Bẻ Cánh Nàng

Chương 028: Trong cơn mưa

Diệp Cẩn còn đang bận suy tính xem làm sao để mời Sở phu nhân tới chơi nhiều hơn, ai dè chuyện này không đến lượt nàng bận tâm – ngay hôm sau, đối phương lại ghé qua.​Như mọi khi, hai người lăn lộn trên giường một lúc rồi y bế ngang người con gái mềm mại như không xương cùng đi tắm gội.

“Cái hậu viện này á, suốt ngày chỉ có thêu hoa thắt dây đeo, nhàm chán vô cùng. Chị chẳng mấy khi gặp được người hợp tính, Cẩn Nương đừng thấy chị phiền nhé.”​Gương mặt xinh đẹp còn nhiễm xuân sắc, dáng vẻ này kích thích y ôm lấy nàng và mây mưa lần nữa.

Hôm nay Sở Sở mặc bộ váy vàng nhạt, đeo bông tai ngọc trai. Mỗi cái nhíu mày hay mỉm cười của nàng ấy đều nhẹ nhàng mà sinh động, xinh đẹp lại chẳng phô trương, những lời nói thân mật kia cũng không làm người ta phản cảm.​Sở Sở vừa ngẩng đầu đã thừ người ra ngay tại chỗ.

“Đúng là nhàm chán thật, ta còn tính mời cô đến đấy.” Diệp Cẩn vừa đáp vừa mời Sở Sở ngồi xuống.​Với người sở hữu dáng vẻ thần tiên nhường này, chỉ cần y nhìn mình một lần thôi cũng đủ để nàng ấy chết trong thỏa mãn.

“Vậy thì tốt quá!” Sở Sở cười nói, “Tính chị dính người lắm, về sau nhất định sẽ thường xuyên ghé thăm em.”​”

Diệp Cẩn gật đầu đồng ý. Nàng nghĩ, với kinh nghiệm trạch đấu non nớt của mình, thì mục đích tới đây của đối phương quanh đi quẩn lại chỉ có vài cái. Khả năng cao là vì muốn được gặp Cố Quân nhiều hơn, nàng còn ước Cố Quân đi tìm người khác và đừng đến quấy rầy nàng, vì vậy nàng chả hề để ý chút tính toán này.​Hôm nay Sở Sở mặc bộ váy vàng nhạt, đeo bông tai ngọc trai.

Coi như nàng có thêm một đồng nghiệp không đáng ghét vậy. Rảnh rỗi thì cùng nhau tám về ẩm thực, xiêm y, trang sức, trang điểm gì đó để giết thời gian; được thế cũng tốt.​“Úi, suýt nữa trách oan y,” Sở Sở đứng dậy, vỗ nhẹ bàn đá, “nói cho cùng, ngoại trừ cái mặt thì y còn ưu điểm là chi tiền hào phóng.

Nàng mang suy nghĩ như vậy, cộng thêm một người biết ăn nói và một người tình nguyện phối hợp, thế là hai người nhanh chóng thân nhau.​”

Kể từ đó, lâu lâu Sở Sở lại ghé chơi với Diệp Cẩn, có khi còn mời nàng qua chỗ mình. Hậu viện của hầu phủ rộng lớn mà Sở Sở đã dẫn Diệp Cẩn đi thăm thú toàn bộ những chỗ có cảnh đẹp, nhờ thế nên cuộc sống vốn buồn tẻ cũng sôi động hơn đôi chút.​” Sở Sở khuyên, “Muội thử hỏi thăm chỗ đó xem.

Những lúc hai người nói gì đó dí dỏm rồi nhìn nhau cười, Diệp Cẩn sẽ ngơ ngẩn cảm thấy mình có một người bạn tốt ở thế giới này. Song lát sau ngẫm lại thì có lẽ đấy chỉ là ảo giác thôi.​“Phu nhân, nước đây ạ.

Một buổi chiều nọ, hai cô gái hẹn nhau ở đình hóng gió trong vườn hoa nhưng lại gặp phải cơn mưa xuân. Sở Sở đột nhiên nổi hứng đòi pha trà bèn rủ rê Diệp Cẩn uống trà ngắm mưa tại đình.​Con người Cố Quân ấy à, bạc tình đến vô tình.

Các nha hoàn bị quay mòng mòng, người đi lấy nước giếng, người đi lấy dụng cụ pha trà cùng bếp đun. Trong nháy mắt, khuôn viên chỉ còn hai người ngồi đối diện.​Đàn ông trên thế gian này đều không xứng.

Cơn mưa kéo dài bao vây mái đình, tiếng mưa rơi tí tách tí tách ngăn chặn mọi âm thanh hỗn loạn của thế gian, khiến người ta cảm tưởng mình đang ở trên một hòn đảo biệt lập.​Khoảnh khắc này, dường như Sở Sở muốn trút hết cõi lòng dã bị kìm nén suốt bao năm.

Dưới mái đình, Sở Sở chống cằm, mắt hơi híp lại, cuối cùng nhoẻn miệng cười trước ánh mắt do dự của Diệp Cẩn.​Đã phải hầu hạ người thì đương nhiên nàng ấy càng tình nguyện hầu hạ một lang quân tuấn tú.

Nàng ấy cất tiếng với giọng thân thiện, “Em có chuyện muốn hỏi chị còn gì? Bây giờ không có ai canh chừng thì mau nói đi chứ.”​Trúng tim đen rồi.

Đối phương nói nhẹ tênh, còn Diệp Cẩn lại sững sờ.​”

Trúng tim đen rồi.​“Vậy thì tốt quá!

Mấy ngày qua, thật ra nàng luôn muốn tìm cơ hội hỏi thăm chuyện Dương Châu, song cứ lo ngại người ta không muốn nhắc tới. Chẳng hay ho gì nếu vô tâm cào xước vết sẹo của họ, thành thử mỗi khi định nói thành lời thì nàng lại nuốt hết ý muốn nói xuống bụng.​Nào phải nàng ấy không tốt, y không xứng với nàng ấy mới đúng.

Sở Sở là người tinh tế, dù đã nhận ra nhưng vẫn tìm cơ hội để nàng mở lời.​Dường như chẳng có gì phát sinh dưới cơn mưa xuân này, song bắt đầu từ đây, mọi thứ đã đi lệch quỹ đạo.

Cơ hội hiếm thấy đến quá đột ngột, Diệp Cẩn phát hiện bao ý tứ mình từng luyện nói trong lòng lại kẹt cứng vào đúng thời điểm này.​“Trước chúng ta còn vô số nữ tử đã tới cái phủ này, hiện tại lại chả thấy bóng dáng đâu.

Nàng muốn hỏi cô gái đối diện rằng, nơi nuôi ngựa gầy Dương Châu chủ yếu phân bố ở đâu, người vào đó xuất thân thế nào, mấy tuổi sẽ bị bán đi, muốn chuộc thân cho người bên trong cần bao nhiêu bạc… Đại khái là những câu như vậy, tốt nhất hỏi thêm được liệu có từng nghe nói đến cô bé có bớt hình hoa đào trên cổ tay, khoảng mười một tuổi, tên thường gọi là Chiêu Đệ.​” Diệp Cẩn trịnh trọng cảm ơn.

Ấy thế mà hết thảy mấy lời này kẹt cứng nơi cổ họng, còn thứ nàng thốt ra là: “Cô không muốn gặp Cố Quân sao?”​Kỳ thật lúc hỏi nàng chỉ mong tìm hiểu được vài thông tin liên quan.

Diệp Cẩn thật sự không hiểu. Bao ngày rồi mà mỗi khi tới chơi, Sở Sở toàn rời đi trước lúc Cố Quân trở về. Nàng ấy không gài bẫy Diệp Cẩn, chỉ cùng nàng chơi cờ, đọc sách, làm bánh; quá là vui vẻ tự tại.​Trước ánh mắt hoang mang của Diệp Cẩn, Sở Sở chớp chớp mắt rồi phì cười thành tiếng.

Không phải nói quá chứ cái cô Linh Lan ở cách vách nhìn Diệp Cẩn bằng ánh mắt như bắn ra được sự đố kỵ. Vị Sở phu nhân này lại chả tranh sủng, thế thì sao lại bám lấy nàng, chẳng lẽ thật lòng muốn kết bạn?​Nàng mang suy nghĩ như vậy, cộng thêm một người biết ăn nói và một người tình nguyện phối hợp, thế là hai người nhanh chóng thân nhau.

Trước ánh mắt hoang mang của Diệp Cẩn, Sở Sở chớp chớp mắt rồi phì cười thành tiếng.​Diệp Cẩn lặng thinh.

Hình như nàng ấy nghe thấy gì tếu lắm nên cười nắc nẻ, khuyên tai ngọc đung đưa còn nước mắt thì chực trào khỏi khóe mắt.​“Đa tạ.

“Em…em muốn chị phải đáp sao đây… Đâu ra người thẳng thắn thế này…” Sở Sở cười ngặt nghẽo.​Không phải nói quá chứ cái cô Linh Lan ở cách vách nhìn Diệp Cẩn bằng ánh mắt như bắn ra được sự đố kỵ.

Phản ửng trên chỉ làm Diệp Cẩn thấy mặt mình nóng ran, nàng ngượng nghịu bảo, “Ta muốn hỏi thì hỏi, rốt cuộc cô có trả lời không.”​”

Sở Sở xua tay mà cười tiếp, hồi lâu sau, thấy Diệp Cẩn cuống lên mới từ từ dừng cười.​Muội đoán xem họ đi đâu hết rồi?

Nữ tử nằm trên bàn đá lạnh lẽo, tay lau nước mắt ở khóe mắt. Gương mặt nhuộm hồng kia đẹp chấn động lòng người, nhưng đôi mắt hoa đào đa tình là mặt nước không một gợn sóng.​Diệp Cẩn còn đang bận suy tính xem làm sao để mời Sở phu nhân tới chơi nhiều hơn, ai dè chuyện này không đến lượt nàng bận tâm – ngay hôm sau, đối phương lại ghé qua.

“Sao chị lại muốn gặp Cố Quân chứ,” nàng ấy ngắm khung cảnh mờ ảo dưới làn mưa ngoài đình, hững hờ nhận xét, “ngoại trừ cái mặt thì y còn điểm nào đáng khen à?”​“Cái hậu viện này á, suốt ngày chỉ có thêu hoa thắt dây đeo, nhàm chán vô cùng.

Diệp Cẩn lặng thinh.​”

“Úi, suýt nữa trách oan y,” Sở Sở đứng dậy, vỗ nhẹ bàn đá, “nói cho cùng, ngoại trừ cái mặt thì y còn ưu điểm là chi tiền hào phóng.”​Nàng nhìn y qua ánh nến tù mù, sau một hồi bần thần thì nàng nhắm mắt rồi lại mở mắt, đồng thời cất lời, “Cố Quân, nếu có ngày anh chán tôi thì hãy thả tôi đi, không thì cứ giết tôi là được.

Diệp Cẩn nhìn Sở Sở, đôi mắt hạnh xinh đẹp ánh lên vẻ xót thương, Sở Sở chỉ vờ như không thấy.​Gương mặt nhuộm hồng kia đẹp chấn động lòng người, nhưng đôi mắt hoa đào đa tình là mặt nước không một gợn sóng.

“Thấy cái giếng cạn kia không?” Nàng ấy chỉ vô một góc vườn hoa, nơi ánh mặt trời không chiếu tới. “Tháng đầu tiên chị đến hầu phủ, cô gái từng được sủng ái nhất bị ném vào đó. Xinh đẹp vậy mà bị chia năm xẻ bảy, vô cùng đáng sợ.”​“Muội…muội muốn tỷ phải đáp sao đây… Đâu ra người thẳng thắn thế này…” Sở Sở cười ngặt nghẽo.

Sở Sở chẳng dừng nói dù mặt Diệp Cẩn đã trắng bệch, nàng ấy lại chỉ về hướng bắc, “Một ca kỹ từng sống ở đấy, giọng nàng ấy tựa tiếng trời. Thế rồi có ngày hầu phủ chiêu đãi một vị khách quý, nàng ấy bị kêu đi và sau đó là một con ngựa thế chỗ.”​Đôi mắt nàng ấy chẳng biết đỏ lên tự lúc nào, nàng ấy chỉ vào chính mình, gằn từng chữ, “Cô hỏi ta vì sao muốn chơi với cô, bởi vì ta sợ mình sẽ gặp kết cục như vậy.

“Trước chúng ta còn vô số nữ tử đã tới cái phủ này, hiện tại lại chả thấy bóng dáng đâu. Em đoán xem họ đi đâu hết rồi?”​Hồi trước khi biết mình được đưa tới chỗ Cố Hầu gia lừng danh khắp kinh thành, Sở Sở đã sung sướng xiết bao.

Khoảnh khắc này, dường như Sở Sở muốn trút hết cõi lòng dã bị kìm nén suốt bao năm. Đôi mắt nàng ấy chẳng biết đỏ lên tự lúc nào, nàng ấy chỉ vào chính mình, gằn từng chữ, “Cô hỏi ta vì sao muốn chơi với cô, bởi vì ta sợ mình sẽ gặp kết cục như vậy. Ta sợ lắm, thế nên đành tìm đủ cách phòng ngừa. Ta trộm nghĩ nếu có ngày mình rơi vào tình thế đáng sợ tương tự, cô có thể giúp ta một tay, biết đâu lại đủ sức lật ngược tình thế.”​Xinh đẹp vậy mà bị chia năm xẻ bảy, vô cùng đáng sợ.

Hồi trước khi biết mình được đưa tới chỗ Cố Hầu gia lừng danh khắp kinh thành, Sở Sở đã sung sướng xiết bao. Đã phải hầu hạ người thì đương nhiên nàng ấy càng tình nguyện hầu hạ một lang quân tuấn tú. Nghe nói hậu viện của lang quân kia rất bình yên, thậm chí không có cả chính thất; chỗ tốt như vậy biết tìm đâu ra chứ!​“Sao thế?

Trong bữa tiệc, nàng ấy ăn diện lộng lẫy và được dâng đến trước mặt y. Sở Sở vừa ngẩng đầu đã thừ người ra ngay tại chỗ.​”

Với người sở hữu dáng vẻ thần tiên nhường này, chỉ cần y nhìn mình một lần thôi cũng đủ để nàng ấy chết trong thỏa mãn.​”

Tuy nhiên, ngay cả trong ba tháng được sủng ái nhất, Cố Quân cũng chưa từng để nàng ấy vào mắt. Sở Sở dần hiểu ra tại sao hậu viện của hầu phủ vắng vẻ: Vì những nữ tử kia đều lặng lẽ biến mất. Con người Cố Quân ấy à, bạc tình đến vô tình. Hóa ra y cũng giống hệt đám đàn ông ngoài kia, chỉ có một khuôn mặt đẹp thôi.​Coi như nàng có thêm một đồng nghiệp không đáng ghét vậy.

Giây phút tỉnh ngộ, cả người Sở Sở nhẹ nhõm hẳn.​Oo———oOo———oΟ

Nào phải nàng ấy không tốt, y không xứng với nàng ấy mới đúng. Đàn ông trên thế gian này đều không xứng.​Dưới mái đình, Sở Sở chống cằm, mắt hơi híp lại, cuối cùng nhoẻn miệng cười trước ánh mắt do dự của Diệp Cẩn.

“Con người Cố Quân bạc bẽo, không hề nương tay với cả người bên gối.” Sở Sở thẫn thờ nhìn làn mưa xóa nhòa đất trời, không biết nàng ấy đang nói với bản thân hay với Diệp Cẩn. “Tuyệt đối đừng ấp ủ ảo tưởng về y, chỉ tổ tự chuốc thất bại.”​“Thấy cái giếng cạn kia không?

Tiếng mưa rất lớn, nghe như toàn bộ trời đất chỉ còn mỗi tiếng vọng đều đều. Diệp Cẩn chăm chú nhìn cặp mắt đờ đẫn của người con gái trước mặt thật lâu, nàng thoáng chớp hàng mi dài rồi bình thản đáp, “Xét những gì y đã làm với ta thì chắc cả đời này ta cũng chẳng thể thích y.”​Nàng ấy cất tiếng với giọng thân thiện, “Muội có chuyện muốn hỏi tỷ còn gì?

Sở Sở cẩn thận quan sát biểu cảm của Diệp Cẩn, nét mặt nàng ấy giãn ra trước lúc lại cười.​“Tuyệt đối đừng ấp ủ ảo tưởng về y, chỉ tổ tự chuốc thất bại.

“Thế thì chị yên tâm rồi.” Nàng ấy nhướn mày, nhìn ra ngoài đình. “Các nha hoàn sắp quay lại đấy, em còn muốn hỏi gì thì mau lên.”​Diệp Cẩn nhìn Sở Sở, đôi mắt hạnh xinh đẹp ánh lên vẻ xót thương, Sở Sở chỉ vờ như không thấy.

Phải, vất vả lắm mới có cơ hội thì phải tận dụng làm việc quan trọng.​Phản ửng trên chỉ làm Diệp Cẩn thấy mặt mình nóng ran, nàng ngượng nghịu bảo, “Ta muốn hỏi thì hỏi, rốt cuộc cô có trả lời không.

Diệp Cẩn chẳng nghĩ nhiều nữa, nàng áp xuống sự bất lực và phiền muộn trong lòng rồi đi thẳng vào chủ đề, hỏi ngắn gọn chuyện Dương Châu.​Sở Sở chẳng dừng nói dù mặt Diệp Cẩn đã trắng bệch, nàng ấy lại chỉ về hướng bắc, “Một ca kỹ từng sống ở đấy, giọng nàng ấy tựa tiếng trời.

Kỳ thật lúc hỏi nàng chỉ mong tìm hiểu được vài thông tin liên quan. Ai ngờ nghe nàng hỏi xong thì Sở Sở hơi trầm tư, cuối cùng trả lời rằng nàng ấy quả thật từng nghe nói đến một cô bé giông giống vậy.​Nàng nghĩ, với kinh nghiệm trạch đấu non nớt của mình, thì mục đích tới đây của đối phương quanh đi quẩn lại chỉ có vài cái.

“Chị bị bán khá sớm, chỉ nghe đồn hẻm Tiễn Tử ở phía nam thành nuôi một hạt giống tốt, bẩm sinh có hình hoa đào chỗ cổ tay.” Sở Sở khuyên, “Em thử hỏi thăm chỗ đó xem.”​Hình như nàng ấy nghe thấy gì tếu lắm nên cười nắc nẻ, khuyên tai ngọc đung đưa còn nước mắt thì chực trào khỏi khóe mắt.

“Đa tạ.” Diệp Cẩn trịnh trọng cảm ơn.​”

Xa xa, các nha hoàn lững thững tới trong bộ áo tơi, cuộc đối thoại này phải kết thúc rồi.​Diệp Cẩn gật đầu đồng ý.

“Phu nhân, nước đây ạ.”​Căn phòng yên tĩnh, Diệp Cẩn chớp mắt rồi chậm rãi xoay người, đổi từ tư thế nằm ngửa thành nằm đối mặt với Cố Quân.

Ngay trước lúc nha hoàn bước vào đình hóng gió, hai người nhìn nhau và ăn ý đổi đề tài sang trà đạo để che giấu những gì mình vừa trao đổi.​Nàng muốn hỏi cô gái đối diện rằng, nơi nuôi ngựa gầy Dương Châu chủ yếu phân bố ở đâu, người vào đó xuất thân thế nào, mấy tuổi sẽ bị bán đi, muốn chuộc thân cho người bên trong cần bao nhiêu bạc… Đại khái là những câu như vậy, tốt nhất hỏi thêm được liệu có từng nghe nói đến cô bé có bớt hình hoa đào trên cổ tay, khoảng mười một tuổi, tên thường gọi là Chiêu Đệ.

Dường như chẳng có gì phát sinh dưới cơn mưa xuân này, song bắt đầu từ đây, mọi thứ đã đi lệch quỹ đạo.​” Cố Quân ôm nàng về giường, vừa hỏi vừa vuốt ve gương mặt mịn màng của cô gái.

Oo———oOo———oΟ​Hậu viện của hầu phủ rộng lớn mà Sở Sở đã dẫn Diệp Cẩn đi thăm thú toàn bộ những chỗ có cảnh đẹp, nhờ thế nên cuộc sống vốn buồn tẻ cũng sôi động hơn đôi chút.

Cùng hôm ấy, khi trăng treo đầu cành, Cố Quân lại tới.​“Sao tỷ lại muốn gặp Cố Quân chứ,” nàng ấy ngắm khung cảnh mờ ảo dưới làn mưa ngoài đình, hững hờ nhận xét, “ngoại trừ cái mặt thì y còn điểm nào đáng khen à?

Như mọi khi, hai người lăn lộn trên giường một lúc rồi y bế ngang người con gái mềm mại như không xương cùng đi tắm gội.​Tỷ chẳng mấy khi gặp được người hợp tính, Cẩn Nương đừng thấy tỷ phiền nhé.

Nữ tử trong lòng y buồn ngủ díp mắt, mặc kệ y để mình vào thùng nước. Gương mặt xinh đẹp còn nhiễm xuân sắc, dáng vẻ này kích thích y ôm lấy nàng và mây mưa lần nữa. Có điều khác với thường ngày là nàng chả thèm nhìn y lấy một lần, thì hôm nay nàng cứ dùng ánh mắt kín đáo để quan sát y.​”

“Sao thế?” Cố Quân ôm nàng về giường, vừa hỏi vừa vuốt ve gương mặt mịn màng của cô gái.​Ấy thế mà hết thảy mấy lời này kẹt cứng nơi cổ họng, còn thứ nàng thốt ra là: “Cô không muốn gặp Cố Quân sao?

“Không có gì.” Diệp Cẩn chỉ thấy quá mỉa mai, y lúc nào cũng làm được những việc vượt quá sức tưởng tượng của nàng.​Nữ tử trong lòng y buồn ngủ díp mắt, mặc kệ y để mình vào thùng nước.

Ánh mắt Cố Quân hơi lập lòe khi nhìn Diệp Cẩn trầm mặc.​Ánh mắt Cố Quân hơi lập lòe khi nhìn Diệp Cẩn trầm mặc.

Căn phòng yên tĩnh, Diệp Cẩn chớp mắt rồi chậm rãi xoay người, đổi từ tư thế nằm ngửa thành nằm đối mặt với Cố Quân.​” Nàng ấy chỉ vô một góc vườn hoa, nơi ánh mặt trời không chiếu tới.

Nàng nhìn y qua ánh nến tù mù, sau một hồi bần thần thì nàng nhắm mắt rồi lại mở mắt, đồng thời cất lời, “Cố Quân, nếu có ngày anh chán tôi thì hãy thả tôi đi, không thì cứ giết tôi là được.”​Sở Sở là người tinh tế, dù đã nhận ra nhưng vẫn tìm cơ hội để nàng mở lời.

← Chương 27​Tiếng mưa rất lớn, nghe như toàn bộ trời đất chỉ còn mỗi tiếng vọng đều đều. —-oOo—- Chương 29 →​Nghe nói hậu viện của lang quân kia rất bình yên, thậm chí không có cả chính thất; chỗ tốt như vậy biết tìm đâu ra chứ!
Bạn cần đăng nhập để bình luận