Bẻ Cánh Nàng
Chương 026: Hương thơm vương trên tay áo
Hồi trước Diệp Cẩn từng nghe bước vào hầu môn như bước vào biển sâu, nàng cứ nghĩ đấy chỉ là phép ẩn dụ. Thế nhưng khi thật sự đặt chân vào chốn này, cô gái mới cảm nhận được độ chính xác của câu nói đó.Nếu không vì nguyên do trên thì sao nàng lại đường ai nấy đi với Lục Văn Giác, hay trợ giúp y chỉ vì một miếng vàng lá để rồi dẫn tới mớ hổ lốn sau này.
Dưới ánh hoàng hôn, Diệp Cẩn ngước nhìn bức tường cao không thấy điểm cuối; nó cắt bầu trời thành một hình vuông, tạo nên bóng tối ngột ngạt, u ám, mênh mang. Nàng đứng trong sân của chỗ ở mới mà chỉ thấy mình thật nhỏ bé, như thể đang bị nhốt trong cái giếng lớn với tầng tầng lớp lớp màn chắn.Ngọn nến lẳng lặng cháy, cả căn phòng tĩnh lặng.
“Hầu gia cố tình chọn sân này cho phu nhân, tuy cảnh trí hơi đơn sơ nhưng nằm rất gần sân chính ạ.” Thải Vân đứng cạnh nàng, khẽ nói.”
“Thế à,” khóe miệng Diệp Cẩn giật giật lúc nhìn mảnh trời vuông vức trên đỉnh đầu, nàng chẳng có hơi sức giả bộ vui vẻ nên đành bảo, “ngoài trời hơi lạnh, chúng ta về phòng đi.”Dứt lời, nàng ra hiệu bằng ánh mắt với các nha hoàn, “Mọi người đã mệt mỏi cả ngày, đi nghỉ hết đi.
Thải Vân tuân lệnh, theo nàng vào trong phòng.Diệp Cẩn định ôm cổ y song dừng phắt lại, nàng bỗng muốn nôn thốc nôn tháo.
Hai nha hoàn đi cùng nàng từ phủ Thái Nguyên đang ở bên trong, tỉ mẫn lau chùi từng ngóc ngách một trước ánh mắt chòng chọc của Mã ma ma; họ thấy Diệp Cẩn vào thì càng ra sức lau chùi.” Diệp Cẩn thờ ơ đáp.
“Không cần lau nữa, ta thấy sạch lắm rồi.” Diệp Cẩn ngồi trước cửa sổ mở, xua tay cho hai người đi nghỉ ngơi.Khi khoảng cách giữa hai người gần trong gang tấc và tay áo to rộng phe phẩy một bên má Diệp Cẩn, có hương thơm yểu điệu – khác hẳn mùi hương mát lạnh đặc trưng mà y sở hữu – đột ngột xâm nhập hơi thở của nàng.
Hai nha hoàn chần chừ dừng lau, đưa mắt nhìn Mã ma ma.Đêm xuống sao mọc, Thải Vân mừng rỡ chạy đến thông báo hầu gia nói mình sắp tới.
Vì vậy Diệp Cẩn cũng bắt chước nhìn về phía phụ nhân trung niên mang gương mặt hiền từ.Cho đến ngày y chán mày thì có khi mày còn phải chịu đựng vụ này vô số lần suốt quãng đời còn lại.
“Phu nhân có lòng tốt thương cảm người hầu, nhưng hai con bé này chả ra thể thống gì, lão nô thiết nghĩ cần mài giũa chúng nó.” Mã ma ma hơi khom lưng với Diệp Cẩn, giọng điệu nghe thì ôn hòa song lại đầy ẩn ý, “Mai mốt chúng nó ra ngoài mà phạm sai lầm thì phu nhân sẽ mất mặt, điều này tuyệt đối không thể xảy ra.”Diệp Cẩn, mày phải nhẫn nhịn.
Trước những lời ấy, Diệp Cẩn đáp lại bằng nụ cười hòa nhã, “Ma ma lo nghĩ quá rồi, xưa nay ta luôn nghĩ bản thân phải tự giữ thể diện chứ không cần người khác giữ giùm.”Y vừa nheo mắt vừa nhận lấy chén rượu do Mã ma ma dâng lên, tiếp theo y ngồi uống đối diện nàng.
Dứt lời, nàng ra hiệu bằng ánh mắt với các nha hoàn, “Mọi người đã mệt mỏi cả ngày, đi nghỉ hết đi.”Lúc này Diệp Cẩn chân thành hy vọng hôm nay Cố Quân sẽ bị giữ chân trong cung, đừng trở về và nhất là đừng tới tìm nàng.
Trước hôm rời phủ Thái Nguyên, văn tự bán mình của hai nha hoàn này đã được giao cho Diệp Cẩn. Thế nên hai người nhìn nhau rồi cuối cùng vẫn lui xuống theo lời nàng, để lại một Thải Vân nép mình trong góc và yên lặng dõi theo Diệp Cẩn với Mã ma ma nhìn nhau cười.Hai nha hoàn đi cùng nàng từ phủ Thái Nguyên đang ở bên trong, tỉ mẫn lau chùi từng ngóc ngách một trước ánh mắt chòng chọc của Mã ma ma; họ thấy Diệp Cẩn vào thì càng ra sức lau chùi.
Hồi lâu sau, người mở miệng trước là Mã ma ma, “Việc ở đây coi như đã thu xếp thỏa đáng, lão nô xin cáo lui.”Thế nhưng khi thật sự đặt chân vào chốn này, cô gái mới cảm nhận được độ chính xác của câu nói đó.
“Ma ma vất vả rồi,“ Diệp Cẩn gật gù.Thì sao chứ, nàng ta tự an ủi, với bản tính bạc bẽo của Cố Quân thì trước sau gì cũng chỉ còn mình nàng ta bầu bạn cạnh y.
Sau khi Mã ma ma rời đi, Thải Vân mới lại gần nàng, giọng đối phương không còn sự thoải mái lẫn nhẹ nhàng giống ban nãy, nghe nó dè dặt với lo lắng hơn, “Sao phu nhân lại đắc tội Mã ma ma, lỡ bà ấy nói với hầu gia thì sao ạ.”“Ma ma vất vả rồi,“ Diệp Cẩn gật gù.
“Kệ bà ta.” Diệp Cẩn thờ ơ đáp.Không có những con nhỏ tới rồi đi, chỉ có mình nàng ta.
Nàng để ý chuyện không bị bắt chẹt hơn cả việc người khác gây gổ với mình. Diệp Cẩn đã có lắm phiền não rồi, ai lại muốn rước thêm bực dọc.“Cô chẳng mấy khi trang điểm rực rỡ thế này nhỉ,” y bước đến trước mặt nàng, trông có vẻ thích thú, “ta suýt quên tối nay là ngày vui lớn của cô.
“Giúp ta chuẩn bị nước, lát nữa ta muốn tắm rửa.”Trước những lời ấy, Diệp Cẩn đáp lại bằng nụ cười hòa nhã, “Ma ma lo nghĩ quá rồi, xưa nay ta luôn nghĩ bản thân phải tự giữ thể diện chứ không cần người khác giữ giùm.
Lúc này Diệp Cẩn chân thành hy vọng hôm nay Cố Quân sẽ bị giữ chân trong cung, đừng trở về và nhất là đừng tới tìm nàng.Đều là đồ chơi mà còn phải mất công phân loại, nực cười hết sức.
Có điều hy vọng của Diệp Cẩn vẫn bị dập tắt.Người đàn ông đặt tay lên vai Diệp Cẩn, chỉ hơi dùng sức đã đủ đè nàng xuống giường.
Đêm xuống sao mọc, Thải Vân mừng rỡ chạy đến thông báo hầu gia nói mình sắp tới.” Diệp Cẩn ngồi trước cửa sổ mở, xua tay cho hai người đi nghỉ ngơi.
Chỉ cần chủ nhân ra lệnh một tiếng, toàn bộ người trong cái phủ rộng bao la – kể cả Diệp Cẩn – đều có việc để làm.Sau khi Mã ma ma rời đi, Thải Vân mới lại gần nàng, giọng đối phương không còn sự thoải mái lẫn nhẹ nhàng giống ban nãy, nghe nó dè dặt với lo lắng hơn, “Sao phu nhân lại đắc tội Mã ma ma, lỡ bà ấy nói với hầu gia thì sao ạ.
Nàng đã tắm sạch sẽ nhưng lại phải vào thùng nước lần nữa, còn thoa cả kem làm mềm và thơm da, sau đấy thay bộ váy xinh đẹp, trang điểm, sửa sang đầu tóc.Vì sao nàng phải nhường nhịn trong khi y còn chả muốn giả đò cho qua chuyện!
Thải Vân chỉ huy hai nha hoàn đổi đi đổi lại vị trí mấy ngọn đèn, chỉ để tìm đúng góc ánh sáng giúp tôn bật nhan sắc Diệp Cẩn.Nàng đứng trong sân của chỗ ở mới mà chỉ thấy mình thật nhỏ bé, như thể đang bị nhốt trong cái giếng lớn với tầng tầng lớp lớp màn chắn.
Khi mọi thứ xong xuôi, Mã ma ma mới quay lại cùng hai cây nến đỏ. Thải Vân nhanh nhẹn cầm lấy rồi châm nến, kế tiếp mọi người đồng loạt khuỵu gối trước Diệp Cẩn, “Xin chúc mừng phu nhân.”“Đi tắm ngay!
Diệp Cẩn nhìn nến đỏ được đốt gần đấy, lại nhìn bộ váy hồng trên người mình. Nàng chậm chạp nhận ra hình như đêm nay là một ngày đặc biệt.Ở cái sân khác, nữ tử váy lam dùng mu bàn tay thử nhiệt độ chung trà, xác nhận độ ấm vừa phải mới nhẹ nhàng đặt kế bên tay nam tử.
Là ngày nàng từ đóa hoa dại không tên thành “trắc thất” trên danh nghĩa trong biên chế của hầu phủ.” Trong lúc nàng ta bần thần, nam tử bất chợt hỏi.
Nghe thì bùi tai đấy, nhưng vẫn là thiếp thôi.← Chương 25 —-oOo—- Chương 27 →
Đều là đồ chơi mà còn phải mất công phân loại, nực cười hết sức.Y ngắm nghía mái tóc nàng và giơ tay gỡ cây trâm con bướm bằng vàng, trầm ngâm giây lát rồi lại gỡ thêm hai cây trâm khắc hoa.
Diệp Cẩn ngồi ở mép giường, nghĩ vậy với gương mặt vô cảm.Chú thích
Ở cái sân khác, nữ tử váy lam dùng mu bàn tay thử nhiệt độ chung trà, xác nhận độ ấm vừa phải mới nhẹ nhàng đặt kế bên tay nam tử.Trước hôm rời phủ Thái Nguyên, văn tự bán mình của hai nha hoàn này đã được giao cho Diệp Cẩn.
“Chỗ này không cần ngươi hầu hạ, lui ra đi.” Cố Quân đang đọc công báo, chẳng hề ngẩng đầu lên.”
Linh Lan cúi đầu hòng giấu giếm nỗi oán hận trong ánh mắt. Có điều, lúc nam tử duỗi tay lấy bút lông Hồ Châu, nàng ta giả bộ giúp đỡ bằng cách giữ tay áo to rộng của y. Những ngón tay nhỏ nhắn mềm mại mang theo bao lưu luyến phớt qua cổ tay áo lành lạnh, sau đó chủ nhân của chúng khom người rồi lui sang một bên.Nàng chậm chạp nhận ra hình như đêm nay là một ngày đặc biệt.
Ngọn nến lẳng lặng cháy, cả căn phòng tĩnh lặng. Linh Lan đứng trong bóng tối, đôi mắt nhìn chằm chằm góc áo nam tử dần trở nên ngẩn ngơ.Diệp Cẩn lặng thinh.
Nếu thời gian dừng trôi ở khoảnh khắc này thì tốt biết mấy, chỉ có hai người là y với nàng ta.Hồi trước Diệp Cẩn từng nghe bước vào hầu môn như bước vào biển sâu, nàng cứ nghĩ đấy chỉ là phép ẩn dụ.
Linh Lan mong ước xa vời thế đó.Linh Lan cúi đầu hòng giấu giếm nỗi oán hận trong ánh mắt.
Không có những con nhỏ tới rồi đi, chỉ có mình nàng ta.”
“Mấy giờ rồi?” Trong lúc nàng ta bần thần, nam tử bất chợt hỏi.Y chưa kịp phản ứng thì nàng đã nhanh chóng nghiêng đầu và đá y thật mạnh.
“Bẩm hầu gia, vừa đến giờ Tuất”[1]“Kệ bà ta. ạ.” Linh Lan nhìn đồng hồ cát rồi trả lời.Hồi lâu sau, người mở miệng trước là Mã ma ma, “Việc ở đây coi như đã thu xếp thỏa đáng, lão nô xin cáo lui.
“Thu dọn đi,” Cố Quân đặt bút lông Hồ Châu xuống, sai bảo, “kêu người hầu thắp đèn.”Có điều hy vọng của Diệp Cẩn vẫn bị dập tắt.
Tức nghĩa y muốn đến hậu viện.Sức nặng trên đầu cô gái giảm dần cho tới khi còn mỗi chiếc lược cài bằng bạc có khảm ngọc phỉ thúy và mã não thì Cố Quân mới dừng tay.
Nhớ đến đứa con gái khiến mình mất mặt hôm nay làm Linh Lan cắn môi, nàng ta khoác lên người nam tử chiếc áo choàng thêu hạc mới toanh trước lúc dõi theo y rời khỏi phòng.” Cố Quân đang đọc công báo, chẳng hề ngẩng đầu lên.
Từ đầu đến cuối, y không nhìn nàng ta lấy một lần.”
Thì sao chứ, nàng ta tự an ủi, với bản tính bạc bẽo của Cố Quân thì trước sau gì cũng chỉ còn mình nàng ta bầu bạn cạnh y.Vào khoảnh khắc này, cơn bão nội tâm bị kìm nén bấy lâu nhấn chìm nàng.
Tại hậu viện, với thời gian trôi qua từng chút một, cùng ánh sáng lờ mờ lẫn nha hoàn đứng im, mọi thứ như quay trở về đêm Diệp Cẩn bị chuốc thuốc. Nghĩ kỹ thì hồi ấy cũng có người châm hai cây nến đỏ làm tượng trưng. Giờ nghiền ngẫm mới thấy xã hội phong kiến phô diễn sự hèn mọn cùng nỗi bi ai của phụ nữ vô cùng nhuần nhuyễn.Là ngày nàng từ đóa hoa dại không tên thành “trắc thất” trên danh nghĩa trong biên chế của hầu phủ.
Tai nàng nghe thấy một tiếng động vang lên, cửa phòng chợt mở ra.”
Phía sau bình phong truyền đến tiếng nghênh đón tiên phong từ Mã ma ma. Cái giọng nam mà nàng chưa nghe lại suốt nửa tháng xuất hiện gần như cùng lúc với người đàn ông đi vòng qua bình phong.Hơi thở hai người hòa vào nhau, lưỡi y thăm dò muốn cạy mở răng nàng.
Giây phút mắt chạm mắt, bước chân Cố Quân thoáng khựng lại, đôi mắt lạnh băng đánh giá Diệp Cẩn kỹ lưỡng.”
“Cô chẳng mấy khi trang điểm rực rỡ thế này nhỉ,” y bước đến trước mặt nàng, trông có vẻ thích thú, “ta suýt quên tối nay là ngày vui lớn của cô.”Diệp Cẩn chỉ thấy cơn buồn nôn của mình chạm đỉnh vào đúng lúc đó.
“…Hầu gia ngắm đủ chưa?” Diệp Cẩn mỉm cười, “Ngắm đủ rồi thì cho phép tôi thay đồ, trang sức nhiều quá làm cổ tôi đau.”Nàng đã tắm sạch sẽ nhưng lại phải vào thùng nước lần nữa, còn thoa cả kem làm mềm và thơm da, sau đấy thay bộ váy xinh đẹp, trang điểm, sửa sang đầu tóc.
“Đúng là hơi nhiều.”Phải rồi, y biết nhưng không để bụng.
Y ngắm nghía mái tóc nàng và giơ tay gỡ cây trâm con bướm bằng vàng, trầm ngâm giây lát rồi lại gỡ thêm hai cây trâm khắc hoa. Sức nặng trên đầu cô gái giảm dần cho tới khi còn mỗi chiếc lược cài bằng bạc có khảm ngọc phỉ thúy và mã não thì Cố Quân mới dừng tay.Nghĩ kỹ thì hồi ấy cũng có người châm hai cây nến đỏ làm tượng trưng.
“Cô vẫn hợp kiểu trang điểm thế này hơn,” y nhận xét.”
Diệp Cẩn lặng thinh.“Bẩm hầu gia, vừa đến giờ Tuất [1] ạ.
Ánh mắt Cố Quân lướt ngang khuôn mặt trầm tĩnh tựa nước của người con gái. Y vừa nheo mắt vừa nhận lấy chén rượu do Mã ma ma dâng lên, tiếp theo y ngồi uống đối diện nàng.“Nghỉ ngơi thôi.
“Nghỉ ngơi thôi.” Y buông chén rượu, đồng thời ra lệnh.Không gian bên trong rèm giường mờ tối mà mắt nàng lại sáng lạ thường, “Cố Quân, nếu anh còn dám vác theo mùi cô gái khác tới chỗ tôi thì đừng trách tôi đá anh xuống giường!
Các nô tỳ rời đi, họ không quên khép chặt cửa. Người đàn ông đặt tay lên vai Diệp Cẩn, chỉ hơi dùng sức đã đủ đè nàng xuống giường.“Đúng là hơi nhiều.
Màn giường rủ xuống tạo thành một không gian kín đáo tối tăm. Diệp Cẩn hít một hơi thật sâu, để mặc đối phương tháo đai lưng của mình, mơn trớn cằm và cúi đầu hôn lên môi nàng.“Phu nhân có lòng tốt thương cảm người hầu, nhưng hai con bé này chả ra thể thống gì, lão nô thiết nghĩ cần mài giũa chúng nó.
Khi khoảng cách giữa hai người gần trong gang tấc và tay áo to rộng phe phẩy một bên má Diệp Cẩn, có hương thơm yểu điệu – khác hẳn mùi hương mát lạnh đặc trưng mà y sở hữu – đột ngột xâm nhập hơi thở của nàng.Thải Vân nhanh nhẹn cầm lấy rồi châm nến, kế tiếp mọi người đồng loạt khuỵu gối trước Diệp Cẩn, “Xin chúc mừng phu nhân.
Diệp Cẩn định ôm cổ y song dừng phắt lại, nàng bỗng muốn nôn thốc nôn tháo.Những ngón tay nhỏ nhắn mềm mại mang theo bao lưu luyến phớt qua cổ tay áo lành lạnh, sau đó chủ nhân của chúng khom người rồi lui sang một bên.
Một người phụ nữ.Màn giường rủ xuống tạo thành một không gian kín đáo tối tăm.
Y vừa thân mật với cô gái khác xong rồi lại mò đến tìm nàng.Chỉ cần chủ nhân ra lệnh một tiếng, toàn bộ người trong cái phủ rộng bao la – kể cả Diệp Cẩn – đều có việc để làm.
Thậm chí còn chả buồn thay đồ.“…Hầu gia ngắm đủ chưa?
Rõ ràng y biết nàng ghét nhất việc xài chung một người đàn ông với những cô gái khác. Nếu không vì nguyên do trên thì sao nàng lại đường ai nấy đi với Lục Văn Giác, hay trợ giúp y chỉ vì một miếng vàng lá để rồi dẫn tới mớ hổ lốn sau này.Thải Vân tuân lệnh, theo nàng vào trong phòng.
Phải rồi, y biết nhưng không để bụng. Suy cho cùng, người Cố Quân muốn thỏa mãn là chính bản thân y.“Giúp ta chuẩn bị nước, lát nữa ta muốn tắm rửa.
Vào khoảnh khắc này, cơn bão nội tâm bị kìm nén bấy lâu nhấn chìm nàng. Diệp Cẩn hít thở sâu liên tục song chẳng nên cơm cháo gì.“Cô vẫn hợp kiểu trang điểm thế này hơn,” y nhận xét.
Diệp Cẩn, mày phải nhẫn nhịn. Cho đến ngày y chán mày thì có khi mày còn phải chịu đựng vụ này vô số lần suốt quãng đời còn lại.Diệp Cẩn hít thở sâu liên tục song chẳng nên cơm cháo gì.
Thế này đã chịu hết nổi thì mai mốt sống sao!”
Hơi thở hai người hòa vào nhau, lưỡi y thăm dò muốn cạy mở răng nàng. Diệp Cẩn chỉ thấy cơn buồn nôn của mình chạm đỉnh vào đúng lúc đó.”
Nàng không nhịn nổi! Vì sao nàng phải nhường nhịn trong khi y còn chả muốn giả đò cho qua chuyện!Một người phụ nữ.
Khi môi răng hai người tiếp xúc, Cố Quân chợt nghe tiếng thở gấp từ người con gái bên dưới. Y chưa kịp phản ứng thì nàng đã nhanh chóng nghiêng đầu và đá y thật mạnh.Linh Lan đứng trong bóng tối, đôi mắt nhìn chằm chằm góc áo nam tử dần trở nên ngẩn ngơ.
“Đi tắm ngay!”Tức nghĩa y muốn đến hậu viện.
Không gian bên trong rèm giường mờ tối mà mắt nàng lại sáng lạ thường, “Cố Quân, nếu anh còn dám vác theo mùi cô gái khác tới chỗ tôi thì đừng trách tôi đá anh xuống giường!”Tại hậu viện, với thời gian trôi qua từng chút một, cùng ánh sáng lờ mờ lẫn nha hoàn đứng im, mọi thứ như quay trở về đêm Diệp Cẩn bị chuốc thuốc.
* * *
Chú thích[1] Từ 7 giờ đến 9 giờ tối.
[1]Nàng để ý chuyện không bị bắt chẹt hơn cả việc người khác gây gổ với mình. Từ 7 giờ đến 9 giờ tối.Thải Vân chỉ huy hai nha hoàn đổi đi đổi lại vị trí mấy ngọn đèn, chỉ để tìm đúng góc ánh sáng giúp tôn bật nhan sắc Diệp Cẩn.
← Chương 25Suy cho cùng, người Cố Quân muốn thỏa mãn là chính bản thân y. —-oOo—- Chương 27 →” Diệp Cẩn mỉm cười, “Ngắm đủ rồi thì cho phép tôi thay đồ, trang sức nhiều quá làm cổ tôi đau.
Dưới ánh hoàng hôn, Diệp Cẩn ngước nhìn bức tường cao không thấy điểm cuối; nó cắt bầu trời thành một hình vuông, tạo nên bóng tối ngột ngạt, u ám, mênh mang. Nàng đứng trong sân của chỗ ở mới mà chỉ thấy mình thật nhỏ bé, như thể đang bị nhốt trong cái giếng lớn với tầng tầng lớp lớp màn chắn.Ngọn nến lẳng lặng cháy, cả căn phòng tĩnh lặng.
“Hầu gia cố tình chọn sân này cho phu nhân, tuy cảnh trí hơi đơn sơ nhưng nằm rất gần sân chính ạ.” Thải Vân đứng cạnh nàng, khẽ nói.”
“Thế à,” khóe miệng Diệp Cẩn giật giật lúc nhìn mảnh trời vuông vức trên đỉnh đầu, nàng chẳng có hơi sức giả bộ vui vẻ nên đành bảo, “ngoài trời hơi lạnh, chúng ta về phòng đi.”Dứt lời, nàng ra hiệu bằng ánh mắt với các nha hoàn, “Mọi người đã mệt mỏi cả ngày, đi nghỉ hết đi.
Thải Vân tuân lệnh, theo nàng vào trong phòng.Diệp Cẩn định ôm cổ y song dừng phắt lại, nàng bỗng muốn nôn thốc nôn tháo.
Hai nha hoàn đi cùng nàng từ phủ Thái Nguyên đang ở bên trong, tỉ mẫn lau chùi từng ngóc ngách một trước ánh mắt chòng chọc của Mã ma ma; họ thấy Diệp Cẩn vào thì càng ra sức lau chùi.” Diệp Cẩn thờ ơ đáp.
“Không cần lau nữa, ta thấy sạch lắm rồi.” Diệp Cẩn ngồi trước cửa sổ mở, xua tay cho hai người đi nghỉ ngơi.Khi khoảng cách giữa hai người gần trong gang tấc và tay áo to rộng phe phẩy một bên má Diệp Cẩn, có hương thơm yểu điệu – khác hẳn mùi hương mát lạnh đặc trưng mà y sở hữu – đột ngột xâm nhập hơi thở của nàng.
Hai nha hoàn chần chừ dừng lau, đưa mắt nhìn Mã ma ma.Đêm xuống sao mọc, Thải Vân mừng rỡ chạy đến thông báo hầu gia nói mình sắp tới.
Vì vậy Diệp Cẩn cũng bắt chước nhìn về phía phụ nhân trung niên mang gương mặt hiền từ.Cho đến ngày y chán mày thì có khi mày còn phải chịu đựng vụ này vô số lần suốt quãng đời còn lại.
“Phu nhân có lòng tốt thương cảm người hầu, nhưng hai con bé này chả ra thể thống gì, lão nô thiết nghĩ cần mài giũa chúng nó.” Mã ma ma hơi khom lưng với Diệp Cẩn, giọng điệu nghe thì ôn hòa song lại đầy ẩn ý, “Mai mốt chúng nó ra ngoài mà phạm sai lầm thì phu nhân sẽ mất mặt, điều này tuyệt đối không thể xảy ra.”Diệp Cẩn, mày phải nhẫn nhịn.
Trước những lời ấy, Diệp Cẩn đáp lại bằng nụ cười hòa nhã, “Ma ma lo nghĩ quá rồi, xưa nay ta luôn nghĩ bản thân phải tự giữ thể diện chứ không cần người khác giữ giùm.”Y vừa nheo mắt vừa nhận lấy chén rượu do Mã ma ma dâng lên, tiếp theo y ngồi uống đối diện nàng.
Dứt lời, nàng ra hiệu bằng ánh mắt với các nha hoàn, “Mọi người đã mệt mỏi cả ngày, đi nghỉ hết đi.”Lúc này Diệp Cẩn chân thành hy vọng hôm nay Cố Quân sẽ bị giữ chân trong cung, đừng trở về và nhất là đừng tới tìm nàng.
Trước hôm rời phủ Thái Nguyên, văn tự bán mình của hai nha hoàn này đã được giao cho Diệp Cẩn. Thế nên hai người nhìn nhau rồi cuối cùng vẫn lui xuống theo lời nàng, để lại một Thải Vân nép mình trong góc và yên lặng dõi theo Diệp Cẩn với Mã ma ma nhìn nhau cười.Hai nha hoàn đi cùng nàng từ phủ Thái Nguyên đang ở bên trong, tỉ mẫn lau chùi từng ngóc ngách một trước ánh mắt chòng chọc của Mã ma ma; họ thấy Diệp Cẩn vào thì càng ra sức lau chùi.
Hồi lâu sau, người mở miệng trước là Mã ma ma, “Việc ở đây coi như đã thu xếp thỏa đáng, lão nô xin cáo lui.”Thế nhưng khi thật sự đặt chân vào chốn này, cô gái mới cảm nhận được độ chính xác của câu nói đó.
“Ma ma vất vả rồi,“ Diệp Cẩn gật gù.Thì sao chứ, nàng ta tự an ủi, với bản tính bạc bẽo của Cố Quân thì trước sau gì cũng chỉ còn mình nàng ta bầu bạn cạnh y.
Sau khi Mã ma ma rời đi, Thải Vân mới lại gần nàng, giọng đối phương không còn sự thoải mái lẫn nhẹ nhàng giống ban nãy, nghe nó dè dặt với lo lắng hơn, “Sao phu nhân lại đắc tội Mã ma ma, lỡ bà ấy nói với hầu gia thì sao ạ.”“Ma ma vất vả rồi,“ Diệp Cẩn gật gù.
“Kệ bà ta.” Diệp Cẩn thờ ơ đáp.Không có những con nhỏ tới rồi đi, chỉ có mình nàng ta.
Nàng để ý chuyện không bị bắt chẹt hơn cả việc người khác gây gổ với mình. Diệp Cẩn đã có lắm phiền não rồi, ai lại muốn rước thêm bực dọc.“Cô chẳng mấy khi trang điểm rực rỡ thế này nhỉ,” y bước đến trước mặt nàng, trông có vẻ thích thú, “ta suýt quên tối nay là ngày vui lớn của cô.
“Giúp ta chuẩn bị nước, lát nữa ta muốn tắm rửa.”Trước những lời ấy, Diệp Cẩn đáp lại bằng nụ cười hòa nhã, “Ma ma lo nghĩ quá rồi, xưa nay ta luôn nghĩ bản thân phải tự giữ thể diện chứ không cần người khác giữ giùm.
Lúc này Diệp Cẩn chân thành hy vọng hôm nay Cố Quân sẽ bị giữ chân trong cung, đừng trở về và nhất là đừng tới tìm nàng.Đều là đồ chơi mà còn phải mất công phân loại, nực cười hết sức.
Có điều hy vọng của Diệp Cẩn vẫn bị dập tắt.Người đàn ông đặt tay lên vai Diệp Cẩn, chỉ hơi dùng sức đã đủ đè nàng xuống giường.
Đêm xuống sao mọc, Thải Vân mừng rỡ chạy đến thông báo hầu gia nói mình sắp tới.” Diệp Cẩn ngồi trước cửa sổ mở, xua tay cho hai người đi nghỉ ngơi.
Chỉ cần chủ nhân ra lệnh một tiếng, toàn bộ người trong cái phủ rộng bao la – kể cả Diệp Cẩn – đều có việc để làm.Sau khi Mã ma ma rời đi, Thải Vân mới lại gần nàng, giọng đối phương không còn sự thoải mái lẫn nhẹ nhàng giống ban nãy, nghe nó dè dặt với lo lắng hơn, “Sao phu nhân lại đắc tội Mã ma ma, lỡ bà ấy nói với hầu gia thì sao ạ.
Nàng đã tắm sạch sẽ nhưng lại phải vào thùng nước lần nữa, còn thoa cả kem làm mềm và thơm da, sau đấy thay bộ váy xinh đẹp, trang điểm, sửa sang đầu tóc.Vì sao nàng phải nhường nhịn trong khi y còn chả muốn giả đò cho qua chuyện!
Thải Vân chỉ huy hai nha hoàn đổi đi đổi lại vị trí mấy ngọn đèn, chỉ để tìm đúng góc ánh sáng giúp tôn bật nhan sắc Diệp Cẩn.Nàng đứng trong sân của chỗ ở mới mà chỉ thấy mình thật nhỏ bé, như thể đang bị nhốt trong cái giếng lớn với tầng tầng lớp lớp màn chắn.
Khi mọi thứ xong xuôi, Mã ma ma mới quay lại cùng hai cây nến đỏ. Thải Vân nhanh nhẹn cầm lấy rồi châm nến, kế tiếp mọi người đồng loạt khuỵu gối trước Diệp Cẩn, “Xin chúc mừng phu nhân.”“Đi tắm ngay!
Diệp Cẩn nhìn nến đỏ được đốt gần đấy, lại nhìn bộ váy hồng trên người mình. Nàng chậm chạp nhận ra hình như đêm nay là một ngày đặc biệt.Ở cái sân khác, nữ tử váy lam dùng mu bàn tay thử nhiệt độ chung trà, xác nhận độ ấm vừa phải mới nhẹ nhàng đặt kế bên tay nam tử.
Là ngày nàng từ đóa hoa dại không tên thành “trắc thất” trên danh nghĩa trong biên chế của hầu phủ.” Trong lúc nàng ta bần thần, nam tử bất chợt hỏi.
Nghe thì bùi tai đấy, nhưng vẫn là thiếp thôi.← Chương 25 —-oOo—- Chương 27 →
Đều là đồ chơi mà còn phải mất công phân loại, nực cười hết sức.Y ngắm nghía mái tóc nàng và giơ tay gỡ cây trâm con bướm bằng vàng, trầm ngâm giây lát rồi lại gỡ thêm hai cây trâm khắc hoa.
Diệp Cẩn ngồi ở mép giường, nghĩ vậy với gương mặt vô cảm.Chú thích
Ở cái sân khác, nữ tử váy lam dùng mu bàn tay thử nhiệt độ chung trà, xác nhận độ ấm vừa phải mới nhẹ nhàng đặt kế bên tay nam tử.Trước hôm rời phủ Thái Nguyên, văn tự bán mình của hai nha hoàn này đã được giao cho Diệp Cẩn.
“Chỗ này không cần ngươi hầu hạ, lui ra đi.” Cố Quân đang đọc công báo, chẳng hề ngẩng đầu lên.”
Linh Lan cúi đầu hòng giấu giếm nỗi oán hận trong ánh mắt. Có điều, lúc nam tử duỗi tay lấy bút lông Hồ Châu, nàng ta giả bộ giúp đỡ bằng cách giữ tay áo to rộng của y. Những ngón tay nhỏ nhắn mềm mại mang theo bao lưu luyến phớt qua cổ tay áo lành lạnh, sau đó chủ nhân của chúng khom người rồi lui sang một bên.Nàng chậm chạp nhận ra hình như đêm nay là một ngày đặc biệt.
Ngọn nến lẳng lặng cháy, cả căn phòng tĩnh lặng. Linh Lan đứng trong bóng tối, đôi mắt nhìn chằm chằm góc áo nam tử dần trở nên ngẩn ngơ.Diệp Cẩn lặng thinh.
Nếu thời gian dừng trôi ở khoảnh khắc này thì tốt biết mấy, chỉ có hai người là y với nàng ta.Hồi trước Diệp Cẩn từng nghe bước vào hầu môn như bước vào biển sâu, nàng cứ nghĩ đấy chỉ là phép ẩn dụ.
Linh Lan mong ước xa vời thế đó.Linh Lan cúi đầu hòng giấu giếm nỗi oán hận trong ánh mắt.
Không có những con nhỏ tới rồi đi, chỉ có mình nàng ta.”
“Mấy giờ rồi?” Trong lúc nàng ta bần thần, nam tử bất chợt hỏi.Y chưa kịp phản ứng thì nàng đã nhanh chóng nghiêng đầu và đá y thật mạnh.
“Bẩm hầu gia, vừa đến giờ Tuất”[1]“Kệ bà ta. ạ.” Linh Lan nhìn đồng hồ cát rồi trả lời.Hồi lâu sau, người mở miệng trước là Mã ma ma, “Việc ở đây coi như đã thu xếp thỏa đáng, lão nô xin cáo lui.
“Thu dọn đi,” Cố Quân đặt bút lông Hồ Châu xuống, sai bảo, “kêu người hầu thắp đèn.”Có điều hy vọng của Diệp Cẩn vẫn bị dập tắt.
Tức nghĩa y muốn đến hậu viện.Sức nặng trên đầu cô gái giảm dần cho tới khi còn mỗi chiếc lược cài bằng bạc có khảm ngọc phỉ thúy và mã não thì Cố Quân mới dừng tay.
Nhớ đến đứa con gái khiến mình mất mặt hôm nay làm Linh Lan cắn môi, nàng ta khoác lên người nam tử chiếc áo choàng thêu hạc mới toanh trước lúc dõi theo y rời khỏi phòng.” Cố Quân đang đọc công báo, chẳng hề ngẩng đầu lên.
Từ đầu đến cuối, y không nhìn nàng ta lấy một lần.”
Thì sao chứ, nàng ta tự an ủi, với bản tính bạc bẽo của Cố Quân thì trước sau gì cũng chỉ còn mình nàng ta bầu bạn cạnh y.Vào khoảnh khắc này, cơn bão nội tâm bị kìm nén bấy lâu nhấn chìm nàng.
Tại hậu viện, với thời gian trôi qua từng chút một, cùng ánh sáng lờ mờ lẫn nha hoàn đứng im, mọi thứ như quay trở về đêm Diệp Cẩn bị chuốc thuốc. Nghĩ kỹ thì hồi ấy cũng có người châm hai cây nến đỏ làm tượng trưng. Giờ nghiền ngẫm mới thấy xã hội phong kiến phô diễn sự hèn mọn cùng nỗi bi ai của phụ nữ vô cùng nhuần nhuyễn.Là ngày nàng từ đóa hoa dại không tên thành “trắc thất” trên danh nghĩa trong biên chế của hầu phủ.
Tai nàng nghe thấy một tiếng động vang lên, cửa phòng chợt mở ra.”
Phía sau bình phong truyền đến tiếng nghênh đón tiên phong từ Mã ma ma. Cái giọng nam mà nàng chưa nghe lại suốt nửa tháng xuất hiện gần như cùng lúc với người đàn ông đi vòng qua bình phong.Hơi thở hai người hòa vào nhau, lưỡi y thăm dò muốn cạy mở răng nàng.
Giây phút mắt chạm mắt, bước chân Cố Quân thoáng khựng lại, đôi mắt lạnh băng đánh giá Diệp Cẩn kỹ lưỡng.”
“Cô chẳng mấy khi trang điểm rực rỡ thế này nhỉ,” y bước đến trước mặt nàng, trông có vẻ thích thú, “ta suýt quên tối nay là ngày vui lớn của cô.”Diệp Cẩn chỉ thấy cơn buồn nôn của mình chạm đỉnh vào đúng lúc đó.
“…Hầu gia ngắm đủ chưa?” Diệp Cẩn mỉm cười, “Ngắm đủ rồi thì cho phép tôi thay đồ, trang sức nhiều quá làm cổ tôi đau.”Nàng đã tắm sạch sẽ nhưng lại phải vào thùng nước lần nữa, còn thoa cả kem làm mềm và thơm da, sau đấy thay bộ váy xinh đẹp, trang điểm, sửa sang đầu tóc.
“Đúng là hơi nhiều.”Phải rồi, y biết nhưng không để bụng.
Y ngắm nghía mái tóc nàng và giơ tay gỡ cây trâm con bướm bằng vàng, trầm ngâm giây lát rồi lại gỡ thêm hai cây trâm khắc hoa. Sức nặng trên đầu cô gái giảm dần cho tới khi còn mỗi chiếc lược cài bằng bạc có khảm ngọc phỉ thúy và mã não thì Cố Quân mới dừng tay.Nghĩ kỹ thì hồi ấy cũng có người châm hai cây nến đỏ làm tượng trưng.
“Cô vẫn hợp kiểu trang điểm thế này hơn,” y nhận xét.”
Diệp Cẩn lặng thinh.“Bẩm hầu gia, vừa đến giờ Tuất [1] ạ.
Ánh mắt Cố Quân lướt ngang khuôn mặt trầm tĩnh tựa nước của người con gái. Y vừa nheo mắt vừa nhận lấy chén rượu do Mã ma ma dâng lên, tiếp theo y ngồi uống đối diện nàng.“Nghỉ ngơi thôi.
“Nghỉ ngơi thôi.” Y buông chén rượu, đồng thời ra lệnh.Không gian bên trong rèm giường mờ tối mà mắt nàng lại sáng lạ thường, “Cố Quân, nếu anh còn dám vác theo mùi cô gái khác tới chỗ tôi thì đừng trách tôi đá anh xuống giường!
Các nô tỳ rời đi, họ không quên khép chặt cửa. Người đàn ông đặt tay lên vai Diệp Cẩn, chỉ hơi dùng sức đã đủ đè nàng xuống giường.“Đúng là hơi nhiều.
Màn giường rủ xuống tạo thành một không gian kín đáo tối tăm. Diệp Cẩn hít một hơi thật sâu, để mặc đối phương tháo đai lưng của mình, mơn trớn cằm và cúi đầu hôn lên môi nàng.“Phu nhân có lòng tốt thương cảm người hầu, nhưng hai con bé này chả ra thể thống gì, lão nô thiết nghĩ cần mài giũa chúng nó.
Khi khoảng cách giữa hai người gần trong gang tấc và tay áo to rộng phe phẩy một bên má Diệp Cẩn, có hương thơm yểu điệu – khác hẳn mùi hương mát lạnh đặc trưng mà y sở hữu – đột ngột xâm nhập hơi thở của nàng.Thải Vân nhanh nhẹn cầm lấy rồi châm nến, kế tiếp mọi người đồng loạt khuỵu gối trước Diệp Cẩn, “Xin chúc mừng phu nhân.
Diệp Cẩn định ôm cổ y song dừng phắt lại, nàng bỗng muốn nôn thốc nôn tháo.Những ngón tay nhỏ nhắn mềm mại mang theo bao lưu luyến phớt qua cổ tay áo lành lạnh, sau đó chủ nhân của chúng khom người rồi lui sang một bên.
Một người phụ nữ.Màn giường rủ xuống tạo thành một không gian kín đáo tối tăm.
Y vừa thân mật với cô gái khác xong rồi lại mò đến tìm nàng.Chỉ cần chủ nhân ra lệnh một tiếng, toàn bộ người trong cái phủ rộng bao la – kể cả Diệp Cẩn – đều có việc để làm.
Thậm chí còn chả buồn thay đồ.“…Hầu gia ngắm đủ chưa?
Rõ ràng y biết nàng ghét nhất việc xài chung một người đàn ông với những cô gái khác. Nếu không vì nguyên do trên thì sao nàng lại đường ai nấy đi với Lục Văn Giác, hay trợ giúp y chỉ vì một miếng vàng lá để rồi dẫn tới mớ hổ lốn sau này.Thải Vân tuân lệnh, theo nàng vào trong phòng.
Phải rồi, y biết nhưng không để bụng. Suy cho cùng, người Cố Quân muốn thỏa mãn là chính bản thân y.“Giúp ta chuẩn bị nước, lát nữa ta muốn tắm rửa.
Vào khoảnh khắc này, cơn bão nội tâm bị kìm nén bấy lâu nhấn chìm nàng. Diệp Cẩn hít thở sâu liên tục song chẳng nên cơm cháo gì.“Cô vẫn hợp kiểu trang điểm thế này hơn,” y nhận xét.
Diệp Cẩn, mày phải nhẫn nhịn. Cho đến ngày y chán mày thì có khi mày còn phải chịu đựng vụ này vô số lần suốt quãng đời còn lại.Diệp Cẩn hít thở sâu liên tục song chẳng nên cơm cháo gì.
Thế này đã chịu hết nổi thì mai mốt sống sao!”
Hơi thở hai người hòa vào nhau, lưỡi y thăm dò muốn cạy mở răng nàng. Diệp Cẩn chỉ thấy cơn buồn nôn của mình chạm đỉnh vào đúng lúc đó.”
Nàng không nhịn nổi! Vì sao nàng phải nhường nhịn trong khi y còn chả muốn giả đò cho qua chuyện!Một người phụ nữ.
Khi môi răng hai người tiếp xúc, Cố Quân chợt nghe tiếng thở gấp từ người con gái bên dưới. Y chưa kịp phản ứng thì nàng đã nhanh chóng nghiêng đầu và đá y thật mạnh.Linh Lan đứng trong bóng tối, đôi mắt nhìn chằm chằm góc áo nam tử dần trở nên ngẩn ngơ.
“Đi tắm ngay!”Tức nghĩa y muốn đến hậu viện.
Không gian bên trong rèm giường mờ tối mà mắt nàng lại sáng lạ thường, “Cố Quân, nếu anh còn dám vác theo mùi cô gái khác tới chỗ tôi thì đừng trách tôi đá anh xuống giường!”Tại hậu viện, với thời gian trôi qua từng chút một, cùng ánh sáng lờ mờ lẫn nha hoàn đứng im, mọi thứ như quay trở về đêm Diệp Cẩn bị chuốc thuốc.
* * *
Chú thích[1] Từ 7 giờ đến 9 giờ tối.
[1]Nàng để ý chuyện không bị bắt chẹt hơn cả việc người khác gây gổ với mình. Từ 7 giờ đến 9 giờ tối.Thải Vân chỉ huy hai nha hoàn đổi đi đổi lại vị trí mấy ngọn đèn, chỉ để tìm đúng góc ánh sáng giúp tôn bật nhan sắc Diệp Cẩn.
← Chương 25Suy cho cùng, người Cố Quân muốn thỏa mãn là chính bản thân y. —-oOo—- Chương 27 →” Diệp Cẩn mỉm cười, “Ngắm đủ rồi thì cho phép tôi thay đồ, trang sức nhiều quá làm cổ tôi đau.
Bạn cần đăng nhập để bình luận