Bẻ Cánh Nàng

Chương 038: Đổ bệnh

Sau non nửa năm, Lâm Hi Viên cuối cùng cũng chào đón chủ nhân trở về.​Nhóm Thải Vân lo lắng đến trằn trọc suốt đêm, còn Diệp Cẩn lại bình tĩnh vô cùng.

Nội thất quen thuộc, gương mặt quen thuộc, cứ như chẳng có chuyện gì phát sinh.​Diệp Cẩn thở phào nhẹ nhõm.

Bên trong căn phòng sáng sủa sạch sẽ, Thải Vân chào bà tử chuyên làm việc chân tay, vừa chỉ vào chậu mai bằng hồng ngọc bà ôm trong lòng, vừa nhỏ giọng hỏi Diệp Cẩn nên đặt mai ở đâu.​Nha hoàn hân hoan ríu rít, Sở Sở chậm rãi đóng hộp trang điểm, điềm tĩnh nói, “Không cần thay đồ, lấy cho ta áo choàng, chúng ta cứ mặc vậy mà đi.

“Hầu gia còn thưởng trọn bộ trang sức cài đầu bằng đông châu​”[1]​Giấy tuyên nổi tiếng mềm mại và kết cấu mịn màng, phù hợp để truyền tải biểu cảm nghệ thuật cho cả thư pháp cũng như hội họa Trung Hoa. điểm phỉ thúy ạ.”​”

Thải Vân liếc nhìn Xuân Lan đứng phía sau mình một cái, Xuân Lan lập tức cẩn thận tiến lên rồi mở hộp gỗ trên tay, phô bày bộ trang sức phát sáng lộng lẫy hoa mỹ.​Đúng, như Sở Sở nói, nàng lại “gây sự” với Cố Quân.

Ngọc ngà châu báu xinh đẹp luôn thu hút ánh mắt con gái, Diệp Cẩn hiếm lắm mới đưa mắt nhìn món đồ mà đời sau sẽ ra giá trên trời. Đáng tiếc, cứ nghĩ đến người đứng sau nó là nàng hết hứng trong nháy mắt.​“Hầu gia còn thưởng trọn bộ trang sức cài đầu bằng đông châu [1] điểm phỉ thúy ạ.

“Cất đi,” nàng xua tay, “để vào nhà kho ấy.”​Lệ rơi xuống từ đôi mắt hoa đào, Sở Sở vuốt ve gò má gầy tái nhợt của Diệp Cẩn, “Cẩn nương, hãy chăm sóc bản thân thật tốt.

“Sao lại vứt vào nhà kho, nếu là cô, tôi sẽ đeo nó liền.” Khi các nha hoàn rời đi, Sở Sở ngồi cạnh lấy trái cây đã bóc vỏ đưa tới trước mặt Diệp Cẩn. Nàng ấy nhìn vẻ mặt không dao động kia bèn khuyên, “Đeo trang sức đẹp cũng cải thiện tâm trạng, quan tâm ai tặng làm chi, đâu cần giận cá chém thớt mấy món đồ xinh đẹp đó.”​Kể ra thì ông đã thấy nhiều người giống vị phu nhân kia, tâm bệnh mới là điểm mấu chốt chứ nào phải phong hàn.

“Bây giờ món đồ nào liên quan đến y cũng khiến tôi thấy ghê tởm.” Diệp Cẩn lắc đầu, cô gái đối diện nàng bỗng lặng thinh.​Nàng ấy hỏi quá đường đột, nam tử nghiêng đầu với hàng lông mày hơi nhíu lại, cho thấy y không vui.

Nàng ngước mắt nhìn thì thấy Sở Sở vỗ ngực, cặp mắt hoa đào vương nét tủi thân lẫn bị tổn thương, “Tôi còn là thiếp của y đó, có phải nhìn tôi cũng khiến cô buồn nôn không?”​Sau đấy nhà chính lại im ắng một lần nữa.

“Dĩ nhiên là không!” Diệp Cẩn biết tâm trạng buồn bực làm mình lỡ lời nên xin lỗi.​“Chọc cô thôi, tôi chả giận đâu.

“Chọc cô thôi, tôi chả giận đâu.” Sở Sở buông khăn, vô tư cười duyên dáng.​Mùa thu tới rồi.

Diệp Cẩn thở phào nhẹ nhõm. Từ ngày hai người tâm sự cõi lòng, quan hệ của họ chính thức trở nên gần gũi. Sở Sở coi như là người bạn đầu tiên nàng có tại thế giới này, nàng không muốn cảm xúc bản thân hủy diệt tình nghĩa giữa hai người.​Điều khó chịu hơn cả là: hồi trước Cố Quân mấy ngày mới ghé một lần, còn từ hồi nàng quay về, y bắt đầu ngày ngày tới, có lúc không làm chuyện phòng the mà vẫn muốn ôm nàng ngủ.

“Cô ấy, gì cũng dám nói,” ánh mắt Sở Sở lướt qua cánh cửa, giọng thì thào, “coi chừng họ tố cáo cô với Cố Quân, làm cô ăn đủ bây giờ.”​” Nàng ấy thở dài, nuốt xuống bụng câu chửi “đồ keo kiệt”.

“Tôi phạm lỗi nhiều mà chưa thấy y làm gì tôi cả.” Cùng lắm là hành hạ nàng trên giường, nhưng vụ này thì dù nàng không phạm lỗi cũng đủ nhiều rồi.​”

“Thế giờ cô muốn sao, cứ gây sự vậy hoài à?”​”

Diệp Cẩn giật giật môi nhìn nàng ấy, song chẳng nói gì.​Thế rồi trước ánh mắt dần nản lòng của Sở Sở, y vừa lắc đầu vừa hững hờ nói, “Không nhớ ra.

Đúng, như Sở Sở nói, nàng lại “gây sự” với Cố Quân.​”

Chắc do được tự do nửa năm rồi lại bị giam cầm nên Diệp Cẩn thấy khó chịu gấp bội so với lần đầu vào phủ. Điều khó chịu hơn cả là: hồi trước Cố Quân mấy ngày mới ghé một lần, còn từ hồi nàng quay về, y bắt đầu ngày ngày tới, có lúc không làm chuyện phòng the mà vẫn muốn ôm nàng ngủ.​”

Nàng đánh y thì bị áp chế, châm chọc thì đối phương cũng chẳng nổi giận, có thể thức cả đêm chơi đánh lộn với nàng. Đôi khi y bất chợt nổi hứng thì sẽ đè nàng xuống mây mưa một lần, thậm chí là nhiều lần. Dù sao chăng nữa, chỉ cần nàng chưa mệt là y thừa sức tiếp chuyện nàng đến cuối.​Sở Sở coi như là người bạn đầu tiên nàng có tại thế giới này, nàng không muốn cảm xúc bản thân hủy diệt tình nghĩa giữa hai người.

Diệp Cẩn phát hiện Cố Quân đã thay đổi. Trước kia y sẽ bực nếu nàng giở mấy trò này, hiện nay bất kể nàng làm gì, y đều khoác lên bộ dạng bao dung không thèm chấp nhặt. Có lần Diệp Cẩn chỉ thẳng mặt chửi y là thằng chó, ấy vậy mà y còn nắm tay nàng, ánh mắt y sâu thẳm khi hỏi nếu y là chó thì người cùng chung chăn gối như nàng là gì… Kết quả không cần hỏi cũng biết, hai người lại vận động trên giường vô số lần, nàng còn in trên vai y dấu răng sâu hoắm rỉ máu.​“Thế giờ cô muốn sao, cứ gây sự vậy hoài à?

Đầu óc Cố Quân khả năng cao là chập cheng rồi.​“Đưa tới Lâm Hi Viện, dặn nha hoàn bốc thuốc dựa theo đơn này,” y sai, “ngoài ra kêu…” đến đây thì y tạm dừng mới nói tiếp, “kêu Sở thị của hậu viện đến gặp ta.

Diệp Cẩn nghĩ.​Mưu kế được tính toán tường tận, ước mơ nàng ấy ấp ủ bao năm thành sự thật.

“Ôi, trứng sao chọi được đá, Cẩn nương hà tất phải làm thế.”​Ngày ấy, trước lúc mặt trời xuống núi, Sở Sở thở dài tạm biệt và thì thầm khuyên nhủ, “Đàn ông ấy à, cô càng gây sự thì họ càng hăng hái.

Ngày ấy, trước lúc mặt trời xuống núi, Sở Sở thở dài tạm biệt và thì thầm khuyên nhủ, “Đàn ông ấy à, cô càng gây sự thì họ càng hăng hái.”​“Tôi biết chứ,” Diệp Cẩn nhìn ngoài cửa sổ, lẩm bẩm, “nhưng không gây sự thì còn biết làm gì nữa?

“Tôi biết chứ,” Diệp Cẩn nhìn ngoài cửa sổ, lẩm bẩm, “nhưng không gây sự thì còn biết làm gì nữa?”​Tôi đã dặn nha hoàn thu dọn đồ, định sáng sớm mai sẽ đi luôn!

Tại chân trời xa xa, một bầy chim nhạn vỗ cánh bay về phương nam. Có chiếc lá bị gió cuốn khỏi đầu cành nơi mình sinh sống, nó uyển chuyển lại cô độc đáp xuống giữa bùn đất.​Cố Quân bảo Sở Sở lui ra, không còn để ý tới nàng ấy nữa.

Mùa thu tới rồi.​Đương nhiên là nàng ấy cố tình, chứ không với bản lĩnh sống yên bình trong hầu phủ suốt một năm thất sủng thì sao để mấy lời này tới tai Cố Quân được.

Oo———oOo———oΟ​Tiếc là hầu gia không hiểu tâm tư phụ nữ, chứ ta có cách khuyên nhủ giúp cô ấy thay đổi suy nghĩ.

Mùa thu lạnh lẽo, Diệp Cẩn đột nhiên đổ bệnh.​Vài ngày trước, nàng dẫn nha hoàn đến vườn hoa ngắm cúc.

Y học cổ đại thiếu thốn, một căn bệnh mà vài viên thuốc cảm ở kiếp trước dư sức trị khỏi lại khiến nàng nằm bẹp giường, uống thuốc nửa tháng cũng chẳng khá hơn.​Từ ngày hầu gia bắt phu nhân về, không ai thấy phu nhân hé miệng cười dù chỉ một chút, có khi nào ngài ấy sẽ…

Nhóm Thải Vân lo lắng đến trằn trọc suốt đêm, còn Diệp Cẩn lại bình tĩnh vô cùng. Căng thẳng kéo dài cùng cảm xúc sầu não rốt cuộc đè sụp hệ miễn dịch của nàng, có điều nàng còn trẻ, một trận cảm mạo không đánh gục nổi nàng. Quan trọng nhất là nàng không phải hầu hạ Cố Quân nữa, đây xem như nhờ họa được phúc còn gì?​Ba tháng quấn quýt, kết quả là y còn chẳng nhớ tên nàng ấy là gì.

Diệp Cẩn cầm thuốc nha hoàn đưa, uống một hơi cạn sạch rồi tiếp tục nằm nghỉ ngơi.​Cố Quân, gọi nàng, đi viện chính.

Khuôn mặt nàng bình thản nhưng nàng đâu biết các nha hoàn chỉ thấy hãi hùng khi nhìn mặt nàng ngày càng hóp lại.​Thật quá tốt.

Sức phụ nữ yếu, hậu viện chẳng thiếu những mỹ nhân chết vì âu sầu. Từ ngày hầu gia bắt phu nhân về, không ai thấy phu nhân hé miệng cười dù chỉ một chút, có khi nào ngài ấy sẽ…​”

Đám người hầu nhìn nhau, không ai dám nói thành lời nỗi lo trong lòng.​Chắc do được tự do nửa năm rồi lại bị giam cầm nên Diệp Cẩn thấy khó chịu gấp bội so với lần đầu vào phủ.

Cùng lúc đó, tại thư phòng ở sân chính, ngự y với mái tóc hoa râm đang trao đổi với Cố Quân về bệnh tình của vị phu nhân kia.​”

Nóng trong người, tâm mỏi mệt, khí lạnh quấy nhiễu, vô số câu miêu tả khó hiểu quy thành một kết luận, “Phu nhân phải tự nghĩ thoáng, chứ không cứ thế này thì sợ rằng…”​”

Nói tới đây, ngự y thở dài. Ông nổi tiếng chuyên trị phong hàn trong cung, lần này đến hầu phủ là do Cố Hầu gia cầu thánh thượng cho phép. Kể ra thì ông đã thấy nhiều người giống vị phu nhân kia, tâm bệnh mới là điểm mấu chốt chứ nào phải phong hàn.​“Hầu gia cho tôi quá trời bạc, còn cho phép tôi mang theo tất cả những món hồi xưa ngài ấy ban thưởng.

“Đa tạ Triệu viện sử.” Cố Quân cầm lấy đơn thuốc ngự y viết rồi ra hiệu cho quản gia tiễn khách.​”

Sau đấy nhà chính lại im ắng một lần nữa.​Bên trong không hề thay đổi, vẫn đơn giản mà thanh lịch như trong trí nhớ của nàng.

Bên ngoài trời đầy mây, mây đen tầng tầng lớp lớp che khuất ánh mặt trời, khung cảnh nặng nề làm lòng người bồn chồn.​” Đang nghĩ ngợi thì nha hoàn thân cận bỗng chạy vọt vào, vui sướng nói tía lia, “Hầu gia gọi ngài đi viện chính!

Phía trước cửa sổ được kéo lên, Cố Quân đọc những dòng chữ đen trên tờ giấy tuyên​Sau khi rời hầu phủ, tôi muốn đến Dương Châu mở cửa hàng son phấn, thuê cả bà tử chuyên làm việc nặng để giữ nhà nữa![2]​“Thật à? trắng thật lâu mới đưa đơn thuốc cho nha hoàn đứng cạnh.​“Ừm,” Diệp Cẩn ra sức gật đầu, mỉm cười, “tốt quá rồi.

“Đưa tới Lâm Hi Viện, dặn nha hoàn bốc thuốc dựa theo đơn này,” y sai, “ngoài ra kêu…” đến đây thì y tạm dừng mới nói tiếp, “kêu Sở thị của hậu viện đến gặp ta.”​Sở Sở đứng nghiêm tại sảnh đường, khom lưng hành lễ với nam tử cao lớn bên cửa sổ.

Lúc nhận lệnh từ sân chính, Sở Sở đang ôm hộp trang điểm của mình, cần mẫn kiểm kê đống trang sức quý giá đủ màu bên trong.​Ông nổi tiếng chuyên trị phong hàn trong cung, lần này đến hầu phủ là do Cố Hầu gia cầu thánh thượng cho phép.

“Ôi, sao ngay cả một viên đông châu nhỏ nhất cũng không có, một viên thôi cũng được.” Nàng ấy thở dài, nuốt xuống bụng câu chửi “đồ keo kiệt”.​”

“Phu nhân! Phu nhân!” Đang nghĩ ngợi thì nha hoàn thân cận bỗng chạy vọt vào, vui sướng nói tía lia, “Hầu gia gọi ngài đi sân chính!”​Khoảnh khắc ấy, nỗi chua xót mơ hồ trỗi dậy trong lòng song bị Sở Sở vứt bỏ.

Cố Quân, gọi nàng, đi sân chính.​Quả nhiên, y tìm nàng chỉ vì Diệp Cẩn.

Mỗi cụm từ đều nhuốm đầy sự mừng rỡ như điên của nha hoàn, nó ngập tràn quá thành thử câu từ cũng biến hình biến dạng.​“Tôi sắp rời hầu phủ.

Rõ ràng là chuyện vui mà nụ cười mềm mại ấm áp trên mặt Sở Sở lại cứng ngắc.​Bên trong căn phòng sáng sủa sạch sẽ, Thải Vân chào bà tử chuyên làm việc chân tay, vừa chỉ vào chậu mai đỏ rực bà ôm trong lòng, vừa nhỏ giọng hỏi Diệp Cẩn nên đặt mai ở đâu.

“Phu nhân muốn mặc bộ xiêm y nào? Đeo trang sức gì? Hôm qua nô tỳ mới hun hương mới cho vài bộ váy, hương rất nịnh mũi, phu nhân nhất định phải chọn một bộ để mặc!”​“Ai biết đâu, chắc chán tôi lắm rồi,” Sở Sở thản nhiên nói.

Nha hoàn hân hoan ríu rít, Sở Sở chậm rãi đóng hộp trang điểm, điềm tĩnh nói, “Không cần thay đồ, lấy cho ta áo choàng, chúng ta cứ mặc vậy mà đi.”​Oo———oOo———oΟ

Sau một năm, Sở Sở rốt cuộc cũng bước qua ngạch cửa cao cao của sân chính lần nữa.​Diệp Cẩn phát hiện Cố Quân đã thay đổi.

Bên trong không hề thay đổi, vẫn đơn giản mà thanh lịch như trong trí nhớ của nàng. Sở Sở đứng nghiêm tại sảnh đường, khom lưng hành lễ với nam tử cao lớn bên cửa sổ.​Phía trước cửa sổ được kéo lên, Cố Quân đọc những dòng chữ đen trên tờ giấy tuyên [2] trắng thật lâu mới đưa đơn thuốc cho nha hoàn đứng cạnh.

“Đứng lên đi,” Cố Quân quay lại, ánh mắt lãnh đạm dừng trên người nàng, “ta nghe người ta nói ngươi có cách khiến Diệp Cẩn thay đổi suy nghĩ.”​Giây phút chia tay, Sở Sở nắm tay Diệp Cẩn mà cười cười khóc khóc.

Căn phòng vắng lặng, áp lực mãnh liệt tràn ra từ Cố Quân, Sở Sở siết khăn tay và khẽ đáp, “Bẩm hầu gia, đúng là thiếp thân có cách ạ.”​Tại Trung Quốc, người ta coi giấy tuyên là vua của các loại giấy và có độ bền ngàn năm.

Quả nhiên, y tìm nàng chỉ vì Diệp Cẩn.​“Sao đột ngột thế, sao Cố Quân đồng ý cho cô đi?

Khoảnh khắc ấy, nỗi chua xót mơ hồ trỗi dậy trong lòng song bị Sở Sở vứt bỏ.​“Ôi, sao ngay cả một viên đông châu nhỏ nhất cũng không có, một viên thôi cũng được.

Vài ngày trước, nàng dẫn nha hoàn đến vườn hoa ngắm cúc. Hai người tình cờ thấy quản gia đi ngang qua ở phía bên kia cổng tròn, thế là nàng liền cất tiếng nói về vị Cẩn phu nhân đang ốm đau.​[2] Là một loại giấy có nguồn gốc ở Trung Quốc cổ đại, được sử dụng để viết lẫn vẽ.

“Ta hiểu cô ấy quá mà, thích đâm đầu vào ngõ cụt. Tiếc là hầu gia không hiểu tâm tư phụ nữ, chứ ta có cách khuyên nhủ giúp cô ấy thay đổi suy nghĩ.” Khi đó, Sở Sở đã nói vậy.​Có chiếc lá bị gió cuốn khỏi đầu cành nơi mình sinh sống, nó uyển chuyển lại cô độc đáp xuống giữa bùn đất.

Đương nhiên là nàng ấy cố tình, chứ không với bản lĩnh sống yên bình trong hầu phủ suốt một năm thất sủng thì sao để mấy lời này tới tai Cố Quân được.​Nàng ấy trả lời, “Thật ra cách giải quyết đơn giản lắm, chỉ cần hầu gia ban cho thiếp thân thật nhiều tiền và để thiếp thân rời hầu phủ là được.

Bên trong phòng, nam tử đứng cách Sở Sở vài bước lạnh nhạt ra lệnh, “Nói đi.”​Sau non nửa năm, Lâm Hi Viên cuối cùng cũng chào đón chủ nhân trở về.

Trước ánh mắt chằm chằm của đối phương, Sở Sở từ tốn hít thở sâu, tiếp theo thả lỏng khăn tay rồi ngẩng đầu và hơi mỉm cười với y.​”

Nàng ấy trả lời, “Thật ra cách giải quyết đơn giản lắm, chỉ cần hầu gia ban cho thiếp thân thật nhiều tiền và để thiếp thân rời hầu phủ là được.”​” Sở Sở nắm tay nàng, cười rạng rỡ.

Oo———oOo———oΟ​Đầu óc Cố Quân khả năng cao là chập cheng rồi.

Hôm nay Diệp Cẩn tiếp Sở Sở ghé thăm mình, lại bất ngờ nhận được một tin.​” Diệp Cẩn lắc đầu, cô gái đối diện nàng bỗng lặng thinh.

“Tôi sắp rời hầu phủ.” Sở Sở nắm tay nàng, cười rạng rỡ. “Hầu gia cho tôi quá trời bạc, còn cho phép tôi mang theo tất cả những món hồi xưa ngài ấy ban thưởng. Tôi đã dặn nha hoàn thu dọn đồ, định sáng sớm mai sẽ đi luôn!”​Hôm qua nô tỳ mới hun hương mới cho vài bộ váy, hương rất nịnh mũi, phu nhân nhất định phải chọn một bộ để mặc!

“Thật à?” Diệp Cẩn kinh ngạc nhưng cũng mừng cho bạn. “Sao đột ngột thế, sao Cố Quân đồng ý cho cô đi?”​” Khi các nha hoàn rời đi, Sở Sở ngồi cạnh lấy trái cây đã bóc vỏ đưa tới trước mặt Diệp Cẩn.

“Ai biết đâu, chắc chán tôi lắm rồi,” Sở Sở thản nhiên nói. “Kệ đi, dù sao mong muốn của tôi đã thành hiện thực! Sau khi rời hầu phủ, tôi muốn đến Dương Châu mở cửa hàng son phấn, thuê cả bà tử chuyên làm việc nặng để giữ nhà nữa!”​Bên trong phòng, nam tử đứng cách Sở Sở vài bước lạnh nhạt ra lệnh, “Nói đi.

Bàn về tương lai khiến Sở Sở nhìn khoảng không bằng đôi mắt khờ dại, hiển nhiên nàng ấy đã khát khao viễn cảnh ấy nhiều năm ròng.​Nếu có ngày cô thoát khỏi bể khổ, chúng tay hãy gặp lại ở Dương Châu.

“Ừm,” Diệp Cẩn ra sức gật đầu, mỉm cười, “tốt quá rồi.”​“Đa tạ Triệu viện sử.

Thật quá tốt.​“Ta hiểu cô ấy quá mà, thích đâm đầu vào ngõ cụt.

“Cẩn nương…”​” Sở Sở buông khăn, vô tư cười duyên dáng.

Giây phút chia tay, Sở Sở nắm tay Diệp Cẩn mà cười cười khóc khóc. Nàng ấy dịu dàng chỉnh chăn cho cô gái gầy ốm, trong đầu chợt nhớ tới hình ảnh cuối cùng ở sân chính.​“Tôi phạm lỗi nhiều mà chưa thấy y làm gì tôi cả.

Mưu kế được tính toán tường tận, ước mơ nàng ấy ấp ủ bao năm thành sự thật. Cố Quân bảo Sở Sở lui ra, không còn để ý tới nàng ấy nữa.​Gã đàn ông thế này, gã đàn ông thế này…yêu một cô gái không yêu mình là đáng đời!

Lúc nam tử quay lưng về phía mình, Sở Sở khó dằn xuống nỗi chua xót kia, nàng ấy rốt cuộc vẫn nhẹ nhàng hỏi một câu, “Hầu gia còn nhớ tên thiếp thân không?”​”

Nàng ấy hỏi quá đường đột, nam tử nghiêng đầu với hàng lông mày hơi nhíu lại, cho thấy y không vui. Tuy nhiên, y còn đang trông chờ nàng làm việc cho mình nên rủ lòng thương xót suy nghĩ giây lát.​Đôi khi y bất chợt nổi hứng thì sẽ đè nàng xuống mây mưa một lần, thậm chí là nhiều lần.

Khoảng thời gian y dùng để nghĩ cứ như kéo dài một năm.​Đừng từ bỏ mong muốn rời đi, kẻ kia không xứng với cô.

Thế rồi trước ánh mắt dần nản lòng của Sở Sở, y vừa lắc đầu vừa hững hờ nói, “Không nhớ ra.”​Nàng ấy dịu dàng chỉnh chăn cho cô gái gầy ốm, trong đầu chợt nhớ tới hình ảnh cuối cùng ở viện chính.

Ba tháng quấn quýt, kết quả là y còn chẳng nhớ tên nàng ấy là gì. Gã đàn ông thế này, gã đàn ông thế này…yêu một cô gái không yêu mình là đáng đời!​Mùa thu lạnh lẽo, Diệp Cẩn đột nhiên đổ bệnh.

Lệ rơi xuống từ đôi mắt hoa đào, Sở Sở vuốt ve gò má gầy tái nhợt của Diệp Cẩn, “Cẩn nương, hãy chăm sóc bản thân thật tốt.”​”

Đừng từ bỏ mong muốn rời đi, kẻ kia không xứng với cô.​​” Mười ngón tay của nàng ra sức bóp, giọng nàng rít qua kẽ răng.

Nay tôi đã có thể bước lên con đường rời khỏi hầu phủ, tôi không biết tương lai là họa hay phúc, cũng không biết liệu cô có tình nguyện hay đủ sức đi con đường này.​​Hôm ở chùa Tẫn Hương, câu hỏi nàng đề ra khi say rượu, câu trả lời của ta là: Đúng là có hơi hơi thích nàng.

Nếu có ngày cô thoát khỏi bể khổ, chúng tay hãy gặp lại ở Dương Châu.​Nàng ấy nhìn vẻ mặt không dao động kia bèn khuyên, “Đeo trang sức đẹp cũng cải thiện tâm trạng, quan tâm ai tặng làm chi, đâu cần giận cá chém thớt mấy món đồ xinh đẹp đó.

Đến lúc đó, nếu cô có thể tha thứ tôi vì đã lợi dụng cô, nếu cô vẫn nguyện làm bạn với tôi, vậy thì chúng ta sẽ làm chị em tốt cả một đời.​“Phu nhân muốn mặc bộ xiêm y nào?



* * *



Chú thích​Căng thẳng kéo dài cùng cảm xúc sầu não rốt cuộc đè sụp hệ miễn dịch của nàng, có điều nàng còn trẻ, một trận cảm mạo không đánh gục nổi nàng.

[1]​Nàng đánh y thì bị áp chế, châm chọc thì đối phương cũng chẳng nổi giận, có thể thức cả đêm chơi đánh lộn với nàng. Nhà Thanh gọi ngọc trai vùng Đông Bắc là đông châu (hoặc bắc châu). Tầng lớp thống trị nhà Thanh coi đông châu là trân bảo, quan viên hay khảm trên trang phục để phô bày quyền lực.​Trước kia y sẽ bực nếu nàng giở mấy trò này, hiện nay bất kể nàng làm gì, y đều khoác lên bộ dạng bao dung không thèm chấp nhặt.

[2]​Phu nhân! Là một loại giấy có nguồn gốc ở Trung Quốc cổ đại, được sử dụng để viết lẫn vẽ. Giấy tuyên nổi tiếng mềm mại và kết cấu mịn màng, phù hợp để truyền tải biểu cảm nghệ thuật cho cả thư pháp cũng như hội họa Trung Hoa. Tại Trung Quốc, người ta coi giấy tuyên là vua của các loại giấy và có độ bền ngàn năm.​”

​” Mười ngón tay của nàng ra sức bóp, giọng nàng rít qua kẽ răng.​Lúc nhận lệnh từ viện chính, Sở Sở đang ôm hộp trang điểm của mình, cần mẫn kiểm kê đống trang sức quý giá đủ màu bên trong.

​”​”​Về sau hai người thỉnh thoảng gặp mặt, tuy nàng chẳng muốn kết bạn song lại chịu thua trước sự nhiệt tình của đối phương, cả hai gặp nhau riết rồi cũng dần quen thân.​Hôm nay Diệp Cẩn tiếp Sở Sở ghé thăm mình, lại bất ngờ nhận được một tin.

← Chương 37​Cùng lúc đó, tại thư phòng ở viện chính, ngự y với mái tóc hoa râm đang trao đổi với Cố Quân về bệnh tình của vị phu nhân kia.​Diệp Cẩn cúi đầu nhìn, thanh niên áo đen quen thuộc giắt đao bên hông, lẳng lặng đứng dưới quán trà.​Y học cổ đại thiếu thốn, một căn bệnh mà vài viên thuốc cảm ở kiếp trước dư sức trị khỏi lại khiến nàng nằm bẹp giường, uống thuốc nửa tháng cũng chẳng khá hơn.​Mắng trẫm thất đức! ​Có lần Diệp Cẩn chỉ thẳng mặt chửi y là thằng chó, ấy vậy mà y còn nắm tay nàng, ánh mắt y sâu thẳm khi hỏi nếu y là chó thì người cùng chung chăn gối như nàng là gì… Kết quả không cần hỏi cũng biết, hai người lại vận động trên giường vô số lần, nàng còn in trên vai hắn dấu răng sâu hoắm rỉ máu.​Hôm ở chùa Tẫn Hương, câu hỏi nàng đề ra khi say rượu, câu trả lời của ta là: Đúng là có hơi hơi thích nàng.​“Bây giờ món đồ nào liên quan đến y cũng khiến tôi thấy ghê tởm. —-oOo—- Chương 39 →​“Cẩn nương…”​Môi mỏng thế này cũng hợp với vẻ tuyệt tình của nàng.​​” ​Về sau hai người thỉnh thoảng gặp mặt, tuy nàng chẳng muốn kết bạn song lại chịu thua trước sự nhiệt tình của đối phương, cả hai gặp nhau riết rồi cũng dần quen thân.​“Ngài khách khí quá,” thiếu niên vội xua tay, nhút nhát nói, “mẹ tôi mới làm bộ xiêm y này, tôi chưa từng mặc lần nào cả, ngài xem thử có vừa không ạ.​Tại chân trời xa xa, một bầy chim nhạn vỗ cánh bay về phương nam. ​Y giống hệt dã thú đi săn, một khi đã cắn cổ con mồi thì sẽ không nhả ra cho đến lúc con mồi tắt thở.​“Sao lại vứt vào nhà kho, nếu là cô, tôi sẽ đeo nó liền.
Bạn cần đăng nhập để bình luận