Bẻ Cánh Nàng

Chương 017: Không muốn cũng phải chấp nhận

Khi mọi âm thanh tắt ngúm giữa đêm khuya thì có một cái sân vẫn sáng đèn.​Lần này bọn họ sẽ tung chiêu gì?

“Là đứa cứng đầu đấy.”​Diệp Cẩn thật chẳng ngờ thủ đoạn đê tiện này khó chịu gấp trăm lần quỳ gối hay nhịn đói.

Hồng ma ma vừa uống cạn chén trà, vừa nói với cặp vợ chồng ngồi phía trên.​Chú thích

Trái với sự điềm nhiên của Hồng ma ma, Lý thị đã đánh mất vẻ bình tĩnh khi bỏ đi vào sáng nay, bà ta bất an hỏi, “Ma ma xem thử, cứ thế này thì trong vòng bảy ngày…có đủ làm nàng ta chịu thua không?”​Chẳng lẽ bọn họ bó tay rồi?

“Bảy ngày?” Hồng ma ma cười, cái mặt già nua nhăn nhúm bỗng hằn nét dữ tợn dưới ánh đèn. “Các nương nương trong cung hay dùng biện pháp này để hành hạ và thị uy với mấy nhỏ phi tử mới vào, phải chịu khổ nhưng không mất mặt. Có vô lễ đến đâu thì chưa đầy ba ngày cũng sẽ cun cút nghe lời.”​Đúng rồi, sắp đến thời hạn mà nàng chả có vẻ gì chịu thua nên bọn họ nhất định sẽ tìm cách đối phó khác.

“Nhỡ mai sau nàng ta đắc thế rồi mách lẻo với hầu gia thì sao?” Đoạn Duẫn hiển nhiên nhìn xa trông rộng hơn.​“Lão gia, còn có hai ngày, nếu nàng ta không chịu cúi đầu…”

“Đại nhân yên tâm, chỉ là học quy củ, phạt cũng nhẹ và không gây thương tích thật sự cho cơ thể.” Hồng ma ma trấn an, “Lại nói trong cung, thánh thượng đâu phải không biết chiêu trò của các nương nương nhưng chưa từng trách cứ, hầu gia có biết cũng sẽ không hỏi tội.”​“Vậy bắt ả không muốn cũng phải chấp nhận!

“Vậy thì bản quan yên tâm rồi.” Đoạn Duẫn gật gù.​Diệp Cẩn xốc lại tinh thần chiến đấu, nàng ăn luôn bữa sáng, bữa trưa và chờ đợi bữa tối.

Có thể hoàn thành sớm lời hứa với hầu gia là chuyện tốt.​Những kẻ này…thấy xài bạo lực vô tác dụng bèn đi đường tắt bằng cách chuốc thuốc nàng!

Nhưng mọi việc sẽ thuận lợi thế ư?​Trái với sự điềm nhiên của Hồng ma ma, Lý thị đã đánh mất vẻ bình tĩnh khi bỏ đi vào sáng nay, bà ta bất an hỏi, “Ma ma xem thử, cứ thế này thì trong vòng bảy ngày…có đủ làm nàng ta chịu thua không?

Lý thị ngồi cạnh Đoạn Duẫn, nhìn lão gia nhà mình một cách mông lung.​Căn phòng như có tám mươi bếp lò, chúng bao vây và tàn nhẫn thiêu đốt nàng.

Những diễn biến tiếp theo xác thực cho bất an trong lòng Lý thị.​” Đoạn Duẫn gật gù.

Ngày thứ hai, mồ hôi Diệp Cẩn thấm ướt ba lớp trang phục song nàng không cúi đầu.​Sức mạnh tiềm tàng là thứ vĩnh viễn không đo đếm được nếu chúng ta chẳng thử thách bản thân.

Ngày thứ ba, dù có ngất một lần nhưng Diệp Cẩn vẫn ngẩng cao đầu.​Chao đèn bao quanh ánh nến sáng rực, khung cảnh bốn phía bỗng chốc hóa nhòe nhoẹt.

Hiện giờ Diệp Cẩn đã không ăn cơm khoảng ba ngày. Hồng ma ma bảo chả sao, cứ bỏ đói nàng thêm một, hai ngày nữa. Nhưng Lý thị quá sợ làm nàng chết đói nên cắn răng đồng ý rót nước cơm cho Diệp Cẩn.​Ngày thứ hai, mồ hôi Diệp Cẩn thấm ướt ba lớp trang phục song nàng không cúi đầu.

Thời gian tiếp tục trôi, xong ngày thứ tư và ngày thứ năm cũng trôi qua trong chớp mắt. Khi mặt trời ngày thứ sáu mọc lên ở đường chân trời, Lý thị đứng trong sân, cả người lạnh toát lúc nhìn Đoạn Duẫn.​“Nhưng nàng ta không muốn, từng đập vỡ đầu hầu gia rồi đó!

“Lão gia, còn có hai ngày, nếu nàng ta không chịu cúi đầu…”​”

“Ả không cúi đầu thì chúng ta sẽ nghĩ cách ấn đầu ả xuống!”​Mà cũng giống có kẻ đổ hàng trăm tổ kiến lên giường, lên khắp người nàng.

Mấy ngày qua, Đoạn Duẫn ra ngoài giúp Cố Quân bắt tàn dư của Bạch Liên Giáo nhằm lấy công chuộc tội, đồng thời ông ta còn âm thầm móc nối quan hệ từ trên xuống dưới. Bởi vậy ông ta bận tối tăm mặt mũi, hai mắt đỏ ngầu đi kèm quầng thâm tím đậm.​“Nhỡ mai sau nàng ta đắc thế rồi mách lẻo với hầu gia thì sao?

“E rằng bấy lâu chúng ta nghĩ sai rồi.” Ông ta ráng nhịn cơn đau đầu như búa bổ, nghiến răng phân tích, “Thanh Bình Hầu cũng là đàn ông, đàn ông nhớ nhung phụ nữ toàn vì muốn nếm của lạ thôi, khéo chỉ cần đưa con nhỏ bình yên lên giường hầu gia là đã thành công hơn phân nửa!”​Nha hoàn ra ngoài một chuyến và mang về cái vỉ đựng những chiếc bánh bao nhỏ xíu.

“Nhưng nàng ta không muốn, từng đập vỡ đầu hầu gia rồi đó!” Lý thị vội la toáng lên.​Thật trơ tráo và vô liêm sỉ cùng cực!

“Vậy bắt ả không muốn cũng phải chấp nhận!”​”

Đoạn Duẫn phất tay gọi người hầu thân cận, nặng nề sai bảo, “Cầm ngân phiếu một trăm lượng đến phố Tây. Chỗ đấy có cái sân trồng cây hòe lớn, tìm người tên Chu thị và nhắn ta có việc gấp cần đến bà ta.”​Thể xác mệt mỏi chẳng giãy giụa ra hồn, Diệp Cẩn bị ép uống thuốc trước lúc bị nhúng vô thau tắm để rửa ráy sạch sẽ như một con búp bê.

Ông ta chả tin chuyện hoang đường, một đứa con gái lý nào lại có năng lực đảo lộn trời đất?!​Diệp Cẩn không từ chối bánh bao nha hoàn đưa tới miệng, nàng nhai thật kỹ mới nuốt vào bụng.

Oo———oOo———oΟ​Có thể hoàn thành sớm lời hứa với hầu gia là chuyện tốt.

Bên trong phòng, Diệp Cẩn ngồi ở mép giường để ăn cháo do nha hoàn đút.​Mấy ngày qua, Đoạn Duẫn ra ngoài giúp Cố Quân bắt tàn dư của Bạch Liên Giáo nhằm lấy công chuộc tội, đồng thời ông ta còn âm thầm móc nối quan hệ từ trên xuống dưới.

Ngày thứ sáu.​” Hồng ma ma trấn an, “Lại nói trong cung, thánh thượng đâu phải không biết chiêu trò của các nương nương nhưng chưa từng trách cứ, hầu gia có biết cũng sẽ không hỏi tội.

Nàng thầm đếm.​Dưới ánh nến lờ mờ, nàng thấy một bóng người quen quen đứng yên cạnh giường.

Sức mạnh tiềm tàng là thứ vĩnh viễn không đo đếm được nếu chúng ta chẳng thử thách bản thân. Giống những ngày bị tra tấn vừa qua vậy: Ban đầu nàng khổ sở khôn tả, có lần cũng suýt phát điên. Nhưng cố gắng chịu đựng thì nhờn dần, thậm chí quen với cả cảm giác đói khát.​” Ông ta ráng nhịn cơn đau đầu như búa bổ, nghiến răng phân tích, “Thanh Bình Hầu cũng là đàn ông, đàn ông nhớ nhung phụ nữ toàn vì muốn nếm của lạ thôi, khéo chỉ cần đưa con nhỏ bình yên lên giường hầu gia là đã thành công hơn phân nửa!

Khi gặp lại Cố Quân, nàng sẽ châm chọc y thế nào đây?​Việc cấp bách là phải ăn nhiều vô để hồi phục thể lực, vậy mới có sức nghênh đón trận chiến khó nhằn kế tiếp!

Nếu tìm được cơ hội đập bể đầu y lần nữa thì càng tốt.​Diệp Cẩn hít thở sâu liên tục, tự nhủ rằng thế giới hiện đại đã giải thích bí ẩn đằng sau chuyện này.

Diệp Cẩn sung sướng nghĩ trong cơn đau.​Khi gặp lại Cố Quân, nàng sẽ châm chọc y thế nào đây?

Nàng nhanh chóng ăn hết cháo rồi yên lặng chờ nha hoàn thu dọn chén đĩa, sau đấy tiếp tục quá trình như mấy ngày qua. Song Hồng ma ma – kẻ ghét nàng hệt chó với mèo – lại vắng mặt. Nha hoàn ra ngoài một chuyến và mang về cái vỉ đựng những chiếc bánh bao nhỏ xíu.​”

Có biến số!​← Chương 16 —-oOo—- Chương 18 →

Khoảnh khắc ấy, chuông báo động trong Diệp Cẩn kêu vang dội.​[1] Hormone tạo cảm giác thích thú, hưng phấn.

Đúng rồi, sắp đến thời hạn mà nàng chả có vẻ gì chịu thua nên bọn họ nhất định sẽ tìm cách đối phó khác.​Đơn giản chỉ là chất gây ảo giác kích thích bài tiết dopamine [1] , vì vậy nàng chỉ cần ráng nhịn là được.

Lần này bọn họ sẽ tung chiêu gì?​” Hồng ma ma cười, cái mặt già nua nhăn nhúm bỗng hằn nét dữ tợn dưới ánh đèn.

Diệp Cẩn không từ chối bánh bao nha hoàn đưa tới miệng, nàng nhai thật kỹ mới nuốt vào bụng. Dạo này nàng toàn ăn cháo, cơ thể rã rời đến mức cầm cái bát cũng rớt. Việc cấp bách là phải ăn nhiều vô để hồi phục thể lực, vậy mới có sức nghênh đón trận chiến khó nhằn kế tiếp!​” Đoạn Duẫn hiển nhiên nhìn xa trông rộng hơn.

Diệp Cẩn xốc lại tinh thần chiến đấu, nàng ăn luôn bữa sáng, bữa trưa và chờ đợi bữa tối.​Hàng mi dày đậm nhẹ nhàng chớp, đôi mắt ẩn mình dưới bóng mi nên nàng chỉ thấy cái màu đen đặc làm người ta không đoán ra cảm xúc bên trong nó.

Chẳng lẽ bọn họ bó tay rồi?​Đoạn Duẫn phất tay gọi người hầu thân cận, nặng nề sai bảo, “Cầm ngân phiếu một trăm lượng đến phố Tây.

Trong lúc chờ bữa tối, Diệp Cẩn nằm trên giường nhíu mày tự hỏi, cảm thấy làm gì có chuyện bọn họ đã hết cách.​Đám nha hoàn tròng lên người nàng bộ áo lụa gần như trong suốt, đưa nàng lên giường và đắp chăn tử tế.

Quả nhiên nàng chẳng được ăn tối, thay vào đó là chén thuốc nóng bốc mùi kỳ quái.​Cố Quân.

Thể xác mệt mỏi chẳng giãy giụa ra hồn, Diệp Cẩn bị ép uống thuốc trước lúc bị nhúng vô thau tắm để rửa ráy sạch sẽ như một con búp bê. Đám nha hoàn tròng lên người nàng bộ áo lụa gần như trong suốt, đưa nàng lên giường và đắp chăn tử tế.​Giây phút khăn vải nóng tiếp xúc da thịt, Diệp Cẩn nhịn hết nổi bèn rên một tiếng.

Chao đèn bao quanh ánh nến sáng rực, khung cảnh bốn phía bỗng chốc hóa nhòe nhoẹt. Diệp Cẩn nằm trên giường, cuối cùng cũng hiểu chiêu trò mới của bọn họ là gì.​Nước tắm ấm áp thúc đẩy máu lưu thông, lẫn gia tăng tác dụng của thuốc.

Những kẻ này…thấy xài bạo lực vô tác dụng bèn đi đường tắt bằng cách chuốc thuốc nàng! Thật trơ tráo và vô liêm sỉ cùng cực!​Cơn ngứa tê rần khó diễn tả thành lời trỗi dậy từ nơi sâu thẳm trong thân thể, nó phát triển mỗi lúc một rõ rệt, mỗi lúc một kịch liệt hơn.

Nước tắm ấm áp thúc đẩy máu lưu thông, lẫn gia tăng tác dụng của thuốc. Cơn ngứa tê rần khó diễn tả thành lời trỗi dậy từ nơi sâu thẳm trong thân thể, nó phát triển mỗi lúc một rõ rệt, mỗi lúc một kịch liệt hơn.​[2] Hay còn gọi là hổ trành, ma cọp, là loại ma được hình thành khi một người bị hổ ăn thịt.

Diệp Cẩn hít thở sâu liên tục, tự nhủ rằng thế giới hiện đại đã giải thích bí ẩn đằng sau chuyện này. Đơn giản chỉ là chất gây ảo giác kích thích bài tiết dopamine​“E rằng bấy lâu chúng ta nghĩ sai rồi.[1]​”, vì vậy nàng chỉ cần ráng nhịn là được.​Những diễn biến tiếp theo xác thực cho bất an trong lòng Lý thị.

Từng phút từng giây trôi qua cực kỳ chậm chạp. Bên cạnh giường là hai nha hoàn đứng lặng thinh, họ ở ngược sáng và đang cúi đầu nên nàng chỉ thấy hai cặp mắt trừng trừng không chớp y hệt ma trành​Nhưng cố gắng chịu đựng thì nhờn dần, thậm chí quen với cả cảm giác đói khát.[2]​” đang chờ ăn thịt người giữa đêm đen.​Quả nhiên nàng chẳng được ăn tối, thay vào đó là chén thuốc nóng bốc mùi kỳ quái.

Áo lụa Diệp Cẩn mặc ướt sũng mồ hôi, hai nha hoàn nhanh nhẹn mang xiêm y mới đến, lau người và thay đồ cho nàng.​” Lý thị vội la toáng lên.

Giây phút khăn vải nóng tiếp xúc da thịt, Diệp Cẩn nhịn hết nổi bèn rên một tiếng. Nàng lập tức cắn môi dưới để bắt tiếng rên quay về, bây giờ nàng mới phát hiện các giác quan của mình trở nên nhạy bén cỡ nào.​Thành thử lúc cửa phòng mở ra cùng tiếng “kẽo kẹt”, nàng chẳng hề phản ứng lại.

Căn phòng như có tám mươi bếp lò, chúng bao vây và tàn nhẫn thiêu đốt nàng. Mà cũng giống có kẻ đổ hàng trăm tổ kiến lên giường, lên khắp người nàng. Cơ thể Diệp Cẩn run bần bật, môi dưới bị nàng cắn chảy máu; lúc thay đồ xong là nàng cảm tưởng mình đã mất hơn phân nửa cái mạng này.​Nhưng Lý thị quá sợ làm nàng chết đói nên cắn răng đồng ý rót nước cơm cho Diệp Cẩn.

Ấy thế mà nàng còn phải chịu đựng quá trình trên thêm lần nữa.​Khi mọi âm thanh tắt ngúm giữa đêm khuya thì có một cái sân vẫn sáng đèn.

Diệp Cẩn thật chẳng ngờ thủ đoạn đê tiện này khó chịu gấp trăm lần quỳ gối hay nhịn đói. Càng về sau, nàng chỉ đủ sức giữ cho ý thức không bị dập nát.​Bên cạnh giường là hai nha hoàn đứng lặng thinh, họ ở ngược sáng và đang cúi đầu nên nàng chỉ thấy hai cặp mắt trừng trừng không chớp y hệt ma trành [2] đang chờ ăn thịt người giữa đêm đen.

Thành thử lúc cửa phòng mở ra cùng tiếng “kẽo kẹt”, nàng chẳng hề phản ứng lại. Tới khi nha hoàn nhường đường cho người phía sau, nàng mới trì trệ quay sang nhìn bất chấp cơn đau đầu khủng khiếp.​“Vậy thì bản quan yên tâm rồi.

Dưới ánh nến lờ mờ, nàng thấy một bóng người quen quen đứng yên cạnh giường.​Ngày thứ sáu.

Ánh nến tô thêm chút sắc màu ấm cho nhan sắc đẹp tựa tranh vẽ, song khiến gương mặt ấy khó mô tả gấp bội. Hàng mi dày đậm nhẹ nhàng chớp, đôi mắt ẩn mình dưới bóng mi nên nàng chỉ thấy cái màu đen đặc làm người ta không đoán ra cảm xúc bên trong nó.​Diệp Cẩn sung sướng nghĩ trong cơn đau.

Cố Quân.​Chỗ đấy có cái sân trồng cây hòe lớn, tìm người tên Chu thị và nhắn ta có việc gấp cần đến bà ta.

Y tới sớm để nghiệm thu “thành quả dạy dỗ” suốt mấy ngày qua.​Oo———oOo———oΟ



* * *



Chú thích​Khoảnh khắc ấy, chuông báo động trong Diệp Cẩn kêu vang dội.

[1]​Ánh nến tô thêm chút sắc màu ấm cho nhan sắc đẹp tựa tranh vẽ, song khiến gương mặt ấy khó mô tả gấp bội. Hormone tạo cảm giác thích thú, hưng phấn.​Song Hồng ma ma – kẻ ghét nàng hệt chó với mèo – lại vắng mặt.

[2]​Trong lúc chờ bữa tối, Diệp Cẩn nằm trên giường nhíu mày tự hỏi, cảm thấy làm gì có chuyện bọn họ đã hết cách. Hay còn gọi là hổ trành, ma cọp, là loại ma được hình thành khi một người bị hổ ăn thịt.​Tới khi nha hoàn nhường đường cho người phía sau, nàng mới trì trệ quay sang nhìn bất chấp cơn đau đầu khủng khiếp.

← Chương 16​Hiện giờ Diệp Cẩn đã không ăn cơm khoảng ba ngày. —-oOo—- Chương 18 →​Bởi vậy ông ta bận tối tăm mặt mũi, hai mắt đỏ ngầu đi kèm quầng thâm tím đậm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận