Bẻ Cánh Nàng
Chương 041: Nổi giận
Đa Bảo Các, cửa tiệm lâu đời nức tiếng tại kinh thànhMặt Cố Quân sa sầm khi vung tay áo bỏ đi.
Phu nhân của chủ tiệm đương nhiệm đích thân bưng bê trái cây cùng trà nóng, bà đặt chúng trước mặt nữ tử đang cầm và ngắm nghía một đôi khuyên tai.Giường tre mành giấy buổi sớm mai, nỗi nhớ này chẳng thể thành lời.
“Đây là mã não đỏ thượng hạng từ phương nam, là sản phẩm của Tây Nam, có tỷ lệ chuẩn nhất đấy ạ.” bà ân cần giới thiệu.Ngay lập tức, ánh mắt Cố Quân cứng lại trước câu chữ trong sách.
Nữ tử “ừm” một tiếng, thả khuyên tai xuống rồi cầm chiếc mũ miện kế bên.Cho nên, con gái ngốc của mẹ à, thằng ấy nó ghen đó -_-.
“Điểm thúy“Điểm thúy [1]Diệp Cẩn: … nhà tôi nhất kinh thành, phu nhân thích thì cứ đeo thử xem.[1] nhà tôi nhất kinh thành, phu nhân thích thì cứ đeo thử xem.” bà chủ lại quảng cáo.Vào buổi chiều yên tĩnh nọ, Thải Vân bưng chậu sơn trà từ phòng ấm trồng hoa lại đây, còn Diệp Cẩn chọn một tập thơ mà ngồi đọc bên cửa sổ.
Nữ tử gật đầu, buông mũ miện rồi đi xem ngọc Phật.“Không đọc cái này thì đọc cái gì?
Họ cứ thế xem liên tiếp trên hai mươi món, nữ tử luôn giữ thái độ thong dong còn phu nhân chủ tiệm nói đến khô cổ họng, thậm chí đổ mồ hôi giữa mùa đông.Lời tác giả
Toàn bộ những món nổi bật đã được lấy ra, bà dám vỗ ngực đảm bảo có vài món quý báu tới mức công chúa hay các nương trong cung còn chưa chắc thấy qua. Ai ngờ cái vị trước mặt bà cứ lạnh tanh, làm như bà chỉ toàn lấy sắt vụn đồng nát ra lừa người ấy.Buổi tối nọ, hai người chỉ làm qua loa cho xong, gọi nước rửa ráy sạch sẽ cái là Cố Quân ôm lấy người con gái.
Bà thoáng nhìn nam tử nãy giờ uống trà ở cạnh bên, vẻ mặt đối phương chẳng biểu lộ chút thiếu kiên nhẫn nào. Phu nhân chủ tiệm dùng khăn tay thấm mồ hôi trên thái dương, trong lòng thầm than đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” y bất chợt hỏi bằng giọng nặng nề.
Nếu để những cô gái hâm mộ Cố Hầu gia ở kinh thành thấy khung cảnh này thì chẳng biết sẽ có bao nhiêu con tim tan vỡ.Nàng chỉ biết than bản thân quá chủ quan, coi nhẹ sự xa xỉ của những kẻ đứng đầu tầng lớp quý tộc trong xã hội này.
Trong lúc bà mải nghĩ thì vị tổ tông khó hầu hạ rốt cuộc thong thả buông món bảo vật trong tay và không động đậy gì hết.Nữ tử gật đầu, buông mũ miện rồi đi xem ngọc Phật.
“Mệt rồi, không xem nữa.” Nữ tử nhìn đống ngọc ngà xinh đẹp trước mặt, bực bội nhíu mày.Phu nhân chủ tiệm dùng khăn tay thấm mồ hôi trên thái dương, trong lòng thầm than đúng là trăm nghe không bằng một thấy.
“Có thích gì không?” Cố Hầu gia hỏi.“Lát nữa nhớ đưa hóa đơn đến hầu phủ.
Trước ánh mắt tha thiết quá đỗi của phu nhân chủ tiệm, nữ tử cầm một viên đá quý màu lam nhìn cực kỳ u ám giữa muôn vàn viên ngọc lấp lánh: “Xuất xứ của viên ngọc này là?”Ai dè mặt người đàn ông đã lạnh như băng như sương tự lúc nào, y chẳng những không buông tay mà còn ném quyển sách vào chậu than cạnh bên.
“Đây là món đồ do một thương nhân Tây Dương mang đến, dù không bằng mã não phỉ thúy nhưng trông cũng hay hay ạ.” bà chủ đáp.“Đang yên đang lành mà anh nổi điên gì đấy!
Viên ngọc bích tự nhiên đẹp như vậy mà lại bị mài thành dáng vẻ nhẵn bóng theo thẩm mỹ thời này, thật không khác gì tốt che xấu khoe, vì thế đương nhiên không thể sánh với mã não phỉ thúy. Diệp Cẩn suy nghĩ giây lát rồi đặt viên ngọc cùng một chiếc đồng hồ quả quýt trong tầm tay, sau đó cầm chén trà nhâm nhi.Rương sách ở nhà kho toàn là sách do quản gia đưa tới hồi Diệp Cẩn mới vào hầu phủ.
“Lát nữa nhớ đưa hóa đơn đến hầu phủ.” Cố Quân thấy nàng không chọn tiếp bèn căn dặn phu nhân chủ tiệm, bà vâng dạ liên hồi.Thế là ngay hôm sau, thư phòng của Diệp Cẩn có thêm cái đồng hồ Tây Dương.
Trên đường về phủ, Cố Quân nghiêng đầu nhìn người con gái đang vuốt ve chiếc đồng hồ quả quýt, y có vẻ suy tư.Nữ tử “ừm” một tiếng, thả khuyên tai xuống rồi cầm chiếc mũ miện kế bên.
Không ngờ nàng lại có hứng thú với đồ Tây Dương.Chẳng lẽ cuối cùng y cũng chán nàng rồi?
Thế là ngay hôm sau, thư phòng của Diệp Cẩn có thêm cái đồng hồ Tây Dương.” bà chủ lại quảng cáo.
Diệp Cẩn: …Các nha hoàn co rúm người, chỉ mình Thải Vân đánh bạo nhìn quyển sách trong chậu than rồi run rẩy trả lời, “Dạ thưa, nô tỳ lấy từ rương đựng sách ở nhà kho ạ.
Trò hề đổi tính đã kéo dài thế rồi, y chưa thấy phiền nhưng nàng thì phiền lắm! Ngày ngày phải giãy giụa làm mấy trò nhảm nhí, nhìn mọi người bị cuốn theo chẳng khiến nàng sảng khoái tí nào!Đây đã là giới hạn cho những việc nàng làm, tuy nàng có thể quá đáng hơn nữa song nàng chẳng làm được.
Nghe nói ở thời đại này, đồng hồ Tây Dương là cống phẩm từ Tây Dương nên chỉ dành cho hoàng thất, đây là món đồ dù có người ra giá cũng chẳng ai bán.“Đây là mã não đỏ thượng hạng từ phương nam, là sản phẩm của Tây Nam, có tỷ lệ chuẩn nhất đấy ạ.
Khoảnh khắc thấy đồng hồ Tây Dương, Diệp Cẩn bỗng hiểu một chuyện: Cố Quân thật sự rất giàu, giàu nứt đố đổ vách. Thành thử nàng phá phách tới đâu chăng nữa cũng chỉ là chín trâu mất một sợi lông trong mắt người ta, có gì đáng bận tâm đâu.Toàn bộ những món nổi bật đã được lấy ra, bà dám vỗ ngực đảm bảo có vài món quý báu tới mức công chúa hay các nương trong cung còn chưa chắc thấy qua.
Nàng chỉ biết than bản thân quá chủ quan, coi nhẹ sự xa xỉ của những kẻ đứng đầu tầng lớp quý tộc trong xã hội này.Không ngờ đã gần năm trời rồi.
Cố Quân phát hiện từ ngày nhận đồng hồ Tây Dương, cô gái gần đây thích làm trời làm biển đã an phận; cứ như nàng đã mệt mỏi sau khi thử hết những thứ mới mẻ, toàn thân toát lên vẻ suy sụp khó tả.” Cố Hầu gia hỏi.
Sự suy sụp ấy mau chóng kéo dài từ ban ngày đến trên giường, quấy nhiễu làm Cố Quân – người chung chăn gối hằng ngày với nàng – khó chịu.“Vào hết đây,” Cố Quân gọi nha hoàn bên ngoài vào phòng, sau đấy chỉ món đồ đang cháy trong chậu than, lạnh lùng hỏi, “Ai lấy cho nàng quyển sách này.
Buổi tối nọ, hai người chỉ làm qua loa cho xong, gọi nước rửa ráy sạch sẽ cái là Cố Quân ôm lấy người con gái. Nhìn nàng uể oải khép hờ mắt, hơi thở đều đều khe khẽ, không hiểu sao y chợt nhớ tới lần đầu gặp nàng. Khi ấy nàng ăn mặc thô sơ nhưng trên người lại có lửa cháy, khiến nàng tỏa sáng lóa mắt giữa đêm tối.Sự suy sụp ấy mau chóng kéo dài từ ban ngày đến trên giường, quấy nhiễu làm Cố Quân – người chung chăn gối hằng ngày với nàng – khó chịu.
Trong lúc không để ý thì một năm sắp trôi qua. Cố Quân thoáng giật mình.Diệp Cẩn phất tay ra hiệu cho họ lui ra, thế rồi nàng thất thần nhìn cánh hoa sơn trà bị vò nát trong tay mình.
Không ngờ đã gần năm trời rồi. Từ ngày bị đồng hồ Tây Dương đả kích, Diệp Cẩn cảm thấy mình có vài chiêu xài hoài nhưng nàng nghĩ không ra chiêu mới, phiền hết sức. Đây đã là giới hạn cho những việc nàng làm, tuy nàng có thể quá đáng hơn nữa song nàng chẳng làm được.Trong lúc không để ý thì một năm sắp trôi qua.
Tạm thời hết cách, người ngợm còn mệt mỏi, thế nên Diệp Cẩn ăn không ngồi rồi thôi. Ai thích quậy thì quậy, bà đây chả làm nữa.Trong lúc bà mải nghĩ thì vị tổ tông khó hầu hạ rốt cuộc thong thả buông món bảo vật trong tay và không động đậy gì hết.
Vậy mà chuyện ngược đời lại phát sinh. Diệp Cẩn nào ngờ nàng quậy phá ầm ĩ thì Cố Quân bình tĩnh, đến khi nàng “ngoan” thì y bắt đầu hành xử quái đản.Bà thoáng nhìn nam tử nãy giờ uống trà ở cạnh bên, vẻ mặt đối phương chẳng biểu lộ chút thiếu kiên nhẫn nào.
Vào buổi chiều yên tĩnh nọ, Thải Vân bưng chậu sơn trà từ phòng ấm trồng hoa lại đây, còn Diệp Cẩn chọn một tập thơ mà ngồi đọc bên cửa sổ.”
Đang đọc giữa chừng thì Cố Quân về, Diệp Cẩn tiện tay đặt sách sang một bên rồi đi lấy chén trà, nàng thấy y duỗi tay cầm quyển sách nàng úp ngược trên bàn.Câu thơ kia được trích từ bài Cô Nhạn Nhi · Đằng Sàng Chỉ Trướng Triêu Miên Khởi , bài thơ do Lý Thanh Chiếu viết để tưởng niệm người chồng đã mất.
Ngay lập tức, ánh mắt Cố Quân cứng lại trước câu chữ trong sách.” người đối diện nàng chất vấn với gương mặt lạnh băng.
Giường tre mành giấy buổi sớm mai, nỗi nhớ này chẳng thể thành lời.Khoảnh khắc thấy đồng hồ Tây Dương, Diệp Cẩn bỗng hiểu một chuyện: Cố Quân thật sự rất giàu, giàu nứt đố đổ vách.
“Sáng nay nàng đọc cái này à?” y bất chợt hỏi bằng giọng nặng nề.Căn phòng im lìm, các nha hoàn còn run lẩy bẩy trên đất.
“Không đọc cái này thì đọc cái gì?” Có cánh hoa sơn trà rớt xuống, Diệp Cẩn nhặt lên, toan lấy lại sách từ tay Cố Quân để kẹp cánh hoa vào.Cố Quân phát hiện từ ngày nhận đồng hồ Tây Dương, cô gái gần đây thích làm trời làm biển đã an phận; cứ như nàng đã mệt mỏi sau khi thử hết những thứ mới mẻ, toàn thân toát lên vẻ suy sụp khó tả.
Ai dè mặt người đàn ông đã lạnh như băng như sương tự lúc nào, y chẳng những không buông tay mà còn ném quyển sách vào chậu than cạnh bên.” bà ân cần giới thiệu.
“Anh…” Diệp Cẩn sửng sốt, chỉ thấy lửa giận tức khắc bừng cháy. “Đang yên đang lành mà anh nổi điên gì đấy!”“Anh lo chuyện đó chi vậy, tôi muốn đọc thì đọc thôi, chẳng lẽ vậy cũng làm anh chướng mắt?!
“Nàng tìm thấy quyển sách này ở đâu.” người đối diện nàng chất vấn với gương mặt lạnh băng.“Mệt rồi, không xem nữa.
“Anh lo chuyện đó chi vậy, tôi muốn đọc thì đọc thôi, chẳng lẽ vậy cũng làm anh chướng mắt?!” Diệp Cẩn không hiểu nổi, nàng muốn nhặt lại sách nhưng nó đã bén lửa nên đành từ bỏ.” Cố Quân thấy nàng không chọn tiếp bèn căn dặn phu nhân chủ tiệm, bà vâng dạ liên hồi.
“Vào hết đây,” Cố Quân gọi nha hoàn bên ngoài vào phòng, sau đấy chỉ món đồ đang cháy trong chậu than, lạnh lùng hỏi, “Ai lấy cho nàng quyển sách này.”Từ ngày bị đồng hồ Tây Dương đả kích, Diệp Cẩn cảm thấy mình có vài chiêu xài hoài nhưng nàng nghĩ không ra chiêu mới, phiền hết sức.
Các nha hoàn co rúm người, chỉ mình Thải Vân đánh bạo nhìn quyển sách trong chậu than rồi run rẩy trả lời, “Dạ thưa, nô tỳ lấy từ rương đựng sách ở nhà kho ạ. Phu nhân bảo muốn đọc thơ nên nô tỳ chọn hú họa vài quyển.””
Rương sách ở nhà kho toàn là sách do quản gia đưa tới hồi Diệp Cẩn mới vào hầu phủ.Viên ngọc bích tự nhiên đẹp như vậy mà lại bị mài thành dáng vẻ nhẵn bóng theo thẩm mỹ thời này, thật không khác gì tốt che xấu khoe, vì thế đương nhiên không thể sánh với mã não phỉ thúy.
Mặt Cố Quân sa sầm khi vung tay áo bỏ đi.Diệp Cẩn suy nghĩ giây lát rồi đặt viên ngọc cùng một chiếc đồng hồ quả quýt trong tầm tay, sau đó cầm chén trà nhâm nhi.
Căn phòng im lìm, các nha hoàn còn run lẩy bẩy trên đất.Chú thích
“Được rồi, ra ngoài làm việc của mình đi.”” Diệp Cẩn không hiểu nổi, nàng muốn nhặt lại sách nhưng nó đã bén lửa nên đành từ bỏ.
Diệp Cẩn phất tay ra hiệu cho họ lui ra, thế rồi nàng thất thần nhìn cánh hoa sơn trà bị vò nát trong tay mình.“Anh…” Diệp Cẩn sửng sốt, chỉ thấy lửa giận tức khắc bừng cháy.
Chẳng lẽ cuối cùng y cũng chán nàng rồi?“Được rồi, ra ngoài làm việc của mình đi.
* * *
Lời tác giảAi ngờ cái vị trước mặt bà cứ lạnh tanh, làm như bà chỉ toàn lấy sắt vụn đồng nát ra lừa người ấy.
Câu thơ kia được trích từ bài Trên đường về phủ, Cố Quân nghiêng đầu nhìn người con gái đang vuốt ve chiếc đồng hồ quả quýt, y có vẻ suy tư.Cô Nhạn Nhi · Đằng Sàng Chỉ Trướng Triêu Miên Khởi” bà chủ đáp., bài thơ do Lý Thanh Chiếu viết để tưởng niệm người chồng đã mất. Cho nên, con gái ngốc của mẹ à, thằng ấy nó ghen đó -_-.Trò hề đổi tính đã kéo dài thế rồi, y chưa thấy phiền nhưng nàng thì phiền lắm!
* * *
Chú thích” Nữ tử nhìn đống ngọc ngà xinh đẹp trước mặt, bực bội nhíu mày.
[1]” Có cánh hoa sơn trà rớt xuống, Diệp Cẩn nhặt lên, toan lấy lại sách từ tay Cố Quân để kẹp cánh hoa vào. Trang sức làm từ lông chim bói cá, là nghệ thuật kết hợp giữa kim loại và lông chim.Họ cứ thế xem liên tiếp trên hai mươi món, nữ tử luôn giữ thái độ thong dong còn phu nhân chủ tiệm nói đến khô cổ họng, thậm chí đổ mồ hôi giữa mùa đông.
⬅ Chương 40 —-oOo—- Chương 42 ➡
Phu nhân của chủ tiệm đương nhiệm đích thân bưng bê trái cây cùng trà nóng, bà đặt chúng trước mặt nữ tử đang cầm và ngắm nghía một đôi khuyên tai.Giường tre mành giấy buổi sớm mai, nỗi nhớ này chẳng thể thành lời.
“Đây là mã não đỏ thượng hạng từ phương nam, là sản phẩm của Tây Nam, có tỷ lệ chuẩn nhất đấy ạ.” bà ân cần giới thiệu.Ngay lập tức, ánh mắt Cố Quân cứng lại trước câu chữ trong sách.
Nữ tử “ừm” một tiếng, thả khuyên tai xuống rồi cầm chiếc mũ miện kế bên.Cho nên, con gái ngốc của mẹ à, thằng ấy nó ghen đó -_-.
“Điểm thúy“Điểm thúy [1]Diệp Cẩn: … nhà tôi nhất kinh thành, phu nhân thích thì cứ đeo thử xem.[1] nhà tôi nhất kinh thành, phu nhân thích thì cứ đeo thử xem.” bà chủ lại quảng cáo.Vào buổi chiều yên tĩnh nọ, Thải Vân bưng chậu sơn trà từ phòng ấm trồng hoa lại đây, còn Diệp Cẩn chọn một tập thơ mà ngồi đọc bên cửa sổ.
Nữ tử gật đầu, buông mũ miện rồi đi xem ngọc Phật.“Không đọc cái này thì đọc cái gì?
Họ cứ thế xem liên tiếp trên hai mươi món, nữ tử luôn giữ thái độ thong dong còn phu nhân chủ tiệm nói đến khô cổ họng, thậm chí đổ mồ hôi giữa mùa đông.Lời tác giả
Toàn bộ những món nổi bật đã được lấy ra, bà dám vỗ ngực đảm bảo có vài món quý báu tới mức công chúa hay các nương trong cung còn chưa chắc thấy qua. Ai ngờ cái vị trước mặt bà cứ lạnh tanh, làm như bà chỉ toàn lấy sắt vụn đồng nát ra lừa người ấy.Buổi tối nọ, hai người chỉ làm qua loa cho xong, gọi nước rửa ráy sạch sẽ cái là Cố Quân ôm lấy người con gái.
Bà thoáng nhìn nam tử nãy giờ uống trà ở cạnh bên, vẻ mặt đối phương chẳng biểu lộ chút thiếu kiên nhẫn nào. Phu nhân chủ tiệm dùng khăn tay thấm mồ hôi trên thái dương, trong lòng thầm than đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” y bất chợt hỏi bằng giọng nặng nề.
Nếu để những cô gái hâm mộ Cố Hầu gia ở kinh thành thấy khung cảnh này thì chẳng biết sẽ có bao nhiêu con tim tan vỡ.Nàng chỉ biết than bản thân quá chủ quan, coi nhẹ sự xa xỉ của những kẻ đứng đầu tầng lớp quý tộc trong xã hội này.
Trong lúc bà mải nghĩ thì vị tổ tông khó hầu hạ rốt cuộc thong thả buông món bảo vật trong tay và không động đậy gì hết.Nữ tử gật đầu, buông mũ miện rồi đi xem ngọc Phật.
“Mệt rồi, không xem nữa.” Nữ tử nhìn đống ngọc ngà xinh đẹp trước mặt, bực bội nhíu mày.Phu nhân chủ tiệm dùng khăn tay thấm mồ hôi trên thái dương, trong lòng thầm than đúng là trăm nghe không bằng một thấy.
“Có thích gì không?” Cố Hầu gia hỏi.“Lát nữa nhớ đưa hóa đơn đến hầu phủ.
Trước ánh mắt tha thiết quá đỗi của phu nhân chủ tiệm, nữ tử cầm một viên đá quý màu lam nhìn cực kỳ u ám giữa muôn vàn viên ngọc lấp lánh: “Xuất xứ của viên ngọc này là?”Ai dè mặt người đàn ông đã lạnh như băng như sương tự lúc nào, y chẳng những không buông tay mà còn ném quyển sách vào chậu than cạnh bên.
“Đây là món đồ do một thương nhân Tây Dương mang đến, dù không bằng mã não phỉ thúy nhưng trông cũng hay hay ạ.” bà chủ đáp.“Đang yên đang lành mà anh nổi điên gì đấy!
Viên ngọc bích tự nhiên đẹp như vậy mà lại bị mài thành dáng vẻ nhẵn bóng theo thẩm mỹ thời này, thật không khác gì tốt che xấu khoe, vì thế đương nhiên không thể sánh với mã não phỉ thúy. Diệp Cẩn suy nghĩ giây lát rồi đặt viên ngọc cùng một chiếc đồng hồ quả quýt trong tầm tay, sau đó cầm chén trà nhâm nhi.Rương sách ở nhà kho toàn là sách do quản gia đưa tới hồi Diệp Cẩn mới vào hầu phủ.
“Lát nữa nhớ đưa hóa đơn đến hầu phủ.” Cố Quân thấy nàng không chọn tiếp bèn căn dặn phu nhân chủ tiệm, bà vâng dạ liên hồi.Thế là ngay hôm sau, thư phòng của Diệp Cẩn có thêm cái đồng hồ Tây Dương.
Trên đường về phủ, Cố Quân nghiêng đầu nhìn người con gái đang vuốt ve chiếc đồng hồ quả quýt, y có vẻ suy tư.Nữ tử “ừm” một tiếng, thả khuyên tai xuống rồi cầm chiếc mũ miện kế bên.
Không ngờ nàng lại có hứng thú với đồ Tây Dương.Chẳng lẽ cuối cùng y cũng chán nàng rồi?
Thế là ngay hôm sau, thư phòng của Diệp Cẩn có thêm cái đồng hồ Tây Dương.” bà chủ lại quảng cáo.
Diệp Cẩn: …Các nha hoàn co rúm người, chỉ mình Thải Vân đánh bạo nhìn quyển sách trong chậu than rồi run rẩy trả lời, “Dạ thưa, nô tỳ lấy từ rương đựng sách ở nhà kho ạ.
Trò hề đổi tính đã kéo dài thế rồi, y chưa thấy phiền nhưng nàng thì phiền lắm! Ngày ngày phải giãy giụa làm mấy trò nhảm nhí, nhìn mọi người bị cuốn theo chẳng khiến nàng sảng khoái tí nào!Đây đã là giới hạn cho những việc nàng làm, tuy nàng có thể quá đáng hơn nữa song nàng chẳng làm được.
Nghe nói ở thời đại này, đồng hồ Tây Dương là cống phẩm từ Tây Dương nên chỉ dành cho hoàng thất, đây là món đồ dù có người ra giá cũng chẳng ai bán.“Đây là mã não đỏ thượng hạng từ phương nam, là sản phẩm của Tây Nam, có tỷ lệ chuẩn nhất đấy ạ.
Khoảnh khắc thấy đồng hồ Tây Dương, Diệp Cẩn bỗng hiểu một chuyện: Cố Quân thật sự rất giàu, giàu nứt đố đổ vách. Thành thử nàng phá phách tới đâu chăng nữa cũng chỉ là chín trâu mất một sợi lông trong mắt người ta, có gì đáng bận tâm đâu.Toàn bộ những món nổi bật đã được lấy ra, bà dám vỗ ngực đảm bảo có vài món quý báu tới mức công chúa hay các nương trong cung còn chưa chắc thấy qua.
Nàng chỉ biết than bản thân quá chủ quan, coi nhẹ sự xa xỉ của những kẻ đứng đầu tầng lớp quý tộc trong xã hội này.Không ngờ đã gần năm trời rồi.
Cố Quân phát hiện từ ngày nhận đồng hồ Tây Dương, cô gái gần đây thích làm trời làm biển đã an phận; cứ như nàng đã mệt mỏi sau khi thử hết những thứ mới mẻ, toàn thân toát lên vẻ suy sụp khó tả.” Cố Hầu gia hỏi.
Sự suy sụp ấy mau chóng kéo dài từ ban ngày đến trên giường, quấy nhiễu làm Cố Quân – người chung chăn gối hằng ngày với nàng – khó chịu.“Vào hết đây,” Cố Quân gọi nha hoàn bên ngoài vào phòng, sau đấy chỉ món đồ đang cháy trong chậu than, lạnh lùng hỏi, “Ai lấy cho nàng quyển sách này.
Buổi tối nọ, hai người chỉ làm qua loa cho xong, gọi nước rửa ráy sạch sẽ cái là Cố Quân ôm lấy người con gái. Nhìn nàng uể oải khép hờ mắt, hơi thở đều đều khe khẽ, không hiểu sao y chợt nhớ tới lần đầu gặp nàng. Khi ấy nàng ăn mặc thô sơ nhưng trên người lại có lửa cháy, khiến nàng tỏa sáng lóa mắt giữa đêm tối.Sự suy sụp ấy mau chóng kéo dài từ ban ngày đến trên giường, quấy nhiễu làm Cố Quân – người chung chăn gối hằng ngày với nàng – khó chịu.
Trong lúc không để ý thì một năm sắp trôi qua. Cố Quân thoáng giật mình.Diệp Cẩn phất tay ra hiệu cho họ lui ra, thế rồi nàng thất thần nhìn cánh hoa sơn trà bị vò nát trong tay mình.
Không ngờ đã gần năm trời rồi. Từ ngày bị đồng hồ Tây Dương đả kích, Diệp Cẩn cảm thấy mình có vài chiêu xài hoài nhưng nàng nghĩ không ra chiêu mới, phiền hết sức. Đây đã là giới hạn cho những việc nàng làm, tuy nàng có thể quá đáng hơn nữa song nàng chẳng làm được.Trong lúc không để ý thì một năm sắp trôi qua.
Tạm thời hết cách, người ngợm còn mệt mỏi, thế nên Diệp Cẩn ăn không ngồi rồi thôi. Ai thích quậy thì quậy, bà đây chả làm nữa.Trong lúc bà mải nghĩ thì vị tổ tông khó hầu hạ rốt cuộc thong thả buông món bảo vật trong tay và không động đậy gì hết.
Vậy mà chuyện ngược đời lại phát sinh. Diệp Cẩn nào ngờ nàng quậy phá ầm ĩ thì Cố Quân bình tĩnh, đến khi nàng “ngoan” thì y bắt đầu hành xử quái đản.Bà thoáng nhìn nam tử nãy giờ uống trà ở cạnh bên, vẻ mặt đối phương chẳng biểu lộ chút thiếu kiên nhẫn nào.
Vào buổi chiều yên tĩnh nọ, Thải Vân bưng chậu sơn trà từ phòng ấm trồng hoa lại đây, còn Diệp Cẩn chọn một tập thơ mà ngồi đọc bên cửa sổ.”
Đang đọc giữa chừng thì Cố Quân về, Diệp Cẩn tiện tay đặt sách sang một bên rồi đi lấy chén trà, nàng thấy y duỗi tay cầm quyển sách nàng úp ngược trên bàn.Câu thơ kia được trích từ bài Cô Nhạn Nhi · Đằng Sàng Chỉ Trướng Triêu Miên Khởi , bài thơ do Lý Thanh Chiếu viết để tưởng niệm người chồng đã mất.
Ngay lập tức, ánh mắt Cố Quân cứng lại trước câu chữ trong sách.” người đối diện nàng chất vấn với gương mặt lạnh băng.
Giường tre mành giấy buổi sớm mai, nỗi nhớ này chẳng thể thành lời.Khoảnh khắc thấy đồng hồ Tây Dương, Diệp Cẩn bỗng hiểu một chuyện: Cố Quân thật sự rất giàu, giàu nứt đố đổ vách.
“Sáng nay nàng đọc cái này à?” y bất chợt hỏi bằng giọng nặng nề.Căn phòng im lìm, các nha hoàn còn run lẩy bẩy trên đất.
“Không đọc cái này thì đọc cái gì?” Có cánh hoa sơn trà rớt xuống, Diệp Cẩn nhặt lên, toan lấy lại sách từ tay Cố Quân để kẹp cánh hoa vào.Cố Quân phát hiện từ ngày nhận đồng hồ Tây Dương, cô gái gần đây thích làm trời làm biển đã an phận; cứ như nàng đã mệt mỏi sau khi thử hết những thứ mới mẻ, toàn thân toát lên vẻ suy sụp khó tả.
Ai dè mặt người đàn ông đã lạnh như băng như sương tự lúc nào, y chẳng những không buông tay mà còn ném quyển sách vào chậu than cạnh bên.” bà ân cần giới thiệu.
“Anh…” Diệp Cẩn sửng sốt, chỉ thấy lửa giận tức khắc bừng cháy. “Đang yên đang lành mà anh nổi điên gì đấy!”“Anh lo chuyện đó chi vậy, tôi muốn đọc thì đọc thôi, chẳng lẽ vậy cũng làm anh chướng mắt?!
“Nàng tìm thấy quyển sách này ở đâu.” người đối diện nàng chất vấn với gương mặt lạnh băng.“Mệt rồi, không xem nữa.
“Anh lo chuyện đó chi vậy, tôi muốn đọc thì đọc thôi, chẳng lẽ vậy cũng làm anh chướng mắt?!” Diệp Cẩn không hiểu nổi, nàng muốn nhặt lại sách nhưng nó đã bén lửa nên đành từ bỏ.” Cố Quân thấy nàng không chọn tiếp bèn căn dặn phu nhân chủ tiệm, bà vâng dạ liên hồi.
“Vào hết đây,” Cố Quân gọi nha hoàn bên ngoài vào phòng, sau đấy chỉ món đồ đang cháy trong chậu than, lạnh lùng hỏi, “Ai lấy cho nàng quyển sách này.”Từ ngày bị đồng hồ Tây Dương đả kích, Diệp Cẩn cảm thấy mình có vài chiêu xài hoài nhưng nàng nghĩ không ra chiêu mới, phiền hết sức.
Các nha hoàn co rúm người, chỉ mình Thải Vân đánh bạo nhìn quyển sách trong chậu than rồi run rẩy trả lời, “Dạ thưa, nô tỳ lấy từ rương đựng sách ở nhà kho ạ. Phu nhân bảo muốn đọc thơ nên nô tỳ chọn hú họa vài quyển.””
Rương sách ở nhà kho toàn là sách do quản gia đưa tới hồi Diệp Cẩn mới vào hầu phủ.Viên ngọc bích tự nhiên đẹp như vậy mà lại bị mài thành dáng vẻ nhẵn bóng theo thẩm mỹ thời này, thật không khác gì tốt che xấu khoe, vì thế đương nhiên không thể sánh với mã não phỉ thúy.
Mặt Cố Quân sa sầm khi vung tay áo bỏ đi.Diệp Cẩn suy nghĩ giây lát rồi đặt viên ngọc cùng một chiếc đồng hồ quả quýt trong tầm tay, sau đó cầm chén trà nhâm nhi.
Căn phòng im lìm, các nha hoàn còn run lẩy bẩy trên đất.Chú thích
“Được rồi, ra ngoài làm việc của mình đi.”” Diệp Cẩn không hiểu nổi, nàng muốn nhặt lại sách nhưng nó đã bén lửa nên đành từ bỏ.
Diệp Cẩn phất tay ra hiệu cho họ lui ra, thế rồi nàng thất thần nhìn cánh hoa sơn trà bị vò nát trong tay mình.“Anh…” Diệp Cẩn sửng sốt, chỉ thấy lửa giận tức khắc bừng cháy.
Chẳng lẽ cuối cùng y cũng chán nàng rồi?“Được rồi, ra ngoài làm việc của mình đi.
* * *
Lời tác giảAi ngờ cái vị trước mặt bà cứ lạnh tanh, làm như bà chỉ toàn lấy sắt vụn đồng nát ra lừa người ấy.
Câu thơ kia được trích từ bài Trên đường về phủ, Cố Quân nghiêng đầu nhìn người con gái đang vuốt ve chiếc đồng hồ quả quýt, y có vẻ suy tư.Cô Nhạn Nhi · Đằng Sàng Chỉ Trướng Triêu Miên Khởi” bà chủ đáp., bài thơ do Lý Thanh Chiếu viết để tưởng niệm người chồng đã mất. Cho nên, con gái ngốc của mẹ à, thằng ấy nó ghen đó -_-.Trò hề đổi tính đã kéo dài thế rồi, y chưa thấy phiền nhưng nàng thì phiền lắm!
* * *
Chú thích” Nữ tử nhìn đống ngọc ngà xinh đẹp trước mặt, bực bội nhíu mày.
[1]” Có cánh hoa sơn trà rớt xuống, Diệp Cẩn nhặt lên, toan lấy lại sách từ tay Cố Quân để kẹp cánh hoa vào. Trang sức làm từ lông chim bói cá, là nghệ thuật kết hợp giữa kim loại và lông chim.Họ cứ thế xem liên tiếp trên hai mươi món, nữ tử luôn giữ thái độ thong dong còn phu nhân chủ tiệm nói đến khô cổ họng, thậm chí đổ mồ hôi giữa mùa đông.
⬅ Chương 40 —-oOo—- Chương 42 ➡
Bạn cần đăng nhập để bình luận