Bẻ Cánh Nàng
Chương 015: Tất cả tội ác đều bại lộ dưới ánh mặt trời
Ánh mặt trời chiếu sáng rực rỡ, tất cả tội ác trên thế gian đều bại lộ và không còn chỗ trốn.Đoạn Duẫn thoáng trầm tư rồi vỗ vỗ tay vợ, “Nghe bà vậy.
Diệp Cẩn dốc sức giãy giụa nhưng mọi sự phản kháng trông quá bất lực trước sức mạnh tuyệt đối.
Nàng run lẩy bẩy liên hồi, thế rồi bất chợt ngừng cựa quậy.Xung quanh ông ta cũng có kẻ đam mê gái có chồng, song đường đường là Thanh Bình Hầu thì muốn loại phụ nữ nào chả được, việc gì phải dây dưa với một ả gái quê đã lấy chồng?
Hàng mi nàng mấp máy giống cánh bướm đang hấp hối, cuối cùng lệ cũng chảy xuống từ khóe mắt ngập nước.“Lão gia, nếu chuyện này là thật, chúng ta sẽ có đất dụng võ.
Cô gái ngẩng đầu, mắt lờ đờ nhìn khoảng không, miệng lẩm bẩm hệt mất trí, “Cố Quân, rốt cuộc tôi đã làm việc vô nhân đạo cỡ nào mới gặp phải anh.””
“Hối hận không?” Cố Quân thả lỏng cánh tay giống xiềng xích, cúi đầu hôn nhẹ lên gò má hằn dấu nước mắt của nàng, y thì thầm, “Cô không nên cứu ta vào đêm tuyết kia.””
Diệp Cẩn đưa mắt nhìn khuôn mặt đẹp như tiên của Cố Quân, hồi lâu sau, nàng giơ tay cho y một cái bạt tai.Diệp Cẩn đưa mắt nhìn khuôn mặt đẹp như tiên của Cố Quân, hồi lâu sau, nàng giơ tay cho y một cái bạt tai.
Cú tát ấy vắt kiệt sức Diệp Cẩn, gương mặt trắng ngọc ngà của Cố Quân lập tức đỏ ửng. Y chẳng hề biểu lộ sự xấu hổ hay bực tức, chỉ bình tĩnh túm lấy cái tay vừa tát mình rồi cắn vào cổ tay gầy yếu.Y đắp áo choàng đàng hoàng cho Diệp Cẩn một lần nữa, sau đó tựa vô vách xe rồi nhắm mắt nghỉ ngơi giống nàng.
Gió thổi thoảng qua, mùa xuân đúng là mùa vạn vật hồi sinh. Chồi non mới nhú trên cành cây nhẹ nhàng đong đưa, gió gửi tiếng khóc nức nở của người con gái đến tai chú sóc trong hốc cây. Nó vừa chớp chớp đôi mắt đen láy, vừa ném xuống đống vỏ thông đã lột.“Ta chưa có chính thất nhưng không cho cô vị trí đó được.
Thời gian lững thững trôi, khi bóng dương ngả dần về tây, khu rừng mới yên tĩnh lại.“Bị kẻ cắp bắt giữ nhiều ngày như vậy thì khéo thất thân từ lâu rồi.
Cố Quân bế ngang nữ tử được bọc kín mít bằng áo choàng, y bước lên cỗ xe ngựa dưới chân núi.Bên trong thùng xe lặng như tờ, Diệp Cẩn nói xong liền nhắm mắt, mặc kệ trên cao có cặp mắt lạnh băng đang nhìn mình chằm chằm.
Thanh niên vén áo choàng lên làm lộ ra gương mặt còn vương ý xuân của cô gái. Y giơ tay định giúp nàng vuốt tóc mai ướt đẫm mồ hôi nhưng đối phương lại bực bội cau mày và nghiêng đầu né tránh.Chỉ là một con thiếp mà vẫn muốn đưa về nguyên vẹn, chứng tỏ phải thích lắm đây.
Bàn tay bắt hụt khựng lại trong chớp mắt trước lúc y rút nó về. Cố Quân thản nhiên ôm Diệp Cẩn theo tư thế khác, ánh mắt y thư giãn, tâm trạng y nom khá tốt, “Khi về kinh, ta sẽ nạp cô làm thiếp.”Khả năng cao đấy chính là thiếp của Cố Hầu gia, còn nàng ta lấy chồng thế nào mà rơi vào tay Cố Hầu gia thì chúng ta không thể biết.
Diệp Cẩn chả muốn nói dù chỉ một tiếng nên nhắm mắt giả bộ ngủ.Giây phút sự khó chịu nơi lồng ngực Cố Quân sắp đạt tới đỉnh, xe ngựa đột nhiên xóc mạnh, hai hàng lông mày xinh đẹp của người con gái nằm trong lòng y tức khắc nhíu lại một cách khổ sở, toàn thân nàng cũng bất giác run theo.
“Không muốn à?” Cố Quân quan sát vẻ mặt thờ ơ kia, hơi nhướn mày. “Ta chưa có chính thất nhưng không cho cô vị trí đó được.”Diệp Cẩn dốc sức giãy giụa nhưng mọi sự phản kháng trông quá bất lực trước sức mạnh tuyệt đối.
“…Yên lặng chút được không vậy,” Diệp Cẩn mở mắt, nàng nói huỵch toẹt bằng giọng khản đặc, “Cố Hầu gia, tự nói tự nghe trông mắc cười lắm.”Thời gian lững thững trôi, khi bóng dương ngả dần về tây, khu rừng mới yên tĩnh lại.
Sự thoải mái nơi lồng ngực biến mất, Cố Quân đanh mặt lại, gằn giọng bảo, “To gan.”Nữ tử đang nhắm mắt giống bức tượng băng tinh xảo, lạnh nhạt và vô tình.
“Ừa, tôi to gan thế đấy. Mà đâu chỉ to gan, tôi vừa mới tặng anh cái tát nữa.” Ánh mắt Diệp Cẩn khiêu khích lướt qua má trái y, nơi đó vẫn in vệt đỏ. “Sao, hầu gia muốn trừng trị tôi hả?””
Đúng là vua cũng thua thằng liều, hiện tại Diệp Cẩn chả sợ gì cả – đến rượu độc nàng còn dám uống thì y làm gì được nàng?”
Bên trong thùng xe lặng như tờ, Diệp Cẩn nói xong liền nhắm mắt, mặc kệ trên cao có cặp mắt lạnh băng đang nhìn mình chằm chằm.Tỳ nữ đỡ Lý thị đứng dậy, bà ta run rẩy đi theo lão gia về sân riêng.
Nữ tử đang nhắm mắt giống bức tượng băng tinh xảo, lạnh nhạt và vô tình. Giây phút sự khó chịu nơi lồng ngực Cố Quân sắp đạt tới đỉnh, xe ngựa đột nhiên xóc mạnh, hai hàng lông mày xinh đẹp của người con gái nằm trong lòng y tức khắc nhíu lại một cách khổ sở, toàn thân nàng cũng bất giác run theo.” Lý thị nhíu mày suy nghĩ khá lâu trước lúc đề xuất, “Thiếp thân quen một vị ma ma từng ở trong cung, chúng ta có thể mời bà ấy đến giáo dục nàng ta thật kỹ lưỡng.
Áo choàng rủ xuống để lộ cánh tay mảnh khảnh, cả dấu răng hằn sâu trên cổ tay.Đúng là vua cũng thua thằng liều, hiện tại Diệp Cẩn chả sợ gì cả – đến rượu độc nàng còn dám uống thì y làm gì được nàng?
Khoảnh khắc ấy, nỗi buồn bực trong tim Cố Quân bỗng tan biến.” Đoạn Duẫn than, “Ta chưa kịp trợ giúp mà đã tìm thấy rồi.
Thôi.Diệp Cẩn chả muốn nói dù chỉ một tiếng nên nhắm mắt giả bộ ngủ.
Tương lai còn dài.“Sao, hầu gia muốn trừng trị tôi hả?
Y đắp áo choàng đàng hoàng cho Diệp Cẩn một lần nữa, sau đó tựa vô vách xe rồi nhắm mắt nghỉ ngơi giống nàng.Cùng lúc đó, tại phủ Thái Nguyên gần đấy, một cặp vợ chồng đang thì thào tìm đối sách sau khi nghe tin Thanh Bình Hầu đã tìm thấy sủng thiếp.
Núi rừng bị bỏ xa lại đằng sau giữa tiếng bánh xe ngựa lăn trên mặt đất, dấu vết mờ nhạt của khoái lạc và thống khổ dần bị xóa nhòa. Trên đất chỉ còn hai lằn bánh xe kéo dài ra ngoài khu rừng, tạo thành vết hằn không nông không sâu nhưng cực kỳ rõ ràng ở chân núi.Bởi vì bọn họ vừa hăng hái tìm đủ mọi cách nhận chăm sóc nàng tại biệt viện thì ngay đêm hôm đó, nàng dùng bình hoa đập vỡ đầu Thanh Bình Hầu.
Cùng lúc đó, tại phủ Thái Nguyên gần đấy, một cặp vợ chồng đang thì thào tìm đối sách sau khi nghe tin Thanh Bình Hầu đã tìm thấy sủng thiếp.Cố Quân là người thâm sâu khôn lường, rất khó tìm thấy nhược điểm liên quan đến y.
“Bị kẻ cắp bắt giữ nhiều ngày như vậy thì khéo thất thân từ lâu rồi. Chỉ là một con thiếp mà vẫn muốn đưa về nguyên vẹn, chứng tỏ phải thích lắm đây.” Đoạn Duẫn than, “Ta chưa kịp trợ giúp mà đã tìm thấy rồi.”“Hãy đi dạy nàng biết tôn ti trật tự và tam tòng tứ đức.
“Lão gia chớ vội sầu lo,” Lý thị là phụ nữ nên có cái nhìn khác, “thiếp thân thấy nàng ta không giống như bị bắt. Hôm ấy Bạch Liên Giáo phái đến toàn tử sĩ”[1]“Hối hận không?, dù có kẻ mê nhan sắc nàng ta thì cũng chẳng đến mức bất chấp mọi thứ đi cướp người.””
Đoạn Duẫn ngờ vực, “Không lẽ nàng ta tự chạy?”Cô gái ngẩng đầu, mắt lờ đờ nhìn khoảng không, miệng lẩm bẩm hệt mất trí, “Cố Quân, rốt cuộc tôi đã làm việc vô nhân đạo cỡ nào mới gặp phải anh.
“Dám lắm chứ.” Lý thị nhìn lão gia nhà mình, điềm tĩnh kể, “Thiếp thân nghe nói một nhũ mẫu của phu nhân thái thú phủ Vân Trung từng ra ngoài uống rượu với người ta, còn tự mỉa là gần đây mình bị sai đi hầu hạ một con ả xuất thân thấp kém, ruồng bỏ phu quân. Khả năng cao đấy chính là thiếp của Cố Hầu gia, còn nàng ta lấy chồng thế nào mà rơi vào tay Cố Hầu gia thì chúng ta không thể biết.”Y chẳng hề biểu lộ sự xấu hổ hay bực tức, chỉ bình tĩnh túm lấy cái tay vừa tát mình rồi cắn vào cổ tay gầy yếu.
Đoạn Duẫn trố mắt ngoác mồm, “Chuyện…chuyện này mà là thật thì hoang đường quá.”Nam tử phất tay áo bỏ đi.
Xung quanh ông ta cũng có kẻ đam mê gái có chồng, song đường đường là Thanh Bình Hầu thì muốn loại phụ nữ nào chả được, việc gì phải dây dưa với một ả gái quê đã lấy chồng? Nghe buồn cười chết.Bà ta ngồi trên giường, uống trà nóng do tỳ nữ bưng tới mới có cảm giác sống lại.
“Lão gia, nếu chuyện này là thật, chúng ta sẽ có đất dụng võ.” Lý thị mỉm cười, kiên nhẫn giải thích, “Nàng ta chạy trốn đồng nghĩa với không muốn ở bên Cố Hầu gia. Cố Hầu gia dù sao cũng là đàn ông nên không hiểu phụ nữ dù nhu nhược nhưng vẫn biết lấy nhu thắng cương. Nói đến đây, người đủ sức khai sáng cho phụ nữ chỉ có thể là phụ nữ thôi.”” Cố Quân thả lỏng cánh tay giống xiềng xích, cúi đầu hôn nhẹ lên gò má hằn dấu nước mắt của nàng, y thì thầm, “Cô không nên cứu ta vào đêm tuyết kia.
Đoạn Duẫn thoáng trầm tư rồi vỗ vỗ tay vợ, “Nghe bà vậy.”Thanh niên vén áo choàng lên làm lộ ra gương mặt còn vương ý xuân của cô gái.
Cố Quân là người thâm sâu khôn lường, rất khó tìm thấy nhược điểm liên quan đến y. Vất vả lắm Đoạn Duẫn mới tìm ra thứ mình lợi dụng được, vì vậy ông ta sẽ liều xem sao bất kể nó là thật hay giả.Cố Quân thản nhiên ôm Diệp Cẩn theo tư thế khác, ánh mắt y thư giãn, tâm trạng y nom khá tốt, “Khi về kinh, ta sẽ nạp cô làm thiếp.
Không mạo hiểm sao giàu nổi, chỉ cần hầu hạ Cố Quân chu đáo rồi nhờ y nói ngon ngọt trước mặt thánh thượng thì biết đâu vụ ông ta tắc trách sẽ dễ dàng được bỏ qua.“Xuất thân thấp nên chắc không có người dạy dỗ.
Lúc này hai vợ chồng có nằm mơ cũng không ngờ cô gái kia khó nhằn tột độ.“Dám lắm chứ.
Bởi vì bọn họ vừa hăng hái tìm đủ mọi cách nhận chăm sóc nàng tại biệt viện thì ngay đêm hôm đó, nàng dùng bình hoa đập vỡ đầu Thanh Bình Hầu.”
Mây đen che khuất ánh trăng rằm, vợ chồng Đoạn Duẫn run như cầy sấy khi quỳ trên đất, hoảng sợ nhìn Cố Hầu gia giơ tay lau máu trên thái dương với vẻ mặt âm u tựa nước.”
“Không phải ngươi nói chỉ có phụ nữ mới hiểu phụ nữ sao?” Cố Quân quay đầu lại, đôi mắt đáng sợ như vực sâu liếc Lý thị. “Hãy đi dạy nàng biết tôn ti trật tự và tam tòng tứ đức. Sau bảy ngày, nếu nàng còn giữ thái độ này thì bản hầu sẽ cho rằng các ngươi miệng lưỡi dối trá, mưu toan lừa bịp bản hầu.””
“Thiếp thân tuyệt đối không dám lừa bịp hầu gia!” Lý thị dập đầu xuống nền đất vừa lạnh vừa cứng, bà ta hối hận xanh ruột nhưng chỉ biết cắn răng cam đoan, “Xin hầu gia yên tâm, phu nhân tạm thời chưa nghĩ thông suốt thôi. Bảy ngày sau, thiếp thân chắc chắn trả lại hầu gia một vị phu nhân hiền lương thục đức.”” Lý thị mỉm cười, kiên nhẫn giải thích, “Nàng ta chạy trốn đồng nghĩa với không muốn ở bên Cố Hầu gia.
Nam tử phất tay áo bỏ đi.Đây là vấn đề hóc búa.
Tỳ nữ đỡ Lý thị đứng dậy, bà ta run rẩy đi theo lão gia về sân riêng.”
Bà ta ngồi trên giường, uống trà nóng do tỳ nữ bưng tới mới có cảm giác sống lại.” Lý thị nhìn lão gia nhà mình, điềm tĩnh kể, “Thiếp thân nghe nói một nhũ mẫu của phu nhân thái thú phủ Vân Trung từng ra ngoài uống rượu với người ta, còn tự mỉa là gần đây mình bị sai đi hầu hạ một con ả xuất thân thấp kém, ruồng bỏ phu quân.
Đây là vấn đề hóc búa.Mây đen che khuất ánh trăng rằm, vợ chồng Đoạn Duẫn run như cầy sấy khi quỳ trên đất, hoảng sợ nhìn Cố Hầu gia giơ tay lau máu trên thái dương với vẻ mặt âm u tựa nước.
“Ôi, cái tính quyết liệt như vậy,” Đoạn Duẫn thở dài, “thì phải làm sao đây.”Chú thích
“Xuất thân thấp nên chắc không có người dạy dỗ.” Lý thị nhíu mày suy nghĩ khá lâu trước lúc đề xuất, “Thiếp thân quen một vị ma ma từng ở trong cung, chúng ta có thể mời bà ấy đến giáo dục nàng ta thật kỹ lưỡng.”Tương lai còn dài.
* * *
Chú thíchHàng mi nàng mấp máy giống cánh bướm đang hấp hối, cuối cùng lệ cũng chảy xuống từ khóe mắt ngập nước.
[1]Thôi. Tử sĩ giống người đánh bom tự sát, không biết sợ chết là gì. Họ thường đảm nhiệm công việc ám sát hoặc đột kích.Đoạn Duẫn trố mắt ngoác mồm, “Chuyện…chuyện này mà là thật thì hoang đường quá.
← Chương 14Họ thường đảm nhiệm công việc ám sát hoặc đột kích. —-oOo—- Chương 16 →Sau bảy ngày, nếu nàng còn giữ thái độ này thì bản hầu sẽ cho rằng các ngươi miệng lưỡi dối trá, mưu toan lừa bịp bản hầu.
Diệp Cẩn dốc sức giãy giụa nhưng mọi sự phản kháng trông quá bất lực trước sức mạnh tuyệt đối.
Nàng run lẩy bẩy liên hồi, thế rồi bất chợt ngừng cựa quậy.Xung quanh ông ta cũng có kẻ đam mê gái có chồng, song đường đường là Thanh Bình Hầu thì muốn loại phụ nữ nào chả được, việc gì phải dây dưa với một ả gái quê đã lấy chồng?
Hàng mi nàng mấp máy giống cánh bướm đang hấp hối, cuối cùng lệ cũng chảy xuống từ khóe mắt ngập nước.“Lão gia, nếu chuyện này là thật, chúng ta sẽ có đất dụng võ.
Cô gái ngẩng đầu, mắt lờ đờ nhìn khoảng không, miệng lẩm bẩm hệt mất trí, “Cố Quân, rốt cuộc tôi đã làm việc vô nhân đạo cỡ nào mới gặp phải anh.””
“Hối hận không?” Cố Quân thả lỏng cánh tay giống xiềng xích, cúi đầu hôn nhẹ lên gò má hằn dấu nước mắt của nàng, y thì thầm, “Cô không nên cứu ta vào đêm tuyết kia.””
Diệp Cẩn đưa mắt nhìn khuôn mặt đẹp như tiên của Cố Quân, hồi lâu sau, nàng giơ tay cho y một cái bạt tai.Diệp Cẩn đưa mắt nhìn khuôn mặt đẹp như tiên của Cố Quân, hồi lâu sau, nàng giơ tay cho y một cái bạt tai.
Cú tát ấy vắt kiệt sức Diệp Cẩn, gương mặt trắng ngọc ngà của Cố Quân lập tức đỏ ửng. Y chẳng hề biểu lộ sự xấu hổ hay bực tức, chỉ bình tĩnh túm lấy cái tay vừa tát mình rồi cắn vào cổ tay gầy yếu.Y đắp áo choàng đàng hoàng cho Diệp Cẩn một lần nữa, sau đó tựa vô vách xe rồi nhắm mắt nghỉ ngơi giống nàng.
Gió thổi thoảng qua, mùa xuân đúng là mùa vạn vật hồi sinh. Chồi non mới nhú trên cành cây nhẹ nhàng đong đưa, gió gửi tiếng khóc nức nở của người con gái đến tai chú sóc trong hốc cây. Nó vừa chớp chớp đôi mắt đen láy, vừa ném xuống đống vỏ thông đã lột.“Ta chưa có chính thất nhưng không cho cô vị trí đó được.
Thời gian lững thững trôi, khi bóng dương ngả dần về tây, khu rừng mới yên tĩnh lại.“Bị kẻ cắp bắt giữ nhiều ngày như vậy thì khéo thất thân từ lâu rồi.
Cố Quân bế ngang nữ tử được bọc kín mít bằng áo choàng, y bước lên cỗ xe ngựa dưới chân núi.Bên trong thùng xe lặng như tờ, Diệp Cẩn nói xong liền nhắm mắt, mặc kệ trên cao có cặp mắt lạnh băng đang nhìn mình chằm chằm.
Thanh niên vén áo choàng lên làm lộ ra gương mặt còn vương ý xuân của cô gái. Y giơ tay định giúp nàng vuốt tóc mai ướt đẫm mồ hôi nhưng đối phương lại bực bội cau mày và nghiêng đầu né tránh.Chỉ là một con thiếp mà vẫn muốn đưa về nguyên vẹn, chứng tỏ phải thích lắm đây.
Bàn tay bắt hụt khựng lại trong chớp mắt trước lúc y rút nó về. Cố Quân thản nhiên ôm Diệp Cẩn theo tư thế khác, ánh mắt y thư giãn, tâm trạng y nom khá tốt, “Khi về kinh, ta sẽ nạp cô làm thiếp.”Khả năng cao đấy chính là thiếp của Cố Hầu gia, còn nàng ta lấy chồng thế nào mà rơi vào tay Cố Hầu gia thì chúng ta không thể biết.
Diệp Cẩn chả muốn nói dù chỉ một tiếng nên nhắm mắt giả bộ ngủ.Giây phút sự khó chịu nơi lồng ngực Cố Quân sắp đạt tới đỉnh, xe ngựa đột nhiên xóc mạnh, hai hàng lông mày xinh đẹp của người con gái nằm trong lòng y tức khắc nhíu lại một cách khổ sở, toàn thân nàng cũng bất giác run theo.
“Không muốn à?” Cố Quân quan sát vẻ mặt thờ ơ kia, hơi nhướn mày. “Ta chưa có chính thất nhưng không cho cô vị trí đó được.”Diệp Cẩn dốc sức giãy giụa nhưng mọi sự phản kháng trông quá bất lực trước sức mạnh tuyệt đối.
“…Yên lặng chút được không vậy,” Diệp Cẩn mở mắt, nàng nói huỵch toẹt bằng giọng khản đặc, “Cố Hầu gia, tự nói tự nghe trông mắc cười lắm.”Thời gian lững thững trôi, khi bóng dương ngả dần về tây, khu rừng mới yên tĩnh lại.
Sự thoải mái nơi lồng ngực biến mất, Cố Quân đanh mặt lại, gằn giọng bảo, “To gan.”Nữ tử đang nhắm mắt giống bức tượng băng tinh xảo, lạnh nhạt và vô tình.
“Ừa, tôi to gan thế đấy. Mà đâu chỉ to gan, tôi vừa mới tặng anh cái tát nữa.” Ánh mắt Diệp Cẩn khiêu khích lướt qua má trái y, nơi đó vẫn in vệt đỏ. “Sao, hầu gia muốn trừng trị tôi hả?””
Đúng là vua cũng thua thằng liều, hiện tại Diệp Cẩn chả sợ gì cả – đến rượu độc nàng còn dám uống thì y làm gì được nàng?”
Bên trong thùng xe lặng như tờ, Diệp Cẩn nói xong liền nhắm mắt, mặc kệ trên cao có cặp mắt lạnh băng đang nhìn mình chằm chằm.Tỳ nữ đỡ Lý thị đứng dậy, bà ta run rẩy đi theo lão gia về sân riêng.
Nữ tử đang nhắm mắt giống bức tượng băng tinh xảo, lạnh nhạt và vô tình. Giây phút sự khó chịu nơi lồng ngực Cố Quân sắp đạt tới đỉnh, xe ngựa đột nhiên xóc mạnh, hai hàng lông mày xinh đẹp của người con gái nằm trong lòng y tức khắc nhíu lại một cách khổ sở, toàn thân nàng cũng bất giác run theo.” Lý thị nhíu mày suy nghĩ khá lâu trước lúc đề xuất, “Thiếp thân quen một vị ma ma từng ở trong cung, chúng ta có thể mời bà ấy đến giáo dục nàng ta thật kỹ lưỡng.
Áo choàng rủ xuống để lộ cánh tay mảnh khảnh, cả dấu răng hằn sâu trên cổ tay.Đúng là vua cũng thua thằng liều, hiện tại Diệp Cẩn chả sợ gì cả – đến rượu độc nàng còn dám uống thì y làm gì được nàng?
Khoảnh khắc ấy, nỗi buồn bực trong tim Cố Quân bỗng tan biến.” Đoạn Duẫn than, “Ta chưa kịp trợ giúp mà đã tìm thấy rồi.
Thôi.Diệp Cẩn chả muốn nói dù chỉ một tiếng nên nhắm mắt giả bộ ngủ.
Tương lai còn dài.“Sao, hầu gia muốn trừng trị tôi hả?
Y đắp áo choàng đàng hoàng cho Diệp Cẩn một lần nữa, sau đó tựa vô vách xe rồi nhắm mắt nghỉ ngơi giống nàng.Cùng lúc đó, tại phủ Thái Nguyên gần đấy, một cặp vợ chồng đang thì thào tìm đối sách sau khi nghe tin Thanh Bình Hầu đã tìm thấy sủng thiếp.
Núi rừng bị bỏ xa lại đằng sau giữa tiếng bánh xe ngựa lăn trên mặt đất, dấu vết mờ nhạt của khoái lạc và thống khổ dần bị xóa nhòa. Trên đất chỉ còn hai lằn bánh xe kéo dài ra ngoài khu rừng, tạo thành vết hằn không nông không sâu nhưng cực kỳ rõ ràng ở chân núi.Bởi vì bọn họ vừa hăng hái tìm đủ mọi cách nhận chăm sóc nàng tại biệt viện thì ngay đêm hôm đó, nàng dùng bình hoa đập vỡ đầu Thanh Bình Hầu.
Cùng lúc đó, tại phủ Thái Nguyên gần đấy, một cặp vợ chồng đang thì thào tìm đối sách sau khi nghe tin Thanh Bình Hầu đã tìm thấy sủng thiếp.Cố Quân là người thâm sâu khôn lường, rất khó tìm thấy nhược điểm liên quan đến y.
“Bị kẻ cắp bắt giữ nhiều ngày như vậy thì khéo thất thân từ lâu rồi. Chỉ là một con thiếp mà vẫn muốn đưa về nguyên vẹn, chứng tỏ phải thích lắm đây.” Đoạn Duẫn than, “Ta chưa kịp trợ giúp mà đã tìm thấy rồi.”“Hãy đi dạy nàng biết tôn ti trật tự và tam tòng tứ đức.
“Lão gia chớ vội sầu lo,” Lý thị là phụ nữ nên có cái nhìn khác, “thiếp thân thấy nàng ta không giống như bị bắt. Hôm ấy Bạch Liên Giáo phái đến toàn tử sĩ”[1]“Hối hận không?, dù có kẻ mê nhan sắc nàng ta thì cũng chẳng đến mức bất chấp mọi thứ đi cướp người.””
Đoạn Duẫn ngờ vực, “Không lẽ nàng ta tự chạy?”Cô gái ngẩng đầu, mắt lờ đờ nhìn khoảng không, miệng lẩm bẩm hệt mất trí, “Cố Quân, rốt cuộc tôi đã làm việc vô nhân đạo cỡ nào mới gặp phải anh.
“Dám lắm chứ.” Lý thị nhìn lão gia nhà mình, điềm tĩnh kể, “Thiếp thân nghe nói một nhũ mẫu của phu nhân thái thú phủ Vân Trung từng ra ngoài uống rượu với người ta, còn tự mỉa là gần đây mình bị sai đi hầu hạ một con ả xuất thân thấp kém, ruồng bỏ phu quân. Khả năng cao đấy chính là thiếp của Cố Hầu gia, còn nàng ta lấy chồng thế nào mà rơi vào tay Cố Hầu gia thì chúng ta không thể biết.”Y chẳng hề biểu lộ sự xấu hổ hay bực tức, chỉ bình tĩnh túm lấy cái tay vừa tát mình rồi cắn vào cổ tay gầy yếu.
Đoạn Duẫn trố mắt ngoác mồm, “Chuyện…chuyện này mà là thật thì hoang đường quá.”Nam tử phất tay áo bỏ đi.
Xung quanh ông ta cũng có kẻ đam mê gái có chồng, song đường đường là Thanh Bình Hầu thì muốn loại phụ nữ nào chả được, việc gì phải dây dưa với một ả gái quê đã lấy chồng? Nghe buồn cười chết.Bà ta ngồi trên giường, uống trà nóng do tỳ nữ bưng tới mới có cảm giác sống lại.
“Lão gia, nếu chuyện này là thật, chúng ta sẽ có đất dụng võ.” Lý thị mỉm cười, kiên nhẫn giải thích, “Nàng ta chạy trốn đồng nghĩa với không muốn ở bên Cố Hầu gia. Cố Hầu gia dù sao cũng là đàn ông nên không hiểu phụ nữ dù nhu nhược nhưng vẫn biết lấy nhu thắng cương. Nói đến đây, người đủ sức khai sáng cho phụ nữ chỉ có thể là phụ nữ thôi.”” Cố Quân thả lỏng cánh tay giống xiềng xích, cúi đầu hôn nhẹ lên gò má hằn dấu nước mắt của nàng, y thì thầm, “Cô không nên cứu ta vào đêm tuyết kia.
Đoạn Duẫn thoáng trầm tư rồi vỗ vỗ tay vợ, “Nghe bà vậy.”Thanh niên vén áo choàng lên làm lộ ra gương mặt còn vương ý xuân của cô gái.
Cố Quân là người thâm sâu khôn lường, rất khó tìm thấy nhược điểm liên quan đến y. Vất vả lắm Đoạn Duẫn mới tìm ra thứ mình lợi dụng được, vì vậy ông ta sẽ liều xem sao bất kể nó là thật hay giả.Cố Quân thản nhiên ôm Diệp Cẩn theo tư thế khác, ánh mắt y thư giãn, tâm trạng y nom khá tốt, “Khi về kinh, ta sẽ nạp cô làm thiếp.
Không mạo hiểm sao giàu nổi, chỉ cần hầu hạ Cố Quân chu đáo rồi nhờ y nói ngon ngọt trước mặt thánh thượng thì biết đâu vụ ông ta tắc trách sẽ dễ dàng được bỏ qua.“Xuất thân thấp nên chắc không có người dạy dỗ.
Lúc này hai vợ chồng có nằm mơ cũng không ngờ cô gái kia khó nhằn tột độ.“Dám lắm chứ.
Bởi vì bọn họ vừa hăng hái tìm đủ mọi cách nhận chăm sóc nàng tại biệt viện thì ngay đêm hôm đó, nàng dùng bình hoa đập vỡ đầu Thanh Bình Hầu.”
Mây đen che khuất ánh trăng rằm, vợ chồng Đoạn Duẫn run như cầy sấy khi quỳ trên đất, hoảng sợ nhìn Cố Hầu gia giơ tay lau máu trên thái dương với vẻ mặt âm u tựa nước.”
“Không phải ngươi nói chỉ có phụ nữ mới hiểu phụ nữ sao?” Cố Quân quay đầu lại, đôi mắt đáng sợ như vực sâu liếc Lý thị. “Hãy đi dạy nàng biết tôn ti trật tự và tam tòng tứ đức. Sau bảy ngày, nếu nàng còn giữ thái độ này thì bản hầu sẽ cho rằng các ngươi miệng lưỡi dối trá, mưu toan lừa bịp bản hầu.””
“Thiếp thân tuyệt đối không dám lừa bịp hầu gia!” Lý thị dập đầu xuống nền đất vừa lạnh vừa cứng, bà ta hối hận xanh ruột nhưng chỉ biết cắn răng cam đoan, “Xin hầu gia yên tâm, phu nhân tạm thời chưa nghĩ thông suốt thôi. Bảy ngày sau, thiếp thân chắc chắn trả lại hầu gia một vị phu nhân hiền lương thục đức.”” Lý thị mỉm cười, kiên nhẫn giải thích, “Nàng ta chạy trốn đồng nghĩa với không muốn ở bên Cố Hầu gia.
Nam tử phất tay áo bỏ đi.Đây là vấn đề hóc búa.
Tỳ nữ đỡ Lý thị đứng dậy, bà ta run rẩy đi theo lão gia về sân riêng.”
Bà ta ngồi trên giường, uống trà nóng do tỳ nữ bưng tới mới có cảm giác sống lại.” Lý thị nhìn lão gia nhà mình, điềm tĩnh kể, “Thiếp thân nghe nói một nhũ mẫu của phu nhân thái thú phủ Vân Trung từng ra ngoài uống rượu với người ta, còn tự mỉa là gần đây mình bị sai đi hầu hạ một con ả xuất thân thấp kém, ruồng bỏ phu quân.
Đây là vấn đề hóc búa.Mây đen che khuất ánh trăng rằm, vợ chồng Đoạn Duẫn run như cầy sấy khi quỳ trên đất, hoảng sợ nhìn Cố Hầu gia giơ tay lau máu trên thái dương với vẻ mặt âm u tựa nước.
“Ôi, cái tính quyết liệt như vậy,” Đoạn Duẫn thở dài, “thì phải làm sao đây.”Chú thích
“Xuất thân thấp nên chắc không có người dạy dỗ.” Lý thị nhíu mày suy nghĩ khá lâu trước lúc đề xuất, “Thiếp thân quen một vị ma ma từng ở trong cung, chúng ta có thể mời bà ấy đến giáo dục nàng ta thật kỹ lưỡng.”Tương lai còn dài.
* * *
Chú thíchHàng mi nàng mấp máy giống cánh bướm đang hấp hối, cuối cùng lệ cũng chảy xuống từ khóe mắt ngập nước.
[1]Thôi. Tử sĩ giống người đánh bom tự sát, không biết sợ chết là gì. Họ thường đảm nhiệm công việc ám sát hoặc đột kích.Đoạn Duẫn trố mắt ngoác mồm, “Chuyện…chuyện này mà là thật thì hoang đường quá.
← Chương 14Họ thường đảm nhiệm công việc ám sát hoặc đột kích. —-oOo—- Chương 16 →Sau bảy ngày, nếu nàng còn giữ thái độ này thì bản hầu sẽ cho rằng các ngươi miệng lưỡi dối trá, mưu toan lừa bịp bản hầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận