Bẻ Cánh Nàng
Chương 047: Chờ y ra về
*Chương có nội dung hình ảnh
Khi nàng tỉnh lại, phần giường bên cạnh đã lạnh ngắt.” Y áp mu bàn tay lên má người con gái.
“Phu nhân dậy rồi à,” mặt Mã ma ma như dán một lớp keo, nét cười thân thiện hồi trước biến mất tăm, “Mùng một tết có buổi chầu lớn, hầu gia đã rời đi từ sáng sớm. Ngài ấy dặn sau khi phu nhân thức dậy thì hãy sửa soạn để tới cổng cung điện chờ ngài ấy.”“Phu nhân.
Đang tết nhất mà lại muốn giở trò gì nữa.Gương vỡ khó lành, huống hồ cái gương của hai người đã vỡ tan tành ngay từ đầu; chính y giẫm nát nó thành tro bụi, ngay cả thần tiên cũng khó sửa chữa.
Diệp Cẩn gật đầu, chuyện tối qua làm vết thương trên lưỡi nàng nghiêm trọng gấp bội, hễ cử động là đau thấu tim – nàng hoàn toàn không nói được.Người đàn ông vừa tựa lưng vô vách xe vừa nhắm mắt nghỉ ngơi, có điều y nắm tay nàng mãi không thôi.
Các nha hoàn bưng chậu nước cùng khăn vải đến hầu hạ Diệp Cẩn rửa mặt chải đầu. Bữa sáng đã bày sẵn trên cái bàn thấp, nàng được đỡ ngồi xuống xong liền từ chối khi nha hoàn định đút cho mình. Cô gái tự cầm chén rồi nhấp từng ngụm nhỏ nước cơm âm ấm trong bát.“Có người nhớ thương đúng là khác thật, ra một cái là được nhâm nhi chén trà nóng.
Lòng bàn tay phải của nàng bọc đến mấy lớp vải trắng, là do mảnh sứ cứa phải trong lúc nàng nổi điên vào hôm qua; may nàng còn một bàn tay lành lặn chứ không thì chắc còn chẳng cầm nổi bát.“Có đồng ý thì tôi cũng chẳng làm nổi.
Nước cơm tràn qua vết thương trên lưỡi nhưng cơn đau đã chết lặng. Diệp Cẩn uống cạn bát nước cơm đặc sệt, buông bát, dùng khăn lau nước dính ở khóe môi, cuối cùng bảo các nha hoàn dọn dẹp và trang điểm cho nàng.“Phu nhân dậy rồi à,” mặt Mã ma ma như dán một lớp keo, nét cười thân thiện hồi trước biến mất tăm, “Mùng một tết có buổi chầu lớn, hầu gia đã rời đi từ sáng sớm.
Nhìn xem, thật ra nàng đã quen với cuộc sống được người khác hầu hạ.”
Lúc được dìu đến bàn trang điểm rồi nhìn gương mặt quen thuộc mà xa lạ trong gương, nội tâm Diệp Cẩn bình tĩnh nghĩ thế đấy.Thậm chí sau khi Lục Văn Giác dẫn ngoại thất về, ông trời còn đưa đẩy cho hai người ngủ trên cùng một giường.
Giống hiện tại vậy: nàng chải mái tóc đen dày, cài trâm ngọc, khoác lên mình chiếc áo choàng lông cáo không có lấy một sợi lông màu khác, sau đó được mọi người vây quanh y hệt một phu nhân bình thường khi bước ra khỏi cái sân bị khóa lâu ngày.Nam tử dẫn đầu đội lương quan [1] , mặc mãng bào màu đen, eo mang ngọc bội.
Nàng đã thay đổi từ lâu.Thính Phong sửng sốt lúc đối mặt với cặp mắt kia trong thoáng chốc rồi mới trả lời, “Hầu gia nhắn rằng buổi chầu hôm nay chắc sẽ kéo dài, phu nhân hãy đến quán trà phía sau nghỉ tạm ạ.
Thế thì hà tất muốn quay trở lại quá khứ?Xe ngựa lăn bánh lần nữa rồi dừng trước một quán trà, nha hoàn với ma ma xuống ngựa cùng nàng, đoàn người được dẫn lên một căn phòng nhỏ trên lầu.
Ánh mặt trời chiếu rọi, gió lạnh dán lông tơ trên vành nón của áo choàng vào mặt nàng, gây nên cơn ngứa râm ran. Diệp Cẩn ngẩng đầu ngắm bầu trời rộng lớn mà đã lâu không gặp, trong đầu nàng hiện lên khung cảnh trên giường đêm qua.Chú thích
“Quên?” Nàng ngỡ ngàng nhìn người đàn ông đối diện, vặn ngược lại, “Cố Quân, anh nghĩ tôi quên được sao?”Mặt cắt gọn gàng, vết thương đã lành, hiển nhiên không phải bị cụt do bất cẩn, cũng chẳng phải mới bị gần đây – rõ ràng lúc hắn cứu nàng khỏi trận núi lở thì bàn tay này vẫn còn nguyên vẹn.
“Nàng chỉ cần nói mình đồng ý hay không,” y đáp.Thính Phong dẫn hai hộ vệ ra ngoài cửa canh chừng, hắn thấy ánh mắt nữ tử đột nhiên khựng lại trước khi nàng duỗi tay cản đường hắn.
“Có đồng ý thì tôi cũng chẳng làm nổi.” Diệp Cẩn muốn rút tay khỏi cái bàn tay như xiềng xích của đối phương song lại bị nắm chặt hơn. “Tôi không biết anh lại muốn giở trò gì nhưng tôi nói anh hay, Cố Quân, cả đời này tôi cũng không thể quên những việc anh làm!”Diệp Cẩn vén mành, thị vệ áo đen mà lâu rồi nàng không thấy mặt cúi người hành lễ với nàng.
Gương vỡ khó lành, huống hồ cái gương của hai người đã vỡ tan tành ngay từ đầu; chính y giẫm nát nó thành tro bụi, ngay cả thần tiên cũng khó sửa chữa.”
Hai người mặt đối mặt thật lâu giữa sự yên tĩnh. Sau cùng, Cố Quân gật đầu, hàng mi đen dài cụp xuống che khuất đôi mắt sâu thẳm bên dưới.Các người hầu nhón chân tìm lão gia nhà mình, bên trong xe ngựa thì truyền đến giọng nữ khe khẽ; chắc hẳn họ đang thu xếp việc cần làm sau khi cánh mày râu lên xe ngựa.
“Ta hiểu rồi,” y chỉ thoáng im lặng trước lúc ngước mắt nhìn nàng, “vậy xóa một vế, giữ lại vế kia.”Diệp Cẩn ngẩng đầu ngắm bầu trời rộng lớn mà đã lâu không gặp, trong đầu nàng hiện lên khung cảnh trên giường đêm qua.
Đừng đối đãi ta như với kẻ thù.” Thính Phong cụp mắt nhìn sàn gỗ của quán trà, khẽ giải thích.
Hãy sống chung với nhau như hồi thù hận chưa ngăn cách họ.Lòng bàn tay phải của nàng bọc đến mấy lớp vải trắng, là do mảnh sứ cứa phải trong lúc nàng nổi điên vào hôm qua; may nàng còn một bàn tay lành lặn chứ không thì chắc còn chẳng cầm nổi bát.
Xe ngựa rung lắc nhẹ trên đường, Diệp Cẩn thẫn thờ vuốt ve lò sưởi cầm tay ấm áp trong lòng mình.“Không sao.
Nàng mang dáng vẻ thế nào khi mới gặp y? Hồi đó nàng bị chồng phản bội, suốt ngày nghĩ cách rời khỏi Lục gia để bắt đầu lại. Nàng không mua nổi hộ khẩu lẫn giấy thông hành nhưng cũng chẳng muốn sống trong cảnh không giấy tờ để rồi ăn bữa nay lo bữa mai, thế là nàng cắn răng đồng ý giao dịch với Cố Quân, mang y về giấu trong nhà.Giống hiện tại vậy: nàng chải mái tóc đen dày, cài trâm ngọc, khoác lên mình chiếc áo choàng lông cáo không có lấy một sợi lông màu khác, sau đó được mọi người vây quanh y hệt một phu nhân bình thường khi bước ra khỏi cái sân bị khóa lâu ngày.
Tại căn phòng nhỏ cũ kỹ ấy, nàng thay băng cho y, cơm bưng nước rót, quần áo y rách thì nàng tiện tay vá. Thậm chí sau khi Lục Văn Giác dẫn ngoại thất về, ông trời còn đưa đẩy cho hai người ngủ trên cùng một giường.Diệp Cẩn uống cạn bát nước cơm đặc sệt, buông bát, dùng khăn lau nước dính ở khóe môi, cuối cùng bảo các nha hoàn dọn dẹp và trang điểm cho nàng.
Hồi tưởng lại tất cả những chuyện này khiến nàng thấy chúng xa xôi như đến từ kiếp trước vậy.” người đầu tiên cười.
Không biết Cao thị tới phủ Hà Trung rồi biết mình bị lừa, đến khi quay về lại chỉ thấy nấm mồ của con trai, thì sẽ hận nàng cỡ nào. Tin tức cuối cùng liên quan đến Lục gia mà nàng nhận được là ngoại thất tên A Hồng đã sinh non một bé trai.Tại căn phòng nhỏ cũ kỹ ấy, nàng thay băng cho y, cơm bưng nước rót, quần áo y rách thì nàng tiện tay vá.
“Phu nhân.”Hiện giờ nàng chỉ thắc mắc một vấn đề.
Xe ngựa bất chợt dừng lại, giọng nam điềm đạm cất lên ngoài cửa sổ.Diệp Cẩn lặng thinh, lấy cớ cầm đũa nhằm giải cứu bàn tay mình.
Diệp Cẩn vén mành, thị vệ áo đen mà lâu rồi nàng không thấy mặt cúi người hành lễ với nàng.Hình như ngoài kia có người biết thân phận nàng nên đến ngỏ ý muốn gặp, tất cả đều bị Mã ma ma từ chối với lý do nàng không khỏe.
Nàng nhìn hắn, ý hỏi có chuyện gì.“Nàng cũng không tình nguyện.
Thính Phong sửng sốt lúc đối mặt với cặp mắt kia trong thoáng chốc rồi mới trả lời, “Hầu gia nhắn rằng buổi chầu hôm nay chắc sẽ kéo dài, phu nhân hãy đến quán trà phía sau nghỉ tạm ạ.”“Trên xe có lạnh không?
Vô ngồi nghỉ tí cũng tốt.Diệp Cẩn nhận ra mình bỗng dưng có thể lý giải đôi chút cách não Cố Quân vận hành.
Diệp Cẩn gật gù.Kế tiếp, y cứ thế nắm tay nàng vào phủ, trở lại sân, tới tận lúc ăn trưa cũng chẳng chịu buông.
Xe ngựa lăn bánh lần nữa rồi dừng trước một quán trà, nha hoàn với ma ma xuống ngựa cùng nàng, đoàn người được dẫn lên một căn phòng nhỏ trên lầu.Bên trong xe ngựa tĩnh lặng lạ thường suốt quãng đường về.
Thính Phong dẫn hai hộ vệ ra ngoài cửa canh chừng, hắn thấy ánh mắt nữ tử đột nhiên khựng lại trước khi nàng duỗi tay cản đường hắn.Nàng nhìn chằm chằm cánh tay phải bên dưới tay áo của thanh niên, hay nói chính xác hơn là nhìn ngón tay.
Nàng nhìn chằm chằm cánh tay phải bên dưới tay áo của thanh niên, hay nói chính xác hơn là nhìn ngón tay.Tin tức cuối cùng liên quan đến Lục gia mà nàng nhận được là ngoại thất tên A Hồng đã sinh non một bé trai.
Những người hầu khác hoang mang nhìn hắn, Thính Phong chậm rãi nâng tay phải và phô bày bàn tay cụt ngón ngay trước mắt nàng.” Bên ngoài xe ngựa là tiếng người cười hàn huyên.
Mặt cắt gọn gàng, vết thương đã lành, hiển nhiên không phải bị cụt do bất cẩn, cũng chẳng phải mới bị gần đây – rõ ràng lúc hắn cứu nàng khỏi trận núi lở thì bàn tay này vẫn còn nguyên vẹn.Nàng mang dáng vẻ thế nào khi mới gặp y?
Diệp Cẩn chớp chớp mắt nhìn ngón út còn chưa đến một phần ba, ngẩng đầu nhìn hắn.“Quên?
“Tại hạ phạm sai lầm, hầu gia nhân từ nên chỉ phạt nhẹ thôi ạ.” Thính Phong cụp mắt nhìn sàn gỗ của quán trà, khẽ giải thích.” Cố Hầu gia vốn hiếm khi cười nói, nay phá lệ góp chuyện, “Ta bảo thì nàng mới đến.
Ánh mắt Diệp Cẩn thoáng phân tâm, nàng gật đầu và phất tay cho hắn lui ra.” Nếu chỉ nhìn bên ngoài thì chẳng ai biết vai y bị thương.
Phạm sai lầm? Hắn yên ổn hầu hạ Cố Quân bao năm, cứu nàng một lần xong thì bị chặt ngón tay?Đang tết nhất mà lại muốn giở trò gì nữa.
Là tại hắn sơ sẩy để nàng chạy thoát lúc ở núi Tẫn Hương, hay tại nàng qua đêm với hắn và còn lột đồ hắn khi chạy trốn?Diệp Cẩn chớp chớp mắt nhìn ngón út còn chưa đến một phần ba, ngẩng đầu nhìn hắn.
Diệp Cẩn nhận ra mình bỗng dưng có thể lý giải đôi chút cách não Cố Quân vận hành. Ví dụ như ngày y tới bắt nàng rồi đè nàng trên bậu cửa sổ, vừa làm nhục nàng vừa bảo nàng nhìn Thính Phong ở bên dưới là có ý gì.Lúc được dìu đến bàn trang điểm rồi nhìn gương mặt quen thuộc mà xa lạ trong gương, nội tâm Diệp Cẩn bình tĩnh nghĩ thế đấy.
Ngẫm lại thì hôm đó chắc ngón út của Thính Phong đã cụt rồi.Nàng nhìn hắn, ý hỏi có chuyện gì.
Ham muốn khống chế ghê rợn, dục vọng chiếm hữu cực đoan, sự cố chấp khác hẳn người thường… Chọc trúng thằng điên Cố Quân đúng là vận xui tám đời cho nàng cùng những người đã tiếp xúc với nàng.Diệp Cẩn ngớ người.
Bên trong phòng trà yên tĩnh, Diệp Cẩn thất thần cầm chén trà. Hình như ngoài kia có người biết thân phận nàng nên đến ngỏ ý muốn gặp, tất cả đều bị Mã ma ma từ chối với lý do nàng không khỏe. Không biết qua bao lâu, người hầu đứng chờ tại cổng cung điện rốt cuộc cũng chạy tới báo buổi chầu đã kết thúc.Hồi tưởng lại tất cả những chuyện này khiến nàng thấy chúng xa xôi như đến từ kiếp trước vậy.
Vì vậy đoàn người rời quán trà để quay lại cổng cung điện.” Đối phương gật gù, ra hiệu khởi hành.
Trong lần quay lại này, Diệp Cẩn phát hiện có đủ loại xe ngựa đậu trước cổng. Nàng hơi vén mành, chỉ thấy nha hoàn lẫn gã sai vặt bận rộn ngược xuôi, tất nhiên trong xe cũng có gia quyến nữ đang ngồi.Nước cơm tràn qua vết thương trên lưỡi nhưng cơn đau đã chết lặng.
Tức nghĩa đây là…đón người tan ca phiên bản cổ đại?Chỉ nhìn bề ngoài thì đố ai biết đây là một thằng điên.
Diệp Cẩn ngớ người.Ngài ấy dặn sau khi phu nhân thức dậy thì hãy sửa soạn để tới cổng cung điện chờ ngài ấy.
Xa xa, cổng cung điện đỏ thẫm phát ra tiếng vang nặng nề, một nhóm đàn ông mặc quan phục xuất hiện phía sau cánh cổng mở rộng.Y đảo mắt nhìn về phía nàng, hai người liếc nhau rồi Diệp Cẩn thả màn xe xuống.
Các người hầu nhón chân tìm lão gia nhà mình, bên trong xe ngựa thì truyền đến giọng nữ khe khẽ; chắc hẳn họ đang thu xếp việc cần làm sau khi cánh mày râu lên xe ngựa. Diệp Cẩn lại dồn hết sự tập trung vào người đi đầu nhóm quan viên.Không biết Cao thị tới phủ Hà Trung rồi biết mình bị lừa, đến khi quay về lại chỉ thấy nấm mồ của con trai, thì sẽ hận nàng cỡ nào.
Nam tử dẫn đầu đội lương quanY ngồi cạnh cô gái, tiện thể đặt lò sưởi xuống rồi thản nhiên nắm tay nàng.[1]Là tại hắn sơ sẩy để nàng chạy thoát lúc ở núi Tẫn Hương, hay tại nàng qua đêm với hắn và còn lột đồ hắn khi chạy trốn?, mặc mãng bào màu đen, eo mang ngọc bội. Y sở hữu chiều cao ấn tượng, vóc dáng rắn rỏi, bước chân vững vàng mà thanh tao. Gương mặt y khi đón ánh nắng ban trưa trông như thần tiên hạ phàm.Diệp Cẩn gật đầu, chuyện tối qua làm vết thương trên lưỡi nàng nghiêm trọng gấp bội, hễ cử động là đau thấu tim – nàng hoàn toàn không nói được.
Chỉ nhìn bề ngoài thì đố ai biết đây là một thằng điên.Nàng hơi vén mành, chỉ thấy nha hoàn lẫn gã sai vặt bận rộn ngược xuôi, tất nhiên trong xe cũng có gia quyến nữ đang ngồi.
Y đảo mắt nhìn về phía nàng, hai người liếc nhau rồi Diệp Cẩn thả màn xe xuống.” Y nhìn ngoài cửa sổ, đột ngột thông báo.
“Hôm nay hầu gia có người đón à?” Bên ngoài xe ngựa là tiếng người cười hàn huyên.Diệp Cẩn gật gù.
“Ừm.” Giọng Cố Quân nghe lạnh nhạt nhưng ai thân quen y đều nhận ra y đang vui.Y sở hữu chiều cao ấn tượng, vóc dáng rắn rỏi, bước chân vững vàng mà thanh tao.
“Có người nhớ thương đúng là khác thật, ra một cái là được nhâm nhi chén trà nóng.” Một người khác phất tay, thở dài, “Đáng tiếc bà vợ già nhà tôi chê tôi phiền, không bao giờ chịu tới đón tôi cả.”“Hôm nay hầu gia có người đón à?
“Nàng cũng không tình nguyện.” Cố Hầu gia vốn hiếm khi cười nói, nay phá lệ góp chuyện, “Ta bảo thì nàng mới đến.”Ví dụ như ngày y tới bắt nàng rồi đè nàng trên bậu cửa sổ, vừa làm nhục nàng vừa bảo nàng nhìn Thính Phong ở bên dưới là có ý gì.
“Phụ nữ ấy à, thích nhất nói một đằng làm một nẻo. Nếu thật lòng không muốn thì còn đến làm gì?” người đầu tiên cười.“Nàng chỉ cần nói mình đồng ý hay không,” y đáp.
Cố Quân gật đầu nhưng không nói nữa.Hãy sống chung với nhau như hồi thù hận chưa ngăn cách họ.
Những người khác thức thời chào tạm biệt, người hầu vén màn xe cho y bước lên xe ngựa.Đừng đối đãi ta như với kẻ thù.
Bên trong xe, Diệp Cẩn dõi theo Mã ma ma bưng bê lò sưởi cầm tay với trà nóng; bà ta cẩn thận tránh bên vai bị thương của nam tử, vẻ mặt lo lắng kia như có muôn vàn điều muốn nói.Cố Quân gật đầu nhưng không nói nữa.
“Không sao.” Nếu chỉ nhìn bên ngoài thì chẳng ai biết vai y bị thương. Y ngồi cạnh cô gái, tiện thể đặt lò sưởi xuống rồi thản nhiên nắm tay nàng.[1] Là cái mũ này:
“Trên xe có lạnh không?” Y áp mu bàn tay lên má người con gái.Vì vậy đoàn người rời quán trà để quay lại cổng cung điện.
Diệp Cẩn lắc đầu, gồng mình để không tránh né.Nhìn xem, thật ra nàng đã quen với cuộc sống được người khác hầu hạ.
“Thế thì tốt.” Đối phương gật gù, ra hiệu khởi hành.Sau cùng, Cố Quân gật đầu, hàng mi đen dài cụp xuống che khuất đôi mắt sâu thẳm bên dưới.
Bên trong xe ngựa tĩnh lặng lạ thường suốt quãng đường về. Người đàn ông vừa tựa lưng vô vách xe vừa nhắm mắt nghỉ ngơi, có điều y nắm tay nàng mãi không thôi.Hai người mặt đối mặt thật lâu giữa sự yên tĩnh.
Kế tiếp, y cứ thế nắm tay nàng vào phủ, trở lại sân, tới tận lúc ăn trưa cũng chẳng chịu buông.Những người khác thức thời chào tạm biệt, người hầu vén màn xe cho y bước lên xe ngựa.
“Ngoài thành có khu rừng mai, bao giờ tuyết rơi thì chúng ta sẽ đi ngắm.” Y nhìn ngoài cửa sổ, đột ngột thông báo.Ánh mặt trời chiếu rọi, gió lạnh dán lông tơ trên vành nón của áo choàng vào mặt nàng, gây nên cơn ngứa râm ran.
Diệp Cẩn lặng thinh, lấy cớ cầm đũa nhằm giải cứu bàn tay mình.“Ngoài thành có khu rừng mai, bao giờ tuyết rơi thì chúng ta sẽ đi ngắm.
Hiện giờ nàng chỉ thắc mắc một vấn đề.Cô gái tự cầm chén rồi nhấp từng ngụm nhỏ nước cơm âm ấm trong bát.
Chẳng lẽ Cố Quân muốn yêu đương với nàng trong một năm sắp tới?Nàng đã thay đổi từ lâu.
* * *
Chú thíchHắn yên ổn hầu hạ Cố Quân bao năm, cứu nàng một lần xong thì bị chặt ngón tay?
[1]Vô ngồi nghỉ tí cũng tốt. Là cái mũ này:Xe ngựa rung lắc nhẹ trên đường, Diệp Cẩn thẫn thờ vuốt ve lò sưởi cầm tay ấm áp trong lòng mình.
Xem ảnh 1
⬅ Chương 46 —-oOo—- Chương 48 ➡
Khi nàng tỉnh lại, phần giường bên cạnh đã lạnh ngắt.” Y áp mu bàn tay lên má người con gái.
“Phu nhân dậy rồi à,” mặt Mã ma ma như dán một lớp keo, nét cười thân thiện hồi trước biến mất tăm, “Mùng một tết có buổi chầu lớn, hầu gia đã rời đi từ sáng sớm. Ngài ấy dặn sau khi phu nhân thức dậy thì hãy sửa soạn để tới cổng cung điện chờ ngài ấy.”“Phu nhân.
Đang tết nhất mà lại muốn giở trò gì nữa.Gương vỡ khó lành, huống hồ cái gương của hai người đã vỡ tan tành ngay từ đầu; chính y giẫm nát nó thành tro bụi, ngay cả thần tiên cũng khó sửa chữa.
Diệp Cẩn gật đầu, chuyện tối qua làm vết thương trên lưỡi nàng nghiêm trọng gấp bội, hễ cử động là đau thấu tim – nàng hoàn toàn không nói được.Người đàn ông vừa tựa lưng vô vách xe vừa nhắm mắt nghỉ ngơi, có điều y nắm tay nàng mãi không thôi.
Các nha hoàn bưng chậu nước cùng khăn vải đến hầu hạ Diệp Cẩn rửa mặt chải đầu. Bữa sáng đã bày sẵn trên cái bàn thấp, nàng được đỡ ngồi xuống xong liền từ chối khi nha hoàn định đút cho mình. Cô gái tự cầm chén rồi nhấp từng ngụm nhỏ nước cơm âm ấm trong bát.“Có người nhớ thương đúng là khác thật, ra một cái là được nhâm nhi chén trà nóng.
Lòng bàn tay phải của nàng bọc đến mấy lớp vải trắng, là do mảnh sứ cứa phải trong lúc nàng nổi điên vào hôm qua; may nàng còn một bàn tay lành lặn chứ không thì chắc còn chẳng cầm nổi bát.“Có đồng ý thì tôi cũng chẳng làm nổi.
Nước cơm tràn qua vết thương trên lưỡi nhưng cơn đau đã chết lặng. Diệp Cẩn uống cạn bát nước cơm đặc sệt, buông bát, dùng khăn lau nước dính ở khóe môi, cuối cùng bảo các nha hoàn dọn dẹp và trang điểm cho nàng.“Phu nhân dậy rồi à,” mặt Mã ma ma như dán một lớp keo, nét cười thân thiện hồi trước biến mất tăm, “Mùng một tết có buổi chầu lớn, hầu gia đã rời đi từ sáng sớm.
Nhìn xem, thật ra nàng đã quen với cuộc sống được người khác hầu hạ.”
Lúc được dìu đến bàn trang điểm rồi nhìn gương mặt quen thuộc mà xa lạ trong gương, nội tâm Diệp Cẩn bình tĩnh nghĩ thế đấy.Thậm chí sau khi Lục Văn Giác dẫn ngoại thất về, ông trời còn đưa đẩy cho hai người ngủ trên cùng một giường.
Giống hiện tại vậy: nàng chải mái tóc đen dày, cài trâm ngọc, khoác lên mình chiếc áo choàng lông cáo không có lấy một sợi lông màu khác, sau đó được mọi người vây quanh y hệt một phu nhân bình thường khi bước ra khỏi cái sân bị khóa lâu ngày.Nam tử dẫn đầu đội lương quan [1] , mặc mãng bào màu đen, eo mang ngọc bội.
Nàng đã thay đổi từ lâu.Thính Phong sửng sốt lúc đối mặt với cặp mắt kia trong thoáng chốc rồi mới trả lời, “Hầu gia nhắn rằng buổi chầu hôm nay chắc sẽ kéo dài, phu nhân hãy đến quán trà phía sau nghỉ tạm ạ.
Thế thì hà tất muốn quay trở lại quá khứ?Xe ngựa lăn bánh lần nữa rồi dừng trước một quán trà, nha hoàn với ma ma xuống ngựa cùng nàng, đoàn người được dẫn lên một căn phòng nhỏ trên lầu.
Ánh mặt trời chiếu rọi, gió lạnh dán lông tơ trên vành nón của áo choàng vào mặt nàng, gây nên cơn ngứa râm ran. Diệp Cẩn ngẩng đầu ngắm bầu trời rộng lớn mà đã lâu không gặp, trong đầu nàng hiện lên khung cảnh trên giường đêm qua.Chú thích
“Quên?” Nàng ngỡ ngàng nhìn người đàn ông đối diện, vặn ngược lại, “Cố Quân, anh nghĩ tôi quên được sao?”Mặt cắt gọn gàng, vết thương đã lành, hiển nhiên không phải bị cụt do bất cẩn, cũng chẳng phải mới bị gần đây – rõ ràng lúc hắn cứu nàng khỏi trận núi lở thì bàn tay này vẫn còn nguyên vẹn.
“Nàng chỉ cần nói mình đồng ý hay không,” y đáp.Thính Phong dẫn hai hộ vệ ra ngoài cửa canh chừng, hắn thấy ánh mắt nữ tử đột nhiên khựng lại trước khi nàng duỗi tay cản đường hắn.
“Có đồng ý thì tôi cũng chẳng làm nổi.” Diệp Cẩn muốn rút tay khỏi cái bàn tay như xiềng xích của đối phương song lại bị nắm chặt hơn. “Tôi không biết anh lại muốn giở trò gì nhưng tôi nói anh hay, Cố Quân, cả đời này tôi cũng không thể quên những việc anh làm!”Diệp Cẩn vén mành, thị vệ áo đen mà lâu rồi nàng không thấy mặt cúi người hành lễ với nàng.
Gương vỡ khó lành, huống hồ cái gương của hai người đã vỡ tan tành ngay từ đầu; chính y giẫm nát nó thành tro bụi, ngay cả thần tiên cũng khó sửa chữa.”
Hai người mặt đối mặt thật lâu giữa sự yên tĩnh. Sau cùng, Cố Quân gật đầu, hàng mi đen dài cụp xuống che khuất đôi mắt sâu thẳm bên dưới.Các người hầu nhón chân tìm lão gia nhà mình, bên trong xe ngựa thì truyền đến giọng nữ khe khẽ; chắc hẳn họ đang thu xếp việc cần làm sau khi cánh mày râu lên xe ngựa.
“Ta hiểu rồi,” y chỉ thoáng im lặng trước lúc ngước mắt nhìn nàng, “vậy xóa một vế, giữ lại vế kia.”Diệp Cẩn ngẩng đầu ngắm bầu trời rộng lớn mà đã lâu không gặp, trong đầu nàng hiện lên khung cảnh trên giường đêm qua.
Đừng đối đãi ta như với kẻ thù.” Thính Phong cụp mắt nhìn sàn gỗ của quán trà, khẽ giải thích.
Hãy sống chung với nhau như hồi thù hận chưa ngăn cách họ.Lòng bàn tay phải của nàng bọc đến mấy lớp vải trắng, là do mảnh sứ cứa phải trong lúc nàng nổi điên vào hôm qua; may nàng còn một bàn tay lành lặn chứ không thì chắc còn chẳng cầm nổi bát.
Xe ngựa rung lắc nhẹ trên đường, Diệp Cẩn thẫn thờ vuốt ve lò sưởi cầm tay ấm áp trong lòng mình.“Không sao.
Nàng mang dáng vẻ thế nào khi mới gặp y? Hồi đó nàng bị chồng phản bội, suốt ngày nghĩ cách rời khỏi Lục gia để bắt đầu lại. Nàng không mua nổi hộ khẩu lẫn giấy thông hành nhưng cũng chẳng muốn sống trong cảnh không giấy tờ để rồi ăn bữa nay lo bữa mai, thế là nàng cắn răng đồng ý giao dịch với Cố Quân, mang y về giấu trong nhà.Giống hiện tại vậy: nàng chải mái tóc đen dày, cài trâm ngọc, khoác lên mình chiếc áo choàng lông cáo không có lấy một sợi lông màu khác, sau đó được mọi người vây quanh y hệt một phu nhân bình thường khi bước ra khỏi cái sân bị khóa lâu ngày.
Tại căn phòng nhỏ cũ kỹ ấy, nàng thay băng cho y, cơm bưng nước rót, quần áo y rách thì nàng tiện tay vá. Thậm chí sau khi Lục Văn Giác dẫn ngoại thất về, ông trời còn đưa đẩy cho hai người ngủ trên cùng một giường.Diệp Cẩn uống cạn bát nước cơm đặc sệt, buông bát, dùng khăn lau nước dính ở khóe môi, cuối cùng bảo các nha hoàn dọn dẹp và trang điểm cho nàng.
Hồi tưởng lại tất cả những chuyện này khiến nàng thấy chúng xa xôi như đến từ kiếp trước vậy.” người đầu tiên cười.
Không biết Cao thị tới phủ Hà Trung rồi biết mình bị lừa, đến khi quay về lại chỉ thấy nấm mồ của con trai, thì sẽ hận nàng cỡ nào. Tin tức cuối cùng liên quan đến Lục gia mà nàng nhận được là ngoại thất tên A Hồng đã sinh non một bé trai.Tại căn phòng nhỏ cũ kỹ ấy, nàng thay băng cho y, cơm bưng nước rót, quần áo y rách thì nàng tiện tay vá.
“Phu nhân.”Hiện giờ nàng chỉ thắc mắc một vấn đề.
Xe ngựa bất chợt dừng lại, giọng nam điềm đạm cất lên ngoài cửa sổ.Diệp Cẩn lặng thinh, lấy cớ cầm đũa nhằm giải cứu bàn tay mình.
Diệp Cẩn vén mành, thị vệ áo đen mà lâu rồi nàng không thấy mặt cúi người hành lễ với nàng.Hình như ngoài kia có người biết thân phận nàng nên đến ngỏ ý muốn gặp, tất cả đều bị Mã ma ma từ chối với lý do nàng không khỏe.
Nàng nhìn hắn, ý hỏi có chuyện gì.“Nàng cũng không tình nguyện.
Thính Phong sửng sốt lúc đối mặt với cặp mắt kia trong thoáng chốc rồi mới trả lời, “Hầu gia nhắn rằng buổi chầu hôm nay chắc sẽ kéo dài, phu nhân hãy đến quán trà phía sau nghỉ tạm ạ.”“Trên xe có lạnh không?
Vô ngồi nghỉ tí cũng tốt.Diệp Cẩn nhận ra mình bỗng dưng có thể lý giải đôi chút cách não Cố Quân vận hành.
Diệp Cẩn gật gù.Kế tiếp, y cứ thế nắm tay nàng vào phủ, trở lại sân, tới tận lúc ăn trưa cũng chẳng chịu buông.
Xe ngựa lăn bánh lần nữa rồi dừng trước một quán trà, nha hoàn với ma ma xuống ngựa cùng nàng, đoàn người được dẫn lên một căn phòng nhỏ trên lầu.Bên trong xe ngựa tĩnh lặng lạ thường suốt quãng đường về.
Thính Phong dẫn hai hộ vệ ra ngoài cửa canh chừng, hắn thấy ánh mắt nữ tử đột nhiên khựng lại trước khi nàng duỗi tay cản đường hắn.Nàng nhìn chằm chằm cánh tay phải bên dưới tay áo của thanh niên, hay nói chính xác hơn là nhìn ngón tay.
Nàng nhìn chằm chằm cánh tay phải bên dưới tay áo của thanh niên, hay nói chính xác hơn là nhìn ngón tay.Tin tức cuối cùng liên quan đến Lục gia mà nàng nhận được là ngoại thất tên A Hồng đã sinh non một bé trai.
Những người hầu khác hoang mang nhìn hắn, Thính Phong chậm rãi nâng tay phải và phô bày bàn tay cụt ngón ngay trước mắt nàng.” Bên ngoài xe ngựa là tiếng người cười hàn huyên.
Mặt cắt gọn gàng, vết thương đã lành, hiển nhiên không phải bị cụt do bất cẩn, cũng chẳng phải mới bị gần đây – rõ ràng lúc hắn cứu nàng khỏi trận núi lở thì bàn tay này vẫn còn nguyên vẹn.Nàng mang dáng vẻ thế nào khi mới gặp y?
Diệp Cẩn chớp chớp mắt nhìn ngón út còn chưa đến một phần ba, ngẩng đầu nhìn hắn.“Quên?
“Tại hạ phạm sai lầm, hầu gia nhân từ nên chỉ phạt nhẹ thôi ạ.” Thính Phong cụp mắt nhìn sàn gỗ của quán trà, khẽ giải thích.” Cố Hầu gia vốn hiếm khi cười nói, nay phá lệ góp chuyện, “Ta bảo thì nàng mới đến.
Ánh mắt Diệp Cẩn thoáng phân tâm, nàng gật đầu và phất tay cho hắn lui ra.” Nếu chỉ nhìn bên ngoài thì chẳng ai biết vai y bị thương.
Phạm sai lầm? Hắn yên ổn hầu hạ Cố Quân bao năm, cứu nàng một lần xong thì bị chặt ngón tay?Đang tết nhất mà lại muốn giở trò gì nữa.
Là tại hắn sơ sẩy để nàng chạy thoát lúc ở núi Tẫn Hương, hay tại nàng qua đêm với hắn và còn lột đồ hắn khi chạy trốn?Diệp Cẩn chớp chớp mắt nhìn ngón út còn chưa đến một phần ba, ngẩng đầu nhìn hắn.
Diệp Cẩn nhận ra mình bỗng dưng có thể lý giải đôi chút cách não Cố Quân vận hành. Ví dụ như ngày y tới bắt nàng rồi đè nàng trên bậu cửa sổ, vừa làm nhục nàng vừa bảo nàng nhìn Thính Phong ở bên dưới là có ý gì.Lúc được dìu đến bàn trang điểm rồi nhìn gương mặt quen thuộc mà xa lạ trong gương, nội tâm Diệp Cẩn bình tĩnh nghĩ thế đấy.
Ngẫm lại thì hôm đó chắc ngón út của Thính Phong đã cụt rồi.Nàng nhìn hắn, ý hỏi có chuyện gì.
Ham muốn khống chế ghê rợn, dục vọng chiếm hữu cực đoan, sự cố chấp khác hẳn người thường… Chọc trúng thằng điên Cố Quân đúng là vận xui tám đời cho nàng cùng những người đã tiếp xúc với nàng.Diệp Cẩn ngớ người.
Bên trong phòng trà yên tĩnh, Diệp Cẩn thất thần cầm chén trà. Hình như ngoài kia có người biết thân phận nàng nên đến ngỏ ý muốn gặp, tất cả đều bị Mã ma ma từ chối với lý do nàng không khỏe. Không biết qua bao lâu, người hầu đứng chờ tại cổng cung điện rốt cuộc cũng chạy tới báo buổi chầu đã kết thúc.Hồi tưởng lại tất cả những chuyện này khiến nàng thấy chúng xa xôi như đến từ kiếp trước vậy.
Vì vậy đoàn người rời quán trà để quay lại cổng cung điện.” Đối phương gật gù, ra hiệu khởi hành.
Trong lần quay lại này, Diệp Cẩn phát hiện có đủ loại xe ngựa đậu trước cổng. Nàng hơi vén mành, chỉ thấy nha hoàn lẫn gã sai vặt bận rộn ngược xuôi, tất nhiên trong xe cũng có gia quyến nữ đang ngồi.Nước cơm tràn qua vết thương trên lưỡi nhưng cơn đau đã chết lặng.
Tức nghĩa đây là…đón người tan ca phiên bản cổ đại?Chỉ nhìn bề ngoài thì đố ai biết đây là một thằng điên.
Diệp Cẩn ngớ người.Ngài ấy dặn sau khi phu nhân thức dậy thì hãy sửa soạn để tới cổng cung điện chờ ngài ấy.
Xa xa, cổng cung điện đỏ thẫm phát ra tiếng vang nặng nề, một nhóm đàn ông mặc quan phục xuất hiện phía sau cánh cổng mở rộng.Y đảo mắt nhìn về phía nàng, hai người liếc nhau rồi Diệp Cẩn thả màn xe xuống.
Các người hầu nhón chân tìm lão gia nhà mình, bên trong xe ngựa thì truyền đến giọng nữ khe khẽ; chắc hẳn họ đang thu xếp việc cần làm sau khi cánh mày râu lên xe ngựa. Diệp Cẩn lại dồn hết sự tập trung vào người đi đầu nhóm quan viên.Không biết Cao thị tới phủ Hà Trung rồi biết mình bị lừa, đến khi quay về lại chỉ thấy nấm mồ của con trai, thì sẽ hận nàng cỡ nào.
Nam tử dẫn đầu đội lương quanY ngồi cạnh cô gái, tiện thể đặt lò sưởi xuống rồi thản nhiên nắm tay nàng.[1]Là tại hắn sơ sẩy để nàng chạy thoát lúc ở núi Tẫn Hương, hay tại nàng qua đêm với hắn và còn lột đồ hắn khi chạy trốn?, mặc mãng bào màu đen, eo mang ngọc bội. Y sở hữu chiều cao ấn tượng, vóc dáng rắn rỏi, bước chân vững vàng mà thanh tao. Gương mặt y khi đón ánh nắng ban trưa trông như thần tiên hạ phàm.Diệp Cẩn gật đầu, chuyện tối qua làm vết thương trên lưỡi nàng nghiêm trọng gấp bội, hễ cử động là đau thấu tim – nàng hoàn toàn không nói được.
Chỉ nhìn bề ngoài thì đố ai biết đây là một thằng điên.Nàng hơi vén mành, chỉ thấy nha hoàn lẫn gã sai vặt bận rộn ngược xuôi, tất nhiên trong xe cũng có gia quyến nữ đang ngồi.
Y đảo mắt nhìn về phía nàng, hai người liếc nhau rồi Diệp Cẩn thả màn xe xuống.” Y nhìn ngoài cửa sổ, đột ngột thông báo.
“Hôm nay hầu gia có người đón à?” Bên ngoài xe ngựa là tiếng người cười hàn huyên.Diệp Cẩn gật gù.
“Ừm.” Giọng Cố Quân nghe lạnh nhạt nhưng ai thân quen y đều nhận ra y đang vui.Y sở hữu chiều cao ấn tượng, vóc dáng rắn rỏi, bước chân vững vàng mà thanh tao.
“Có người nhớ thương đúng là khác thật, ra một cái là được nhâm nhi chén trà nóng.” Một người khác phất tay, thở dài, “Đáng tiếc bà vợ già nhà tôi chê tôi phiền, không bao giờ chịu tới đón tôi cả.”“Hôm nay hầu gia có người đón à?
“Nàng cũng không tình nguyện.” Cố Hầu gia vốn hiếm khi cười nói, nay phá lệ góp chuyện, “Ta bảo thì nàng mới đến.”Ví dụ như ngày y tới bắt nàng rồi đè nàng trên bậu cửa sổ, vừa làm nhục nàng vừa bảo nàng nhìn Thính Phong ở bên dưới là có ý gì.
“Phụ nữ ấy à, thích nhất nói một đằng làm một nẻo. Nếu thật lòng không muốn thì còn đến làm gì?” người đầu tiên cười.“Nàng chỉ cần nói mình đồng ý hay không,” y đáp.
Cố Quân gật đầu nhưng không nói nữa.Hãy sống chung với nhau như hồi thù hận chưa ngăn cách họ.
Những người khác thức thời chào tạm biệt, người hầu vén màn xe cho y bước lên xe ngựa.Đừng đối đãi ta như với kẻ thù.
Bên trong xe, Diệp Cẩn dõi theo Mã ma ma bưng bê lò sưởi cầm tay với trà nóng; bà ta cẩn thận tránh bên vai bị thương của nam tử, vẻ mặt lo lắng kia như có muôn vàn điều muốn nói.Cố Quân gật đầu nhưng không nói nữa.
“Không sao.” Nếu chỉ nhìn bên ngoài thì chẳng ai biết vai y bị thương. Y ngồi cạnh cô gái, tiện thể đặt lò sưởi xuống rồi thản nhiên nắm tay nàng.[1] Là cái mũ này:
“Trên xe có lạnh không?” Y áp mu bàn tay lên má người con gái.Vì vậy đoàn người rời quán trà để quay lại cổng cung điện.
Diệp Cẩn lắc đầu, gồng mình để không tránh né.Nhìn xem, thật ra nàng đã quen với cuộc sống được người khác hầu hạ.
“Thế thì tốt.” Đối phương gật gù, ra hiệu khởi hành.Sau cùng, Cố Quân gật đầu, hàng mi đen dài cụp xuống che khuất đôi mắt sâu thẳm bên dưới.
Bên trong xe ngựa tĩnh lặng lạ thường suốt quãng đường về. Người đàn ông vừa tựa lưng vô vách xe vừa nhắm mắt nghỉ ngơi, có điều y nắm tay nàng mãi không thôi.Hai người mặt đối mặt thật lâu giữa sự yên tĩnh.
Kế tiếp, y cứ thế nắm tay nàng vào phủ, trở lại sân, tới tận lúc ăn trưa cũng chẳng chịu buông.Những người khác thức thời chào tạm biệt, người hầu vén màn xe cho y bước lên xe ngựa.
“Ngoài thành có khu rừng mai, bao giờ tuyết rơi thì chúng ta sẽ đi ngắm.” Y nhìn ngoài cửa sổ, đột ngột thông báo.Ánh mặt trời chiếu rọi, gió lạnh dán lông tơ trên vành nón của áo choàng vào mặt nàng, gây nên cơn ngứa râm ran.
Diệp Cẩn lặng thinh, lấy cớ cầm đũa nhằm giải cứu bàn tay mình.“Ngoài thành có khu rừng mai, bao giờ tuyết rơi thì chúng ta sẽ đi ngắm.
Hiện giờ nàng chỉ thắc mắc một vấn đề.Cô gái tự cầm chén rồi nhấp từng ngụm nhỏ nước cơm âm ấm trong bát.
Chẳng lẽ Cố Quân muốn yêu đương với nàng trong một năm sắp tới?Nàng đã thay đổi từ lâu.
* * *
Chú thíchHắn yên ổn hầu hạ Cố Quân bao năm, cứu nàng một lần xong thì bị chặt ngón tay?
[1]Vô ngồi nghỉ tí cũng tốt. Là cái mũ này:Xe ngựa rung lắc nhẹ trên đường, Diệp Cẩn thẫn thờ vuốt ve lò sưởi cầm tay ấm áp trong lòng mình.
Xem ảnh 1
⬅ Chương 46 —-oOo—- Chương 48 ➡
Bạn cần đăng nhập để bình luận