Bẻ Cánh Nàng
Chương 034: Việc không nên làm
Trong hang động yên tĩnh chỉ có tiếng cỏ khô cháy lách tách, mùi khói lượn lờ ra khỏi cửa hang rồi nhanh chóng biến mất vào màn đêm.”
Ánh trăng bên ngoài đủ sáng, không khí đầy mùi đặc trưng của bùn đất sau cơn mưa, tất cả chứng tỏ mưa vừa tạnh xong. Diệp Cẩn rầu rĩ nhìn đống lửa nho nhỏ trước mặt, tự hỏi lát nữa liệu có tìm được cỏ khô hay cành khô chưa dính mưa ở gần đây không, nếu không tìm thấy thì sợ đến sau nửa đêm là lửa sẽ tắt – vào thời cổ đại, ở dã ngoại mà thiếu lửa là chuyện vô cùng nguy hiểm.”
“Thính Phong, cậu tìm thấy cỏ khô ở đâu thế?” nàng hỏi thanh niên áo đen, người vừa băng bó vết thương xong là im thin thít.Ánh trăng bên ngoài đủ sáng, không khí đầy mùi đặc trưng của bùn đất sau cơn mưa, tất cả chứng tỏ mưa vừa tạnh xong.
“Tại hạ không dám làm phiền phu nhân,” thanh niên thoáng sửng sốt, hắn nhìn đống lửa trước lúc dợm đứng dậy, “để tại hạ đi tìm thêm.”Cô gái nhìn chằm chằm chàng trai, gằn từng chữ, “Lục Văn Giác gặp chuyện rồi phải không?
“Ấy đừng,” Diệp Cẩn vội ngăn cản, “sao lại có chuyện để người chân cẳng bị thương đi chứ, cậu cứ nói vị trí, tôi đi tìm cho.”Nếu vậy thì mọi thứ đã được lý giải: tại sao nàng lại mặc vải lụa xa xỉ, tại sao người ta gọi nàng là phu nhân, tại sao vết chai mỏng trên tay nàng mất tiêu và được thay bằng bàn tay mềm mại như chưa từng làm việc nặng.
“Tuyệt đối không thể ạ.” Nam tử không nghe, gắng gượng đứng dậy ra ngoài, nhưng chỉ được vài bước là lảo đảo dựa vào vách hang, thầm nhíu mày nhịn đau.Trong lòng người dân, đương kim thánh thượng vốn mang tiếng lên ngôi bất chính, lần này e rằng sắp có mưa to gió lớn.
“Đừng cố quá, nếu có nguy hiểm thật thì tôi còn phải dựa vào cậu đấy.” Diệp Cẩn cũng bất lực lắm, nàng thấy người ta vẫn chẳng nghe khuyên – cộng thêm chấn động não khiến đầu nàng choáng váng – nên đành bỏ cuộc. “Thôi, còn hơn canh giờ nữa là trời sáng, chúng ta cứ nghỉ ngơi cho khỏe, những việc khác để sáng hẵng lo.”Thanh niên ngẩng đầu với gương mặt chả hề biểu lộ sự kinh ngạc, hiển nhiên hắn đã sớm nhận ra có gì đấy kỳ lạ, “Hôm nay phu nhân ra sau núi ngắm cảnh, bất ngờ gặp phải mưa to cùng núi lở nên bị tách khỏi những người khác.
Nam tử trầm mặc giây lát rồi đồng ý, có điều hắn nhất quyết bắt Diệp Cẩn ngồi sâu trong hang, còn mình thì ở mé ngoài canh gác.Cố Quân mặc xong áo choàng rồi dặn dò câu chót, sau đấy nhanh chóng đi ra ngoài.
Có thể thấy đây là một người cực kỳ đáng tin.Diệp Cẩn gật đầu, hèn chi váy nàng rách tả tơi, khắp người trầy xước, sau đầu còn có cục u to tướng.
Xuyên qua ánh sáng đỏ cam nhảy nhót, Diệp Cẩn thầm quan sát biểu cảm của đối phương và quyết định tin vào phán đoán của bản thân, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đầu tôi bị va đập nên không nhớ rõ lắm.”Đang nói dở thì quản gia chạy như bay từ bên ngoài vào, “Bẩm hầu gia, thánh thượng truyền chỉ gọi ngài lập tức vào cung.
Thanh niên ngẩng đầu với gương mặt chả hề biểu lộ sự kinh ngạc, hiển nhiên hắn đã sớm nhận ra có gì đấy kỳ lạ, “Hôm nay phu nhân ra sau núi ngắm cảnh, bất ngờ gặp phải mưa to cùng núi lở nên bị tách khỏi những người khác.”Hắn còn rất nhiều việc phải giải quyết, không nên dồn hết tâm sức vào một tiểu thiếp bị mất tích.
Diệp Cẩn gật đầu, hèn chi váy nàng rách tả tơi, khắp người trầy xước, sau đầu còn có cục u to tướng. Nàng ngẫm nghĩ rồi chợt bối rối hỏi, “Lục Văn Giác đâu, có đi cùng tôi không?””
Lần này thì sự ngỡ ngàng hiển hiện trong mắt nam tử, đôi mắt đen kịt kia bình tĩnh liếc nhìn Diệp Cẩn một cái nhưng nó mau chóng cụp xuống. Chờ mãi, chờ mãi mà hắn chẳng chịu mở miệng.“Ấy đừng,” Diệp Cẩn vội ngăn cản, “sao lại có chuyện để người chân cẳng bị thương đi chứ, cậu cứ nói vị trí, tôi đi tìm cho.
Thấy đối phương ngậm chặt miệng làm Diệp Cẩn càng cuống, mọi suy đoán trong lòng cứ thế xông ra, “Rốt cuộc có chuyện gì, chẳng lẽ…chẳng lẽ…””
Nàng vừa nói vừa nhìn gương mặt lặng im của thanh niên ở đối diện, giọng mỗi lúc một nhỏ dần.Lần này thì sự ngỡ ngàng hiển hiện trong mắt nam tử, đôi mắt đen kịt kia bình tĩnh liếc nhìn Diệp Cẩn một cái nhưng nó mau chóng cụp xuống.
Khoảnh khắc này, nàng bắt đầu xâu chuỗi lại những sự việc quái đản xảy ra sau khi nàng tỉnh lại, cuối cùng tổng hợp chúng thành một suy đoán khiến trái tim nàng lạnh giá. Cô gái nhìn chằm chằm chàng trai, gằn từng chữ, “Lục Văn Giác gặp chuyện rồi phải không?”← Chương 33 —-oOo—- Chương 35 →
Đối phương chỉ lặng im nhìn mặt đất, hồi lâu sau mới khẽ đáp, “Đúng vậy ạ.”Cố Quân nhìn xuống tay, chiếc nhẫn ban chỉ đứt gãy đã bị vứt đi, thế chỗ là chiếc nhẫn mới bóng loáng trong veo.
Diệp Cẩn nói tiếp, “Còn tôi đã tái giá.””
Người kia gật đầu, lặp lại, “Đúng vậy ạ.”Nàng ngẫm nghĩ rồi chợt bối rối hỏi, “Lục Văn Giác đâu, có đi cùng tôi không?
Nếu vậy thì mọi thứ đã được lý giải: tại sao nàng lại mặc vải lụa xa xỉ, tại sao người ta gọi nàng là phu nhân, tại sao vết chai mỏng trên tay nàng mất tiêu và được thay bằng bàn tay mềm mại như chưa từng làm việc nặng.“Tại hạ không dám làm phiền phu nhân,” thanh niên thoáng sửng sốt, hắn nhìn đống lửa trước lúc dợm đứng dậy, “để tại hạ đi tìm thêm.
Người con gái thẫn thờ nhìn ánh trăng tựa dòng nước ở cửa hang, mất một lúc nàng mới cất tiếng, “Tự nhiên tôi không muốn nghe tiếp nữa, để tôi tự nhớ lại rồi nói sau.”“Đừng cố quá, nếu có nguy hiểm thật thì tôi còn phải dựa vào cậu đấy.
Hang động yên tĩnh trở lại, cô gái nói xong liền dựa vào vách đá và nhắm nghiền hai mắt. Ánh lửa xua tan bóng đêm, chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp, ôn hòa, mà tái nhợt kia.Nàng đang đau lòng.
Nàng đang đau lòng.”
Thính Phong ngước nhìn rồi lại cụp mắt, sau đấy hắn lợi dụng lúc thêm cỏ khô để âm thầm dịch đống lửa lại gần nàng hơn một chút.Trong hang động yên tĩnh chỉ có tiếng cỏ khô cháy lách tách, mùi khói lượn lờ ra khỏi cửa hang rồi nhanh chóng biến mất vào màn đêm.
Oo———oOo———oΟCố Quân đứng dậy, ra hiệu cho tỳ nữ đứng cạnh lấy áo choàng tới.
Cách đó mấy dặm, tại sân chính của hầu phủ”
Cố Quân nghe người hầu bẩm báo rằng vụ sạt lở gần như đã chia đôi núi Tẫn Hương, có tảng đá khổng lồ chặn lối ra sau núi nên muốn đi vào thì phải dọn sạch đường.Xuyên qua ánh sáng đỏ cam nhảy nhót, Diệp Cẩn thầm quan sát biểu cảm của đối phương và quyết định tin vào phán đoán của bản thân, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đầu tôi bị va đập nên không nhớ rõ lắm.
“Vụ sạt lở đã chặn đường đi về phía nam núi Tẫn Hương, ngay cả đi đường vòng cũng không được ạ.” Người hầu bẩm báo xong liền cúi đầu chờ chủ nhân ra lệnh.”
Cố Quân nhìn xuống tay, chiếc nhẫn ban chỉ đứt gãy đã bị vứt đi, thế chỗ là chiếc nhẫn mới bóng loáng trong veo. Y sai, “Dọn ra một con đường dẫn tới sau núi cho ta.”“Thính Phong, cậu tìm thấy cỏ khô ở đâu thế?
Đang nói dở thì quản gia chạy như bay từ bên ngoài vào, “Bẩm hầu gia, thánh thượng truyền chỉ gọi ngài lập tức vào cung.””
Coi bộ trong cung đã biết tin núi lở.Nam tử trầm mặc giây lát rồi đồng ý, có điều hắn nhất quyết bắt Diệp Cẩn ngồi sâu trong hang, còn mình thì ở mé ngoài canh gác.
Cố Quân đứng dậy, ra hiệu cho tỳ nữ đứng cạnh lấy áo choàng tới.”
Núi Tẫn Hương chỉ cách kinh thành vài canh giờ đi đường, sự cố núi lở tại đây tuyệt đối không phải chuyện nhỏ. Trong lòng người dân, đương kim thánh thượng vốn mang tiếng lên ngôi bất chính, lần này e rằng sắp có mưa to gió lớn.Oo———oOo———oΟ
Hắn còn rất nhiều việc phải giải quyết, không nên dồn hết tâm sức vào một tiểu thiếp bị mất tích.“Vụ sạt lở đã chặn đường đi về phía nam núi Tẫn Hương, ngay cả đi đường vòng cũng không được ạ.
“Nhớ lấy, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.”Núi Tẫn Hương chỉ cách kinh thành vài canh giờ đi đường, sự cố núi lở tại đây tuyệt đối không phải chuyện nhỏ.
Cố Quân mặc xong áo choàng rồi dặn dò câu chót, sau đấy nhanh chóng đi ra ngoài.“Thôi, còn hơn canh giờ nữa là trời sáng, chúng ta cứ nghỉ ngơi cho khỏe, những việc khác để sáng hẵng lo.
← Chương 33” Diệp Cẩn cũng bất lực lắm, nàng thấy người ta vẫn chẳng nghe khuyên – cộng thêm chấn động não khiến đầu nàng choáng váng – nên đành bỏ cuộc. —-oOo—- Chương 35 →Y sai, “Dọn ra một con đường dẫn tới sau núi cho ta.
Ánh trăng bên ngoài đủ sáng, không khí đầy mùi đặc trưng của bùn đất sau cơn mưa, tất cả chứng tỏ mưa vừa tạnh xong. Diệp Cẩn rầu rĩ nhìn đống lửa nho nhỏ trước mặt, tự hỏi lát nữa liệu có tìm được cỏ khô hay cành khô chưa dính mưa ở gần đây không, nếu không tìm thấy thì sợ đến sau nửa đêm là lửa sẽ tắt – vào thời cổ đại, ở dã ngoại mà thiếu lửa là chuyện vô cùng nguy hiểm.”
“Thính Phong, cậu tìm thấy cỏ khô ở đâu thế?” nàng hỏi thanh niên áo đen, người vừa băng bó vết thương xong là im thin thít.Ánh trăng bên ngoài đủ sáng, không khí đầy mùi đặc trưng của bùn đất sau cơn mưa, tất cả chứng tỏ mưa vừa tạnh xong.
“Tại hạ không dám làm phiền phu nhân,” thanh niên thoáng sửng sốt, hắn nhìn đống lửa trước lúc dợm đứng dậy, “để tại hạ đi tìm thêm.”Cô gái nhìn chằm chằm chàng trai, gằn từng chữ, “Lục Văn Giác gặp chuyện rồi phải không?
“Ấy đừng,” Diệp Cẩn vội ngăn cản, “sao lại có chuyện để người chân cẳng bị thương đi chứ, cậu cứ nói vị trí, tôi đi tìm cho.”Nếu vậy thì mọi thứ đã được lý giải: tại sao nàng lại mặc vải lụa xa xỉ, tại sao người ta gọi nàng là phu nhân, tại sao vết chai mỏng trên tay nàng mất tiêu và được thay bằng bàn tay mềm mại như chưa từng làm việc nặng.
“Tuyệt đối không thể ạ.” Nam tử không nghe, gắng gượng đứng dậy ra ngoài, nhưng chỉ được vài bước là lảo đảo dựa vào vách hang, thầm nhíu mày nhịn đau.Trong lòng người dân, đương kim thánh thượng vốn mang tiếng lên ngôi bất chính, lần này e rằng sắp có mưa to gió lớn.
“Đừng cố quá, nếu có nguy hiểm thật thì tôi còn phải dựa vào cậu đấy.” Diệp Cẩn cũng bất lực lắm, nàng thấy người ta vẫn chẳng nghe khuyên – cộng thêm chấn động não khiến đầu nàng choáng váng – nên đành bỏ cuộc. “Thôi, còn hơn canh giờ nữa là trời sáng, chúng ta cứ nghỉ ngơi cho khỏe, những việc khác để sáng hẵng lo.”Thanh niên ngẩng đầu với gương mặt chả hề biểu lộ sự kinh ngạc, hiển nhiên hắn đã sớm nhận ra có gì đấy kỳ lạ, “Hôm nay phu nhân ra sau núi ngắm cảnh, bất ngờ gặp phải mưa to cùng núi lở nên bị tách khỏi những người khác.
Nam tử trầm mặc giây lát rồi đồng ý, có điều hắn nhất quyết bắt Diệp Cẩn ngồi sâu trong hang, còn mình thì ở mé ngoài canh gác.Cố Quân mặc xong áo choàng rồi dặn dò câu chót, sau đấy nhanh chóng đi ra ngoài.
Có thể thấy đây là một người cực kỳ đáng tin.Diệp Cẩn gật đầu, hèn chi váy nàng rách tả tơi, khắp người trầy xước, sau đầu còn có cục u to tướng.
Xuyên qua ánh sáng đỏ cam nhảy nhót, Diệp Cẩn thầm quan sát biểu cảm của đối phương và quyết định tin vào phán đoán của bản thân, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đầu tôi bị va đập nên không nhớ rõ lắm.”Đang nói dở thì quản gia chạy như bay từ bên ngoài vào, “Bẩm hầu gia, thánh thượng truyền chỉ gọi ngài lập tức vào cung.
Thanh niên ngẩng đầu với gương mặt chả hề biểu lộ sự kinh ngạc, hiển nhiên hắn đã sớm nhận ra có gì đấy kỳ lạ, “Hôm nay phu nhân ra sau núi ngắm cảnh, bất ngờ gặp phải mưa to cùng núi lở nên bị tách khỏi những người khác.”Hắn còn rất nhiều việc phải giải quyết, không nên dồn hết tâm sức vào một tiểu thiếp bị mất tích.
Diệp Cẩn gật đầu, hèn chi váy nàng rách tả tơi, khắp người trầy xước, sau đầu còn có cục u to tướng. Nàng ngẫm nghĩ rồi chợt bối rối hỏi, “Lục Văn Giác đâu, có đi cùng tôi không?””
Lần này thì sự ngỡ ngàng hiển hiện trong mắt nam tử, đôi mắt đen kịt kia bình tĩnh liếc nhìn Diệp Cẩn một cái nhưng nó mau chóng cụp xuống. Chờ mãi, chờ mãi mà hắn chẳng chịu mở miệng.“Ấy đừng,” Diệp Cẩn vội ngăn cản, “sao lại có chuyện để người chân cẳng bị thương đi chứ, cậu cứ nói vị trí, tôi đi tìm cho.
Thấy đối phương ngậm chặt miệng làm Diệp Cẩn càng cuống, mọi suy đoán trong lòng cứ thế xông ra, “Rốt cuộc có chuyện gì, chẳng lẽ…chẳng lẽ…””
Nàng vừa nói vừa nhìn gương mặt lặng im của thanh niên ở đối diện, giọng mỗi lúc một nhỏ dần.Lần này thì sự ngỡ ngàng hiển hiện trong mắt nam tử, đôi mắt đen kịt kia bình tĩnh liếc nhìn Diệp Cẩn một cái nhưng nó mau chóng cụp xuống.
Khoảnh khắc này, nàng bắt đầu xâu chuỗi lại những sự việc quái đản xảy ra sau khi nàng tỉnh lại, cuối cùng tổng hợp chúng thành một suy đoán khiến trái tim nàng lạnh giá. Cô gái nhìn chằm chằm chàng trai, gằn từng chữ, “Lục Văn Giác gặp chuyện rồi phải không?”← Chương 33 —-oOo—- Chương 35 →
Đối phương chỉ lặng im nhìn mặt đất, hồi lâu sau mới khẽ đáp, “Đúng vậy ạ.”Cố Quân nhìn xuống tay, chiếc nhẫn ban chỉ đứt gãy đã bị vứt đi, thế chỗ là chiếc nhẫn mới bóng loáng trong veo.
Diệp Cẩn nói tiếp, “Còn tôi đã tái giá.””
Người kia gật đầu, lặp lại, “Đúng vậy ạ.”Nàng ngẫm nghĩ rồi chợt bối rối hỏi, “Lục Văn Giác đâu, có đi cùng tôi không?
Nếu vậy thì mọi thứ đã được lý giải: tại sao nàng lại mặc vải lụa xa xỉ, tại sao người ta gọi nàng là phu nhân, tại sao vết chai mỏng trên tay nàng mất tiêu và được thay bằng bàn tay mềm mại như chưa từng làm việc nặng.“Tại hạ không dám làm phiền phu nhân,” thanh niên thoáng sửng sốt, hắn nhìn đống lửa trước lúc dợm đứng dậy, “để tại hạ đi tìm thêm.
Người con gái thẫn thờ nhìn ánh trăng tựa dòng nước ở cửa hang, mất một lúc nàng mới cất tiếng, “Tự nhiên tôi không muốn nghe tiếp nữa, để tôi tự nhớ lại rồi nói sau.”“Đừng cố quá, nếu có nguy hiểm thật thì tôi còn phải dựa vào cậu đấy.
Hang động yên tĩnh trở lại, cô gái nói xong liền dựa vào vách đá và nhắm nghiền hai mắt. Ánh lửa xua tan bóng đêm, chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp, ôn hòa, mà tái nhợt kia.Nàng đang đau lòng.
Nàng đang đau lòng.”
Thính Phong ngước nhìn rồi lại cụp mắt, sau đấy hắn lợi dụng lúc thêm cỏ khô để âm thầm dịch đống lửa lại gần nàng hơn một chút.Trong hang động yên tĩnh chỉ có tiếng cỏ khô cháy lách tách, mùi khói lượn lờ ra khỏi cửa hang rồi nhanh chóng biến mất vào màn đêm.
Oo———oOo———oΟCố Quân đứng dậy, ra hiệu cho tỳ nữ đứng cạnh lấy áo choàng tới.
Cách đó mấy dặm, tại sân chính của hầu phủ”
Cố Quân nghe người hầu bẩm báo rằng vụ sạt lở gần như đã chia đôi núi Tẫn Hương, có tảng đá khổng lồ chặn lối ra sau núi nên muốn đi vào thì phải dọn sạch đường.Xuyên qua ánh sáng đỏ cam nhảy nhót, Diệp Cẩn thầm quan sát biểu cảm của đối phương và quyết định tin vào phán đoán của bản thân, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đầu tôi bị va đập nên không nhớ rõ lắm.
“Vụ sạt lở đã chặn đường đi về phía nam núi Tẫn Hương, ngay cả đi đường vòng cũng không được ạ.” Người hầu bẩm báo xong liền cúi đầu chờ chủ nhân ra lệnh.”
Cố Quân nhìn xuống tay, chiếc nhẫn ban chỉ đứt gãy đã bị vứt đi, thế chỗ là chiếc nhẫn mới bóng loáng trong veo. Y sai, “Dọn ra một con đường dẫn tới sau núi cho ta.”“Thính Phong, cậu tìm thấy cỏ khô ở đâu thế?
Đang nói dở thì quản gia chạy như bay từ bên ngoài vào, “Bẩm hầu gia, thánh thượng truyền chỉ gọi ngài lập tức vào cung.””
Coi bộ trong cung đã biết tin núi lở.Nam tử trầm mặc giây lát rồi đồng ý, có điều hắn nhất quyết bắt Diệp Cẩn ngồi sâu trong hang, còn mình thì ở mé ngoài canh gác.
Cố Quân đứng dậy, ra hiệu cho tỳ nữ đứng cạnh lấy áo choàng tới.”
Núi Tẫn Hương chỉ cách kinh thành vài canh giờ đi đường, sự cố núi lở tại đây tuyệt đối không phải chuyện nhỏ. Trong lòng người dân, đương kim thánh thượng vốn mang tiếng lên ngôi bất chính, lần này e rằng sắp có mưa to gió lớn.Oo———oOo———oΟ
Hắn còn rất nhiều việc phải giải quyết, không nên dồn hết tâm sức vào một tiểu thiếp bị mất tích.“Vụ sạt lở đã chặn đường đi về phía nam núi Tẫn Hương, ngay cả đi đường vòng cũng không được ạ.
“Nhớ lấy, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.”Núi Tẫn Hương chỉ cách kinh thành vài canh giờ đi đường, sự cố núi lở tại đây tuyệt đối không phải chuyện nhỏ.
Cố Quân mặc xong áo choàng rồi dặn dò câu chót, sau đấy nhanh chóng đi ra ngoài.“Thôi, còn hơn canh giờ nữa là trời sáng, chúng ta cứ nghỉ ngơi cho khỏe, những việc khác để sáng hẵng lo.
← Chương 33” Diệp Cẩn cũng bất lực lắm, nàng thấy người ta vẫn chẳng nghe khuyên – cộng thêm chấn động não khiến đầu nàng choáng váng – nên đành bỏ cuộc. —-oOo—- Chương 35 →Y sai, “Dọn ra một con đường dẫn tới sau núi cho ta.
Bạn cần đăng nhập để bình luận