Bẻ Cánh Nàng

Chương 011: Cô nên tự xưng ‘thiếp’ mới đúng

“Tỉnh rồi à.”​”

Người đàn ông duỗi tay xoa gương mặt trắng bệch của Diệp Cẩn, nàng lại nghiêng đầu né theo bản năng làm ngón tay y tức khắc dừng lại.​” Bích Uyên ít nói còn Thúy Liễu vốn hoạt bát và hay cười.

Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, đến cả hạt bụi dường như cũng lặng im trong chớp mắt.​Rõ ràng chậu than trong phòng đang cháy hừng hực, thế mà giữa cơn hoảng hốt, tưởng chừng nàng đã quay về buổi sáng sớm giá buốt kia.

Lát sau, Diệp Cẩn rặn ra nụ cười suy yếu, “Tôi vẫn còn bệnh, công tử…hầu gia cẩn thận không lại bị lây.”​Hoa mai nở rộ ngoài sân, gió thổi mang đến hương thơm thoang thoảng quanh mũi.

“Ừm.”​Tuy nhiên hình như Cố Hầu gia đã dọa cô bé sợ chết khiếp, thành thử giờ cô luôn hành xử thận trọng lẫn canh chừng Diệp Cẩn không chớp mắt.

Cố Quân đáp trả, sắc mặt y chẳng hề biến đổi cứ như không bận tâm lắm, song y chưa rút về những ngón tay đang khựng lại kia. Thay vào đấy, chúng thong thả đổi hướng, chậm rãi dừng trên đôi môi tái nhợt của Diệp Cẩn.​“Nha hoàn còn lại của cô hả?

Tim cô gái thắt lại, nàng ngừng thở, để mặc cho những ngón tay lành lạnh mơn trớn bờ môi hơi nứt nẻ.​” Nữ tử ngửa đầu, đôi mắt trong veo điểm xuyết nét thuần khiết làm rung động lòng người, nàng che giấu bộ dạng lãnh đạm vô lễ để nhu mì nói, “Cầu xin hầu gia tha cho con bé.

“Trà.”​“Tỉnh rồi à.

Cố Quân quay đầu sai bảo Thúy Liễu đang đứng co rúm cạnh bên.​Diệp Cẩn chưa kịp phản ứng đã nghe tiếng “bịch” quen thuộc – là âm thanh khi cơ thể người chạm đất – rồi thấy Thúy Liễu quỳ rạp xuống.

Diệp Cẩn giật mình, nàng lo nhìn khắp căn phòng chứ chả thèm quan tâm gì khác, “Bích Uyên đâu?”​“Nó hầu hạ cô nhưng lại để cô rơi xuống nước và đổ bệnh, đây là lỗi của nó.

“Nha hoàn còn lại của cô hả?” Cố Quân nghiêng người để Thúy Liễu nâng Diệp Cẩn rồi đút nước trà cho nàng, đồng thời hờ hững đáp, “Phạt mười trượng và quỳ ngoài trời.”​“Hầu gia khoan dung độ lượng nên đã ban thuốc trị thương tốt nhất.

Quỳ? Quỳ bao lâu? Đã quỳ giữa trời lạnh mà còn bị đánh thì sẽ tàn phế mất!​”

Diệp Cẩn la toáng lên, “Tại tôi ham chơi mới bất cẩn trượt chân xuống hồ, đâu liên quan gì con bé.”​“Tỉnh là tốt rồi, hôm nay ta còn bận việc nên đi trước đây.

“Nó hầu hạ cô nhưng lại để cô rơi xuống nước và đổ bệnh, đây là lỗi của nó.” Trái ngược với vẻ nôn nóng của Diệp Cẩn, Cố Quân nói bằng tốc độ hết sức thư thả, “Xét thấy chưa gây họa lớn mới tha mạng cho nó.”​”

Tha mạng cho nó? Chuyện nhỏ xíu vậy mà đã quyết định sống chết của một người sao?​Cố Quân đáp trả, sắc mặt y chẳng hề biến đổi cứ như không bận tâm lắm, song y chưa rút về những ngón tay đang khựng lại kia.

Diệp Cẩn bàng hoàng nhìn thanh niên trước mặt mình.​Giọng thiếu nữ gần như nghẹn ngào, hai mắt đẫm lệ tràn ngập lòng biết ơn, và cả một cảm xúc khó nhận ra: niềm vui sống sót sau tai nạn.

Trong mắt nàng, Cố Quân vừa lạnh nhạt liếc Thúy Liễu một cái là bàn tay bưng chung trà của Thúy Liễu run một cách mất kiểm soát.​”

“Một con nô tỳ cẩu thả như thế,” ngữ điệu y nhẹ nhàng thong dong nhưng như có băng giá trộn lẫn, “giữ lại cũng vô dụng, chi bằng đánh chết cho rồi.”​Quỳ?

Nước bên trong chung trà lắc lư rồi sái ra ngoài một chút. Diệp Cẩn chưa kịp phản ứng đã nghe tiếng “bịch” quen thuộc – là âm thanh khi cơ thể người chạm đất – rồi thấy Thúy Liễu quỳ rạp xuống.​Diệp Cẩn chẳng tiếp thu nổi quan niệm tính mạng nô bộc giống loài giun dế, nàng thật sự áy náy vì tại nàng Bích Uyên mới bị tai bay vạ gió.

Người cô bé run bần bật nhưng cô chẳng dám phát ra tiếng, chỉ biết cúi gằm đầu. Những giọt chất lỏng không biết là mồ hôi hay nước mắt chảy xuống đất, tạo thành các hình tròn sẫm màu.​Bên trong phòng, Diệp Cẩn nhận thuốc từ Thúy Liễu và uống một hơi cạn sạch trước ánh nhìn chằm chằm của đối phương.

Trong lúc Diệp Cẩn còn ngơ ngác, Cố Quân đã đứng dậy.​” Trái ngược với vẻ nôn nóng của Diệp Cẩn, Cố Quân nói bằng tốc độ hết sức thư thả, “Xét thấy chưa gây họa lớn mới tha mạng cho nó.

Cặp mắt như được tô mực của y nhìn nàng từ trên cao, thế rồi chủ nhân nó đột ngột nhắc với giọng nghiêm khắc, “Ngoài ra bây giờ đã khác xưa, cô nên tự xưng ‘thiếp’ mới đúng.”​“Mệnh nô tỳ hèn mọn, sao xứng để phu nhân bỏ qua sức khỏe bản thân mà tới thăm.

“Tôi…”​“Phu nhân không chê nô tỳ hầu hạ thiếu chu toàn, còn cho phép nô tỳ trở về, nô tỳ cảm kích tận đáy lòng…”

Diệp Cẩn cảm tưởng ngực mình bị đâm xuyên, đau đớn xiết bao.​”

Rõ ràng chậu than trong phòng đang cháy hừng hực, thế mà giữa cơn hoảng hốt, tưởng chừng nàng đã quay về buổi sáng sớm giá buốt kia. Sự nghẹt thở bao trùm người con gái, nàng giãy giụa muốn nổi lên khỏi biển ảo giác, hơi thở nàng sặc mùi máu tươi gay mũi.​Nước bên trong chung trà lắc lư rồi sái ra ngoài một chút.

Đây là thời đại coi mạng người như cỏ rác, tai họa do thiên nhiên lẫn con người gây ra phát sinh khắp nơi. Người sống dưới đáy xã hội đã kiệt sức vì sinh tồn từ lâu, họ cố gắng đến mức trông thật nực cười. Vậy mà trong mắt giai cấp thống trị, cái mạng được họ dùng mọi thứ đánh đổi chả khác gì hạt bụi trên vạt áo lộng lẫy; muốn phủi thì phủi, muốn giết thì giết.​” Bích Uyên kiên trì dập đầu lạy Diệp Cẩn.

Vào khoảnh khắc này, Diệp Cẩn ý thức rõ những màn thử nghiệm cùng vật lộn của mình đều phí công vô ích. Kể từ đây, chừng nào nàng chưa cho bản thân hòa nhập vào giai cấp “cao quý” và xem nhẹ sinh mạng người khác, thì chừng đó nàng vẫn chẳng thể chạy thoát.​“Khụ, làm phiền em.

Lý trí cất tiếng khóc không cam lòng ở nơi xa xăm trong linh hồn nàng, móng tay cô gái cắm phập vô lòng bàn tay khiến nàng đau thấu tim.​Sau hồi lâu trầm mặc, Diệp Cẩn cụp mắt nhìn hoa văn tinh xảo trên tấm chăn, khẽ khàng trả lời, “Thiếp thân đã hiểu.

Sau hồi lâu trầm mặc, Diệp Cẩn cụp mắt nhìn hoa văn tinh xảo trên tấm chăn, khẽ khàng trả lời, “Thiếp thân đã hiểu.”​”

“Tỉnh là tốt rồi, hôm nay ta còn bận việc nên đi trước đây.”​”

Ánh mắt Cố Quân lướt qua hàng lông mi run run giống cánh bướm của nữ tử, y lặng lẽ dời mắt trước lúc xoay người bỏ đi.​Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, đến cả hạt bụi dường như cũng lặng im trong chớp mắt.

Một bàn tay trắng mịn và yếu ớt kéo tay áo nam tử.​”

“Hầu gia, Bích Uyên hầu hạ thiếp thân đã được một thời gian, không có công lao cũng có công sức. Lần này bị răn dạy như thế thì chắc chắn con bé sẽ càng hầu hạ tận tâm.” Nữ tử ngửa đầu, đôi mắt trong veo điểm xuyết nét thuần khiết làm rung động lòng người, nàng che giấu bộ dạng lãnh đạm vô lễ để nhu mì nói, “Cầu xin hầu gia tha cho con bé.”​Sự nghẹt thở bao trùm người con gái, nàng giãy giụa muốn nổi lên khỏi biển ảo giác, hơi thở nàng sặc mùi máu tươi gay mũi.

Cố Quân dừng bước, y nhìn từ gương mặt trắng nõn đang ngẩng lên, đến chiếc cổ gầy yếu để lộ phân nửa. Chỉ khi nàng cắn môi và giật nhẹ tay áo Cố Quân thì y mới mở miệng sai Thúy Liễu, “Nói nó không cần quỳ nữa, tự đi lấy thuốc đi.”​”

Khuôn mặt vốn lạnh lùng của người đàn ông thoáng hiện vẻ thỏa mãn, xem ra tâm trạng y khá tốt. Ra lệnh xong, y quay lại nắm bàn tay mảnh khảnh kia rồi vỗ về mu bàn tay một cách trấn an.​“Phu nhân chưa khỏe hẳn, tuyệt đối không thể bị nhiễm lạnh nữa!

Y dặn, “Cố gắng nghỉ ngơi, hôm khác ta sẽ lại đến thăm cô.”​“Tôi…”

Oo———oOo———oΟ​Y dặn, “Cố gắng nghỉ ngơi, hôm khác ta sẽ lại đến thăm cô.

Cố gắng nghỉ ngơi.​”

Nàng đâu muốn, nhưng không muốn cũng phải làm.​Đã quỳ giữa trời lạnh mà còn bị đánh thì sẽ tàn phế mất!

Bên trong phòng, Diệp Cẩn nhận thuốc từ Thúy Liễu và uống một hơi cạn sạch trước ánh nhìn chằm chằm của đối phương.​” Diệp Cẩn xua tay, sau nàng nghĩ ngợi rồi chống người dậy như muốn xuống giường.

“Hôm nay trông phu nhân hồng hào hẳn, chắc nhờ phương thuốc mới trị đúng bệnh.” Thúy Liễu đưa nàng mâm mứt hoa quả, “Lát nữa nô tỳ sẽ nhờ Trương đại phu tới bắt mạch lại cho ngài.”​”

“Khụ, làm phiền em.” Diệp Cẩn bốc mức hoa quả, nàng không ăn ngay mà ráng kiềm cơn ngứa ở cổ họng để hỏi, “Bích Uyên sao rồi?”​“Ngày mai ta khởi hành về kinh, cô sẽ đi cùng ta.

“Nô tỳ nào dám nhận câu ‘làm phiền’ này, đây là bổn phận của nô tỳ mà.” Bích Uyên ít nói còn Thúy Liễu vốn hoạt bát và hay cười. Tuy nhiên hình như Cố Hầu gia đã dọa cô bé sợ chết khiếp, thành thử giờ cô luôn hành xử thận trọng lẫn canh chừng Diệp Cẩn không chớp mắt. “Hầu gia khoan dung độ lượng nên đã ban thuốc trị thương tốt nhất. Sáng nay Bích Uyên còn bảo nô tỳ rằng ngày mai có thể tới hầu hạ ngài.”​”

“Nói em ấy nghỉ ngơi thêm mấy ngày đi, khụ khụ, không cần gấp.” Diệp Cẩn xua tay, sau nàng nghĩ ngợi rồi chống người dậy như muốn xuống giường. “Tốt nhất để ta đi thăm em ấy.”​“Nô tỳ nào dám nhận câu ‘làm phiền’ này, đây là bổn phận của nô tỳ mà.

Diệp Cẩn chẳng tiếp thu nổi quan niệm tính mạng nô bộc giống loài giun dế, nàng thật sự áy náy vì tại nàng Bích Uyên mới bị tai bay vạ gió.​Những giọt chất lỏng không biết là mồ hôi hay nước mắt chảy xuống đất, tạo thành các hình tròn sẫm màu.

“Phu nhân chưa khỏe hẳn, tuyệt đối không thể bị nhiễm lạnh nữa!”​”

Thúy Liễu muốn khuyên can song thấy Diệp Cẩn đã quyết bèn mang áo choàng bông tới rồi bọc nàng từ trong ra ngoài. Lúc xác định chả một cơn gió lạnh nào đủ sức xuyên qua lớp vải, cô bé mới từ từ dìu nàng ra ngoài.​Chỉ khi nàng cắn môi và giật nhẹ tay áo Cố Quân thì y mới mở miệng sai Thúy Liễu, “Nói nó không cần quỳ nữa, tự đi lấy thuốc đi.

Hai người rời phòng và đi ra đằng sau, cuối cùng dừng trước căn phòng nhỏ nằm ở góc dãy nhà phía sau.​“Một con nô tỳ cẩu thả như thế,” ngữ điệu y nhẹ nhàng thong dong nhưng như có băng giá trộn lẫn, “giữ lại cũng vô dụng, chi bằng đánh chết cho rồi.

Trong căn phòng tối tăm chật chội, Bích Uyên chật vật ngồi dậy định thi lễ với Diệp Cẩn nhưng nàng ấn cô bé nằm xuống.​Cánh hoa xoay vòng theo gió, nó xoay, xoay mãi cho đến giây phút bất lực rơi xuống bùn đất.

“Mệnh nô tỳ hèn mọn, sao xứng để phu nhân bỏ qua sức khỏe bản thân mà tới thăm.” Bích Uyên kiên trì dập đầu lạy Diệp Cẩn. “Phu nhân không chê nô tỳ hầu hạ thiếu chu toàn, còn cho phép nô tỳ trở về, nô tỳ cảm kích tận đáy lòng…”​Lát sau, Diệp Cẩn rặn ra nụ cười suy yếu, “Tôi vẫn còn bệnh, công tử…hầu gia cẩn thận không lại bị lây.

Giọng thiếu nữ gần như nghẹn ngào, hai mắt đẫm lệ tràn ngập lòng biết ơn, và cả một cảm xúc khó nhận ra: niềm vui sống sót sau tai nạn. Cô bé chẳng hề oán trách Diệp Cẩn, thủ phạm làm mình bị liên lụy; hay tỏ vẻ căm hận Cố Quân, kẻ trừng phạt mình.​Lần này bị răn dạy như thế thì chắc chắn con bé sẽ càng hầu hạ tận tâm.

Trên đời thật sự có người nhẫn nhục đến mức không biết tức giận là gì sao? Diệp Cẩn nghĩ chẳng qua cô bé không dám nổi giận thôi.​” Diệp Cẩn bốc mức hoa quả, nàng không ăn ngay mà ráng kiềm cơn ngứa ở cổ họng để hỏi, “Bích Uyên sao rồi?

Bởi vì dù là Diệp Cẩn hay Cố Quân thì đều nắm quyền sinh sát cô.​Mạng của họ đều nằm trong tay người này.

Đây mới là thực tế.​Diệp Cẩn giật mình, nàng lo nhìn khắp căn phòng chứ chả thèm quan tâm gì khác, “Bích Uyên đâu?

Hoa mai nở rộ ngoài sân, gió thổi mang đến hương thơm thoang thoảng quanh mũi.​Cặp mắt như được tô mực của y nhìn nàng từ trên cao, thế rồi chủ nhân nó đột ngột nhắc với giọng nghiêm khắc, “Ngoài ra bây giờ đã khác xưa, cô nên tự xưng ‘thiếp’ mới đúng.

Diệp Cẩn đứng ở hành lang, che miệng ho nhẹ và mặc kệ nam tử đứng kế mình tiện tay phủi cánh hoa đáp xuống tay nàng.​Trên đời thật sự có người nhẫn nhục đến mức không biết tức giận là gì sao?

“Ngày mai ta khởi hành về kinh, cô sẽ đi cùng ta.” Cánh hoa kẹp giữa ngón tay Cố Quân quay về với gió, còn y dịu dàng vuốt mái tóc bồng bềnh như mây của Diệp Cẩn. “Nếu muốn mang theo gì thì nhớ dặn nha hoàn gói ghém đầy đủ.”​Lúc xác định chả một cơn gió lạnh nào đủ sức xuyên qua lớp vải, cô bé mới từ từ dìu nàng ra ngoài.

Cánh hoa xoay vòng theo gió, nó xoay, xoay mãi cho đến giây phút bất lực rơi xuống bùn đất.​Diệp Cẩn cảm tưởng ngực mình bị đâm xuyên, đau đớn xiết bao.

Diệp Cẩn cúi đầu, “Vâng, thưa hầu gia.”​Cố gắng nghỉ ngơi.

Thật ra nàng có khác gì Bích Uyên đâu?​”

Mạng của họ đều nằm trong tay người này.​Đây mới là thực tế.

← Chương 10​Khuôn mặt vốn lạnh lùng của người đàn ông thoáng hiện vẻ thỏa mãn, xem ra tâm trạng y khá tốt. —-oOo—- Chương 12 →​”
Bạn cần đăng nhập để bình luận