Bẻ Cánh Nàng
Chương 018: Tan vỡ
Sự yên lặng kéo dài rất lâu.Giá nến ở góc phòng chợt cháy “lách tách” rõ to, Cố Quân cuối cùng cũng di chuyển.
Sóng nhiệt dữ dội sắp nuốt trọn Diệp Cẩn, nàng khàn khàn chửi khi trừng mắt với nam tử trước mặt, “Cố Quân, đồ đê tiện.”“Bây giờ mong ông trời phù hộ, đừng để mai vị tổ tông kia tỉnh dậy xong lại gây chuyện.
Cố Quân hơi nhướn mày, lạnh nhạt đáp, “Ta có phải người sai bọn họ dùng chiêu trò này đâu, sao trách ta được.”Đã nuốt vào thì là của y.
“Vậy anh ra ngoài đi,” Diệp Cẩn nghiến răng, cố gắng không cho giọng mình run rẩy, “đường đường là hầu gia thì đừng nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.”” Lý thị giật mình, sau khi hoàn hồn, bà ta ráng nhịn nỗi chua xót trong lòng để lầm bầm mỉa mai, “Lão gia rành như vậy thì chắc lúc trước ‘đầy kinh nghiệm’ nhỉ!
Song Cố Quân không tiếp cái chiêu khích tướng rõ như ban ngày của Diệp Cẩn, y chỉ nhìn nàng, chẳng mở miệng hay rời đi.Sự yên lặng kéo dài rất lâu.
Căn phòng châm hương, sự tươi mát thoang thoảng bên trong cái mùi ngọt ngấy. Giống hệt người con gái nằm trên giường. Bất kể bị ép mặc bộ váy mỏng dung tục, hay cặp mắt trở nên ướt át dưới tác động của thuốc, thì nàng chẳng hề lộ ra tí gợi dục nào; ngược lại đằng khác, nàng khoác lên mình vẻ yếu ớt của sự kiên cường sắp sụp đổ.Tại sân riêng, vợ chồng Đoạn Duẫn chưa ngủ, bọn họ nghe người hầu bẩm báo liền liếc nhau và thở phào nhẹ nhõm.
Đây không phải lần đầu Cố Quân chứng kiến hình ảnh này, nhưng y vẫn cảm khái lần nữa: Thật đẹp.Chẳng qua lắm lúc không thể từ chối đồ tặng nên từng vô tình tiếp xúc nó một lần.
Đây chính là điểm hấp dẫn y.Sợi chỉ đứt tạo nên tiếng gào lanh lảnh trong đầu Diệp Cẩn.
Giá nến ở góc phòng chợt cháy “lách tách” rõ to, Cố Quân cuối cùng cũng di chuyển.“Ha ha, vậy lão phu xin cảm tạ lời hay ý đẹp của phu nhân.
Y ngồi tại mép giường rồi cúi xuống, những ngón tay thon dài áp lên má cô gái còn ngón cái vuốt ve chiếc cằm nhỏ mịn màng của nàng.Diệp Cẩn cắn răng, lý trí rạn nứt của nàng cách trạng thái tan vỡ một sợi chỉ, khung cảnh trước mắt bắt đầu nhòe nhoẹt cả.
Hiển nhiên nữ tử cố nhịn nãy giờ, y chỉ đụng chạm chút thôi mà nàng đã run lẩy bẩy. Ấy thế mà nàng còn dùng hết sức để rụt người lại, quật cường không chịu chấp nhận y.”
Phản ứng trên hơi khác hôm ở trong rừng núi.Lúc mở mắt ra lại, nàng nương theo ánh nến để nâng hai tay, một tay giật người đàn ông kề bên mình lại gần.
Cố Quân hứng thú quan sát dáng vẻ nỗ lực kìm nén kia. Cơn tức giận bị bình hoa đập vỡ đầu đã tiêu tan trong mấy ngày qua, nay chỉ còn sự ham muốn chinh phục đang gầm rú ầm ĩ trong tim y.“Lão gia cao minh!
“Ta thật không hiểu cô muốn giữ gìn cái gì.” Y cúi người, cúi cả đầu sát bên tai nàng, ngắm nhìn lỗ tai trắng nõn được nhuộm đỏ do y ở quá gần; trông nó xinh vô cùng. “Hiện giờ ta là dao thớt, cô là thịt cá, giãy giụa vậy chỉ làm khó cô thôi.”Ngoài cửa sổ, đám mây dày lượn lờ che khuất vầng trăng non, trời đất bỗng chốc chìm vào bóng tối sâu thẳm.
Diệp Cẩn cắn răng, lý trí rạn nứt của nàng cách trạng thái tan vỡ một sợi chỉ, khung cảnh trước mắt bắt đầu nhòe nhoẹt cả.”
Trong lúc nàng đờ đẫn, giọng nói bên tai bỗng vang to rõ hơn bao giờ hết, người nọ đang hỏi, “Chẳng lẽ truy tìm cực khiến cô hổ thẹn à?””
Ở gần đấy, sáp nến chịu thua sức nóng và chảy xuống thân nến. Ngọn lửa vốn nhỏ xíu tận dụng thời cơ bừng cháy lên, thắp sáng cả căn phòng trong giây lát.Thành công rồi.
Vào khoảnh khắc này, vận mệnh sắp đặt cho sợi chỉ kia bị kéo giãn đến giới hạn vượt quá sức nó. Sợi chỉ đứt tạo nên tiếng gào lanh lảnh trong đầu Diệp Cẩn.” Y cúi người, cúi cả đầu sát bên tai nàng, ngắm nhìn lỗ tai trắng nõn được nhuộm đỏ do y ở quá gần; trông nó xinh vô cùng.
Diệp Cẩn nhắm chặt mắt. Lúc mở mắt ra lại, nàng nương theo ánh nến để nâng hai tay, một tay giật người đàn ông kề bên mình lại gần. Sau đó nàng cắn thật mạnh lên bờ môi mỏng nhằm chặn đứng những lời làm mình phiền lòng khôn xiết.Cố Quân hứng thú quan sát dáng vẻ nỗ lực kìm nén kia.
Bóng tối bao vây Diệp Cẩn, Cố Quân mỉm cười khi cảm nhận được màn chém giết trên môi y.” Đoạn Duẫn đắc ý vuốt chòm râu bảnh tỏn.
Phía trên vực sâu thăm thẳm có đóa hoa đẹp tuyệt trần nở rộ, một ác quỷ ăn hồn người đang bò lên từ đáy vực. Ác quỷ nghiền nát đóa hoa rồi nuốt chửng nó.“Khụ,” tuy chả cần che giấu bất kỳ điều gì với người vợ lâu năm, Đoạn Duẫn vẫn vô thức tằng hắng một tiếng trước lúc thì thào, “thuốc đó tên là Xuân Nhật Túy, nghe nói là bài thuốc gia truyền từ Tây Vực.
Đã nuốt vào thì là của y.”
Trăng lên giữa trời, sau ba lần gọi nước, mọi động tĩnh trong căn phòng mới dừng lại.Ác quỷ nghiền nát đóa hoa rồi nuốt chửng nó.
Tại sân riêng, vợ chồng Đoạn Duẫn chưa ngủ, bọn họ nghe người hầu bẩm báo liền liếc nhau và thở phào nhẹ nhõm.Bóng tối bao vây Diệp Cẩn, Cố Quân mỉm cười khi cảm nhận được màn chém giết trên môi y.
Thành công rồi.”
Tối nay mọi người coi như được ngủ ngon.” Lý thị nịnh hót.
“Lão gia cao minh!” Lý thị nịnh hót.“Ta đã nói mà, đàn ông hiểu đàn ông nhất.
“Ta đã nói mà, đàn ông hiểu đàn ông nhất.” Đoạn Duẫn đắc ý vuốt chòm râu bảnh tỏn.”
“Bây giờ mong ông trời phù hộ, đừng để mai vị tổ tông kia tỉnh dậy xong lại gây chuyện.” Lý thị chắp tay trước ngực, thì thầm khấn.Song Cố Quân không tiếp cái chiêu khích tướng rõ như ban ngày của Diệp Cẩn, y chỉ nhìn nàng, chẳng mở miệng hay rời đi.
“Gây chuyện gì chứ,” Đoạn Duẫn khinh khi, vẻ mặt ông ta chợt đậm nét mập mờ khó tả, “ta tốn đến hai trăm lượng cho thứ thuốc đó, năng lực của nó đâu chỉ kéo dài một ngày.”Nơi màn đêm dày đặc nhất, bông hoa tội ác nở bừng giữa gió với những cánh hoa dập dờn mãnh liệt.
“Đây…không phải bột thuốc bình thường sao, còn gì đặc biệt à?” Lý thị do dự hỏi.Phản ứng trên hơi khác hôm ở trong rừng núi.
“Khụ,” tuy chả cần che giấu bất kỳ điều gì với người vợ lâu năm, Đoạn Duẫn vẫn vô thức tằng hắng một tiếng trước lúc thì thào, “thuốc đó tên là Xuân Nhật Túy, nghe nói là bài thuốc gia truyền từ Tây Vực. Dược tính của nó hết sức đặc biệt, một khi đã uống thì rất khó từ bỏ, ngày ngày khát khao chuyện ấy và si mê quấn lấy đàn ông.”Sau đó nàng cắn thật mạnh lên bờ môi mỏng nhằm chặn đứng những lời làm mình phiền lòng khôn xiết.
“Trên đời lại có thứ thuốc tà ma ngoại đạo thế sao!” Lý thị giật mình, sau khi hoàn hồn, bà ta ráng nhịn nỗi chua xót trong lòng để lầm bầm mỉa mai, “Lão gia rành như vậy thì chắc lúc trước ‘đầy kinh nghiệm’ nhỉ!”Trong lúc nàng đờ đẫn, giọng nói bên tai bỗng vang to rõ hơn bao giờ hết, người nọ đang hỏi, “Chẳng lẽ truy tìm cực khiến cô hổ thẹn à?
“Ối, phu nhân biết rõ mà, ta đâu chạm vào mấy thứ bên ngoài. Chẳng qua lắm lúc không thể từ chối đồ tặng nên từng vô tình tiếp xúc nó một lần.” Đoạn Duẫn kêu oan, rồi thở dài, “Cũng may ta biết có loại thuốc đó, chứ không kỳ này sao gặp dữ hóa lành được.”Cơn tức giận bị bình hoa đập vỡ đầu đã tiêu tan trong mấy ngày qua, nay chỉ còn sự ham muốn chinh phục đang gầm rú ầm ĩ trong tim y.
“Phải đấy, mong rằng sau đợt này thì lão gia thăng quan tiến chức, Đoạn gia sẽ không gặp nguy hiểm nữa.”“Phải đấy, mong rằng sau đợt này thì lão gia thăng quan tiến chức, Đoạn gia sẽ không gặp nguy hiểm nữa.
“Ha ha, vậy lão phu xin cảm tạ lời hay ý đẹp của phu nhân.”“Đây…không phải bột thuốc bình thường sao, còn gì đặc biệt à?
“Xì, miệng lưỡi dẻo quẹo!”Ngọn lửa vốn nhỏ xíu tận dụng thời cơ bừng cháy lên, thắp sáng cả căn phòng trong giây lát.
Ngoài cửa sổ, đám mây dày lượn lờ che khuất vầng trăng non, trời đất bỗng chốc chìm vào bóng tối sâu thẳm. Nơi màn đêm dày đặc nhất, bông hoa tội ác nở bừng giữa gió với những cánh hoa dập dờn mãnh liệt.Sóng nhiệt dữ dội sắp nuốt trọn Diệp Cẩn, nàng khàn khàn chửi khi trừng mắt với nam tử trước mặt, “Cố Quân, đồ đê tiện.
Trong không gian bị màn giường bọc kín, Diệp Cẩn hôn mê vì kiệt sức, để mặc người đàn ông ôm nàng vào lòng.Ở gần đấy, sáp nến chịu thua sức nóng và chảy xuống thân nến.
← Chương 17” —-oOo—- Chương 19 →Hiển nhiên nữ tử cố nhịn nãy giờ, y chỉ đụng chạm chút thôi mà nàng đã run lẩy bẩy.
Sóng nhiệt dữ dội sắp nuốt trọn Diệp Cẩn, nàng khàn khàn chửi khi trừng mắt với nam tử trước mặt, “Cố Quân, đồ đê tiện.”“Bây giờ mong ông trời phù hộ, đừng để mai vị tổ tông kia tỉnh dậy xong lại gây chuyện.
Cố Quân hơi nhướn mày, lạnh nhạt đáp, “Ta có phải người sai bọn họ dùng chiêu trò này đâu, sao trách ta được.”Đã nuốt vào thì là của y.
“Vậy anh ra ngoài đi,” Diệp Cẩn nghiến răng, cố gắng không cho giọng mình run rẩy, “đường đường là hầu gia thì đừng nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.”” Lý thị giật mình, sau khi hoàn hồn, bà ta ráng nhịn nỗi chua xót trong lòng để lầm bầm mỉa mai, “Lão gia rành như vậy thì chắc lúc trước ‘đầy kinh nghiệm’ nhỉ!
Song Cố Quân không tiếp cái chiêu khích tướng rõ như ban ngày của Diệp Cẩn, y chỉ nhìn nàng, chẳng mở miệng hay rời đi.Sự yên lặng kéo dài rất lâu.
Căn phòng châm hương, sự tươi mát thoang thoảng bên trong cái mùi ngọt ngấy. Giống hệt người con gái nằm trên giường. Bất kể bị ép mặc bộ váy mỏng dung tục, hay cặp mắt trở nên ướt át dưới tác động của thuốc, thì nàng chẳng hề lộ ra tí gợi dục nào; ngược lại đằng khác, nàng khoác lên mình vẻ yếu ớt của sự kiên cường sắp sụp đổ.Tại sân riêng, vợ chồng Đoạn Duẫn chưa ngủ, bọn họ nghe người hầu bẩm báo liền liếc nhau và thở phào nhẹ nhõm.
Đây không phải lần đầu Cố Quân chứng kiến hình ảnh này, nhưng y vẫn cảm khái lần nữa: Thật đẹp.Chẳng qua lắm lúc không thể từ chối đồ tặng nên từng vô tình tiếp xúc nó một lần.
Đây chính là điểm hấp dẫn y.Sợi chỉ đứt tạo nên tiếng gào lanh lảnh trong đầu Diệp Cẩn.
Giá nến ở góc phòng chợt cháy “lách tách” rõ to, Cố Quân cuối cùng cũng di chuyển.“Ha ha, vậy lão phu xin cảm tạ lời hay ý đẹp của phu nhân.
Y ngồi tại mép giường rồi cúi xuống, những ngón tay thon dài áp lên má cô gái còn ngón cái vuốt ve chiếc cằm nhỏ mịn màng của nàng.Diệp Cẩn cắn răng, lý trí rạn nứt của nàng cách trạng thái tan vỡ một sợi chỉ, khung cảnh trước mắt bắt đầu nhòe nhoẹt cả.
Hiển nhiên nữ tử cố nhịn nãy giờ, y chỉ đụng chạm chút thôi mà nàng đã run lẩy bẩy. Ấy thế mà nàng còn dùng hết sức để rụt người lại, quật cường không chịu chấp nhận y.”
Phản ứng trên hơi khác hôm ở trong rừng núi.Lúc mở mắt ra lại, nàng nương theo ánh nến để nâng hai tay, một tay giật người đàn ông kề bên mình lại gần.
Cố Quân hứng thú quan sát dáng vẻ nỗ lực kìm nén kia. Cơn tức giận bị bình hoa đập vỡ đầu đã tiêu tan trong mấy ngày qua, nay chỉ còn sự ham muốn chinh phục đang gầm rú ầm ĩ trong tim y.“Lão gia cao minh!
“Ta thật không hiểu cô muốn giữ gìn cái gì.” Y cúi người, cúi cả đầu sát bên tai nàng, ngắm nhìn lỗ tai trắng nõn được nhuộm đỏ do y ở quá gần; trông nó xinh vô cùng. “Hiện giờ ta là dao thớt, cô là thịt cá, giãy giụa vậy chỉ làm khó cô thôi.”Ngoài cửa sổ, đám mây dày lượn lờ che khuất vầng trăng non, trời đất bỗng chốc chìm vào bóng tối sâu thẳm.
Diệp Cẩn cắn răng, lý trí rạn nứt của nàng cách trạng thái tan vỡ một sợi chỉ, khung cảnh trước mắt bắt đầu nhòe nhoẹt cả.”
Trong lúc nàng đờ đẫn, giọng nói bên tai bỗng vang to rõ hơn bao giờ hết, người nọ đang hỏi, “Chẳng lẽ truy tìm cực khiến cô hổ thẹn à?””
Ở gần đấy, sáp nến chịu thua sức nóng và chảy xuống thân nến. Ngọn lửa vốn nhỏ xíu tận dụng thời cơ bừng cháy lên, thắp sáng cả căn phòng trong giây lát.Thành công rồi.
Vào khoảnh khắc này, vận mệnh sắp đặt cho sợi chỉ kia bị kéo giãn đến giới hạn vượt quá sức nó. Sợi chỉ đứt tạo nên tiếng gào lanh lảnh trong đầu Diệp Cẩn.” Y cúi người, cúi cả đầu sát bên tai nàng, ngắm nhìn lỗ tai trắng nõn được nhuộm đỏ do y ở quá gần; trông nó xinh vô cùng.
Diệp Cẩn nhắm chặt mắt. Lúc mở mắt ra lại, nàng nương theo ánh nến để nâng hai tay, một tay giật người đàn ông kề bên mình lại gần. Sau đó nàng cắn thật mạnh lên bờ môi mỏng nhằm chặn đứng những lời làm mình phiền lòng khôn xiết.Cố Quân hứng thú quan sát dáng vẻ nỗ lực kìm nén kia.
Bóng tối bao vây Diệp Cẩn, Cố Quân mỉm cười khi cảm nhận được màn chém giết trên môi y.” Đoạn Duẫn đắc ý vuốt chòm râu bảnh tỏn.
Phía trên vực sâu thăm thẳm có đóa hoa đẹp tuyệt trần nở rộ, một ác quỷ ăn hồn người đang bò lên từ đáy vực. Ác quỷ nghiền nát đóa hoa rồi nuốt chửng nó.“Khụ,” tuy chả cần che giấu bất kỳ điều gì với người vợ lâu năm, Đoạn Duẫn vẫn vô thức tằng hắng một tiếng trước lúc thì thào, “thuốc đó tên là Xuân Nhật Túy, nghe nói là bài thuốc gia truyền từ Tây Vực.
Đã nuốt vào thì là của y.”
Trăng lên giữa trời, sau ba lần gọi nước, mọi động tĩnh trong căn phòng mới dừng lại.Ác quỷ nghiền nát đóa hoa rồi nuốt chửng nó.
Tại sân riêng, vợ chồng Đoạn Duẫn chưa ngủ, bọn họ nghe người hầu bẩm báo liền liếc nhau và thở phào nhẹ nhõm.Bóng tối bao vây Diệp Cẩn, Cố Quân mỉm cười khi cảm nhận được màn chém giết trên môi y.
Thành công rồi.”
Tối nay mọi người coi như được ngủ ngon.” Lý thị nịnh hót.
“Lão gia cao minh!” Lý thị nịnh hót.“Ta đã nói mà, đàn ông hiểu đàn ông nhất.
“Ta đã nói mà, đàn ông hiểu đàn ông nhất.” Đoạn Duẫn đắc ý vuốt chòm râu bảnh tỏn.”
“Bây giờ mong ông trời phù hộ, đừng để mai vị tổ tông kia tỉnh dậy xong lại gây chuyện.” Lý thị chắp tay trước ngực, thì thầm khấn.Song Cố Quân không tiếp cái chiêu khích tướng rõ như ban ngày của Diệp Cẩn, y chỉ nhìn nàng, chẳng mở miệng hay rời đi.
“Gây chuyện gì chứ,” Đoạn Duẫn khinh khi, vẻ mặt ông ta chợt đậm nét mập mờ khó tả, “ta tốn đến hai trăm lượng cho thứ thuốc đó, năng lực của nó đâu chỉ kéo dài một ngày.”Nơi màn đêm dày đặc nhất, bông hoa tội ác nở bừng giữa gió với những cánh hoa dập dờn mãnh liệt.
“Đây…không phải bột thuốc bình thường sao, còn gì đặc biệt à?” Lý thị do dự hỏi.Phản ứng trên hơi khác hôm ở trong rừng núi.
“Khụ,” tuy chả cần che giấu bất kỳ điều gì với người vợ lâu năm, Đoạn Duẫn vẫn vô thức tằng hắng một tiếng trước lúc thì thào, “thuốc đó tên là Xuân Nhật Túy, nghe nói là bài thuốc gia truyền từ Tây Vực. Dược tính của nó hết sức đặc biệt, một khi đã uống thì rất khó từ bỏ, ngày ngày khát khao chuyện ấy và si mê quấn lấy đàn ông.”Sau đó nàng cắn thật mạnh lên bờ môi mỏng nhằm chặn đứng những lời làm mình phiền lòng khôn xiết.
“Trên đời lại có thứ thuốc tà ma ngoại đạo thế sao!” Lý thị giật mình, sau khi hoàn hồn, bà ta ráng nhịn nỗi chua xót trong lòng để lầm bầm mỉa mai, “Lão gia rành như vậy thì chắc lúc trước ‘đầy kinh nghiệm’ nhỉ!”Trong lúc nàng đờ đẫn, giọng nói bên tai bỗng vang to rõ hơn bao giờ hết, người nọ đang hỏi, “Chẳng lẽ truy tìm cực khiến cô hổ thẹn à?
“Ối, phu nhân biết rõ mà, ta đâu chạm vào mấy thứ bên ngoài. Chẳng qua lắm lúc không thể từ chối đồ tặng nên từng vô tình tiếp xúc nó một lần.” Đoạn Duẫn kêu oan, rồi thở dài, “Cũng may ta biết có loại thuốc đó, chứ không kỳ này sao gặp dữ hóa lành được.”Cơn tức giận bị bình hoa đập vỡ đầu đã tiêu tan trong mấy ngày qua, nay chỉ còn sự ham muốn chinh phục đang gầm rú ầm ĩ trong tim y.
“Phải đấy, mong rằng sau đợt này thì lão gia thăng quan tiến chức, Đoạn gia sẽ không gặp nguy hiểm nữa.”“Phải đấy, mong rằng sau đợt này thì lão gia thăng quan tiến chức, Đoạn gia sẽ không gặp nguy hiểm nữa.
“Ha ha, vậy lão phu xin cảm tạ lời hay ý đẹp của phu nhân.”“Đây…không phải bột thuốc bình thường sao, còn gì đặc biệt à?
“Xì, miệng lưỡi dẻo quẹo!”Ngọn lửa vốn nhỏ xíu tận dụng thời cơ bừng cháy lên, thắp sáng cả căn phòng trong giây lát.
Ngoài cửa sổ, đám mây dày lượn lờ che khuất vầng trăng non, trời đất bỗng chốc chìm vào bóng tối sâu thẳm. Nơi màn đêm dày đặc nhất, bông hoa tội ác nở bừng giữa gió với những cánh hoa dập dờn mãnh liệt.Sóng nhiệt dữ dội sắp nuốt trọn Diệp Cẩn, nàng khàn khàn chửi khi trừng mắt với nam tử trước mặt, “Cố Quân, đồ đê tiện.
Trong không gian bị màn giường bọc kín, Diệp Cẩn hôn mê vì kiệt sức, để mặc người đàn ông ôm nàng vào lòng.Ở gần đấy, sáp nến chịu thua sức nóng và chảy xuống thân nến.
← Chương 17” —-oOo—- Chương 19 →Hiển nhiên nữ tử cố nhịn nãy giờ, y chỉ đụng chạm chút thôi mà nàng đã run lẩy bẩy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận