Bẻ Cánh Nàng
Chương 065: Tái ngộ
Người hầu bị đuổi ra khỏi phòng hết, còn mỗi Tưởng thị và chồng trầm mặc nhìn chằm chằm xấp ngân phiếu trên bàn.Cửa mở, Diệp Cẩn ra ngoài bằng những bước chân vững chãi.
“…Làm đi!” Rất lâu sau, nam tử cắn răng rồi rít một câu, “Một vạn lượng vàng, chúng ta rời đi ngay sau khi lấy là được.”” Rất lâu sau, nam tử cắn răng rồi rít một câu, “Một vạn lượng vàng, chúng ta rời đi ngay sau khi lấy là được.
Tưởng thị vẫn thấy sợ, chần chừ nói, “Nếu cô gái kia thật sự là người Nhiếp Chính Vương đang tìm thì dâng cô ta lên chắc chắn sẽ được lợi rất nhiều. Giao cô ta cho mấy kẻ không rõ thân phận đó lại tiềm tàng nguy hiểm lớn.”Bọn họ thấy nữ tử chỉ đại một người đi rót nước cho mình bèn tiện thể bắt người đó ở lại.
“Ngu ngốc! Cố Quân hào phóng đến mức cho chúng ta vạn lượng vàng chắc!”Đêm đã khuya, nữ tử trên giường cố uống chút nước rồi mau chóng thiếp đi.
Nam tử bồn chồn đi tới đi lui, mỗi lần ánh mắt chạm phải xấp ngân phiếu trên bàn là sự tham lam lại vô thức trỗi dậy, kèm theo cả dã tâm bị che giấu tận đáy mắt.Đôi mắt đen như mực mở to nhìn Diệp Cẩn, y khẽ khàng hỏi, “Sao, hả giận chưa?
Đàn bà đúng là nghĩ ngắn. Từ ngày bị ám sát, Cố Quân trở thành con ma ốm, có tin đồn y chẳng sống được mấy năm nữa. Trong khi đó, tân đế chỉ là đứa trẻ ba tuổi, Cố Quân chết một cái là thiên hạ loạn mất! Nếu có vạn lượng vàng giữa thời loạn thì có gì mà không thể làm chứ, việc gì phải thèm thuồng chức quan mọn của một vương triều sắp sụp đổ!Một vạn lượng vàng, lại là một vạn lượng vàng.
Nam tử hít một hơi thật sâu, kiên định ra lệnh, “Canh chừng gắt gao cô ta, trước khi nhận được vàng thì tuyệt đối không được để xảy ra chuyện.”Bên trong phòng có tiếng nôn ọe nhưng chẳng mấy chốc đã dừng lại, nha hoàn cầm một cái ống nhổ và đẩy cửa bước ra, lấy khăn che mũi miệng khi chạy bước nhỏ đến cửa sân.
Oo———oOo———oΟ[1] Tên một chức quan thời cổ đại, tùy thời mà sẽ có trách nhiệm khác nhau.
Diệp Cẩn cảm nhận rõ lớp canh gác xung quanh vốn hời hợt nay bỗng trở nên nghiêm ngặt. Hồi trước nàng còn kiếm cớ ra ngoài dạo chơi vườn hoa được, phụ nhân bắt trói nàng tới đây cũng không dám đối xử quá đáng với nàng; dạo này thì đừng nói tới dạo vườn hoa, nàng muốn bước ra sân thôi mà đã bị nha hoàn lẫn bà tử khuyên can bằng đủ loại lý do.Còn mục đích nào khác ngoài việc đối phó y chứ.
May là nàng không cần ra ngoài nữa.Bà ta thấy môi nữ tử bầm tím, khuôn mặt trắng bệch hệt tờ giấy, nàng chỉ yên ổn được một lát là lại ôm ngực thở hồng hộc.
Chắc hôm ấy trời nóng, hoặc có khi vì bất cẩn ăn phải món gì khó tiêu, Tưởng thị nghe món báu vật trị giá vạn lượng vàng ở hậu viện đột ngột mắc bệnh nặng.Cùng lúc đó, trong khung cảnh tối mờ, một cái bóng áp sát từ phía sau cô nha hoàn.
Bà ta vội vàng chạy đến, ai ngờ vừa mở cửa đã ngửi phải cái mùi khó chịu, làm bà ta liên tục lùi về sau.”
Các nha hoàn đỡ nữ tử trên giường ghé vào mép giường mà nôn mửa, chỉ khi lang trung đâm cây kim vào huyệt thì nàng mới ngừng nôn. Nha hoàn nhanh nhẹn dọn sạch bãi nôn, lúc này Tưởng thị liền dùng khăn che miệng mũi và miễn cưỡng bước vào. Bà ta thấy môi nữ tử bầm tím, khuôn mặt trắng bệch hệt tờ giấy, nàng chỉ yên ổn được một lát là lại ôm ngực thở hồng hộc.Oo———oOo———oΟ
“Có lẽ ăn phải những món kỵ nhau.”Bà ta lắp bắp kể tất tần tật, còn chủ động khai vụ một vạn lượng vàng nhằm lấy công chuộc tội.
Lang trung gọi bà tử tới hỏi thăm và gấp rút kê đơn giải độc, cứ thế kéo dài đến nửa đêm thì mọi ồn ào trong phòng mới lắng xuống.”
Tưởng thị lớn tuổi, mệt hoa cả mắt từ hồi nào rồi. Sau khi xác nhận mọi chuyện đã ổn, bà ta dặn dò mọi người chăm sóc cho chu đáo và được người hầu dìu về phòng nghỉ ngơi. Các bà tử ỷ mình có thâm niên trong phủ nên đi nghỉ trước, còn đám nha hoàn nhìn nhau, không ai muốn ở lại trực đêm. Bọn họ thấy nữ tử chỉ đại một người đi rót nước cho mình bèn tiện thể bắt người đó ở lại.“Vương gia tha mạng!
Đêm đã khuya, nữ tử trên giường cố uống chút nước rồi mau chóng thiếp đi. Theo lệ thường thì các nha hoàn trực đêm có thể chợp mắt trên chiếc giường nhỏ kế bên, nhưng hôm nay Tưởng thị đặc biệt căn dặn phải trông nom cẩn thận trước khi rời đi. Vì vậy, cô nha hoàn đành kê một cái đôn nhỏ cạnh giường và nhìn chằm chặp Diệp Cẩn ngủ.Nam tử hít một hơi thật sâu, kiên định ra lệnh, “Canh chừng gắt gao cô ta, trước khi nhận được vàng thì tuyệt đối không được để xảy ra chuyện.
Xung quanh tĩnh lặng, ngọn nến chậm rãi cháy. Nha hoàn ngáp lên ngáp xuống, mắt díp cả lại, dần dà nàng ấy bắt đầu vô thức gà gật.Nàng đã quan sát và nhận thấy trong số các nha hoàn, chỉ có cô gái này sở hữu vóc dáng tương đương mình.
Khi buồn ngủ tột độ, con người sẽ phản ứng hết sức chậm chạp, hơn nữa cũng mất đi cảm giác về thời gian. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, hình như có tiếng động gì đấy, cô nha hoàn giật mình rồi uể oải mở mắt. Nàng ấy thấy chăn phồng lên thì tự cho rằng mọi chuyện vẫn ổn nên lại nhắm mắt, song chỉ vài giây sau là đột nhiên bừng tỉnh.” Sở Sở cắt ngang trò hề hoang đường đẫm máu này, nàng ấy đứng dậy toan đi kéo Diệp Cẩn lại.
Nàng ấy mở mắt lần nữa, bên dưới lớp chăn phồng lên không hề có người!Các nha hoàn đỡ nữ tử trên giường ghé vào mép giường mà nôn mửa, chỉ khi lang trung đâm cây kim vào huyệt thì nàng mới ngừng nôn.
Cùng lúc đó, trong khung cảnh tối mờ, một cái bóng áp sát từ phía sau cô nha hoàn. Nàng ấy chẳng có thời gian báo động thì một tiếng xé gió cực khẽ đã vang lên.May là nàng không cần ra ngoài nữa.
Cô nha hoàn lặng lẽ ngã xuống với cái gáy đau nhói.Cố Quân hào phóng đến mức cho chúng ta vạn lượng vàng chắc!
Diệp Cẩn buông giá cắm nến, cẩn thận kiểm tra hơi thở của đối phương. Nàng thở phào nhẹ nhõm vì mình chưa đánh chết người, kế tiếp nàng nhanh chóng lột đồ cô nha hoàn để tráo quần áo hai bên.”
Nàng đã quan sát và nhận thấy trong số các nha hoàn, chỉ có cô gái này sở hữu vóc dáng tương đương mình. Gia đình này chắc chắn không phải quý tộc cao sang gì, năng lực của người hầu thua xa Cố phủ, thậm chí kém hơn cả phủ đô chỉ huy sứ ở Thái Nguyên; chính điều đó tạo cơ hội cho nàng chạy trốn.Hơn nữa, chỉ thưởng cho một người.
Không phải tự khen nhưng đã trải qua địa ngục mang tên Cố Quân thì nhiêu đây không làm khó được nàng.Vậy nếu ngươi chết thì sao?
Đêm khuya yên ắng, ánh trăng rằm phía chân trời bị mây che lấp, bốn phía tối như hũ nút. Bên trong phòng có tiếng nôn ọe nhưng chẳng mấy chốc đã dừng lại, nha hoàn cầm một cái ống nhổ và đẩy cửa bước ra, lấy khăn che mũi miệng khi chạy bước nhỏ đến cửa sân. Bà tử canh cửa định ngăn lại song thấy động tác của nàng ấy cùng cái cái ống nhổ thì nhíu mày tránh ra, đồng thời phất tay đuổi nàng ấy đi một cách ghét bỏ.Máu đỏ phun ra từ động mạch chắc phải cao cả trượng, phụ nhân giơ tay chùi máu trên mặt rồi quỳ xuống, hai tay cung kính dâng dao găm.
Bà tử không biết rằng trong ống nhổ chẳng hề có chất dơ, “nha hoàn” kia chỉ giả vờ thôi. Vừa rời khỏi tầm mắt đối phương là nàng vứt ống nhổ, nhanh chân chạy về phía mục tiêu đã định giữa đêm đen. Nàng tới chỗ cửa chuyên dành cho người hầu ra vào hậu viện, ông lão gác cửa đang ngủ gà ngủ gật, thấy nàng đến thì vừa ngáp vừa cáu kỉnh hỏi có chuyện gì.“Hả giận?
“Phu nhân sai nô tỳ đi mời lang trung.” Diệp Cẩn bắt chước giọng cô nha hoàn để khẽ đáp, còn vén tay áo làm lộ chiếc khăn bẩn thỉu được nàng lén giấu trong lúc hỗn loạn. Khi cái mùi khó ngửi lan khắp xung quanh, nàng giả bộ mắc ói và chau mày bịt mũi mà nôn khan.”
“Sao lại muốn mời lang trung… Đi…đi ra ngoài mau!” Ông lão tất nhiên cũng ngửi thấy mùi hôi, ông bực bội lùi ra sau, ra hiệu cho Diệp Cẩn tự mở cửa.Đôi mắt tựa vực sâu kia nhìn về phía Diệp Cẩn, hồi lâu sau, nó nhẹ nhàng chớp chớp.
Cửa mở, Diệp Cẩn ra ngoài bằng những bước chân vững chãi. Tới hồi đến góc đường, nàng nhịn hết nổi mới dựa tường và thở hắt ra.“Có lẽ ăn phải những món kỵ nhau.
Nàng đã chạy thoát.Âm thanh ấy lượn lờ trong thành, được gió gửi đến tai Diệp Cẩn.
Tối nay nàng cố tình ăn mấy món kỵ nhau, làm bản thân nôn thốc nôn tháo, thở không ra hơi. Thực ra nàng đã mệt tới cực hạn, hoàn toàn dựa vô sức mạnh ý chí mới gắng gượng được đến giờ.Nam tử trung niên vừa vào đã phủ nhận, “Vương gia tha tội!
Không thể dừng lại, dừng là sẽ thất bại trong gang tấc!Từ ngày bị ám sát, Cố Quân trở thành con ma ốm, có tin đồn y chẳng sống được mấy năm nữa.
Diệp Cẩn cắn răng thúc giục bản thân cất bước. Đầu óc nàng vẫn tỉnh táo khi bị trói tới đây, vì vậy nàng âm thầm nhớ đường và biết mình vẫn còn ở trong thành Dương Châu. Nàng gian nan mò đường về theo ký ức, thầm nghĩ nếu xui xẻo đụng trúng nha dịch tuần tra ban đêm thì sẽ tiếp tục tận dụng cái khăn dơ trong tay áo. Nào ngờ nàng lại gặp may, đi hoài mà không thấy bóng ai.Đêm khuya yên ắng, ánh trăng rằm phía chân trời bị mây che lấp, bốn phía tối như hũ nút.
Cô gái mơ màng đi không biết bao lâu, đôi chân rệu rã càng đi càng chậm. Khoảnh khắc nàng sắp đi hết nổi, hai mắt đã thích ứng với bóng đêm rốt cuộc thấy khung cảnh quen thuộc – chỉ cần đi thêm cỡ chén trà nhỏ nữa là nàng sẽ về nhà!Các bà tử ỷ mình có thâm niên trong phủ nên đi nghỉ trước, còn đám nha hoàn nhìn nhau, không ai muốn ở lại trực đêm.
Diệp Cẩn mừng rỡ, xốc lại tinh thần để bước nhanh hơn. Ngờ đâu một tiếng chuông vang dội bất chợt phát ra từ trên cao ở đằng sau, khiến người ta giật bắn mình.“Sau đây ta chỉ cần một người cung cấp manh mối.
Trong thành Dương Châu có một tòa lầu canh lửa, nghe nói do tiền triều xây dựng. Mục đích ban đầu của nó vốn là để cứu hỏa, song từ hồi triều Đại Ngu thành lập thì nó có thêm công dụng khác: ví dụ như cảnh báo địch tấn công, hay là truyền lệnh khắp toàn thành.Nàng ấy thấy chăn phồng lên thì tự cho rằng mọi chuyện vẫn ổn nên lại nhắm mắt, song chỉ vài giây sau là đột nhiên bừng tỉnh.
Một tiếng, hai tiếng…“Sao lại muốn mời lang trung… Đi…đi ra ngoài mau!
Diệp Cẩn đứng dựa tường, nhẩm đếm độ dài của tiếng chuông và nhớ lại đống kiến thức mình từng học qua.Không có Cẩn nương.
Không phải hỏa hoạn, là…quân báo, yêu cầu mọi nhà đóng cửa, cấm ra ngoài khi không có lệnh?Nha hoàn nhanh nhẹn dọn sạch bãi nôn, lúc này Tưởng thị liền dùng khăn che miệng mũi và miễn cưỡng bước vào.
Gần như ngay sau khi Diệp Cẩn giải nghĩa tiếng chuông, cổng thành đóng chặt đằng xa bỗng ầm ầm mở ra. Ánh lửa lần lượt sáng lên, hằng hà sa số binh lính tràn vào thành y hệt cơn lũ màu vàng rực rỡ. Biển người tỏa ra khắp thành Dương Châu, thô bạo xông vô từng nhà một và lật tung mọi ngóc ngách. Gặp cô gái nào bọn họ cũng giũ bức tranh trên tay ra, nương theo ánh đuốc mà săm soi từng chút một, hễ phát hiện có gì khả nghi là lập tức áp giải người ta.Người hầu bị đuổi ra khỏi phòng hết, còn mỗi Tưởng thị và chồng trầm mặc nhìn chằm chằm xấp ngân phiếu trên bàn.
Ánh lửa chiếu sáng nửa bầu trời, tiếng kêu xin tha đầy hoảng sợ cất lên hết đợt này tới đợt khác. Âm thanh ấy lượn lờ trong thành, được gió gửi đến tai Diệp Cẩn.“Ngu ngốc!
Cảnh tượng này sao quen thế, quen tới nỗi khiến nàng lạnh thấu xương.”
Diệp Cẩn cắn phập vào môi, dù đau cũng không muốn nhả ra.Không thể dừng lại, dừng là sẽ thất bại trong gang tấc!
Là Cố Quân, đúng lúc nàng cho rằng mình một lần nữa thoát nạn trong đường tơ kẽ tóc thì y lại xuất hiện.Nha hoàn ngáp lên ngáp xuống, mắt díp cả lại, dần dà nàng ấy bắt đầu vô thức gà gật.
Oo———oOo———oΟĐầu óc nàng vẫn tỉnh táo khi bị trói tới đây, vì vậy nàng âm thầm nhớ đường và biết mình vẫn còn ở trong thành Dương Châu.
Đèn đuốc chiếu sáng bừng cả cửa hàng son phấn.Phụ nhân rút dao găm ra, nhảy lên với một sự linh hoạt hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với thân hình bà ta và lợi dụng thời cơ cứa đứt cổ nam tử trung niên.
Sở Sở ngồi trên ghế, mặt mày hốc hác, quầng thâm mắt nổi rõ. Nàng ấy liếc người đàn ông ngồi ở ghế phía trước, tức giận chất vấn, “Ngươi hành động như vậy là muốn cả thiên hạ biết mặt cô ấy à?”Cảnh tượng này sao quen thế, quen tới nỗi khiến nàng lạnh thấu xương.
“Có gì mà không được,” Cố Quan mang vẻ mặt hững hờ khi thong thả đáp, “chừng nào ta còn sống thì không ai có thể gây tổn thương cho nàng ngay trước mắt ta.”Chú thích
Vậy nếu ngươi chết thì sao?”
Sở Sở đè xuống những lời sắp vọt ra khỏi miệng, hiện tại nàng vẫn cần y hỗ trợ giải cứu Diệp Cẩn.Sở Sở xông lên trước cẩn thận kiểm tra chỉ để thất vọng quay về.
Trong lúc nói chuyện, binh lính đưa tới trước cửa nhóm nữ tử bị tình nghi đầu tiên. Sở Sở xông lên trước cẩn thận kiểm tra chỉ để thất vọng quay về.Ngờ đâu một tiếng chuông vang dội bất chợt phát ra từ trên cao ở đằng sau, khiến người ta giật bắn mình.
Không có Cẩn nương.Cùng một câu hỏi mà lại ẩn chứa hai lớp nghĩa khác nhau.
Chẳng mấy chốc, binh lính mang về nhóm thứ hai, Sở Sở lại thất vọng trở về.Chắc hôm ấy trời nóng, hoặc có khi vì bất cẩn ăn phải món gì khó tiêu, Tưởng thị nghe món báu vật trị giá vạn lượng vàng ở hậu viện đột ngột mắc bệnh nặng.
Hết nhóm này đến nhóm khác, vô số khuôn mặt lướt qua mắt nàng ấy nhưng người nàng ấy muốn tìm vẫn chưa thấy đâu. Tuy nhiên, có một phụ nhân với thái độ khá kỳ lạ: bà ta kinh hãi run cầm cập, trông y hệt kẻ có tật giật mình mà phải cố giả vờ bình tĩnh. Cố Quân chỉ đích danh bà ta, phụ nhân nằm co quắp trên mặt đất, miệng câm như hến.Oo———oOo———oΟ
Có một cô gái biết mặt bà ta bèn bảo đấy là Tưởng thị, vợ của quận thừaTheo lệ thường thì các nha hoàn trực đêm có thể chợp mắt trên chiếc giường nhỏ kế bên, nhưng hôm nay Tưởng thị đặc biệt căn dặn phải trông nom cẩn thận trước khi rời đi. [1]” Dương Châu.Diệp Cẩn buông giá cắm nến, cẩn thận kiểm tra hơi thở của đối phương.
“Kéo xuống, sống chết gì cũng được, tra khảo kỹ càng cho ta.” Cố Quân nheo mắt, “Mang cả tên quận thừa kia đến đây, tách chúng ra mà tra khảo. Ngoài ra, lục soát toàn bộ phủ của bọn chúng.”Chi tiền cũng hào phóng đấy.
“Vương gia tha mạng!” Tưởng thị nghe mấy từ như tra tấn, lục soát nhà, lão gia cũng bị bắt tới đây thì đâu dám ngậm miệng nữa. Bà ta lắp bắp kể tất tần tật, còn chủ động khai vụ một vạn lượng vàng nhằm lấy công chuộc tội.Nếu có vạn lượng vàng giữa thời loạn thì có gì mà không thể làm chứ, việc gì phải thèm thuồng chức quan mọn của một vương triều sắp sụp đổ!
Sở Sở nghe tin Diệp Cẩn vẫn đang ở trong thành Dương Châu chứ chưa bị bán thì vui vẻ hẳn. Nàng ấy thấy Cố Quân gật đầu, hỏi bằng cái giọng nghe chẳng ra cảm xúc, “Có kẻ muốn mua mạng của nàng à?”Tuy nhiên, có một phụ nhân với thái độ khá kỳ lạ: bà ta kinh hãi run cầm cập, trông y hệt kẻ có tật giật mình mà phải cố giả vờ bình tĩnh.
Tưởng thị lắc đầu, “Nô gia không biết mục đích của đối phương, họ chỉ yêu cầu giao người còn nguyên vẹn cho họ.””
Cố Quân không nói gì thêm.” Ông lão tất nhiên cũng ngửi thấy mùi hôi, ông bực bội lùi ra sau, ra hiệu cho Diệp Cẩn tự mở cửa.
Còn mục đích nào khác ngoài việc đối phó y chứ.Nàng gian nan mò đường về theo ký ức, thầm nghĩ nếu xui xẻo đụng trúng nha dịch tuần tra ban đêm thì sẽ tiếp tục tận dụng cái khăn dơ trong tay áo.
Chi tiền cũng hào phóng đấy.Trên thực tế, y chả đoái hoài gì tới những lời ngụy biện của nam tử trung niên.
“Vương gia, người đây ạ.” Binh lính đi bắt nam tử trung niên tiến vào bẩm báo.Nàng tới chỗ cửa chuyên dành cho người hầu ra vào hậu viện, ông lão gác cửa đang ngủ gà ngủ gật, thấy nàng đến thì vừa ngáp vừa cáu kỉnh hỏi có chuyện gì.
Nam tử trung niên vừa vào đã phủ nhận, “Vương gia tha tội! Toàn do con mụ kia tự tung tự tác, thần cũng bị mụ ấy lừa gạt ạ!”Một tiếng, hai tiếng…
“Ông…” Tưởng thị vừa ngỡ ngàng vừa phẫn nộ, bà ta mở miệng định phản bác nhưng nghĩ đến con cái làm bà ta nản lòng ngậm miệng lại.Cố Quân chẳng thấy tiếc khi cảnh tượng chó cắn chó không diễn ra.
Trong cửa hàng chỉ có tiếng mắng mỏ của nam tử trung niên, chốc chốc nói muốn bỏ vợ, chốc chốc lại đòi cáo quan; còn người bị chửi rủa thì cứ im lặng cúi đầu.Xung quanh tĩnh lặng, ngọn nến chậm rãi cháy.
Cố Quân chẳng thấy tiếc khi cảnh tượng chó cắn chó không diễn ra. Trên thực tế, y chả đoái hoài gì tới những lời ngụy biện của nam tử trung niên. Thay vào đó, y đề cập một vấn đề khác.Là Cố Quân, đúng lúc nàng cho rằng mình một lần nữa thoát nạn trong đường tơ kẽ tóc thì y lại xuất hiện.
“Sau đây ta chỉ cần một người cung cấp manh mối.” Ánh mắt lạnh lùng thong thả lướt qua gương mặt hai vợ chồng, chắc do biết Diệp Cẩn vẫn ở trong thành – là cá trong chậu – nên nghe giọng y hơi nhởn nhơ. Y lấy một con dao găm từ trong tay áo, tiện tay ném đến dưới chân Tưởng thị, “Để báo đáp, ta sẽ thưởng cho người đó một vạn lượng vàng.”Hồi trước nàng còn kiếm cớ ra ngoài dạo chơi vườn hoa được, phụ nhân bắt trói nàng tới đây cũng không dám đối xử quá đáng với nàng; dạo này thì đừng nói tới dạo vườn hoa, nàng muốn bước ra sân thôi mà đã bị nha hoàn lẫn bà tử khuyên can bằng đủ loại lý do.
Một vạn lượng vàng, lại là một vạn lượng vàng.Cô nha hoàn lặng lẽ ngã xuống với cái gáy đau nhói.
Hơn nữa, chỉ thưởng cho một người.“…Làm đi!
Dưới ánh lửa, gương mặt đang tuyệt vọng của Tưởng thị hóa thành sững sờ khi bà ta nhìn con dao găm dưới chân mình.”
Oo———oOo———oΟBà tử canh cửa định ngăn lại song thấy động tác của nàng ấy cùng cái cái ống nhổ thì nhíu mày tránh ra, đồng thời phất tay đuổi nàng ấy đi một cách ghét bỏ.
Lúc Diệp Cẩn theo binh lính vào cửa hàng, đập vào mắt nàng là cảnh một nam tử trung niên đang cưỡi trên người một phụ nhân; ông ta bóp cổ người dưới thân mình nhưng lại bị đối phương lấy dao găm đâm thủng mắt.Tưởng thị vẫn thấy sợ, chần chừ nói, “Nếu cô gái kia thật sự là người Nhiếp Chính Vương đang tìm thì dâng cô ta lên chắc chắn sẽ được lợi rất nhiều.
Tiếng thét thảm thiết vang lên, nam tử trung niên buông tay để bụm mặt, thân mình quằn quại trên mặt đất. Phụ nhân rút dao găm ra, nhảy lên với một sự linh hoạt hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với thân hình bà ta và lợi dụng thời cơ cứa đứt cổ nam tử trung niên.Hết nhóm này đến nhóm khác, vô số khuôn mặt lướt qua mắt nàng ấy nhưng người nàng ấy muốn tìm vẫn chưa thấy đâu.
Máu đỏ phun ra từ động mạch chắc phải cao cả trượng, phụ nhân giơ tay chùi máu trên mặt rồi quỳ xuống, hai tay cung kính dâng dao găm.Không phải hỏa hoạn, là…quân báo, yêu cầu mọi nhà đóng cửa, cấm ra ngoài khi không có lệnh?
“Vương gia, nô gia…nô gia đã làm thịt tên đáng chết kia, giúp…giúp vương phi nương nương hả giận…” Người bà ta run run, hưng phấn cùng sợ hãi khiến giọng bà ta gần như vặn vẹo. Bây giờ Diệp Cẩn mới nhận ra bà ta chính là người bắt cóc mình mấy ngày qua.Trong cửa hàng chỉ có tiếng mắng mỏ của nam tử trung niên, chốc chốc nói muốn bỏ vợ, chốc chốc lại đòi cáo quan; còn người bị chửi rủa thì cứ im lặng cúi đầu.
“Hả giận?”Nàng ấy mở mắt lần nữa, bên dưới lớp chăn phồng lên không hề có người!
Người đàn ông tóc đen ngồi trên cao mặc xiêm y trắng, khuôn mặt tái nhợt được ánh lửa tô điểm thành vẻ đẹp không thuộc về con người. Đôi mắt tựa vực sâu kia nhìn về phía Diệp Cẩn, hồi lâu sau, nó nhẹ nhàng chớp chớp.Trong lúc nói chuyện, binh lính đưa tới trước cửa nhóm nữ tử bị tình nghi đầu tiên.
Y nói, “Ngươi hỏi xem nàng hả giận chưa.”Khi buồn ngủ tột độ, con người sẽ phản ứng hết sức chậm chạp, hơn nữa cũng mất đi cảm giác về thời gian.
Tưởng thị nhìn theo ánh mắt Cố Quân, thấy Diệp Cẩn – người đang mang bộ mặt vô cảm – thì tức khắc nở nụ cười nịnh nọt pha lẫn hãi hùng.Đèn đuốc chiếu sáng bừng cả cửa hàng son phấn.
“Cẩn nương!” Sở Sở cắt ngang trò hề hoang đường đẫm máu này, nàng ấy đứng dậy toan đi kéo Diệp Cẩn lại. Song một thanh đao kề ngang cổ buộc cô gái phải dừng bước để rồi bị ấn xuống ghế đến không thể cựa quậy.Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, hình như có tiếng động gì đấy, cô nha hoàn giật mình rồi uể oải mở mắt.
“Cuống làm gì, nàng chưa trả lời mà.”“Ông…” Tưởng thị vừa ngỡ ngàng vừa phẫn nộ, bà ta mở miệng định phản bác nhưng nghĩ đến con cái làm bà ta nản lòng ngậm miệng lại.
Gió đêm lạnh lẽo, Cố Quân thoáng nhíu mày trước lúc nghiêng đầu ho khù khụ một lúc lâu mới dừng lại.Tưởng thị lớn tuổi, mệt hoa cả mắt từ hồi nào rồi.
Gương mặt của người đàn ông vẫn trắng bệch, chỉ có cặp môi mỏng được nhuộm đỏ khi y ho khan. Ba năm không gặp, Cố Quân gầy đi nhiều nhưng trông nào có yếu ớt, nhìn y còn đẹp theo kiểu bệnh hoạn kìa; kết hợp với vẻ ngoài hiện giờ – da trắng và môi đỏ – thì thật giống một con yêu quái cuồng sát.“Vương gia, người đây ạ.
Đôi mắt đen như mực mở to nhìn Diệp Cẩn, y khẽ khàng hỏi, “Sao, hả giận chưa?”Diệp Cẩn mừng rỡ, xốc lại tinh thần để bước nhanh hơn.
Cùng một câu hỏi mà lại ẩn chứa hai lớp nghĩa khác nhau. Y đang hỏi nàng, năm xưa trong túp lều trên núi, nàng chẳng thèm ngoái đầu khi vứt bỏ y – người vừa mới cứu mạng nàng hai lần – để mặc y sốt cao, suýt chết vì bệnh, còn bị giảm tuổi thọ…giờ đây, nàng đã hả giận chưa?Diệp Cẩn cắn răng thúc giục bản thân cất bước.
* * *
Chú thíchSong một thanh đao kề ngang cổ buộc cô gái phải dừng bước để rồi bị ấn xuống ghế đến không thể cựa quậy.
[1]Nào ngờ nàng lại gặp may, đi hoài mà không thấy bóng ai. Tên một chức quan thời cổ đại, tùy thời mà sẽ có trách nhiệm khác nhau.Nàng thở phào nhẹ nhõm vì mình chưa đánh chết người, kế tiếp nàng nhanh chóng lột đồ cô nha hoàn để tráo quần áo hai bên.
⬅ Chương 64 —-oOo—- Chương 66 ➡
“…Làm đi!” Rất lâu sau, nam tử cắn răng rồi rít một câu, “Một vạn lượng vàng, chúng ta rời đi ngay sau khi lấy là được.”” Rất lâu sau, nam tử cắn răng rồi rít một câu, “Một vạn lượng vàng, chúng ta rời đi ngay sau khi lấy là được.
Tưởng thị vẫn thấy sợ, chần chừ nói, “Nếu cô gái kia thật sự là người Nhiếp Chính Vương đang tìm thì dâng cô ta lên chắc chắn sẽ được lợi rất nhiều. Giao cô ta cho mấy kẻ không rõ thân phận đó lại tiềm tàng nguy hiểm lớn.”Bọn họ thấy nữ tử chỉ đại một người đi rót nước cho mình bèn tiện thể bắt người đó ở lại.
“Ngu ngốc! Cố Quân hào phóng đến mức cho chúng ta vạn lượng vàng chắc!”Đêm đã khuya, nữ tử trên giường cố uống chút nước rồi mau chóng thiếp đi.
Nam tử bồn chồn đi tới đi lui, mỗi lần ánh mắt chạm phải xấp ngân phiếu trên bàn là sự tham lam lại vô thức trỗi dậy, kèm theo cả dã tâm bị che giấu tận đáy mắt.Đôi mắt đen như mực mở to nhìn Diệp Cẩn, y khẽ khàng hỏi, “Sao, hả giận chưa?
Đàn bà đúng là nghĩ ngắn. Từ ngày bị ám sát, Cố Quân trở thành con ma ốm, có tin đồn y chẳng sống được mấy năm nữa. Trong khi đó, tân đế chỉ là đứa trẻ ba tuổi, Cố Quân chết một cái là thiên hạ loạn mất! Nếu có vạn lượng vàng giữa thời loạn thì có gì mà không thể làm chứ, việc gì phải thèm thuồng chức quan mọn của một vương triều sắp sụp đổ!Một vạn lượng vàng, lại là một vạn lượng vàng.
Nam tử hít một hơi thật sâu, kiên định ra lệnh, “Canh chừng gắt gao cô ta, trước khi nhận được vàng thì tuyệt đối không được để xảy ra chuyện.”Bên trong phòng có tiếng nôn ọe nhưng chẳng mấy chốc đã dừng lại, nha hoàn cầm một cái ống nhổ và đẩy cửa bước ra, lấy khăn che mũi miệng khi chạy bước nhỏ đến cửa sân.
Oo———oOo———oΟ[1] Tên một chức quan thời cổ đại, tùy thời mà sẽ có trách nhiệm khác nhau.
Diệp Cẩn cảm nhận rõ lớp canh gác xung quanh vốn hời hợt nay bỗng trở nên nghiêm ngặt. Hồi trước nàng còn kiếm cớ ra ngoài dạo chơi vườn hoa được, phụ nhân bắt trói nàng tới đây cũng không dám đối xử quá đáng với nàng; dạo này thì đừng nói tới dạo vườn hoa, nàng muốn bước ra sân thôi mà đã bị nha hoàn lẫn bà tử khuyên can bằng đủ loại lý do.Còn mục đích nào khác ngoài việc đối phó y chứ.
May là nàng không cần ra ngoài nữa.Bà ta thấy môi nữ tử bầm tím, khuôn mặt trắng bệch hệt tờ giấy, nàng chỉ yên ổn được một lát là lại ôm ngực thở hồng hộc.
Chắc hôm ấy trời nóng, hoặc có khi vì bất cẩn ăn phải món gì khó tiêu, Tưởng thị nghe món báu vật trị giá vạn lượng vàng ở hậu viện đột ngột mắc bệnh nặng.Cùng lúc đó, trong khung cảnh tối mờ, một cái bóng áp sát từ phía sau cô nha hoàn.
Bà ta vội vàng chạy đến, ai ngờ vừa mở cửa đã ngửi phải cái mùi khó chịu, làm bà ta liên tục lùi về sau.”
Các nha hoàn đỡ nữ tử trên giường ghé vào mép giường mà nôn mửa, chỉ khi lang trung đâm cây kim vào huyệt thì nàng mới ngừng nôn. Nha hoàn nhanh nhẹn dọn sạch bãi nôn, lúc này Tưởng thị liền dùng khăn che miệng mũi và miễn cưỡng bước vào. Bà ta thấy môi nữ tử bầm tím, khuôn mặt trắng bệch hệt tờ giấy, nàng chỉ yên ổn được một lát là lại ôm ngực thở hồng hộc.Oo———oOo———oΟ
“Có lẽ ăn phải những món kỵ nhau.”Bà ta lắp bắp kể tất tần tật, còn chủ động khai vụ một vạn lượng vàng nhằm lấy công chuộc tội.
Lang trung gọi bà tử tới hỏi thăm và gấp rút kê đơn giải độc, cứ thế kéo dài đến nửa đêm thì mọi ồn ào trong phòng mới lắng xuống.”
Tưởng thị lớn tuổi, mệt hoa cả mắt từ hồi nào rồi. Sau khi xác nhận mọi chuyện đã ổn, bà ta dặn dò mọi người chăm sóc cho chu đáo và được người hầu dìu về phòng nghỉ ngơi. Các bà tử ỷ mình có thâm niên trong phủ nên đi nghỉ trước, còn đám nha hoàn nhìn nhau, không ai muốn ở lại trực đêm. Bọn họ thấy nữ tử chỉ đại một người đi rót nước cho mình bèn tiện thể bắt người đó ở lại.“Vương gia tha mạng!
Đêm đã khuya, nữ tử trên giường cố uống chút nước rồi mau chóng thiếp đi. Theo lệ thường thì các nha hoàn trực đêm có thể chợp mắt trên chiếc giường nhỏ kế bên, nhưng hôm nay Tưởng thị đặc biệt căn dặn phải trông nom cẩn thận trước khi rời đi. Vì vậy, cô nha hoàn đành kê một cái đôn nhỏ cạnh giường và nhìn chằm chặp Diệp Cẩn ngủ.Nam tử hít một hơi thật sâu, kiên định ra lệnh, “Canh chừng gắt gao cô ta, trước khi nhận được vàng thì tuyệt đối không được để xảy ra chuyện.
Xung quanh tĩnh lặng, ngọn nến chậm rãi cháy. Nha hoàn ngáp lên ngáp xuống, mắt díp cả lại, dần dà nàng ấy bắt đầu vô thức gà gật.Nàng đã quan sát và nhận thấy trong số các nha hoàn, chỉ có cô gái này sở hữu vóc dáng tương đương mình.
Khi buồn ngủ tột độ, con người sẽ phản ứng hết sức chậm chạp, hơn nữa cũng mất đi cảm giác về thời gian. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, hình như có tiếng động gì đấy, cô nha hoàn giật mình rồi uể oải mở mắt. Nàng ấy thấy chăn phồng lên thì tự cho rằng mọi chuyện vẫn ổn nên lại nhắm mắt, song chỉ vài giây sau là đột nhiên bừng tỉnh.” Sở Sở cắt ngang trò hề hoang đường đẫm máu này, nàng ấy đứng dậy toan đi kéo Diệp Cẩn lại.
Nàng ấy mở mắt lần nữa, bên dưới lớp chăn phồng lên không hề có người!Các nha hoàn đỡ nữ tử trên giường ghé vào mép giường mà nôn mửa, chỉ khi lang trung đâm cây kim vào huyệt thì nàng mới ngừng nôn.
Cùng lúc đó, trong khung cảnh tối mờ, một cái bóng áp sát từ phía sau cô nha hoàn. Nàng ấy chẳng có thời gian báo động thì một tiếng xé gió cực khẽ đã vang lên.May là nàng không cần ra ngoài nữa.
Cô nha hoàn lặng lẽ ngã xuống với cái gáy đau nhói.Cố Quân hào phóng đến mức cho chúng ta vạn lượng vàng chắc!
Diệp Cẩn buông giá cắm nến, cẩn thận kiểm tra hơi thở của đối phương. Nàng thở phào nhẹ nhõm vì mình chưa đánh chết người, kế tiếp nàng nhanh chóng lột đồ cô nha hoàn để tráo quần áo hai bên.”
Nàng đã quan sát và nhận thấy trong số các nha hoàn, chỉ có cô gái này sở hữu vóc dáng tương đương mình. Gia đình này chắc chắn không phải quý tộc cao sang gì, năng lực của người hầu thua xa Cố phủ, thậm chí kém hơn cả phủ đô chỉ huy sứ ở Thái Nguyên; chính điều đó tạo cơ hội cho nàng chạy trốn.Hơn nữa, chỉ thưởng cho một người.
Không phải tự khen nhưng đã trải qua địa ngục mang tên Cố Quân thì nhiêu đây không làm khó được nàng.Vậy nếu ngươi chết thì sao?
Đêm khuya yên ắng, ánh trăng rằm phía chân trời bị mây che lấp, bốn phía tối như hũ nút. Bên trong phòng có tiếng nôn ọe nhưng chẳng mấy chốc đã dừng lại, nha hoàn cầm một cái ống nhổ và đẩy cửa bước ra, lấy khăn che mũi miệng khi chạy bước nhỏ đến cửa sân. Bà tử canh cửa định ngăn lại song thấy động tác của nàng ấy cùng cái cái ống nhổ thì nhíu mày tránh ra, đồng thời phất tay đuổi nàng ấy đi một cách ghét bỏ.Máu đỏ phun ra từ động mạch chắc phải cao cả trượng, phụ nhân giơ tay chùi máu trên mặt rồi quỳ xuống, hai tay cung kính dâng dao găm.
Bà tử không biết rằng trong ống nhổ chẳng hề có chất dơ, “nha hoàn” kia chỉ giả vờ thôi. Vừa rời khỏi tầm mắt đối phương là nàng vứt ống nhổ, nhanh chân chạy về phía mục tiêu đã định giữa đêm đen. Nàng tới chỗ cửa chuyên dành cho người hầu ra vào hậu viện, ông lão gác cửa đang ngủ gà ngủ gật, thấy nàng đến thì vừa ngáp vừa cáu kỉnh hỏi có chuyện gì.“Hả giận?
“Phu nhân sai nô tỳ đi mời lang trung.” Diệp Cẩn bắt chước giọng cô nha hoàn để khẽ đáp, còn vén tay áo làm lộ chiếc khăn bẩn thỉu được nàng lén giấu trong lúc hỗn loạn. Khi cái mùi khó ngửi lan khắp xung quanh, nàng giả bộ mắc ói và chau mày bịt mũi mà nôn khan.”
“Sao lại muốn mời lang trung… Đi…đi ra ngoài mau!” Ông lão tất nhiên cũng ngửi thấy mùi hôi, ông bực bội lùi ra sau, ra hiệu cho Diệp Cẩn tự mở cửa.Đôi mắt tựa vực sâu kia nhìn về phía Diệp Cẩn, hồi lâu sau, nó nhẹ nhàng chớp chớp.
Cửa mở, Diệp Cẩn ra ngoài bằng những bước chân vững chãi. Tới hồi đến góc đường, nàng nhịn hết nổi mới dựa tường và thở hắt ra.“Có lẽ ăn phải những món kỵ nhau.
Nàng đã chạy thoát.Âm thanh ấy lượn lờ trong thành, được gió gửi đến tai Diệp Cẩn.
Tối nay nàng cố tình ăn mấy món kỵ nhau, làm bản thân nôn thốc nôn tháo, thở không ra hơi. Thực ra nàng đã mệt tới cực hạn, hoàn toàn dựa vô sức mạnh ý chí mới gắng gượng được đến giờ.Nam tử trung niên vừa vào đã phủ nhận, “Vương gia tha tội!
Không thể dừng lại, dừng là sẽ thất bại trong gang tấc!Từ ngày bị ám sát, Cố Quân trở thành con ma ốm, có tin đồn y chẳng sống được mấy năm nữa.
Diệp Cẩn cắn răng thúc giục bản thân cất bước. Đầu óc nàng vẫn tỉnh táo khi bị trói tới đây, vì vậy nàng âm thầm nhớ đường và biết mình vẫn còn ở trong thành Dương Châu. Nàng gian nan mò đường về theo ký ức, thầm nghĩ nếu xui xẻo đụng trúng nha dịch tuần tra ban đêm thì sẽ tiếp tục tận dụng cái khăn dơ trong tay áo. Nào ngờ nàng lại gặp may, đi hoài mà không thấy bóng ai.Đêm khuya yên ắng, ánh trăng rằm phía chân trời bị mây che lấp, bốn phía tối như hũ nút.
Cô gái mơ màng đi không biết bao lâu, đôi chân rệu rã càng đi càng chậm. Khoảnh khắc nàng sắp đi hết nổi, hai mắt đã thích ứng với bóng đêm rốt cuộc thấy khung cảnh quen thuộc – chỉ cần đi thêm cỡ chén trà nhỏ nữa là nàng sẽ về nhà!Các bà tử ỷ mình có thâm niên trong phủ nên đi nghỉ trước, còn đám nha hoàn nhìn nhau, không ai muốn ở lại trực đêm.
Diệp Cẩn mừng rỡ, xốc lại tinh thần để bước nhanh hơn. Ngờ đâu một tiếng chuông vang dội bất chợt phát ra từ trên cao ở đằng sau, khiến người ta giật bắn mình.“Sau đây ta chỉ cần một người cung cấp manh mối.
Trong thành Dương Châu có một tòa lầu canh lửa, nghe nói do tiền triều xây dựng. Mục đích ban đầu của nó vốn là để cứu hỏa, song từ hồi triều Đại Ngu thành lập thì nó có thêm công dụng khác: ví dụ như cảnh báo địch tấn công, hay là truyền lệnh khắp toàn thành.Nàng ấy thấy chăn phồng lên thì tự cho rằng mọi chuyện vẫn ổn nên lại nhắm mắt, song chỉ vài giây sau là đột nhiên bừng tỉnh.
Một tiếng, hai tiếng…“Sao lại muốn mời lang trung… Đi…đi ra ngoài mau!
Diệp Cẩn đứng dựa tường, nhẩm đếm độ dài của tiếng chuông và nhớ lại đống kiến thức mình từng học qua.Không có Cẩn nương.
Không phải hỏa hoạn, là…quân báo, yêu cầu mọi nhà đóng cửa, cấm ra ngoài khi không có lệnh?Nha hoàn nhanh nhẹn dọn sạch bãi nôn, lúc này Tưởng thị liền dùng khăn che miệng mũi và miễn cưỡng bước vào.
Gần như ngay sau khi Diệp Cẩn giải nghĩa tiếng chuông, cổng thành đóng chặt đằng xa bỗng ầm ầm mở ra. Ánh lửa lần lượt sáng lên, hằng hà sa số binh lính tràn vào thành y hệt cơn lũ màu vàng rực rỡ. Biển người tỏa ra khắp thành Dương Châu, thô bạo xông vô từng nhà một và lật tung mọi ngóc ngách. Gặp cô gái nào bọn họ cũng giũ bức tranh trên tay ra, nương theo ánh đuốc mà săm soi từng chút một, hễ phát hiện có gì khả nghi là lập tức áp giải người ta.Người hầu bị đuổi ra khỏi phòng hết, còn mỗi Tưởng thị và chồng trầm mặc nhìn chằm chằm xấp ngân phiếu trên bàn.
Ánh lửa chiếu sáng nửa bầu trời, tiếng kêu xin tha đầy hoảng sợ cất lên hết đợt này tới đợt khác. Âm thanh ấy lượn lờ trong thành, được gió gửi đến tai Diệp Cẩn.“Ngu ngốc!
Cảnh tượng này sao quen thế, quen tới nỗi khiến nàng lạnh thấu xương.”
Diệp Cẩn cắn phập vào môi, dù đau cũng không muốn nhả ra.Không thể dừng lại, dừng là sẽ thất bại trong gang tấc!
Là Cố Quân, đúng lúc nàng cho rằng mình một lần nữa thoát nạn trong đường tơ kẽ tóc thì y lại xuất hiện.Nha hoàn ngáp lên ngáp xuống, mắt díp cả lại, dần dà nàng ấy bắt đầu vô thức gà gật.
Oo———oOo———oΟĐầu óc nàng vẫn tỉnh táo khi bị trói tới đây, vì vậy nàng âm thầm nhớ đường và biết mình vẫn còn ở trong thành Dương Châu.
Đèn đuốc chiếu sáng bừng cả cửa hàng son phấn.Phụ nhân rút dao găm ra, nhảy lên với một sự linh hoạt hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với thân hình bà ta và lợi dụng thời cơ cứa đứt cổ nam tử trung niên.
Sở Sở ngồi trên ghế, mặt mày hốc hác, quầng thâm mắt nổi rõ. Nàng ấy liếc người đàn ông ngồi ở ghế phía trước, tức giận chất vấn, “Ngươi hành động như vậy là muốn cả thiên hạ biết mặt cô ấy à?”Cảnh tượng này sao quen thế, quen tới nỗi khiến nàng lạnh thấu xương.
“Có gì mà không được,” Cố Quan mang vẻ mặt hững hờ khi thong thả đáp, “chừng nào ta còn sống thì không ai có thể gây tổn thương cho nàng ngay trước mắt ta.”Chú thích
Vậy nếu ngươi chết thì sao?”
Sở Sở đè xuống những lời sắp vọt ra khỏi miệng, hiện tại nàng vẫn cần y hỗ trợ giải cứu Diệp Cẩn.Sở Sở xông lên trước cẩn thận kiểm tra chỉ để thất vọng quay về.
Trong lúc nói chuyện, binh lính đưa tới trước cửa nhóm nữ tử bị tình nghi đầu tiên. Sở Sở xông lên trước cẩn thận kiểm tra chỉ để thất vọng quay về.Ngờ đâu một tiếng chuông vang dội bất chợt phát ra từ trên cao ở đằng sau, khiến người ta giật bắn mình.
Không có Cẩn nương.Cùng một câu hỏi mà lại ẩn chứa hai lớp nghĩa khác nhau.
Chẳng mấy chốc, binh lính mang về nhóm thứ hai, Sở Sở lại thất vọng trở về.Chắc hôm ấy trời nóng, hoặc có khi vì bất cẩn ăn phải món gì khó tiêu, Tưởng thị nghe món báu vật trị giá vạn lượng vàng ở hậu viện đột ngột mắc bệnh nặng.
Hết nhóm này đến nhóm khác, vô số khuôn mặt lướt qua mắt nàng ấy nhưng người nàng ấy muốn tìm vẫn chưa thấy đâu. Tuy nhiên, có một phụ nhân với thái độ khá kỳ lạ: bà ta kinh hãi run cầm cập, trông y hệt kẻ có tật giật mình mà phải cố giả vờ bình tĩnh. Cố Quân chỉ đích danh bà ta, phụ nhân nằm co quắp trên mặt đất, miệng câm như hến.Oo———oOo———oΟ
Có một cô gái biết mặt bà ta bèn bảo đấy là Tưởng thị, vợ của quận thừaTheo lệ thường thì các nha hoàn trực đêm có thể chợp mắt trên chiếc giường nhỏ kế bên, nhưng hôm nay Tưởng thị đặc biệt căn dặn phải trông nom cẩn thận trước khi rời đi. [1]” Dương Châu.Diệp Cẩn buông giá cắm nến, cẩn thận kiểm tra hơi thở của đối phương.
“Kéo xuống, sống chết gì cũng được, tra khảo kỹ càng cho ta.” Cố Quân nheo mắt, “Mang cả tên quận thừa kia đến đây, tách chúng ra mà tra khảo. Ngoài ra, lục soát toàn bộ phủ của bọn chúng.”Chi tiền cũng hào phóng đấy.
“Vương gia tha mạng!” Tưởng thị nghe mấy từ như tra tấn, lục soát nhà, lão gia cũng bị bắt tới đây thì đâu dám ngậm miệng nữa. Bà ta lắp bắp kể tất tần tật, còn chủ động khai vụ một vạn lượng vàng nhằm lấy công chuộc tội.Nếu có vạn lượng vàng giữa thời loạn thì có gì mà không thể làm chứ, việc gì phải thèm thuồng chức quan mọn của một vương triều sắp sụp đổ!
Sở Sở nghe tin Diệp Cẩn vẫn đang ở trong thành Dương Châu chứ chưa bị bán thì vui vẻ hẳn. Nàng ấy thấy Cố Quân gật đầu, hỏi bằng cái giọng nghe chẳng ra cảm xúc, “Có kẻ muốn mua mạng của nàng à?”Tuy nhiên, có một phụ nhân với thái độ khá kỳ lạ: bà ta kinh hãi run cầm cập, trông y hệt kẻ có tật giật mình mà phải cố giả vờ bình tĩnh.
Tưởng thị lắc đầu, “Nô gia không biết mục đích của đối phương, họ chỉ yêu cầu giao người còn nguyên vẹn cho họ.””
Cố Quân không nói gì thêm.” Ông lão tất nhiên cũng ngửi thấy mùi hôi, ông bực bội lùi ra sau, ra hiệu cho Diệp Cẩn tự mở cửa.
Còn mục đích nào khác ngoài việc đối phó y chứ.Nàng gian nan mò đường về theo ký ức, thầm nghĩ nếu xui xẻo đụng trúng nha dịch tuần tra ban đêm thì sẽ tiếp tục tận dụng cái khăn dơ trong tay áo.
Chi tiền cũng hào phóng đấy.Trên thực tế, y chả đoái hoài gì tới những lời ngụy biện của nam tử trung niên.
“Vương gia, người đây ạ.” Binh lính đi bắt nam tử trung niên tiến vào bẩm báo.Nàng tới chỗ cửa chuyên dành cho người hầu ra vào hậu viện, ông lão gác cửa đang ngủ gà ngủ gật, thấy nàng đến thì vừa ngáp vừa cáu kỉnh hỏi có chuyện gì.
Nam tử trung niên vừa vào đã phủ nhận, “Vương gia tha tội! Toàn do con mụ kia tự tung tự tác, thần cũng bị mụ ấy lừa gạt ạ!”Một tiếng, hai tiếng…
“Ông…” Tưởng thị vừa ngỡ ngàng vừa phẫn nộ, bà ta mở miệng định phản bác nhưng nghĩ đến con cái làm bà ta nản lòng ngậm miệng lại.Cố Quân chẳng thấy tiếc khi cảnh tượng chó cắn chó không diễn ra.
Trong cửa hàng chỉ có tiếng mắng mỏ của nam tử trung niên, chốc chốc nói muốn bỏ vợ, chốc chốc lại đòi cáo quan; còn người bị chửi rủa thì cứ im lặng cúi đầu.Xung quanh tĩnh lặng, ngọn nến chậm rãi cháy.
Cố Quân chẳng thấy tiếc khi cảnh tượng chó cắn chó không diễn ra. Trên thực tế, y chả đoái hoài gì tới những lời ngụy biện của nam tử trung niên. Thay vào đó, y đề cập một vấn đề khác.Là Cố Quân, đúng lúc nàng cho rằng mình một lần nữa thoát nạn trong đường tơ kẽ tóc thì y lại xuất hiện.
“Sau đây ta chỉ cần một người cung cấp manh mối.” Ánh mắt lạnh lùng thong thả lướt qua gương mặt hai vợ chồng, chắc do biết Diệp Cẩn vẫn ở trong thành – là cá trong chậu – nên nghe giọng y hơi nhởn nhơ. Y lấy một con dao găm từ trong tay áo, tiện tay ném đến dưới chân Tưởng thị, “Để báo đáp, ta sẽ thưởng cho người đó một vạn lượng vàng.”Hồi trước nàng còn kiếm cớ ra ngoài dạo chơi vườn hoa được, phụ nhân bắt trói nàng tới đây cũng không dám đối xử quá đáng với nàng; dạo này thì đừng nói tới dạo vườn hoa, nàng muốn bước ra sân thôi mà đã bị nha hoàn lẫn bà tử khuyên can bằng đủ loại lý do.
Một vạn lượng vàng, lại là một vạn lượng vàng.Cô nha hoàn lặng lẽ ngã xuống với cái gáy đau nhói.
Hơn nữa, chỉ thưởng cho một người.“…Làm đi!
Dưới ánh lửa, gương mặt đang tuyệt vọng của Tưởng thị hóa thành sững sờ khi bà ta nhìn con dao găm dưới chân mình.”
Oo———oOo———oΟBà tử canh cửa định ngăn lại song thấy động tác của nàng ấy cùng cái cái ống nhổ thì nhíu mày tránh ra, đồng thời phất tay đuổi nàng ấy đi một cách ghét bỏ.
Lúc Diệp Cẩn theo binh lính vào cửa hàng, đập vào mắt nàng là cảnh một nam tử trung niên đang cưỡi trên người một phụ nhân; ông ta bóp cổ người dưới thân mình nhưng lại bị đối phương lấy dao găm đâm thủng mắt.Tưởng thị vẫn thấy sợ, chần chừ nói, “Nếu cô gái kia thật sự là người Nhiếp Chính Vương đang tìm thì dâng cô ta lên chắc chắn sẽ được lợi rất nhiều.
Tiếng thét thảm thiết vang lên, nam tử trung niên buông tay để bụm mặt, thân mình quằn quại trên mặt đất. Phụ nhân rút dao găm ra, nhảy lên với một sự linh hoạt hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với thân hình bà ta và lợi dụng thời cơ cứa đứt cổ nam tử trung niên.Hết nhóm này đến nhóm khác, vô số khuôn mặt lướt qua mắt nàng ấy nhưng người nàng ấy muốn tìm vẫn chưa thấy đâu.
Máu đỏ phun ra từ động mạch chắc phải cao cả trượng, phụ nhân giơ tay chùi máu trên mặt rồi quỳ xuống, hai tay cung kính dâng dao găm.Không phải hỏa hoạn, là…quân báo, yêu cầu mọi nhà đóng cửa, cấm ra ngoài khi không có lệnh?
“Vương gia, nô gia…nô gia đã làm thịt tên đáng chết kia, giúp…giúp vương phi nương nương hả giận…” Người bà ta run run, hưng phấn cùng sợ hãi khiến giọng bà ta gần như vặn vẹo. Bây giờ Diệp Cẩn mới nhận ra bà ta chính là người bắt cóc mình mấy ngày qua.Trong cửa hàng chỉ có tiếng mắng mỏ của nam tử trung niên, chốc chốc nói muốn bỏ vợ, chốc chốc lại đòi cáo quan; còn người bị chửi rủa thì cứ im lặng cúi đầu.
“Hả giận?”Nàng ấy mở mắt lần nữa, bên dưới lớp chăn phồng lên không hề có người!
Người đàn ông tóc đen ngồi trên cao mặc xiêm y trắng, khuôn mặt tái nhợt được ánh lửa tô điểm thành vẻ đẹp không thuộc về con người. Đôi mắt tựa vực sâu kia nhìn về phía Diệp Cẩn, hồi lâu sau, nó nhẹ nhàng chớp chớp.Trong lúc nói chuyện, binh lính đưa tới trước cửa nhóm nữ tử bị tình nghi đầu tiên.
Y nói, “Ngươi hỏi xem nàng hả giận chưa.”Khi buồn ngủ tột độ, con người sẽ phản ứng hết sức chậm chạp, hơn nữa cũng mất đi cảm giác về thời gian.
Tưởng thị nhìn theo ánh mắt Cố Quân, thấy Diệp Cẩn – người đang mang bộ mặt vô cảm – thì tức khắc nở nụ cười nịnh nọt pha lẫn hãi hùng.Đèn đuốc chiếu sáng bừng cả cửa hàng son phấn.
“Cẩn nương!” Sở Sở cắt ngang trò hề hoang đường đẫm máu này, nàng ấy đứng dậy toan đi kéo Diệp Cẩn lại. Song một thanh đao kề ngang cổ buộc cô gái phải dừng bước để rồi bị ấn xuống ghế đến không thể cựa quậy.Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, hình như có tiếng động gì đấy, cô nha hoàn giật mình rồi uể oải mở mắt.
“Cuống làm gì, nàng chưa trả lời mà.”“Ông…” Tưởng thị vừa ngỡ ngàng vừa phẫn nộ, bà ta mở miệng định phản bác nhưng nghĩ đến con cái làm bà ta nản lòng ngậm miệng lại.
Gió đêm lạnh lẽo, Cố Quân thoáng nhíu mày trước lúc nghiêng đầu ho khù khụ một lúc lâu mới dừng lại.Tưởng thị lớn tuổi, mệt hoa cả mắt từ hồi nào rồi.
Gương mặt của người đàn ông vẫn trắng bệch, chỉ có cặp môi mỏng được nhuộm đỏ khi y ho khan. Ba năm không gặp, Cố Quân gầy đi nhiều nhưng trông nào có yếu ớt, nhìn y còn đẹp theo kiểu bệnh hoạn kìa; kết hợp với vẻ ngoài hiện giờ – da trắng và môi đỏ – thì thật giống một con yêu quái cuồng sát.“Vương gia, người đây ạ.
Đôi mắt đen như mực mở to nhìn Diệp Cẩn, y khẽ khàng hỏi, “Sao, hả giận chưa?”Diệp Cẩn mừng rỡ, xốc lại tinh thần để bước nhanh hơn.
Cùng một câu hỏi mà lại ẩn chứa hai lớp nghĩa khác nhau. Y đang hỏi nàng, năm xưa trong túp lều trên núi, nàng chẳng thèm ngoái đầu khi vứt bỏ y – người vừa mới cứu mạng nàng hai lần – để mặc y sốt cao, suýt chết vì bệnh, còn bị giảm tuổi thọ…giờ đây, nàng đã hả giận chưa?Diệp Cẩn cắn răng thúc giục bản thân cất bước.
* * *
Chú thíchSong một thanh đao kề ngang cổ buộc cô gái phải dừng bước để rồi bị ấn xuống ghế đến không thể cựa quậy.
[1]Nào ngờ nàng lại gặp may, đi hoài mà không thấy bóng ai. Tên một chức quan thời cổ đại, tùy thời mà sẽ có trách nhiệm khác nhau.Nàng thở phào nhẹ nhõm vì mình chưa đánh chết người, kế tiếp nàng nhanh chóng lột đồ cô nha hoàn để tráo quần áo hai bên.
⬅ Chương 64 —-oOo—- Chương 66 ➡
Bạn cần đăng nhập để bình luận