Bẻ Cánh Nàng

Chương 021: Tuyệt đối không chịu thua

Diệp Cẩn dốc hết sức mới vượt qua được giai đoạn thuốc phát tác, nàng ra khỏi thùng nước tắm lần thứ ba.​“Bích Uyên được chôn ở đâu?

Sáp nến đọng một lớp dày trên giá cắm, hồi nãy ngọn nến mới cũng đã đốt được hơn phân nửa. Nàng dựa vào lòng người đàn ông, để mặc y đỡ nàng nằm xuống tấm đệm sạch vừa thay.​“Hôm ấy không có nhiều phụ nữ, gái trẻ chỉ có hai tỳ nữ của phu nhân nên người hầu chôn họ chung một chỗ.

Cơ thể cô gái bủn rủn cùng cực. Nàng nằm trên giường, tính duỗi tay đắp chăn mà phát hiện tay run tới mức không thể làm hành động đơn giản như vậy.​Thiếu nữ hoạt bát thích cười ấy đã bị cắt cổ trong thầm lặng, máu cô bé chảy đầy đất.

Cố Quân nằm xuống cạnh nàng, y đưa tay đắp chăn giùm người con gái. Dưới ánh nến, gương mặt lạnh lùng của y được tô thêm chút thỏa mãn biếng nhác; toàn thân nam tử trở nên mềm mại hơn như thể đã nhiễm sắc màu trần gian, hình ảnh ấy thật khiến lòng người rung động. Đáng tiếc, hiện giờ Diệp Cẩn chả hề có hứng thưởng thức nó.​” Cố Quân nói, y đang định sai nha hoàn đứng góc phòng tắt nến thì Diệp Cẩn lên tiếng cắt ngang.

“Ngủ đi.” Cố Quân nói, y đang định sai nha hoàn đứng góc phòng tắt nến thì Diệp Cẩn lên tiếng cắt ngang.​Diệp Cẩn thoáng trầm mặc.

“Tôi muốn ra ngoài,” nàng cắn răng chịu đựng đến giờ, dù mệt gần chết vẫn chưa chịu ngủ, dĩ nhiên là có mục đích, “tôi muốn ra ngoài làm chút chuyện.”​Diệp Cẩn hít một hơi thật sâu rồi từ tốn thở ra, bài xuất sự buồn bực trong ngực qua đường hô hấp.

“Chuyện gì?” Cố Quân hỏi.​“Đã không đồng ý thì còn nhắc đến hắn làm gì.

“Sắp đến tiết Thanh Minh​”[1]​Chú thích nên tôi muốn đi tảo mộ Bích Uyên, nha hoàn lúc trước của tôi.” Diệp Cẩn giải thích, “Tối hôm đó, tên thích khách đột nhập vào phòng muốn giết tôi, chính con bé cứu mạng tôi.”​Cây kim này đâm xuyên tim Diệp Cẩn, làm nàng ăn không ngon ngủ không yên, song nàng biết không nhắc tới nó mới là lựa chọn đúng đắn.

Nàng thật sự hổ thẹn với Bích Uyên; chẳng những bất lực trong việc giúp cô bé tìm em gái, mà còn chẳng chuẩn bị gì cho hậu sự của cô. Bích Uyên được chôn ở đâu? Hay là giống Lục Văn Giác, lấy chiếu bọc rồi vứt ra bãi tha ma? Bây giờ nàng có thời gian nên việc phải làm ngay chính là bù đắp sai lầm của bản thân.​Dưới ánh nến, gương mặt lạnh lùng của y được tô thêm chút thỏa mãn biếng nhác; toàn thân nam tử trở nên mềm mại hơn như thể đã nhiễm sắc màu trần gian, hình ảnh ấy thật khiến lòng người rung động.

Người đang ôm nàng lặng thinh, hiển nhiên rất bất mãn.​Nhìn tới nhìn lui cũng chỉ thấy vài nấm mồ nhỏ mới dựng đứng trơ trọi giữa mảnh đất hoang, thậm chí chẳng có đồ vật nào trông giống mộ bia.

“Sao, sợ tôi chạy à?” Diệp Cẩn nhướn mày, nói thẳng toẹt, “Hầu gia cứ phái người đi theo, dù sao ngài cũng từng làm việc đó rồi.”​Bây giờ nàng có thời gian nên việc phải làm ngay chính là bù đắp sai lầm của bản thân.

Trước những lời mỉa mai từ Diệp Cẩn, Cố Quân lại mở miệng hỏi, “Sao không nhắc gì đến chuyện tảo mộ Lục Văn Giác, cô cũng áy náy vì hại chết hắn mà?”​Biết đâu sẽ có nguy hiểm thình lình ập tới, nàng có thể bình yên nằm dưới mảnh đất này và mặc cho bùn đất ăn mòn da thịt cùng xương cốt.

Diệp Cẩn thoáng trầm mặc. Kể từ cái đêm kinh hoàng kia, đây là lần đầu tiên hai người nhắc đến sự tồn tại của Lục Văn Giác. Cây kim này đâm xuyên tim Diệp Cẩn, làm nàng ăn không ngon ngủ không yên, song nàng biết không nhắc tới nó mới là lựa chọn đúng đắn. Nàng không thể lại làm người khác bị liên lụy.​Diệp Cẩn không cho nha hoàn giúp, nàng tự mang theo bánh trái cùng tiền giấy xuống xe ngựa rồi đến trước mộ.

Khoảnh khắc y nhắc lại chuyện xưa, Diệp Cẩn giận dữ cười vì sự vô liêm sỉ của Cố Quân.​” Diệp Cẩn hỏi.

“Hóa ra anh cũng biết tôi sẽ áy náy.” Ánh mắt nàng ngỡ ngàng tột cùng cứ như chỉ mới quen biết con người này, miệng nàng chế giễu, “Anh hỏi hay thật đấy, thế nếu tôi nói đi tảo mộ hắn thì anh sẽ cho tôi về chắc?”​“Sắp đến tiết Thanh Minh [1] nên tôi muốn đi tảo mộ Bích Uyên, nha hoàn lúc trước của tôi.

Chắc đàn ông vừa được thỏa mãn luôn dễ tính, vì vậy Cố Quân chẳng tức giận khi Diệp Cẩn châm chọc, chỉ thản nhiên bảo, “Hắn đã viết thư bỏ vợ, hai người cắt đứt tình nghĩa từ lâu nên không cần tảo mộ.”​Gió bất chợt mạnh lên làm người ta khó mở mắt.

“Đã không đồng ý thì còn nhắc đến hắn làm gì.” Diệp Cẩn hít một hơi thật sâu, thầm nhủ đừng bực tức với mấy đứa mắc bệnh thần kinh, nàng chưa quên mục đích khiến mình cố nhịn tới tận giờ, “Thế tôi đi tảo mộ Bích Uyên được không?”​Diệp Cẩn dốc hết sức mới vượt qua được giai đoạn thuốc phát tác, nàng ra khỏi thùng nước tắm lần thứ ba.

“Được, ta sẽ phái một đội hộ vệ theo cô.” Cố Quân gật đầu chấp thuận. Y đã cẩn thận quan sát nét mặt Diệp Cẩn, thấy nàng có vẻ không quan tâm kẻ kia thì sự khó chịu trong lòng chợt tan biến.​Nàng sẽ không bỏ cuộc.

Diệp Cẩn đã được mục đích nên chả còn hứng thú nói chuyện, nàng xoay lưng lại về phía Cố Quân.​Đợi tới ngày y ghét bỏ và không tìm đến nàng nữa, nàng sẽ dần thành người vô hình tại chốn hậu viện, sống chết cũng chẳng ai hỏi thăm.

Nến tắt, căn phòng lập tức chìm vào bóng tối đen đặc, ngày thứ hai thuốc phát tác cứ thế trôi qua.​Kể từ cái đêm kinh hoàng kia, đây là lần đầu tiên hai người nhắc đến sự tồn tại của Lục Văn Giác.

Tiết Thanh Minh đến trong chớp mắt.​“Chúng ta về thôi.

Diệp Cẩn cự tuyệt đống trang sức ngọc mà nha hoàn đeo cho mình, nàng chọn cây trâm gỗ rồi rời phủ với đống người vây quanh.​” Diệp Cẩn xoay người rồi đi về nơi mọi người đang đợi.

Trời quang đãng không một bóng mây, gió thổi hiu hiu khiến lòng người sảng khoái.​“Hóa ra anh cũng biết tôi sẽ áy náy.

Diệp Cẩn ngẩng đầu nhìn bầu trời bên ngoài qua lớp rèm của chiếc mũ, rõ ràng nàng mới bị bắt về có mấy ngày mà cảm tưởng như đã mấy kiếp trôi qua.​Nàng là Diệp Cẩn, không phải Diệp thị.

“Phu nhân, bên ngoài có gió lạnh, ngài mau lên xe ngựa đi ạ.” Nha hoàn thấy nàng bất động liền khẽ thúc giục.​Bích Uyên được chôn ở đâu?

Diệp Cẩn gật đầu rồi được dìu lên xe.​Con người chết đi vậy đó, sinh mệnh quả thật mong manh.

Tiếng roi vang lên, xe ngựa chậm rãi lăn bánh. Binh lính cưỡi ngựa bao bọc cỗ xe ở giữa, đoàn người di chuyển ra ngoài thành.​” Cố Quân hỏi.

Đến gần trưa, xe ngựa dừng tại một bãi đất hoang.​Thời kỳ đẹp nhất của phụ nữ cổ đại rất ngắn, đàn ông cổ đại lại có mới nới cũ, nàng chả tin Cố Quân sẽ mãi mãi ham thích nàng.

Nhìn tới nhìn lui cũng chỉ thấy vài nấm mồ nhỏ mới dựng đứng trơ trọi giữa mảnh đất hoang, thậm chí chẳng có đồ vật nào trông giống mộ bia.​Diệp Cẩn dời mắt, thầm hứa với nấm mồ trước mặt rằng chừng nào nàng còn sống, chừng ấy nàng sẽ không quên việc phải thoát khỏi Cố Quân và giúp Bích Uyên tìm em gái.

“Phu nhân, những nô bộc chết trong đêm ám sát đó đều được chôn ở đây,” vị quản gia trung niên đi cùng báo nàng biết.​“Chuyện gì?

“Bích Uyên được chôn ở đâu?” Diệp Cẩn hỏi.​”

“Chắc là đằng kia ạ,” nam tử trung niên chỉ một nấm mồ nọ. “Hôm ấy không có nhiều phụ nữ, gái trẻ chỉ có hai tỳ nữ của phu nhân nên người hầu chôn họ chung một chỗ.”​” Ánh mắt nàng ngỡ ngàng tột cùng cứ như chỉ mới quen biết con người này, miệng nàng chế giễu, “Anh hỏi hay thật đấy, thế nếu tôi nói đi tảo mộ hắn thì anh sẽ cho tôi về chắc?

Phải rồi, còn Thúy Liễu nữa. Thiếu nữ hoạt bát thích cười ấy đã bị cắt cổ trong thầm lặng, máu cô bé chảy đầy đất.​Trăm năm hay ngàn năm sau, sẽ có người phát hiện mớ xương còn sót lại của nàng.

Diệp Cẩn không cho nha hoàn giúp, nàng tự mang theo bánh trái cùng tiền giấy xuống xe ngựa rồi đến trước mộ.​”

Đây là mùa cỏ mọc én bay, cỏ xanh đã mọc đầy nấm mồ mới. Người con gái khom lưng, tỉ mẩn nhổ đống cỏ mới nảy mầm, kế tiếp nàng bày biện bánh trái và bắt đầu đốt tiền giấy.​” Nha hoàn thấy nàng bất động liền khẽ thúc giục.

Gió xuân thổi qua, cuốn tro tàn từ tiền giấy lên cao hệt những cánh bướm đen uyển chuyển. Diệp Cẩn đốt từng tờ tiền một, xong rồi đứng dậy nhìn các mảnh vụn đen bay xa xa, nàng im lặng đứng thế thật lâu.​Chắc đàn ông vừa được thỏa mãn luôn dễ tính, vì vậy Cố Quân chẳng tức giận khi Diệp Cẩn châm chọc, chỉ thản nhiên bảo, “Hắn đã viết thư bỏ vợ, hai người cắt đứt tình nghĩa từ lâu nên không cần tảo mộ.

Con người chết đi vậy đó, sinh mệnh quả thật mong manh.​E là có một trận chiến ác liệt đang chờ nàng đánh tại hầu phủ ở kinh thành.

Biết đâu sẽ có nguy hiểm thình lình ập tới, nàng có thể bình yên nằm dưới mảnh đất này và mặc cho bùn đất ăn mòn da thịt cùng xương cốt.​Đáng tiếc, hiện giờ Diệp Cẩn chả hề có hứng thưởng thức nó.

Trăm năm hay ngàn năm sau, sẽ có người phát hiện mớ xương còn sót lại của nàng. Kế tiếp họ sẽ dựa theo những vật được chôn cùng để suy đoán thân phận hay năm nàng sống, khéo còn dùng máy tính phục dựng tướng mạo nàng.​Gió xuân thổi qua, cuốn tro tàn từ tiền giấy lên cao hệt những cánh bướm đen uyển chuyển.

Tuy nhiên, hiện tại nàng chưa thể chết. Giờ mà chết thì nàng sẽ bị gán cái tên là vật sở hữu của Cố Quân. Hồi ở kiếp trước, nàng từng đọc mấy tích xưa: trên bia mộ thiếp thất, hay đúng hơn là chỉ người sinh con trai có tiền đồ mới được cho phép vào dòng họ, toàn khắc một câu “cái gì đó thị” thôi.​Y đã cẩn thận quan sát nét mặt Diệp Cẩn, thấy nàng có vẻ không quan tâm kẻ kia thì sự khó chịu trong lòng chợt tan biến.

Nàng là Diệp Cẩn, không phải Diệp thị.​”

Đúng là giờ nàng không thể trốn thoát nhưng nàng chờ được. Thời kỳ đẹp nhất của phụ nữ cổ đại rất ngắn, đàn ông cổ đại lại có mới nới cũ, nàng chả tin Cố Quân sẽ mãi mãi ham thích nàng. Đợi tới ngày y ghét bỏ và không tìm đến nàng nữa, nàng sẽ dần thành người vô hình tại chốn hậu viện, sống chết cũng chẳng ai hỏi thăm. Lúc đó nàng có thể nghĩ cách bỏ đi!​Người đang ôm nàng lặng thinh, hiển nhiên rất bất mãn.

Diệp Cẩn dời mắt, thầm hứa với nấm mồ trước mặt rằng chừng nào nàng còn sống, chừng ấy nàng sẽ không quên việc phải thoát khỏi Cố Quân và giúp Bích Uyên tìm em gái.​Sáp nến đọng một lớp dày trên giá cắm, hồi nãy ngọn nến mới cũng đã đốt được hơn phân nửa.

Gió bất chợt mạnh lên làm người ta khó mở mắt. Một mảnh tro giấy nhẹ nhàng đáp lên vai Diệp Cẩn rồi uốn lượn rớt xuống như thể có bàn tay tri kỷ phủi thẳng nếp nhăn trên xiêm y nàng.​Diệp Cẩn ngẩng đầu nhìn bầu trời bên ngoài qua lớp rèm của chiếc mũ, rõ ràng nàng mới bị bắt về có mấy ngày mà cảm tưởng như đã mấy kiếp trôi qua.

Diệp Cẩn hít một hơi thật sâu rồi từ tốn thở ra, bài xuất sự buồn bực trong ngực qua đường hô hấp.​Người con gái khom lưng, tỉ mẩn nhổ đống cỏ mới nảy mầm, kế tiếp nàng bày biện bánh trái và bắt đầu đốt tiền giấy.

Nàng sẽ không bỏ cuộc.​Trời quang đãng không một bóng mây, gió thổi hiu hiu khiến lòng người sảng khoái.

Tuyệt đối không chịu thua.​”

“Chúng ta về thôi.” Diệp Cẩn xoay người rồi đi về nơi mọi người đang đợi.​Tiếng roi vang lên, xe ngựa chậm rãi lăn bánh.

Hôm nay là ngày thứ bảy của chén thuốc kia, đêm qua Cố Quân có nói họ sẽ khởi hành về kinh trong vài ngày nữa.​“Sao, sợ tôi chạy à?

E là có một trận chiến ác liệt đang chờ nàng đánh tại hầu phủ ở kinh thành.​Giờ mà chết thì nàng sẽ bị gán cái tên là vật sở hữu của Cố Quân.



* * *



Chú thích​“Phu nhân, bên ngoài có gió lạnh, ngài mau lên xe ngựa đi ạ.

[1]​Tuyệt đối không chịu thua. Thanh Minh là một trong hai mươi tư tiết khí của lịch Trung Quốc, Việt Nam, Nhật Bản, Triều Tiên; thường bắt đầu vào ngày bốn hay năm tháng tư dương lịch và kéo dài đến ngày hai mươi hoặc hai mốt tháng tư.​Hôm nay là ngày thứ bảy của chén thuốc kia, đêm qua Cố Quân có nói họ sẽ khởi hành về kinh trong vài ngày nữa.

← Chương 20​Diệp Cẩn đốt từng tờ tiền một, xong rồi đứng dậy nhìn các mảnh vụn đen bay xa xa, nàng im lặng đứng thế thật lâu. —-oOo—- Chương 22 →​” Diệp Cẩn giải thích, “Tối hôm đó, tên thích khách đột nhập vào phòng muốn giết tôi, chính con bé cứu mạng tôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận