Bẻ Cánh Nàng

Chương 051: Vén màn bí mật

Mùa xuân se lạnh, và mùa xuân ở kinh thành đến khá trễ.​“Nếu hắn đánh mẹ thì con tới trốn ở chỗ Mã ma ma.

Diệp Cẩn nhạy bén nhận thấy tin vui từ hậu cung của Vĩnh Hưng Đế làm bầu không khí trong kinh thành trở nên nhạy cảm.​“Sao ngó lơ ta vậy, chẳng lẽ muốn ta tự tìm sao.

Thành thử Cố Quân ngày một bận rộn. Ban đầu y còn có thể dành chút thời gian buổi trưa để về dùng cơm với nàng, sau lại toàn về lúc đêm khuya khi nàng đã ngủ, tới sáng sớm nàng dậy đã thấy bên gối trống hoác.​” Đối phương thoáng sửng sốt rồi chợt hiểu, “Ý cô là A Mang à.

Tạm thời cả tòa hầu phủ gần như thành thiên hạ của một mình Diệp Cẩn. Ban ngày Cố Quân vắng mặt, nàng hứng thì ra ngoài, rong chơi bao lâu tùy thích; miễn đừng lố khung giờ cấm đi lại ban đêm là Mã ma ma sẽ chẳng khuyên nhủ gì, những người khác cũng chỉ biết nghe lệnh nàng, tự do tự tại hết mức.​” Tiểu nha hoàn cúi gằm đầu làm người ta không thấy rõ mặt.

Đáng tiếc trời lạnh quá nên những thứ giúp nàng giết thời gian cũng hạn chế, Diệp Cẩn mau chóng làm biếng ra cửa và chuyển sang vùi đầu đọc sách ngắm hoa trong sân.​”

Một ngày nọ, Thải Vân – cô nha hoàn đã lâu nàng không gặp – nhờ người chuyển lời rằng mình mới trồng được một cây sơn trà hiếm có, mong Diệp Cẩn nể tình đến phòng ấm xem thử.​” Bà không đợi Diệp Cẩn trả lời đã nhìn thẳng vào cái người vô hình đứng cạnh nàng, “Thôi, đi theo ta.

Cả ngày nhàm chán nên Diệp Cẩn nghe vậy liền đi ngay trưa hôm đó.​Nàng buột miệng, “Cố Quân có phải là…”

“Nô tỳ không có thiên phú trồng hoa cỏ, đây đã là chậu cây tốt nhất rồi ạ.” Bên trong phòng ấm trồng hoa, một Thải Vân thọt một bên chân vừa cầm khăn vừa thẹn thùng nói.​“Ta sinh ra nó đấy.

“Đừng tự hạ thấp bản thân, ta thấy đẹp lắm.” Diệp Cẩn ra hiệu cho nha hoàn thưởng bạc nhưng ai dè đối phương không chịu nhận.​“Ở đằng trước, đi qua hai cái sân là đến.

“Nô tỳ ghi nhớ ân đức của phu nhân, đây là tấm lòng thành của nô tỳ nên sao dám nhận thưởng.” Thải Vân rưng rưng nước mắt, tính quỳ xuống dập đầu song bị ngăn cản.​Diệp Cẩn chưa từng nghĩ bí mật liên quan đến Cố Quân sẽ xuất hiện trước mắt mình dưới tình cảnh thế này.

“Xưa nay ta vốn không thích động tác này.” Diệp Cẩn nhíu mày, vừa định buông tay thì đột nhiên cảm nhận được cô nha hoàn lợi dụng hành động đứng dậy để âm thầm nhéo ngón tay nàng.​” Tại cửa sân, tiểu nha hoàn đưa tay cản đường nha hoàn đang đi theo Diệp Cẩn.

“Dạo này nô tỳ nhờ Thu Cúc chỉ dạy nên trồng được vài chậu thủy tiên, nô tỳ nhớ hồi trước phu nhân thích thủy tiên nhất…”​Sau khi trang điểm đơn giản, nàng cất bước đến cái sân bên ngoài thư phòng.

Diệp Cẩn nhìn ánh mắt trông ngóng đầy hàm ý của Thải Vân, gật đầu đồng ý.​”

Bên ngoài rét mướt còn phòng ấm trồng hoa lại vô cùng ấm áp. Càng đi vào trong, đường càng hẹp, Diệp Cẩn bèn cởi áo choàng đưa nha hoàn rồi bảo họ chờ ở đây trong lúc mình theo Thải Vân đến chỗ đặt mấy chậu thủy tiên.​Diệp Cẩn nhạy bén nhận thấy tin vui từ hậu cung của Vĩnh Hưng Đế làm bầu không khí trong kinh thành trở nên nhạy cảm.

“Phu nhân, đây là thủy tiên do nô tỳ trồng ạ.” Ở vị trí cách nhóm người hầu hơn mười bước, Thải Vân đỡ Diệp Cẩn đứng ngắm hoa.​“Vậy à.

“Màu tím tử đinh hương? Màu này đúng là hiếm thật.” Diệp Cẩn cúi xuống vuốt nhẹ cánh hoa.​“Lấy áo choàng cho ta.

“Tuy màu sắc thay đổi nhưng nụ hoa không đẹp bằng trước, nô tỳ đang suy nghĩ nếu…”​” Diệp Cẩn hỏi, ánh mắt lướt qua xung quanh, hôm nay chỗ này yên ắng lạ thường.

Thải Vân tiện tay hái đóa thủy tiên đang khoe nhan sắc diễm lệ và nâng niu đưa cho nàng như dâng hiến báu vật. Diệp Cẩn duỗi tay nhận hoa, cô nha hoàn tận dục lúc tới gần nàng mà vội vã báo tin, “Nô tỳ nghe người ta nói họ thấy Mã ma ma với Linh Lan gặp nhau vào ban đêm.”​“Nô tỳ không có thiên phú trồng hoa cỏ, đây đã là chậu cây tốt nhất rồi ạ.

Mã ma ma, Linh Lan?​“Dạo này nô tỳ nhờ Thu Cúc chỉ dạy nên trồng được vài chậu thủy tiên, nô tỳ nhớ hồi trước phu nhân thích thủy tiên nhất…”

Bàn tay Diệp Cẩn khựng lại trong tích tắc rồi lại tiếp tục như không có gì xảy ra.​Màu này đúng là hiếm thật.

Vô duyên vô cớ thì hai người này gặp nhau làm gì, còn thậm thụt vào ban đêm nữa; cái gì bất thường ắt có âm mưu.​Mang tới?

Trên đường từ phòng ấm trở về, Diệp Cẩn suy đoán hết đầu độc tới lấy kim đâm búp bê, cuối cùng nàng thản nhiên thừa nhận lần nữa chuyện kỹ năng trạch đấu của mình chỉ ở trình độ con nít ranh.​Càng đi vào trong, đường càng hẹp, Diệp Cẩn bèn cởi áo choàng đưa nha hoàn rồi bảo họ chờ ở đây trong lúc mình theo Thải Vân đến chỗ đặt mấy chậu thủy tiên.

May là nàng không phải tốn nhiều thời gian đoán mò. Bởi vì ngay hôm sau, một tiểu nha hoàn đến sân chính thông báo Cố Quân đã về và kêu nàng tới thư phòng gặp y.​”

“Qua đó làm gì.” Diệp Cẩn hơi nhíu mày, chả hề muốn gặp Linh Lan ở thư phòng.​”

Tiểu nha hoàn cúi đầu, chỉ lặp lại, “Hầu gia dặn phu nhân đến thư phòng gặp ngài ấy.”​Cả ngày nhàm chán nên Diệp Cẩn nghe vậy liền đi ngay trưa hôm đó.

“Phu nhân, nếu hầu gia đã có lệnh…” Sáng nay Mã ma ma bất cẩn trẹo chân nên đang nghỉ tại phòng phụ đằng sau, người vừa chủ động mở miệng là đại nha hoàn mới nhận việc.​Đối phương túm tay Diệp Cẩn, còn siết rất chặt, nàng buộc phải đi cùng bà vào trong phòng.

“Lấy áo choàng cho ta.” Diệp Cẩn đành nghe theo.​“Hắn đâu?

Sau khi trang điểm đơn giản, nàng cất bước đến cái sân bên ngoài thư phòng.​Giọng nói lười biếng chui vào tai làm tai cô gái nổi da gà.

“Hầu gia chỉ cho gọi một mình phu nhân.” Tại cửa sân, tiểu nha hoàn đưa tay cản đường nha hoàn đang đi theo Diệp Cẩn.​Diệp Cẩn lặng thinh, cảm giác quen thuộc kỳ quái khiến đầu óc nàng mụ ra.

Nha hoàn đi theo Diệp Cẩn do dự lùi lại một bước, nàng ấy quay sang nhìn chủ nhân, thấy Diệp Cẩn giơ tay mới nhanh chóng đứng bất động.​Thay vào đấy, bà ngồi xổm xuống và dịu dàng nói với ai đó trong không khí – một người chẳng tồn tại.

“Linh Lan cô nương đâu? Sao không thấy ra?” Diệp Cẩn hỏi, ánh mắt lướt qua xung quanh, hôm nay chỗ này yên ắng lạ thường.​” Diệp Cẩn hơi nhíu mày, chả hề muốn gặp Linh Lan ở thư phòng.

“Hôm nay có một đợt thỏi mực mới được chuyển đến, cô nương đã dẫn người đi nhà kho kiểm kê ạ.” Tiểu nha hoàn cúi gằm đầu làm người ta không thấy rõ mặt.​” Diệp Cẩn ra hiệu cho nha hoàn thưởng bạc nhưng ai dè đối phương không chịu nhận.

“Vậy à.” Diệp Cẩn gật gù.​Diệp Cẩn lười nói nhiều, đang xoay người bỏ đi thì ai ngờ tiểu nha hoàn nhỏ thó lại đột ngột nhào lên đẩy mạnh nàng vào sân.

Trùng hợp ghê, Mã ma ma trẹo chân, Linh Lan kiểm kê nhà kho, cả hai người đều vắng mặt tại hiện trường.​Tình trạng trên kéo dài tới tận lúc phụ nhân đứng trước mặt Diệp Cẩn rồi nhìn từ trên cao xuống với vẻ mặt kỳ quái cùng ánh mắt chăm chú.

Tin tức mà Thải Vân mạo hiểm nói cho nàng khả năng cao là thật. Quan trọng hơn cả, nàng đã đứng ở cửa một hồi nhưng không ai đi thông báo, cái sân trước mặt im lìm như thể bên trong chẳng có người.​”

Nàng đoán bên trong không chỉ vắng hoe mà còn có thứ nàng không đủ sức đối phó.​Tiếng phụ nhân lải nhải vang khắp căn phòng yên tĩnh.

Diệp Cẩn lười nói nhiều, đang xoay người bỏ đi thì ai ngờ tiểu nha hoàn nhỏ thó lại đột ngột nhào lên đẩy mạnh nàng vào sân.​“Cố Quân?

Tiếng hét sợ hãi của nha hoàn với tiếng cửa sân bị mở toang vang lên đồng thời, lưng Diệp Cẩn đau nhói khi nàng ngã xuống đất. Đúng lúc nàng đang cố nhịn đau để bò dậy thì nghe gần đấy truyền đến tiếng “kẽo kẹt”, cánh cửa gỗ của thư phòng được mở ra từ bên trong.​Đúng lúc nàng đang cố nhịn đau để bò dậy thì nghe gần đấy truyền đến tiếng “kẽo kẹt”, cánh cửa gỗ của thư phòng được mở ra từ bên trong.

“Nắng chói quá.”​Diệp Cẩn duỗi tay nhận hoa, cô nha hoàn tận dục lúc tới gần nàng mà vội vã báo tin, “Nô tỳ nghe người ta nói họ thấy Mã ma ma với Linh Lan gặp nhau vào ban đêm.

Giọng nói lười biếng chui vào tai làm tai cô gái nổi da gà. Diệp Cẩn ngẩng đầu theo bản năng, trước mắt nàng là một phụ nhân xinh đẹp cỡ bốn mươi tuổi đang uyển chuyển vén váy bước qua ngạch cửa, bà mặc đồ đỏ từ trên xuống dưới. Bà lấy tay che mắt, cứ thế vừa tựa người vào khung cửa, vừa thờ ơ nhìn đám người đang lôi kéo nhau trong sân.​Nàng đoán bên trong không chỉ vắng hoe mà còn có thứ nàng không đủ sức đối phó.

Khí chất như nước mùa thu, cốt cách như châu như ngọc, nhan sắc hệt đóa phù dung, hàng mi lại tựa liễu rủ​Mã ma ma, Linh Lan?[1]​Trên đường từ phòng ấm trở về, Diệp Cẩn suy đoán hết đầu độc tới lấy kim đâm búp bê, cuối cùng nàng thản nhiên thừa nhận lần nữa chuyện kỹ năng trạch đấu của mình chỉ ở trình độ con nít ranh.​“Hôm nay có một đợt thỏi mực mới được chuyển đến, cô nương đã dẫn người đi nhà kho kiểm kê ạ..

Mọi âm thanh đều im bặt, hai nha hoàn không biết dừng giằng co từ lúc nào. Diệp Cẩn nhìn đôi mắt đẹp đã nhiễm màu thời gian nhưng vẫn giữ nguyên vẻ quyến rũ kia chỉ thấy quen thuộc khó tả.​” đối phương hỏi.

“Cô biết từ đường ở đâu không?” đối phương hỏi.​Ban đầu y còn có thể dành chút thời gian buổi trưa để về dùng cơm với nàng, sau lại toàn về lúc đêm khuya khi nàng đã ngủ, tới sáng sớm nàng dậy đã thấy bên gối trống hoác.

Diệp Cẩn lặng thinh, cảm giác quen thuộc kỳ quái khiến đầu óc nàng mụ ra.​“Hầu gia chỉ cho gọi một mình phu nhân.

“Sao ngó lơ ta vậy, chẳng lẽ muốn ta tự tìm sao.” Phụ nhân không được đáp lại cũng không giận, bà tiếp tục vén váy bước từng bước một xuống bậc thang đá trước cửa.​Trong giây phút ấy, không một ai bước lên ngăn cản.

Tà váy đỏ thẫm nặng nề lướt qua mặt đá, bộ trang phục cầu kỳ mà tao nhã. Dáng người yểu điệu tiến đến, vẻ chấn động trong đôi mắt những người dõi theo bà càng thêm dữ dội khi khoảng cách được rút ngắn. Trong giây phút ấy, không một ai bước lên ngăn cản.​” Diệp Cẩn gật gù.

Tình trạng trên kéo dài tới tận lúc phụ nhân đứng trước mặt Diệp Cẩn rồi nhìn từ trên cao xuống với vẻ mặt kỳ quái cùng ánh mắt chăm chú. Hồi lâu sau, bà bỗng nở nụ cười duyên dáng.​”

“Ta thích cô,” phụ nhân chìa tay, nhẹ nhàng kéo Diệp Cẩn dậy, “cô biết đường đến từ đường của phủ chứ?”​Mang cái gì tới?

“Ở đằng trước, đi qua hai cái sân là đến.” Diệp Cẩn nhìn lướt qua bàn tay gầy guộc xanh xao của bà, kìm không được bèn hỏi, “Bà là ai?”​Ban ngày Cố Quân vắng mặt, nàng hứng thì ra ngoài, rong chơi bao lâu tùy thích; miễn đừng lố khung giờ cấm đi lại ban đêm là Mã ma ma sẽ chẳng khuyên nhủ gì, những người khác cũng chỉ biết nghe lệnh nàng, tự do tự tại hết mức.

“Ta?” Phụ nhân chớp chớp mắt, gương mặt ngây thơ xiết bao. Bà đứng tại chỗ nghiêm túc suy nghĩ một lát mới hững hờ đáp, “Ta là một kẻ đã chết.”​Diệp Cẩn nhìn biểu cảm nghiêm túc một cách thần kinh của phụ nhân, rốt cuộc hiểu tại sao bà bị nhốt trong thư phòng không cho ai gặp – bởi vì đầu óc bà không còn tỉnh táo, gần như điên rồi.

Khoảnh khắc này, Diệp Cẩn chợt vỡ lẽ, cảm giác quen thuộc quanh quẩn trong lòng nàng đã tìm thấy đáp án. Nàng buột miệng, “Cố Quân có phải là…”​Tin tức mà Thải Vân mạo hiểm nói cho nàng khả năng cao là thật.

“Cố Quân?” Đối phương thoáng sửng sốt rồi chợt hiểu, “Ý cô là A Mang à.”​Cửa thư phòng đóng lại, xung quanh chỉ còn hai người.

“Ta sinh ra nó đấy.”​“Lát nữa Cố Dụ tới thì bà hãy đổ thuốc này vào trà của hắn.

Trước ánh nhìn chằm chằm của Diệp Cẩn, các biểu cảm trên mặt phụ nhân rút đi hệt thủy triều, cuối cùng chỉ còn sự bình tĩnh sót lại.​Bà đứng tại chỗ nghiêm túc suy nghĩ một lát mới hững hờ đáp, “Ta là một kẻ đã chết.

Bà đứng đấy y hệt con rối gỗ xinh đẹp vô hồn, giọng đều đều vô cảm, “Ta sinh ra nó nhưng tiếc là không bóp chết nó ngay lúc đó.”​“Đừng tự hạ thấp bản thân, ta thấy đẹp lắm.

Oo———oOo———oΟ​Bên ngoài rét mướt còn phòng ấm trồng hoa lại vô cùng ấm áp.

Diệp Cẩn chưa từng nghĩ bí mật liên quan đến Cố Quân sẽ xuất hiện trước mắt mình dưới tình cảnh thế này.​Tiểu nha hoàn cúi đầu, chỉ lặp lại, “Hầu gia dặn phu nhân đến thư phòng gặp ngài ấy.

“Mã ma ma tới rồi à.”​” Phụ nhân không được đáp lại cũng không giận, bà tiếp tục vén váy bước từng bước một xuống bậc thang đá trước cửa.

Gió lạnh gào thét trong sân, phụ nhân mặc đồ đỏ đứng yên tại chỗ rất lâu, khi quay đầu nhìn Diệp Cẩn thì lại lãnh đạm gọi tên người khác.​Đáng tiếc trời lạnh quá nên những thứ giúp nàng giết thời gian cũng hạn chế, Diệp Cẩn mau chóng làm biếng ra cửa và chuyển sang vùi đầu đọc sách ngắm hoa trong sân.

“Hắn đâu?” Bà không đợi Diệp Cẩn trả lời đã nhìn thẳng vào cái người vô hình đứng cạnh nàng, “Thôi, đi theo ta.”​Bà đứng đấy y hệt con rối gỗ xinh đẹp vô hồn, giọng đều đều vô cảm, “Ta sinh ra nó nhưng tiếc là không bóp chết nó ngay lúc đó.

Đối phương túm tay Diệp Cẩn, còn siết rất chặt, nàng buộc phải đi cùng bà vào trong phòng.​Dáng người yểu điệu tiến đến, vẻ chấn động trong đôi mắt những người dõi theo bà càng thêm dữ dội khi khoảng cách được rút ngắn.

Cửa thư phòng đóng lại, xung quanh chỉ còn hai người. Tiếp theo Diệp Cẩn thấy gương mặt lạnh nhạt của phụ nhân bất chợt trở nên căng thẳng, bà thận trọng nhìn cửa sổ giống hệt ăn trộm, sau khi xác nhận cửa đã đóng kín thì bà mới hỏi với giọng thấp tới nỗi nghe như tiếng thở, “Mang đồ tới chưa?”​“Nắng chói quá.

Mang tới? Mang cái gì tới?​“Linh Lan cô nương đâu?

Diệp Cẩn nhìn biểu cảm nghiêm túc một cách thần kinh của phụ nhân, rốt cuộc hiểu tại sao bà bị nhốt trong thư phòng không cho ai gặp – bởi vì đầu óc bà không còn tỉnh táo, gần như điên rồi.​Bởi vì ngay hôm sau, một tiểu nha hoàn đến sân chính thông báo Cố Quân đã về và kêu nàng tới thư phòng gặp y.

Diệp Cẩn đáp hay không chẳng quan trọng, phụ nhân lấy từ trên người ra một cái khăn gấp kín mít rồi nhét vào lòng nàng.​Nếu lúc cần mà có sự cố bất ngờ, mẹ không lấy được nó, Mã ma ma nhát gan chắc sẽ làm hỏng việc, con nhất định phải nhét nó vào tay mẹ, hiểu chưa?

“Lát nữa Cố Dụ tới thì bà hãy đổ thuốc này vào trà của hắn. Nhớ đừng đổ hết trong một lần, như vậy lỡ hắn không uống thì chúng ta còn kiếm cách khác.”​”

Vẻ mặt phụ nhân nghiêm trọng, dặn xong là bà không để ý tới Diệp Cẩn nữa. Thay vào đấy, bà ngồi xổm xuống và dịu dàng nói với ai đó trong không khí – một người chẳng tồn tại.​Tạm thời cả tòa hầu phủ gần như thành thiên hạ của một mình Diệp Cẩn.

“A Mang ngoan, tí nữa cha con sẽ tới. Nếu hắn lại muốn đánh con thì con phải cố chịu đựng, đừng trốn chạy và tuyệt đối không đánh lại, nhớ chưa?”​Thải Vân tiện tay hái đóa thủy tiên đang khoe nhan sắc diễm lệ và nâng niu đưa cho nàng như dâng hiến báu vật.

“Nếu hắn đánh mẹ thì con tới trốn ở chỗ Mã ma ma. Chỉ cần hắn thỏa mãn và ở lại uống trà, ăn cơm, thì ngày mai chúng ta sẽ không bao giờ phải thấy mặt hắn nữa!”​Diệp Cẩn nhìn đôi mắt đẹp đã nhiễm màu thời gian nhưng vẫn giữ nguyên vẻ quyến rũ kia chỉ thấy quen thuộc khó tả.

“Con thấy thanh đao kia không, đúng, mẹ giấu nó dưới giường. Nếu lúc cần mà có sự cố bất ngờ, mẹ không lấy được nó, Mã ma ma nhát gan chắc sẽ làm hỏng việc, con nhất định phải nhét nó vào tay mẹ, hiểu chưa?”​“Nô tỳ ghi nhớ ân đức của phu nhân, đây là tấm lòng thành của nô tỳ nên sao dám nhận thưởng.

“Bé ngoan, A Mang ngoan nhất, mẹ yêu A Mang nhất…”​”

Tiếng phụ nhân lải nhải vang khắp căn phòng yên tĩnh. Diệp Cẩn cúi đầu, bà vẫn duy trì tư thế ngồi xổm trong lúc trình bày kế hoạch phạm tội rợn người.​” Diệp Cẩn đành nghe theo.

Khi nhìn cái khoảng không kia, trong lòng Diệp Cẩn hiện lên một câu hỏi duy nhất.​Mùa xuân se lạnh, và mùa xuân ở kinh thành đến khá trễ.

Chiều cao này chắc đến eo nàng.​Diệp Cẩn ngẩng đầu theo bản năng, trước mắt nàng là một phụ nhân xinh đẹp cỡ bốn mươi tuổi đang uyển chuyển vén váy bước qua ngạch cửa, bà mặc đồ đỏ từ trên xuống dưới.

Vậy lúc ấy Cố Quân mấy tuổi?​“Mã ma ma tới rồi à.



* * *



Chú thích​[1] Chú thích của tác giả: Trích từ Triều Vân Tập Cú Thi Thất Ngôn Luật Thi của Tôn Phân, một nhà thơ thời Minh.

[1]​“Phu nhân, đây là thủy tiên do nô tỳ trồng ạ. Chú thích của tác giả: Trích từ Triều Vân Tập Cú Thi Thất Ngôn Luật Thi của Tôn Phân, một nhà thơ thời Minh.​“Cô biết từ đường ở đâu không?

⬅ Chương 50 —-oOo—- Chương 52 ➡
Bạn cần đăng nhập để bình luận