Bẻ Cánh Nàng
Chương 029: Nắm tay
“Có chuyện gì à, sao tự dưng lại nói vậy.”Không hiểu vì sao, trong chớp mắt, y bỗng nảy sinh cảm giác nàng sắp cao chạy xa bay.
Cố Quân thoáng giật mình, ánh mắt hơi lạnh lùng của y dò xét gương mặt Diệp Cẩn, câu hỏi kia nghe không ra cảm xúc rõ rệt nào.Suy nghĩ ấy chỉ vụt qua trong đầu, Diệp Cẩn mím môi, nàng không vươn tay đáp lại giống mọi lần mà chỉ nói, “Hầu gia đi trước đi, tôi đi chậm lắm nên sẽ đi phía sau cùng các nha hoàn.
Diệp Cẩn cụp mắt, hàng mi dài mảnh tựa cánh bướm khẽ chớp, nàng giơ tay che miệng ngáp, “Tôi mệt rồi, bảo họ tắt nến đi.”Cố Quân chỉnh vị trí cánh tay một chút rồi cũng nhắm mắt lại.
Y chưa kịp hỏi lại thì nàng đã nhắm mắt, khuôn mặt nàng trầm tĩnh không gợn sóng cứ như mấy lời y nghe ban nãy chỉ là nói mớ.”
Cố Quân chăm chú nhìn người con gái ngay trước mặt mình. Không hiểu vì sao, trong chớp mắt, y bỗng nảy sinh cảm giác nàng sắp cao chạy xa bay.Rõ ràng hồi nãy y còn túm tay nàng làm trò bậy bạ, thế mà vào giờ phút này, y lại khiến Diệp Cẩn khó chịu gấp trăm ngàn lần.
Không thể nào, y đã bẻ gãy cánh con nhạn cô độc này và giam giữ nó bên mình; nàng đã chẳng còn chỗ trốn từ rất lâu rồi.Gió thổi qua khiến bàn tay chìa ra cảm nhận được sự lạnh lẽo và chút bức bối, xung quanh chỉ còn tiếng gió vì toàn bộ người hầu đều nín thở.
Đầu ngón tay Cố Quân vén sợi tóc vương trên gò má ươn ướt của nữ tử ra sau tai nàng. Y vươn tay ôm chặt Diệp Cẩn để cảm nhận trái tim mình mềm lại, hàng lông mày đang nhíu cũng từ từ giãn ra.Trước ánh mắt hoài nghi của Diệp Cẩn, y quay sang ra lệnh cho nha hoàn, “Đi lấy mũ có rèm với áo choàng.
“Đừng nghĩ linh tinh,” nha hoàn nhẹ nhàng tắt nến, khi bốn phía chìm vào bóng đêm, y thì thầm bên tai nàng, “ngoan ngoãn ở bên ta. Nếu có ngày ta thật sự chán thì sẽ thu xếp đâu ra đấy cho cô.”“Tới rồi.
Người trong lòng không hồi đáp, có vẻ nàng buồn ngủ lắm. Cố Quân chỉnh vị trí cánh tay một chút rồi cũng nhắm mắt lại.“Có chuyện gì à, sao tự dưng lại nói vậy.
Giữa màn đêm thăm thẳm, lúc tiếng hít thở kề bên trở nên đều đều, Diệp Cẩn mở mắt ra. Nàng lẳng lặng nhìn bóng tối không bờ bến trước mặt mình cho tới hồi cơn buồn ngủ dữ dội ập đến. Khi chạm phải giới hạn chịu đựng, nàng mới thật sự ngủ.Tiếp theo, hầu gia cứ đi về phía trước với một tay nắm phu nhân, một tay cầm chiếc mũ.
Sáng sớm hôm sau lúc nàng tỉnh dậy, Cố Quân vẫn chưa rời đi.Người hầu nâng cỗ kiệu nhỏ tới, các nha hoàn muốn đỡ Diệp Cẩn ngồi lên nhưng nàng lắc đầu từ chối.
Ánh sáng chiếu xuyên qua cửa sổ, bên trong lớp màn, hai người vẫn giữ tư thế thân mật như trước khi ngủ. Điểm khác nhau là Diệp Cẩn đã xoay người để đưa lưng về phía nam tử.”
“Tỉnh rồi à.”Xe ngựa xóc nảy lăn bánh rời kinh thành, đoàn người kịp đến dưới núi Tẫn Hương trước buổi trưa.
Người nằm phía sau hỏi lúc nghe tiếng hít thở của nàng thay đổi.“Hầu gia, chúng ta vào trong chùa thôi,” nàng nói.
Diệp Cẩn không muốn lên tiếng vì nằm kề sát thế này khiến nàng cảm nhận được phản ứng sinh lý chỉ có ở đàn ông vào buổi sáng, cả cái tay đang vuốt ve hông nàng qua lớp vải một cách đầy ngụ ý nữa.Tiếng kêu hốt hoảng khẽ truyền đến từ phía trước, đám người hầu đồng loạt cúi đầu, chỉ lo nhìn thềm đá dưới chân.
Y không thể cút ngay sao? Mới sáng tinh mơ, đã ở lại còn muốn phá nàng.Điểm khác nhau là Diệp Cẩn đã xoay người để đưa lưng về phía nam tử.
Những ngón tay lành lạnh kéo đai lưng cô gái, chúng luồn qua khe hở nhưng tay Diệp Cẩn đã đè chúng xuống.Vành nón to rộng ngăn cách người đàn ông đang ôm lấy nàng.
“Để tối đi, tôi mệt thật đó.” nàng nhắc.Y vươn tay ôm chặt Diệp Cẩn để cảm nhận trái tim mình mềm lại, hàng lông mày đang nhíu cũng từ từ giãn ra.
Người phía sau khựng lại, đáng ngạc nhiên là y không quậy phá nữa mà chỉ kéo một bàn tay của nàng ra đằng sau.Có điều người con gái luôn đi sau chàng trai nửa bước, mỗi lần nàng theo không kịp thì chàng trai sẽ dừng lại chờ.
Thứ Diệp Cẩn chạm phải nóng tới mức làm nàng co rụt tay, nàng muốn rút tay mình khỏi bàn tay to kia nhưng tiếc thay sức mạnh giam cầm nó không cho phép.Không biết đi bao lâu thì cầu thang đá rẽ sang hướng khác, dẫn đến một không gian thênh thang.
“Buông ra! Không thấy mình phiền à!” nàng nghiến răng.Đường núi dài dằng dặc nhìn không thấy điểm cuối, hai bóng người một cao một thấp nắm tay nhau xuyên qua màu xanh mênh mông, nhìn từ xa trông họ giống một cặp đôi khăng khít do trời đất tạo nên.
“Đâu thể mặc kệ ta thế này,” có hơi thở áp sát vành tai nàng, y nói mập mờ, “chọn một đi.”Song tới tận lúc thức ăn thừa đã được dọn dẹp, Cố Quân vẫn chưa đứng dậy rời đi.
Diệp Cẩn nhắm chặt mắt, lặp đi lặp lại hành động hít thở sâu, nàng coi như cái tay kia không thuộc về mình. Cố Quân thấy nàng thỏa hiệp bèn nắm tay nàng và bắt đầu làm càn.Người nằm phía sau hỏi lúc nghe tiếng hít thở của nàng thay đổi.
Thời gian thong thả trôi trong căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng vải sột soạt cùng thứ âm thanh cực kỳ nhỏ. Tiếng thở dốc của đàn ông mỗi lúc một gia tăng, quấy nhiễu tâm tư Diệp Cẩn.“Tỉnh rồi à.
Không biết làm bao lâu thì y mới cúi đầu cắn thật mạnh vào cổ nàng. Diệp Cẩn vội vàng bò dậy, cau mày chạy tới góc phòng để dùng nước trà rửa tay.Nếu có ngày ta thật sự chán thì sẽ thu xếp đâu ra đấy cho cô.
Các nha hoàn đứng chờ tại gian ngoài được gọi vào, hai người tách riêng ra mà thay đồ, rửa ráy, sau đó cùng dùng bữa sáng.Sai xong, y bảo Diệp Cẩn, “Hôm nay ta hiếm lắm mới có thời gian rảnh nên sẽ dẫn cô ra ngoài giải sầu.
Song tới tận lúc thức ăn thừa đã được dọn dẹp, Cố Quân vẫn chưa đứng dậy rời đi. Trước ánh mắt hoài nghi của Diệp Cẩn, y quay sang ra lệnh cho nha hoàn, “Đi lấy mũ có rèm với áo choàng.”Bàn tay hơi lạnh dịu dàng bao lấy tay nàng, y làm với thái độ rất tự nhiên.
Sai xong, y bảo Diệp Cẩn, “Hôm nay ta hiếm lắm mới có thời gian rảnh nên sẽ dẫn cô ra ngoài giải sầu.” Tránh cho nàng ở trong phủ buồn chán rồi nghĩ lung tung.“Ngoại thành có chùa Tẫn Hương, hiện tại có thể thấy hoa đào trên đỉnh núi, chúng ta đi xem thử.
Diệp Cẩn sửng sốt, miệng không hé răng.Sáng sớm hôm sau lúc nàng tỉnh dậy, Cố Quân vẫn chưa rời đi.
“Ngoại thành có chùa Tẫn Hương, hiện tại có thể thấy hoa đào trên đỉnh núi, chúng ta đi xem thử.”Khi chạm phải giới hạn chịu đựng, nàng mới thật sự ngủ.
Cố Quân sai nha hoàn thay quần áo cho Diệp Cẩn, y đứng dậy rồi tiện thể nắm tay nàng, hai người một trước một sau bước ra khỏi phòng.Nàng lẳng lặng nhìn bóng tối không bờ bến trước mặt mình cho tới hồi cơn buồn ngủ dữ dội ập đến.
Bàn tay hơi lạnh dịu dàng bao lấy tay nàng, y làm với thái độ rất tự nhiên. Rõ ràng hồi nãy y còn túm tay nàng làm trò bậy bạ, thế mà vào giờ phút này, y lại khiến Diệp Cẩn khó chịu gấp trăm ngàn lần.Hình như đêm qua có mưa lâm râm, không khí mát mẻ trong lành.
Nắm tay cái khỉ gì, hai người có phải người yêu đâu.”
Đến lúc họ lên xe ngựa và nàng lợi dụng động tác gỡ mũ để giải cứu bàn tay mình thì nàng mới thấy dễ chịu hơn.Đi thêm cỡ một chén trà nhỏ thì Thải Vân thấy phu nhân dừng bước, vừa thở hồng hộc vừa nói gì đấy với hầu gia, coi bộ muốn ngồi nghỉ trên tảng đá lớn ven đường.
Xe ngựa xóc nảy lăn bánh rời kinh thành, đoàn người kịp đến dưới núi Tẫn Hương trước buổi trưa.Không thể nào, y đã bẻ gãy cánh con nhạn cô độc này và giam giữ nó bên mình; nàng đã chẳng còn chỗ trốn từ rất lâu rồi.
Hình như đêm qua có mưa lâm râm, không khí mát mẻ trong lành. Người hầu nâng cỗ kiệu nhỏ tới, các nha hoàn muốn đỡ Diệp Cẩn ngồi lên nhưng nàng lắc đầu từ chối.”
“Ta muốn tự đi.”Thải Vân đánh bạo ngẩng đầu nhìn lướt qua, hầu gia tay ôm phu nhân, chân bước nhanh trên bậc thang đá.
Suốt ngày ở trong hậu viện kín mít ngộp thở, mãi mới được ra hóng gió nên đời nào nàng chịu ngồi trong cái hộp vuông vức nhỏ xíu kia.Diệp Cẩn sửng sốt, miệng không hé răng.
Các nha hoàn nhìn sang Cố Quân đang đứng cạnh nàng, thấy y gật đầu mới nghe theo Diệp Cẩn.Thời gian thong thả trôi trong căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng vải sột soạt cùng thứ âm thanh cực kỳ nhỏ.
“Không ngồi kiệu thì đi cùng nhau vậy, nếu giữa chừng mệt cũng có thể nghỉ tạm.” Cố Quân dặn dò xong liền đưa tay về phía Diệp Cẩn.”
Bàn tay đưa ra trước mặt Diệp Cẩn sở hữu những ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng. Dưới ánh mặt trời, nàng thấy rõ chỉ tay trên lòng bàn tay trắng xanh; đường sinh mệnh uốn lượn gập ghềnh hơi móc lên ở lưng chừng lòng bàn tay, vẽ ra một đường cong vặn vẹo nhưng rồi lại đứt đoạn ngay chỗ đuôi.Y chưa kịp hỏi lại thì nàng đã nhắm mắt, khuôn mặt nàng trầm tĩnh không gợn sóng cứ như mấy lời y nghe ban nãy chỉ là nói mớ.
Người ta nói, ai có chỉ tay như vậy thì vận mệnh nhiều chông gai, ít được phúc lộc.Song vào lúc này, Thải Vân bỗng cảm thấy chưa biết chừng kết cục sẽ ngoài dự kiến của họ.
Suy nghĩ ấy chỉ vụt qua trong đầu, Diệp Cẩn mím môi, nàng không vươn tay đáp lại giống mọi lần mà chỉ nói, “Hầu gia đi trước đi, tôi đi chậm lắm nên sẽ đi phía sau cùng các nha hoàn.”Nàng thật hối hận vừa rồi không kiếm cớ đội lại cái mũ có rèm mà mình gỡ xuống.
Gió thổi qua khiến bàn tay chìa ra cảm nhận được sự lạnh lẽo và chút bức bối, xung quanh chỉ còn tiếng gió vì toàn bộ người hầu đều nín thở. Sắc mặt Cố Quân không biến đổi chút nào khi tiến về trước nửa bước – còn nắm cả tay Diệp Cẩn – y lạnh nhạt đáp, “Không sao, đi chậm cũng được, hôm nay không cần quay về.”Diệp Cẩn vội vàng bò dậy, cau mày chạy tới góc phòng để dùng nước trà rửa tay.
Bàn tay nhỏ nhắn mềm ấm cuộn tròn trong tay Cố Quân, nó đang cố rút về nhưng bị nắm chặt quá; y cứ thế mà kéo Diệp Cẩn bước lên bậc thang đá.” Tránh cho nàng ở trong phủ buồn chán rồi nghĩ lung tung.
Đường núi dài dằng dặc nhìn không thấy điểm cuối, hai bóng người một cao một thấp nắm tay nhau xuyên qua màu xanh mênh mông, nhìn từ xa trông họ giống một cặp đôi khăng khít do trời đất tạo nên. Có điều người con gái luôn đi sau chàng trai nửa bước, mỗi lần nàng theo không kịp thì chàng trai sẽ dừng lại chờ.Các nha hoàn nhìn sang Cố Quân đang đứng cạnh nàng, thấy y gật đầu mới nghe theo Diệp Cẩn.
Lúc đến giữa sườn núi, Thải Vân thấy phu nhân nhà mình bực bội kéo mũ xuống, còn xoay người định đưa cho nàng ấy. Thải Vân đang tính đi nhanh hơn để đuổi kịp, nào ngờ hầu gia đã duỗi tay cầm chiếc mũ có rèm. Tiếp theo, hầu gia cứ đi về phía trước với một tay nắm phu nhân, một tay cầm chiếc mũ.Hai chân vừa chạm đất là Diệp Cẩn bất giác lảo đảo, người bên cạnh ôm eo đỡ nàng.
Hiển nhiên phu nhân đã mệt lử, chân bước ngày càng chậm. Đi thêm cỡ một chén trà nhỏ thì Thải Vân thấy phu nhân dừng bước, vừa thở hồng hộc vừa nói gì đấy với hầu gia, coi bộ muốn ngồi nghỉ trên tảng đá lớn ven đường. Hầu gia kéo phu nhân về phía mình, tiện tay vứt mũ rồi khom lưng bế ngang phu nhân.”
Tiếng kêu hốt hoảng khẽ truyền đến từ phía trước, đám người hầu đồng loạt cúi đầu, chỉ lo nhìn thềm đá dưới chân. Thải Vân đánh bạo ngẩng đầu nhìn lướt qua, hầu gia tay ôm phu nhân, chân bước nhanh trên bậc thang đá. Tà áo trắng ngà bay bay theo gió ra phía sau, hoa văn thêu chìm trên vải bắt ánh nắng xuyên qua tán cây để tỏa sáng lung linh, tạo nên hình ảnh đẹp đẽ vô cùng.“Ta muốn tự đi.
Gần đây người hầu ở hậu viện lén đánh cược xem phu nhân mới sẽ thất sủng sau mấy tháng; suy cho cùng, hầu gia chưa từng giữ ai lại bên mình. Song vào lúc này, Thải Vân bỗng cảm thấy chưa biết chừng kết cục sẽ ngoài dự kiến của họ.Diệp Cẩn cụp mắt, hàng mi dài mảnh tựa cánh bướm khẽ chớp, nàng giơ tay che miệng ngáp, “Tôi mệt rồi, bảo họ tắt nến đi.
Ở đằng trước, Diệp Cẩn bị bế nên mặt mũi đỏ bừng. Nàng thật hối hận vừa rồi không kiếm cớ đội lại cái mũ có rèm mà mình gỡ xuống.Diệp Cẩn chủ động đưa tay cho Thải Vân – người đứng cách nàng nửa bước – để cô nha hoàn dìu mình.
“Thả tôi xuống,” nàng cắn răng hạ giọng đến mức thấp nhất vì sợ người đằng sau nghe thấy, “tôi có chân!”Cố Quân chăm chú nhìn người con gái ngay trước mặt mình.
“Sắp giữa trưa rồi, chân cô sẽ làm trễ giờ ăn món chay của chùa Tẫn Hương.”“Thả tôi xuống,” nàng cắn răng hạ giọng đến mức thấp nhất vì sợ người đằng sau nghe thấy, “tôi có chân!
Cố Quân đang phải bế một người nhưng giọng nói nghe vẫn khỏe như bình thường. Biểu cảm trên mặt y lạnh băng giống bấy lâu, nhưng ai hiểu y đều thừa sức nhận ra y đang khá vui vẻ.Không biết làm bao lâu thì y mới cúi đầu cắn thật mạnh vào cổ nàng.
Diệp Cẩn biết đối phương sẽ không cho mình tự đi nên lười phí sức thuyết phục, tay nàng bám vai y phòng ngừa nhỡ đâu bị ngã.“Đâu thể mặc kệ ta thế này,” có hơi thở áp sát vành tai nàng, y nói mập mờ, “chọn một đi.
Không biết đi bao lâu thì cầu thang đá rẽ sang hướng khác, dẫn đến một không gian thênh thang. Một ngôi chùa chìm trong biển hoa trắng đập vào mắt, gió núi đưa hương hoa thoang thoảng hòa vào hơi thở của mọi người.Người phía sau khựng lại, đáng ngạc nhiên là y không quậy phá nữa mà chỉ kéo một bàn tay của nàng ra đằng sau.
“Tới rồi.”Mới sáng tinh mơ, đã ở lại còn muốn phá nàng.
Nam tử cúi người thả Diệp Cẩn xuống.Gần đây người hầu ở hậu viện lén đánh cược xem phu nhân mới sẽ thất sủng sau mấy tháng; suy cho cùng, hầu gia chưa từng giữ ai lại bên mình.
Hai chân vừa chạm đất là Diệp Cẩn bất giác lảo đảo, người bên cạnh ôm eo đỡ nàng. Thải Vân nhanh chân bước tới đưa chiếc mũ có rèm mới cho Diệp Cẩn, nàng nhìn mũ rồi cầm đội lên.Hơi thở mát lạnh sặc mùi xâm lược rốt cuộc rời xa, phía sau lớp rèm mỏng, Diệp Cẩn thầm thở phào nhẹ nhõm.
Vành nón to rộng ngăn cách người đàn ông đang ôm lấy nàng. Diệp Cẩn chủ động đưa tay cho Thải Vân – người đứng cách nàng nửa bước – để cô nha hoàn dìu mình.Sắc mặt Cố Quân không biến đổi chút nào khi tiến về trước nửa bước – còn nắm cả tay Diệp Cẩn – y lạnh nhạt đáp, “Không sao, đi chậm cũng được, hôm nay không cần quay về.
Hơi thở mát lạnh sặc mùi xâm lược rốt cuộc rời xa, phía sau lớp rèm mỏng, Diệp Cẩn thầm thở phào nhẹ nhõm.“Sắp giữa trưa rồi, chân cô sẽ làm trễ giờ ăn món chay của chùa Tẫn Hương.
“Hầu gia, chúng ta vào trong chùa thôi,” nàng nói.Lúc đến giữa sườn núi, Thải Vân thấy phu nhân nhà mình bực bội kéo mũ xuống, còn xoay người định đưa cho nàng ấy.
← Chương 28Ánh sáng chiếu xuyên qua cửa sổ, bên trong lớp màn, hai người vẫn giữ tư thế thân mật như trước khi ngủ. —-oOo—- Chương 30 →Thải Vân đang tính đi nhanh hơn để đuổi kịp, nào ngờ hầu gia đã duỗi tay cầm chiếc mũ có rèm.
Cố Quân thoáng giật mình, ánh mắt hơi lạnh lùng của y dò xét gương mặt Diệp Cẩn, câu hỏi kia nghe không ra cảm xúc rõ rệt nào.Suy nghĩ ấy chỉ vụt qua trong đầu, Diệp Cẩn mím môi, nàng không vươn tay đáp lại giống mọi lần mà chỉ nói, “Hầu gia đi trước đi, tôi đi chậm lắm nên sẽ đi phía sau cùng các nha hoàn.
Diệp Cẩn cụp mắt, hàng mi dài mảnh tựa cánh bướm khẽ chớp, nàng giơ tay che miệng ngáp, “Tôi mệt rồi, bảo họ tắt nến đi.”Cố Quân chỉnh vị trí cánh tay một chút rồi cũng nhắm mắt lại.
Y chưa kịp hỏi lại thì nàng đã nhắm mắt, khuôn mặt nàng trầm tĩnh không gợn sóng cứ như mấy lời y nghe ban nãy chỉ là nói mớ.”
Cố Quân chăm chú nhìn người con gái ngay trước mặt mình. Không hiểu vì sao, trong chớp mắt, y bỗng nảy sinh cảm giác nàng sắp cao chạy xa bay.Rõ ràng hồi nãy y còn túm tay nàng làm trò bậy bạ, thế mà vào giờ phút này, y lại khiến Diệp Cẩn khó chịu gấp trăm ngàn lần.
Không thể nào, y đã bẻ gãy cánh con nhạn cô độc này và giam giữ nó bên mình; nàng đã chẳng còn chỗ trốn từ rất lâu rồi.Gió thổi qua khiến bàn tay chìa ra cảm nhận được sự lạnh lẽo và chút bức bối, xung quanh chỉ còn tiếng gió vì toàn bộ người hầu đều nín thở.
Đầu ngón tay Cố Quân vén sợi tóc vương trên gò má ươn ướt của nữ tử ra sau tai nàng. Y vươn tay ôm chặt Diệp Cẩn để cảm nhận trái tim mình mềm lại, hàng lông mày đang nhíu cũng từ từ giãn ra.Trước ánh mắt hoài nghi của Diệp Cẩn, y quay sang ra lệnh cho nha hoàn, “Đi lấy mũ có rèm với áo choàng.
“Đừng nghĩ linh tinh,” nha hoàn nhẹ nhàng tắt nến, khi bốn phía chìm vào bóng đêm, y thì thầm bên tai nàng, “ngoan ngoãn ở bên ta. Nếu có ngày ta thật sự chán thì sẽ thu xếp đâu ra đấy cho cô.”“Tới rồi.
Người trong lòng không hồi đáp, có vẻ nàng buồn ngủ lắm. Cố Quân chỉnh vị trí cánh tay một chút rồi cũng nhắm mắt lại.“Có chuyện gì à, sao tự dưng lại nói vậy.
Giữa màn đêm thăm thẳm, lúc tiếng hít thở kề bên trở nên đều đều, Diệp Cẩn mở mắt ra. Nàng lẳng lặng nhìn bóng tối không bờ bến trước mặt mình cho tới hồi cơn buồn ngủ dữ dội ập đến. Khi chạm phải giới hạn chịu đựng, nàng mới thật sự ngủ.Tiếp theo, hầu gia cứ đi về phía trước với một tay nắm phu nhân, một tay cầm chiếc mũ.
Sáng sớm hôm sau lúc nàng tỉnh dậy, Cố Quân vẫn chưa rời đi.Người hầu nâng cỗ kiệu nhỏ tới, các nha hoàn muốn đỡ Diệp Cẩn ngồi lên nhưng nàng lắc đầu từ chối.
Ánh sáng chiếu xuyên qua cửa sổ, bên trong lớp màn, hai người vẫn giữ tư thế thân mật như trước khi ngủ. Điểm khác nhau là Diệp Cẩn đã xoay người để đưa lưng về phía nam tử.”
“Tỉnh rồi à.”Xe ngựa xóc nảy lăn bánh rời kinh thành, đoàn người kịp đến dưới núi Tẫn Hương trước buổi trưa.
Người nằm phía sau hỏi lúc nghe tiếng hít thở của nàng thay đổi.“Hầu gia, chúng ta vào trong chùa thôi,” nàng nói.
Diệp Cẩn không muốn lên tiếng vì nằm kề sát thế này khiến nàng cảm nhận được phản ứng sinh lý chỉ có ở đàn ông vào buổi sáng, cả cái tay đang vuốt ve hông nàng qua lớp vải một cách đầy ngụ ý nữa.Tiếng kêu hốt hoảng khẽ truyền đến từ phía trước, đám người hầu đồng loạt cúi đầu, chỉ lo nhìn thềm đá dưới chân.
Y không thể cút ngay sao? Mới sáng tinh mơ, đã ở lại còn muốn phá nàng.Điểm khác nhau là Diệp Cẩn đã xoay người để đưa lưng về phía nam tử.
Những ngón tay lành lạnh kéo đai lưng cô gái, chúng luồn qua khe hở nhưng tay Diệp Cẩn đã đè chúng xuống.Vành nón to rộng ngăn cách người đàn ông đang ôm lấy nàng.
“Để tối đi, tôi mệt thật đó.” nàng nhắc.Y vươn tay ôm chặt Diệp Cẩn để cảm nhận trái tim mình mềm lại, hàng lông mày đang nhíu cũng từ từ giãn ra.
Người phía sau khựng lại, đáng ngạc nhiên là y không quậy phá nữa mà chỉ kéo một bàn tay của nàng ra đằng sau.Có điều người con gái luôn đi sau chàng trai nửa bước, mỗi lần nàng theo không kịp thì chàng trai sẽ dừng lại chờ.
Thứ Diệp Cẩn chạm phải nóng tới mức làm nàng co rụt tay, nàng muốn rút tay mình khỏi bàn tay to kia nhưng tiếc thay sức mạnh giam cầm nó không cho phép.Không biết đi bao lâu thì cầu thang đá rẽ sang hướng khác, dẫn đến một không gian thênh thang.
“Buông ra! Không thấy mình phiền à!” nàng nghiến răng.Đường núi dài dằng dặc nhìn không thấy điểm cuối, hai bóng người một cao một thấp nắm tay nhau xuyên qua màu xanh mênh mông, nhìn từ xa trông họ giống một cặp đôi khăng khít do trời đất tạo nên.
“Đâu thể mặc kệ ta thế này,” có hơi thở áp sát vành tai nàng, y nói mập mờ, “chọn một đi.”Song tới tận lúc thức ăn thừa đã được dọn dẹp, Cố Quân vẫn chưa đứng dậy rời đi.
Diệp Cẩn nhắm chặt mắt, lặp đi lặp lại hành động hít thở sâu, nàng coi như cái tay kia không thuộc về mình. Cố Quân thấy nàng thỏa hiệp bèn nắm tay nàng và bắt đầu làm càn.Người nằm phía sau hỏi lúc nghe tiếng hít thở của nàng thay đổi.
Thời gian thong thả trôi trong căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng vải sột soạt cùng thứ âm thanh cực kỳ nhỏ. Tiếng thở dốc của đàn ông mỗi lúc một gia tăng, quấy nhiễu tâm tư Diệp Cẩn.“Tỉnh rồi à.
Không biết làm bao lâu thì y mới cúi đầu cắn thật mạnh vào cổ nàng. Diệp Cẩn vội vàng bò dậy, cau mày chạy tới góc phòng để dùng nước trà rửa tay.Nếu có ngày ta thật sự chán thì sẽ thu xếp đâu ra đấy cho cô.
Các nha hoàn đứng chờ tại gian ngoài được gọi vào, hai người tách riêng ra mà thay đồ, rửa ráy, sau đó cùng dùng bữa sáng.Sai xong, y bảo Diệp Cẩn, “Hôm nay ta hiếm lắm mới có thời gian rảnh nên sẽ dẫn cô ra ngoài giải sầu.
Song tới tận lúc thức ăn thừa đã được dọn dẹp, Cố Quân vẫn chưa đứng dậy rời đi. Trước ánh mắt hoài nghi của Diệp Cẩn, y quay sang ra lệnh cho nha hoàn, “Đi lấy mũ có rèm với áo choàng.”Bàn tay hơi lạnh dịu dàng bao lấy tay nàng, y làm với thái độ rất tự nhiên.
Sai xong, y bảo Diệp Cẩn, “Hôm nay ta hiếm lắm mới có thời gian rảnh nên sẽ dẫn cô ra ngoài giải sầu.” Tránh cho nàng ở trong phủ buồn chán rồi nghĩ lung tung.“Ngoại thành có chùa Tẫn Hương, hiện tại có thể thấy hoa đào trên đỉnh núi, chúng ta đi xem thử.
Diệp Cẩn sửng sốt, miệng không hé răng.Sáng sớm hôm sau lúc nàng tỉnh dậy, Cố Quân vẫn chưa rời đi.
“Ngoại thành có chùa Tẫn Hương, hiện tại có thể thấy hoa đào trên đỉnh núi, chúng ta đi xem thử.”Khi chạm phải giới hạn chịu đựng, nàng mới thật sự ngủ.
Cố Quân sai nha hoàn thay quần áo cho Diệp Cẩn, y đứng dậy rồi tiện thể nắm tay nàng, hai người một trước một sau bước ra khỏi phòng.Nàng lẳng lặng nhìn bóng tối không bờ bến trước mặt mình cho tới hồi cơn buồn ngủ dữ dội ập đến.
Bàn tay hơi lạnh dịu dàng bao lấy tay nàng, y làm với thái độ rất tự nhiên. Rõ ràng hồi nãy y còn túm tay nàng làm trò bậy bạ, thế mà vào giờ phút này, y lại khiến Diệp Cẩn khó chịu gấp trăm ngàn lần.Hình như đêm qua có mưa lâm râm, không khí mát mẻ trong lành.
Nắm tay cái khỉ gì, hai người có phải người yêu đâu.”
Đến lúc họ lên xe ngựa và nàng lợi dụng động tác gỡ mũ để giải cứu bàn tay mình thì nàng mới thấy dễ chịu hơn.Đi thêm cỡ một chén trà nhỏ thì Thải Vân thấy phu nhân dừng bước, vừa thở hồng hộc vừa nói gì đấy với hầu gia, coi bộ muốn ngồi nghỉ trên tảng đá lớn ven đường.
Xe ngựa xóc nảy lăn bánh rời kinh thành, đoàn người kịp đến dưới núi Tẫn Hương trước buổi trưa.Không thể nào, y đã bẻ gãy cánh con nhạn cô độc này và giam giữ nó bên mình; nàng đã chẳng còn chỗ trốn từ rất lâu rồi.
Hình như đêm qua có mưa lâm râm, không khí mát mẻ trong lành. Người hầu nâng cỗ kiệu nhỏ tới, các nha hoàn muốn đỡ Diệp Cẩn ngồi lên nhưng nàng lắc đầu từ chối.”
“Ta muốn tự đi.”Thải Vân đánh bạo ngẩng đầu nhìn lướt qua, hầu gia tay ôm phu nhân, chân bước nhanh trên bậc thang đá.
Suốt ngày ở trong hậu viện kín mít ngộp thở, mãi mới được ra hóng gió nên đời nào nàng chịu ngồi trong cái hộp vuông vức nhỏ xíu kia.Diệp Cẩn sửng sốt, miệng không hé răng.
Các nha hoàn nhìn sang Cố Quân đang đứng cạnh nàng, thấy y gật đầu mới nghe theo Diệp Cẩn.Thời gian thong thả trôi trong căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng vải sột soạt cùng thứ âm thanh cực kỳ nhỏ.
“Không ngồi kiệu thì đi cùng nhau vậy, nếu giữa chừng mệt cũng có thể nghỉ tạm.” Cố Quân dặn dò xong liền đưa tay về phía Diệp Cẩn.”
Bàn tay đưa ra trước mặt Diệp Cẩn sở hữu những ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng. Dưới ánh mặt trời, nàng thấy rõ chỉ tay trên lòng bàn tay trắng xanh; đường sinh mệnh uốn lượn gập ghềnh hơi móc lên ở lưng chừng lòng bàn tay, vẽ ra một đường cong vặn vẹo nhưng rồi lại đứt đoạn ngay chỗ đuôi.Y chưa kịp hỏi lại thì nàng đã nhắm mắt, khuôn mặt nàng trầm tĩnh không gợn sóng cứ như mấy lời y nghe ban nãy chỉ là nói mớ.
Người ta nói, ai có chỉ tay như vậy thì vận mệnh nhiều chông gai, ít được phúc lộc.Song vào lúc này, Thải Vân bỗng cảm thấy chưa biết chừng kết cục sẽ ngoài dự kiến của họ.
Suy nghĩ ấy chỉ vụt qua trong đầu, Diệp Cẩn mím môi, nàng không vươn tay đáp lại giống mọi lần mà chỉ nói, “Hầu gia đi trước đi, tôi đi chậm lắm nên sẽ đi phía sau cùng các nha hoàn.”Nàng thật hối hận vừa rồi không kiếm cớ đội lại cái mũ có rèm mà mình gỡ xuống.
Gió thổi qua khiến bàn tay chìa ra cảm nhận được sự lạnh lẽo và chút bức bối, xung quanh chỉ còn tiếng gió vì toàn bộ người hầu đều nín thở. Sắc mặt Cố Quân không biến đổi chút nào khi tiến về trước nửa bước – còn nắm cả tay Diệp Cẩn – y lạnh nhạt đáp, “Không sao, đi chậm cũng được, hôm nay không cần quay về.”Diệp Cẩn vội vàng bò dậy, cau mày chạy tới góc phòng để dùng nước trà rửa tay.
Bàn tay nhỏ nhắn mềm ấm cuộn tròn trong tay Cố Quân, nó đang cố rút về nhưng bị nắm chặt quá; y cứ thế mà kéo Diệp Cẩn bước lên bậc thang đá.” Tránh cho nàng ở trong phủ buồn chán rồi nghĩ lung tung.
Đường núi dài dằng dặc nhìn không thấy điểm cuối, hai bóng người một cao một thấp nắm tay nhau xuyên qua màu xanh mênh mông, nhìn từ xa trông họ giống một cặp đôi khăng khít do trời đất tạo nên. Có điều người con gái luôn đi sau chàng trai nửa bước, mỗi lần nàng theo không kịp thì chàng trai sẽ dừng lại chờ.Các nha hoàn nhìn sang Cố Quân đang đứng cạnh nàng, thấy y gật đầu mới nghe theo Diệp Cẩn.
Lúc đến giữa sườn núi, Thải Vân thấy phu nhân nhà mình bực bội kéo mũ xuống, còn xoay người định đưa cho nàng ấy. Thải Vân đang tính đi nhanh hơn để đuổi kịp, nào ngờ hầu gia đã duỗi tay cầm chiếc mũ có rèm. Tiếp theo, hầu gia cứ đi về phía trước với một tay nắm phu nhân, một tay cầm chiếc mũ.Hai chân vừa chạm đất là Diệp Cẩn bất giác lảo đảo, người bên cạnh ôm eo đỡ nàng.
Hiển nhiên phu nhân đã mệt lử, chân bước ngày càng chậm. Đi thêm cỡ một chén trà nhỏ thì Thải Vân thấy phu nhân dừng bước, vừa thở hồng hộc vừa nói gì đấy với hầu gia, coi bộ muốn ngồi nghỉ trên tảng đá lớn ven đường. Hầu gia kéo phu nhân về phía mình, tiện tay vứt mũ rồi khom lưng bế ngang phu nhân.”
Tiếng kêu hốt hoảng khẽ truyền đến từ phía trước, đám người hầu đồng loạt cúi đầu, chỉ lo nhìn thềm đá dưới chân. Thải Vân đánh bạo ngẩng đầu nhìn lướt qua, hầu gia tay ôm phu nhân, chân bước nhanh trên bậc thang đá. Tà áo trắng ngà bay bay theo gió ra phía sau, hoa văn thêu chìm trên vải bắt ánh nắng xuyên qua tán cây để tỏa sáng lung linh, tạo nên hình ảnh đẹp đẽ vô cùng.“Ta muốn tự đi.
Gần đây người hầu ở hậu viện lén đánh cược xem phu nhân mới sẽ thất sủng sau mấy tháng; suy cho cùng, hầu gia chưa từng giữ ai lại bên mình. Song vào lúc này, Thải Vân bỗng cảm thấy chưa biết chừng kết cục sẽ ngoài dự kiến của họ.Diệp Cẩn cụp mắt, hàng mi dài mảnh tựa cánh bướm khẽ chớp, nàng giơ tay che miệng ngáp, “Tôi mệt rồi, bảo họ tắt nến đi.
Ở đằng trước, Diệp Cẩn bị bế nên mặt mũi đỏ bừng. Nàng thật hối hận vừa rồi không kiếm cớ đội lại cái mũ có rèm mà mình gỡ xuống.Diệp Cẩn chủ động đưa tay cho Thải Vân – người đứng cách nàng nửa bước – để cô nha hoàn dìu mình.
“Thả tôi xuống,” nàng cắn răng hạ giọng đến mức thấp nhất vì sợ người đằng sau nghe thấy, “tôi có chân!”Cố Quân chăm chú nhìn người con gái ngay trước mặt mình.
“Sắp giữa trưa rồi, chân cô sẽ làm trễ giờ ăn món chay của chùa Tẫn Hương.”“Thả tôi xuống,” nàng cắn răng hạ giọng đến mức thấp nhất vì sợ người đằng sau nghe thấy, “tôi có chân!
Cố Quân đang phải bế một người nhưng giọng nói nghe vẫn khỏe như bình thường. Biểu cảm trên mặt y lạnh băng giống bấy lâu, nhưng ai hiểu y đều thừa sức nhận ra y đang khá vui vẻ.Không biết làm bao lâu thì y mới cúi đầu cắn thật mạnh vào cổ nàng.
Diệp Cẩn biết đối phương sẽ không cho mình tự đi nên lười phí sức thuyết phục, tay nàng bám vai y phòng ngừa nhỡ đâu bị ngã.“Đâu thể mặc kệ ta thế này,” có hơi thở áp sát vành tai nàng, y nói mập mờ, “chọn một đi.
Không biết đi bao lâu thì cầu thang đá rẽ sang hướng khác, dẫn đến một không gian thênh thang. Một ngôi chùa chìm trong biển hoa trắng đập vào mắt, gió núi đưa hương hoa thoang thoảng hòa vào hơi thở của mọi người.Người phía sau khựng lại, đáng ngạc nhiên là y không quậy phá nữa mà chỉ kéo một bàn tay của nàng ra đằng sau.
“Tới rồi.”Mới sáng tinh mơ, đã ở lại còn muốn phá nàng.
Nam tử cúi người thả Diệp Cẩn xuống.Gần đây người hầu ở hậu viện lén đánh cược xem phu nhân mới sẽ thất sủng sau mấy tháng; suy cho cùng, hầu gia chưa từng giữ ai lại bên mình.
Hai chân vừa chạm đất là Diệp Cẩn bất giác lảo đảo, người bên cạnh ôm eo đỡ nàng. Thải Vân nhanh chân bước tới đưa chiếc mũ có rèm mới cho Diệp Cẩn, nàng nhìn mũ rồi cầm đội lên.Hơi thở mát lạnh sặc mùi xâm lược rốt cuộc rời xa, phía sau lớp rèm mỏng, Diệp Cẩn thầm thở phào nhẹ nhõm.
Vành nón to rộng ngăn cách người đàn ông đang ôm lấy nàng. Diệp Cẩn chủ động đưa tay cho Thải Vân – người đứng cách nàng nửa bước – để cô nha hoàn dìu mình.Sắc mặt Cố Quân không biến đổi chút nào khi tiến về trước nửa bước – còn nắm cả tay Diệp Cẩn – y lạnh nhạt đáp, “Không sao, đi chậm cũng được, hôm nay không cần quay về.
Hơi thở mát lạnh sặc mùi xâm lược rốt cuộc rời xa, phía sau lớp rèm mỏng, Diệp Cẩn thầm thở phào nhẹ nhõm.“Sắp giữa trưa rồi, chân cô sẽ làm trễ giờ ăn món chay của chùa Tẫn Hương.
“Hầu gia, chúng ta vào trong chùa thôi,” nàng nói.Lúc đến giữa sườn núi, Thải Vân thấy phu nhân nhà mình bực bội kéo mũ xuống, còn xoay người định đưa cho nàng ấy.
← Chương 28Ánh sáng chiếu xuyên qua cửa sổ, bên trong lớp màn, hai người vẫn giữ tư thế thân mật như trước khi ngủ. —-oOo—- Chương 30 →Thải Vân đang tính đi nhanh hơn để đuổi kịp, nào ngờ hầu gia đã duỗi tay cầm chiếc mũ có rèm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận