh nghi.
Thế nhưng khoảng nửa nén hương sau, dù cảm giác khó thở dữ dội vẫn bao vây hắn, thì cơn thịnh nộ lẫn lời trách cứ mà hắn tưởng sẽ đến lại trì hoãn mãi chưa lộ diện. Thứ Thính Phong nhận được là câu tra hỏi âm u, không rõ hàm ý.“Qúy nhân dùng bữa sáng rồi hẵng đi ạ.
Cố Quân hỏi hắn, “Quần áo của ngươi đâu.”” Ngu Phái Nghiêu khen.
Cùng lúc đó, tại một thôn xóm hẻo lánh, Diệp Cẩn nhận bộ đồ vải từ một cậu thiếu niên và cố cảm ơn bằng giọng thật trầm.Thế là nàng đành kiên nhẫn qua đêm ở đây.
“Ngài khách khí quá,” thiếu niên vội xua tay, nhút nhát nói, “mẹ tôi mới làm bộ xiêm y này, tôi chưa từng mặc lần nào cả, ngài xem thử có vừa không ạ.”” Người hầu kể, “Sáng hôm qua, tiểu nhân loáng thoáng thấy khói do nhóm lửa ở phía sau núi, chắc trên ấy có người ạ.
Diệp Cẩn thay đồ thì thấy bộ quần áo hơi rộng, nhưng nhìn chung cũng vừa vặn.Cuộc sống tuy hơi khổ nhưng cũng có cái thú riêng.
“Qúy nhân dùng bữa sáng rồi hẵng đi ạ.” Bên ngoài nhà chính, phụ nhân bưng cháo nóng cùng cái bánh xù xì tới chào nàng.Nàng lấy tên giả là Vương Nghĩa, dùng thân phận thư sinh nghèo trà trộn vào các chợ và huyện thành quanh kinh thành.
“Không cần đâu, tôi đã ra ngoài hai ngày hai đêm, người nhà chắc sốt ruột lắm.” Diệp Cẩn lắc đầu, nhờ vả, “Làm phiền phu nhân bọc cho tôi hai cái bánh để ăn trên đường.”” Nói đến đây, hoàng đế thở hắt ra, giọng điệu ôn hòa, thân cận hơn hẳn, “Không nhắc mấy chuyện đau đầu đó nữa… Ta nghe đồn có một tiểu thiếp trong phủ cậu chạy mất hả?
Đêm qua, Diệp Cẩn rốt cuộc xuống núi. Nàng tìm ra thôn xóm nhỏ này ở chân núi, cô gái bịa câu chuyện ra ngoài du ngoạn gặp núi lở nên bất hạnh bị tách khỏi người nhà lẫn tôi tớ và dùng bạc vụn được tìm thấy trong tay áo của bộ đồ đen để xin gia đình nông dân này cho tá túc.“Thần không dám nhận lời khích lệ của thánh thượng.
Đáng ra nàng không nên ở lại nơi gần ngọn núi như vậy, song lúc đấy trời tối, nàng cần tận dụng trời nhá nhem để người ta không thấy bộ đồ đen nàng mặc kỳ quặc rồi tìm thời cơ thay bộ khác. Thế là nàng đành kiên nhẫn qua đêm ở đây.Mất tích?
Hiện giờ mục đích đã hoàn thành, Diệp Cẩn liền từ biệt họ. Nàng nghe nói đi về hướng đông sẽ có một huyện thành nhỏ khép kín, hôm nay trùng hợp là ngày nơi đó mở chợ.Cố Quân nhìn màn xe đung đưa, hàng mi đen dài nhẹ nhàng chớp.
Không ngờ còn có cả chợ, đúng là trời cũng phù hộ nàng. Diệp Cẩn có thể lợi dụng đám đông mà tiếp tục đổi bộ quần áo đang mặc, thay trang phục của thư sinh, rồi mua son phấn, bột nước hóa trang cho khuôn mặt nổi bật của mình.Kế tiếp nàng sẽ đến Dương Châu ở phía nam để tìm em gái Bích Uyên.
Tuy lần chạy trốn này cũng đột ngột giống lần trước nhưng nay đã khác xưa, Diệp Cẩn tưởng tượng viễn cảnh trước mắt vô số lần rồi, vì vậy mọi thứ đều quen thuộc với nàng.“Vương huynh nghe gì chưa?
Một ngày nữa trôi qua trong nháy mắt.”
Một nhà trọ ở huyện Thạch mới có thêm cậu thư sinh da ngăm đen. Cậu mặc áo vải bình dân, cư xử chuẩn mực, vô cùng kiệm lời; nghe đâu cậu tới từ thị trấn bên cạnh, gia cảnh bần hàn nên ngày thường kiếm sống bằng cách viết thư giùm người khác.Trong tay áo của bộ đồ đen mà Thính Phong mặc còn vài tờ ngân phiếu, nàng luôn cẩn thận mang chúng theo bên mình, dự định là chờ mọi chuyện lắng xuống sẽ tìm người môi giới mua giấy thông hàng và thử xem có kiếm được hộ khẩu giả không.
Huyện Thạch nhỏ nhưng vì nằm gần kinh thành nên luôn chào đón người tới người đi, tiện tay túm lấy mười thư sinh bán con chữ bên đường thì đến tám, chín người có bối cảnh tương tự. Vì thế ban đầu mọi người còn hỏi dăm ba câu, sau lại chẳng quan tâm nữa – so với bàn về thư sinh nghèo thì thảo luận vụ những binh sĩ xa lạ đột nhiên xuất hiện thú vị hơn nhiều.Xe ngựa thong dong lăn bánh trên nền đá xanh, thùng xe hơi hơi xóc nảy.
“Nghe bảo đang tìm người đấy.” Mấy vị nam tử bàn bên vừa uống rượu vàngTrừ phi Cố Quân chán sống hay muốn tạo phản, thì càng tới gần hoàng thành, y càng khó tìm người.[1]” Diệp Cẩn lắc đầu, nhờ vả, “Làm phiền phu nhân bọc cho tôi hai cái bánh để ăn trên đường., vừa nhỏ giọng trò chuyện.Khôn hơn rồi.
Bên cạnh, Diệp Cẩn bẻ cái bánh cứng như đá nhúng vào cháo, gắp miếng rau ngâm, nàng bỏ thức ăn vô miệng với vẻ mặt cực kỳ điềm nhiên.Thế nhưng khoảng nửa nén hương sau, dù cảm giác khó thở dữ dội vẫn bao vây hắn, thì cơn thịnh nộ lẫn lời trách cứ mà hắn tưởng sẽ đến lại trì hoãn mãi chưa lộ diện.
Nàng đã đoán đúng. Trừ phi Cố Quân chán sống hay muốn tạo phản, thì càng tới gần hoàng thành, y càng khó tìm người.Y rời hoàng cung, lên xe ngựa rồi vén màn xe ra hiệu cho Thính Phong tới gần.
Hiện nay đúng là nàng không có giấy thông hành hay hộ khẩu, song triều Đại Ngu quy định rằng đi trong vòng trăm dặm thì không cần giấy thông hành. Còn hộ khẩu ư, dù muốn nịnh bợ y chăng nữa, chẳng lẽ đám quan viên dám trắng trợn vào từng nhà kiểm tra sao? Nơi đây nằm dưới chân thiên tử, chứ không phải chốn trời cao hoàng đế xa như thành Thái Nguyên.”
Diệp Cẩn nuốt xuống canh cùng miếng bánh được ngâm mềm, sau đấy về phòng thu dọn đồ.”
Nàng không thể ở chỗ nào quá lâu được, dễ làm người ta sinh nghi. Ngày mai ở nơi khác tổ chức hội làng, lúc đó nàng sẽ lẫn vào đám đông họp chợ rồi tiện thể đổi sang huyện thành khác.“Sắp nổi bão rồi.
Cuộc đọ sức này là so xem ai kiên trì hơn, không biết y sẽ từ bỏ trước hay nàng sẽ đến đường cùng trước.Huyện Thạch nhỏ nhưng vì nằm gần kinh thành nên luôn chào đón người tới người đi, tiện tay túm lấy mười thư sinh bán con chữ bên đường thì đến tám, chín người có bối cảnh tương tự.
Oo———oOo———oΟ“Núi Tẫn Hương thế nào rồi?
Kinh thành, phủ Thanh Bình HầuĐáng ra nàng không nên ở lại nơi gần ngọn núi như vậy, song lúc đấy trời tối, nàng cần tận dụng trời nhá nhem để người ta không thấy bộ đồ đen nàng mặc kỳ quặc rồi tìm thời cơ thay bộ khác.
Có người cúi đầu, tay dâng lên bộ quần áo rách nát màu đen.Thính Phong tiến lên nhìn thật kỹ mới gật đầu khẳng định.
“Là bộ này à?” Cố Quân nhìn thanh niên đứng cạnh mình, người đã khoác lên bộ cánh đen một lần nữa.“Dung Tu làm việc luôn khiến trẫm yên tâm.
Thính Phong tiến lên nhìn thật kỹ mới gật đầu khẳng định.Hai người liếc nhau, rầu rĩ dời mắt rồi cúi đầu tập trung ăn cơm.
“Phụ nhân kia nói nàng đã về kinh thành?” Cố Quân hỏi người hầu cầm bộ đồ đen.“Chứ gì nữa, dạo này kinh thành hãi thật, có rất nhiều quan viên bị kết tội.
“Lúc rời đi thì đúng là đi hướng kinh thành ạ, bộ trang phục này cũng bị ném ở vị trí trên đường đến kinh thành.” người hầu đáp.Có điều y vốn định cho quân mình rút lui để suy xét kỹ càng hơn, thánh thượng coi như gãi đúng chỗ ngứa.
Khôn hơn rồi.Người đàn ông ngồi trên ghế dùng ánh mắt tựa băng giá dò xét Thính Phong từng tấc một, ánh mắt ấy mang theo áp lực khôn kể, hiển nhiên chủ nhân của nó đang nổi giận.
Cố Quân cụp mắt, khẽ nhấp chén trà, chẳng đồng ý hay phản bác.Ai cũng biết đương kim thánh thượng lấy danh giúp vua trừ gian thần để khởi binh từ Mạc Bắc rồi công phá kinh thành, ép buộc tân đế mới bốn tuổi năm ấy nhường ngôi.
Nàng tuyệt đối không thể quay về kinh thành. Trạm gác tại cổng kinh thành xưa nay nghiêm ngặt, đấy là chưa kể gần đây thánh thượng còn nổi giận vì sự kiện núi Tẫn Hương, nơi nơi tăng cường canh gác do sợ bị vạ lây. Nàng không có giấy thông hành lẫn hộ khẩu thì chẳng đời nào trà trộn vào được.Diệp Cẩn thay đồ thì thấy bộ quần áo hơi rộng, nhưng nhìn chung cũng vừa vặn.
“Các huyện có gì đặc biệt trong hai ngày qua không?” Cố Quân hỏi.[1] Loại rượu làm từ nước, gạo nếp lên men và men từ lúa mì.
“Dạ, chỉ nghe nói huyện Thạch có tổ chức họp chợ lớn nửa tháng một lần, rất náo nhiệt.” Người hầu ngẫm nghĩ giây lát, bổ sung một câu, “Ngày mở chợ cũng là ngày phu nhân rời gia đình nông dân kia ạ.”Động tác gắp của Diệp Cẩn thoáng khựng lại trước lúc tiếp tục.
“Tiếp tục điều tra thôn xóm quanh núi, thêm người bên phía huyện Thạch, kín đáo tra xét xem dạo này có ai mới tới không.” Cố Quân đặt chén trà xuống, căn dặn, “Nhớ kỹ, bất kể nam nữ.”Ngày mai ở nơi khác tổ chức hội làng, lúc đó nàng sẽ lẫn vào đám đông họp chợ rồi tiện thể đổi sang huyện thành khác.
Y cũng muốn xem nàng trốn được bao lâu.Diệp Cẩn, nàng có thể chịu đựng một cuộc sống không chỗ dựa được mấy ngày đây?
Oo———oOo———oΟHôm nay nhà trọ đông người, có cậu trai mười bảy, mười tám tuổi tự cho mình quen thân với Diệp Cẩn, từ lúc ngồi xuống là miệng mồm cứ tía lia, “Ôi, chắc chợ thức ăn lại phải đổi chỗ rồi.
Không ai ngờ Diệp Cẩn chẳng những trốn được mà còn trốn hẳn một tháng.”
Nàng lấy tên giả là Vương Nghĩa, dùng thân phận thư sinh nghèo trà trộn vào các chợ và huyện thành quanh kinh thành. Như một người đọc sách nghèo khó chân chính, ban ngày nàng giúp người ta viết thư nhà để kiếm vài đồng, ban đêm ở nhờ miếu hoặc tìm nhà trọ và qua đêm ở căn phòng chật chội tối tăm. Cuộc sống tuy hơi khổ nhưng cũng có cái thú riêng.Bọn chúng đều là tiểu nhân!
Trong tay áo của bộ đồ đen mà Thính Phong mặc còn vài tờ ngân phiếu, nàng luôn cẩn thận mang chúng theo bên mình, dự định là chờ mọi chuyện lắng xuống sẽ tìm người môi giới mua giấy thông hàng và thử xem có kiếm được hộ khẩu giả không. Kế tiếp nàng sẽ đến Dương Châu ở phía nam để tìm em gái Bích Uyên.“Thân thể thánh thượng đáng giá muôn vàn, ngài cần giữ gìn nó.
“Anh Vương nghe gì chưa? Kinh thành lại có nhà bị tịch thu!”Còn hộ khẩu ư, dù muốn nịnh bợ y chăng nữa, chẳng lẽ đám quan viên dám trắng trợn vào từng nhà kiểm tra sao?
Hôm nay nhà trọ đông người, có cậu trai mười bảy, mười tám tuổi tự cho mình quen thân với Diệp Cẩn, từ lúc ngồi xuống là miệng mồm cứ tía lia, “Ôi, chắc chợ thức ăn lại phải đổi chỗ rồi.”Oo———oOo———oΟ
“Chứ gì nữa, dạo này kinh thành hãi thật, có rất nhiều quan viên bị kết tội. Đang yên đang lành, không biết họ có xúc phạm quỷ thần gì không!” Bên cạnh có người chủ động tiếp chuyện.Căn phòng yên tĩnh tới mức nghe thấy tiếng kim rơi.
Cậu trai như gặp được tri kỷ, buột miệng bảo, “Tôi thấy ngoại trừ vụ núi Tẫn Hương…”“Lúc rời đi thì đúng là đi hướng kinh thành ạ, bộ trang phục này cũng bị ném ở vị trí trên đường đến kinh thành.
Đang nói giữa chừng thì cậu giật mình im bặt, người tiếp chuyện ban nãy cũng ngậm chặt miệng. Hai người liếc nhau, rầu rĩ dời mắt rồi cúi đầu tập trung ăn cơm.Nàng nghe nói đi về hướng đông sẽ có một huyện thành nhỏ khép kín, hôm nay trùng hợp là ngày nơi đó mở chợ.
Tai Diệp Cẩn rốt cuộc được yên bình, có điều cậu trai hiển nhiên không phải người biết giữ mồm. Lát sau, cậu ta bỗng cất tiếng thì thào, “Nghe nói lần này là Cố Hầu gia đích thân tống giam và xử trảm đấy.”Nàng tuyệt đối không thể quay về kinh thành.
Động tác gắp của Diệp Cẩn thoáng khựng lại trước lúc tiếp tục.” Mấy vị nam tử bàn bên vừa uống rượu vàng [1] , vừa nhỏ giọng trò chuyện.
Ai cũng biết đương kim thánh thượng lấy danh giúp vua trừ gian thần để khởi binh từ Mạc Bắc rồi công phá kinh thành, ép buộc tân đế mới bốn tuổi năm ấy nhường ngôi. Thanh Bình Hầu Cố Quân chính là phụ tá đắc lực của ngài. Trong ba năm tại vị vừa qua, quân thần hai người gắn bó mật thiết, lần nào thánh thượng gặp chuyện trọng yếu cũng sẽ chỉ phó thác cho Cố Hầu gia đi giải quyết. Vì vậy người dân hay đùa là vị đại Phật Cố Hầu gia đã không ra mặt thì thôi, hễ ra mặt là máu chảy thành sông.Diệp Cẩn nuốt xuống canh cùng miếng bánh được ngâm mềm, sau đấy về phòng thu dọn đồ.
Càng nghe những chuyện liên quan Cố Quân, càng nhận ra điểm đáng sợ của y.“Các huyện có gì đặc biệt trong hai ngày qua không?
Tuy nhiên, nàng đã rời hầu phủ, y có đâm thủng trời thì cũng liên quan gì đến nàng.Còn bảo trẫm thả thằng nhóc bảy tuổi Ngu Phái Phong ra, lập nó làm hoàng thái đệ, tất cả vì ‘sửa đúng xã tắc’!
“Sắp nổi bão rồi.”Hoàng thành, Càn Hoà Cung
Ở đối diện, nam tử uống rượu vàng trong chén, thở dài.Vì thế ban đầu mọi người còn hỏi dăm ba câu, sau lại chẳng quan tâm nữa – so với bàn về thư sinh nghèo thì thảo luận vụ những binh sĩ xa lạ đột nhiên xuất hiện thú vị hơn nhiều.
Hoàng thành, Càn Hoà Cung“Thánh thượng!
Thái giám chưởng ấn đi bước nhỏ về phía Cố Quân, y giao hộp gỗ trên tay mình cho đối phương. Đôi mắt của người đàn ông mặc xiêm y vàng kim ngồi ở ngai trên cao sáng bừng khi thấy đầu người trong chiếc hộp đã mở, gương mặt lộ vẻ hài lòng.Hiện giờ mục đích đã hoàn thành, Diệp Cẩn liền từ biệt họ.
“Dung Tu làm việc luôn khiến trẫm yên tâm.” Ngu Phái Nghiêu khen.“Phụ nhân kia nói nàng đã về kinh thành?
“Thần không dám nhận lời khích lệ của thánh thượng.” Cố Quân trả lời, đầu hơi cúi, ánh mắt lướt qua góc áo thêu hoa văn rồng tinh xảo của người ngồi trên.Tuy nhiên, nàng đã rời hầu phủ, y có đâm thủng trời thì cũng liên quan gì đến nàng.
“Bên trong hoàng thành này chỉ có mình khanh một lòng với trẫm,” Ngu Phái Nghiêu xua tay cho thái giám mang hộp đi, nói giọng đều đều.Ở đối diện, nam tử uống rượu vàng trong chén, thở dài.
“Chúng chỉ là đám tiểu nhân ưa xu nịnh, không đáng để thánh thượng lo lắng.” Cố Quân nói.” Cố Quân hỏi.
“Đúng vậy! Bọn chúng đều là tiểu nhân! Suốt ngày chỉ biết mua danh trục lợi, mơ tưởng lưu danh sử sách!” Nói đến những việc gần đây, Ngu Phái Nghiêu chẳng thể kìm nén lửa giận bừng cháy, “Có mấy tảng đá trên núi sụp thôi mà đã dám bêu riếu trẫm làm ông trời nổi trận lôi đình! Mắng trẫm thất đức! Mắng trẫm không con! Còn bảo trẫm thả thằng nhóc bảy tuổi Ngu Phái Phong ra, lập nó làm hoàng thái đệ, tất cả vì ‘sửa đúng xã tắc’!””
Nói xong bốn từ cuối cùng, Ngu Phái Nghiêu bất chợt khom người túm chặt ngực áo, mặt mũi thì trắng bệch.” người hầu đáp.
“Thánh thượng!”Sáng sớm hôm sau, Cố Quân mới rời cung về hầu phủ.
Thái giám chưởng ấn đứng cạnh sợ hãi kêu, nhào lên trước đỡ lấy vị hoàng đế sắp đổ gục. Còn Cố Quân đã tới cái tủ thấp kế bên, lấy từ bên trong tủ một bình sứ nắp gỗ lim và đưa cho thái giám.“Bên trong hoàng thành này chỉ có mình khanh một lòng với trẫm,” Ngu Phái Nghiêu xua tay cho thái giám mang hộp đi, nói giọng đều đều.
Viên thuốc màu vàng nhạt được đưa vào miệng hoàng đế, giúp người mới nãy còn thở hồng hộc chậm rãi bình thường trở lại.“Chúng chỉ là đám tiểu nhân ưa xu nịnh, không đáng để thánh thượng lo lắng.
“Không cần truyền thái y,” hoàng đế chậm chạp mở mắt, giọng nói khàn khàn mang theo tự giễu, “Mất công bọn chúng thấy trẫm sắp chết lại đi tuyên truyền tư tưởng ‘chính thống’ lên ngôi.”Còn được gọi là rượu Thiệu Hưng.
“Thân thể thánh thượng đáng giá muôn vàn, ngài cần giữ gìn nó.” Cố Quân thêm vào, “Để thần nói câu tục tĩu thì ngài sống tốt, bọn chúng tất sống không tốt.”Chú thích
Ngu Phái Nghiêu sửng sốt, trên mặt cuối cùng cũng có ý cười, “Người ngoài đều bảo Cố Hầu gia của chúng ta được làm từ băng tuyết, nào ngờ khanh còn biết nói đùa thế này.” Nói đến đây, hoàng đế thở hắt ra, giọng điệu ôn hòa, thân cận hơn hẳn, “Không nhắc mấy chuyện đau đầu đó nữa… Ta nghe đồn có một tiểu thiếp trong phủ cậu chạy mất hả?”Như một người đọc sách nghèo khó chân chính, ban ngày nàng giúp người ta viết thư nhà để kiếm vài đồng, ban đêm ở nhờ miếu hoặc tìm nhà trọ và qua đêm ở căn phòng chật chội tối tăm.
Cố Quân giữ nguyên nét mặt, chỉ đáp gọn lỏn, “Vâng ạ.”Thái giám chưởng ấn đứng cạnh sợ hãi kêu, nhào lên trước đỡ lấy vị hoàng đế sắp đổ gục.
“Trên đời lại có cô gái chướng mắt Cố Hầu gia của chúng ta,” Ngu Phái Nghiêu vui hơn chút đỉnh, thân mật đề nghị, “Nhân lực của cậu cũng hữu hạn, có cần ta trợ giúp không?”Đêm qua, Diệp Cẩn rốt cuộc xuống núi.
“Không cần phiền toái vậy đâu,” hoàng đế đã nhắc tới việc nhà thì Cố Quân cũng không dùng kính ngữ nữa, “chẳng qua chỉ là một tiểu thiếp, mất thì thôi. Thần đã tính rút người về, cứ kệ nàng ta vậy.”” Bên cạnh có người chủ động tiếp chuyện.
“Nghĩ được thế là tốt, đàn bà thôi mà, không có người này thì còn ngàn vạn người khác.” Ngu Phái Nghiêu gật gù, mệt mỏi lấy tay chống trán, “Dung Tu về đi, ta nghỉ ngơi một lát.”“Dạ, chỉ nghe nói huyện Thạch có tổ chức họp chợ lớn nửa tháng một lần, rất náo nhiệt.
Cố Quân cúi người hành lễ cáo lui.Cố Quân hỏi hắn, “Quần áo của ngươi đâu.
Y rời hoàng cung, lên xe ngựa rồi vén màn xe ra hiệu cho Thính Phong tới gần.Thanh Bình Hầu Cố Quân chính là phụ tá đắc lực của ngài.
“Rút hết người về, thông báo dừng tìm kiếm.” Cố Quân trầm ngâm giây lát, dặn dò, “Theo dõi sát sao người môi giới ở các huyện, nhất là những kẻ chuyên xử lý giấy thông hành và làm giả hộ khẩu, phải nhìn chằm chằm từng động tĩnh của chúng.”Nàng đã đoán đúng.
Thánh thượng đã đề cập chuyện này thì không thể làm công khai tiếp. Có điều y vốn định cho quân mình rút lui để suy xét kỹ càng hơn, thánh thượng coi như gãi đúng chỗ ngứa.Y ngồi dựa vô ghế thái sư, vẫy tay ra hiệu cho người hầu đã chờ y từ lâu bước vào.
Xe ngựa thong dong lăn bánh trên nền đá xanh, thùng xe hơi hơi xóc nảy. Cố Quân nhìn màn xe đung đưa, hàng mi đen dài nhẹ nhàng chớp.Càng nghe những chuyện liên quan Cố Quân, càng nhận ra điểm đáng sợ của y.
Diệp Cẩn, nàng có thể chịu đựng một cuộc sống không chỗ dựa được mấy ngày đây? Y sẽ chống mắt chờ xem.”
* * *
Chú thíchThính Phong vẫn bất động nhìn chằm chằm hoa văn trên gạch, im lặng chờ bị trừng phạt.
[1]” Ngu Phái Nghiêu gật gù, mệt mỏi lấy tay chống trán, “Dung Tu về đi, ta nghỉ ngơi một lát. Loại rượu làm từ nước, gạo nếp lên men và men từ lúa mì. Còn được gọi là rượu Thiệu Hưng.”
← Chương 35Mắng trẫm thất đức! —-oOo—- Chương 37 →“Ngài khách khí quá,” thiếu niên vội xua tay, nhút nhát nói, “mẹ tôi mới làm bộ xiêm y này, tôi chưa từng mặc lần nào cả, ngài xem thử có vừa không ạ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận