Bẻ Cánh Nàng
Chương 055: Kẻ thua cuộc
Bên trong kho củi u ám chật chội, Linh Lan vừa ngồi trên đống cỏ khô ở góc kho vừa cố chấp nhìn về phía cửa.Đây là mật đạo thứ hai, rốt cuộc cái phủ này còn bao nhiêu bí mật nữa.
Mỗi khi bên ngoài có động tĩnh là nàng ta sẽ xốc lại tinh thần, tỉ mẫn sửa sang xiêm y cùng tóc tai nhằm đảm bảo vẻ ngoài hiện tại của mình thê thảm nhưng không lôi thôi xấu xí.” Y lạnh nhạt ra lệnh, “Trả nguyên vẹn về chỗ cũ, chuẩn bị ngựa, ta muốn vào cung một chuyến.
Nàng ta cứ dở hơi nhìn tới nhìn lui, lặp đi lặp lại động tác này; tới tận lúc ánh hoàng hôn hoàn toàn bị nuốt chửng và cả kho chìm vào bóng tối, nàng ta vẫn không chịu dừng lại.Ngực thắt lại, Diệp Cẩn tức khắc hướng ra ngoài, nàng vẫy tay ra hiệu cho các nha hoàn đuổi theo nhưng bị thanh niên kia ngăn cản.
Xa xa có người cầm đèn lại gần, ánh sáng leo lét lọt vào bên trong qua khe cửa, ánh đèn sáng đến đâu thì mắt nàng ta sáng tới đó.Cấp bách thế này thì khả năng cao là có chuyện gì đó, bây giờ nàng cần ẩn náu hoặc chạy trốn nhưng phải vứt bỏ những người ngày ngày tận tụy hầu hạ mình ư?
Song người nàng ta nhớ nhung không xuất hiện, đây chỉ là hai tiểu nha hoàn đi ngang qua thôi.Tại sao…tại sao ngài ấy chẳng bao giờ để mắt tới nàng ta.
“Nghe gì chưa, hầu gia về rồi đó.” giọng nói to vừa phải truyền vô từ ngoài cửa.Con chiến mã chở trên lưng một kỵ sĩ mệt lử nhếch nhác vào kinh thành, mang theo cái tin khiến mọi người kinh hoàng.
“Nghe bảo hầu gia vừa về liền đi gặp phu nhân.” một giọng khác nói.“Cả triều có ai không biết Triệu Tổng binh của Ninh Vũ Quan vốn tầm thường, vị tướng ở Thiên Đầu Quan thì nhậm chức chưa đầy ba năm.
“Ôi, không biết hầu gia sẽ xử lý Linh Lan cô nương thế nào.” tiếng thở dài vờ vĩnh vang lên.Chẳng mấy chốc, cả thành đều ồn ào bàn tán.
“Xử lý cái gì, sân chính đóng cửa từ hồi nào, hình như đã đun nước rồi!” giọng nói thì thào mang theo sự trêu chọc bóng gió.Cuối cùng sau một hồi tranh cãi, hoàng đế quyết định phong chức cho phó tướng để nhận trọng trách vào giai đoạn nguy nan.
“Ai đấy chắc vẫn đang chờ hầu gia phân xử giùm mình, ngờ đâu người ta đang ngọt ngào bên nhau, nào có tâm tình lo chuyện của cô ta.”Không biết tình hình ngoài kia sao rồi, một phủ lớn thế này – còn đàn bà con gái nữa – nếu bị tấn công thì rắc rối to.
“Chứ gì nữa, ai bảo không tự biết thân biết phận. Một món đồ chơi chả ai buồn bận tâm mà suốt ngày hoang tưởng, mắc cười gần chết!”” Khương Bội quay đầu lại, sự điên loạn trong đôi mắt đẹp đã nhường chỗ cho đống tro tàn không còn cơ hội bừng cháy.
Hai người phát ra tiếng cười the thé, nói xong là vui vẻ chạy biến. Ánh sáng duy nhất đi theo họ, trong kho củi chỉ còn bóng tối nặng nề nuốt trọn Linh Lan vào bụng nó.[4] Loại đá quý nổi tiếng có thể phát sáng vào ban đêm.
Những ngón tay đang vuốt tóc mái cứng lại, nữ tử ngơ ngác nhìn màn đêm đậm đặc trước mắt mình. Không biết qua bao lâu, nàng ta mới mệt mỏi buông thõng tay.Thế rồi phụ nhân đột nhiên thét chói tai, hai tay ra sức bóp cổ mình, chân bà bắt đầu điên cuồng đạp loạn xạ.
Nàng ta thua rồi.Cố Quân cầm lấy, rút ra một mẩu giấy từ cái ống chỉ dài cỡ nửa ngón tay.
Thua thảm hại.Một tiếng ồn ầm vang, ai đấy đang muốn phá cổng chính hầu phủ từ bên ngoài.
Rốt cuộc con ả thấp hèn kia có gì tốt! Mù mờ cầm kỳ thi họa! Cả ngày chỉ biết giả vờ giả vịt! Có toàn tâm toàn ý vì ngài ấy như nàng ta không?Ở triều Đại Ngu hiện nay, võ tướng đã suy tàn, tướng tài chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Tại sao…tại sao ngài ấy chẳng bao giờ để mắt tới nàng ta.Rốt cuộc ngài có dụng ý gì khi đề nghị cho bọn họ làm chủ soái!
Linh Lan dùng tay áo thô bạo chùi nước mắt chảy trên mặt, nhưng cố chùi thế nào cũng không sạch. Trong nhà kho yên tĩnh, tiếng khóc nức nở càng lúc càng lớn, cuối cùng biến thành tiếng gào khóc thê thảm. Có người nghe thấy bèn nhao nhao gọi người khác đến xem trò vui song Linh Lan chẳng quan tâm.Diệp Cẩn luôn ở trong hầu phủ, mù tịt về những nguy hiểm phát sinh bên ngoài; nhất là khi Cố Quân không hề lộ mặt kể từ cái đêm y bỏ đi, nàng mất luôn nguồn cung cấp tin tức mới nhất.
Hôm nay nàng ta đã mất hết mặt mũi ở hầu phủ, mất thêm chút nữa cũng có hại gì đâu.Làm quan lớn thế mà vừa ngửi mùi nguy hiểm thì phản ứng đầu tiên lại là co giò chạy, sách thánh hiền vứt cho chó gặm hết rồi.
Tiếng khóc trong kho củi vang lên non nửa canh giờ mới dần tắt, sau đó là sự im lặng tuyệt đối cứ như người bị nhốt chết rồi.Lão tới rồi, ở ngay gần đây!
Người canh gác sợ có chuyện bèn vội vàng soi đèn nhìn vào trong qua khe cửa, ai dè đập vào mắt là hai con mắt đỏ ma quái đầy sự oán hận độc địa, trông mà chết khiếp.“Tìm con vất vả lắm đấy.
Nhỏ này điên rồi!Oo———oOo———oΟ
Cửa mở lúc hừng đông, nữ tử đầu bù tóc rối với cặp mắt sưng đỏ ngẩng đầu, để lộ một gương mặt vô cảm.“Ôi, không biết hầu gia sẽ xử lý Linh Lan cô nương thế nào.
Nàng ta đào tim đào phổi cho y nhưng y lại ném xuống đất và giẫm nát chúng.” Thính Phong đoán được suy nghĩ của Diệp Cẩn bèn giải thích.
Cái gì mình không chiếm được thì hãy phá hủy, chính y dạy cho nàng ta điều này.” tiếng thở dài vờ vĩnh vang lên.
Nàng ta phải chờ thời cơ, một thời cơ đẩy y vào chỗ chết.”
Oo———oOo———oΟVị tướng trấn giữ biên quan Thường Viễn Ninh đã chết vì bị ám sát.
Năm Vĩnh Hưng thứ tư, ngày mười tám tháng ba“Nghe gì chưa, hầu gia về rồi đó.
Con chiến mã chở trên lưng một kỵ sĩ mệt lử nhếch nhác vào kinh thành, mang theo cái tin khiến mọi người kinh hoàng.Không biết qua bao lâu, nàng ta mới mệt mỏi buông thõng tay.
Vị tướng trấn giữ biên quan Thường Viễn Ninh đã chết vì bị ám sát. Thát Đát lăm le xâm lược, đã đại phá thành Vân Trung suốt đêm và nay đang thẳng tiến Nhạn Môn Quan.Tuy ở trên lưng nam tử hơi xóc nhưng tấm lưng này rất mạnh mẽ vững chãi.
Ai từng học lịch sử đều biết tầm quan trọng của Nhạn Môn Quan. Khi nghe tin này, đừng nói là bá quan văn võ trong triều, ngay cả Diệp Cẩn cũng rùng mình một cách mất khống chế.[2] Thời xưa, muốn gửi thư phải dựa vào dịch trạm; thông thường cứ mỗi hai mươi dặm sẽ có một dịch trạm.
Nàng tuyệt đối không bao giờ quên Thát Đát là thủ phạm làm “Diệp Cẩn” nguyên bản tan cửa nát nhà. Trong đống ký ức vụn vặt của cô gái ấy, những chuyện liên quan đến tòa thành bị đánh bại đều ngập tràn tiếng thét chói tai, tiếng gào thảm thiết, cả nỗi sợ hãi tột cùng nữa. Đó là địa ngục trần gian, bình thường nàng đều chôn nó tại nơi sâu nhất trong tâm trí, không dám đụng tới.Những ngón tay đang vuốt tóc mái cứng lại, nữ tử ngơ ngác nhìn màn đêm đậm đặc trước mắt mình.
Nghe nói năm ấy, Thát Đát bị giữ chân ngoài Nhạn Môn Quan và không thể tiến thêm bước nào là nhờ vị tướng quân Thường Viễn Ninh dẫn binh đuổi chúng về Mạc Bắc. Nay vị tướng già lão luyện đột ngột qua đời, không biết có ai đủ năng lực tiếp quản thử thách không.Vì thế ba ngày sau, không cần nói cũng biết toàn triều chấn động cỡ nào khi tin cấp báo tám trăm dặm [2] nói Nhạn Môn Quan đã thất thủ.
Tại hầu phủ, Diệp Cẩn đặt sách xuống và lo lắng nghĩ.Vào nửa đêm, Khương phu nhân đột ngột phát điên.
Trên triều, các quan lại cũng đang thảo luận vấn đề này.Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, mỗi lúc một to.
“Tâu thánh thượng, theo ý thần thì địa thế Nhạn Môn Quan hiểm yếu, tuyệt đối không thể để mất. Cần phải điều động một đại tướng từ Ninh Vũ Quan hoặc Thiên Đầu QuanLần tồi tệ nhất mới năm năm trước, khi chúng đánh tới Nhạn Môn Quan. [1]Y đọc lướt qua nội dung thư dưới ánh trăng sáng ngời, lông mày hơi nhướn lên. tới đảm nhiệm vị trí chủ soái mới có thể chuyển nguy thành an.”Bên trong kho củi u ám chật chội, Linh Lan vừa ngồi trên đống cỏ khô ở góc kho vừa cố chấp nhìn về phía cửa.
“Trương Thị lang nói vậy sai rồi. Thường Viễn Ninh canh giữ Nhạn Môn Quan bao năm, binh sĩ tướng lĩnh đều coi ông ấy là chủ, chúng ta nên để tâm phúc của Thường Viễn Ninh là Trần Phó tướng tạm thời lãnh binh. Nên biết rằng đổi tướng trước trận chiến là điều tối kỵ trong binh pháp, tốt nhất hãy phong chức cho Trần Phó tướng.”Ánh mắt ông ta lướt một vòng hang động, cuối cùng dừng ở phụ nhân váy đỏ ngồi trên giường.
“Một tên phó tướng sao xứng làm chủ soái!”Nàng sợ bà không nghe thấy nên lặp lại, giọng to hơn, “Cố Chiêm Đình đã chết, tôi thấy bài vị của ông ta ở từ đường.
“Cả triều có ai không biết Triệu Tổng binh của Ninh Vũ Quan vốn tầm thường, vị tướng ở Thiên Đầu Quan thì nhậm chức chưa đầy ba năm. Rốt cuộc ngài có dụng ý gì khi đề nghị cho bọn họ làm chủ soái!”Thát Đát xâm lược và chọc thủng phòng tuyến Nhạn Môn Quan.
Dưới Kim Loan Điện, quan văn quan võ cãi nhau loạn xạ, không ai thuyết phục nổi bên còn lại.Hắn cắn răng rồi quyết đoán khom người, giơ tay nâng nàng lên trên lưng mình.
Ở triều Đại Ngu hiện nay, võ tướng đã suy tàn, tướng tài chỉ đếm trên đầu ngón tay. Có kẻ liều lĩnh đề xuất cho Cố Quân – người từng thân chinh cầm quân thay Vĩnh Hưng Đế – đến trấn thủ, song bị hoàng đế bác bỏ ngay tại chỗ. Cuối cùng sau một hồi tranh cãi, hoàng đế quyết định phong chức cho phó tướng để nhận trọng trách vào giai đoạn nguy nan.”
Tên tuổi chủ soái đã có thì vấn đề này tạm kết thúc. Suy cho cùng, triều Đại Ngu làm láng giềng với Thát Đát bao năm nên xung đột ở biên giới thường xuyên phát sinh. Lần tồi tệ nhất mới năm năm trước, khi chúng đánh tới Nhạn Môn Quan. Song đối mặt với hàng phòng thủ kiên cố, chúng buộc phải rút về thành Vân Trung để cướp bóc.Năm Vĩnh Hưng thứ tư, ngày mười tám tháng ba
Nghĩ vậy nên chẳng ai thật sự lo lắng. Vì thế ba ngày sau, không cần nói cũng biết toàn triều chấn động cỡ nào khi tin cấp báo tám trăm dặm” thanh niên áo đen lâu rồi không thấy mặt nói bằng giọng nặng trịch.[2]Cửa sân mở ra, có người nhanh chân bước vào rồi quỳ gối trước mặt nàng. nói Nhạn Môn Quan đã thất thủ.Nàng ta phải chờ thời cơ, một thời cơ đẩy y vào chỗ chết.
Mất Nhạn Môn Quan thì khó bảo vệ Tam TấnKý ức được đánh thức, nàng nhớ ra rồi: đó là âm thanh đặc trưng của vũ khí cọ vào áo giáp trong lúc binh lính chạy; nó cấp tốc áp sát giống hệt buổi sáng sớm hôm ấy tại thành Vân Trung. [3]” nàng vẫy tay gọi Thính Phong lại, nhỏ giọng hỏi., chỉ cần đánh hạ Tam Tấn là coi như kinh thành nằm chắc trong tay!Cả ngày chỉ biết giả vờ giả vịt!
Chẳng mấy chốc, cả thành đều ồn ào bàn tán. Đám quan viên mấy ngày trước còn thư thả uống rượu, tìm tiểu thiếp, giờ nhảy dựng lên và nhốn nháo long trời lở đất tại Kim Loan Điện.Oo———oOo———oΟ
Có người trách cứ lúc trước đã để phó tướng làm chủ soái, có người cho mời Cố Quân ra mặt đánh Thát Đát, có người kiến nghị hoàng đế ban chiếu cần vương, thậm chí có cả người đề xuất…hoàng đế chạy trốn.Thính Phong nhảy dựng lên, rút đao ra và cảnh giác đứng đằng trước.
Vào bữa tối đêm đó, Diệp Cẩn trợn mắt khi nghe đề xuất cuối cùng từ miệng Cố Quân.Người canh gác sợ có chuyện bèn vội vàng soi đèn nhìn vào trong qua khe cửa, ai dè đập vào mắt là hai con mắt đỏ ma quái đầy sự oán hận độc địa, trông mà chết khiếp.
Làm quan lớn thế mà vừa ngửi mùi nguy hiểm thì phản ứng đầu tiên lại là co giò chạy, sách thánh hiền vứt cho chó gặm hết rồi.” giọng nói to vừa phải truyền vô từ ngoài cửa.
“Anh nghĩ sao?” Diệp Cẩn hỏi.Nghe nói năm ấy, Thát Đát bị giữ chân ngoài Nhạn Môn Quan và không thể tiến thêm bước nào là nhờ vị tướng quân Thường Viễn Ninh dẫn binh đuổi chúng về Mạc Bắc.
“Chưa tới mức phải bỏ đi, thánh thượng cũng chưa đồng ý.” Cố Quân đặt chén trà xuống, đứng dậy. “Tối nay nàng đi nghỉ trước đi, ta đến sân trước xử lý chút chuyện.”[1] Ninh Vũ Quan, Thiên Đầu Quan cùng với Nhạn Môn Quan được xưng là Tam Quan, tạo thành hệ thống phòng thủ quan trọng chống lại các mối nguy từ phương bắc.
Bên ngoài sân, Thính Phong vừa thấy mặt chủ liền tiến đến đưa ống đựng thư cho y.Bà lão câm lấy bánh trên bàn cho phụ nhân, còn Diệp Cẩn tự tìm ghế ngồi.
Cố Quân cầm lấy, rút ra một mẩu giấy từ cái ống chỉ dài cỡ nửa ngón tay. Y đọc lướt qua nội dung thư dưới ánh trăng sáng ngời, lông mày hơi nhướn lên.[3] Đây là vùng đất rất quan trọng về mặt chiến lược, nằm ở phía bắc Trung Nguyên (tương ứng với phần lớn tỉnh Sơn Tây và một phần Hà Bắc ngày nay).
“Cũng biết chọn thời điểm đấy.” Y lạnh nhạt ra lệnh, “Trả nguyên vẹn về chỗ cũ, chuẩn bị ngựa, ta muốn vào cung một chuyến.”Tên tuổi chủ soái đã có thì vấn đề này tạm kết thúc.
Oo———oOo———oΟDiệp Cẩn hơi yên tâm.
Sử sách cũng tốn biết bao nhiêu giấy mực để ghi chép về mùa xuân năm Vĩnh Hưng thứ tư.Thính Phong thả Diệp Cẩn xuống, duỗi tay xoay tảng đá nào đó trên núi đúng ba vòng, một mật đạo xuất hiện trước mặt hai người.
Thát Đát xâm lược và chọc thủng phòng tuyến Nhạn Môn Quan. Đúng lúc triều đình lâm nguy thì họa tới dồn dập, có người lợi dụng hỗn loạn mà phát động chính biến tại cung điện.Song đối mặt với hàng phòng thủ kiên cố, chúng buộc phải rút về thành Vân Trung để cướp bóc.
Diệp Cẩn luôn ở trong hầu phủ, mù tịt về những nguy hiểm phát sinh bên ngoài; nhất là khi Cố Quân không hề lộ mặt kể từ cái đêm y bỏ đi, nàng mất luôn nguồn cung cấp tin tức mới nhất.“Tối nay nàng đi nghỉ trước đi, ta đến sân trước xử lý chút chuyện.
Thát Đát đánh tới đâu rồi? Triều định có kế hoạch gì? Nếu hoàng đế thật sự muốn dẫn theo các đại thần chạy trốn, nàng có nên chuẩn bị hành lý luôn không?“Tên hay.
Chập tối hôm đó, nàng đang suy nghĩ mấy vấn đề trên thì bất chợt nghe “rầm” một tiếng. Cửa sân mở ra, có người nhanh chân bước vào rồi quỳ gối trước mặt nàng.”
“Hầu gia có lệnh, xin phu nhân đi cùng tại hạ.” thanh niên áo đen lâu rồi không thấy mặt nói bằng giọng nặng trịch.Thế tốt quá.
Ngực thắt lại, Diệp Cẩn tức khắc hướng ra ngoài, nàng vẫy tay ra hiệu cho các nha hoàn đuổi theo nhưng bị thanh niên kia ngăn cản.Ai từng học lịch sử đều biết tầm quan trọng của Nhạn Môn Quan.
“Hầu gia chỉ cho gọi phu nhân, những người khác phải ở lại sân chờ lệnh, không được tùy tiện đi lại.” hắn thông báo.Có toàn tâm toàn ý vì ngài ấy như nàng ta không?
Cấp bách thế này thì khả năng cao là có chuyện gì đó, bây giờ nàng cần ẩn náu hoặc chạy trốn nhưng phải vứt bỏ những người ngày ngày tận tụy hầu hạ mình ư?Đó là địa ngục trần gian, bình thường nàng đều chôn nó tại nơi sâu nhất trong tâm trí, không dám đụng tới.
Diệp Cẩn hé miệng toan phản đối song bỗng thấy thanh niên tập trung vểnh tai lên nghe. Kế tiếp, hắn nói câu “xin thứ lỗi” với sắc mặt nghiêm trọng rồi tiến lên giật cổ tay cô gái và mau chóng lôi nàng ra ngoài.Song người nàng ta nhớ nhung không xuất hiện, đây chỉ là hai tiểu nha hoàn đi ngang qua thôi.
“Ngươi…” Diệp cẩn nhíu mày, đối phương đã rút đao ra khỏi bên hông, các nha hoàn thì co quắp lùi về sau, có cô nhanh trí còn đi tìm chỗ trốn. Nàng thấy vậy liền ngậm miệng lại.Diệp Cẩn hé miệng toan phản đối song bỗng thấy thanh niên tập trung vểnh tai lên nghe.
Vừa rời sân là họ đi thẳng về hướng tây, Diệp Cẩn dần nghe thấy vô số tiếng động kỳ quái mà quen tai.”
Ký ức được đánh thức, nàng nhớ ra rồi: đó là âm thanh đặc trưng của vũ khí cọ vào áo giáp trong lúc binh lính chạy; nó cấp tốc áp sát giống hệt buổi sáng sớm hôm ấy tại thành Vân Trung. Một tiếng ồn ầm vang, ai đấy đang muốn phá cổng chính hầu phủ từ bên ngoài.Vào bữa tối đêm đó, Diệp Cẩn trợn mắt khi nghe đề xuất cuối cùng từ miệng Cố Quân.
Thời gian như chảy ngược, Diệp Cẩn hơi hoảng hốt làm bước chân vô thức chậm lại.Hôm nay nàng ta đã mất hết mặt mũi ở hầu phủ, mất thêm chút nữa cũng có hại gì đâu.
Bàn tay trên cổ tay nàng siết chặt, Thính Phong chạy ở đằng trước quay đầu ra sau để thấy cô gái mệt mỏi thở hồng hộc. Hắn cắn răng rồi quyết đoán khom người, giơ tay nâng nàng lên trên lưng mình.“Trương Thị lang nói vậy sai rồi.
Tai hắn nghe thấy tiếng kêu giật mình khe khẽ, may mắn nó lọt thỏm giữa một hầu phủ ầm ĩ. Thính Phong mặc kệ nữ tử giãy giụa theo bản năng, hắn cõng nàng chạy về phía trước.“Hầu gia chỉ cho gọi phu nhân, những người khác phải ở lại sân chờ lệnh, không được tùy tiện đi lại.
Tiếng ồn đằng sau nhỏ dần, xung quanh tĩnh lặng không có lấy một bóng người.Bàn tay trên cổ tay nàng siết chặt, Thính Phong chạy ở đằng trước quay đầu ra sau để thấy cô gái mệt mỏi thở hồng hộc.
Tuy ở trên lưng nam tử hơi xóc nhưng tấm lưng này rất mạnh mẽ vững chãi. Hắn chạy xuyên qua những con đường nhỏ mà thường ngày Diệp Cẩn chả hề để ý, cuối cùng không biết sao lại tới phía sau một ngọn núi giả ở vườn hoa.”
Thính Phong thả Diệp Cẩn xuống, duỗi tay xoay tảng đá nào đó trên núi đúng ba vòng, một mật đạo xuất hiện trước mặt hai người.”
Đây là mật đạo thứ hai, rốt cuộc cái phủ này còn bao nhiêu bí mật nữa.Trong nhà kho yên tĩnh, tiếng khóc nức nở càng lúc càng lớn, cuối cùng biến thành tiếng gào khóc thê thảm.
Vào mật đạo thì nửa đường nàng gặp phụ nhân xinh đẹp mặc váy đỏ hôm nọ, bà lão câm cũng đi cạnh đối phương; chuyện này bất ngờ nhưng cũng hợp tình hợp lý.“Hầu gia đang ở trong cung, có chuyện quan trọng cần làm ạ.
“Ta tên Khương Bội, cô tên gì?” Hôm nay hiển nhiên phụ nhân đang trong trạng thái tỉnh táo, bà nhoẻn miệng cười với Diệp Cẩn.Tại hầu phủ, Diệp Cẩn đặt sách xuống và lo lắng nghĩ.
“Diệp Cẩn, chữ cẩn trong ngọc quý.””
“Tên hay.” phụ nhân gật gù.“Ai đấy chắc vẫn đang chờ hầu gia phân xử giùm mình, ngờ đâu người ta đang ngọt ngào bên nhau, nào có tâm tình lo chuyện của cô ta.
Họ đã đi tới cuối mật đạo trong lúc trò chuyện: đích đến là căn phòng khá trống trải, trên tường treo dạ minh châuNàng thấy vậy liền ngậm miệng lại.[4]” một giọng khác nói., bên trong bày thức ăn lẫn thức uống. Bà lão câm lấy bánh trên bàn cho phụ nhân, còn Diệp Cẩn tự tìm ghế ngồi.” Cố Quân đặt chén trà xuống, đứng dậy.
“Cố Quân đâu?” nàng vẫy tay gọi Thính Phong lại, nhỏ giọng hỏi.”
“Hầu gia đang ở trong cung, có chuyện quan trọng cần làm ạ.” Thính Phong trả lời.“Cũng biết chọn thời điểm đấy.
Không biết tình hình ngoài kia sao rồi, một phủ lớn thế này – còn đàn bà con gái nữa – nếu bị tấn công thì rắc rối to.Họ đã đi tới cuối mật đạo trong lúc trò chuyện: đích đến là căn phòng khá trống trải, trên tường treo dạ minh châu [4] , bên trong bày thức ăn lẫn thức uống.
“Phu nhân đừng lo, số hộ vệ hầu gia để lại đủ sức đối phó với phần lớn mọi chuyện, đưa phu nhân tới đây nhằm phòng ngừa bất trắc thôi.” Thính Phong đoán được suy nghĩ của Diệp Cẩn bèn giải thích.Dưới Kim Loan Điện, quan văn quan võ cãi nhau loạn xạ, không ai thuyết phục nổi bên còn lại.
Thế tốt quá.Nghĩ vậy nên chẳng ai thật sự lo lắng.
Diệp Cẩn hơi yên tâm.“Một tên phó tướng sao xứng làm chủ soái!
Song thực tế cho thấy nàng yên tâm hơi sớm.Triều định có kế hoạch gì?
Vào nửa đêm, Khương phu nhân đột ngột phát điên.“Anh nghĩ sao?
“Cố Chiêm Đình tới! Ta nghe thấy giọng Cố Chiêm Đình! Lão tới rồi, ở ngay gần đây!”“Không, lão chưa chết.
Khương Bội sợ hãi bừng tỉnh, miệng lải nhải liên hồi, đôi mắt đẹp tràn ngập nỗi kinh hãi; bà ngồi co rúm trên giường, dáo dác nhìn xung quanh.“Tâu thánh thượng, theo ý thần thì địa thế Nhạn Môn Quan hiểm yếu, tuyệt đối không thể để mất.
Diệp Cẩn vốn không ngủ sâu, sau khi bị đánh thức, nàng thấy tim mình đập thình thịch. Hai người còn lại cũng tỉnh giấc, cả ba trầm mặc nhìn Khương Bội điên khùng tìm kiếm người đàn ông tên “Cố Chiêm Đình” khắp mọi nơi.Linh Lan dùng tay áo thô bạo chùi nước mắt chảy trên mặt, nhưng cố chùi thế nào cũng không sạch.
Thế rồi phụ nhân đột nhiên thét chói tai, hai tay ra sức bóp cổ mình, chân bà bắt đầu điên cuồng đạp loạn xạ. Bà lão câm kịp thời chạy đến, lấy dây vải từ trong tay áo trói tay phụ nhân.Tiếng ồn đằng sau nhỏ dần, xung quanh tĩnh lặng không có lấy một bóng người.
“Khương phu nhân,” Diệp Cẩn nhìn phụ nhân từ xa, nhịn không được mới cất tiếng, “Cố Chiêm Đình đã chết.””
Nàng sợ bà không nghe thấy nên lặp lại, giọng to hơn, “Cố Chiêm Đình đã chết, tôi thấy bài vị của ông ta ở từ đường.”Suy cho cùng, triều Đại Ngu làm láng giềng với Thát Đát bao năm nên xung đột ở biên giới thường xuyên phát sinh.
Giọng nói trong trẻo vang lên giữa hang động đá, phụ nhân đang vùng vẫy chợt dừng lại.” Thính Phong trả lời.
Yên tĩnh kéo dài.Mất Nhạn Môn Quan thì khó bảo vệ Tam Tấn [3] , chỉ cần đánh hạ Tam Tấn là coi như kinh thành nằm chắc trong tay!
“Không, lão chưa chết.” Khương Bội quay đầu lại, sự điên loạn trong đôi mắt đẹp đã nhường chỗ cho đống tro tàn không còn cơ hội bừng cháy. “Ta sống tạm bợ tới ngày hôm nay toàn vì lão chưa chết.”“Ngươi…” Diệp cẩn nhíu mày, đối phương đã rút đao ra khỏi bên hông, các nha hoàn thì co quắp lùi về sau, có cô nhanh trí còn đi tìm chỗ trốn.
Khương Bội vừa dứt lời, phía cuối mật đạo bỗng loáng thoáng truyền đến tiếng bước chân như đang đáp lại bà. Thính Phong nhảy dựng lên, rút đao ra và cảnh giác đứng đằng trước.” Hôm nay hiển nhiên phụ nhân đang trong trạng thái tỉnh táo, bà nhoẻn miệng cười với Diệp Cẩn.
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, mỗi lúc một to. Sau cùng, một người đàn ông trung niên với tóc mai nhuốm bạc – trông khá quen mặt nhưng đồng thời cũng xa lạ khó tả – xuất hiện trước mặt họ.Diệp Cẩn vốn không ngủ sâu, sau khi bị đánh thức, nàng thấy tim mình đập thình thịch.
“Tìm con vất vả lắm đấy.”Sau cùng, một người đàn ông trung niên với tóc mai nhuốm bạc – trông khá quen mặt nhưng đồng thời cũng xa lạ khó tả – xuất hiện trước mặt họ.
Ánh mắt ông ta lướt một vòng hang động, cuối cùng dừng ở phụ nhân váy đỏ ngồi trên giường. Nụ cười trên môi nam tử càng thêm đậm nét khi ông ta dịu dàng chào, “Lâu rồi không gặp, con vẫn khỏe chứ, Bội nương.”Vào mật đạo thì nửa đường nàng gặp phụ nhân xinh đẹp mặc váy đỏ hôm nọ, bà lão câm cũng đi cạnh đối phương; chuyện này bất ngờ nhưng cũng hợp tình hợp lý.
* * *
Chú thíchMột món đồ chơi chả ai buồn bận tâm mà suốt ngày hoang tưởng, mắc cười gần chết!
[1]Khương Bội sợ hãi bừng tỉnh, miệng lải nhải liên hồi, đôi mắt đẹp tràn ngập nỗi kinh hãi; bà ngồi co rúm trên giường, dáo dác nhìn xung quanh. Ninh Vũ Quan, Thiên Đầu Quan cùng với Nhạn Môn Quan được xưng là Tam Quan, tạo thành hệ thống phòng thủ quan trọng chống lại các mối nguy từ phương bắc.Văn bản nào được đóng dấu “giao ngay” phải được giao với tốc độ ba trăm dặm một ngày.
[2]” Thời xưa, muốn gửi thư phải dựa vào dịch trạm; thông thường cứ mỗi hai mươi dặm sẽ có một dịch trạm. Văn bản nào được đóng dấu “giao ngay” phải được giao với tốc độ ba trăm dặm một ngày. Trong trường hợp khẩn cấp, tốc độ giao thư có thể đạt tới bốn trăm/sáu trăm/tám trăm dặm một ngày.Rốt cuộc con ả thấp hèn kia có gì tốt!
[3]Thính Phong mặc kệ nữ tử giãy giụa theo bản năng, hắn cõng nàng chạy về phía trước. Đây là vùng đất rất quan trọng về mặt chiến lược, nằm ở phía bắc Trung Nguyên (tương ứng với phần lớn tỉnh Sơn Tây và một phần Hà Bắc ngày nay). Nếu Nhạn Môn Quan thất thủ, quân địch có thể tràn xuống vùng Tam Tấn và từ đó tiến thẳng về kinh thành ở phía nam, không còn phòng tuyến nào đủ vững chắc để ngăn chặn.Thát Đát đánh tới đâu rồi?
[4]Song thực tế cho thấy nàng yên tâm hơi sớm. Loại đá quý nổi tiếng có thể phát sáng vào ban đêm.”
⬅ Chương 54 —-oOo—- Chương 56 ➡
Mỗi khi bên ngoài có động tĩnh là nàng ta sẽ xốc lại tinh thần, tỉ mẫn sửa sang xiêm y cùng tóc tai nhằm đảm bảo vẻ ngoài hiện tại của mình thê thảm nhưng không lôi thôi xấu xí.” Y lạnh nhạt ra lệnh, “Trả nguyên vẹn về chỗ cũ, chuẩn bị ngựa, ta muốn vào cung một chuyến.
Nàng ta cứ dở hơi nhìn tới nhìn lui, lặp đi lặp lại động tác này; tới tận lúc ánh hoàng hôn hoàn toàn bị nuốt chửng và cả kho chìm vào bóng tối, nàng ta vẫn không chịu dừng lại.Ngực thắt lại, Diệp Cẩn tức khắc hướng ra ngoài, nàng vẫy tay ra hiệu cho các nha hoàn đuổi theo nhưng bị thanh niên kia ngăn cản.
Xa xa có người cầm đèn lại gần, ánh sáng leo lét lọt vào bên trong qua khe cửa, ánh đèn sáng đến đâu thì mắt nàng ta sáng tới đó.Cấp bách thế này thì khả năng cao là có chuyện gì đó, bây giờ nàng cần ẩn náu hoặc chạy trốn nhưng phải vứt bỏ những người ngày ngày tận tụy hầu hạ mình ư?
Song người nàng ta nhớ nhung không xuất hiện, đây chỉ là hai tiểu nha hoàn đi ngang qua thôi.Tại sao…tại sao ngài ấy chẳng bao giờ để mắt tới nàng ta.
“Nghe gì chưa, hầu gia về rồi đó.” giọng nói to vừa phải truyền vô từ ngoài cửa.Con chiến mã chở trên lưng một kỵ sĩ mệt lử nhếch nhác vào kinh thành, mang theo cái tin khiến mọi người kinh hoàng.
“Nghe bảo hầu gia vừa về liền đi gặp phu nhân.” một giọng khác nói.“Cả triều có ai không biết Triệu Tổng binh của Ninh Vũ Quan vốn tầm thường, vị tướng ở Thiên Đầu Quan thì nhậm chức chưa đầy ba năm.
“Ôi, không biết hầu gia sẽ xử lý Linh Lan cô nương thế nào.” tiếng thở dài vờ vĩnh vang lên.Chẳng mấy chốc, cả thành đều ồn ào bàn tán.
“Xử lý cái gì, sân chính đóng cửa từ hồi nào, hình như đã đun nước rồi!” giọng nói thì thào mang theo sự trêu chọc bóng gió.Cuối cùng sau một hồi tranh cãi, hoàng đế quyết định phong chức cho phó tướng để nhận trọng trách vào giai đoạn nguy nan.
“Ai đấy chắc vẫn đang chờ hầu gia phân xử giùm mình, ngờ đâu người ta đang ngọt ngào bên nhau, nào có tâm tình lo chuyện của cô ta.”Không biết tình hình ngoài kia sao rồi, một phủ lớn thế này – còn đàn bà con gái nữa – nếu bị tấn công thì rắc rối to.
“Chứ gì nữa, ai bảo không tự biết thân biết phận. Một món đồ chơi chả ai buồn bận tâm mà suốt ngày hoang tưởng, mắc cười gần chết!”” Khương Bội quay đầu lại, sự điên loạn trong đôi mắt đẹp đã nhường chỗ cho đống tro tàn không còn cơ hội bừng cháy.
Hai người phát ra tiếng cười the thé, nói xong là vui vẻ chạy biến. Ánh sáng duy nhất đi theo họ, trong kho củi chỉ còn bóng tối nặng nề nuốt trọn Linh Lan vào bụng nó.[4] Loại đá quý nổi tiếng có thể phát sáng vào ban đêm.
Những ngón tay đang vuốt tóc mái cứng lại, nữ tử ngơ ngác nhìn màn đêm đậm đặc trước mắt mình. Không biết qua bao lâu, nàng ta mới mệt mỏi buông thõng tay.Thế rồi phụ nhân đột nhiên thét chói tai, hai tay ra sức bóp cổ mình, chân bà bắt đầu điên cuồng đạp loạn xạ.
Nàng ta thua rồi.Cố Quân cầm lấy, rút ra một mẩu giấy từ cái ống chỉ dài cỡ nửa ngón tay.
Thua thảm hại.Một tiếng ồn ầm vang, ai đấy đang muốn phá cổng chính hầu phủ từ bên ngoài.
Rốt cuộc con ả thấp hèn kia có gì tốt! Mù mờ cầm kỳ thi họa! Cả ngày chỉ biết giả vờ giả vịt! Có toàn tâm toàn ý vì ngài ấy như nàng ta không?Ở triều Đại Ngu hiện nay, võ tướng đã suy tàn, tướng tài chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Tại sao…tại sao ngài ấy chẳng bao giờ để mắt tới nàng ta.Rốt cuộc ngài có dụng ý gì khi đề nghị cho bọn họ làm chủ soái!
Linh Lan dùng tay áo thô bạo chùi nước mắt chảy trên mặt, nhưng cố chùi thế nào cũng không sạch. Trong nhà kho yên tĩnh, tiếng khóc nức nở càng lúc càng lớn, cuối cùng biến thành tiếng gào khóc thê thảm. Có người nghe thấy bèn nhao nhao gọi người khác đến xem trò vui song Linh Lan chẳng quan tâm.Diệp Cẩn luôn ở trong hầu phủ, mù tịt về những nguy hiểm phát sinh bên ngoài; nhất là khi Cố Quân không hề lộ mặt kể từ cái đêm y bỏ đi, nàng mất luôn nguồn cung cấp tin tức mới nhất.
Hôm nay nàng ta đã mất hết mặt mũi ở hầu phủ, mất thêm chút nữa cũng có hại gì đâu.Làm quan lớn thế mà vừa ngửi mùi nguy hiểm thì phản ứng đầu tiên lại là co giò chạy, sách thánh hiền vứt cho chó gặm hết rồi.
Tiếng khóc trong kho củi vang lên non nửa canh giờ mới dần tắt, sau đó là sự im lặng tuyệt đối cứ như người bị nhốt chết rồi.Lão tới rồi, ở ngay gần đây!
Người canh gác sợ có chuyện bèn vội vàng soi đèn nhìn vào trong qua khe cửa, ai dè đập vào mắt là hai con mắt đỏ ma quái đầy sự oán hận độc địa, trông mà chết khiếp.“Tìm con vất vả lắm đấy.
Nhỏ này điên rồi!Oo———oOo———oΟ
Cửa mở lúc hừng đông, nữ tử đầu bù tóc rối với cặp mắt sưng đỏ ngẩng đầu, để lộ một gương mặt vô cảm.“Ôi, không biết hầu gia sẽ xử lý Linh Lan cô nương thế nào.
Nàng ta đào tim đào phổi cho y nhưng y lại ném xuống đất và giẫm nát chúng.” Thính Phong đoán được suy nghĩ của Diệp Cẩn bèn giải thích.
Cái gì mình không chiếm được thì hãy phá hủy, chính y dạy cho nàng ta điều này.” tiếng thở dài vờ vĩnh vang lên.
Nàng ta phải chờ thời cơ, một thời cơ đẩy y vào chỗ chết.”
Oo———oOo———oΟVị tướng trấn giữ biên quan Thường Viễn Ninh đã chết vì bị ám sát.
Năm Vĩnh Hưng thứ tư, ngày mười tám tháng ba“Nghe gì chưa, hầu gia về rồi đó.
Con chiến mã chở trên lưng một kỵ sĩ mệt lử nhếch nhác vào kinh thành, mang theo cái tin khiến mọi người kinh hoàng.Không biết qua bao lâu, nàng ta mới mệt mỏi buông thõng tay.
Vị tướng trấn giữ biên quan Thường Viễn Ninh đã chết vì bị ám sát. Thát Đát lăm le xâm lược, đã đại phá thành Vân Trung suốt đêm và nay đang thẳng tiến Nhạn Môn Quan.Tuy ở trên lưng nam tử hơi xóc nhưng tấm lưng này rất mạnh mẽ vững chãi.
Ai từng học lịch sử đều biết tầm quan trọng của Nhạn Môn Quan. Khi nghe tin này, đừng nói là bá quan văn võ trong triều, ngay cả Diệp Cẩn cũng rùng mình một cách mất khống chế.[2] Thời xưa, muốn gửi thư phải dựa vào dịch trạm; thông thường cứ mỗi hai mươi dặm sẽ có một dịch trạm.
Nàng tuyệt đối không bao giờ quên Thát Đát là thủ phạm làm “Diệp Cẩn” nguyên bản tan cửa nát nhà. Trong đống ký ức vụn vặt của cô gái ấy, những chuyện liên quan đến tòa thành bị đánh bại đều ngập tràn tiếng thét chói tai, tiếng gào thảm thiết, cả nỗi sợ hãi tột cùng nữa. Đó là địa ngục trần gian, bình thường nàng đều chôn nó tại nơi sâu nhất trong tâm trí, không dám đụng tới.Những ngón tay đang vuốt tóc mái cứng lại, nữ tử ngơ ngác nhìn màn đêm đậm đặc trước mắt mình.
Nghe nói năm ấy, Thát Đát bị giữ chân ngoài Nhạn Môn Quan và không thể tiến thêm bước nào là nhờ vị tướng quân Thường Viễn Ninh dẫn binh đuổi chúng về Mạc Bắc. Nay vị tướng già lão luyện đột ngột qua đời, không biết có ai đủ năng lực tiếp quản thử thách không.Vì thế ba ngày sau, không cần nói cũng biết toàn triều chấn động cỡ nào khi tin cấp báo tám trăm dặm [2] nói Nhạn Môn Quan đã thất thủ.
Tại hầu phủ, Diệp Cẩn đặt sách xuống và lo lắng nghĩ.Vào nửa đêm, Khương phu nhân đột ngột phát điên.
Trên triều, các quan lại cũng đang thảo luận vấn đề này.Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, mỗi lúc một to.
“Tâu thánh thượng, theo ý thần thì địa thế Nhạn Môn Quan hiểm yếu, tuyệt đối không thể để mất. Cần phải điều động một đại tướng từ Ninh Vũ Quan hoặc Thiên Đầu QuanLần tồi tệ nhất mới năm năm trước, khi chúng đánh tới Nhạn Môn Quan. [1]Y đọc lướt qua nội dung thư dưới ánh trăng sáng ngời, lông mày hơi nhướn lên. tới đảm nhiệm vị trí chủ soái mới có thể chuyển nguy thành an.”Bên trong kho củi u ám chật chội, Linh Lan vừa ngồi trên đống cỏ khô ở góc kho vừa cố chấp nhìn về phía cửa.
“Trương Thị lang nói vậy sai rồi. Thường Viễn Ninh canh giữ Nhạn Môn Quan bao năm, binh sĩ tướng lĩnh đều coi ông ấy là chủ, chúng ta nên để tâm phúc của Thường Viễn Ninh là Trần Phó tướng tạm thời lãnh binh. Nên biết rằng đổi tướng trước trận chiến là điều tối kỵ trong binh pháp, tốt nhất hãy phong chức cho Trần Phó tướng.”Ánh mắt ông ta lướt một vòng hang động, cuối cùng dừng ở phụ nhân váy đỏ ngồi trên giường.
“Một tên phó tướng sao xứng làm chủ soái!”Nàng sợ bà không nghe thấy nên lặp lại, giọng to hơn, “Cố Chiêm Đình đã chết, tôi thấy bài vị của ông ta ở từ đường.
“Cả triều có ai không biết Triệu Tổng binh của Ninh Vũ Quan vốn tầm thường, vị tướng ở Thiên Đầu Quan thì nhậm chức chưa đầy ba năm. Rốt cuộc ngài có dụng ý gì khi đề nghị cho bọn họ làm chủ soái!”Thát Đát xâm lược và chọc thủng phòng tuyến Nhạn Môn Quan.
Dưới Kim Loan Điện, quan văn quan võ cãi nhau loạn xạ, không ai thuyết phục nổi bên còn lại.Hắn cắn răng rồi quyết đoán khom người, giơ tay nâng nàng lên trên lưng mình.
Ở triều Đại Ngu hiện nay, võ tướng đã suy tàn, tướng tài chỉ đếm trên đầu ngón tay. Có kẻ liều lĩnh đề xuất cho Cố Quân – người từng thân chinh cầm quân thay Vĩnh Hưng Đế – đến trấn thủ, song bị hoàng đế bác bỏ ngay tại chỗ. Cuối cùng sau một hồi tranh cãi, hoàng đế quyết định phong chức cho phó tướng để nhận trọng trách vào giai đoạn nguy nan.”
Tên tuổi chủ soái đã có thì vấn đề này tạm kết thúc. Suy cho cùng, triều Đại Ngu làm láng giềng với Thát Đát bao năm nên xung đột ở biên giới thường xuyên phát sinh. Lần tồi tệ nhất mới năm năm trước, khi chúng đánh tới Nhạn Môn Quan. Song đối mặt với hàng phòng thủ kiên cố, chúng buộc phải rút về thành Vân Trung để cướp bóc.Năm Vĩnh Hưng thứ tư, ngày mười tám tháng ba
Nghĩ vậy nên chẳng ai thật sự lo lắng. Vì thế ba ngày sau, không cần nói cũng biết toàn triều chấn động cỡ nào khi tin cấp báo tám trăm dặm” thanh niên áo đen lâu rồi không thấy mặt nói bằng giọng nặng trịch.[2]Cửa sân mở ra, có người nhanh chân bước vào rồi quỳ gối trước mặt nàng. nói Nhạn Môn Quan đã thất thủ.Nàng ta phải chờ thời cơ, một thời cơ đẩy y vào chỗ chết.
Mất Nhạn Môn Quan thì khó bảo vệ Tam TấnKý ức được đánh thức, nàng nhớ ra rồi: đó là âm thanh đặc trưng của vũ khí cọ vào áo giáp trong lúc binh lính chạy; nó cấp tốc áp sát giống hệt buổi sáng sớm hôm ấy tại thành Vân Trung. [3]” nàng vẫy tay gọi Thính Phong lại, nhỏ giọng hỏi., chỉ cần đánh hạ Tam Tấn là coi như kinh thành nằm chắc trong tay!Cả ngày chỉ biết giả vờ giả vịt!
Chẳng mấy chốc, cả thành đều ồn ào bàn tán. Đám quan viên mấy ngày trước còn thư thả uống rượu, tìm tiểu thiếp, giờ nhảy dựng lên và nhốn nháo long trời lở đất tại Kim Loan Điện.Oo———oOo———oΟ
Có người trách cứ lúc trước đã để phó tướng làm chủ soái, có người cho mời Cố Quân ra mặt đánh Thát Đát, có người kiến nghị hoàng đế ban chiếu cần vương, thậm chí có cả người đề xuất…hoàng đế chạy trốn.Thính Phong nhảy dựng lên, rút đao ra và cảnh giác đứng đằng trước.
Vào bữa tối đêm đó, Diệp Cẩn trợn mắt khi nghe đề xuất cuối cùng từ miệng Cố Quân.Người canh gác sợ có chuyện bèn vội vàng soi đèn nhìn vào trong qua khe cửa, ai dè đập vào mắt là hai con mắt đỏ ma quái đầy sự oán hận độc địa, trông mà chết khiếp.
Làm quan lớn thế mà vừa ngửi mùi nguy hiểm thì phản ứng đầu tiên lại là co giò chạy, sách thánh hiền vứt cho chó gặm hết rồi.” giọng nói to vừa phải truyền vô từ ngoài cửa.
“Anh nghĩ sao?” Diệp Cẩn hỏi.Nghe nói năm ấy, Thát Đát bị giữ chân ngoài Nhạn Môn Quan và không thể tiến thêm bước nào là nhờ vị tướng quân Thường Viễn Ninh dẫn binh đuổi chúng về Mạc Bắc.
“Chưa tới mức phải bỏ đi, thánh thượng cũng chưa đồng ý.” Cố Quân đặt chén trà xuống, đứng dậy. “Tối nay nàng đi nghỉ trước đi, ta đến sân trước xử lý chút chuyện.”[1] Ninh Vũ Quan, Thiên Đầu Quan cùng với Nhạn Môn Quan được xưng là Tam Quan, tạo thành hệ thống phòng thủ quan trọng chống lại các mối nguy từ phương bắc.
Bên ngoài sân, Thính Phong vừa thấy mặt chủ liền tiến đến đưa ống đựng thư cho y.Bà lão câm lấy bánh trên bàn cho phụ nhân, còn Diệp Cẩn tự tìm ghế ngồi.
Cố Quân cầm lấy, rút ra một mẩu giấy từ cái ống chỉ dài cỡ nửa ngón tay. Y đọc lướt qua nội dung thư dưới ánh trăng sáng ngời, lông mày hơi nhướn lên.[3] Đây là vùng đất rất quan trọng về mặt chiến lược, nằm ở phía bắc Trung Nguyên (tương ứng với phần lớn tỉnh Sơn Tây và một phần Hà Bắc ngày nay).
“Cũng biết chọn thời điểm đấy.” Y lạnh nhạt ra lệnh, “Trả nguyên vẹn về chỗ cũ, chuẩn bị ngựa, ta muốn vào cung một chuyến.”Tên tuổi chủ soái đã có thì vấn đề này tạm kết thúc.
Oo———oOo———oΟDiệp Cẩn hơi yên tâm.
Sử sách cũng tốn biết bao nhiêu giấy mực để ghi chép về mùa xuân năm Vĩnh Hưng thứ tư.Thính Phong thả Diệp Cẩn xuống, duỗi tay xoay tảng đá nào đó trên núi đúng ba vòng, một mật đạo xuất hiện trước mặt hai người.
Thát Đát xâm lược và chọc thủng phòng tuyến Nhạn Môn Quan. Đúng lúc triều đình lâm nguy thì họa tới dồn dập, có người lợi dụng hỗn loạn mà phát động chính biến tại cung điện.Song đối mặt với hàng phòng thủ kiên cố, chúng buộc phải rút về thành Vân Trung để cướp bóc.
Diệp Cẩn luôn ở trong hầu phủ, mù tịt về những nguy hiểm phát sinh bên ngoài; nhất là khi Cố Quân không hề lộ mặt kể từ cái đêm y bỏ đi, nàng mất luôn nguồn cung cấp tin tức mới nhất.“Tối nay nàng đi nghỉ trước đi, ta đến sân trước xử lý chút chuyện.
Thát Đát đánh tới đâu rồi? Triều định có kế hoạch gì? Nếu hoàng đế thật sự muốn dẫn theo các đại thần chạy trốn, nàng có nên chuẩn bị hành lý luôn không?“Tên hay.
Chập tối hôm đó, nàng đang suy nghĩ mấy vấn đề trên thì bất chợt nghe “rầm” một tiếng. Cửa sân mở ra, có người nhanh chân bước vào rồi quỳ gối trước mặt nàng.”
“Hầu gia có lệnh, xin phu nhân đi cùng tại hạ.” thanh niên áo đen lâu rồi không thấy mặt nói bằng giọng nặng trịch.Thế tốt quá.
Ngực thắt lại, Diệp Cẩn tức khắc hướng ra ngoài, nàng vẫy tay ra hiệu cho các nha hoàn đuổi theo nhưng bị thanh niên kia ngăn cản.Ai từng học lịch sử đều biết tầm quan trọng của Nhạn Môn Quan.
“Hầu gia chỉ cho gọi phu nhân, những người khác phải ở lại sân chờ lệnh, không được tùy tiện đi lại.” hắn thông báo.Có toàn tâm toàn ý vì ngài ấy như nàng ta không?
Cấp bách thế này thì khả năng cao là có chuyện gì đó, bây giờ nàng cần ẩn náu hoặc chạy trốn nhưng phải vứt bỏ những người ngày ngày tận tụy hầu hạ mình ư?Đó là địa ngục trần gian, bình thường nàng đều chôn nó tại nơi sâu nhất trong tâm trí, không dám đụng tới.
Diệp Cẩn hé miệng toan phản đối song bỗng thấy thanh niên tập trung vểnh tai lên nghe. Kế tiếp, hắn nói câu “xin thứ lỗi” với sắc mặt nghiêm trọng rồi tiến lên giật cổ tay cô gái và mau chóng lôi nàng ra ngoài.Song người nàng ta nhớ nhung không xuất hiện, đây chỉ là hai tiểu nha hoàn đi ngang qua thôi.
“Ngươi…” Diệp cẩn nhíu mày, đối phương đã rút đao ra khỏi bên hông, các nha hoàn thì co quắp lùi về sau, có cô nhanh trí còn đi tìm chỗ trốn. Nàng thấy vậy liền ngậm miệng lại.Diệp Cẩn hé miệng toan phản đối song bỗng thấy thanh niên tập trung vểnh tai lên nghe.
Vừa rời sân là họ đi thẳng về hướng tây, Diệp Cẩn dần nghe thấy vô số tiếng động kỳ quái mà quen tai.”
Ký ức được đánh thức, nàng nhớ ra rồi: đó là âm thanh đặc trưng của vũ khí cọ vào áo giáp trong lúc binh lính chạy; nó cấp tốc áp sát giống hệt buổi sáng sớm hôm ấy tại thành Vân Trung. Một tiếng ồn ầm vang, ai đấy đang muốn phá cổng chính hầu phủ từ bên ngoài.Vào bữa tối đêm đó, Diệp Cẩn trợn mắt khi nghe đề xuất cuối cùng từ miệng Cố Quân.
Thời gian như chảy ngược, Diệp Cẩn hơi hoảng hốt làm bước chân vô thức chậm lại.Hôm nay nàng ta đã mất hết mặt mũi ở hầu phủ, mất thêm chút nữa cũng có hại gì đâu.
Bàn tay trên cổ tay nàng siết chặt, Thính Phong chạy ở đằng trước quay đầu ra sau để thấy cô gái mệt mỏi thở hồng hộc. Hắn cắn răng rồi quyết đoán khom người, giơ tay nâng nàng lên trên lưng mình.“Trương Thị lang nói vậy sai rồi.
Tai hắn nghe thấy tiếng kêu giật mình khe khẽ, may mắn nó lọt thỏm giữa một hầu phủ ầm ĩ. Thính Phong mặc kệ nữ tử giãy giụa theo bản năng, hắn cõng nàng chạy về phía trước.“Hầu gia chỉ cho gọi phu nhân, những người khác phải ở lại sân chờ lệnh, không được tùy tiện đi lại.
Tiếng ồn đằng sau nhỏ dần, xung quanh tĩnh lặng không có lấy một bóng người.Bàn tay trên cổ tay nàng siết chặt, Thính Phong chạy ở đằng trước quay đầu ra sau để thấy cô gái mệt mỏi thở hồng hộc.
Tuy ở trên lưng nam tử hơi xóc nhưng tấm lưng này rất mạnh mẽ vững chãi. Hắn chạy xuyên qua những con đường nhỏ mà thường ngày Diệp Cẩn chả hề để ý, cuối cùng không biết sao lại tới phía sau một ngọn núi giả ở vườn hoa.”
Thính Phong thả Diệp Cẩn xuống, duỗi tay xoay tảng đá nào đó trên núi đúng ba vòng, một mật đạo xuất hiện trước mặt hai người.”
Đây là mật đạo thứ hai, rốt cuộc cái phủ này còn bao nhiêu bí mật nữa.Trong nhà kho yên tĩnh, tiếng khóc nức nở càng lúc càng lớn, cuối cùng biến thành tiếng gào khóc thê thảm.
Vào mật đạo thì nửa đường nàng gặp phụ nhân xinh đẹp mặc váy đỏ hôm nọ, bà lão câm cũng đi cạnh đối phương; chuyện này bất ngờ nhưng cũng hợp tình hợp lý.“Hầu gia đang ở trong cung, có chuyện quan trọng cần làm ạ.
“Ta tên Khương Bội, cô tên gì?” Hôm nay hiển nhiên phụ nhân đang trong trạng thái tỉnh táo, bà nhoẻn miệng cười với Diệp Cẩn.Tại hầu phủ, Diệp Cẩn đặt sách xuống và lo lắng nghĩ.
“Diệp Cẩn, chữ cẩn trong ngọc quý.””
“Tên hay.” phụ nhân gật gù.“Ai đấy chắc vẫn đang chờ hầu gia phân xử giùm mình, ngờ đâu người ta đang ngọt ngào bên nhau, nào có tâm tình lo chuyện của cô ta.
Họ đã đi tới cuối mật đạo trong lúc trò chuyện: đích đến là căn phòng khá trống trải, trên tường treo dạ minh châuNàng thấy vậy liền ngậm miệng lại.[4]” một giọng khác nói., bên trong bày thức ăn lẫn thức uống. Bà lão câm lấy bánh trên bàn cho phụ nhân, còn Diệp Cẩn tự tìm ghế ngồi.” Cố Quân đặt chén trà xuống, đứng dậy.
“Cố Quân đâu?” nàng vẫy tay gọi Thính Phong lại, nhỏ giọng hỏi.”
“Hầu gia đang ở trong cung, có chuyện quan trọng cần làm ạ.” Thính Phong trả lời.“Cũng biết chọn thời điểm đấy.
Không biết tình hình ngoài kia sao rồi, một phủ lớn thế này – còn đàn bà con gái nữa – nếu bị tấn công thì rắc rối to.Họ đã đi tới cuối mật đạo trong lúc trò chuyện: đích đến là căn phòng khá trống trải, trên tường treo dạ minh châu [4] , bên trong bày thức ăn lẫn thức uống.
“Phu nhân đừng lo, số hộ vệ hầu gia để lại đủ sức đối phó với phần lớn mọi chuyện, đưa phu nhân tới đây nhằm phòng ngừa bất trắc thôi.” Thính Phong đoán được suy nghĩ của Diệp Cẩn bèn giải thích.Dưới Kim Loan Điện, quan văn quan võ cãi nhau loạn xạ, không ai thuyết phục nổi bên còn lại.
Thế tốt quá.Nghĩ vậy nên chẳng ai thật sự lo lắng.
Diệp Cẩn hơi yên tâm.“Một tên phó tướng sao xứng làm chủ soái!
Song thực tế cho thấy nàng yên tâm hơi sớm.Triều định có kế hoạch gì?
Vào nửa đêm, Khương phu nhân đột ngột phát điên.“Anh nghĩ sao?
“Cố Chiêm Đình tới! Ta nghe thấy giọng Cố Chiêm Đình! Lão tới rồi, ở ngay gần đây!”“Không, lão chưa chết.
Khương Bội sợ hãi bừng tỉnh, miệng lải nhải liên hồi, đôi mắt đẹp tràn ngập nỗi kinh hãi; bà ngồi co rúm trên giường, dáo dác nhìn xung quanh.“Tâu thánh thượng, theo ý thần thì địa thế Nhạn Môn Quan hiểm yếu, tuyệt đối không thể để mất.
Diệp Cẩn vốn không ngủ sâu, sau khi bị đánh thức, nàng thấy tim mình đập thình thịch. Hai người còn lại cũng tỉnh giấc, cả ba trầm mặc nhìn Khương Bội điên khùng tìm kiếm người đàn ông tên “Cố Chiêm Đình” khắp mọi nơi.Linh Lan dùng tay áo thô bạo chùi nước mắt chảy trên mặt, nhưng cố chùi thế nào cũng không sạch.
Thế rồi phụ nhân đột nhiên thét chói tai, hai tay ra sức bóp cổ mình, chân bà bắt đầu điên cuồng đạp loạn xạ. Bà lão câm kịp thời chạy đến, lấy dây vải từ trong tay áo trói tay phụ nhân.Tiếng ồn đằng sau nhỏ dần, xung quanh tĩnh lặng không có lấy một bóng người.
“Khương phu nhân,” Diệp Cẩn nhìn phụ nhân từ xa, nhịn không được mới cất tiếng, “Cố Chiêm Đình đã chết.””
Nàng sợ bà không nghe thấy nên lặp lại, giọng to hơn, “Cố Chiêm Đình đã chết, tôi thấy bài vị của ông ta ở từ đường.”Suy cho cùng, triều Đại Ngu làm láng giềng với Thát Đát bao năm nên xung đột ở biên giới thường xuyên phát sinh.
Giọng nói trong trẻo vang lên giữa hang động đá, phụ nhân đang vùng vẫy chợt dừng lại.” Thính Phong trả lời.
Yên tĩnh kéo dài.Mất Nhạn Môn Quan thì khó bảo vệ Tam Tấn [3] , chỉ cần đánh hạ Tam Tấn là coi như kinh thành nằm chắc trong tay!
“Không, lão chưa chết.” Khương Bội quay đầu lại, sự điên loạn trong đôi mắt đẹp đã nhường chỗ cho đống tro tàn không còn cơ hội bừng cháy. “Ta sống tạm bợ tới ngày hôm nay toàn vì lão chưa chết.”“Ngươi…” Diệp cẩn nhíu mày, đối phương đã rút đao ra khỏi bên hông, các nha hoàn thì co quắp lùi về sau, có cô nhanh trí còn đi tìm chỗ trốn.
Khương Bội vừa dứt lời, phía cuối mật đạo bỗng loáng thoáng truyền đến tiếng bước chân như đang đáp lại bà. Thính Phong nhảy dựng lên, rút đao ra và cảnh giác đứng đằng trước.” Hôm nay hiển nhiên phụ nhân đang trong trạng thái tỉnh táo, bà nhoẻn miệng cười với Diệp Cẩn.
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, mỗi lúc một to. Sau cùng, một người đàn ông trung niên với tóc mai nhuốm bạc – trông khá quen mặt nhưng đồng thời cũng xa lạ khó tả – xuất hiện trước mặt họ.Diệp Cẩn vốn không ngủ sâu, sau khi bị đánh thức, nàng thấy tim mình đập thình thịch.
“Tìm con vất vả lắm đấy.”Sau cùng, một người đàn ông trung niên với tóc mai nhuốm bạc – trông khá quen mặt nhưng đồng thời cũng xa lạ khó tả – xuất hiện trước mặt họ.
Ánh mắt ông ta lướt một vòng hang động, cuối cùng dừng ở phụ nhân váy đỏ ngồi trên giường. Nụ cười trên môi nam tử càng thêm đậm nét khi ông ta dịu dàng chào, “Lâu rồi không gặp, con vẫn khỏe chứ, Bội nương.”Vào mật đạo thì nửa đường nàng gặp phụ nhân xinh đẹp mặc váy đỏ hôm nọ, bà lão câm cũng đi cạnh đối phương; chuyện này bất ngờ nhưng cũng hợp tình hợp lý.
* * *
Chú thíchMột món đồ chơi chả ai buồn bận tâm mà suốt ngày hoang tưởng, mắc cười gần chết!
[1]Khương Bội sợ hãi bừng tỉnh, miệng lải nhải liên hồi, đôi mắt đẹp tràn ngập nỗi kinh hãi; bà ngồi co rúm trên giường, dáo dác nhìn xung quanh. Ninh Vũ Quan, Thiên Đầu Quan cùng với Nhạn Môn Quan được xưng là Tam Quan, tạo thành hệ thống phòng thủ quan trọng chống lại các mối nguy từ phương bắc.Văn bản nào được đóng dấu “giao ngay” phải được giao với tốc độ ba trăm dặm một ngày.
[2]” Thời xưa, muốn gửi thư phải dựa vào dịch trạm; thông thường cứ mỗi hai mươi dặm sẽ có một dịch trạm. Văn bản nào được đóng dấu “giao ngay” phải được giao với tốc độ ba trăm dặm một ngày. Trong trường hợp khẩn cấp, tốc độ giao thư có thể đạt tới bốn trăm/sáu trăm/tám trăm dặm một ngày.Rốt cuộc con ả thấp hèn kia có gì tốt!
[3]Thính Phong mặc kệ nữ tử giãy giụa theo bản năng, hắn cõng nàng chạy về phía trước. Đây là vùng đất rất quan trọng về mặt chiến lược, nằm ở phía bắc Trung Nguyên (tương ứng với phần lớn tỉnh Sơn Tây và một phần Hà Bắc ngày nay). Nếu Nhạn Môn Quan thất thủ, quân địch có thể tràn xuống vùng Tam Tấn và từ đó tiến thẳng về kinh thành ở phía nam, không còn phòng tuyến nào đủ vững chắc để ngăn chặn.Thát Đát đánh tới đâu rồi?
[4]Song thực tế cho thấy nàng yên tâm hơi sớm. Loại đá quý nổi tiếng có thể phát sáng vào ban đêm.”
⬅ Chương 54 —-oOo—- Chương 56 ➡
Bạn cần đăng nhập để bình luận